Chương 351: Lệnh Tuần Tra Đường
Đăng: 16/08/2026 08:33
3,735 từ
2 lượt đọc
Sương mù rạng sáng trên Tử Trúc Lĩnh chưa kịp tan, tiếng chuông đồng từ Hình Phạt Đường đã vang lên ba hồi trầm đục. Tin tức trưởng lão Lâm Quyết bị tước quyền điều hành Tuần Tra Đường, phạt bổng lộc ba năm vì tội sơ suất làm hỏng pháp bảo trấn mạch lan ra với tốc độ chóng mặt. Bầu không khí trong tộc nháy mắt trở nên căng thẳng, vài tên ngoại môn đệ tử đang dọn dẹp linh điền không nhịn được lén lút trao đổi ánh mắt. Bọn chúng không hề hay biết, mọi cử chỉ nhỏ nhặt này đều đã lọt vào thần thức đang phủ kín sườn nam của Lâm Mặc.
Nam nhân mặc thanh bào ngồi tĩnh tọa trong sương đình, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn đá lạnh lẽo. Hắn vừa mượn cớ trị thương để phong tỏa toàn bộ khu vực lõi, thực chất là tạo không gian cho ám vệ hoạt động tự do. Một bóng đen lướt qua tàn cây trúc, im lìm quỳ một chân xuống bên ngoài đình viện. Ám vệ mang mã số Bính Tứ dâng lên một luồng linh quang bị bọc kín trong phù văn phong ấn.
Bẩm gia chủ, mồi nhử đã phát huy tác dụng.
Bóng đen hạ giọng, hai tay dâng lên một con hạc giấy nặn bằng linh khoáng hạ phẩm đã cháy xém một nửa. Lớp cấm chế trên thân hạc vẫn còn lưu lại khí tức mộc linh lực nhàn nhạt, thứ đặc trưng của công pháp Mộc gia. Điểm đáng chú ý là phần cánh hạc đã bị bẻ gãy một góc, dấu hiệu cho thấy nó được truyền đi trong tình trạng vội vã.
Kẻ canh gác cửa đông là Lâm Hữu đã lén thả thứ này ra ngoài lúc giao ca.
Bính Tứ báo cáo rành rọt từng chi tiết.
Nội dung bên trong đúng như ngài dự liệu, báo cáo rằng phòng tuyến sườn nam đang trống rỗng do Lâm Quyết bị giam lỏng. Hắn còn nhấn mạnh việc nội bộ gia tộc đang lục đục gay gắt vì tổn thất tài nguyên sau đêm qua.
Lâm Mặc không nhận lấy món đồ chơi rẻ tiền kia, chỉ hờ hững liếc nhìn. Bức thư truyền tin này chính là lớp bình phong thứ hai hắn cất công giăng ra. Nếu chỉ có đại trưởng lão mang vật chứng lên phủ thành chủ khóc lóc đòi công đạo, kẻ địch tính đa nghi chắc chắn sẽ e ngại đây là khổ nhục kế. Nhưng khi chính tai mắt của bọn chúng trong nội bộ Lâm gia xác nhận phòng tuyến thực sự sập đổ, sự cảnh giác kia sẽ biến thành lòng tham không thể kiềm chế.
Đừng bứt dây động rừng, cứ để con hạc đó bay đến tay Mộc chưởng quỹ.
Lâm Mặc thu hồi tầm mắt, tiện tay ném ra một khối lệnh bài bằng gỗ tử đàn sẫm màu.
Cầm lệnh bài của ta đến Chấp Sự Đường, truyền lệnh rút toàn bộ tinh nhuệ khỏi ba trạm gác vòng ngoài khu vực phường thị trung lập.
Hắn chậm rãi bồi thêm một nước cờ chí mạng.
Lấy lý do gia tộc thâm hụt vốn liếng sau vụ hỏa hoạn cấm địa, cần điều người về hộ tống một lô linh thảo quan trọng để xoay vòng linh thạch. Nhớ kỹ, phải làm thật rầm rộ, chừa lại đúng một con đường mòn dẫn thẳng vào sườn nam cho bọn chúng.
Bính Tứ giật mình ngẩng phắt lên, ánh mắt lộ vẻ chần chừ. Việc rút quân đột ngột không chỉ làm mất mặt Lâm gia trước các thế lực xung quanh, mà còn đồng nghĩa với việc bỏ mặc ba bãi trung chuyển đan dược cho đạo tặc dòm ngó. Đây là một cái giá bằng danh tiếng và tài nguyên thực sự, tổn thất ít nhất năm trăm khối linh thạch hạ phẩm mỗi ngày, chưa kể niềm tin của các tán tu đang nương tựa vào gia tộc sẽ sứt mẻ nghiêm trọng.
Gia chủ, làm vậy uy tín của gia tộc tại phường thị sẽ rớt thê thảm.
Ám vệ cắn răng can gián.
Tôn gia có thể thừa cơ cướp đoạt kho bãi, tạo ra dư luận rằng Tử Trúc Lĩnh đã cùng đường mạt lộ.
Cứ làm theo lệnh, danh tiếng lúc này càng nát, Mộc gia càng vững tin rằng chúng ta đang rệu rã.
Giọng Lâm Mặc bình thản nhưng mang theo áp lực không thể chối từ, cắt đứt mọi nghi ngại. Hắn vươn tay vuốt ve mép chiếc hộp ngọc trống rỗng trên bàn. Thứ đồ vật mang tính quyết định bên trong đã được đại trưởng lão mang đi từ nửa canh giờ trước. Việc bây giờ là phải bồi đắp một sân khấu thật thảm hại, ép kẻ địch tự tin dẫm chân vào trận pháp mà chúng đinh ninh là nhược điểm chí mạng.
