Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 302: Cấm Mức Độ Cao Nhất

Đăng: 11/08/2026 08:56 3,906 từ 2 lượt đọc
Ánh sáng ban mai nhợt nhạt xuyên qua những khe hở trên mái vòm Nghị Sự Điện, chiếu thẳng xuống một cuốn sổ bìa đen dày cộp vừa được ném mạnh lên mặt bàn thiết mộc. Tiếng va chạm trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến hơn mười vị trưởng lão và chấp sự ngồi xung quanh bất giác rùng mình. Bầu không khí trong điện đặc quánh áp lực, thoang thoảng mùi hương trầm cháy dở quyện cùng mùi máu loãng chưa kịp tan từ đêm qua. Trên ghế chủ tọa, Lâm Mặc khoanh tay rũ mắt, ngón trỏ khẽ gõ từng nhịp chậm rãi lên tay vịn, để mặc cho sự căng thẳng gặm nhấm tâm trí những kẻ đang ngồi bên dưới.


"Ba trăm khối hạ phẩm linh thạch, hai kiện pháp khí phòng ngự cấp một, cùng toàn bộ linh dược thu hoạch đợt đầu tại giới tuyến đầm lầy."


Giọng nói của vị gia chủ trẻ tuổi vang lên đều đều, không mang theo hỉ nộ, nhưng từng chữ rớt xuống lại nặng như chì. Ánh mắt Lâm Mặc lướt qua từng khuôn mặt đang tái nhợt, cuối cùng dừng lại ở vị trí của đội trưởng tuần tra ngoại môn.


"Đó là toàn bộ tổn thất đêm qua khi hàng phòng ngự bị phá vỡ. Theo tộc quy thứ bảy, khố phòng thất thoát do sơ suất canh gác, toàn bộ đội tuần tra đương nhiệm phải gánh vác một nửa trách nhiệm."


Chấp sự Lâm Hùng giật thót mình, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương. Gã vốn là người quản lý đám đệ tử ngoại môn, bổng lộc hàng tháng vốn đã ít ỏi, nay nếu phải gánh món nợ khổng lồ này thì ít nhất nửa năm tới, phe phái của gã đừng hòng ngóc đầu lên nổi. Tiểu tâm tư trong lòng gã lập tức xoay chuyển, ánh mắt lén liếc sang trưởng lão coi kho Lâm Trạch để tìm kiếm sự đồng tình, nhưng lão già kia chỉ cúi gằm mặt giả vờ nghiên cứu vân gỗ trên bàn.


"Gia chủ minh xét!" Lâm Hùng cắn răng bước ra khỏi hàng, chắp tay cúi gập người. "Kẻ gian đêm qua ra tay quá mức xảo quyệt, tu vi lại áp đảo, đệ tử ngoại môn vứt bỏ tính mạng cũng không thể ngăn cản. Nếu ghi thẳng vào sổ nợ, e rằng lòng người hoang mang, nhuệ khí tuần tra tháng tới sẽ giảm sút nghiêm trọng."


Khóe môi Lâm Mặc khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, hoàn toàn nằm trong dự tính. Nếu hắn đột ngột ra lệnh rút quân diện rộng, những kẻ nhãn tuyến còn sót lại trong tộc chắc chắn sẽ sinh nghi, Tôn gia cũng sẽ không dám toàn lực xuất binh đánh Huyết Đao Hội vì sợ bị đánh úp. Chỉ có cách dùng hình phạt tài nguyên để ép buộc, biến sự phẫn nộ và bất mãn của Lâm Hùng thành tấm bình phong hoàn hảo nhất, mới khiến ngoại giới tin rằng Lâm gia đang thực sự khủng hoảng nội bộ sau khi bị cướp mất trọng bảo.


"Lòng người hoang mang? Nhuệ khí giảm sút?" Lâm Mặc lạnh nhạt lặp lại, ngón tay ngừng gõ. "Vậy theo ý ngươi, gia tộc phải lấy ngân khố ra bù đắp cho sự yếu kém của đội tuần tra, để mặc cho kẻ thù bên ngoài chê cười chúng ta không có quy củ?"


Lâm Hùng cứng họng, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang đỏ lựng, hai đầu gối khẽ run lên dưới uy áp vô hình đang tỏa ra từ ghế chủ tọa.


