Chương 346: Mộc Chưởng Quỹ Kinh Hãi Bước Tới
Ánh mắt Lâm Mặc lạnh nhạt rủ xuống, nhìn chằm chằm luồng hỏa độc màu đỏ sậm đang ngoan cố cắn xé lớp linh lực bảo vệ trên lòng bàn tay. Khí tức này bá đạo, mang theo mùi lưu huỳnh gay mũi, tuyệt đối không phải là Hỏa Vân Quyết quen thuộc của Tôn gia. Hắn chậm rãi vận chuyển tử trúc linh nguyên, một cỗ sinh cơ dạt dào từ đan điền tràn ra, mạnh mẽ bao bọc lấy luồng tà hỏa, cưỡng ép bóc tách nó khỏi bề mặt khối ngọc vỡ nát.
Quá trình giằng co diễn ra trong tĩnh lặng nhưng vô cùng hung hiểm. Hỏa độc cảm nhận được mộc khí liền điên cuồng phản phệ, hóa thành những tia lửa nhỏ li ti định chui qua lỗ chân lông xâm nhập kinh mạch. Lâm Mặc khẽ hừ lạnh, thần thức Trúc Cơ trung kỳ ngưng tụ thành kim châm, chuẩn xác đánh tan từng tia tà hỏa, dồn toàn bộ chúng vào lòng bàn tay phải. Sắc mặt hắn hơi tái đi, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thu thập dị hỏa của cường giả cảnh giới cao hơn chính là một phần linh lực bị thiêu rụi hoàn toàn, ít nhất nửa tháng không thể khôi phục đỉnh phong.
Lâm Đình đứng bên cạnh, hô hấp trở nên dồn dập. Lão thân là trưởng lão quản lý Ám Vệ Đường, để mất một nhãn tuyến tinh nhuệ không chỉ là tổn thất nhân thủ, mà còn là vết nhơ lớn ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của chi thứ trong kỳ tộc nghị sắp tới.
"Gia chủ, tên ám tử kia mang theo ngọc phù nhận diện của Tôn gia khi làm nhiệm vụ. Nếu ký ức bị rút đi, kẻ ra tay chắc chắn đã biết thân phận ngụy trang của hắn." Lão cắn răng, giọng nói đè nén sự bất an.
"Biết thì đã sao?" Lâm Mặc mỉm cười, ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn gỗ linh sam. "Trước khi phái đi, ta đã dùng bí thuật phong bế một phần thức hải của hắn. Kẻ sưu hồn tu vi cao thâm đến đâu, cũng chỉ có thể đọc được lớp vỏ bọc bề ngoài. Trong đầu ám tử đó, hắn chính là tử sĩ do Tôn gia bồi dưỡng, được cài cắm để bòn rút tin tức từ Phủ Thành Chủ."
Nói đoạn, hắn lật tay trái, lấy ra một đoạn rễ Tử Trúc khô héo từ trong nhẫn trữ vật. Lâm Mặc cẩn thận dẫn dắt luồng hỏa độc màu đỏ sậm kia rót thẳng vào bên trong lõi gỗ. Đoạn rễ trúc lập tức phát ra tiếng xèo xèo, bề mặt xuất hiện những đường vân nứt nẻ như bị thiêu đốt, nhưng nhờ đặc tính kiên cố của linh tài nhị giai, nó rốt cuộc vẫn phong ấn thành công thứ tà hỏa bá đạo kia.
"Lâm Đình, đem vật chứng này giao cho Lâm Uyên ở trạm trung chuyển phường thị." Lâm Mặc đẩy đoạn rễ trúc đã đổi màu về phía mép bàn. "Nói với hắn, mượn danh nghĩa khách khanh của Tôn gia, mang thứ này đến quầy giám định của Mộc gia để đổi lấy linh dược trị thương. Chú ý, phải làm sao để đám giám định sư bên đó nhận ra luồng hỏa độc này giống hệt thủ pháp của Xích Giao Bang."
