Chương 379: Ngọc Giản Khảo Công Các Ra
Lâm Mặc vuốt nhẹ mặt nắp, đầu ngón tay lóe lên thanh quang tu bổ lại vài nét trận văn mờ nhạt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ cạn.
Keng một tiếng, mặt lệnh bài Khảo Công Các đúc bằng đồng thau bị hắn ném lăn lóc sang góc bàn gỗ lim.
Lâm Khác cung kính bước tới hai bước, cẩn thận nâng lệnh bài lên. Dù gian phòng ngập tràn mộc linh khí ôn hòa, trên trán lão quản sự vẫn rịn đầy mồ hôi lạnh.
Lão hiểu rõ, hai mươi điểm công huân gia chủ vừa hời hợt trừ đi chỉ là nét bút lót đường. Thứ thực sự định đoạt ván cờ đêm nay nằm ở viên Tục Mệnh Đan thượng phẩm kia.
Kho đan dược tầng ba vốn canh phòng nghiêm ngặt. Mỗi lần xuất kho đều cần thần thức của ba vị trưởng lão đồng thời mở khóa. Nhưng giờ phút khẩn cấp, lệnh bài trong tay chính là đặc quyền tối cao.
"Đến Thanh Hổ Cốc, tìm cho bằng được gã tán tu mang phù hiệu mây tía." Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng.
Ngón tay hắn gõ từng nhịp đều đặn, mỗi lần chạm xuống mặt bàn lại phát ra một vòng linh ba nhạt mờ.
"Nhớ kỹ, đội tuần tra sườn đông tuyệt đối không được che giấu hành tung. Hãy chủ động đạp trúng trận pháp cảnh báo ở vòng ngoài."
Hắn dừng một nhịp, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. "Phải để nhãn tuyến Tôn gia tận mắt thấy các ngươi chật vật phá trận. Cứ tỏ ra như vô tình đụng độ tàn dư sát trận rồi tiện tay vớt một kẻ hấp hối."
Lâm Khác giật mình, lập tức chắp tay nhận lệnh. Lão nhanh chóng hiểu ra thâm ý của người đối diện.
Làm vậy, kẻ địch sẽ lầm tưởng kế hoạch diệt khẩu chỉ hỏng do xui xẻo. Bọn chúng sẽ nảy sinh tâm lý chủ quan, tiếp tục bám trụ lại mỏ quặng Linh Sa thay vì vội vã rút lui xóa dấu vết.
Một viên linh đan đổi lấy nhân chứng sống mang huyết hải thâm thù, lại bọc thêm lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo. Bước cờ này quá mức tàn nhẫn và chuẩn xác.
Lão cẩn thận thu hồi đồng lệnh, lùi về sau ba bước. Bóng lưng gầy gò thoắt cái đã chìm vào màn sương đêm cuộn trào ngoài cửa sổ, mang theo mệnh lệnh cải biến toàn bộ tuyến phòng thủ sườn đông.
Thư phòng chìm vào tĩnh lặng. Lâm Mặc lật cổ tay, gọi từ túi trữ vật ra một mảnh trận kỳ tàn khuyết.
Đây là vật chứng thứ hai. Ám vệ số Ba vừa mạo hiểm dùng Thổ Độn Thuật moi được từ rìa cấm địa đối phương cách đây đúng một canh giờ.
Cán cờ nứt nẻ tản mát tia thi khí nhạt nhòa, hoàn toàn đồng nguyên với mùi hôi thối từ mảnh ngọc giản trong hộp gỗ.
Lâm Mặc vận chuyển công pháp, rót một luồng mộc linh lực tinh thuần mang theo sinh cơ bừng bừng vào thẳng trung tâm trận kỳ.
Mượn sinh cơ ép tử khí. Lập tức, những đường vân máu khô khốc trên mặt vải rách bừng sáng. Một đồ hình chín ô trận vị vỡ nát lơ lửng hiện ra giữa không trung.
"Huyết Thi Chú... Lại dám dùng linh mạch hỏa thuộc tính để dung dưỡng tà vật." Lâm Mặc cười gằn.
Thần thức của hắn hóa thành vô số sợi tơ nhỏ, điên cuồng quét qua từng điểm nút lập lòe trên đồ hình mờ ảo.