Bính Tứ không dám nói thêm, cúi đầu nhận lấy lệnh bài tử đàn rồi hóa thành một vệt khói xám nhạt tan vào sương mù. Sự im ắng trả lại cho đình viện chưa được bao lâu, ngọc giản truyền âm bên hông Lâm Mặc đột ngột rung lên bần bật. Một đạo thần thức mang theo sự hoảng loạn của đại trưởng lão từ phía phủ thành chủ xé rách không gian truyền thẳng vào thức hải, mang theo một biến số nằm ngoài toàn bộ mạng lưới tính toán.
gỗ đào đen tuyền, mặt trên khắc chìm hai chữ Ám Vệ giao cho thuộc hạ.
Cầm lấy khối lệnh bài này đến thẳng Dược Viên Đường tìm quản sự đương nhiệm. Truyền khẩu dụ của ta, lập tức rút toàn bộ đệ tử ngoại môn đang canh gác tại ba mẫu Thanh Mao thảo ở rìa đông sườn núi lui về tuyến hai.
Bính Tứ đón lấy miếng gỗ lạnh lẽo, ánh mắt lộ ra vẻ chần chừ hiếm thấy. Hắn dập đầu sát đất, cẩn trọng nhắc nhở rằng ba mẫu linh dược kia sắp đến kỳ thu hoạch, là nguồn tài nguyên quan trọng để gia tộc giao nộp cho Bách Bảo Các vào tháng tới. Nếu bỏ trống phòng tuyến lúc này, đám tu sĩ ngoại lai hoặc yêu thú cấp thấp dòm ngó xung quanh chắc chắn sẽ tràn vào cắn nuốt sạch sẽ.
Cứ làm theo lệnh, sự suy yếu không thể chỉ nằm trên những lời đồn thổi truyền miệng ngoài phường thị, mà phải được chứng minh bằng tổn thất thực tế.
Lâm Mặc nhấp một ngụm linh trà đã nguội lạnh, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng tiếp tục phân phó.
Ngươi dặn dò quản sự ghi rõ vào sổ công huân, ba mẫu linh điền kia bị tàn dư hỏa độc từ đêm qua lây lan. Để bảo vệ mạch đất chính, gia tộc buộc phải phong tỏa và chủ động hy sinh lứa thuốc này, ai dám tự ý bước vào thu hoạch sẽ bị phạt trượng, trục xuất khỏi nội viện.
Ám vệ rùng mình lĩnh mạng, thân ảnh hóa thành một vệt sương mỏng hòa vào không khí. Lời dặn dò của gia chủ không chỉ là một mệnh lệnh điều động, mà còn là một quyết định cắt thịt đầy tàn nhẫn để hoàn thiện màn kịch. Việc chủ động hủy bỏ một nguồn thu lớn sẽ khiến bức bình phong mang tên Lâm gia nội loạn trở nên hoàn hảo không tì vết.
Cùng lúc đó, tại một gian mật thất nằm sâu dưới lòng đất trong khu phường thị trung lập, con hạc giấy cháy xém đã nằm gọn trên lòng bàn tay thô ráp của Mộc chưởng quỹ. Lão già mặc cẩm bào nheo đôi mắt ti hí, cẩn thận dùng thần thức rà soát từng tia linh lực mộc thuộc tính tản mát từ bức thư. Dấu vết vội vã, khí tức run rẩy của kẻ truyền tin hoàn toàn khớp với màng lưới ám tử mà lão đã cất công gài gắm vào Tử Trúc Lĩnh suốt ba năm qua.
Lâm Quyết bị tước quyền, Tuần Tra Đường rắn mất đầu, quả nhiên danh tiếng của Lâm gia lúc này chỉ còn là cái vỏ rỗng.
Mộc chưởng quỹ vuốt ve chòm râu bạc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Dù vậy, bản tính đa nghi của một kẻ lăn lộn thương trường hàng chục năm không cho phép lão hành động thiếu suy nghĩ. Lão quay sang tên tu sĩ mang sẹo dài trên mặt đang đứng hầu hạ bên cạnh, ném ra một tấm phù lục mỏng dính tỏa ánh sáng nhạt.
Ngươi mang theo Ẩn Tức Phù này, đích thân dẫn hai tên tử sĩ đến rìa đông nhà bọn chúng thám thính. Nhớ kỹ, không được ham chiến, chỉ cần xác nhận xem khu vực trồng dược liệu có thực sự bị bỏ hoang như lời đồn hay không.
Tên mặt sẹo nhận lấy lá bùa, nhếch mép cười tàn nhẫn rồi xoay người biến mất vào bóng tối. Hắn không biết rằng, đường đi nước bước của mình đã hoàn toàn nằm trong tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi uống trà trên đỉnh núi xa xôi. Khoảng nửa canh giờ sau, một đạo truyền âm phù vỡ vụn giữa không trung mật thất, mang theo giọng nói hưng phấn của tên thuộc hạ vọng về.
Bẩm chưởng quỹ, sườn đông trống không, trận pháp bảo vệ đã bị rút đi phân nửa linh lực. Thuộc hạ tận mắt thấy vài gốc linh thảo cháy đen do hỏa độc, đệ tử Lâm gia căn bản không dám đến gần khu vực này.
Tên mặt sẹo còn cẩn thận hái một gốc thực vật nguyên vẹn gửi qua loại pháp khí dịch chuyển cỡ nhỏ để làm bằng chứng. Mộc chưởng quỹ nhìn chằm chằm vào nhánh cỏ xanh biếc đang tỏa ra linh khí nhàn nhạt trên bàn, chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng cũng tan biến sạch sẽ. Lão vỗ mạnh tay xuống tay vịn ghế gỗ, ra lệnh tập hợp toàn bộ tinh anh đang ẩn nấp quanh phường thị.
Lão quyết định không chỉ cướp sạch ba mẫu tài nguyên quý giá, mà còn muốn nhân cơ hội cắm một bộ Tụ Âm Trận Bàn xuống mạch đất rìa đông để triệt để phế bỏ linh điền của kẻ thù.