Lão giả giật mình, mồ hôi lạnh toát ra nhưng ánh mắt lại bừng sáng. Xích Giao Bang vốn là găng tay đen của Phủ Thành Chủ, chuyên làm những việc bẩn thỉu không tiện ra mặt. Nếu Mộc gia phát hiện tà hỏa của bang phái này lưu lại trên một vật liệu mang đậm dấu ấn Tôn gia, bọn họ sẽ tự động suy diễn rằng Phủ Thành Chủ đang âm thầm ra tay thanh trừng nhãn tuyến của Tôn gia. Một khi lời đồn này lan ra, danh tiếng ngầm của Tôn gia tại phường thị sẽ tụt dốc không phanh, các đối tác thương mại sẽ e ngại việc họ đắc tội với chính quyền.
"Cứ làm như vậy, mũi dùi của Tôn gia và Mộc gia sẽ đồng loạt chĩa về phía Phủ Thành Chủ, còn chúng ta an toàn rút lui." Lâm Mặc thu hồi tay, ném một khối lệnh bài màu xanh nhạt sang. "Ghi vào sổ Khảo Công Đường, Ám Vệ Đường trừ năm mươi điểm công huân vì làm mất nhân thủ. Đồng thời, xuất kho ba mươi tấm Tịnh Duẫn Phù, giao cho đội tuần tra sườn nam tẩy uế toàn bộ dấu vết linh khí quanh khu vực ám tử từng hoạt động."
Lâm Đình khom người nhận mệnh, cẩn thận dùng một chiếc hộp ngọc hàn băng cất giữ đoạn rễ trúc chứa hỏa độc. Khi lão lui ra ngoài, trên mặt bàn chỉ còn sót lại một lớp tro tàn nhạt màu và mảnh khế ước đã mất đi công hiệu. Sáng ngày mai, khi vật chứng phong ấn tà hỏa này xuất hiện tại quầy giám định, toàn bộ hệ thống tình báo của Mộc gia sẽ phải hoạt động hết công suất, kéo theo sự thay đổi toàn diện trong luật lệ tuần tra của cả phường thị Nam Cương.
Lâm Đình cẩn trọng nhận lấy đoạn rễ cây khô héo, cảm nhận luồng nhiệt lượng âm ỉ mang theo sát cơ tàn độc truyền qua lớp vải bọc tẩm linh dịch. Lão hiểu rõ sự đáng sợ trong quyết sách này của gia chủ. Mượn dị hỏa của kẻ địch để làm mồi nhử, vừa che giấu sự tồn tại của mộc bản nguyên, vừa ép một bên thứ ba phải đứng ra xác nhận sự xuất hiện của cỗ thế lực bí ẩn kia. Mệnh lệnh lập tức được chấp hành, một ngàn điểm công huân thuộc quỹ dự phòng của Ám Vệ Đường bị phong tỏa trên sổ sách, dùng làm chi phí bảo lãnh cho nhiệm vụ tuyệt mật này.
Hai canh giờ sau, tại khu vực giao dịch cốt lõi của phường thị trung lập.
Lâm Uyên khoác một chiếc áo choàng xám tro, che giấu dung mạo dưới đấu lạp sờn rách, bước những bước chân ngập ngừng tiến về phía quầy giám định của Trân Bảo Các. Gần đây, danh tiếng của Mộc gia tại phường thị đang chịu áp lực không nhỏ bởi những lời đồn thổi về việc Tôn thị âm thầm liên kết với phủ thành chủ để chèn ép các mạch giao thương. Sự xuất hiện của một tán tu mang dáng vẻ lấm lét, tu vi bị ép xuống mức Luyện Khí tầng sáu, lập tức thu hút ánh mắt sắc lạnh của lão giả đang ngồi sau quầy.
"Chưởng quỹ, ta có một kiện linh tài hệ mộc vô tình đào được, nhưng lại bị hỏa khí ăn mòn, muốn nhờ quý các định giá."
