Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 313: Lệnh Bài Chấp Sự Bằng Gỗ Đào

Đăng: 12/08/2026 10:01 3,855 từ 1 lượt đọc
Sương mù màu xám chì cuồn cuộn dâng lên từ thung lũng, nuốt chửng lấy mười dặm linh điền ngoại vi Tử Trúc Lĩnh. Tôn Hạc thu liễm toàn bộ khí tức Trúc Cơ sơ kỳ, mũi chân điểm nhẹ lên một thân cây khô héo, ánh mắt âm trầm nhìn về phía trước. Khu vực vốn dĩ luôn có ba đội tuần tra của Lâm gia luân phiên canh gác, nay lại trống không tĩnh lặng đến quỷ dị. Theo tình báo ám tuyến báo về từ đầu giờ Mão, Lâm Mặc đã hạ lệnh phong tỏa nội vi, rút toàn bộ nhân lực về phòng thủ Hộ Sơn Đại Trận.


Tôn Hạc vuốt ve xâu chuỗi bạch cốt trên cổ tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Một gia tộc nhỏ bé vừa kiệt quệ tài nguyên, lại dám bỏ trống tuyến phòng ngự đầu tiên, chắc chắn là do nội bộ đã hoảng loạn sau khi gánh khoản nợ khổng lồ từ thương hội. Nhưng lão là kẻ cẩn thận, tuyệt đối không vội vàng bước vào địa giới trúc lâm khi chưa rõ hư thực. Thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ được phóng thích, hóa thành vô số xúc tu vô hình, cẩn thận thăm dò từng tấc đất dưới lớp chướng khí.


Đột nhiên, luồng thần niệm của lão khựng lại tại một khe nứt bên cạnh mương dẫn nước cạn khô. Nơi đó thoi thóp một tia linh lực chấn động cực kỳ quen thuộc, mang theo âm hàn chi khí.


Lão phẩy nhẹ ống tay áo.


Một đạo phong nhận mỏng như cánh ve lập tức chẻ đôi lớp bùn đất, làm lộ ra một mảnh đồng thau sứt mẻ lớn bằng bàn tay. Tôn Hạc vươn tay hút lấy vật kia, đồng tử lập tức co rút lại thành một điểm. Đây hoàn toàn không phải là pháp khí bình thường, mà là một góc của Trận Bàn Dẫn Huyết, mặt trên còn vương lại vài vệt sương máu đã khô đen. Quan trọng nhất, hoa văn khắc trên mặt kim loại này chính là thủ pháp luyện khí độc môn của Tôn gia bọn họ.


Tại sao một vật chí âm chí tà như vậy lại nằm tớ hớ ở biên giới Lâm gia, ngay tại thời điểm Liên Minh đang lùng sục dấu vết ma tu?


Tiểu tử họ Lâm kia quả nhiên thâm độc!


Tôn Hạc cắn răng gằn từng chữ, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Lão lập tức tự bổ khuyết logic, hiểu ra ý đồ của vị gia chủ trẻ tuổi kia. Lâm Mặc căn bản không phải vì sợ hãi mà vứt bỏ biên giới, hắn đang cố tình dọn sạch hiện trường để Tuần Sứ Liên Minh dễ dàng tìm thấy bằng chứng hãm hại Tôn gia. Nếu thứ này thực sự rơi vào tay cấp trên, cái danh tiếng luyện hóa ma công của gia tộc lão sẽ bị đóng đinh vào tử huyệt, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.


Không thể chần chừ thêm nữa. Tôn Hạc điên cuồng vận chuyển linh lực trong đan điền, dồn vào lòng bàn tay định bóp nát mảnh trận văn thành bột mịn.


Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ hỏa của lão vừa xâm nhập vào bên trong, vệt máu đen trên mặt đồng đột nhiên bùng cháy thành một ngọn lửa u lục. Ngọn lửa này hoàn toàn không tỏa ra nhiệt độ, mà trực tiếp men theo kinh mạch cắn nuốt lấy luồng thần thức lão vừa phóng ra. Một trận đau đớn xé rách linh hồn truyền thẳng lên đại não.


Tôn Hạc gầm lên một tiếng khàn đặc, lùi lại ba bước dài, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.