Một gốc thảo dược nằm trên bàn gỗ lạ lẫm, đổi lấy sự tham lam mù quáng của toàn bộ thế lực đối địch. Trong khi đó, tại Dược Viên Đường, vị quản sự già đang run rẩy dùng bút son gạch bỏ một khoản thu nhập lớn trong cuốn sổ bìa đen. Bút tích vừa hạ xuống, cái giá đắt đỏ mà gia tộc phải gánh chịu để giăng ra mẻ lưới này đã chính thức được ghi nhận vào hệ thống vận hành, không thể vãn hồi.
Rặng trúc sườn đông chìm trong bóng tối đặc quánh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lá cọ xát vào nhau xạc xào. Gã mặt sẹo vận dụng linh lực, áp sát mặt đất trườn tới như một con thằn lằn. Tấm bùa ẩn nấp dán trước ngực gã đang tỏa ra lớp u quang nhàn nhạt, hoàn toàn che đậy dao động Luyện Khí tầng sáu cùng hai tên tử sĩ đi theo phía sau. Tầm mắt gã lướt qua ba mẫu linh điền trồng Thanh Mao thảo đang độ trưởng thành. Đúng như tin tình báo từ con hạc giấy ban nãy, đài quan sát góc đông nam trống không. Ngay cả những sợi trận văn cảnh báo thường ngày cũng mờ xỉn, lộ ra kẽ hở to bằng miệng giếng do thiếu hụt linh thạch duy trì.
Dù tận mắt chứng kiến phòng tuyến đã bị rút lui, gã mặt sẹo vẫn không vội vã lao vào. Trải nghiệm liếm máu trên lưỡi đao nhiều năm khiến gã nảy sinh nghi ngờ trước sự thuận lợi bất thường này. Gã hất hàm, ra hiệu cho một tên tử sĩ bên trái tiến lên thử trận. Tên áo đen hiểu ý, rút từ bên hông ra một thanh đoản đao rỉ sét, cẩn thận bọc kín bằng một tầng linh lực hệ thủy rồi phóng mạnh về phía luống linh dược gần nhất. Mũi đao cắm phập xuống lớp bùn đen, tĩnh lặng không một tiếng động. Thần thức gã mặt sẹo rà quét qua lại ba lần, xác nhận không có sát trận kích hoạt, cũng không có hỏa độc bùng lên phản phệ.
Gã mặt sẹo thở phào, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
"Nhổ tận gốc ba mẫu Thanh Mao thảo này, tuyệt đối không để lại cọng nào. Nếu Lâm gia đã phế bỏ phòng tuyến vì lục đục nội bộ, chúng ta cứ tự nhiên thu lấy chút tiền lãi."
Ba bóng đen lao vút qua ranh giới cấm chế, bàn tay vươn ra định nhổ lấy những gốc linh dược đang tỏa hương ngai ngái. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay tên tử sĩ vừa chạm vào thân cây, biến cố đột ngột phát sinh. Lớp đất bùn dưới chân bọn chúng bỗng nhiên sôi sục, tỏa ra ánh sáng xanh lục chói mắt. Đây hoàn toàn không phải trận pháp phòng ngự thông thường, mà là Mộc Linh Phược Tiên Trận đã được Lâm Mặc âm thầm thay đổi cấu trúc mười hai điểm trận nhãn từ ba ngày trước. Hắn cố tình bỏ ngỏ sát thương, đem toàn bộ uy năng chuyển hóa thành khả năng giam cầm và đánh dấu khí tức.
Những sợi rễ Thanh Mao thảo vốn dĩ mềm mại nay hấp thụ trận quang, nháy mắt biến thành vô số xúc tu sắc bén cuốn chặt lấy cổ chân hai tên tử sĩ. Gã mặt sẹo biến sắc, lập tức nhận ra mưu kế của kẻ địch. Bọn chúng không dùng trận pháp để giết người, mà dùng chính ba mẫu linh dược làm mồi nhử để ép kẻ xâm nhập phải để lại dấu vết. Gã gầm gừ một tiếng, từ bỏ việc vung đao chém đứt rễ cây cứu viện đồng bọn. Hai tay gã kết ấn cực nhanh, điên cuồng vỗ mạnh vào tấm bùa trước ngực, muốn mượn sức mạnh tự bạo của linh phù để xé rách không gian phong tỏa đang dần khép kín.
Tiếng nổ trầm đục vang lên, tấm bùa vỡ nát thành hàng nghìn điểm sáng lấm tấm. Lực chấn động cường đại hất văng gã mặt sẹo ra khỏi phạm vi linh điền, cày một đường dài trên mặt đất. Để đổi lấy một nhịp thở thoát thân khỏi vòng vây, gã đã phải trả giá bằng việc tự tay bóp nát ngọc bội định vị bên hông, đồng thời thiêu rụi ba năm thọ nguyên để kích hoạt Huyết Độn Thuật. Bóng gã mờ dần rồi hóa thành một luồng huyết quang biến mất vào màn sương. Hai tên tử sĩ bị bỏ lại chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn bộ linh lực trong đan điền nhanh chóng bị rễ cây rút cạn để làm củi đốt duy trì trận pháp.
Sáng hôm sau, khi đội tuần tra do Lâm Quyết tạm thời bàn giao quyền hành kéo đến tiếp quản hiện trường, ba mẫu Thanh Mao thảo đã hóa thành một vùng đất chết đen ngòm. Giữa đống tro tàn của linh dược, tên chấp sự dẫn đội cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp lên một mảnh ngọc bội vỡ nát có khắc một nửa chữ Mộc. Cái giá phải trả cho cái bẫy này là toàn bộ sản lượng thảo dược chuẩn bị giao cho Luyện Đan Các bị hủy diệt hoàn toàn, khiến sổ công huân của phòng ngự sườn đông bị ghi nhận một khoản nợ khổng lồ. Thế nhưng, mảnh ngọc vỡ mang theo tàn dư huyết quang kia đã chính thức đổi chủ, đường hoàng nằm trong khay gỗ lim, trở thành vũ khí sắc bén nhất chuẩn bị đưa thẳng vào cuộc họp Tộc Nghị sắp tới.