Tôn gia tưởng mượn sức tà tu có thể âm thầm phong tỏa mỏ quặng. Chúng không ngờ hắn đã sớm rải bột Dẫn Linh Hạc vào lô linh thảo giao dịch tháng trước.
Bọn chúng càng dốc sức vận chuyển tài nguyên xuống lòng đất, vị trí trận nhãn càng sáng rực trên sa bàn thần thức của Lâm gia.
Việc cưỡng ép hỏa mạch dung nạp uế khí đã tạo ra khe hở chí mạng. Hỏa độc dội ngược, liên tục thiêu đốt sinh cơ những kẻ đứng trận. Kẻ nào tham gia duy trì trận pháp, thọ nguyên tất nhiên sẽ bị bòn rút đến khô kiệt, tóc bạc da mồi, cốt tủy mục nát chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.
Hắn vung tay bóp nát một đạo truyền âm phù màu đen. Linh quang vừa tắt, không gian góc phòng bỗng vặn vẹo.
Một bóng người vận y phục dạ hành lặng lẽ dung nhập từ bóng râm sau bình phong, quỳ một chân sát mặt đất.
"Đem mảnh trận kỳ này giao cho chấp sự phường thị Nam Cư." Lâm Mặc ném tàn kỳ xuống khay bạch ngọc.
Giọng hắn lạnh nhạt, không mang theo chút cảm xúc: "Bảo hắn dùng danh nghĩa thu mua phế liệu, lén bán thứ này cho chưởng quỹ Vạn Bảo Lâu với giá rẻ mạt."
Ám vệ ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ tập trung cao độ lắng nghe chỉ thị.
"Không cần giải thích. Chỉ cần vô ý để lộ rằng thứ này đào được ở sườn đồi phía tây, ngay sát mỏ quặng Linh Sa."
Vạn Bảo Lâu thế lực ngập trời, xưa nay kiêng kỵ nhất là tà tu làm ô uế linh mạch thương mại của họ. Chỉ cần ngửi thấy mùi Huyết Thi Chú, đám chưởng quỹ tự khắc phái tu sĩ Trúc Cơ đi rà soát.
Ám vệ dập đầu, cẩn thận dùng một tấm lụa tơ tằm cách linh bọc kín khay ngọc. Thân ảnh hắn hóa thành vệt tàn ảnh, tan biến vào bóng tối như giọt nước rơi xuống mặt hồ.
Lâm Mặc đứng dậy, chắp tay bước đến bên bệ cửa. Ánh mắt sắc như kiếm quang xuyên thủng màn đêm, hướng thẳng về ngọn núi đang bị mây đen vây khốn phía xa.
Đêm nay, Tôn gia không chỉ mất đi sát trận cốt lõi, chịu hỏa mạch phản phệ hủy hoại thọ nguyên, mà còn tự tay rước lấy sự truy quét của thế lực trung lập đáng gờm nhất Nam Cương.
Sáng mai tại Tộc nghị, khi nhân chứng sống từ Thanh Hổ Cốc được mang lên sảnh đường, chuỗi bằng chứng này sẽ hóa thành lưỡi đao sắc bén nhất.
Lâm gia sẽ danh chính ngôn thuận ép kẻ địch giao ra khế ước mỏ quặng, bắt chúng phải trả cái giá đắt đỏ cho cái bẫy tự đào.
Mộc linh lực vừa tràn vào, cán cờ nứt nẻ bỗng run lên bần bật, rỉ ra một giọt hắc huyết đặc quánh. Giọt máu không rớt xuống mặt bàn mà lơ lửng giữa không trung, tỏa ra mùi tanh tưởi buồn nôn. Bề mặt nó bọt khí nổi lên liên tục, hệt như một con mắt độc ác đang mở ra nhìn chằm chằm vào kẻ vừa đánh thức mình.
Sắc mặt Lâm Mặc không chút biến đổi. Hắn khẽ thu hồi thanh quang trên đầu ngón tay, đổi sang dùng thần thức bao bọc lấy vật dẫn tà đạo này. Ngay khi luồng ý niệm vừa chạm vào, một luồng hàn khí thấu xương men theo kinh mạch xông thẳng lên thức hải. Kẻ vứt bỏ thứ này ở hiện trường không phải do sơ ý. Đây là Huyết Sát Tỏa Hồn Cục, một loại bí thuật đánh dấu mục tiêu chuyên dùng để truy tung kẻ dám dọn dẹp tàn cuộc.