"Nhưng niệm tình các ngươi đã liều mạng báo động, ta cho các ngươi một con đường lùi." Lâm Mặc đẩy văn tự hạch toán về phía trước. "Từ hôm nay, toàn bộ đệ tử ngoại môn rút khỏi bán kính ba dặm quanh giới tuyến đầm lầy. Thu hẹp phạm vi tuần tra về sát mỏ quặng linh thạch. Chỗ hổng phòng ngự đó, đổi lấy việc miễn trừ ba phần tư số nợ công huân cho các ngươi."


Đám đông bên dưới lập tức xì xào bàn tán. Việc bỏ trống một dải đất đệm rộng lớn như vậy chẳng khác nào mở toang cửa hông của Tử Trúc Lĩnh, nhưng đối với đám chấp sự đang lo ngay ngáy về túi tiền của mình, đây lại là một ân huệ cứu mạng. Lâm Trạch đứng bên cạnh rốt cuộc cũng thở phào, vội vàng lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng đồng đã khắc sẵn trận văn điều động mới, hai tay dâng lên.


"Gia chủ anh minh, thu hẹp phòng tuyến lúc này vừa bảo toàn được thực lực, vừa giảm tải áp lực cho khố phòng." Lão già coi kho bồi thêm một câu, cốt chỉ để đẩy nhanh quá trình chốt sổ, tránh đêm dài lắm mộng lỡ gia chủ đổi ý bắt lão đền bù.


Lâm Hùng vội vàng tiến lên nhận lấy khối pháp khí điều lệnh, cắn răng dập đầu tạ ơn. Gã không hề hay biết rằng, chính quyết định bám víu lấy chút lợi ích trước mắt này của gã đã hoàn thành mảnh ghép cuối cùng trong đại cục mượn đao giết người. Dải đất đệm vừa bị bỏ trống kia, chính là con đường ngắn nhất, an toàn nhất để đại quân Tôn gia ồ ạt kéo qua lãnh địa Lâm gia, tiến thẳng đến sào huyệt của Huyết Đao Hội mà không gặp bất kỳ sự kháng cự nào.


"Lâm Trạch, đóng dấu xác nhận vào sổ." Lâm Mặc đứng dậy, vạt áo bào xuy xuy lay động. "Truyền lệnh xuống, ba ngày tới phong tỏa toàn bộ cửa ra vào tộc địa. Bất kỳ kẻ nào tự ý rời đi, đều xử theo tội phản tộc."


"Nhuệ khí?" Lâm Mặc khẽ lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ đen, thanh âm bình thản đến mức lạnh lẽo. "Tộc quy đặt ra không phải để mặc cả. Nếu sợ lòng người hoang mang, vậy kẻ làm đội trưởng như ngươi nộp ra ba mươi cân Xích Thiết Tinh từ kho riêng để lấp vào chỗ khuyết của hàng phòng ngự."


Lâm Hùng cắn chặt khớp hàm, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang xám xịt. Xích Thiết Tinh là vật liệu trọng yếu gã tích cóp suốt ba năm qua để chuẩn bị thăng cấp pháp khí bản mệnh. Giao ra thứ này đồng nghĩa với việc tự tay chặt đứt con đường tiến giai trong ngắn hạn. Nhưng nếu từ chối, cái danh bất tuân quy tắc gia tộc sẽ khiến gã mất luôn chiếc ghế quản sự ngoại môn đang ngồi.


Ngay khi không khí dồn ép đến cực điểm, Lâm Mặc vung tay áo. Một cán cờ trận gãy nát, tỏa ra luồng sát khí nhàn nhạt mang thuộc tính hỏa rơi bộp xuống mặt bàn thiết mộc.


Đây chính là tàn tích thu hồi từ trận nhãn khu vực phía nam, nơi bị phá hủy đêm qua. Bề mặt vật chứng này vẫn còn lưu lại những vệt cháy đen hình mạng nhện, không ngừng tỏa ra mùi máu tanh tưởi, hoàn toàn áp đảo bầu không khí trong điện.


Trưởng lão trận pháp Lâm Uyên híp mắt nhìn kỹ tàn vỡ trên bàn, vuốt râu trầm ngâm.


"Trận văn bị ăn mòn bởi Huyết Hỏa Phù, thủ pháp tàn độc này rành rành là của đám tà tu Huyết Đao Hội. Hàng phòng ngự bị xuyên thủng từ bên trong, chứng tỏ đội tuần tra đã bỏ lỡ nhịp kích hoạt linh lực cảnh báo. Trách nhiệm này, ngoại môn không thể chối bỏ."


