Chương 344: Lệnh Xuống Khảo Công Đường
Âm thanh lạnh nhạt của Lâm Mặc vừa dứt, khối ngọc giản quản lý sự vụ trên bàn lập tức ảm đạm đi, chỉ còn lại một vệt sáng mờ nhạt báo hiệu mệnh lệnh đã được khắc sâu vào hệ thống gia tộc.
Trong sảnh đường vắng lặng của Trận Pháp Các, chấp sự Lâm Cảnh hít sâu một hơi, vội vàng rút chìa khóa đồng mở tầng thứ hai của kho linh tài. Lão cẩn thận lấy ra ba viên linh thạch trung phẩm lấp lánh ánh sáng nhạt cùng một khối thiết tinh nặng trĩu. Bề mặt khối kim loại vẫn còn vương chút nhiệt độ từ lò luyện, vốn là vật liệu cốt lõi chuẩn bị cho đợt rèn pháp khí cuối năm của toàn tộc.
"Ghi vào sổ nợ công huân của Tuần Tra Đường, xuất kho giờ Mão sơ, lý do: khẩn cấp vá trận sườn nam."
Lâm Cảnh cắn răng ấn mạnh con dấu lưu ly lên mặt giấy da thú, lưu lại một ấn ký đỏ chót. Tổn thất đêm nay không hề nhỏ, việc rút ngang tài nguyên này đồng nghĩa với sản lượng pháp khí tháng tới sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Lão lẩm bẩm vài câu tiếc xót, nhưng không dám chậm trễ nửa nhịp. Vung tay áo bọc lấy linh tài, Lâm Cảnh hóa thành một đạo độn quang lao thẳng vào màn sương đêm đang cuồn cuộn dâng lên.
Cùng lúc đó, tại lối ra vào sơn môn Tử Trúc Lĩnh, một bóng đen thầm lặng lướt qua lớp cấm chế. Lâm Viễn, đội trưởng đội ám vệ, cẩn thận vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông. Bên trong chiếc hộp gỗ chu sa dán kín Phá Cấm Phù là hai vật chứng quan trọng: mảnh đồng dính huyết khí và viên Lưu Ảnh Châu. Hắn không đi theo đường lớn mà chọn con đường vòng qua khe núi, nhắm thẳng hướng phường thị trung lập của Mộc gia.
Lâm Viễn nhớ lại lời dặn dò bí mật qua truyền âm của gia chủ trước khi xuất phát. Việc gửi tang vật đến Mộc gia không phải để nhờ phân xử sự thật, mà là một bước cờ mượn đao giết người. Mộc gia vốn tự xưng là kẻ đứng giữa, luôn thèm khát cơ hội nắm thóp các thế lực xung quanh để trục lợi.
Khi nhận được viên châu ghi lại cảnh tà tu bòn rút linh mạch, bọn họ chắc chắn sẽ công khai mở hội giám định để bêu riếu, đồng thời ngầm ép giá kẻ đứng sau. Tôn gia bên kia dù biết rõ đó là cái bẫy, nhưng vì danh tiếng và sợ lộ bí mật công pháp, buộc phải cắn răng bước vào phường thị để mua chuộc hoặc cướp lại vật chứng.
"Gia chủ quả nhiên tính toán không chừa đường lui."
Lâm Viễn thầm nghĩ, cước bộ càng thêm vững chãi. Hắn vận chuyển linh lực, cố tình lưu lại một chút hỏa linh lực nhạt nhòa trên lớp bùa phong ấn nắp hộp. Đây không phải lỗi sơ suất, mà là mồi nhử thứ hai. Khi thám tử của Tôn gia ở phường thị nhìn thấy lớp khí tức quen thuộc này, chắc chắn sẽ giật mình ngộ nhận rằng người của mình đã làm rơi vật chứng và đang bị Lâm gia truy cùng diệt tận.