Khối kim loại rơi phịch xuống nền đất nứt nẻ, phát ra âm thanh khô khốc, nhưng ngọn lửa u lục trên đó không hề tắt mà càng cháy càng mãnh liệt. Cái giá cho sự khinh suất vừa rồi là một phần mười thần hồn bị thiêu rụi, khiến căn cơ Trúc Cơ của lão xuất hiện dấu hiệu rạn nứt.


Nhưng điều tồi tệ nhất vẫn chưa dừng lại ở đó. Ngọn lửa quỷ dị kia vừa bốc lên đã triệt để kích hoạt một đạo trận nhãn ngầm chôn sâu dưới lòng đất. Bầu trời phía xa bỗng nhiên nổ vang, một đạo kim quang mang theo uy áp của Tuần Sứ xé toạc màn sương, lao thẳng về phía cột sáng tín hiệu vừa bùng lên từ vị trí của lão.


Tôn Hạc kinh hãi nhận ra mình đã đạp trúng một cái bẫy liên hoàn được tính toán không sai một ly. Lâm gia không chỉ dùng mười dặm linh điền làm mồi nhử, mà còn dùng chính mảnh vỡ ma khí này để ép lão phải ra tay tiêu hủy. Hành động hủy diệt vật chứng đã vô tình trở thành chìa khóa mở ra trận pháp báo động, bộc lộ vị trí của lão ngay trước mắt người của Liên Minh.


Kế sách mượn dao giết người này quá mức tàn nhẫn. Lão vứt bỏ ý định thu hồi tàn tích trên mặt đất, cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, chuẩn bị thi triển Huyết Độn Thuật tháo chạy.


Đáng tiếc, ngay lúc huyết quang vừa lóe lên, mặt đất dưới chân lão bỗng nhiên biến thành một vũng lầy linh khí. Chín ô trận vị từ bốn phương tám hướng đồng loạt sáng rực, mượn sức mạnh từ Hộ Sơn Đại Trận đang được tu bổ phía sau, tạo thành một lồng giam vô hình gông cùm chặt chẽ lấy không gian xung quanh.


Hỏa linh lực vừa chạm vào mặt đồng thau, vệt máu khô đen đột ngột sôi sục, bốc lên một cỗ sương mù đỏ sậm đan xen hắc khí. Tiếng kim loại nứt vỡ vang lên lanh lảnh giữa không gian tĩnh mịch. Tôn Hạc chưa kịp thu hồi bàn tay, một đạo âm hỏa lạnh buốt đã nương theo luồng linh lực kia, hung hăng cắn ngược lên cánh tay phải. Lão giật mình thon thót, lập tức nhận ra bản thân đã tính sai một bước chí mạng. Thứ này căn bản không phải bằng chứng giả mạo để hù dọa, mà là một mồi lửa sống được kết nối trực tiếp với trận nhãn ngầm dưới lòng đất.


Kẻ địch không định dùng mảnh vỡ này để báo quan lập tức, mà dùng nó để đánh dấu khí tức kẻ nào dám đến dọn dẹp hiện trường. Tôn Hạc cắn răng, lập tức từ bỏ ý định hủy diệt vật chứng, cổ tay vặn ngược một vòng. Lão dứt khoát cắt đứt luồng hỏa linh lực đang truyền ra, đồng thời tế lên xâu chuỗi bạch cốt. Ba viên cốt châu nổ tung, hóa thành một tấm thuẫn xương trắng hếu chắn ngang trước mặt. Đạo âm hỏa va chạm với cốt thuẫn, không hề phát nổ mà lại sinh ra lực hút quỷ dị, bòn rút mười phần linh khí xung quanh để tạo thành một lồng giam thần thức.


Trận pháp tại mười dặm biên giới này đã bị rút cạn linh khí dương cương từ đầu giờ Mão, hoàn toàn trở thành vùng đất tà âm cực thịnh. Tôn Hạc hoảng hốt phát hiện đạo âm hỏa kia đang mượn địa mạch khô cằn để phong tỏa đường lui, ép lão phải bộc lộ toàn bộ tu vi Trúc Cơ nhằm phá vây. Nếu làm vậy, dao động linh lực khổng lồ chắc chắn sẽ kinh động đến đài quan sát của Tán Tu Liên Minh cách đó không xa. Không còn cách nào khác, lão gầm lên một tiếng nghẹn ngào, tế xuất một tia tâm hỏa đốt cháy thẳng vào mặt cốt thuẫn. Tấm thuẫn nứt toác, hóa thành vô số mảnh vụn sắc nhọn găm thẳng vào ngực lão, mượn cơn đau xé thịt để cưỡng ép chặt đứt luồng thần thức đang bị khóa chặt.