"Bằng chứng rành rành, sai phạm đã định." Lâm Mặc gõ ngón tay lên mặt bàn, cắt ngang mọi lời biện bạch đang nghẹn trong cổ họng vị chấp sự. "Ta cho ngươi một cơ hội chuộc tội. Toàn bộ đội ngoại môn bị cắt giảm ba thành bổng lộc tháng này, ghi nợ trực tiếp vào sổ công huân. Đồng thời, các ngươi phải dời tuyến canh gác khỏi khu vực đầm lầy, chuyển toàn bộ lực lượng sang trấn giữ hẻm núi Quỷ Khốc."


Mệnh lệnh vừa dứt, cả Nghị Sự Điện xôn xao.


Hẻm núi Quỷ Khốc là nơi có địa hình hiểm trở, chướng khí cuồng bạo, vốn là vùng biên viễn ít giá trị nhất của Tử Trúc Lĩnh. Lệnh điều động này bề ngoài là đày ải, phạt tội lơ là, nhưng thực chất lại là bước rút củi đáy nồi vô cùng tinh vi.


Lâm Mặc đã tính toán kỹ lưỡng từng đường đi nước bước. Nếu hắn trực tiếp ra lệnh tắt trận pháp phòng hộ, nhãn tuyến Tôn gia chắc chắn sẽ sinh nghi. Nhưng thông qua việc xử phạt và điều chuyển lực lượng, hắn danh chính ngôn thuận tạo ra một khoảng trống phòng ngự. Hắn cố tình bỏ ngỏ phòng tuyến đầm lầy, tạo ra một tử huyệt hoàn hảo để thám tử kẻ địch dễ dàng lẻn vào tra xét hiện trường giả.


Chỉ khi tận mắt nhìn thấy những dấu vết hỗn loạn, vết chém của huyết đao và tro tàn linh thạch do chính tay ám vệ Lâm gia ngụy tạo, Tôn gia mới hoàn toàn tin tưởng rằng Tử Trúc Lĩnh thực sự đã bị cướp bóc tàn tệ. Lớp bình phong nội bộ lục đục này chính là mồi nhử ngọt ngào nhất để ép đối thủ phải đẩy nhanh kế hoạch diệt trừ Huyết Đao Hội.


Lâm Hùng quỳ bên dưới nghe xong, trong lòng lập tức xoay chuyển tiểu tâm tư. Quỷ Khốc tuy khắc nghiệt, linh khí mỏng manh, nhưng lại cách xa mũi nhọn xung đột hiện tại, ít nguy cơ chạm trán cường địch. Gã vội vàng dập đầu nhận tội, thầm nghĩ chỉ cần bảo toàn lực lượng qua đợt sóng gió này, sau này sẽ tìm cách bòn rút từ mỏ quặng hạ phẩm lân cận để bù đắp sự thiếu hụt tài nguyên.


"Chấp sự Lâm Hùng nhận lệnh, lập tức bàn giao ngọc giản khống chế sương mù đầm lầy lại cho nội khố." Lâm Mặc dứt lời, phán quyết chính thức được ghi vào gia phả.


Khối ngọc giản màu lục bích mang tính quyết định này lập tức đổi chủ, rơi vào tay trưởng lão coi kho Lâm Trạch để tiến hành phong ấn. Bề mặt ngọc giản vừa tắt lịm ánh sáng, đồng nghĩa với việc màn sương mù che phủ khu vực đầm lầy phía đông cũng dần tan biến, phơi bày toàn bộ sơ hở ra trước mắt những kẻ đang dòm ngó.


Cuốn sổ nợ công huân được đóng sập lại, đánh dấu một quyết định thay đổi toàn bộ bố cục phòng ngự của gia tộc. Cái giá phải trả không chỉ là tài nguyên hao hụt, mà là sự di dời của cả một hệ thống phòng tuyến ngoại vi. Bức màn kịch đã được kéo lên, ép những kẻ đang rình rập trong bóng tối phải bước theo đúng lộ trình mà vị gia chủ trẻ đã vạch sẵn.