Lâm Uyên khàn giọng lên tiếng, run rẩy đặt một chiếc hộp gỗ lim lên mặt bàn lưu ly. Lão giả nhà họ Mộc híp mắt, thái độ ban đầu vẫn giữ vẻ khinh khỉnh thường thấy của kẻ mang danh thế gia. Thế nhưng, ngay khi nắp hộp vừa hé mở, một luồng sóng nhiệt gay gắt mang mùi lưu huỳnh lập tức bùng nổ, ép vỡ vụn ba đạo phù văn cách âm được khắc nổi trên mặt quầy.
Lão giả biến sắc, bản năng tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ lập tức bộc phát. Lão vận chuyển Mộc Linh Quyết, ngưng tụ thần thức thành một tấm lưới màu lục bích, hung hăng phủ chụp lấy khối tàn mộc hòng đè bẹp cỗ nhiệt lượng. Đây chính là đòn nhử tinh vi mà Lâm Mặc đã bày sẵn. Dị hỏa bên trong rễ Tử Trúc vốn dĩ cực kỳ bài xích mộc khí, nay lại bị linh lực bản nguyên của Mộc gia kích thích, liền điên cuồng phản phệ.
Những tia lửa đỏ sậm hóa thành vô số mũi kim rực hồng, đâm xuyên qua tấm lưới thần thức, trực tiếp truyền luồng hỏa độc dọc theo kinh mạch bám thẳng vào thức hải của lão giả.
Sắc mặt người giám định tái nhợt, lão gầm lên một tiếng, buộc phải cắn răng chặt đứt một luồng thần niệm để ngăn cản tà hỏa xâm nhập sâu hơn. Cùng lúc đó, tay trái lão vỗ mạnh lên mặt bàn, kích hoạt trận bàn phòng ngự Tụ Thủy Trận cấy dưới nền nhà. Một cột nước lam nhạt dâng lên, bao bọc lấy chiếc hộp gỗ, khó khăn lắm mới áp chế được luồng khí tức cuồng bạo kia.
"Lửa này... sát khí ngưng tụ thành thực thể, tuyệt đối không phải Hỏa Vân Quyết của đám phế vật Tôn gia! Ngươi lấy thứ này từ đâu?"
Lão giả thở d
y bọc kín bằng Tức Nhưỡng, giao cho đường dây tình báo ngầm hỏa tốc đưa đến phường thị trung lập. Nhớ kỹ, phải để thứ này xuất hiện một cách tự nhiên trong túi đồ của Lâm Uyên, tuyệt đối không được lưu lại bất kỳ dấu vết nào của Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Đình cung kính nhận lấy đoạn rễ khô, cẩn thận dùng một lớp phù văn che đậy khí tức rồi lập tức lùi vào bóng tối. Lâm Mặc khép hờ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ linh sam. Hắn đã tính toán vô cùng chi tiết, thế lực bí ẩn kia vừa tàn nhẫn diệt khẩu ám tử, tất nhiên sẽ phái người truy tra dư nghiệt Tôn gia tại khu vực phường thị. Chỉ cần Mộc gia vô tình tiếp xúc với luồng tà hỏa này giữa thanh thiên bạch nhật, mâu thuẫn giữa hai phe sẽ chính thức bùng nổ, Lâm gia hoàn toàn ẩn nhẫn thu lợi.
Cách Tử Trúc Lĩnh hơn hai trăm dặm, tại không gian biệt lập trên tầng ba Trân Bảo Các. Bầu không khí lúc này ngưng trệ đến mức nghẹt thở, sát cơ giăng đầy từng ngóc ngách. Lão giả mặc trường bào thêu hình lá phong lùi lại nửa bước, bàn tay phải run rẩy kịch liệt. Một ngọn lửa màu đỏ sậm đang ngoan cố bám lấy ngón tay lão, phát ra những tiếng xèo xèo cắn nuốt Mộc hệ linh lực. Lão cắn răng dậm mạnh chân, kích hoạt Tụ Thủy Trận giấu dưới lớp gạch lưu ly, mượn thủy khí lạnh lẽo từ trận nhãn trào lên áp chế, mới miễn cưỡng dập tắt được tàn dư của thứ dị hỏa quỷ dị.