Cái giá phải trả cho sự khinh suất vô cùng đắt đỏ. Xâu chuỗi bạch cốt vốn là pháp khí phòng ngự thượng phẩm giờ đây rạn nứt quá nửa, mất đi linh tính vốn có. Thần hồn của Tôn Hạc chịu bạo kích nặng nề, tầm nhìn nhòe đi, sắc mặt tái nhợt như giấy. Lão ôm lấy lồng ngực rỉ máu, không dám nán lại thêm nửa nhịp thở, lập tức thi triển độn thuật hóa thành một vệt sương xám lẩn khuất vào rừng sâu. Tại vị trí lão vừa đứng, mảnh Trận Bàn Dẫn Huyết đã vỡ nát hoàn toàn, nhưng một vũng bùn đất bán kính ba trượng xung quanh lại bị nhuộm thành màu đỏ quỷ dị, tỏa ra thi khí nồng nặc không thể che giấu.


Cùng lúc đó, tại nghị sự đường trên đỉnh Tử Trúc Phong, Lâm Mặc chậm rãi mở mắt. Khối Khí Tức La Bàn đặt trên bàn gỗ lê vừa đình chỉ xoay tròn, kim chỉ nam bằng tinh thiết đã gãy gập thành hai khúc, nhưng bề mặt lại lưu giữ một luồng hỏa linh lực đặc trưng của công pháp Tôn gia. Nam tử mặc thanh y khẽ mỉm cười, vươn tay gạt bỏ lớp tro tàn trên mặt bàn. Hắn đưa mắt nhìn sang Lâm Trạch đang đứng túc trực bên cạnh, ném ra một khối ngọc bài lệnh tiễn màu xám đen.


Ngươi đích thân cầm Lệnh Báo Nguy này, dẫn theo ba gã chấp sự của Tuần Tra Đường, lập tức đánh trống cảnh báo toàn tộc.


Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, giọng nói thản nhiên nhưng mang theo sát cơ giấu kín.


Không cần giao chiến, chỉ cần phong tỏa mười dặm biên giới phía nam, tuyên bố nơi đó đã trở thành Khu Vực Ô Nhiễm Ma Khí. Cho người mang khối Khí Tức La Bàn này đến thẳng phân đà Liên Minh, nộp phạt ba mươi điểm công huân để xin lệnh điều tra khẩn cấp. Nói rằng đêm qua có ma tu Trúc Cơ trà trộn, ý đồ phá hoại linh mạch của Lâm gia, hiện trường vẫn còn lưu lại thi khí và tàn tích pháp bảo.


Lâm Trạch tiếp lấy lệnh bài, bàn tay khẽ run lên khi hiểu rõ mức độ tàn nhẫn trong nước cờ này của vị gia chủ. Để đổi lấy việc đóng đinh tội danh cho Tôn Hạc, Lâm gia chính thức phải gạch bỏ mười mẫu linh điền thượng hạng khỏi sổ sách gia tộc, chấp nhận tổn thất sản lượng linh dược trong ít nhất mười năm tới. Khoản thâm hụt này sẽ lập tức đè nặng lên Sổ Công Huân của phòng luyện đan, buộc các luyện đan sư phải tự bỏ tiền túi ra bù đắp. Thế nhưng, cái bẫy hoàn hảo đã sập xuống. Tôn Hạc tưởng rằng mình đang đi dọn dẹp một bằng chứng giả, lại không ngờ chính hành động phá trận của lão đã tự tay nhào nặn ra một hiện trường ma tu chân thật đến mức không thể chối cãi.


