Chương 280: Linh Tính Thất Thoát Nghiêm Trọng
Lão giả quản kho Lâm Tuấn đứng bên cạnh, khóe miệng giật giật nhìn mảnh vỡ trên khay. Đôi bàn tay khô héo của lão lật giở cuốn sổ bìa đen, giọng nói không giấu được vẻ xót xa.
Thưa gia chủ, trận bàn giai đoạn hai này là vật trấn kho sườn đông, giá trị không dưới sáu trăm khối linh thạch hạ phẩm. Nay mảng lõi đã vỡ nát thế này, lỗ hổng tài nguyên trong quý tới làm sao báo cáo trước toàn tộc?
Lâm Mặc ngồi tựa lưng vào ghế thái sư, ánh mắt bình thản lướt qua tàn tích của món pháp bảo. Hắn đưa tay gõ nhẹ từng nhịp xuống mặt bàn, âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian chật hẹp.
Nếu không ép nổ trận nhãn vào thời khắc cuối cùng, làm sao gột sạch được linh lực hệ mộc của Lâm gia chúng ta khỏi ngọc thư?
Gia chủ trẻ tuổi đứng lên, bước chậm rãi đến trước khay gỗ. Hắn nhấc khối trận khí nứt nẻ lên, cảm nhận luồng nhiệt lượng cắn trả vẫn còn âm ỉ bên trong các đường vân.
Đám chấp sự áo đỏ của tông môn không phải kẻ ngốc. Bọn chúng nắm giữ bí thuật truy nguyên, chỉ cần một tia linh khí ngoại lai sót lại, toàn bộ vở kịch vu oan cấu kết tà tu sẽ đổ ngược lên đầu chúng ta. Hủy đi vật này chính là cắt đứt sợi dây nhân quả duy nhất dẫn về Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Ảnh cúi đầu thấp hơn, thanh âm khàn khàn báo cáo lại diễn biến từ nửa đêm.
Thuộc hạ đã làm đúng theo phân phó. Ngọc thư chứa tà khí cùng hồn niệm của kẻ bên kia đồi đã được nhét vào khe đá dưới chân núi Hắc Thúy Lâu. Lõi trận nổ tung tạo ra một luồng dư chấn nhỏ, vừa đủ để đánh thức cấm chế cảnh giới của hắc thị, nhưng tuyệt đối không lưu lại nhân dạng.
Tốt lắm. Bọn chúng càng cẩn thận che giấu, thì đám áo đỏ tông môn càng có lý do tin rằng đây là tang vật mật giao.
Lâm Mặc ném trả mảnh vỡ xuống khay, quay sang nhìn vị trưởng lão quản kho đang nhăn nhó. Việc hy sinh một món khí cụ bảo mệnh để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối cho toàn cục là cái giá hoàn toàn xứng đáng. Tuy nhiên, quy củ gia tộc không thể vì thế mà bị phá vỡ, thưởng phạt phải phân minh để chặn đứng mọi nghi kỵ từ các chi thứ.
Ghi nợ vào sổ công huân. Trừ ba mươi điểm của đội ám vệ vì tội bất cẩn làm hỏng khí cụ khi thi hành nhiệm vụ.
Lâm Tuấn sửng sốt ngẩng đầu lên, định lên tiếng can ngăn nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của gia chủ liền nuốt ngược lời vào trong. Lão vội vàng cầm bút chu sa, gạch một đường đỏ chót vào trang sổ ghi chép của nhánh ám vệ.
Lâm Mặc phất tay áo, bồi thêm một đạo mệnh lệnh khác.
Đồng thời, phong tỏa quyền lợi đổi đan dược khôi phục của đội tuần tra sườn đông trong vòng một tháng. Lấy phần ngân sách dôi dư đó bù đắp vào lỗ hổng sửa chữa trận văn. Về phần Lâm Ảnh, bí mật trích năm mươi khối linh thạch trung phẩm từ quỹ dự phòng, giao tận tay để bồi dưỡng kinh mạch sau khi chịu phản chấn.