Tại sườn nam, gió lạnh rít gào qua những kẽ hở của cấm chế đang suy yếu. Lâm Cảnh đáp xuống vị trí chín ô trận vị đã vỡ nát, sắc mặt ngưng trọng nhìn lớp bùn đất bị cày xới. Lão bóp nát ba viên linh thạch trung phẩm, dẫn dắt linh khí tinh thuần bạo liệt tràn vào mảng trận văn nứt nẻ. Khối thiết tinh được ngọn lửa trong lòng bàn tay nung chảy, hóa thành chất lỏng ánh kim lấp đầy những khe hở rỉ máu của địa mạch.
Một lớp màng phòng ngự tạm thời màu xanh thẫm dần được dựng lên, cắn nuốt lấy sương chướng xung quanh. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc ép buộc tu bổ này là linh khí khu vực sườn nam sẽ hoàn toàn đình trệ. Ba mẫu linh điền trồng Tử Diệp Thảo gần đó rễ cây bắt đầu héo úa vì bị rút cạn nguồn nuôi dưỡng, trực tiếp tạo thành một khoản thâm hụt lớn trong sổ sách tháng này.
Quá trình phong tỏa vừa hoàn tất, mặt ngọc bàn điều khiển trong tay Lâm Cảnh chợt rung lên bần bật. Ở hướng tây bắc, nơi giáp ranh lãnh địa kẻ thù, một đạo bùa truyền tin màu đỏ rực xé toạc màn đêm bay vút đi. Kẻ địch ẩn nấp theo dõi rốt cuộc đã mắc câu. Bọn chúng tận mắt chứng kiến người của Lâm gia hoảng loạn vá víu trận pháp, hy sinh linh điền, nên hoàn toàn tin rằng tổn thất của Tử Trúc Lĩnh là thật, mà không hề hay biết lưỡi dao mang tên hộp gỗ chu sa đã âm thầm kề tận cổ.
Sương mù buổi sớm tại phường thị Mộc gia còn chưa kịp tan, từng luồng linh khí lộn xộn đã bắt đầu giao hội. Lâm Viễn kéo thấp vành nón lá trúc, bước chân không nhanh không chậm tiến về phía Trân Bảo Các. Bên hông hắn, chiếc hộp gỗ chu sa dán chặt Phá Cấm Phù thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng đỏ cực kỳ vi diệu. Sự rò rỉ này không phải do bùa chú hỏng hóc, mà là chủ ý của Lâm Mặc khi cố tình dùng ngọc giản tẩm qua Hỏa Diệm Châu để lưu lại tàn dư. Ngay khi mũi giày Lâm Viễn vừa chạm đến bậc thềm đá xanh, một đạo thần thức lạnh lẽo từ góc tối ngõ hẻm lập tức khóa chặt lấy vật chứa bên hông hắn.
Kẻ nấp trong bóng tối là Tôn Hạc, ám tử cấp cao được Tôn gia cài cắm tại phường thị. Lão vốn chỉ định theo dõi động tĩnh của các tiểu gia tộc, nhưng luồng hỏa linh lực quen thuộc vừa xẹt qua đã khiến đồng tử lão co rụt lại. Đó chính xác là khí tức từ công pháp hạch tâm của chi chính Tôn gia. Không chút do dự, Tôn Hạc bấm pháp quyết, một cây Tủy Cốt Châm mỏng như cánh ve xé gió bay ra. Đòn đánh không nhắm vào mạng người mà đâm thẳng vào nút thắt túi trữ vật của đối phương, ý đồ thăm dò xem kẻ mang đồ là ai và rốt cuộc đang cất giấu thứ gì.
Tiếng xé gió vừa rít lên, Lâm Viễn đã dậm mạnh chân lùi lại nửa trượng, đồng thời vung tay ném ra một tấm Thủy Tráo Phù. Một màn nước xanh lam lập tức dựng lên, dường như muốn che đậy triệt để luồng hỏa khí đang rò rỉ.