Bên trong nghị sự đường Tử Trúc Phong, ánh sáng nhạt từ ngọn đuốc mỡ nhân ngư hắt lên sườn mặt tĩnh lặng của Lâm Mặc. Hắn rũ mắt nhìn chằm chằm vào Khí Tức La Bàn đang đặt trên mặt bàn gỗ lim. Kim chỉ nam bằng ngọc đồi mồi rung lên bần bật, sau đó ghim chặt về hướng tây bắc, tỏa ra một vầng hồng quang mờ ảo. Đối phương quả nhiên đã chạm vào mảnh vỡ kim loại mang mồi nhử. Một vệt thần thức Trúc Cơ vừa bị hao tổn truyền về từ mâm ngọc định vị, chứng tỏ kẻ đột nhập đã nhận ra cạm bẫy và quyết đoán phế bỏ pháp khí phòng thân để đào tẩu.


Gia chủ, luồng khí tức kia đang di chuyển cực nhanh về phía mương cạn.


Lâm Trạch đứng chấp tay bên cạnh, trán rịn một tầng mồ hôi mỏng khi nhìn chằm chằm vào điểm đỏ trên mặt la bàn. Vị trưởng lão quản lý trận pháp này hiểu rõ, nếu để một tu sĩ Trúc Cơ mang theo vật chứng tẩu thoát thành công, toàn bộ mưu đồ mượn đao giết người của Lâm gia sẽ đổ sông đổ bể. Kẻ thù một khi xóa sạch được dấu vết, chắc chắn sẽ quay lại cắn trả điên cuồng.


Không cần đuổi theo, cứ để lão ta chạy.


Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, ngón tay thon dài gõ từng nhịp có quy luật lên thành ghế. Hắn vốn không hề trông cậy vào việc dùng một góc trận bàn sứt mẻ để trực tiếp định tội Tôn gia. Đó chỉ là lớp bình phong thứ nhất. Một lão quái vật sống hàng trăm năm như Tôn Hạc chắc chắn sẽ tìm cách dùng đan hỏa bóp nát vật dẫn khí tức để cắt đứt truy tung. Nhưng lão tuyệt đối không ngờ tới, hành động hủy thi diệt tích đó mới chính là chìa khóa khởi động sát chiêu thực sự.


Truyền lệnh xuống, lập tức đảo ngược trận nhãn Thái Âm tại khu vực mười dặm biên giới.


Lâm Mặc dứt khoát đưa ra quyết định, ném một tấm lệnh bài bằng gỗ đen tuyền lên mặt bàn. Lệnh bài này khắc trận đồ cốt lõi của Hộ Sơn Đại Trận, đại diện cho quyền bính cao nhất trong việc điều động linh mạch. Hắn muốn mượn tay Tôn Hạc để kích nổ luồng tử khí đã được chôn sẵn dưới lòng đất từ ba ngày trước.


Lâm Trạch biến sắc, hai tay run lên khi đón lấy tấm mộc bài đen ngòm.


Nếu đảo ngược trận nhãn lúc này, ba mẫu linh điền trồng mộc hương thảo thuộc tính âm sẽ bị linh lực cắn trả mà khô héo hoàn toàn. Gia chủ, đó là nguồn thu nhập cốt lõi của ngoại môn trong quý tới, cái giá này...


Ghi toàn bộ thiệt hại vào sổ công huân, tạm thời phong tỏa ngân sách thưởng tháng của ngoại môn để bù đắp.


Giọng nói của vị gia chủ trẻ tuổi không mang theo nửa điểm dao động. Hắn thà tự tay phế bỏ ba mẫu tài nguyên, cũng phải ép kẻ thù vào tử cục. Chỉ có thiệt hại chân thực hiển hiện ngay trên sổ sách, mới có thể che mắt được những ánh mắt dòm ngó từ thượng tầng Liên Minh. Lâm Trạch cắn chặt răng, không dám trái lệnh, lập tức rót linh lực vào mộc bài để truyền âm chỉ thị cho đội gác trận dưới lòng đất.


Cùng lúc đó, tại khu rừng sương mù cách Tử Trúc Lĩnh mười dặm.


Tôn Hạc vừa bóp nát mảnh đồng thau, định dùng chân hỏa Trúc Cơ đốt trụi tàn dư huyết khí. Lão đắc ý cho rằng mình đã phá được mưu hèn kế bẩn của tiểu tử họ Lâm. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, mặt đất dưới chân lão bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Ba mẫu đất đen trồng mộc hương thảo cách đó không xa đồng loạt nứt nẻ, toàn bộ âm khí tích tụ nhiều năm bị một lực lượng vô hình cưỡng ép rút cạn, hóa thành một cột sáng xám xịt bắn thẳng lên trời.