Nếu lúc nãy Lâm Khác trực tiếp cầm vào, lão quản sự chắc chắn đã bị uế huyết xâm nhập đan điền, trở thành ngọn đèn dẫn đường sáng rực cho sát thủ Tôn gia. Bọn chúng căn bản không định rút lui êm đẹp, mà muốn mượn cơ hội này cắn ngược lại một ngụm, phán đoán xem kẻ nào ở Tử Trúc Lĩnh đang ngầm điều tra.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, không lập tức dùng Tử Trúc Linh Dịch tịnh hóa luồng tà khí. Hắn đưa ra một quyết định tàn nhẫn, cố tình cắt đứt một tia thần thức của bản thân, trực tiếp ném vào giữa giọt máu đặc quánh. Hắc huyết như thú đói vồ mồi, lập tức cắn nuốt tia ý niệm rồi chuyển sang màu đỏ sậm, an tĩnh trở lại. Đổi lại việc thành công lừa gạt trận pháp truy tung, sắc mặt vị gia chủ thoáng trắng bệch, mi tâm nhói lên từng cơn đau xé rách. Một cái giá không hề nhỏ cho việc chủ động bước vào bẫy rập của kẻ thù.
Hắn lấy ra một chiếc hộp ngọc chất lượng thấp từ túi trữ vật, ném đoạn mộc vỡ vào trong rồi gõ nhẹ ba tiếng lên vách tường.
Một bóng đen từ xà nhà lẳng lặng đáp xuống, quỳ một chân trên nền gạch ngọc.
Đem chiếc hộp này giao cho Ám vệ số Bảy.
Lâm Mặc đẩy vật chứng về phía trước, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào lớp sương mù ngoài cửa sổ.
Lệnh cho hắn mang theo thứ này, trốn vào trong tuyến phòng ngự ngoại vi của Liễu gia tại Hắc Thạch Lĩnh. Không cần thâm nhập sâu, chỉ cần ở đó loanh quanh ba canh giờ rồi vứt hộp ngọc vào đầm lầy chướng khí.
Bóng đen cung kính dập đầu, hai tay cẩn thận đón lấy chiếc hộp đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Lớp ngọc thạch cấp thấp bắt đầu xuất hiện những vết rạn li ti do không chịu nổi sự ăn mòn của tà thuật.
Nói với số Bảy, nhiệm vụ lần này là mồi nhử sống. Tôn gia một khi cảm ứng được huyết chú, chắc chắn sẽ phái tinh nhuệ đuổi giết.
Giọng Lâm Mặc đều đều, không mang theo nửa điểm gợn sóng cảm xúc.
Nếu hắn sống sót trở về, Khảo Công Các sẽ ban thưởng một đặc quyền tiến vào Linh Nhãn chi tuyền bế quan ba tháng. Nếu vẫn lạc, gia tộc sẽ cấp cho hậu duệ phàm nhân của hắn ba mươi mẫu linh điền thượng phẩm, bảo hộ ba đời bình an.
Đây là quy củ tàn khốc nhưng sòng phẳng của thế gia tu tiên. Đã hưởng tài nguyên bồi dưỡng, lúc cần thiết phải lấy mạng ra lấp vào thế cờ. Một khi ám vệ nhận lệnh, sinh tử đã không còn thuộc về bản thân.
Bóng đen gật đầu nhận lệnh, thân hình thoắt cái vỡ vụn thành vô số điểm hắc ám, dung nhập vào bóng tối ngoài hành lang.
Lâm Mặc vươn tay cầm lấy bút lông lang hào, chấm một ít chu sa viết lên sổ sách ghi chép của Tộc nghị. Hắn gạch bỏ tên của một kiện pháp khí phòng ngự cấp hai, ghi chú rõ ràng là đã hao tổn do cất chứa tà vật. Tia thần thức bị tổn thương cần ít nhất nửa tháng ôn dưỡng, đồng nghĩa với việc tiến độ luyện chế mẻ đan dược bồi nguyên tháng này của gia tộc buộc phải đình trệ. Sản lượng linh dược sườn nam sẽ sụt giảm mười phần trăm do thiếu hụt sự chăm sóc từ tu sĩ Trúc Cơ.
