Chương 321: Lệnh Vội Vã Lui Ra Ngoài
Hắn không cần phải nhìn thêm nữa. Quân cờ mang tên Tôn Bạt đã nằm gọn trong chiếc bẫy thông tin, mang theo mảnh ghép giả tạo cuối cùng dâng lên cho những kẻ cầm quyền Tôn gia.
Cùng lúc đó, cách cấm địa tây bắc năm mươi dặm, những luồng gió lạnh buốt mang theo chướng khí xám xịt đang gào thét qua từng tán lá trúc xơ xác. Lâm Chấn đứng trên một mỏm đá nhô cao, hàm răng nghiến chặt.
Hắn gắt gao nắm lấy lệnh tiễn làm bằng gỗ lim sẫm màu vừa được ám vệ truyền đến. Vật chứng mang theo mệnh lệnh cao nhất từ gia chủ tỏa ra một tia nhiệt lượng nhạt nhòa, nhưng lại khiến cả người vị đội trưởng tuần tra lạnh toát.
Dù trong lòng tràn ngập uất ức, hắn vẫn phải cắn răng phất tay ra hiệu. Ba mươi tộc nhân phía sau im lặng tuân mệnh. Tiếng bước chân dồn dập vang lên, xen lẫn tiếng thở dài bất lực của những kẻ phải tự tay tháo dỡ trận địa mình đã dùng máu thịt bảo vệ suốt nửa năm qua.
Một tên tiểu bối mang tu vi Luyện Khí tầng bốn bước lên. Khóe mắt hắn đỏ hoe, hai tay run rẩy ôm lấy một cây cờ trận màu lam đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Hắn chần chừ không chịu rút mũi nhọn của lá cờ ra khỏi rãnh nứt trên mặt đất.
Nếu nhổ vật này lên, toàn bộ màn sương mù che chắn khu vực mương cạn sẽ tan biến. Nhược điểm của gia tộc sẽ phơi bày hoàn toàn trước mắt bọn đạo tặc. Lâm Chấn lạnh lùng tiến tới, đích thân giật phăng cây cờ ném sang một bên.
Trận pháp mất kết nối đột ngột tạo ra linh lực phản phệ. Một luồng lam quang nổ tung. Lâm Chấn không né tránh, mạnh mẽ dùng nhục thân ngạnh kháng. Hậu quả là lớp vảy linh giáp trên ngực phải vỡ nát, cắm sâu vào da thịt khiến hắn nhíu mày, nhưng tuyệt nhiên không lùi bước. Hắn trầm giọng quát tháo, ép buộc toàn đội lùi lại đúng năm dặm.
Đám tuần tra viên vội vã tháo lui, để lại một hiện trường ngập ngụa dấu vết linh khí bạo động. Ở sườn đồi đối diện, ba bóng đen ẩn nấp dưới lớp Ẩn Tức Phù âm thầm quan sát. Bọn chúng là tán tu thám thính tại chợ đen Nam Cương.
Nhìn thấy đội phòng vệ bỏ chạy, để lại cả những mảnh trận bàn nứt nẻ vùi dưới bùn, một tên nhếch mép cười. Hắn vừa lấy ngọc giản ra định sao chép hình ảnh, thì một luồng thần thức sắc bén từ phía Lâm Chấn bất ngờ quét tới.
"Kẻ nào?!" Lâm Chấn quát lớn, phóng ra một thanh phi kiếm bốc cháy rực lửa lao vút về phía sườn đồi. Tên tán tu giật mình, lập tức bóp nát một tấm Thổ Độn Phù để chui xuống đất né tránh sự tập kích.
Thanh phi kiếm chém trượt, chỉ cày xới một mảng đất đá. Tuy nhiên, dư chấn hỏa linh lực đã thiêu rụi một góc áo của tên gián điệp, khiến hắn mất đi một tấm bùa hộ mệnh cấp hai. Bọn chúng không dám nán lại, lập tức độn thổ tháo chạy, mang theo đoạn ngọc giản đã ghi hình cảnh tượng thảm hại của Lâm gia.
Lời đồn về việc phòng tuyến tây bắc vỡ vụn sẽ nhanh chóng lan truyền khắp các phường thị. Danh tiếng của gia tộc họ Lâm tại Nam Cương chắc chắn sẽ chạm đáy. Thế nhưng, bọn thám tử chợ đen không hề biết rằng sự hoang mang chân thật của đám tiểu bối lại là lớp bình phong hoàn hảo nhất.