Không ổn! Đây là Huyết Dẫn Khóa Mạch Thuật!


Đồng tử Tôn Hạc co rụt lại đến cực hạn, rốt cuộc cũng hiểu ra mình đã bước nhầm vào một cái bẫy liên hoàn. Ngọn lửa trên tay lão không những không thiêu rụi được dấu vết, mà ngược lại còn trở thành mồi lửa hòa quyện cùng cột âm khí khổng lồ kia. Khí tức ma tu đặc trưng của Tôn gia giờ đây bị phóng đại gấp mười lần, bám chặt vào thần hồn lão, rực sáng trong đêm tối như một ngọn hải đăng vẫy gọi đám Tuần Sứ của Liên Minh đang lùng sục gần đó.


Đổi lại sự xoay chuyển cục diện ngoạn mục ấy, trên nghị sự đường, mặt mâm ngọc dò xét vang lên một tiếng nứt chói tai.


Pháp khí định vị giá trị sáu trăm linh thạch vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, triệt để biến thành phế liệu. Khóe môi Lâm Mặc rỉ ra một tia máu tươi do thần thức liên kết bị phản phệ, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực dị thường. Hắn đưa tay lau vết máu, lấy ra một phong thư dán kín bằng sáp đỏ, đẩy về phía một hắc y nhân vừa lặng lẽ xuất hiện từ góc khuất.


Đem phong mật thư này giao cho chưởng quỹ của Bồi Thường Thương Hội.


Lâm Mặc gằn giọng, chính thức hạ màn cho bước đi niêm phong cuối cùng. Nội dung bên trong không gì khác ngoài lời tố cáo nặc danh kèm theo tọa độ dị tượng vừa bùng nổ. Sáng ngày mai, Tôn gia sẽ không còn cơ hội chối cãi khi chính người của Liên Minh tận mắt chứng kiến Tôn Hạc mang theo ma khí ngút trời bỏ chạy khỏi hiện trường. Cuốn sổ công huân thâm hụt và ba mẫu linh điền phế thải của Lâm gia, giờ đây đã trở thành bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo nhất.


Tôn Hạc siết chặt bàn tay, ý đồ dùng chân hỏa thiêu rụi mảnh đồng thau để hủy thi diệt tích. Ngay khoảnh khắc linh lực mang thuộc tính hỏa của lão cọ xát với bề mặt kim loại, một tiếng vỡ vụn giòn giã đột ngột vang lên. Mảnh trận bàn chí âm chí tà kia căn bản không phải là vật chứng để tố cáo, mà chính là một cái kíp nổ được ngụy trang hoàn hảo. Trận nhãn thứ tư vốn được Lâm Trạch âm thầm đảo ngược từ nửa canh giờ trước rốt cuộc cũng lộ ra nanh vuốt giấu kín dưới lớp bùn lầy.


Lớp đất dưới đáy mương cạn sụt lún dữ dội, tạo thành một vòng xoáy đen ngòm rộng đến trượng. Toàn bộ sinh cơ của ba mẫu Mộc Hương Thảo nằm giáp ranh biên giới bị rút cạn trong một nhịp thở, chuyển hóa thành một luồng tử khí nồng đậm xé toạc mặt đất lao thẳng lên không trung. Luồng khí xám xịt này không tấn công diện rộng mà ngưng tụ thành một mũi khoan sắc nhọn, nhắm thẳng vào mi tâm vị tu sĩ Trúc Cơ đang đứng gần đó nhất.


Tôn Hạc biến sắc, rốt cuộc hiểu ra bản thân đã dẫm phải một cái bẫy liên hoàn tàn độc. Kẻ địch căn bản không cần Tuần Sứ Liên Minh tìm thấy vật chứng trên đất Lâm gia, mà muốn chính tay lão kích hoạt sát trận này để tự găm ma khí vào người. Không chút do dự, lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế ra một mặt Quy Giáp Thuẫn lớn chừng cái mâm, chắn ngang đỉnh đầu.


