Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 376: Gia Ta Quang Minh Chính Đại

Đăng: 18/08/2026 08:31 3,788 từ 1 lượt đọc
Cánh tay mang theo ấn ký Huyết Hạc mờ nhạt dưới lớp da xám ngắt, rành rành là tiêu chí tử sĩ Tôn gia. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt khỏi đoạn tàn chi, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn gỗ lim tĩnh lặng. Hắn không vội lật tẩy, bởi một cái xác không hồn chưa đủ sức ép chết một gia tộc Trúc Cơ lâu đời. Thứ thực sự có giá trị là tàn dư uế khí đang không ngừng cắn nuốt vầng sáng của Tịnh Hóa Phù trên mặt búa đồng. Khí tức tanh tưởi này tuyệt đối không thuộc về Nam Cương.


Nếu trực tiếp mang vật này lên Tộc nghị rồi đến Tôn gia hưng sư vấn tội, đối phương chắc chắn sẽ cắn ngược một cái. Bọn chúng sẽ đổ vấy cho tà tu phương bắc tàn sát tử sĩ Tôn gia để cướp đoạt pháp khí, biến mình thành kẻ bị hại. Lâm Mặc cần một lớp bình phong đủ dày để kẻ địch tự nguyện bước vào tròng. Hắn vươn tay lấy một viên ngọc giản truyền âm màu đen, rót vào một luồng thần thức mỏng manh.


Chỉ mười nhịp thở sau, cửa thư phòng kẽo kẹt mở ra. Nhị trưởng lão Lâm Đình cẩn trọng bước vào, ánh mắt lão lập tức bị thu hút bởi khay ngọc đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Lão là người phụ trách ngoại thương cùng danh tiếng gia tộc, liếc mắt một cái đã nhận ra sự hung hiểm đằng sau vết cắt nham nhở kia. Trán nhị trưởng lão lấm tấm mồ hôi lạnh, sợ rằng việc phòng thủ lỏng lẻo ở sườn bắc sẽ khiến chi thứ của lão bị trừ sạch điểm cống hiến.


"Gia chủ, ba mươi mẫu linh điền sườn bắc thất thủ là do đội tuần tra ngoại vi thuộc chi ta sơ suất. Lão phu nguyện nhận phạt phong kho tài nguyên nửa năm, tự mình đi trấn thủ biên giới."


Lâm Đình chắp tay, chủ động hạ mình nhận lỗi trước khi bị hỏi tội. Lão mang theo tiểu tâm tư bảo vệ đám vãn bối, hy vọng hy sinh lợi ích cá nhân có thể giữ lại đường lui cho người của mình.


Lâm Mặc xua tay, nhàn nhạt đáp: "Phạt là chuyện của Khảo Công Các ngày mai. Đêm nay, ta cần nhị thúc làm một việc. Đem thanh tiểu chùy dính uế khí này giao cho trạm gác số bốn ở phường thị Nam Cương. Nhớ kỹ, không được dán kín phong ấn, cứ để hở một góc cho đám tán tu và thương nhân đi ngang qua ngửi thấy."


Lão nhân giật mình ngẩng phắt đầu. Phơi bày pháp khí mang hơi hướm tà đạo ngay tại phường thị chẳng khác nào tự bôi tro trát trấu vào danh tiếng Lâm gia. Ngoại nhân sẽ chê cười trận pháp phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh như tờ giấy mỏng, thậm chí nghi ngờ nội bộ gia tộc đang lén lút tu luyện ma công. Lão định lên tiếng can ngăn, nhưng chạm phải ánh mắt sâu thẳm vô ba của người thanh niên trước mặt liền nuốt ngược lời vào trong.


"Tôn gia phái người dùng tà thuật phá hoại linh điền, tất nhiên đang chờ xem chúng ta luống cuống che giấu tổn thất." Giọng Lâm Mặc đều đều, mang theo sự sắc bén thấu xương. "Vậy ta sẽ cho bọn chúng thấy Lâm gia thực sự hoảng loạn. Khi tin đồn tà tu phương bắc thâm nhập lãnh địa chúng ta lan truyền, Tôn gia sẽ lầm tưởng mưu kế mượn đao giết người của chúng đã thành công hoàn mỹ."