Hảo thủ đoạn, Tôn gia các ngươi từ khi nào lại bồi dưỡng ra loại công pháp âm độc khắc chế Mộc linh căn gắt gao đến mức này. Mộc chưởng quỹ gầm lên, ánh mắt sắc như dao găm chĩa thẳng vào tên tán tu vóc dáng gầy gò đang đứng sát mép cửa sổ.
Lâm Uyên giả vờ lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn ôm khư khư một chiếc hộp ngọc nứt nẻ. Hắn không hề đáp trả bằng linh lực, mà vận dụng linh khí khuếch đại giọng nói, lớn tiếng la hét thu hút sự chú ý của toàn bộ tu sĩ đang giao dịch ở các tầng dưới. Hắn gào lên tố cáo Mộc gia ỷ thế hiếp người, bán trận bàn hỏng ẩn chứa tà hỏa thiêu rụi kinh mạch đạo lữ của hắn, nay bị vạch trần lại muốn đổ vấy mọi tội lỗi cho Tôn gia để bịt miệng khách hàng.
Lời cáo buộc vang dội đánh thẳng vào danh tiếng ngàn năm của Trân Bảo Các, chạm đúng tử huyệt của những thế lực kinh doanh bằng chữ tín. Mộc chưởng quỹ biến sắc, lập tức nhận ra cái bẫy dư luận thâm độc này. Lão đổi ngay chiến thuật, không dùng hỏa công tiêu diệt mà vung tay ném ra ba tấm Khốn Linh Phù. Phù văn bùng sáng tạo thành một lồng giam vô hình phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh Lâm Uyên. Đây là đòn nhử ép góc, mục đích cắt đứt đường lui và bắt sống tên tán tu để tra khảo nguồn gốc thực sự của dị hỏa.
Lâm Uyên gầm lên một tiếng, biết rõ không thể chần chừ do dự. Hắn quyết đoán bóp nát chiếc hộp ngọc chứa đoạn rễ trúc tẩm hỏa độc. Một luồng uy áp bức người bùng phát, va chạm dữ dội với màng chắn phù lục. Sóng xung kích làm vỡ vụn hàng loạt tủ trưng bày bằng ngọc lưu ly, khiến linh khí trong phòng bạo động. Để phá vỡ thế giam cầm của ba tấm bùa chú, Lâm Uyên buộc phải cắn răng kích hoạt Huyết Độn Phù nhị giai hạ phẩm được giấu sẵn trong tay áo.
Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt, sáu thành tinh huyết trong cơ thể hắn nháy mắt bị rút cạn, thọ nguyên bốc hơi ít nhất ba năm, kinh mạch toàn thân co rút truyền đến cơn đau xé rách. Hắn hóa thành một đạo huyết quang chói mắt, mượn lực phản chấn xé rách lớp phòng ngự cửa sổ lao vút ra ngoài. Hắn chỉ để lại một câu chửi rủa vang vọng cả con phố, thề sẽ bêu rếu sự bỉ ổi của Mộc gia khắp Nam Cương.
Lồng giam Khốn Linh nứt toác, Mộc chưởng quỹ không đuổi theo, sắc mặt âm trầm nhìn xuống mảnh tàn mộc cháy đen còn sót lại trên sàn nhà. Lão cẩn thận dùng một chiếc kẹp bằng băng tinh nhặt vật chứng lên, cảm nhận sát khí lưu huỳnh quen thuộc thuộc về phe cánh đối địch. Lão lập tức hạ lệnh cho ám vệ phong tỏa toàn bộ cửa hàng linh dược của Tôn gia ở Tây thành, kiên quyết không để kẻ thù dùng dị hỏa làm càn.