Gia chủ cần tộc nhân bộc lộ sự uất ức tự nhiên, tuyệt đối không diễn kịch. Nửa mảnh trận bàn cháy đen bị vùi dưới lớp phù sa kia mới là mồi nhử thực sự. Nó chứa đựng tàn dư của trận văn lỗi, khớp nối hoàn hảo với khối ngọc mà Tôn Bạt vừa mang về.
Khi hai nguồn thông tin độc lập cùng chỉ về một kết quả, sự đa nghi của Tôn gia sẽ biến thành niềm tin. Kẻ địch sẽ tự nguyện bước vào lối đi an toàn dài năm dặm này để tiến thẳng đến nơi chôn giấu Tử Lôi Phù Trận.
Lâm Chấn lấy ra cuốn sổ tuần tra làm bằng da thú, nặng nề hạ bút ghi nhận trạng thái bỏ ngỏ phòng tuyến. Cái giá phải trả hiện hữu ngay trước mắt. Mất đi lớp sương mù che phủ và trận kỳ điều hòa, nồng độ mộc linh khí tại ba mẫu linh điền Huyết Sâm giáp ranh bắt đầu tiêu tán.
Những mầm cây non úa vàng chỉ trong chớp mắt. Vị đội trưởng cắn răng gạch bỏ danh sách dự kiến thu hoạch tháng này, tự tay điền tên mình vào mục chịu phạt. Một khoản nợ công huân khổng lồ chính thức giáng xuống đầu đội tuần tra số ba.
Hắn cẩn thận dùng linh lực niêm phong cuốn sổ, giao cho phó đội trưởng hỏa tốc mang về nộp vào kho tộc. Việc ghi nhận tổn thất này không chỉ hợp thức hóa lệnh rút quân, mà còn tạo ra một lớp ngụy trang không thể chối cãi về sự suy kiệt tài chính của Lâm tộc ngay trước thềm đại chiến.
Ba bóng đen chưa kịp vui mừng trước cảnh phòng tuyến Lâm gia sụp đổ, một đạo hỏa xích chói lòa đã xé toạc màn đêm. Lâm Chấn đột ngột xoay người, mượn thế trớn từ bước lùi ban nãy, ném thẳng thanh xích kiếm bốc cháy phừng phực về phía sườn đồi. Lớp bùa ẩn nấp bị linh lực cuồng bạo thiêu rụi trong tích tắc, ép ba tên tán tu phải lăn vòng ra đất. Tên cầm đầu vội vã nhét khối ngọc ghi hình vào ngực áo, sắc mặt tái nhợt khi nhận ra sát ý ngút trời của vị đội trưởng tuần tra.
Dám dòm ngó cấm địa, bỏ mạng lại đây!
Lâm Chấn gầm lên, hai tay nhanh chóng kết ấn. Thanh hỏa kiếm hóa thành ba đạo kiếm ảnh, phong tỏa toàn bộ đường lui hướng về phía nam. Tên tán tu gầy nhom bên trái hừ lạnh, vỗ mạnh vào túi trữ vật lấy ra một tấm lưới đan bằng sợi tơ đen kịt. Hắn không hề e sợ, bởi luồng khí tức rối loạn từ vết thương trên ngực đối phương đã bán đứng tình trạng của y.
Lâm gia các ngươi mảng trận pháp đã nứt, linh lực cạn kiệt, còn dám hung hăng sao?
Tên gầy nhom cười gằn, tung tấm võng tơ lên không trung. Vật này gặp gió liền phình to, tỏa ra âm khí lạnh buốt quấn chặt lấy ba đạo kiếm ảnh. Đây là một kiện pháp khí hạ phẩm chuyên khắc chế hỏa thuộc tính. Tên cầm đầu chớp lấy thời cơ, lập tức bóp nát một tấm Thổ Độn Phù dưới chân, định mượn đường đất tẩu thoát cùng khối ngọc tình báo. Hắn thừa biết, chỉ cần mang được đoạn hình ảnh phòng tuyến vỡ nát này về chợ đen, danh tiếng của Lâm tộc sẽ chạm đáy, còn hắn sẽ nhận được món hời lớn từ Tôn gia.