Đây chính là bước lùi để tiến. Khối kim loại nứt nẻ kia sẽ trở thành mồi nhử hoàn hảo, thu hút toàn bộ sự chú ý của các thế lực xung quanh vào tin đồn tà tu. Tôn gia vì muốn phủi sạch quan hệ, chắc chắn sẽ hùa theo dư luận, thậm chí phái người đi truy tìm tung tích ma tu giả mạo để diệt khẩu. Đến lúc đó, chúng sẽ tự bộc lộ sơ hở trong mạng lưới tình báo.


Lâm Mặc vung tay áo, một đạo linh lực bọc lấy thanh búa đồng ném thẳng vào ngực Lâm Đình. Cùng lúc đó, hắn rút ra một tấm lệnh bài bằng gỗ tử đàn, ấn mạnh con dấu gia chủ xuống mặt bàn.


"Truyền lệnh điều chỉnh quy tắc tuần tra. Từ giờ khắc này, rút toàn bộ đệ tử tinh nhuệ sườn bắc về phòng thủ hạch tâm, để trống ba mươi mẫu linh điền cháy đen làm hiện trường mở." Hắn hạ lệnh, từng chữ rõ ràng. "Đồng thời, ghi nợ đội ba ngoại vi ba trăm điểm công huân, thông báo công khai trước toàn tộc vào sáng mai."


Nhị trưởng lão run rẩy ôm lấy mầm tai họa, vội vã cáo lui đi an bài. Lão hiểu rõ, uy tín Lâm gia ngày mai sẽ chịu một vố đau, nhưng cái giá khổng lồ này là để giăng một mẻ lưới đoạt mệnh. Trong thư phòng tĩnh mịch, chỉ còn lại đoạn tàn chi xăm hình Huyết Hạc nằm chỏng chơ trong hộp ngọc cách linh. Sáng mai tại Tộc nghị, vật chứng cốt lõi này sẽ không xuất hiện dưới danh nghĩa chiến lợi phẩm, mà là con bài tẩy ép Tôn gia phải nôn ra quyền khai thác mỏ quặng Linh Sa.


"Chê cười thì đã sao?" Lâm Mặc ngắt lời, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ lim, nhịp điệu chậm rãi nhưng mang theo áp lực vô hình. "Nếu chúng ta che đậy kín kẽ, Tôn gia sẽ an tâm lùi về bóng tối ủ mưu khác. Ngược lại, cố tình để lộ một tia tà khí, kẻ giật mình không phải là ngoại nhân, mà chính là đám thám tử của Tôn gia đang trà trộn ngoài phường thị. Bọn chúng sẽ cho rằng Lâm gia đang hoảng loạn, luống cuống tìm cách phi tang tàn cục sau khi bị tập kích."


Nhị trưởng lão sững người, nếp nhăn trên trán khẽ giãn ra. Lão lập tức hiểu rõ logic của gia chủ: dùng chính uy tín chi tộc làm bình phong, ép đối thủ nảy sinh phán đoán sai lệch. "Ta đã hiểu. Nhưng trạm gác số bốn là nơi giao thương sầm uất nhất, nếu tà khí rò rỉ làm hỏng trận nhãn Dưỡng Khí, tổn thất tài nguyên không hề nhỏ."


Lâm Mặc lạnh nhạt nâng chén trà nguội trên bàn. "Rút toàn bộ linh thạch thượng phẩm ở ba mắt trận xung quanh, thay bằng phế thạch. Khuyết điểm này sẽ được ghi nợ vào sổ công huân của ta. Cứ để trận nhãn vỡ nát trước mắt bọn chúng. Không có một cái giá chân thực, làm sao ép đám rắn độc kia tin rằng chúng ta thực sự đang suy yếu và sợ hãi."


Canh ba, sương lạnh giăng kín phường thị Nam Cương. Trạm gác số bốn nằm ở ngã ba đường, vốn là nơi tấp nập nay tĩnh lặng như tờ. Lâm Đình bước xuống từ linh xa, sắc mặt cố tình tỏ ra trầm trọng, bước chân vội vã lướt qua bậc thềm. Trong lớp áo bào rộng thùng thình của lão, khối kim loại nứt nẻ được bọc qua loa bằng một tấm phù cách linh rẻ tiền, cố ý chừa lại một khe hở bằng móng tay.