Lâm Mặc gõ nhẹ đầu ngón tay xuống mặt bàn thiết mộc ngắt lời tên chấp sự. Tiếng động nhỏ nhưng mang theo linh lực chấn nhiếp khiến toàn điện im bặt.


Tộc quy không thể vì một lời than vãn mà thay đổi. Giọng hắn lạnh nhạt cất lên. Nhưng nể tình ngoại môn đêm qua đã vất vả, từ giờ khắc này, rút toàn bộ đội tuần tra tại giới tuyến đầm lầy phía đông về phòng thủ vòng trong. Khu vực đó tạm thời giao cho Thủy Mộc Ẩn Trận tự động vận hành. Mọi chi phí hao tổn linh thạch duy trì trận pháp cứ trừ thẳng vào ngân sách của khố phòng.


Nói đoạn, hắn hất tay áo ném ra một khối ngọc bài hình lục giác sứt mẻ lên bàn.


Lâm Trạch trưởng lão, đem lệnh bài khống chế này nhập vào sổ sách. Kể từ hôm nay, bất kỳ ai tự ý tiến vào khu vực đầm lầy, sống chết tự chịu.


Quyết định này vừa đưa ra, đám người bên dưới lập tức xôn xao nhưng không ai dám phản bác. Việc rút người về cứu vãn được chút bổng lộc cho ngoại môn, còn trưởng lão coi kho lại có cớ xuất linh thạch để bù đắp sổ sách. Không một ai trong số họ nhận ra, lỗ hổng chí mạng nhất của gia tộc đã được vị gia chủ trẻ tuổi danh chính ngôn thuận mở toang, hoàn toàn xóa sạch mọi dấu vết cố ý sắp đặt.


Cùng lúc đó, cách Nghị Sự Điện hơn mười dặm về phía đông, sương mù mang theo chướng khí xám xịt đang bao phủ toàn bộ khu vực đầm lầy.


Tôn Lệ nín thở ẩn nấp dưới một tán cây khô héo, ánh mắt âm trầm xuyên qua màn sương nhìn theo bóng lưng của toán tuần tra Lâm gia đang hậm hực rút lui. Gã là thám tử tinh nhuệ nhất được Tôn gia phái đến, mang theo nhiệm vụ truy vết thứ bảo vật cốt lõi vừa bị cướp đêm qua. Tai gã vểnh lên, bắt trọn từng lời càu nhàu của đám đệ tử ngoại môn về việc bị phạt nợ công huân và lệnh bỏ ngỏ phòng tuyến.


Một nụ cười khinh miệt nhếch lên trên môi gã thám tử.


Lâm gia quả nhiên đã kiệt quệ đến mức phải dùng trận pháp chết để lấp liếm sự thiếu hụt nhân thủ. Tôn Lệ không chần chừ thêm, mũi chân điểm nhẹ lên mặt bùn lầy, thân ảnh hóa thành một vệt xám nhạt lướt thẳng vào sâu trong khu vực cấm địa. Thần thức của gã bung tỏa tối đa, tay phải gắt gao nắm chặt một chiếc la bàn bằng đồng xanh đang rung lên bần bật.


Kim chỉ nam trên mặt la bàn liên tục xoay vòng, cuối cùng ghim chặt về phía một gò đất nhô cao giữa vũng bùn lầy.


Ngay khi mũi chân gã vừa chạm xuống gò đất, dị biến nổi lên. Bùn lầy xung quanh đột ngột sủi bọt, ba sợi dây leo đen ngòm mang theo gai nhọn từ dưới mặt nước lao vút lên quấn chặt lấy cổ chân gã. Đây chính là phản ứng tự động của Thủy Mộc Ẩn Trận khi có hơi người xâm nhập.


Tôn Lệ hừ lạnh một tiếng, linh lực trong đan điền bùng nổ, trường kiếm bên hông tuốt khỏi vỏ chém ra một đạo kiếm khí hình bán nguyệt.


Dây leo đứt đoạn rơi rụng, nhưng từ vết cắt lại phun ra một lượng lớn chướng khí độc hại. Màn sương xám lập tức đặc quánh lại, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Gã thám tử cau mày, ngay lập tức nhận ra điểm bất thường. Trận pháp này căn bản không có sát chiêu, linh lực dao động cực kỳ yếu ớt, mục đích duy nhất của nó là vây khốn và làm chậm nhịp độ di chuyển.


Chúng muốn kéo dài thời gian chờ cường giả Lâm gia đến tiếp viện.