Nhưng Lâm Chấn vốn không định dùng hỏa kiếm để giết người. Đạo hỏa xích chỉ là đòn nhử nhằm ép đối phương dùng pháp khí phòng ngự. Ngay khi luồng sáng vàng của bùa độn thổ vừa lóe lên, bàn tay đầy máu của vị đội trưởng đã vỗ mạnh xuống mặt đất. Hắn vận dụng chút liên kết cuối cùng với cây cờ trận màu lam vừa bị nhổ lên ban nãy. Một đoạn trận văn tàn khuyết dưới lòng đất đột ngột kích hoạt, tạo ra một trận địa chấn cục bộ đánh bật tên thám tử văng lên không trung.
Món đồ ghi hình rơi khỏi ngực áo tên cầm đầu, lăn lóc trên nền đất sỏi. Trái tim Lâm Chấn đập thình thịch. Hắn nhớ lại dòng chữ nhỏ xíu khắc mặt sau lệnh tiễn bằng gỗ lim lúc nãy: đánh trọng thương, giữ vật, thả người, tạo tiếng ác. Giờ khắc này, hắn mới thấu hiểu sự đáng sợ trong bố cục của gia chủ. Cố tình rút lui là để dụ địch, nhưng nếu để thám tử dễ dàng lấy tin tức, kẻ đa nghi như Tôn Cửu chắc chắn sẽ sinh nghi. Phải có một cuộc ác chiến, phải có tổn thất thật sự, thì miếng mồi này mới đủ vị tanh.
Nghĩ đến đây, Lâm Chấn cắn răng thu hồi một phần linh lực phòng ngự. Hắn cố tình bước hụt một nhịp, để mặc cho âm khí từ tấm lưới đen tràn qua khe hở của lớp linh giáp vỡ, đánh thẳng vào kinh mạch vai trái. Cơn đau buốt tận xương tủy lan tràn, khiến cánh tay hắn tê rần. Thanh hỏa kiếm mất đi sự khống chế liền rơi rụng ánh lửa, xuất hiện một vết nứt dài rồi cắm phập xuống đất. Lợi dụng khoảnh khắc đối thủ sơ hở, tên tán tu gầy nhom lao tới vồ lấy khối ngọc chứa tình báo, kéo theo tên cầm đầu đang thổ huyết bỏ chạy thục mạng vào màn sương chướng khí.
Lâm Chấn quỳ một chân trên mặt đất, hơi thở dồn dập, sắc mặt trắng bệch vì hàn độc xâm nhập. Hắn không đuổi theo, chỉ lạnh lùng phất tay vẫy gọi tên tiểu bối đang đứng ngây người phía sau.
Mở sổ công huân chi nhánh tiền phương.
Giọng hắn khàn đặc, từng chữ nhả ra nặng nề.
Ghi chép lại, đội tuần tra số một giao chiến bất lực, để lọt tình báo cấm địa. Tổn thất một thanh Xích Hỏa Kiếm, phạt trừ ba tháng bổng lộc của toàn đội. Lập tức phái người mang thanh kiếm phế phẩm này về Luyện Khí Các làm bằng chứng nhận tội.
Mệnh lệnh vừa dứt, đám tộc nhân xung quanh đều cúi gầm mặt, bầu không khí u ám bao trùm toàn đội. Bức tranh về một Lâm tộc suy tàn, cạn kiệt tài nguyên và bất lực trước ngoại địch đã được đóng dấu xác nhận. Khối ngọc tình báo mang theo vết máu của tán tu giờ đây trở thành một vật chứng hoàn hảo, chuẩn bị lan truyền thứ danh tiếng tồi tệ nhất của gia tộc đi khắp Nam Cương.
Cơn gió buốt lạnh trên sườn đồi đột ngột rít gào, mang theo một cỗ sát khí xé toạc không gian tĩnh lặng. Từ trong đám sương mù xám xịt vừa tản đi, một đạo hắc ảnh lao vút tới với tốc độ kinh người. Tôn Cửu không hề che giấu tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, trong tay nắm chặt một thanh loan đao tản mác sương hàn lạnh lẽo. Lưỡi đao vẽ nên một đường cong tàn nhẫn, nhắm thẳng vào yết hầu của vị đội trưởng tuần tra đang đứng chơ vơ giữa trận địa đổ nát. Hắn muốn tốc chiến tốc thắng, mượn cơ hội đội phòng vệ Lâm gia vừa rút lui để đoạt mạng kẻ cầm đầu.