Vừa bước vào đại sảnh, một luồng hắc khí nhàn nhạt lập tức len lỏi ra ngoài, quyện vào làn sương đêm tạo thành mùi tanh tưởi buồn nôn. Mấy tên tán tu đang ngồi thiền ở trà lâu đối diện đồng loạt mở bừng mắt. Bọn chúng thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy vẻ kiêng kỵ nhìn về phía cờ hiệu Lâm gia. Chẳng mấy chốc, lời đồn về việc Tử Trúc Lĩnh lén lút giao dịch với tà tu phương bắc đã âm thầm lan truyền qua hàng chục lá bùa truyền âm.


Ngay lúc đó, từ trong góc khuất của ngõ hẻm, một bóng xám phóng ra một đạo phù văn hình con nhện. Huyễn Ảnh Chu Phù nương theo bóng tối bám chặt vào vách tường trạm gác, tám cái chân sắc nhọn bắt đầu cắm vào lớp phòng ngự mỏng manh để dò xét. Lâm Đình đứng giữa sảnh, thần thức Trúc Cơ sơ kỳ sớm đã khóa chặt dị động bên ngoài.


Lão hoàn toàn có thể vung tay bóp nát vật thăm dò kia, nhưng nhớ lại lời dặn của gia chủ, bàn tay đang vận linh lực liền khựng lại. Lão cắn răng, chủ động triệt tiêu một phần pháp lực đang duy trì kết giới, tạo ra một lỗ hổng giả tạo như thể trận pháp đang bị tà khí ăn mòn từ bên trong.


"Xuy" một tiếng sắc lẹm, hắc khí từ vật chứng trên tay lập tức thoát ra, cắn nát trận nhãn Dưỡng Khí treo trên trần nhà. Chín viên phế thạch được thay thế từ trước đồng loạt nổ tung thành bột mịn, kéo theo một mảng trận văn hình bát quái nứt toác. Lâm Đình ho khan một tiếng, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi. Đây không phải diễn kịch, mà là phản phệ chân thực do lão tự ép đứt liên kết thần thức với trận bàn để ván cục trông hoàn hảo nhất.


Con nhện giấy bên ngoài nhân cơ hội hút lấy một luồng tà khí vừa lọt qua khe nứt. Sau khi xác nhận đúng khí tức Huyết Thi Chú, nó nhanh chóng bốc cháy hóa thành tro tàn, truyền toàn bộ tin tức về cho chủ nhân ở ngoài xa. Đối thủ đã cắn câu, hoàn toàn đinh ninh rằng trưởng lão Lâm gia đang chật vật khống chế một món pháp khí tà môn vỡ nát.


Ánh mắt Lâm Đình lóe lên tia tàn nhẫn xen lẫn xót xa khi nhìn mảng trận văn hư hại. Lão vung tay ném vội vật mang tà khí vào một hộp ngọc phong ấn, sau đó quay sang quát lớn với đám chấp sự đang run rẩy phía sau.


"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ trạm gác số bốn! Tước quyền tuần tra đêm của tiểu đội này, sáng mai lập tức về Khảo Công Các lĩnh phạt trừ mười điểm cống hiến mỗi người. Kẻ nào dám hé răng nửa lời về khí tức đêm nay, chiếu theo tộc quy phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Tử Trúc Lĩnh!"


Quyết định phong cấm vừa ban ra, danh tiếng Lâm gia ở phường thị xem như tạm thời rớt xuống đáy vực, trở thành đề tài đàm tiếu của ngoại nhân. Nhưng đổi lại, một bức thư mật mã khẩn cấp mang theo dấu vết tà khí đã được thám tử Tôn gia gửi thẳng về Tôn phủ ngay trong đêm. Lưỡi dao mượn từ tay kẻ địch đã được mài sắc, chỉ chờ Tộc nghị sáng mai chính thức vung xuống.