Tôn Hạc thấy vậy liền cười gằn, lập tức thay đổi chiến thuật. Lão nhận ra kẻ hắc y kia đang cố gắng giấu giếm, liền bấm tay niệm chú, Tủy Cốt Châm giữa không trung đột ngột rẽ nhánh, hóa thành một sợi dây xích nhỏ xíu mang theo hắc khí quấn vòng qua màn nước. Mục tiêu của sợi xích trực tiếp nhắm vào chiếc hộp chu sa, chuẩn bị cưỡng ép đoạt vật.
Ngay khoảnh khắc sợi xích chạm vào mép hộp, Lâm Viễn cắn nát đầu lưỡi, điên cuồng rót pháp lực vào Lục Trúc Hộ Tâm Kính giấu trong ngực áo. Pháp khí phòng ngự thượng phẩm giai đoạn Luyện Khí bừng sáng rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn xanh biếc. Sóng xung kích từ vụ nổ không chỉ đánh bật sợi xích hắc ám mà còn đẩy văng Lâm Viễn lao thẳng qua cánh cửa gỗ lim của Trân Bảo Các. Cái giá cho đòn nhử này là một vết nứt sâu hoắm trên thần thức của Lâm Viễn, kèm theo đó là lớp phong ấn trên hộp chu sa bị xé rách một góc. Mùi huyết khí ngai ngái hòa lẫn với hỏa linh lực đặc trưng lập tức tràn ngập sảnh đường.
"Mộc trưởng lão, Lâm gia chúng ta đêm qua bắt được tang vật của tà tu bòn rút linh mạch, nay mang đến nhờ quý các giám định!"
Lâm Viễn nén cơn đau buốt óc, đập mạnh hộp gỗ lên mặt quầy lưu ly. Mộc Đạc, vị trưởng lão giám định đang gật gù uống trà, lập tức bật dậy. Lão vung tay đánh ra một đạo mộc linh lực phong tỏa không gian, ánh mắt tham lam lướt qua mảnh đồng nứt nẻ và viên Lưu Ảnh Châu bên trong. Vật chứng giờ đây đã chính thức đổi chủ, nằm gọn trong hệ thống bảo mật của thế lực trung lập. Lời tuyên bố vang dội của Lâm Viễn không chỉ để Mộc gia nghe, mà còn cố tình để lọt vào tai kẻ đang đứng ngoài cửa.
Bên ngoài ngõ hẻm, Tôn Hạc thu hồi pháp khí, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Lão đã ngửi thấy mùi huyết khí và nhận ra mảnh đồng kia chính là trận bàn định vị mà nhị trưởng lão Tôn gia từng sử dụng. Cho rằng bản thân đã nhìn thấu âm mưu vu oan của Lâm gia, Tôn Hạc lập tức bóp nát một viên truyền âm ngọc giản. Thông tin được gửi gấp về gia tộc báo rằng Lâm gia định dùng hiện vật giả mạo để bôi nhọ, yêu cầu gia chủ lập tức mang linh thạch đến Trân Bảo Các chuộc đồ trước khi Mộc gia công bố diện rộng. Lão hoàn toàn không biết mình vừa tự tay thắt chặt giáo điều vào cổ Tôn gia.
Bên trong sảnh, Lâm Viễn âm thầm lau vết máu rỉ ra từ khóe miệng, lấy ngọc bài thân phận ra ghi chép.
"Nhiệm vụ mồi nhử hoàn tất. Tổn thất một Lục Trúc Hộ Tâm Kính, hao hụt một phần mười thần thức. Ghi nợ vào quỹ rủi ro của Ám Vệ Đường, xin gia chủ phê chuẩn cấp lại đồ phòng thân mới."
Ngọc bài khẽ lóe lên ánh sáng xác nhận. Cục diện đã chuyển sang một nấc thang mới. Sáng mai, khi thư mời giám định của Trân Bảo Các được gửi đi, Tôn gia sẽ phải đứng trước lựa chọn cay đắng. Bọn họ hoặc phải cắn răng bỏ ra số tiền lớn để mua lại sự im lặng từ Mộc gia, hoặc tự mình bước ra ánh sáng thừa nhận hành vi phá hoại cấm địa.