Quyết định này vừa ban ra, sắc mặt Lâm Tuấn mới giãn ra đôi chút. Phạt công khai để dập tắt dị nghị của tộc nhân, nhưng thưởng ngầm để giữ lòng trung thành của lưỡi dao trong tối. Lão gập mạnh cuốn sổ lại, cung kính chắp tay nhận lệnh.
Khối tàn tích trên khay gỗ lúc này đột nhiên rung lên bần bật, một luồng hắc khí mỏng dính từ trong khe nứt thoát ra, cố gắng bám lấy ngón tay của Lâm Tuấn. Lâm Mặc hừ lạnh, đầu ngón tay ngưng tụ một giọt Tử Trúc Linh Dịch, búng mạnh về phía trước. Linh dịch thanh khiết vừa chạm vào hắc khí liền bốc hơi xèo xèo, thanh tẩy hoàn toàn thứ ấn ký bám đuôi xảo quyệt.
Kẻ địch quả nhiên đã lưu lại hậu thủ truy vết. Đáng tiếc, chúng tính sai thời điểm và sai cả đối tượng bám theo.
Gia chủ Lâm gia quay trở lại ghế ngồi, khóe môi vẽ lên một đường cung nhạt. Tang vật ngụy tạo đã hoàn toàn sạch sẽ, nằm ngoan ngoãn trong địa phận trung lập, chờ đợi bị phát hiện. Khối mồi nhử này không chỉ vạch trần tội danh của đối thủ, mà còn ép chúng phải tự tay dâng lên khoáng mạch xích thiết để nộp phạt cho tông môn.
Đem thứ phế liệu này nghiền nát, trộn lẫn vào tro của lò hỏa táng. Sáng nay, khi tiếng chuông từ phường thị vang lên, ta muốn mọi thứ ở cấm địa phải diễn ra như một ngày thu hoạch linh dược bình thường. Không ai được phép bàn tán, không ai được phép rời khỏi cương vị.
Lâm Ảnh thu chiếc khay vào trong túi trữ vật, nhanh chóng lùi thân ảnh vào góc khuất rồi tan biến. Mật thất chỉ còn lại mùi hương thanh tịnh của linh dịch vừa bốc hơi, che lấp hoàn toàn dấu vết của một đêm mưu tính kinh tâm động phách.
cụ phòng ngự để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối là cái giá bắt buộc phải trả. Trích ba trăm điểm công huân từ sổ tài khoản của ta để bù đắp, phần hụt còn lại lấy từ quỹ dự phòng quý sau.
Lâm Tuấn khẽ thở dài một tiếng nhưng không dám cãi lời. Lão giả cẩn thận dùng một tấm lụa dệt từ tơ tằm cách linh, bọc kín tàn tích cháy đen trên khay gỗ rồi lui gót về phía cửa đá. Đúng lúc này, một luồng hỏa quang nhỏ bằng ngón tay xé toạc màn sương mỏng trong mật thất, bay thẳng đến trước mặt vị gia chủ trẻ tuổi.
Đó là một tờ truyền âm phù cấp thấp, tỏa ra mùi khét của lá khô và một tia huyết khí nhàn nhạt. Bùa chú tự bốc cháy giữa không trung, truyền ra giọng nói dồn dập của Lâm Phong, đội trưởng đội tuần tra ngoại vi đang bám trụ tại mỏm đá quan sát.
Bẩm gia chủ, biến số đã xuất hiện. Đám tu sĩ mặc áo bào đỏ của tông môn không đi thẳng đến điểm giao dịch ngầm như chúng ta tính toán. Bọn họ vừa bị một đội tuần tra cắm chốt của Tôn gia chặn lại ngay tại sườn đồi phía nam.