Cách phường thị Nam Cương mười dặm về phía đông, bên trong một mật thất nặc mùi huân hương. Tôn trưởng lão gõ những ngón tay thô ráp lên mặt bàn đá lạnh lẽo.


Trước mặt lão, một tấm gương đồng lơ lửng giữa không trung. Mặt gương phản chiếu rõ ràng tàn ảnh từ Khôi Lỗi Chu đang ẩn nấp tại trạm gác số bốn.


Trong khung hình mờ ảo, Lâm Đình đang luống cuống phóng xuất linh hỏa. Nhị trưởng lão họ Lâm nỗ lực thiêu đốt cán búa đồng mang theo uế khí tà tu.


Tôn trưởng lão cười gằn đắc ý. Lão đinh ninh đối phương đang hoảng loạn phi tang vật chứng dơ bẩn, cố gắng giữ gìn danh tiếng thanh liêm bấy lâu nay.


"Không thể để bọn chúng hủy đi chứng cứ duy nhất dễ dàng như vậy." Lão lẩm bẩm, lập tức bóp nát một viên truyền âm châu màu xám.


Mệnh lệnh tức tốc được gửi cho ám tử đang nấp tại phường thị. Tôn trưởng lão muốn kích hoạt pháp khí phá trận ngay lúc này, mượn sức ép dư luận xé toạc vỏ bọc ngụy quân tử của Lâm gia trước mặt hàng trăm tán tu.


Tại trạm gác số bốn, sương mù nhân tạo vừa được Lâm Đình thả ra che khuất tầm nhìn. Một tiếng xé gió sắc lẹm đột ngột vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng của màn đêm.


Pháp bảo xuyên trận mang theo ánh sáng vàng rực hung hăng đâm thẳng tới. Nó găm mạnh vào kết giới phòng ngự vốn đang cố tình được hạ thấp mức cảnh giới.


Trận văn Dưỡng Khí mỏng manh lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt hình mạng nhện. Những tiếng răng rắc chói tai kéo dài khiến đám đông thương nhân đang giao dịch bên ngoài giật mình lùi lại.


Vô số ánh mắt tò mò lẫn cảnh giác đổ dồn về phía cứ điểm. Tôn gia đã dùng đúng bài ngửa mà Lâm Mặc tính toán từ trước, chủ động tạo ra xung đột công khai.


Đứng giữa tâm chấn, sắc mặt Lâm Đình giả vờ trắng bệch hoảng loạn, nhưng khóe mắt lại lóe lên tia tàn nhẫn. Lão không hề tung bùa cứu viện như lẽ thường.


Nhận thấy kết giới vỡ nát quá dễ dàng, ám tử Tôn gia ẩn trong bóng tối lập tức sinh nghi. Hắn nhạy bén phát hiện điểm bất thường, vội vàng đổi ứng biến.


Tên ám tử biến trảo thành chưởng, kích hoạt một tấm Bạo Liệt Phù dán sẵn trên thân pháp bảo. Hắn muốn cho nổ tung mũi nhọn ngay lập tức để rút lui an toàn trước khi sập bẫy.


Nhưng Lâm Đình đã tính trước một bước. Lão cắn răng xoay mạnh ngọc giản điều khiển trận pháp trên tay theo chiều ngược lại.


Thay vì rót thêm linh thạch để gia cố, nhị trưởng lão trực tiếp cắt đứt nguồn cung linh lực tại nhãn trận Khôn vị. Toàn bộ áp suất không gian bị bẻ ngoặt, dồn ngược về phía luồng sáng vàng đang lao tới.


Cán búa mang uế khí đặt trên bệ đá không bị linh hỏa thiêu rụi. Nó bị luồng áp lực từ trận pháp vỡ nát ép chặt vào pháp bảo của kẻ địch.


Lâm gia đã mượn lực đánh lực. Bọn họ đem thứ khí tức tanh tưởi kia dung hợp vĩnh viễn với vũ khí công kích của chính đối phương.


Bạo Liệt Phù chưa kịp phát uy đã bị áp lực không gian bóp nghẹt. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận nhãn nổ tung thành vô số mảnh vụn linh thạch bốc khói nghi ngút.


Sóng xung kích hất văng mái ngói của trạm gác. Mùi hôi thối đặc trưng của tà tu phương bắc khuếch tán ra khắp nửa con phố sầm uất.