Gã mặt sẹo cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm lên tấm bùa chú màu xám tro đang kẹp giữa hai ngón tay. Lớp sương mù bao phủ sườn đông lập tức cuộn trào, hóa thành vô số lưỡi đao gió linh lực cắt nát những sợi rễ cây đang quấn lấy mắt cá chân gã. Hắn nhận ra kẽ hở phòng ngự nơi cấm địa không phải do Lâm Quyết sơ suất, mà là một cái lồng giam được thiết kế tỉ mỉ để lưu lại khí tức của kẻ đột nhập. Không chút do dự, gã quyết đoán bỏ mặc hai tên tử sĩ đang giãy giụa trong mớ dây leo siết chặt. Hắn mượn lực đẩy từ uy năng bùng nổ của phù lục để xé rách không gian tẩu thoát.
Ngay khi bóng dáng gã vừa mờ đi, mặt đất dưới chân đột ngột rung chuyển dữ dội. Chín ô trận vị ẩn sâu dưới lớp đất bùn đồng loạt sáng lên ánh sáng xanh lục, tạo thành một vách ngăn vô hình ép chặt không gian xung quanh. Gã mặt sẹo biến sắc, nhận ra đòn tấn công bằng rễ cây ban nãy chỉ là mồi nhử để ép gã bộc lộ tọa độ di chuyển. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không dùng độn thuật đâm đầu vào vách ngăn mà vung tay ném ra một thanh đoản kiếm rạn nứt. Pháp khí này vừa chạm vào lớp trận văn liền tự bạo, mượn uy lực hủy diệt đánh hở một khe nứt nhỏ xíu. Đổi lại việc cưỡng ép thoát thân qua không gian bất ổn, gã phải trả giá bằng việc ba đường kinh mạch ở cánh tay phải đứt đoạn hoàn toàn, linh khí rò rỉ không ngừng.
Bên trong sương đình, Lâm Mặc vẫn ngồi bất động, đôi mắt khép hờ cảm nhận từng luồng dao động truyền về từ trận bàn hộ tộc. Hắn vốn dĩ có thể mượn lực từ linh mạch ngầm kích hoạt sát trận để nghiền nát tên thám tử kia. Thế nhưng, một cái xác vô hồn không thể mang lại lợi ích tối đa cho gia tộc trong thời điểm nhạy cảm này. Hắn cần một kẻ sống sót mang theo thương tích và sự hoảng loạn trở về, đồng thời vô tình gieo rắc sự phán đoán sai lầm vào chính nội bộ kẻ địch. Ngón tay hắn khẽ gõ lên mặt bàn, truyền đi một đạo thần niệm ngắn gọn thông qua đầu mối trận nhãn. Ở sườn đông, cấm chế chủ động thu hẹp uy lực, cố tình chừa lại một con đường máu hướng thẳng về phía phường thị trung lập.
Bóng đen của gã mặt sẹo chật vật thoát khỏi phạm vi Tử Trúc Lĩnh, tốc độ bay lượn đã giảm sút nghiêm trọng do thương thế bùng phát. Trước khi hoàn toàn biến mất vào màn đêm, một vật thể nhỏ bé từ thắt lưng gã đã bị dải trận văn sắc bén cắt đứt, rơi rớt xuống đám cỏ hoang. Ám vệ Bính Tứ từ trong bóng tối lặng lẽ bước ra, dùng một tấm vải lụa tẩm linh dịch cẩn thận nhặt lấy món đồ kia. Đó là một nửa khối ngọc bội chạm khắc hình lá phong, bề mặt còn vương lại tia tà hỏa âm hàn đặc trưng. Phía sau lưng gã, hai tên tử sĩ còn lại đã bị rễ cây hút cạn một nửa pháp lực đến mức ngất lịm, hoàn toàn mất đi khả năng tự sát.
Bính Tứ mang theo chiến lợi phẩm quay trở lại sương đình, cung kính đặt lên bàn đá. Lâm Mặc mở mắt, ánh nhìn lạnh nhạt lướt qua khối ngọc đang tỏa ra hàn khí. Món đồ này không mang hơi hướm của Mộc gia, mà lại chứa đựng dấu ấn công pháp của thế lực ngầm tại Hắc Phong Cốc. Kẻ địch đã rất cẩn thận dùng lớp bình phong thứ ba để che đậy thân phận, phòng hờ trường hợp người của mình bị bắt giữ. Tuy nhiên, chính sự cẩn thận thừa thãi này lại rơi đúng vào kịch bản mượn đao giết người mà hắn đã âm thầm giăng sẵn. Hắn đẩy mảnh ngọc vỡ về phía tên ám vệ, giọng nói bình thản vang lên trong đêm tối.
Giao hai tên sống sót cho Hình Phạt Đường, dùng sưu hồn thuật trích xuất ký ức, không cần quan tâm tổn hại căn cơ của bọn chúng.
Sáng mai đem vật chứng này nộp vào kho tộc, ghi công huân hạng hai cho ngươi.
Đồng thời truyền lệnh Tuần Tra Đường, rút toàn bộ nhân thủ từ sườn đông về bảo vệ khu vực linh điền trung tâm, để ngỏ hoàn toàn trận địa bên ngoài.
Bính Tứ cúi đầu nhận lệnh, cẩn thận cất giữ đồ vật rồi nhanh chóng hòa thân ảnh vào sương mù.
Lâm Mặc đứng dậy, vung tay thu hồi mặt trận bàn vừa xuất hiện thêm vài vết nứt nhỏ do vận hành quá tải. Việc cưỡng ép mở vây khốn rồi lại cố tình thả người đã làm hao hụt ba mươi khối linh thạch trung phẩm tại mắt trận sườn đông. Sản lượng linh dược khu vực này chắc chắn sẽ giảm sút ba thành trong tháng tới do thiếu hụt linh khí nuôi dưỡng. Dù vậy, khoản nợ tài nguyên này đã được tính toán kỹ lưỡng để đổi lấy một nước cờ lật ngược thế trận. Ngày mai, khi đại trưởng lão mang tàn tích kim bài lên bàn nghị sự, Mộc chưởng quỹ sẽ yên tâm cho rằng Lâm gia đã cắn câu và đang dồn sức phòng thủ. Bọn chúng không hề biết, nửa khối ngọc bội lá phong kia mới là mồi lửa thực sự, chuẩn bị được ném thẳng vào hội đấu giá phường thị để châm ngòi cho một cuộc thanh trừng đẫm máu.