Lâm Mặc hơi híp mắt lại, ngón tay đang gõ trên mặt bàn chợt dừng hẳn. Hắn không hề tỏ ra hoảng hốt, ngược lại khóe môi còn phác họa một nét cười lạnh lẽo. Sự kiêu ngạo của đám người bên kia đồi từ lâu đã ăn sâu vào cốt tủy, thấy kẻ lạ mặt xâm nhập lãnh địa giữa đêm khuya, phản ứng đầu tiên của chúng chắc chắn là giương oai diễu võ.
Tình hình hiện tại ra sao? Thanh âm của hắn vẫn trầm ổn, không nhanh không chậm vang lên.
Hai bên đã xảy ra va chạm linh lực quy mô nhỏ. Đám chấp sự tông môn không muốn đánh động tà tu nên chưa dùng toàn lực, nhưng Tôn gia lại tưởng đó là bọn buôn lậu nên ép sát không buông. Giọng Lâm Phong mang theo vài phần lo ắng. Dư chấn của pháp thuật đang dạt thẳng về phía Mộc Hương Cốc của gia tộc ta. Nếu không lập tức mở cấm chế phòng ngự, ba mẫu linh điền sắp thu hoạch sẽ bị san phẳng.
Không gian trong mật thất bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt Lâm Ảnh giấu sau lớp mũ trùm khẽ lóe lên, gã biết rõ ba mẫu dược liệu kia quan trọng thế nào với tiến độ luyện đan của toàn tộc trong tháng tới. Nếu để mất, lỗ hổng tài nguyên sẽ càng thêm trầm trọng, e rằng quỹ dự phòng cũng không gánh nổi.
Tuyệt đối không được kích hoạt trận pháp. Lâm Mặc lạnh lùng buông một câu, âm vang sắc bén cắt đứt mọi sự do dự. Truyền lệnh của ta, rút toàn bộ nhân sự canh gác tại thung lũng về tuyến sau ngay lập tức. Bỏ mặc ba mẫu dược liệu kia cho dư chấn cắn nuốt.
Nhưng gia chủ, làm vậy chúng ta sẽ tổn thất vô cùng nặng nề. Lâm Phong ở đầu bên kia không kìm được sự xót xa.
Kẻ đi săn giỏi nhất phải biết đóng vai con mồi. Nếu lúc này Mộc Hương Cốc đột nhiên dâng lên màng bảo vệ kiên cố, đám áo đỏ kia sẽ lập tức nghi ngờ tại sao Lâm gia lại phòng bị khắt khe đúng vào thời điểm nhạy cảm này. Hắn vươn tay lấy một tấm lệnh bài màu lục thẫm chạm khắc hình lá trúc, rót một tia thần thức mang theo mệnh lệnh tuyệt đối vào bên trong.
Lâm Mặc ném vật nọ cho bóng xám đang quỳ trên mặt đất. Mang thẻ bài điều động này đến tận tay đội tuần tra ngoại vi. Kẻ nào dám tự ý mở cấm trận để cứu linh điền, lập tức gạch tên khỏi gia phả, trục xuất khỏi Tử Trúc Lĩnh.
Hắn đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt xuyên qua vách đá tối tăm nhìn về hướng nam. Việc thung lũng bị phá hủy không chỉ giúp gia tộc rửa sạch mọi hiềm nghi, mà luồng phong áp sinh ra từ sự đổ nát đó sẽ thổi ngược lên vách núi. Nó sẽ trở thành một bàn tay vô hình, đẩy luồng khí tức u ám từ tang vật giấu kín bay thẳng vào khứu giác của đám người tông môn.