Tử khí va chạm với pháp bảo phòng ngự, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai như nước sôi hắt vào chảo lửa. Bề mặt mai rùa cấp hai nhanh chóng xuất hiện vô số vết rạn nứt, linh quang ảm đạm đi trông thấy, linh tính bên trong đang bị ăn mòn với tốc độ kinh người. Tôn Hạc cắn răng, quyết đoán chặt đứt một tia thần thức đang bám trên khiên rùa, mượn lực phản chấn cắn nuốt để thi triển Huyết Độn Thuật.


Cái giá phải trả là thần hồn thọ thương nặng nề khiến sắc mặt lão trắng bệch, nhưng thân ảnh đã hóa thành một đạo huyết quang lao vút về phía tây bắc. Lão mang theo sự phẫn hận tột cùng, đinh ninh rằng mình đã dùng một kiện pháp khí đắt giá để đổi lấy mạng sống. Lão hoàn toàn không hay biết, chút tử khí nhạt nhòa bám lại trên vạt áo lúc này chính là loại hương liệu đặc thù mà Khứu Linh Khuyển của Tán Tu Liên Minh nhạy cảm nhất.


Tại trung tâm nghị sự đường Tử Trúc Phong, Lâm Mặc lẳng lặng nhìn cọc gỗ Định Trận Bàn trên bàn nứt toác thành ba mảnh. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ lê, ánh mắt không chút gợn sóng khi chứng kiến ngọn đèn báo hiệu sinh cơ của dải đất ngoại vi vụt tắt. Ván cờ này, hắn dùng ba mẫu linh điền làm mồi lửa, dùng sự đa nghi của kẻ thù làm ngòi nổ, rốt cuộc cũng thiêu rụi được lớp vỏ bọc an toàn của Tôn gia.


"Gia chủ, trận nhãn đã tự hủy, tử khí đã bám vào người Tôn Hạc đúng như dự tính."


Lâm Trạch từ bên ngoài bước vào, trên tay cầm khối hắc lệnh bài giờ đây đã chuyển sang màu xám tro tàn tạ. Vị trưởng lão trẻ tuổi khẽ thở dài, trong mắt xẹt qua tia xót xa khi nghĩ đến khoảnh đất màu mỡ nay đã hóa thành tử địa.


"Ghi vào Sổ Công Huân của khố phòng, ba mẫu Mộc Hương Thảo chính thức gạch tên khỏi danh sách thu hoạch mười năm tới."


Lâm Mặc lạnh nhạt cất lời, dứt khoát ấn định cái giá khổng lồ mà gia tộc phải gánh chịu. Hắn vươn tay lấy từ trong tay áo ra ba tấm Lệnh Bài Chấp Sự bằng gỗ đào, đẩy về phía mép bàn.


"Truyền lệnh cho Tuần Tra Đường, lập tức cấp ba tấm lệnh bài này cho những đệ tử ngoại môn vừa bị cắt bổng lộc sáng nay. Phái bọn họ ra mương cạn tây bắc dọn dẹp tàn tích."


Lâm Trạch nhận lấy lệnh bài, ánh mắt lóe lên tia hiểu rõ. Đám đệ tử đang ôm bụng oán khí kia khi ra đến hiện trường, chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên sự việc đất đai bị hủy hoại, vô tình trở thành những nhân chứng chân thật nhất.


"Nhớ dặn dò bọn họ, tuyệt đối không được che giấu hay xóa bỏ bất kỳ vết tích pháp thuật hệ hỏa nào còn sót lại trên mặt đất."


Hậu quả của nước đi này đã được định đoạt rõ ràng trên bàn cờ Nam Cương. Tôn Hạc mất đi Quy Giáp Thuẫn và mang theo mầm mống họa diệt tộc chạy trốn, trong khi Lâm gia vĩnh viễn mất đi ba mẫu linh điền để đổi lấy sự trong sạch. Sáng ngày mai, khi Tuần Sứ Liên Minh mang theo Khứu Linh Khuyển đạp cửa bước vào Tử Trúc Lĩnh, thứ đón chờ bọn họ sẽ là một hiện trường sặc mùi ma tu bị phá hoại, cùng với dấu vết tàn dư dẫn thẳng về hang ổ của Tôn gia.

0