Nam nhân mặc thanh bào ngồi tĩnh tọa trong sương đình, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn đá lạnh lẽo. Hắn vừa mượn cớ trị thương để phong tỏa toàn bộ khu vực lõi, thực chất là tạo không gian cho ám vệ hoạt động tự do. Một bóng đen lướt qua tàn cây trúc, im lìm quỳ một chân xuống bên ngoài đình viện. Ám vệ mang mã số Bính Tứ dâng lên một luồng linh quang bị bọc kín trong phù văn phong ấn.
Bẩm gia chủ, mồi nhử đã phát huy tác dụng.
Bóng đen hạ giọng, hai tay dâng lên một con hạc giấy nặn bằng linh khoáng hạ phẩm đã cháy xém một nửa. Lớp cấm chế trên thân hạc vẫn còn lưu lại khí tức mộc linh lực nhàn nhạt, thứ đặc trưng của công pháp Mộc gia. Điểm đáng chú ý là phần cánh hạc đã bị bẻ gãy một góc, dấu hiệu cho thấy nó được truyền đi trong tình trạng vội vã.
Kẻ canh gác cửa đông là Lâm Hữu đã lén thả thứ này ra ngoài lúc giao ca.
Bính Tứ báo cáo rành rọt từng chi tiết.
Nội dung bên trong đúng như ngài dự liệu, báo cáo rằng phòng tuyến sườn nam đang trống rỗng do Lâm Quyết bị giam lỏng. Hắn còn nhấn mạnh việc nội bộ gia tộc đang lục đục gay gắt vì tổn thất tài nguyên sau đêm qua.
Lâm Mặc không nhận lấy món đồ chơi rẻ tiền kia, chỉ hờ hững liếc nhìn. Bức thư truyền tin này chính là lớp bình phong thứ hai hắn cất công giăng ra. Nếu chỉ có đại trưởng lão mang vật chứng lên phủ thành chủ khóc lóc đòi công đạo, kẻ địch tính đa nghi chắc chắn sẽ e ngại đây là khổ nhục kế. Nhưng khi chính tai mắt của bọn chúng trong nội bộ Lâm gia xác nhận phòng tuyến thực sự sập đổ, sự cảnh giác kia sẽ biến thành lòng tham không thể kiềm chế.
Đừng bứt dây động rừng, cứ để con hạc đó bay đến tay Mộc chưởng quỹ.
Lâm Mặc thu hồi tầm mắt, tiện tay ném ra một khối lệnh bài bằng gỗ tử đàn sẫm màu.
Cầm lệnh bài của ta đến Chấp Sự Đường, truyền lệnh rút toàn bộ tinh nhuệ khỏi ba trạm gác vòng ngoài khu vực phường thị trung lập.
Hắn chậm rãi bồi thêm một nước cờ chí mạng.
Lấy lý do gia tộc thâm hụt vốn liếng sau vụ hỏa hoạn cấm địa, cần điều người về hộ tống một lô linh thảo quan trọng để xoay vòng linh thạch. Nhớ kỹ, phải làm thật rầm rộ, chừa lại đúng một con đường mòn dẫn thẳng vào sườn nam cho bọn chúng.
Bính Tứ giật mình ngẩng phắt lên, ánh mắt lộ vẻ chần chừ. Việc rút quân đột ngột không chỉ làm mất mặt Lâm gia trước các thế lực xung quanh, mà còn đồng nghĩa với việc bỏ mặc ba bãi trung chuyển đan dược cho đạo tặc dòm ngó. Đây là một cái giá bằng danh tiếng và tài nguyên thực sự, tổn thất ít nhất năm trăm khối linh thạch hạ phẩm mỗi ngày, chưa kể niềm tin của các tán tu đang nương tựa vào gia tộc sẽ sứt mẻ nghiêm trọng.
Gia chủ, làm vậy uy tín của gia tộc tại phường thị sẽ rớt thê thảm.
Ám vệ cắn răng can gián.
Tôn gia có thể thừa cơ cướp đoạt kho bãi, tạo ra dư luận rằng Tử Trúc Lĩnh đã cùng đường mạt lộ.
Cứ làm theo lệnh, danh tiếng lúc này càng nát, Mộc gia càng vững tin rằng chúng ta đang rệu rã.
Giọng Lâm Mặc bình thản nhưng mang theo áp lực không thể chối từ, cắt đứt mọi nghi ngại. Hắn vươn tay vuốt ve mép chiếc hộp ngọc trống rỗng trên bàn. Thứ đồ vật mang tính quyết định bên trong đã được đại trưởng lão mang đi từ nửa canh giờ trước. Việc bây giờ là phải bồi đắp một sân khấu thật thảm hại, ép kẻ địch tự tin dẫm chân vào trận pháp mà chúng đinh ninh là nhược điểm chí mạng.
Bính Tứ không dám nói thêm, cúi đầu nhận lấy lệnh bài tử đàn rồi hóa thành một vệt khói xám nhạt tan vào sương mù. Sự im ắng trả lại cho đình viện chưa được bao lâu, ngọc giản truyền âm bên hông Lâm Mặc đột ngột rung lên bần bật. Một đạo thần thức mang theo sự hoảng loạn của đại trưởng lão từ phía phủ thành chủ xé rách không gian truyền thẳng vào thức hải, mang theo một biến số nằm ngoài toàn bộ mạng lưới tính toán.
gỗ đào đen tuyền, mặt trên khắc chìm hai chữ Ám Vệ giao cho thuộc hạ.