Lâm Ảnh cung kính nhận lấy tấm thẻ bài, thân hình hóa thành một vệt khói nhạt dung nhập vào vách tường. Bỏ ra ba mẫu linh điền để đổi lấy một án tử giáng xuống đầu kẻ thù, quyết định tàn nhẫn này đã khoét một lỗ sâu vào kho khố, nhưng lại hoàn thiện mắt xích cuối cùng của cái bẫy. Giờ đây, chỉ còn chờ xem những kẻ đang hăng máu đánh chặn kia sẽ làm sao khi nhận ra mình vừa bảo vệ cho một ổ tà tu ngay dưới mí mắt.
...đóng vai con mồi cho thật đạt, cứ để mặc dư chấn tàn phá Mộc Hương Cốc, cấm tuyệt đối việc kích hoạt mộc linh thuẫn.
Lâm Mặc buông ngón tay khỏi viên truyền âm châu, ánh sáng xanh nhạt trên bề mặt ngọc thạch vụt tắt. Hắn đưa mắt nhìn sang sa bàn địa thế đặt giữa mật thất, nơi những điểm sáng tượng trưng cho linh mạch đang nhấp nháy liên hồi. Ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm tại thung lũng sườn nam chính là cái giá phải trả để vở kịch này trở nên hoàn hảo. Nếu Lâm gia phòng ngự quá chặt chẽ, đám chấp sự của tông môn chắc chắn sẽ sinh nghi về việc một thế lực nhỏ bé lại có thể bình yên vô sự giữa tâm bão.
Hy sinh một phần tài nguyên cốt lõi, đổi lấy sự tín nhiệm tuyệt đối từ kẻ nắm quyền sinh sát, đây là ván cược mà gia chủ trẻ tuổi đã tính toán từ nhiều ngày trước. Đột nhiên, ba điểm sáng đỏ rực trên sa bàn chuyển hướng, xé toạc mảng sương mù phòng ngự của Tôn gia để lao thẳng về phía ranh giới Tử Trúc Lĩnh. Lão giả Lâm Tuấn biến sắc, vội vã tiến lên một bước.
Lão lăng không vạch ra một đạo phù văn, chỉ vào luồng linh lực đang xông tới.
Bẩm gia chủ, Tôn lão quỷ đã nhận ra điểm bất thường. Hắn không dốc sức chống đỡ thế công của tông môn nữa, mà muốn dẫn dụ đám người kia tràn sang lãnh địa chúng ta. Nếu để luồng tà khí trên người bọn chúng nhiễm vào linh mạch sườn nam, cái danh cấu kết ma đạo sẽ chia đều cho cả hai nhà.
Lâm Mặc không hề nao núng, khóe môi chỉ khẽ nhếch lên tạo thành một đường nét lạnh lẽo. Đối phương quả nhiên cáo già, trong khoảnh khắc sinh tử vẫn tìm ra được khe hở chiến thuật để kéo kẻ khác chết chìm cùng mình. Đáng tiếc, hướng di chuyển này lại chính là con đường độc đạo mà hắn đã cất công dọn sẵn.
Truyền lệnh cho Lâm Uyên, lập tức bóp nát viên Tẫn Hỏa Đan được chôn dưới gốc cội sâm vương. Nhớ kỹ, phải chờ khi phi kiếm của Tôn gia chạm vào kết giới biên ải mới được kích nổ.
Lệnh bài bằng gỗ lim trong tay Lâm Mặc rung lên bần bật, truyền đạt ý chỉ xuyên qua màn đêm. Tại Mộc Hương Cốc cách đó mười dặm, một tiếng nổ trầm đục vang lên, chấn động truyền ngược về tận nền đá trong mật thất. Luồng hỏa linh lực cuồng bạo không đánh về phía kẻ thù, mà cuộn ngược xuống lòng đất, thiêu rụi toàn bộ rễ của ba mẫu linh dược trong chớp mắt.
