Chương 366: Cấm Địa Tử Trúc Lĩnh
Thanh âm uy áp qua ngọc phù vừa dứt, Lâm Mặc thu hồi thần thức, ánh mắt lạnh lùng dán chặt vào vật chứng hình bán nguyệt trên mặt bàn đá. Ấn ký hỏa diễm màu lam nhạt vẫn lập lòe tỏa ra từng đợt linh ba mịt mờ, cố tình lưu lại một tia manh mối chỉ thẳng về phía Lam Diễm Các ở phường thị trung tâm. Hắn không vội vàng chạm tay vào thứ này, mà vung tay áo, tế ra một lá Ẩn Tức Phù dán thẳng lên bề mặt khối ngọc. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, luồng khí tức tà dị bị ép ngược vào trong, phong bế hoàn toàn khả năng bị kẻ giấu mặt dùng bí thuật truy tung.
Kẻ bày cục rõ ràng muốn mượn đao giết người, dùng tàn đảng ma tu làm vỏ bọc, lại bôi ra một lớp ngụy trang thứ hai mang dấu ấn của thương hội lớn nhất Nam Cương. Nếu Lâm Mặc nóng nảy mang quân xuống núi hưng sư vấn tội, gia tộc sẽ triệt để đắc tội với một thế lực khổng lồ. Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, trong đầu nhanh chóng vạch ra một đường rẽ nhánh. Địch đã muốn mượn danh tiếng để ép Lâm gia vào thế cô lập, vậy hắn sẽ dùng chính dư luận giang hồ để bóp nghẹt thế cờ này.
Uyên. Lâm Mặc khẽ gọi vào khoảng không tĩnh lặng.
Từ trong góc khuất sau rèm trúc, một bóng đen không tiếng động quỳ một chân xuống nền gạch. Ám vệ Lâm Uyên thân khoác áo choàng xám, hơi thở nội liễm đến mức gần như hòa làm một với bóng đêm.
Đem hộp gỗ tử đàn này đến tửu lâu lớn nhất tại Tán Tu Khách Điếm dưới chân núi. Lâm Mặc hất tay, đẩy một chiếc hộp nhỏ bay về phía ám vệ. Bên trong chứa một tia khí tức mô phỏng lại ngọn lửa lam. Ngươi không cần lộ diện, chỉ cần dùng trận bàn vi hình kích hoạt sát khí, khiến nó nổ tung ngay giữa chốn đông người.
Lâm Uyên ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc nhưng vẫn cẩn trọng lắng nghe.
Phải để cho bọn tai mắt giang hồ tận mắt chứng kiến ngọn lửa lam thiêu rụi một góc tửu lâu. Lâm Mặc trầm giọng dặn dò. Sau đó lập tức tung tin đồn, nói rằng Lam Diễm Các đang bị ma tu cắn trả vì tranh giành lợi ích tại hầm quặng. Ngươi làm xong việc thì lập tức rút lui, tuyệt đối không để lại linh lực ba động của bản tộc.
Ám vệ nhận lấy chiếc hộp, lập tức hóa thành một luồng hắc ảnh lao vút qua song cửa sổ. Vừa lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài hành lang. Chấp sự quản lý hầm quặng phía bắc, Lâm Bách, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, lảo đảo bước vào thư phòng. Lão vốn là người nhát gan, lúc này nghe lệnh phong tỏa tử địa liền sợ hãi đến mức hai tay run rẩy, ôm chặt cuốn sổ ghi chép sản lượng ép sát vào ngực.
Tộc trưởng, hầm quặng phía bắc là nguồn cung cấp quặng Hắc Thiết duy nhất trong tháng này. Lâm Bách nuốt nước bọt, giọng nói mang theo vài phần xót xa tiếc của. Nếu phong tỏa toàn diện, ba mươi vạn cân quặng chưa kịp luyện hóa sẽ bị sương độc ăn mòn thành phế liệu. Hơn nữa, thợ mỏ tán tu bên ngoài sẽ đồn đại Lâm gia chúng ta cạn kiệt tài nguyên, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín thu mua linh dược của các gia tộc phụ thuộc.