Cùng lúc đó, tại thư phòng Tử Trúc Lĩnh, lệnh bài công huân trong tay Lâm Đình khẽ lóe sáng. Sổ sách gia tộc chính thức ghi nhận tổn thất một tấm Huyết Độn Phù nhị giai, đồng thời đánh dấu nhãn tuyến Lâm Uyên phải rút lui ẩn nấp vô thời hạn để dưỡng thương. Ván cờ mượn đao giết người đã hoàn tất bước khóa chặt, ép hai thế lực lớn vào vòng xoáy vạch mặt nhau, chỉ chờ buổi Tộc nghị sáng mai định đoạt phương án phân chia lại thị phần phường thị.
y giao cho mạng lưới ám vệ tuyến hai, hỏa tốc chuyển đến tay Lâm Uyên đang bị vây hãm tại Trân Bảo Các.
Lâm Mặc dứt lời, tiện tay quăng khúc gỗ sần sùi lên bàn.
Truyền đạt rõ ràng, bảo hắn dùng chính thứ tà hỏa này để phá vây. Đám đông tu sĩ bên ngoài phường thị đang nhìn vào, uy tín của Mộc gia không thể chịu thêm đả kích. Bọn chúng chắc chắn sẽ dốc toàn lực bắt sống kẻ tung tin để dập tắt dư luận.
Lâm Đình kính cẩn nhận lấy khối mộc điêu đang tỏa ra nhiệt lượng âm hàn, cẩn thận bọc vào trong một tấm phù cách âm. Lão hiểu rõ sự tàn nhẫn trong nước cờ này của gia chủ, mượn tay kẻ địch để đánh chính kẻ địch. Bóng lưng vị trưởng lão nhanh chóng hòa vào màn đêm tĩnh mịch của Tử Trúc Lĩnh, mang theo thứ vũ khí có thể thay đổi toàn bộ thế cục Nam Cương.
Cách đó sáu mươi dặm, tại không gian chật hẹp của tầng ba Trân Bảo Các, không khí đặc quánh sát cơ. Chín tấm Khốn Linh Phù dán trên vách tường tỏa ra ánh sáng lục nhạt, đan xen thành một cái lồng giam mộc thuộc tính vững chắc. Mộc chưởng quỹ đứng ngoài rìa trận pháp, sắc mặt âm trầm vắt kiệt linh lực từ đan điền rót vào trận bàn trung tâm. Lão không ngờ tên tu sĩ dịch dung trước mặt lại cứng đầu đến vậy, dồn ép bao nhiêu lần vẫn không chịu mở miệng khai ra kẻ đứng sau.
Tiếng xì xầm của đám tán tu từ tầng dưới vọng lên ngày một lớn. Nếu không sớm bắt gọn kẻ bôi nhọ danh tiếng cửa hàng, việc kinh doanh của chi nhánh này coi như chấm dứt.
Lâm Uyên bị ép vào góc chết, áp lực từ những đường vân mộc hệ khiến lớp linh khí hộ thể rạn nứt thành từng mảng. Ánh mắt hắn lóe lên sự quyết đoán, đột ngột cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh phi kiếm hạ phẩm. Mũi kiếm lóe sáng, mang theo luồng sát khí cuồng bạo phóng thẳng về phía mắt trận hướng đông nam.
Mộc chưởng quỹ cười lạnh, dễ dàng nhìn thấu đòn nhử mồi thô thiển này. Lão lập tức xoay chuyển mặt ngọc bích trên tay, bỏ qua việc phòng thủ diện rộng, điều động ba dải dây leo linh lực từ hướng tây bắc quất tới. Lão muốn trực tiếp đánh gãy hai chân đối thủ, triệt để phế bỏ khả năng di chuyển của kẻ gian. Đối phương đã lộ sơ hở, chỉ cần một nhịp thở nữa là mảng lưới mộc hệ sẽ hoàn toàn thu hẹp.