Đám tán tu bưng mũi la ó ầm ĩ. Nhưng thứ họ nhìn thấy giữa đống đổ nát ngổn ngang không phải là Lâm gia đang lén lút luyện hóa tà vật.


Phần cán búa dơ bẩn đã bị ghim chặt vào một đoạn mũi khoan vàng óng. Trên thân kim loại rực rỡ ấy vẫn còn lưu lại ấn ký rùa đen mờ nhạt chưa kịp xóa mờ.


Cái giá cho màn lật lọng tinh vi này hoàn toàn không hề rẻ. Trạm gác sụp đổ, linh mạch sơ cấp bên dưới đứt gãy cục bộ khiến sản lượng linh khí tháng tới hao hụt nặng nề.


Riêng Lâm Đình, để thao túng trận pháp nghịch chuyển trong cự ly quá gần, lão phải gánh chịu phản phệ tàn khốc.


Một tia thần hồn bám trên ngọc giản bị xé rách mảng lớn. Cơn đau buốt óc ập tới khiến mắt trái lão tối sầm, thị lực vĩnh viễn mất đi ba phần, thái dương giật nảy liên hồi.


Dù đau đớn tột cùng, ánh mắt lão lại lộ ra vẻ thỏa mãn của kẻ vừa hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Lâm Đình lảo đảo bước tới, dùng một tấm pháp y ném lên che đi vật chứng lai tạp kia.


Lão vận chút linh lực còn sót lại, hét lớn vang vọng cả con phố: "Kẻ nào to gan dùng tà vật tập kích trạm gác Lâm gia! Phong tỏa toàn bộ cửa ngõ phường thị cho lão phu!"


Lời đồn Lâm gia cấu kết tà tu chưa kịp thành hình, nay đã bị bẻ lái sang việc có kẻ dùng pháp bảo dơ bẩn cố tình phá hoại an ninh.


Mọi mũi dùi nghi ngờ và sự phẫn nộ của đám đông lúc này đều hướng thẳng về phía chủ nhân của đoạn mũi khoan vàng óng kia. Tôn gia bị ép phải tự nuốt trái đắng do chính mình gieo mầm.


Áp suất từ Cửu Cung Trận Bàn tại trạm gác số bốn đột ngột xoay chiều, linh khí ngũ hành vốn đang phòng ngự bỗng hóa thành một vòng xoáy nghiền ép. Tên ám tử Tôn gia ẩn trong bóng tối biến sắc, rốt cuộc nhận ra bản thân đã bước vào bẫy rập điệu hổ ly sơn. Hắn vội vàng cắn chót lưỡi, định thiêu đốt huyết khí để cưỡng chế ngắt đứt liên kết thần thức với kiện pháp khí hình thoi. Đáng tiếc, Lâm Đình đã chờ sẵn khoảnh khắc này, một đạo pháp quyết thô bạo đánh thẳng vào mắt trận Khôn vị.


Luồng linh lực cuồng bạo không nhắm vào tên tử sĩ mà mượn thế đẩy ngược tàn dư uế khí từ cán búa tà tu đập thẳng vào tấm Bạo Liệt Phù giấu sẵn. Kẻ đột nhập trừng lớn mắt, vội vã lật tay vung ra một mặt thuẫn gỗ lim hòng che chắn, đồng thời biến đổi chiến thuật từ ám sát sang phòng thủ tử cực. Nhưng thuộc tính hỏa bạo liệt chạm phải âm khí tà ác liền tạo ra một phản ứng bài xích kịch liệt, phá vỡ hoàn toàn lá chắn linh lực. Sóng xung kích nổ tung, xé toạc tầng huyễn ảnh ngụy trang bên ngoài trạm gác.


Tiếng nổ đinh tai nhức óc chấn động toàn bộ khu vực phường thị Nam Cương đang lúc nửa đêm. Hàng trăm tán tu cùng thương nhân từ các tửu lâu, khách điếm giật mình lao ra đường lớn, vừa vặn chứng kiến một màn kịch được sắp đặt tinh vi. Từ trong khói bụi, đoạn cán búa gãy nát mang theo mùi hôi thối đặc trưng của Huyết Thi Chú văng mạnh ra giữa ngã tư đá xanh. Uế khí đen ngòm bốc lên xèo xèo, ăn mòn mặt đường khiến đám đông hoảng sợ lùi lại, tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên bốn phía.