Sản lượng tổn thất cứ ghi thẳng vào sổ nợ của Chấp Sự Đường, ta cho phép trừ vào phần công huân dự trữ của trưởng lão hội. Lâm Mặc lạnh nhạt đáp, ánh mắt không chút dao động trước con số khổng lồ vừa được xướng lên. Từ giờ khắc này, hầm quặng phía bắc không còn là nơi khai thác, mà là một cái bẫy. Bất cứ kẻ nào dòm ngó Lâm gia lúc này đều sẽ cử thám tử đến đó điều tra nguyên nhân phong tỏa.
Hắn vươn tay, nhặt lấy mảnh ngọc bán nguyệt đã bị dán bùa niêm phong, ném thẳng vào chiếc lò luyện khí ở góc phòng. Ngọn lửa địa hỏa bùng lên nuốt chửng vật chứng, nung chảy lớp vỏ ngọc nhưng lại ép ra một giọt tinh huyết đen ngòm lơ lửng giữa không trung. Lâm Bách đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn gia chủ tự tay hủy đi manh mối quan trọng nhất để luyện hóa thành một loại trận nhãn dẫn đường. Lão chấp sự rùng mình nhận ra, mệnh lệnh bỏ trống hầm quặng không phải là lùi bước, mà là một đạo lồng giam vô hình vừa được giăng xuống, dùng ba mươi vạn cân quặng làm mồi nhử chờ đợi con mồi tự sập bẫy.
Bóng áo choàng xám của ám vệ vừa dung nhập vào bóng tối ngoài song cửa, không gian trong thư phòng Tổ Sư Đường liền khôi phục vẻ vắng lặng đến ngột ngạt. Lâm Mặc xoay người, ánh mắt sắc lạnh rơi thẳng xuống thân ảnh đang run lẩy bẩy quỳ gối trên nền gạch. Quản sự Lâm Bách mồ hôi ướt đẫm trán, hai tay nâng cao một cuốn sổ bằng da thú đã ố vàng, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá độ.
"Bẩm tộc trưởng, đây là ghi chép khai thác tại hầm quặng phía bắc trong ba tháng gần nhất." Giọng lão quản sự đứt quãng, mang theo nỗi sợ hãi tột độ của kẻ biết mình vừa phạm phải trọng tội. "Lão nô đáng chết, một mực đinh ninh sản lượng sụt giảm là do chướng khí trào dâng. Nào ngờ tối nay kiểm tra lại sổ sách, mới phát hiện có kẻ đã âm thầm giở trò ngay dưới mí mắt."
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, vươn tay vung lên một đạo linh lực hút lấy vật chứng phiền toái kia. Thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ nháy mắt quét qua từng trang giấy. Những con số ghi chép lượng linh thạch hạ phẩm thoạt nhìn vô cùng hoàn hảo, không chút tì vết. Thế nhưng, khi hắn rót một luồng mộc linh khí tinh thuần vào trong, mặt giấy bỗng nổi lên những đường vân đỏ sậm, vặn vẹo xếp thành một đồ án trận pháp quy mô nhỏ.
Kẻ thù không tốn công sức làm giả sổ sách chỉ để che giấu vài khối linh thạch lẻ tẻ. Đồ án này chính là Tụ Âm Trận, một loại tà thuật chuyên dùng để ăn mòn căn cơ của linh mạch hệ thổ. Bọn chúng mượn danh nghĩa ma tu quấy phá, thực chất là muốn che giấu việc âm thầm rút cạn tinh hoa địa mạch tại khu vực phía bắc để luyện chế pháp bảo phá trận. Nếu hắn lập tức vá lỗi, kẻ địch sẽ biết mưu kế đã bại lộ và lặn mất tăm.