Nhưng cái giá phải trả này hoàn toàn nằm trong dự tính. Sáng mai, khi đội cường giả của Tôn gia dốc toàn lực lao vào Hắc Thạch Lĩnh chỉ để vớt lên một chiếc hộp rỗng, bọn chúng sẽ nghiễm nhiên va chạm với trạm gác phòng ngự đang như chim sợ cành cong của Liễu gia. Đến lúc đó, vị minh hữu đang thoi thóp của Lâm gia sẽ buộc phải tin rằng Tôn gia đã quyết tâm nhổ cỏ tận gốc, triệt để cắt đứt mọi huyễn hoặc về việc đàm phán hòa hoãn. Mũi dao mượn từ tay kẻ khác, rốt cuộc cũng đã mài đến độ sắc bén nhất, chỉ chờ con mồi tự mình bước tới nộp mạng.
…t phẩm thu được từ đợt giao tranh tháng trước, tàn lưu chút khí tức công pháp đặc trưng của Liễu gia. Hắn khẽ miết ngón tay, một đạo mộc linh lực âm thầm rót vào, chậm rãi kích phát trận văn ẩn giấu bên trong, tạo thành một điểm neo định vị mờ nhạt giữa hư không.
Cùng lúc đó, tại biên giới Thanh Hổ Cốc, sương mù xám xịt cuộn trào như những bóng ma đói khát. Lâm Khác dẫn đầu đội tuần tra sườn đông xông thẳng vào vòng vây chướng khí. Theo đúng chỉ thị, gã không hề che giấu linh lực, cố tình để gót giày nện mạnh lên một phiến đá phủ đầy rêu xanh. Tiếng răng rắc khô khốc vang lên, mặt đất bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Chín đạo huyết quang từ lòng đất vọt lên, đan chéo thành một tấm lưới khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ thung lũng.
"Đám sâu bọ Lâm gia quả nhiên ngu xuẩn, tự mình chui đầu vào rọ."
Cách đó không xa, chấp sự Tôn Hạc ẩn mình trên ngọn cổ thụ, lạnh lùng lẩm bẩm. Lão vốn định án binh bất động theo lệnh gia chủ, chờ kẻ địch dọn dẹp tàn cuộc rồi âm thầm rút lui. Nhưng khi chứng kiến đội tuần tra phá trận quá mức vụng về, sát tâm trong lòng lão liền bùng lên. Bàn tay khô héo nhanh chóng biến ảo pháp quyết. Huyết Sát Tỏa Hồn Cục lập tức chuyển từ trạng thái cảnh báo sang giảo sát. Hàng ngàn sợi tơ máu sắc lẹm lao thẳng về phía đám người Lâm Khác, quyết tâm diệt khẩu cả đội tuần tra lẫn tên tán tu đang thoi thóp dưới vũng bùn.
Đối mặt với sát cơ bủa vây, Lâm Khác không hề hoảng loạn. Gã vung tay ném ra một tấm thuẫn đồng, bề mặt khắc họa đồ đằng cự quy tỏa ra hoàng quang chói lọi. Đây là thế phòng ngự tử thủ tiêu chuẩn của gia tộc, thoạt nhìn như đang tuyệt vọng chống đỡ luồng sức mạnh áp đảo.
Tôn Hạc nhếch mép cười gằn, liên tục ép khô linh lực trong đan điền để gia trì sát trận. Nhưng chỉ ba nhịp thở sau, nụ cười trên môi lão chợt cứng đờ. Đạo hoàng quang kia căn bản không hề cản phá tơ máu. Nó đang chậm rãi dung hợp, tựa như một vòng xoáy vô hình cắn nuốt lấy khí tức tà ác của trận pháp.
"Không đúng. Bọn chúng không phá trận, mà đang trích xuất khí tức căn nguyên."