Cú tự hủy này sinh ra một làn khói độc dày đặc mang theo khí tức suy kiệt của cỏ cây, lập tức lấp kín khoảng không gian phòng ngự. Tôn gia chủ đang ngự kiếm lao tới, ngỡ rằng đòn nhử của mình đã thành công phá vỡ trận nhãn, liền thúc đẩy toàn bộ chân nguyên hòng xông qua. Nào ngờ, làn khói suy kiệt vừa vặn khắc chế mộc pháp của lão, khiến tốc độ phi kiếm khựng lại chỉ trong nửa nhịp thở.
Chính nửa nhịp thở trì trệ ấy đã định đoạt kết cục. Đám chấp sự tông môn bám sát phía sau không bỏ lỡ cơ hội, ba đạo kiếm quang mang theo uy áp Trúc Cơ trung kỳ giáng thẳng xuống đỉnh đầu kẻ đang tháo chạy. Tôn lão quỷ bị ép phải quay người tế ra một tấm khiên mai rùa để cản phá, hoàn toàn mất đi cơ hội mượn đường tẩu thoát.
Trên sa bàn, điểm sáng của Tôn gia mờ hẳn đi, bị những luồng linh lực ngoại lai đè ép đến mức không thể nhúc nhích. Lâm Tuấn nhìn khung cảnh ấy, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán, đôi tay run rẩy ghi chép vào sổ sách.
Ghi nhận tổn thất toàn bộ linh điền sườn nam, ba mươi gốc Huyết Sâm thượng phẩm hóa thành tro bụi. Chín ô trận vị tại Mộc Hương Cốc đứt gãy hoàn toàn, mạch nước ngầm bị hỏa độc xâm nhiễm, ít nhất mười năm không thể canh tác trở lại.
Đổi lại, thanh kiếm gãy của Tôn gia chủ lúc này đã cắm phập vào nền đất cháy đen của Lâm gia, vương đầy tà khí hắc ám. Khối tàn binh này sẽ là lời giải thích duy nhất cho sự phá hoại tại thung lũng, biến Tử Trúc Lĩnh từ kẻ bị tình nghi trở thành nạn nhân đáng thương nhất trong mắt tông môn. Bố cục mượn đao giết người, đến giờ phút này mới thực sự khóa chặt con mồi.
Gió tanh lượn lờ lướt qua ranh giới Mộc Hương Cốc. Từng mảng sương mù đục ngầu cuồn cuộn dâng lên, che khuất cả ánh trăng mờ. Lão quỷ họ Tôn lăng không đứng trên một thanh phi kiếm rực lửa. Thân kiếm khắc kín hỏa phù, tỏa ra nhiệt lượng hừng hực. Nụ cười vặn vẹo hằn sâu trên khuôn mặt già nua. Thần thức của lão càn quét qua dải thung lũng, không phát hiện ra tia linh lực dao động nào.
Kẻ tập kích vận chuyển hỏa linh khí, tung ra một đòn Hỏa Vân Chưởng. Bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ ngọn lửa đỏ rực ầm ầm giáng xuống. Cột mốc bằng đá thanh tước ngăn cách lãnh địa hai tộc vỡ nát thành từng mảnh vụn. Lớp màn bảo vệ mỏng manh bên ngoài nứt toác, để lộ ra khoảng không gian xám xịt tĩnh lặng. Lão đắc ý cho rằng trận nhãn phòng ngự của đối phương thực sự đã bị phế bỏ.
Giờ chính là khoảnh khắc vàng để san bằng toàn bộ dược viên. Một tấm bùa phá cấm màu vàng rực được ném thẳng vào trung tâm thung lũng. Phù lục bốc cháy giữa không trung, hóa thành ngọn lửa cao trượng. Ngọn lửa hung hãn cắn nuốt lớp chướng khí, định thiêu rụi mọi thứ. Thế nhưng, khi hỏa diễm vừa chạm vào dải sương mù, sắc mặt Tôn gia chủ chợt biến đổi kịch liệt.