"Ngươi quản lý đường khẩu kiểu gì mà để người ngoài cài cắm trận văn vào tận cốt lõi?" Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay lên mặt bàn đá, thanh âm mang theo linh áp khiến Lâm Bách ho đục một tiếng, khóe môi rỉ máu. "Nói, trong nửa tháng qua, có những ai được phép tiến vào khu vực sâu nhất của hầm quặng?"
Lão quản sự vội vàng dập đầu, run rẩy đáp lời trong sợ hãi. Trừ đội tuần tra cố định của bản tộc, chỉ có nhóm thợ mỏ thuộc Tôn gia bên ngoài được thuê đến gia cố vách đá. Bọn họ mang theo lệnh bài bảo lãnh của nhị trưởng lão, lại có uy tín lâu năm tại phường thị trung lập, nên chấp sự canh gác không dám khám xét gắt gao.
Thì ra là mượn danh tiếng của thợ mỏ lâu năm kết hợp với quyền uy của trưởng lão nội bộ để qua mặt tai mắt gia tộc. Một nước cờ giấu giếm cực kỳ tinh vi, đánh thẳng vào thói quen nể nang của người làm quản sự. Lâm Mặc thu lại uy áp, trong đầu nhanh chóng hình thành một chuỗi tính toán nhằm lật ngược thế cờ. Kẻ địch đã muốn dùng uy tín để che đậy, hắn sẽ tương kế tựu kế, biến chính thứ này thành mồ chôn bọn chúng.
"Từ giờ phút này, ngươi coi như chưa từng nhìn thấy đồ án Tụ Âm Trận." Hắn ném trả cuốn sổ da thú xuống nền gạch, giọng điệu lạnh nhạt nhưng không cho phép cự tuyệt. "Sáng mai, lập tức lấy danh nghĩa hầm quặng rò rỉ độc khí, tuyên bố đình chỉ toàn bộ giao dịch quặng thô với các thương hội bên ngoài. Đồng thời, trích xuất hai ngàn điểm công huân từ quỹ Chấp Sự Đường, âm thầm thu gom toàn bộ Hỏa Linh Phù đang lưu thông ở phường thị."
Lâm Bách sững sờ ngẩng đầu, quên cả việc lau vết máu trên khóe miệng. Việc đóng cửa hầm quặng sẽ khiến sản lượng tháng này thâm hụt nghiêm trọng, chưa kể hai ngàn điểm công huân là toàn bộ ngân sách dự phòng của đường khẩu. Tộc trưởng làm vậy chẳng khác nào tự bôi nhọ danh tiếng gia tộc, khiến người ngoài nghĩ rằng Lâm gia thực sự vô năng trước một đợt chướng khí cỏn con.
"Làm theo lệnh ta." Lâm Mặc vung tay áo, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua bóng đêm ngoài cửa sổ. "Ghi khoản thâm hụt này vào danh nghĩa hao tổn tự nhiên. Phạt bổng lộc nửa năm của ngươi sung vào kho tộc để cảnh cáo. Ngươi muốn chuộc tội, thì phải diễn cho đạt, đảm bảo đám thợ mỏ Tôn gia kia tin rằng Lâm gia chúng ta đang thực sự hoảng loạn."
Hắn muốn dùng ba mươi phần trăm sản lượng quặng thô của tháng này làm mồi nhử, ép kẻ thù phải đẩy nhanh tiến độ kích nổ Tụ Âm Trận trước khi ngọn lửa dư luận từ tửu lâu dưới núi thiêu đến tận cửa nhà bọn chúng. Cuốn sổ mang trận văn tà dị kia giờ đây không còn là bằng chứng định tội, mà đã trở thành tấm bùa đòi mạng giăng sẵn, chỉ chờ những kẻ giấu mặt tự mình bước vào tử cục trong buổi Tộc nghị ngày mai.
Bóng đen của ám vệ vừa lao vút qua song cửa, không gian trong Tổ Sư Đường lập tức trả lại vẻ tĩnh mịch. Lâm Mặc chưa kịp xoay người, một trận chấn động trầm đục đã truyền đến từ bậc thềm đá xanh bên ngoài. Trận pháp phòng ngự bảo vệ thư phòng khẽ rung lên, chín ô trận vị đồng loạt lóe sáng, cản lại một cỗ linh lực hệ Thổ đang thô bạo ép tới.