Chiếc hộp chu sa nằm chỏng chơ trên mặt quầy ngọc thạch, lớp bùa chú niêm phong vừa rách nát liền tỏa ra một luồng hỏa linh lực ngang ngược xen lẫn mùi huyết khí tà ác. Mộc trưởng lão híp mắt, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, một dải thanh mộc linh lực lập tức trườn tới vây quanh vật thể lạ. Lão vốn định quát tháo tên hộ vệ vừa làm loạn, nhưng khi luồng khí tức kia chạm vào mộc trận của sảnh đường, sắc mặt lão chợt biến đổi. Đây tuyệt đối không phải tà tu bình thường, mà mang đậm hạch tâm công pháp Xích Viêm Quyết của Tôn gia, lại bị ô nhiễm bởi cấm thuật hiến tế.
Bên ngoài cửa các, Tôn Hạc đứng nấp dưới bóng râm của lọng che, gân xanh trên trán giật lên liên hồi. Lão đã dùng bí pháp truy vết luồng khí tức này suốt một canh giờ, đinh ninh rằng sẽ tóm được đám lính đánh thuê to gan. Nào ngờ kẻ mang đồ lại lao thẳng vào địa bàn cốt lõi của Mộc gia. Nếu để Mộc lão nhi kia hoàn tất việc ghi chép vật này vào sổ thẩm định công khai, cái danh tà tu bòn rút linh mạch sẽ vĩnh viễn đóng đinh lên trán Tôn gia. Không thể do dự thêm, Tôn Hạc vận chuyển linh lực đến cực hạn, quyết định dùng tốc độ nhanh nhất cướp lại đồ vật.
Cánh cửa gỗ linh mộc của Trân Bảo Các đột ngột vỡ nát dưới một luồng uy áp cường hãn. Tôn Hạc bước nhanh vào, trong tay nâng một chiếc chuông đồng nhỏ đang rung lên từng nhịp trầm đục. Âm thanh càn quét qua sảnh đường, trực tiếp ép dải thanh mộc linh lực của Mộc trưởng lão lùi lại nửa trượng. Lão không thèm liếc nhìn tên hộ vệ đang lảo đảo ôm đầu vì thần thức nứt nẻ, mà vung tay tung ra một tấm hỏa phù, hóa thành bàn tay lửa chộp thẳng lấy chiếc hộp trên quầy. Mục tiêu của lão vô cùng rõ ràng, đó là hủy thi diệt tích trước khi bất kỳ ai kịp nhìn rõ kết cấu bên trong.
Nhưng Lâm Viễn đã chờ sẵn khoảnh khắc này, trong đầu vang lên lời dặn dò lạnh lẽo của gia chủ trước lúc lên đường. Kẻ địch càng sợ hãi che giấu, càng dễ đạp nhầm vào trận nhãn được bày sẵn. Hắn không hề rụt tay về bảo vệ hộp gỗ, mà tương kế tựu kế, truyền nốt chút linh lực bạo động cuối cùng đập vỡ một viên ngọc thạch giấu trong tay áo. Lập tức, cấm chế bên trong vật chứng bị đảo ngược hoàn toàn. Bàn tay lửa của Tôn Hạc vừa chạm vào, không những không thiêu rụi được tang vật, mà còn vô tình cung cấp nguồn năng lượng khổng lồ kích hoạt thứ nằm dưới đáy.
Một luồng sáng trắng chói lòa bùng lên, mượn chính hỏa linh lực ngoại lai làm nguồn dẫn, phóng to hình ảnh ra giữa không trung. Trên bức tường phòng ngự lưu ly của sảnh đường, cảnh tượng một bóng đen dùng Xích Viêm Quyết nung chảy trận văn sườn nam Tử Trúc Lĩnh hiện ra mồn một. Tôn Hạc sững sờ, ngay lập tức nhận ra mình đã trúng mưu mượn lực đả lực của kẻ đứng sau. Bọn chúng căn bản không định để Mộc gia từ từ thẩm định, mà muốn dùng chính tay lão để công chiếu bí mật này trước mặt toàn bộ tu sĩ đang có mặt trong phường thị.