Nhận ra mưu đồ mượn địa hình vây bắt, Tôn Lệ lập tức thay đổi chiến thuật. Gã thu hồi trường kiếm, không thèm dây dưa với những sợi dây leo đang mọc lại, mà vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một viên châu tròn trịa tỏa ra ánh sáng xanh lam xuất hiện giữa lòng bàn tay gã. Tị Độc Châu vừa xuất hiện, chướng khí xung quanh lập tức bị đẩy lùi ra xa ba trượng, tạo thành một khoảng không gian an toàn.


Mượn nhịp thở quý giá này, gã ép linh lực hội tụ vào đầu ngón tay, điểm mạnh một giọt tâm huyết thẳng lên mặt la bàn đồng xanh.


Pháp khí nhận được huyết tế liền bộc phát ánh sáng chói lòa, kim chỉ nam rung bần bật rồi bắn ra một tia sáng mỏng manh ghim thẳng vào gốc cây khô héo nhất trên gò đất. Tôn Lệ lao tới, bàn tay bọc tầng tầng linh lực cắm phập vào lớp bùn đất nhão nhoét dưới rễ cây. Lực đạo mạnh bạo đào xới, kéo lên một khối mộc bài nhuốm máu đen ngòm, mang theo sát khí âm hàn đặc trưng của tà tu.


Chính là lệnh bài của Huyết Đao Hội.


Khoảnh khắc vật chứng rời khỏi vị trí, mắt trận bị phá vỡ, linh mạch dưới lòng đầm lầy mất đi điểm cân bằng liền dẫn động chướng khí bạo phát. Một luồng áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng ép thẳng xuống. Tôn Lệ biến sắc mặt, viên Tị Độc Châu trong tay gã nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, không thể chịu nổi sự ăn mòn của trận văn đang sụp đổ.


Độc khí tràn vào lục phủ ngũ tạng khiến da thịt gã xèo xèo bốc khói, một phần ba lượng linh lực dự trữ trong kinh mạch nháy mắt bốc hơi hoàn toàn.


Không dám tiếc rẻ pháp khí, gã thám tử nắm chặt khối mộc bài, bóp nát một tấm phù lục màu đỏ thẫm giấu trong tay áo. Huyết quang lóe lên, thân ảnh gã bị không gian vặn vẹo nuốt chửng, dịch chuyển ra ngoài phạm vi mười dặm, bỏ lại phía sau một mảng đầm lầy đang sụt lún dữ dội. Trận pháp phòng ngự của Lâm gia đã hoàn toàn bị phá hủy, đổi lại bằng việc kẻ địch đã mang theo vật chứng giả mạo tẩu thoát thành công.


Tôn Lệ hừ lạnh một tiếng, linh lực hỏa thuộc tính cuồn cuộn dồn về phía đan điền thay vì vung đao chém loạn. Gã cắn răng bóp nát một tấm Hỏa Linh Phù cấp hai giấu sẵn trong tay áo, kích phát một ngọn lửa đỏ rực mang theo hơi nóng vặn vẹo không gian. Đám rễ cây của Thủy Mộc Ẩn Trận vốn kỵ hỏa, nháy mắt bị thiêu rụi thành từng mảng tro tàn lả tả rơi xuống bùn lầy. Đòn nhử của trận pháp giam cầm vừa bị phá vỡ, tên thám tử lập tức đạp mạnh mạn sườn gò đất, mượn lực đẩy vút thân hình lên cao để tránh đợt phản kích tiếp theo.


Ánh mắt gã lóe lên vẻ tham lam tột độ khi thấy chín ô trận vị lộ ra dưới lớp bùn lầy đang sụp đổ. Tôn Lệ vung thanh ngọc đao bổ thẳng xuống mặt đồng của trận nhãn, đinh ninh sẽ tóm gọn được rương linh thạch cốt lõi mà Lâm gia đang cố sống cố chết che giấu. Thế nhưng, khoảnh khắc lưỡi đao chạm vào lớp cấm chế, sắc mặt gã chợt biến đổi kịch liệt vì lớp phòng ngự không hề phản kháng mà vỡ vụn như bọt nước. Bên dưới gò đất không có bất kỳ tài nguyên nào, chỉ có một chiếc hộp sắt đen ngòm tỏa ra mùi huyết sát buồn nôn đang rung lên bần bật. Gã nhận ra mình đã rơi vào bẫy, đòn bạo phát linh lực ban nãy vô tình trở thành chìa khóa mở màng phong ấn tà vật.