Cửa gỗ lim bị đẩy mạnh ra. Nhị trưởng lão Lâm Hoằng bước vào, sắc mặt âm trầm, vạt áo bào xám còn vương đầy bụi đất từ khu vực khai thác quặng. Lão không đợi gia chủ lên tiếng, trực tiếp ném một cuốn sổ bìa da thú lên mặt bàn.
"Gia chủ, ngài đột ngột hạ lệnh phong tỏa hầm quặng phía bắc, có biết trong một đêm gia tộc sẽ thâm hụt bao nhiêu linh thạch không? Đám thợ mỏ đang nháo nhào đòi rút khế ước kia kìa!"
Lâm Hoằng vốn quản lý mạch khoáng, lợi tức hàng tháng trích ra không nhỏ để nuôi dưỡng nhánh phụ của lão. Lệnh cấm xuất nhập ban xuống chẳng khác nào cắt đứt mạch máu tài nguyên này. Lão cố tình dùng giọng điệu bức bách, muốn mượn áp lực từ sự bất mãn của ngoại nhân để buộc Lâm Mặc phải thu hồi thành mệnh, đồng thời che giấu sự chột dạ về việc quản lý lỏng lẻo của bản thân.
Lâm Mặc hờ hững liếc nhìn cuốn sổ ghi chép, ngón tay khẽ gõ một nhịp lên mặt bàn. Thay vì tranh cãi, hắn rót một luồng thần thức vào trận bàn định vị giấu dưới tay áo. Cấm chế trong phòng lập tức biến đổi. Sàn đá dưới chân Nhị trưởng lão bỗng bốc lên tầng tầng sương mù màu xám, ngưng tụ thành những sợi xích linh khí quấn chặt lấy hai chân lão. Áp lực từ linh mạch sườn núi dồn thẳng xuống, ép tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của lão phải lùi lại nửa bước.
"Nhị thúc nôn nóng như vậy, là xót linh thạch của tộc, hay sợ ta tra ra kẻ nào đã mượn danh ngài đưa người lạ vào hầm?"
Thanh âm của Lâm Mặc không mảy may gợn sóng. Hắn phất tay, một luồng kình phong cuốn lấy lệnh bài quản sự giắt bên hông Lâm Hoằng, hút thẳng về phía mình. Bề mặt miếng ngọc bội bằng đồng đen này đang tỏa ra một tia hắc khí nhàn nhạt, hoàn toàn đối nghịch với công pháp mộc hệ thuần túy của Lâm gia.
Cảm nhận được sát cơ ẩn giấu trong trận thế, Lâm Hoằng biến sắc. Lão cắn răng, dồn pháp lực vào đan điền, ý đồ kích hoạt bí thuật hộ thể để phá vây. Thế nhưng, ngay khi linh lực hệ Thổ vừa trào ra, trận văn dưới đất đã đảo chiều. Thay vì trực tiếp va chạm, cấm chế lại rút cạn sinh khí từ ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm ở phía sau núi để hình thành một bức tường phong ấn mềm dẻo. Lão khựng lại, mồ hôi lạnh toát ra, nhận ra bản thân đã bước vào cái bẫy giăng sẵn từ khi đẩy cửa bước vào.
"Lệnh bài của ngài đã bị kẻ khác âm thầm khắc thêm Tụ Âm Trận, dùng để bòn rút linh mạch hầm quặng."
Lâm Mặc nắm chặt khối đồng đen, ngón tay bóp nát lớp ngụy trang bên ngoài. Một tiếng rắc chói tai vang lên, vật chứng nứt làm đôi, để lộ ra một trận đồ thu nhỏ vẽ bằng máu tươi ẩn sâu bên trong lõi.
"Kẻ thù mượn tay thợ mỏ Tôn gia để phá hoại, còn ngài lại dâng tín vật cho chúng làm bình phong che mắt trận pháp tuần tra."