Biết không thể cứu vãn cục diện bằng cách che đậy thông thường, Tôn Hạc điên cuồng thay đổi chiến thuật. Lão thu hồi ngọn lửa, trực tiếp bóp nát chiếc chuông đồng trên tay để đổi lấy một kích toàn lực. Pháp khí vỡ vụn tạo ra một cơn lốc âm thanh sắc lẹm, chọc thủng màng bảo vệ của viên châu lưu ảnh đang lơ lửng. Vật thể nổ tung thành bột mịn, hình ảnh trên tường lập tức tan biến vào hư vô. Tôn Hạc lùi lại ba bước, khóe miệng rỉ máu đen do pháp bảo bản mệnh bị hủy, kinh mạch cánh tay phải xuất hiện vô số vết rạn nứt đau đớn.
Thế nhưng, khi khói bụi tản đi, trên mặt quầy chỉ còn lại mảnh đồng dính huyết khí.
Mộc trưởng lão vung tay thu chiếc lưới tơ tằm vừa chụp gọn vật này, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng ra cửa.
Tôn đạo hữu phá cửa Trân Bảo Các, hủy đồ vật ký gửi, khoản nợ này Mộc gia ta xin ghi vào sổ sách.
Luật lệ của phường thị trung lập chính thức bị chà đạp, hành động vừa rồi của Tôn Hạc đã biến sự nghi ngờ thành bản án chắc nịch không thể chối cãi. Mảnh kim loại mang hơi thở tà tu giờ đây yên vị trong tay Mộc gia, trở thành con bài tẩy hoàn hảo để tống tiền và ép nhượng bộ tài nguyên. Ở một góc khuất, Lâm Viễn nuốt xuống ngụm máu tanh, lặng lẽ kích hoạt ngọc bài truyền tin báo về cấm địa Tử Trúc Lĩnh.
Tiếng chuông đồng rít lên xé toạc màng nhĩ, mang theo sóng âm cuồn cuộn hỏa độc quét ngang sảnh đường Trân Bảo Các. Tôn Hạc triệt để phát cuồng, linh lực Trúc Cơ kỳ bạo phát hòng nghiền nát toàn bộ nhân chứng có mặt. Mộc trưởng lão biến sắc, vội vã lùi lại, tế ra một tấm khiên mai rùa chắn ngang ngực. Nhưng đòn tuyệt sát này không nhắm vào một cá nhân, mà là bao trùm toàn bộ không gian, muốn đem vách lưu ly cùng đám người vây xem nung chảy thành một vũng máu.
Ngay khi biển lửa sắp nuốt chửng đám đông, một đạo kim quang từ chỗ tối bất ngờ kích hoạt. Chín ô gạch dưới chân Tôn Hạc đột ngột vỡ nát, giải phóng một luồng thủy khí âm hàn từ địa mạch Tử Trúc Lĩnh. Thủy khí đan xen cùng thanh quang mộc hệ tạo thành một lồng giam hình tháp, vững vàng cắm chặt xuống nền đá. Đây chính là cạm bẫy mà Lâm Mặc đã mượn tay Chấp Sự Đường bố trí từ ba ngày trước. Hắn căn bản không định dùng sát trận nghênh địch, mà dùng Thủy Mộc Tỏa Linh Trận để triệt tiêu hỏa độc.
Ngọn lửa đỏ rực va chạm với lồng giam, không những không nổ tung mà còn bị kéo tuột vào các đường vân trận pháp. Tôn Hạc lập tức nhận ra điểm dị thường, sắc mặt tái nhợt. Hắn phát hiện linh lực bản mệnh đang bị trận thế cưỡng ép rút đi, bồi đắp thẳng vào khối Lưu Ảnh Thạch khổng lồ khảm trên tường. Đáng sợ hơn, trận văn này cố tình được mô phỏng theo kỹ thuật xếp lớp của Mộc gia, khiến luồng hỏa độc càng giãy giụa thì hình ảnh tà công càng được chiếu rọi rõ nét trước mắt mọi người.