Luồng âm hỏa tích tụ trăm năm dưới đáy đầm lầy mượn đường dẫn từ chiếc hộp nổ tung, hóa thành một cột sáng đỏ thẫm đâm toạc màn đêm u tối. Tôn Lệ điên cuồng vận chuyển pháp lực tạo thành linh tráo phòng ngự nhưng vẫn chậm một nhịp trước sức ép của địa mạch. Khối la bàn định vị trong ngực gã phát ra tiếng rạn nứt chói tai rồi vỡ nát thành từng mảnh vụn, cắt đứt hoàn toàn khả năng truy vết ngũ hành. Cái giá phải trả cho sự khinh suất không nằm ở tổn thương kinh mạch, mà là một đạo thần thức tà ác đã ghim chặt vào ngọc giản truyền tin bên hông gã, không ngừng ăn mòn linh khí hộ thể.


Cùng lúc đó, tại Nghị Sự Điện cách đó hơn mười dặm, mảnh trận bàn phụ nằm gọn trong tay Lâm Mặc bỗng hóa thành một nắm tro tàn lả tả rơi xuống. Vị gia chủ trẻ tuổi phủi nhẹ những hạt bụi gỗ vương trên vạt áo, khóe môi duy trì một nếp gấp hờ hững như mọi chuyện vốn dĩ phải thế. Cột sáng huyết sắc bùng lên từ phía đông nam xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào tầm mắt của các trưởng lão đang ngồi bên dưới, nhuộm đỏ cả những khuôn mặt đang tái nhợt vì kinh hãi. Mồi lửa đã được châm đúng vị trí, kẻ thù đã tự tay giật sập bức tường ngăn cách giữa Tôn gia và Huyết Đao Hội.


Lâm Mặc gõ đốt ngón tay xuống mặt bàn thiết mộc, âm thanh trầm đục lập tức đánh thức đám người đang chìm trong bầu không khí đặc quánh áp lực. Hắn ném cuốn sổ công huân sang cho trưởng lão coi kho Lâm Trạch, ánh mắt sắc lạnh lướt qua thân ảnh đang run rẩy của chấp sự Lâm Hùng. Sự xuất hiện của cột sáng tà ác kia đã dập tắt hoàn toàn mọi ý định phản bác về năng lực phòng thủ, hợp thức hóa màn kịch thất thủ mà hắn đã cất công dàn dựng.


Kể từ giờ khắc này, toàn bộ khu vực đầm lầy phía đông chính thức bị liệt vào vùng phong cấm mức độ cao nhất, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bến mảng.


Đội tuần tra ngoại môn được miễn trừ khoản nợ bồi thường tài nguyên đêm nay, nhưng phải giao nộp một nửa số lượng pháp khí hộ thân đang sở hữu để gia cố trận pháp hộ sơn.


Trưởng lão Lâm Trạch vội vàng ôm lấy cuốn sổ bìa đen, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm vì cái ghế quản sự khố phòng của lão tạm thời được an toàn. Lão dư sức hiểu quyết định thu hồi pháp khí này thực chất là tước đoạt vũ trang của phe phái ngoại môn, nhưng trước dị tượng kinh hoàng ngoài kia, chẳng kẻ nào dám mở miệng oán thán nửa lời. Ván cờ mượn đao giết người đã đi đến bước niêm phong cuối cùng, hoàn toàn không dính một giọt máu nào lên tay vị gia chủ trẻ tuổi.


Sáng ngày mai, khi Tôn Lệ mang thứ chiến lợi phẩm chết chóc kia về đến tộc địa, chiếc hộp sắt chứa Huyết Hồn Mộc sẽ tự động bộc lộ khí tức của tà tu. Thượng tầng Tôn gia chắc chắn sẽ lầm tưởng Huyết Đao Hội đã phái cao thủ âm thầm thiết lập tụ điểm ngay sát sườn lãnh địa của bọn chúng. Khối ngọc giản truyền tin bị tà khí ăn mòn sẽ trở thành vật chứng không thể chối cãi, ép buộc kẻ thù truyền kiếp của Lâm gia phải dốc toàn lực khởi động một cuộc chiến đẫm máu mà chúng không hề mong muốn.

0