Khói bụi không hề tan đi mà cuộn ngược trở lại. Trong gió mang theo mùi ngai ngái kinh tởm của rễ cây bị tẩm kịch độc. Đó hoàn toàn không phải là linh khí bảo vệ thông thường. Lớp sương xám ấy thực chất là tro tàn của ba mẫu Huyết Sâm vừa bị thiêu rụi, nay được trộn lẫn với tinh hoa hủ bại rút lên từ sâu trong địa mạch. Một cái bẫy mộc hệ dị hóa hoàn hảo.
Lão nhận ra mình đã đánh lầm vào tử huyệt. Lập tức, lão cắn răng thu hồi pháp lực, biến đổi đấu pháp. Thay vì tiếp tục tấn công, Tôn lão bấm pháp quyết, gọi ra một trận cuồng phong. Cuồng phong mang theo hỏa diễm tạo thành lốc xoáy, định cuốn bay lớp tro tàn độc hại. Nhưng đám bụi xám kia lại nặng nề như chì, bám chặt lấy linh khí trong gió mà ăn mòn.
Gió lửa bị dập tắt chỉ trong hai nhịp thở. Không dám chần chừ, chiếc mai rùa bọc đồng trên tay áo lão lập tức phóng to. Pháp khí phòng ngự thượng phẩm này tỏa ra ánh sáng nhạt, hình thành ba lớp khiên chắn kiên cố. Hàng loạt trận văn phòng ngự sáng rực lên, đan xen thành một lớp lưới linh lực dày đặc bao bọc lấy toàn thân lão quỷ.
Đáng tiếc, tro tàn thảo dược mang theo đặc tính hủ thực cực mạnh. Từng hạt bụi xám bám chặt vào mặt khiên, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Trận văn khắc trên bề mặt mai rùa nhanh chóng bị đục thủng, linh tính thất thoát nghiêm trọng. Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, lớp phòng ngự kiêu hãnh của kẻ tập kích đã xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt chân chim.
Biết không thể kéo dài, Tôn lão quỷ vỗ mạnh vào tâm ngực, quyết đoán cắt đứt liên kết thần giao với pháp khí. Mai rùa bọc đồng nổ tung, tạo ra một luồng lực đẩy cực mạnh hất văng đám tro tàn ra xa. Lão mượn lực phản chấn này, điều khiển phi kiếm lùi gấp về phía sau hơn mười trượng, khó khăn thoát khỏi phạm vi bao phủ của sương độc.
Cái giá phải trả cho việc tự bạo pháp khí bản mệnh không hề nhỏ. Lão không trào máu, cũng không tổn thương đan điền, nhưng thần thức lại bị xé toạc một mảng. Cơn đau nhức buốt tận óc ập đến khiến tầm nhìn của lão tối sầm lại. Nhãn cầu bên trái của Tôn lão quỷ lập tức mất đi tiêu cự, đục ngầu như mắt cá chết, vĩnh viễn bị phế bỏ thị lực.
Tôn gia chủ lảo đảo đứng trên phi kiếm, ôm lấy con mắt trái đang rỉ ra thứ dịch nhờn màu đen. Gió lạnh thổi qua làm vạt áo tung bay, để lộ ra mảnh ngọc bội hộ thân cũng đã chuyển sang màu xám xịt. Thần thức tàn khuyết không thể quét xa hơn năm trượng. Lão căm hận nhìn chằm chằm vào dải sương mù độc hại đang dần khép kín lại, che khuất hoàn toàn lối vào Mộc Hương Cốc.
Bàn tay khô héo bóp chặt chuôi kiếm, móng tay găm sâu vào da thịt. Kẻ bày ra sát cục này tuyệt đối không thể là một tên quản sự hạch tâm bình thường. Thủ pháp mượn tro tàn Huyết Sâm dẫn động chướng khí địa mạch tàn độc đến mức khiến người ta rùng mình. Tôn lão quỷ hiểu rõ, chuyến tập kích đêm nay không những thất bại thảm hại, mà còn tự tay bẻ gãy một phần căn cơ của chính mình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.