Lâm Đình lảo đảo bước ra từ đống đổ nát, chủ động triệt tiêu linh lực hộ thể để một mảnh văng cứa rách bả vai, tạo ra vết thương chân thực nhất. Lão liếc nhìn đoạn tàn chi của tên ám tử bị trận pháp nghiền nát đang nằm cạnh cán búa, trong lòng thầm tính toán. Chuyến này diễn đạt, chi thứ của lão không những thoát tội thất thủ linh điền mà còn lập công lớn. Nhị trưởng lão bi phẫn gầm lên, âm thanh mang theo chân nguyên truyền khắp nửa cái phường thị.


Kẻ nào to gan dám mượn danh nghĩa tà tu phương bắc, mang thứ pháp khí dơ bẩn này đến trạm gác Lâm gia hòng vu tang giá họa? Lâm gia ta quang minh chính đại, tuyệt không dung thứ cho loại thủ đoạn hèn hạ mượn đao giết người này!


Cùng lúc đó, tại mật thất Tôn gia cách đó mười dặm, Tôn trưởng lão gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt gương đồng đang chiếu rọi cảnh tượng ngã tư. Lão tức đến mức lồng ngực phập phồng, rốt cuộc hiểu ra toàn bộ cục diện đã bị Lâm Mặc thao túng từ đầu. Bọn chúng không hề giấu giếm uế khí, mà cố tình phơi bày trước mặt ngoại nhân, mượn miệng lưỡi của hàng trăm tán tu để chặn đứng đường lui của Tôn gia. Nếu bây giờ Tôn gia đứng ra đòi người, chẳng khác nào tự nhận mình cấu kết với tà tu.


Không thể để tàn hồn lưu lại trên pháp khí lọt vào tay Lâm Đình. Tôn trưởng lão cắn răng, dứt khoát vung chưởng đánh nát mặt pháp bảo truyền tin trước mặt. Tấm gương vỡ vụn thành trăm mảnh, cắt đứt hoàn toàn manh mối cuối cùng, nhưng cái giá phải trả là một luồng phản phệ xé rách một phần thần thức bản nguyên. Căn cơ tinh thần của lão vĩnh viễn lưu lại một vết nứt, mười năm tới đừng hòng tiến thêm nửa bước. Tôn gia chẳng những mất trắng một gã tử sĩ tinh nhuệ mà còn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.


Trở lại thư phòng Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc nhận lấy đạo phù truyền âm báo cáo kết quả, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Hắn nhấc bút lông sói, trực tiếp hạ lệnh viết vào ngọc giản Khảo Công Các. Trạm gác số bốn bị hủy hoại, phạt trừ ba mươi điểm công huân của đội tuần tra sở tại, ghi nợ vào sổ sách cuối tháng để răn đe quy củ. Tuy nhiên, Nhị trưởng lão Lâm Đình xử lý nguy cơ thỏa đáng, ban thưởng quyền mở kho đan dược tầng hai, chọn lấy một bình Hồi Xuân Đan thượng phẩm để trị thương.


Ván cờ đêm nay chính thức khép lại với sự im lặng nghẹn khuất của Tôn gia. Bí mật về thân phận thực sự của kẻ mang Huyết Thi Chú tạm thời bị dư luận bẻ lái sang hướng có kẻ thù giấu mặt muốn hãm hại cả hai nhà. Cán búa tà tu bốc mùi uế khí giờ đây đã được phong ấn trong hộp ngọc cách linh, danh chính ngôn thuận nằm gọn trong tay Lâm Đình. Sáng mai tại Tộc nghị, Lâm gia sẽ dùng chính vật chứng công khai này để ép Chấp Sự Đường ban bố lệnh cấm vận thương mại, lấy cớ thanh lọc tà tu để phong tỏa toàn bộ ba tuyến đường vận chuyển linh thảo của Tôn gia đi qua địa giới Nam Cương.

0