Nhị trưởng lão sụp đổ tinh thần, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Lão không ngờ chút tâm tư bao che cho người nhà lại trở thành lưỡi dao đâm thẳng vào yết hầu gia tộc. Lâm Mặc không cho lão cơ hội biện bạch, lạnh lùng hạ phán quyết.
"Thu hồi quyền quản lý mạch khoáng của nhánh phụ. Phạt bổng lộc ba năm, toàn bộ sung vào kho dự phòng. Cuốn sổ da thú này lập tức niêm phong vào Tàng Kinh Các tầng hai, liệt vào danh sách vật phẩm cấm tiếp xúc."
Hắn ném trả một nửa miếng ngọc bài đã nứt vỡ về phía lão giả đang quỳ rạp dưới đất.
"Cầm lấy tàn ngọc này, ngày mai tiếp tục đến hầm quặng tuần tra như chưa có chuyện gì xảy ra. Kẻ giật dây thấy tín vật chưa hỏng hẳn, tất sẽ tìm cách liên lạc lại với con cờ của chúng."
Lâm Mặc xoay người nhìn ra màn đêm tĩnh mịt ngoài cửa sổ. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi trận nhãn vừa rồi là ba mẫu Huyết Sâm đã héo rũ, khiến sản lượng dược viên quý giá nhất tháng này hoàn toàn mất trắng. Khuyết điểm phòng ngự ở sườn núi phía sau cũng vì thế mà nới rộng thêm một thước. Nhưng đổi lại, hắn đã găm được một đạo thần thức định vị vào ngay nửa khối ngọc bài kia, biến vật chứng của kẻ địch thành sợi dây thòng lọng siết ngược lại tử huyệt của chúng.
Bóng đen của ám vệ vừa khuất sau cánh cửa gỗ lim, không gian trong thư phòng Tổ Sư Đường lập tức chìm vào tĩnh lặng đến nghẹt thở. Lâm Mặc chậm rãi xoay người, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao lướt qua góc phòng phía đông. Nơi đó, một lồng giam bằng linh lực mờ ảo được đan dệt từ mười hai đạo cấm chế đang vận hành, vây khốn quản sự hầm quặng Lâm Hoằng. Lão giả toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo đạo bào, trong tay vẫn gắt gao ôm lấy tấm thẻ ngọc nạm viền đồng đã bị hắc khí ăn mòn quá nửa.
Gia chủ minh xét, lão phu tuyệt đối không cấu kết với ngoại nhân hãm hại bổn tộc.
Lâm Hoằng dập đầu xuống nền gạch nứt nẻ, thanh âm khản đặc mang theo sự hoảng loạn tột độ.
Lão phu chỉ vì muốn che giấu sản lượng linh thạch tháng này sụt giảm, sợ chi thứ ba bị cắt giảm tài nguyên nên mới lén lút thuê mướn vài tên tán tu giá rẻ dưới chân núi. Nào ngờ bọn chúng lại mang theo thứ tà vật này trà trộn vào khu khai thác, phá hỏng một góc cấm chế phòng ngự.
Lâm Mặc khẽ hừ lạnh, bước tới vung tay thu lấy vật chứng nhuốm màu đen kịt từ tay đối phương. Hắn hiểu rõ tâm tư thiển cận của vị thúc bá này, lòng tham và thói sợ trách nhiệm đã vô tình tạo ra một lỗ hổng chí mạng cho kẻ địch dùi vào. Tuy nhiên, giết một quân cờ phế phẩm lúc này chẳng mang lại lợi ích gì cho đại cục. Nếu kẻ giấu mặt thấy nội bộ Lâm gia lục đục, chúng sẽ lập tức rút lui xóa dấu vết. Chi bằng tương kế tựu kế, để chúng tưởng rằng vị quản sự này vẫn đang cố bưng bít sai lầm, từ đó ngang nhiên tiến sâu hơn vào bẫy.