Biết mình đã sa chân vào bẫy liên hoàn, lão già Tôn gia cắn răng, quyết đoán chặt đứt liên kết thần thức với chuông đồng. Hắn thà tổn thương căn cơ, từ bỏ pháp khí bản mệnh còn hơn bị hút cạn tu vi giữa vòng vây. Chuông đồng mất đi linh lực duy trì, lập tức rơi xuống nền đá vỡ làm đôi, phát ra tiếng nứt gãy khô khốc. Phản chấn từ việc cắt đứt thần thức khiến Tôn Hạc hộc ra một ngụm máu đen, lảo đảo lùi lại phía sau.
Mượn chính lực đẩy từ luồng phản chấn, lão hóa thành một vệt huyết quang lao vọt qua lỗ thủng trên mái ngói, chật vật bỏ trốn vào màn đêm. Đổi lại sinh mạng, lão bỏ lại pháp khí trấn tộc và để mặc cho bằng chứng tà tu bị đóng đinh trước mặt các thế lực. Tuy nhiên, cái giá Lâm gia phải trả cho cú nhử mồi này cũng cực kỳ chát chúa. Toàn bộ linh mạch thứ cấp bên dưới Trân Bảo Các nháy mắt khô kiệt, mười hai gốc Tử Trúc trăm năm tuổi trồng quanh viện đồng loạt héo rũ, rụng lá lả tả.
Trong bóng tối của thư phòng cách đó nửa dặm, Lâm Mặc lạnh nhạt nhìn ngọc giản trên bàn vừa nứt ra một khe nhỏ. Hắn đã dự tính trước sự phản kháng này, dùng tài nguyên của gia tộc để đổi lấy một lời buộc tội không thể chối cãi. Hắn truyền âm vào khối ngọc bài liên lạc nội bộ, giọng điệu không chút gợn sóng.
"Truyền lệnh xuống Khảo Công Đường, Trân Bảo Các chính thức đóng cửa ba tháng để dưỡng mạch. Ghi nợ hai ngàn điểm công huân vào sổ của Trận Pháp Đường vì tổn thất linh mộc phòng ngự."
Lâm Mặc dừng một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự toan tính sâu xa. Lời nói tiếp theo mang theo hàn ý lạnh lẽo, ấn định số phận của kẻ thù.
"Thông báo cho Tuần Tra Đường, thu thập nửa chiếc chuông đồng vỡ kia. Sáng mai, đem vật chứng này cùng bản sao Lưu Ảnh Thạch giao cho ám vệ, chuyển thẳng đến hòm thư mật của phủ thành chủ."
Nước cờ này triệt để đẩy Tôn gia vào tử cục, mượn tay thế lực chính quyền để danh chính ngôn thuận tước đoạt mỏ quặng phía đông. Tôn Hạc trọng thương trốn về, chắc chắn sẽ nghi ngờ Mộc gia âm thầm giăng bẫy trong phường thị, bởi trận văn khắc chế ban nãy mang đậm phong cách của Mộc thị. Kẻ địch tự động chĩa mũi nhọn vào nhau, còn Lâm gia an toàn lùi về sau màn, chờ đợi hưởng lợi từ sự sụp đổ của đối thủ.
Chương trình nghị sự sáng mai của toàn tộc đã được định sẵn, không ai có thể trốn tránh trách nhiệm. Các trưởng lão sẽ phải đối mặt với việc phân chia lại quyền kiểm soát linh điền để bù đắp thâm hụt tài nguyên. Đồng thời, Tuần Tra Đường buộc phải thay đổi toàn bộ luật gác đêm, nâng mức cảnh giới lên cao nhất. Bọn họ phải chuẩn bị ứng phó với cơn điên cuồng cuối cùng của Tôn gia đang bị dồn vào chân tường, khi bí mật tà tu chính thức bị phơi bày ra ánh sáng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.