Cầm lấy khối lệnh bài này đến thẳng Dược Viên Đường tìm quản sự đương nhiệm. Truyền khẩu dụ của ta, lập tức rút toàn bộ đệ tử ngoại môn đang canh gác tại ba mẫu Thanh Mao thảo ở rìa đông sườn núi lui về tuyến hai.
Bính Tứ đón lấy miếng gỗ lạnh lẽo, ánh mắt lộ ra vẻ chần chừ hiếm thấy. Hắn dập đầu sát đất, cẩn trọng nhắc nhở rằng ba mẫu linh dược kia sắp đến kỳ thu hoạch, là nguồn tài nguyên quan trọng để gia tộc giao nộp cho Bách Bảo Các vào tháng tới. Nếu bỏ trống phòng tuyến lúc này, đám tu sĩ ngoại lai hoặc yêu thú cấp thấp dòm ngó xung quanh chắc chắn sẽ tràn vào cắn nuốt sạch sẽ.
Cứ làm theo lệnh, sự suy yếu không thể chỉ nằm trên những lời đồn thổi truyền miệng ngoài phường thị, mà phải được chứng minh bằng tổn thất thực tế.
Lâm Mặc nhấp một ngụm linh trà đã nguội lạnh, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng tiếp tục phân phó.
Ngươi dặn dò quản sự ghi rõ vào sổ công huân, ba mẫu linh điền kia bị tàn dư hỏa độc từ đêm qua lây lan. Để bảo vệ mạch đất chính, gia tộc buộc phải phong tỏa và chủ động hy sinh lứa thuốc này, ai dám tự ý bước vào thu hoạch sẽ bị phạt trượng, trục xuất khỏi nội viện.
Ám vệ rùng mình lĩnh mạng, thân ảnh hóa thành một vệt sương mỏng hòa vào không khí. Lời dặn dò của gia chủ không chỉ là một mệnh lệnh điều động, mà còn là một quyết định cắt thịt đầy tàn nhẫn để hoàn thiện màn kịch. Việc chủ động hủy bỏ một nguồn thu lớn sẽ khiến bức bình phong mang tên Lâm gia nội loạn trở nên hoàn hảo không tì vết.
Cùng lúc đó, tại một gian mật thất nằm sâu dưới lòng đất trong khu phường thị trung lập, con hạc giấy cháy xém đã nằm gọn trên lòng bàn tay thô ráp của Mộc chưởng quỹ. Lão già mặc cẩm bào nheo đôi mắt ti hí, cẩn thận dùng thần thức rà soát từng tia linh lực mộc thuộc tính tản mát từ bức thư. Dấu vết vội vã, khí tức run rẩy của kẻ truyền tin hoàn toàn khớp với màng lưới ám tử mà lão đã cất công gài gắm vào Tử Trúc Lĩnh suốt ba năm qua.
Lâm Quyết bị tước quyền, Tuần Tra Đường rắn mất đầu, quả nhiên danh tiếng của Lâm gia lúc này chỉ còn là cái vỏ rỗng.
Mộc chưởng quỹ vuốt ve chòm râu bạc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Dù vậy, bản tính đa nghi của một kẻ lăn lộn thương trường hàng chục năm không cho phép lão hành động thiếu suy nghĩ. Lão quay sang tên tu sĩ mang sẹo dài trên mặt đang đứng hầu hạ bên cạnh, ném ra một tấm phù lục mỏng dính tỏa ánh sáng nhạt.
Ngươi mang theo Ẩn Tức Phù này, đích thân dẫn hai tên tử sĩ đến rìa đông nhà bọn chúng thám thính. Nhớ kỹ, không được ham chiến, chỉ cần xác nhận xem khu vực trồng dược liệu có thực sự bị bỏ hoang như lời đồn hay không.
Tên mặt sẹo nhận lấy lá bùa, nhếch mép cười tàn nhẫn rồi xoay người biến mất vào bóng tối. Hắn không biết rằng, đường đi nước bước của mình đã hoàn toàn nằm trong tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi uống trà trên đỉnh núi xa xôi. Khoảng nửa canh giờ sau, một đạo truyền âm phù vỡ vụn giữa không trung mật thất, mang theo giọng nói hưng phấn của tên thuộc hạ vọng về.
Bẩm chưởng quỹ, sườn đông trống không, trận pháp bảo vệ đã bị rút đi phân nửa linh lực. Thuộc hạ tận mắt thấy vài gốc linh thảo cháy đen do hỏa độc, đệ tử Lâm gia căn bản không dám đến gần khu vực này.
Tên mặt sẹo còn cẩn thận hái một gốc thực vật nguyên vẹn gửi qua loại pháp khí dịch chuyển cỡ nhỏ để làm bằng chứng. Mộc chưởng quỹ nhìn chằm chằm vào nhánh cỏ xanh biếc đang tỏa ra linh khí nhàn nhạt trên bàn, chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng cũng tan biến sạch sẽ. Lão vỗ mạnh tay xuống tay vịn ghế gỗ, ra lệnh tập hợp toàn bộ tinh anh đang ẩn nấp quanh phường thị.
Lão quyết định không chỉ cướp sạch ba mẫu tài nguyên quý giá, mà còn muốn nhân cơ hội cắm một bộ Tụ Âm Trận Bàn xuống mạch đất rìa đông để triệt để phế bỏ linh điền của kẻ thù.
Một gốc thảo dược nằm trên bàn gỗ lạ lẫm, đổi lấy sự tham lam mù quáng của toàn bộ thế lực đối địch. Trong khi đó, tại Dược Viên Đường, vị quản sự già đang run rẩy dùng bút son gạch bỏ một khoản thu nhập lớn trong cuốn sổ bìa đen. Bút tích vừa hạ xuống, cái giá đắt đỏ mà gia tộc phải gánh chịu để giăng ra mẻ lưới này đã chính thức được ghi nhận vào hệ thống vận hành, không thể vãn hồi.