Lâm Chấn cắn chặt răng, cố tình thu hồi bảy phần linh lực đang lưu chuyển trong đan điền. Hắn giơ cao thanh thiết côn rèn từ huyền thiết, bày ra tư thế liều mạng cản phá đòn đánh chí mạng. Thế nhưng, bước chân của hắn lại cố ý loạng choạng, để lộ ra khoảng trống chết người ở phần thân dưới. Ngay vị trí mũi giày của hắn, khối ngọc ghi hình vừa rơi xuống đang lập lòe ánh sáng nhạt. Đó chính là vật chứng quan trọng nhất mà gia chủ đã căn dặn phải giao tận tay kẻ thù bằng một cách tự nhiên nhất.
Tôn Cửu là một kẻ lão luyện trong chốn giang hồ, ánh mắt lập tức bắt được luồng sáng phát ra từ mặt đất. Hắn khựng lại giữa không trung, trong đầu lóe lên một tia nghi hoặc. Kẻ thù phản ứng quá mức chậm chạp, thế phòng thủ lại lỏng lẻo đến kỳ lạ. Thay vì chém xuống yết hầu, Tôn Cửu đột ngột xoay cổ tay, chuyển hướng lưỡi đao chém mạnh vào thanh thiết côn để mượn lực phản chấn. Đồng thời, tay trái hắn bấm quyết, vung ra một tấm Thủy Lao Phù hóa thành vô số sợi dây nước dẻo dai trói chặt hai chân đối thủ.
Đòn nhử của Lâm Chấn đã thành công ép đối phương phải thay đổi chiến thuật, nhưng cái giá phải trả hoàn toàn không hề rẻ. Thanh thiết côn va chạm với loan đao mang theo hàn khí thấu xương, lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt chân chim. Một cỗ âm hàn linh lực từ binh khí truyền thẳng vào hai cánh tay, đóng băng toàn bộ huyệt đạo dọc theo kinh mạch Thái Âm. Lâm Chấn cảm nhận rõ ràng pháp khí tùy thân của mình đã bị phế bỏ, linh lực trong cơ thể tắc nghẽn khiến hắn không thể gượng dậy nổi.
Hắn mượn thế văng ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo, nặng nề ngã gục xuống nền đất lạnh. Món đồ lập lòe ánh sáng nay đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của vị đội trưởng. Tôn Cửu cười gằn một tiếng, thân hình như quỷ mị lướt qua, vung tay thu gọn vật phẩm vào trong túi trữ vật. Hắn không ham chiến, lập tức bóp nát một viên Tật Phong Đan, hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất về hướng tây bắc. Toàn bộ quá trình cướp đoạt diễn ra chưa tới ba nhịp thở, dứt khoát và tàn nhẫn.
Ở khoảng cách xa xa, ba tên tán tu ẩn nấp dưới Ẩn Tức Phù đã thu trọn toàn bộ diễn biến vào tầm mắt. Bọn chúng nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh hãi lẫn hưng phấn tột độ. Đội trưởng phòng vệ Lâm gia trọng thương ngã gục, pháp khí vỡ nát, lại còn để mất một món đồ bí ẩn vào tay tu sĩ Tôn gia. Tin tức động trời này nếu bán cho các phường xá tại chợ đen Nam Cương, chắc chắn sẽ đổi được một khoản linh thạch không nhỏ. Uy tín của thế tộc họ Lâm tại Tử Trúc Lĩnh xem như đã bị giáng một đòn chí mạng trước dư luận ngoại nhân.
Lâm Chấn nằm trên mặt đất, hơi thở đứt quãng, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười khổ nhọc. Hắn vươn bàn tay run rẩy dính đầy bùn đất, tháo xuống tấm lệnh bài tuần tra đang đeo bên hông. Bề mặt tấm thẻ gỗ đã xuất hiện một vết nứt dài do dư chấn của Thủy Lao Phù, đại diện cho việc quyền hạn chỉ huy tại khu vực này đã bị tước bỏ. Theo luật lệ gia tộc, làm mất cứ liệu quan trọng và hỏng pháp khí trấn giữ, hắn sẽ phải gánh một khoản nợ công huân lên tới năm trăm điểm.