Ngay khoảnh khắc dây leo sắp chạm vào người, khóe môi Lâm Uyên nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Hắn không hề thu kiếm phòng thủ, mà trực tiếp vứt bỏ tấm khiên đồng pháp khí ra cản hậu. Đồng thời, bàn tay trái bóp nát vật thể khô héo vừa được mạng lưới ám vệ tuồn vào trong tay áo.
Một luồng hỏa độc màu đỏ sậm mang theo mùi lưu huỳnh gay gắt bùng nổ giữa không trung. Tà hỏa bá đạo vừa chạm vào mộc khí liền như thú dữ ngửi thấy mùi máu, điên cuồng cắn nuốt toàn bộ sinh cơ của trận pháp. Lưới giam vỡ nát trong tích tắc, nhưng uy lực phản chấn cũng khiến mặt khiên đồng của Lâm Uyên nổ tung thành hàng trăm mảnh vụn.
Sóng xung kích hất văng hắn ra ngoài cửa sổ, để lại một vết rách sâu hoắm trên bả vai, máu tươi tuôn xối xả nhuộm đỏ cả một mảng vạt áo. Thân ảnh Lâm Uyên mượn lực đẩy lộn vòng giữa không trung, nhanh chóng chìm vào biển người đang hoảng loạn tháo chạy bên dưới phường thị.
Trên mặt sàn tầng ba lúc này chỉ còn lại một đống bùa chú cháy đen và phần lõi của đoạn rễ cây tàn tạ. Mộc chưởng quỹ kinh hãi bước tới, cẩn thận dùng linh lực bọc lấy tàn tích. Cảm nhận được luồng hỏa độc lạ lẫm vẫn đang ngoan cố ăn mòn mộc khí, sắc mặt lão nháy mắt trắng bệch. Đây tuyệt đối không phải công pháp của Tôn gia, mà là thủ đoạn tàn độc của một thế lực hoàn toàn xa lạ. Bọn chúng cố tình tập kích Trân Bảo Các để thị uy, ép Mộc gia phải bước vào vũng bùn tranh đoạt.
Nửa canh giờ sau, mật báo truyền về nghị sự đường Lâm gia. Lâm Mặc bình thản ghi thêm một nét bút đỏ vào cuốn sổ công huân trước mặt.
Tước đi một kiện pháp khí phòng ngự, Lâm Uyên sẽ bị trừ thẳng sáu mươi điểm đóng góp trong tháng này. Đồng thời, hắn phải tự túc chi phí mua đan dược chữa trị vết thương do mảnh đồng găm vào phế phủ. Tộc quy không dung túng cho sự lãng phí tài nguyên, dù là đang thi hành nhiệm vụ sinh tử do đích thân gia chủ giao phó. Tuy nhiên, cái giá đau đớn này hoàn toàn xứng đáng với kết quả đạt được.
Sáng ngày mai, Luyện Khí Đường bắt buộc phải mở kho, xuất ra ba mươi khối hỏa thạch để gia cố lại cấm chế sườn nam. Động thái này nhằm ngụy tạo hiện trường giả về một cuộc tập kích thất bại của kẻ gian, củng cố thêm lớp bình phong che mắt các gia tộc xung quanh.
Trong khi đó, mảnh rễ ngậm tà hỏa kia đã chính thức đổi chủ, nằm gọn trong tay Mộc gia, trở thành mồi lửa châm ngòi cho sự phẫn nộ tột độ. Lệnh bài điều động của Tuần Tra Đường trên bàn Lâm Mặc đã được âm thầm đổi sang trạng thái phong tỏa cấp hai. Kẻ thù giấu mặt trong bóng tối sẽ sớm nhận ra, cái bẫy sưu hồn mà chúng giăng ra, nay đã bị một bàn tay vô hình lật ngược, ép thẳng vào y
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.