Rặng trúc sườn đông chìm trong bóng tối đặc quánh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng lá cọ xát vào nhau xạc xào. Gã mặt sẹo vận dụng linh lực, áp sát mặt đất trườn tới như một con thằn lằn. Tấm bùa ẩn nấp dán trước ngực gã đang tỏa ra lớp u quang nhàn nhạt, hoàn toàn che đậy dao động Luyện Khí tầng sáu cùng hai tên tử sĩ đi theo phía sau. Tầm mắt gã lướt qua ba mẫu linh điền trồng Thanh Mao thảo đang độ trưởng thành. Đúng như tin tình báo từ con hạc giấy ban nãy, đài quan sát góc đông nam trống không. Ngay cả những sợi trận văn cảnh báo thường ngày cũng mờ xỉn, lộ ra kẽ hở to bằng miệng giếng do thiếu hụt linh thạch duy trì.
Dù tận mắt chứng kiến phòng tuyến đã bị rút lui, gã mặt sẹo vẫn không vội vã lao vào. Trải nghiệm liếm máu trên lưỡi đao nhiều năm khiến gã nảy sinh nghi ngờ trước sự thuận lợi bất thường này. Gã hất hàm, ra hiệu cho một tên tử sĩ bên trái tiến lên thử trận. Tên áo đen hiểu ý, rút từ bên hông ra một thanh đoản đao rỉ sét, cẩn thận bọc kín bằng một tầng linh lực hệ thủy rồi phóng mạnh về phía luống linh dược gần nhất. Mũi đao cắm phập xuống lớp bùn đen, tĩnh lặng không một tiếng động. Thần thức gã mặt sẹo rà quét qua lại ba lần, xác nhận không có sát trận kích hoạt, cũng không có hỏa độc bùng lên phản phệ.
Gã mặt sẹo thở phào, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
"Nhổ tận gốc ba mẫu Thanh Mao thảo này, tuyệt đối không để lại cọng nào. Nếu Lâm gia đã phế bỏ phòng tuyến vì lục đục nội bộ, chúng ta cứ tự nhiên thu lấy chút tiền lãi."
Ba bóng đen lao vút qua ranh giới cấm chế, bàn tay vươn ra định nhổ lấy những gốc linh dược đang tỏa hương ngai ngái. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay tên tử sĩ vừa chạm vào thân cây, biến cố đột ngột phát sinh. Lớp đất bùn dưới chân bọn chúng bỗng nhiên sôi sục, tỏa ra ánh sáng xanh lục chói mắt. Đây hoàn toàn không phải trận pháp phòng ngự thông thường, mà là Mộc Linh Phược Tiên Trận đã được Lâm Mặc âm thầm thay đổi cấu trúc mười hai điểm trận nhãn từ ba ngày trước. Hắn cố tình bỏ ngỏ sát thương, đem toàn bộ uy năng chuyển hóa thành khả năng giam cầm và đánh dấu khí tức.
Những sợi rễ Thanh Mao thảo vốn dĩ mềm mại nay hấp thụ trận quang, nháy mắt biến thành vô số xúc tu sắc bén cuốn chặt lấy cổ chân hai tên tử sĩ. Gã mặt sẹo biến sắc, lập tức nhận ra mưu kế của kẻ địch. Bọn chúng không dùng trận pháp để giết người, mà dùng chính ba mẫu linh dược làm mồi nhử để ép kẻ xâm nhập phải để lại dấu vết. Gã gầm gừ một tiếng, từ bỏ việc vung đao chém đứt rễ cây cứu viện đồng bọn. Hai tay gã kết ấn cực nhanh, điên cuồng vỗ mạnh vào tấm bùa trước ngực, muốn mượn sức mạnh tự bạo của linh phù để xé rách không gian phong tỏa đang dần khép kín.
Tiếng nổ trầm đục vang lên, tấm bùa vỡ nát thành hàng nghìn điểm sáng lấm tấm. Lực chấn động cường đại hất văng gã mặt sẹo ra khỏi phạm vi linh điền, cày một đường dài trên mặt đất. Để đổi lấy một nhịp thở thoát thân khỏi vòng vây, gã đã phải trả giá bằng việc tự tay bóp nát ngọc bội định vị bên hông, đồng thời thiêu rụi ba năm thọ nguyên để kích hoạt Huyết Độn Thuật. Bóng gã mờ dần rồi hóa thành một luồng huyết quang biến mất vào màn sương. Hai tên tử sĩ bị bỏ lại chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn bộ linh lực trong đan điền nhanh chóng bị rễ cây rút cạn để làm củi đốt duy trì trận pháp.
Sáng hôm sau, khi đội tuần tra do Lâm Quyết tạm thời bàn giao quyền hành kéo đến tiếp quản hiện trường, ba mẫu Thanh Mao thảo đã hóa thành một vùng đất chết đen ngòm. Giữa đống tro tàn của linh dược, tên chấp sự dẫn đội cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp lên một mảnh ngọc bội vỡ nát có khắc một nửa chữ Mộc. Cái giá phải trả cho cái bẫy này là toàn bộ sản lượng thảo dược chuẩn bị giao cho Luyện Đan Các bị hủy diệt hoàn toàn, khiến sổ công huân của phòng ngự sườn đông bị ghi nhận một khoản nợ khổng lồ. Thế nhưng, mảnh ngọc vỡ mang theo tàn dư huyết quang kia đã chính thức đổi chủ, đường hoàng nằm trong khay gỗ lim, trở thành vũ khí sắc bén nhất chuẩn bị đưa thẳng vào cuộc họp Tộc Nghị sắp tới.
Gã mặt sẹo cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm lên tấm bùa chú màu xám tro đang kẹp giữa hai ngón tay. Lớp sương mù bao phủ sườn đông lập tức cuộn trào, hóa thành vô số lưỡi đao gió linh lực cắt nát những sợi rễ cây đang quấn lấy mắt cá chân gã. Hắn nhận ra kẽ hở phòng ngự nơi cấm địa không phải do Lâm Quyết sơ suất, mà là một cái lồng giam được thiết kế tỉ mỉ để lưu lại khí tức của kẻ đột nhập. Không chút do dự, gã quyết đoán bỏ mặc hai tên tử sĩ đang giãy giụa trong mớ dây leo siết chặt. Hắn mượn lực đẩy từ uy năng bùng nổ của phù lục để xé rách không gian tẩu thoát.