Một tên đệ tử trẻ tuổi từ phía xa hốt hoảng chạy tới, định vươn tay đỡ lấy đội trưởng nhưng bị hắn gạt ra.
Truyền linh hạc báo tin về Tàng Kinh Các.
Lâm Chấn ho khan vài tiếng, cố ép luồng hàn khí đang tàn phá gân cốt xuống.
Báo cáo rằng phòng tuyến mương cạn đã vỡ, ngọc giản ghi chép trận đồ ngoại vi đã bị Tôn gia cướp mất. Từ giờ phút này, toàn đội tuần tra số ba bị phong ấn quyền lợi, chịu phạt cấm túc tại sườn đồi, chờ đợi hội đồng trưởng lão định đoạt.
Tên đệ tử tái mặt, vội vã lấy ra một con hạc giấy truyền âm, run rẩy rót linh lực vào trong. Mệnh lệnh được ban ra đồng nghĩa với việc toàn bộ ba mươi con người ở đây sẽ trở thành tội nhân của gia tộc, bị cắt đứt mọi nguồn cung cấp đan dược trong tháng tới. Thế nhưng, không một ai biết rằng, chiến lợi phẩm vừa đổi chủ kia vốn dĩ chứa đựng một bản đồ linh mạch đã bị gia chủ âm thầm chỉnh sửa. Tôn gia càng tin tưởng vào thứ cướp được, bọn chúng sẽ càng lún sâu vào cái bẫy tử thần đã được giăng sẵn dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh.
Gió lạnh từ mương cạn rít gào, cuốn theo lớp sương mù xám xịt vừa bị xé toạc. Lâm Chấn quỳ một chân trên nền đất nứt nẻ, hơi thở ngắt quãng đầy nặng nhọc. Trận giao phong chớp nhoáng ban nãy đã để lại hậu quả vô cùng khắc nghiệt. Kẻ thù không chỉ cướp đi khối ngọc lưu ảnh như kế hoạch mà còn kịp thời gieo một luồng hàn khí thấu xương vào cơ thể hắn.
Dọc theo kinh mạch Thái Âm ở cánh tay trái, một tầng sương giá mỏng manh đang ngưng tụ. Toàn bộ chi thể này hoàn toàn mất đi cảm giác, linh lực ứ đọng không thể lưu thông. Hắn không vận công ép độc, cũng chẳng màng đến tấm linh giáp trước ngực đã vỡ vụn thành từng mảnh vương vãi trên mặt bùn lầy.
Thay vào đó, vị đội trưởng cắn chặt khớp hàm, dùng cánh tay phải còn lại rút ra một lá bùa truyền âm màu vàng nhạt. Linh lực thô bạo tràn vào mặt giấy họa bùa. Một vệt sáng đỏ lóe lên rồi xé gió bay vút về hướng đỉnh Tử Trúc. Nhiệm vụ dụ địch đã hoàn tất, nhưng cái giá phải trả cho một nhịp đổi thế giả tạo này không hề rẻ.
Kiện pháp khí phòng thân duy nhất do Luyện Khí Các cấp phát hồi đầu năm nay đã triệt để hỏng hóc. Trận nhãn kết nối với địa mạch nơi hắn đứng cũng vì linh khí bạo động mà nứt toác, tạo thành một hố sâu hoắm tỏa ra mùi lưu huỳnh gay gắt. Đám tán tu lẩn khuất phía xa chắc chắn đã thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng thảm hại của đội tuần tra.
Tin tức về một Lâm tộc rệu rã, phòng tuyến tây bắc sụp đổ và đội trưởng trọng thương sẽ nhanh chóng lan truyền khắp các ngõ ngách chợ đen Nam Cương ngay trong đêm nay.
Tại sảnh đường nghị sự tĩnh lặng trên đỉnh núi, vệt sáng đỏ xuyên qua khe cửa, ngoan ngoãn rơi vào lòng bàn tay Lâm Mặc. Thần thức khẽ quét qua, khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi hơi nhếch lên thành một đường cong mờ nhạt. Mọi biến số đều nằm gọn trong dự tính.