Dựa theo gia quy đệ thất điều, tháo dỡ chức vụ quản sự hầm quặng phía bắc của ngươi ngay lập tức.
Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, từng chữ thốt ra mang theo uy áp tuyệt đối.
Chấp Sự Đường sẽ trực tiếp trừ đi sáu trăm điểm công huân tích lũy trong sổ sách của chi thứ ba, đồng thời cắt đứt bổng lộc linh thạch trong ba năm. Ngươi phải lập tức quay lại hầm quặng, tiếp tục duy trì vỏ bọc tham công tiếc việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Lâm Hoằng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vẩn đục lộ rõ vẻ khó tin nhưng xen lẫn một tia mừng rỡ sống sót sau tai kiếp. Lão vội vàng vươn tay định nhận lại tấm thẻ ngọc quyền hạn, nhưng một luồng linh lực vô hình đã hất văng cánh tay gầy guộc ra xa.
Vật này tạm thời bị phong ấn, sáng mai sẽ nộp vào kho tài nguyên làm chứng cứ lưu trữ.
Lâm Mặc phẩy tay áo, ném xuống trước mặt lão giả một khối kim loại hình bát giác xỉn màu.
Đây là pháp khí dẫn dắt linh mạch dự phòng của gia tộc, bên trong đã được ta đích thân khắc họa lại chín ô trận vị nghịch chuyển. Ngươi mang nó chôn xuống vị trí mắt trận cốt lõi tại khu khai thác số ba. Nếu đám tán tu kia quay lại tìm kiếm thứ chúng đã đánh rơi, lập tức truyền linh lực khởi động bề mặt trận bàn.
Quản sự bị phế truất run rẩy nhặt lấy khối kim loại lạnh lẽo, cảm nhận được một tia sát khí ngưng tụ bên trong khiến da đầu tê dại. Lão hiểu rõ bản thân hiện tại chỉ là một mồi nhử sống, một tấm bình phong bị ép phải đứng mũi chịu sào. Thế nhưng, cái giá của việc phản kháng chính là toàn bộ chi thứ ba sẽ bị trục xuất khỏi cấm địa Tử Trúc Lĩnh, vĩnh viễn mất đi tư cách nhận linh dịch bồi dưỡng.
Đã rõ thưa gia chủ, thuộc hạ sẽ làm việc đoái công chuộc tội.
Lâm Hoằng cắn răng ép ra một giọt tinh huyết, nhỏ thẳng lên bề mặt pháp khí dẫn dắt để lập hạ huyết khế tạm thời, cam kết không tiết lộ nửa lời. Lão lảo đảo đứng lên, giấu vật báu vào tay áo rồi lùi bước ra khỏi cửa.
Nhìn theo bóng lưng còng xuống của lão giả, Lâm Mặc vung tay đánh ra một đạo phù văn, triệt để phong bế thư phòng. Cục diện đêm nay đã hoàn toàn xoay chuyển theo đúng ý đồ của hắn. Lâm Hoằng mất đi quyền lực và sáu trăm điểm công huân, trở thành con rối thế mạng mang theo pháp khí trấn mạch đi vào tử địa. Thẻ ngọc nhiễm hắc khí chính thức đổi chủ, nằm gọn trong hộp ngọc phong ấn chờ ngày mai đưa vào kho tộc làm bằng chứng giả định. Bí mật về ngọn lửa lam và mưu đồ mượn đao giết người tại tửu lâu chỉ có duy nhất Lâm Mặc cùng ám vệ nắm giữ.
Sáng mai tại Tộc nghị, mọi sự chú ý của các trưởng lão và đội tuần tra sẽ bị buộc phải dồn hết về vụ nổ tại phường thị dưới núi, gấp rút thay đổi lộ trình canh gác để đối phó với dư luận. Không một ai trong gia tộc, kể cả kẻ thù đang ẩn nấp trong bóng tối, ngờ được rằng hầm quặng phía bắc đã âm thầm biến thành một cái bẫy khổng lồ, chỉ chờ con mồi cắn câu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.