Ngay khi bóng dáng gã vừa mờ đi, mặt đất dưới chân đột ngột rung chuyển dữ dội. Chín ô trận vị ẩn sâu dưới lớp đất bùn đồng loạt sáng lên ánh sáng xanh lục, tạo thành một vách ngăn vô hình ép chặt không gian xung quanh. Gã mặt sẹo biến sắc, nhận ra đòn tấn công bằng rễ cây ban nãy chỉ là mồi nhử để ép gã bộc lộ tọa độ di chuyển. Hắn lập tức thay đổi chiến thuật, không dùng độn thuật đâm đầu vào vách ngăn mà vung tay ném ra một thanh đoản kiếm rạn nứt. Pháp khí này vừa chạm vào lớp trận văn liền tự bạo, mượn uy lực hủy diệt đánh hở một khe nứt nhỏ xíu. Đổi lại việc cưỡng ép thoát thân qua không gian bất ổn, gã phải trả giá bằng việc ba đường kinh mạch ở cánh tay phải đứt đoạn hoàn toàn, linh khí rò rỉ không ngừng.
Bên trong sương đình, Lâm Mặc vẫn ngồi bất động, đôi mắt khép hờ cảm nhận từng luồng dao động truyền về từ trận bàn hộ tộc. Hắn vốn dĩ có thể mượn lực từ linh mạch ngầm kích hoạt sát trận để nghiền nát tên thám tử kia. Thế nhưng, một cái xác vô hồn không thể mang lại lợi ích tối đa cho gia tộc trong thời điểm nhạy cảm này. Hắn cần một kẻ sống sót mang theo thương tích và sự hoảng loạn trở về, đồng thời vô tình gieo rắc sự phán đoán sai lầm vào chính nội bộ kẻ địch. Ngón tay hắn khẽ gõ lên mặt bàn, truyền đi một đạo thần niệm ngắn gọn thông qua đầu mối trận nhãn. Ở sườn đông, cấm chế chủ động thu hẹp uy lực, cố tình chừa lại một con đường máu hướng thẳng về phía phường thị trung lập.
Bóng đen của gã mặt sẹo chật vật thoát khỏi phạm vi Tử Trúc Lĩnh, tốc độ bay lượn đã giảm sút nghiêm trọng do thương thế bùng phát. Trước khi hoàn toàn biến mất vào màn đêm, một vật thể nhỏ bé từ thắt lưng gã đã bị dải trận văn sắc bén cắt đứt, rơi rớt xuống đám cỏ hoang. Ám vệ Bính Tứ từ trong bóng tối lặng lẽ bước ra, dùng một tấm vải lụa tẩm linh dịch cẩn thận nhặt lấy món đồ kia. Đó là một nửa khối ngọc bội chạm khắc hình lá phong, bề mặt còn vương lại tia tà hỏa âm hàn đặc trưng. Phía sau lưng gã, hai tên tử sĩ còn lại đã bị rễ cây hút cạn một nửa pháp lực đến mức ngất lịm, hoàn toàn mất đi khả năng tự sát.
Bính Tứ mang theo chiến lợi phẩm quay trở lại sương đình, cung kính đặt lên bàn đá. Lâm Mặc mở mắt, ánh nhìn lạnh nhạt lướt qua khối ngọc đang tỏa ra hàn khí. Món đồ này không mang hơi hướm của Mộc gia, mà lại chứa đựng dấu ấn công pháp của thế lực ngầm tại Hắc Phong Cốc. Kẻ địch đã rất cẩn thận dùng lớp bình phong thứ ba để che đậy thân phận, phòng hờ trường hợp người của mình bị bắt giữ. Tuy nhiên, chính sự cẩn thận thừa thãi này lại rơi đúng vào kịch bản mượn đao giết người mà hắn đã âm thầm giăng sẵn. Hắn đẩy mảnh ngọc vỡ về phía tên ám vệ, giọng nói bình thản vang lên trong đêm tối.
Giao hai tên sống sót cho Hình Phạt Đường, dùng sưu hồn thuật trích xuất ký ức, không cần quan tâm tổn hại căn cơ của bọn chúng.
Sáng mai đem vật chứng này nộp vào kho tộc, ghi công huân hạng hai cho ngươi.
Đồng thời truyền lệnh Tuần Tra Đường, rút toàn bộ nhân thủ từ sườn đông về bảo vệ khu vực linh điền trung tâm, để ngỏ hoàn toàn trận địa bên ngoài.
Bính Tứ cúi đầu nhận lệnh, cẩn thận cất giữ đồ vật rồi nhanh chóng hòa thân ảnh vào sương mù.
Lâm Mặc đứng dậy, vung tay thu hồi mặt trận bàn vừa xuất hiện thêm vài vết nứt nhỏ do vận hành quá tải. Việc cưỡng ép mở vây khốn rồi lại cố tình thả người đã làm hao hụt ba mươi khối linh thạch trung phẩm tại mắt trận sườn đông. Sản lượng linh dược khu vực này chắc chắn sẽ giảm sút ba thành trong tháng tới do thiếu hụt linh khí nuôi dưỡng. Dù vậy, khoản nợ tài nguyên này đã được tính toán kỹ lưỡng để đổi lấy một nước cờ lật ngược thế trận. Ngày mai, khi đại trưởng lão mang tàn tích kim bài lên bàn nghị sự, Mộc chưởng quỹ sẽ yên tâm cho rằng Lâm gia đã cắn câu và đang dồn sức phòng thủ. Bọn chúng không hề biết, nửa khối ngọc bội lá phong kia mới là mồi lửa thực sự, chuẩn bị được ném thẳng vào hội đấu giá phường thị để châm ngòi cho một cuộc thanh trừng đẫm máu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.