Tên thám tử họ Tôn vốn dĩ là một kẻ đa nghi và cẩn trọng. Nếu Lâm Chấn không diễn vở kịch liều mạng bảo vệ vật chứng đến mức phế bỏ một cánh tay, đối phương tuyệt đối sẽ không tin tưởng nội dung được ghi lại bên trong. Khối thạch mang theo hình ảnh giả mạo về khe nứt linh mạch giờ đây đã an toàn nằm trong tay kẻ địch. Lớp bình phong thứ nhất đã được dựng lên hoàn hảo.
Thế nhưng, để vở kịch diễn đến mức chân thực nhất, ngoại nhân tin tưởng vẫn chưa đủ. Nội bộ gia tộc cũng phải cảm nhận được áp lực, từ đó bộc lộ ra những phản ứng hoang mang tự nhiên nhất. Lâm Mặc vươn tay, gõ nhẹ từng nhịp đứt quãng lên mặt bàn gỗ lim.
"Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức niêm yết cáo thị tại cổng chính."
Giọng nói trầm thấp vang lên, hướng về phía bóng tối góc phòng, nơi một chấp sự đang túc trực chờ lệnh.
"Đội trưởng Lâm Chấn phòng thủ bất lực, để kẻ gian đánh cắp cơ mật, tội không thể tha. Thu hồi quyền điều động ba đội tuần tra ngoại vi, giáng chức làm đệ tử tạp dịch canh gác linh điền."
Lâm Mặc ngừng lại một nhịp, ánh mắt thâm thúy không bộc lộ chút hỉ nộ.
"Đồng thời, mở Sổ Phạt của gia tộc, ghi một khoản nợ công huân ba trăm linh thạch lên đầu hắn, cắt đứt toàn bộ đan dược bồi bổ trong ba năm tới."
Tên chấp sự khẽ giật mình, hai tay bưng bít khay gỗ khẽ run rẩy. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ khiếp sợ trước bản án quá đỗi vô tình này. Hắn muốn lên tiếng cầu tình cho vị đội trưởng vừa đổ máu ngoài tiền tuyến, nhưng khi chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo như hồ thu của gia chủ, mọi lời nói đều bị nuốt ngược vào trong bụng. Kẻ nhận lệnh vội vã lui ra ngoài, mang theo quyết định tàn nhẫn nhất giáng xuống đầu những người trung thành.
Lâm Mặc thừa biết quyết sách này sẽ tạo ra một cơn địa chấn trong hội đồng trưởng lão sáng mai. Lập trường của các trưởng lão sẽ chao đảo, uy tín của gia chủ trong mắt thế hệ trẻ có thể bị lung lay dữ dội vì tiếng ác cạn tàu ráo máng. Những ánh mắt nghi kỵ, những lời bàn tán xôn xao sẽ biến Tử Trúc Lĩnh thành một mớ bòng bong.
Nhưng đó chính là điều hắn cần. Một gia tộc lục đục, bề trên hà khắc, kẻ dưới oán thán mới là miếng mồi ngon nhất để Tôn gia gạt bỏ sự cẩn trọng cuối cùng. Trên sa bàn bày giữa phòng, Lâm Mặc vươn tay di chuyển một lá cờ nhỏ màu đen, cắm phập vào vị trí mương cạn tây bắc. Mảnh ngọc lưu ảnh kia chỉ là mồi nhử, đòn sát thủ thực sự nằm ở việc thay đổi quy tắc vận hành của gia tộc.
Bắt đầu từ ngày mai, toàn bộ khu vực tây bắc sẽ bị rút rỗng nhân lực, dọn sẵn một con đường tử thần thênh thang dẫn thẳng vào tâm trận Bát Quái Khóa Linh đã chôn sẵn từ nửa năm trước. Ở một nơi cách xa hàng chục dặm, Tôn Cửu đang điên cuồng bứt tốc dưới màn đêm, bàn tay gắt gao ôm lấy chiến lợi phẩm đang tỏa ra vầng sáng nhạt. Hắn không hề hay biết, bước chân vội vã của mình đang kéo theo cả một gia tộc bước vào chiếc rọ đã được đan kín bằng máu, luật quy và những lời đồn thổi vô hình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.