Tôn Hạc biến sắc, rốt cuộc nhận ra mưu kế bỉ ổi của đối phương. Lão cắn răng vỗ mạnh vào ngực, cưỡng ép đảo ngược trận nhãn. Lão thà tự bạo toàn bộ bố cục cấm kỵ này còn hơn để lại chứng cứ rành rành rơi vào tay Lâm gia. Những sợi tơ máu đang hung hãn bỗng khựng lại, bắt đầu co rút ngược về lòng đất với tốc độ kinh người, chuẩn bị cho một vụ nổ xóa sổ mọi dấu vết.
"Muộn rồi."
Lâm Khác khẽ gầm lên, tay trái bóp nát một tấm Dẫn Linh Phù màu bạc. Lực lượng không gian vặn vẹo, trực tiếp khóa chặt sợi tơ máu cốt lõi nhất vừa bị thuẫn đồng bắt giữ. Để duy trì đường liên kết mong manh này trước sức giằng xé của vụ tự bạo, lão chấp sự buộc phải gỡ Trấn Trận Bàn trung phẩm bên hông ra làm vật thế mạng. Khối ngọc thạch quý giá vừa chạm vào luồng tà khí liền nổ tung thành vô số mảnh vụn, hóa thành tro bụi giữa không trung.
Cái giá phải trả lập tức ập đến. Sóng xung kích từ vụ nổ hất văng ba gã hộ vệ, đồng thời xé rách pháp y phòng ngự trên người Lâm Khác. Sương độc tràn vào, để lại trên cánh tay trái của gã những vết cháy xém đen ngòm, ăn sâu tận xương, vĩnh viễn tước đi khả năng vận công tinh tế.
Nhưng ván cờ đã định đoạt. Tôn Hạc trơ mắt nhìn trận pháp vỡ nát, đành ôm ngực độn thổ bỏ chạy, đinh ninh rằng bản thân đã kịp thời hủy thi diệt tích. Lão không hề biết, một luồng huyết khí tinh thuần nhất đã mượn đường Dẫn Linh Phù, vượt qua không gian truyền thẳng về thư phòng tại Tử Trúc Lĩnh.
Mảnh trận kỳ tàn khuyết trong tay Lâm Mặc bỗng nhiên sáng rực, nhuốm một màu đỏ sậm tà dị. Khí tức của Huyết Sát Tỏa Hồn Cục giờ đây đã dung hợp hoàn hảo với tàn lưu linh lực của Liễu gia. Hắn lấy ra một hộp ngọc cách linh mới, cẩn thận đặt vật chứng vừa thành hình vào trong, dán lên ba đạo bùa niêm phong.
Sổ sách Khảo Công Các ngày mai sẽ ghi nhận việc sườn đông tổn thất một pháp khí trấn mạch, cùng cái giá phế bỏ một cánh tay của quản sự. Nhưng đổi lại, đội tuần tra đã thành công khiêng gã tán tu mang bùa chú mây tía về thạch thất giam giữ. Mảnh trận kỳ nhuốm máu giờ đây nằm gọn trong phong ấn, trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Tại buổi Tộc nghị bình minh tới, Lâm gia sẽ danh chính ngôn thuận dùng thứ này ép Tôn gia phải bồi thường mỏ quặng, đồng thời gắp lửa sang tay, buộc Liễu gia tự mình bước vào vũng bùn.
Sương đêm tại Thanh Hổ Cốc đột ngột bị xé toạc bởi một tiếng nổ trầm đục. Đội tuần tra sườn đông dưới sự dẫn dắt của Lâm Khác vừa vặn đạp trúng cấm chế cảnh báo vòng ngoài.
Từng gợn sóng linh lực chói lòa bùng lên, chiếu sáng cả một vùng thung lũng u ám. Đúng như kế hoạch, bọn họ không hề che giấu tu vi.
Cả đội mười người cứ thế phô bày bộ dáng luống cuống, liên tục tung ra hỏa cầu cùng phong nhận bủa vây phá giải tàn trận. Tiếng la hét cố tình được đẩy lên cao, tạo ra một màn hỗn loạn vô cùng chân thực.
Ở sâu trong thung lũng, Tôn Hạc đang chắp tay niệm chú lập tức biến sắc. Lão vốn định kích nổ nhãn tự hủy, đồng thời rút lấy một tia mộc linh khí để vu tang cho đối thủ.
Thế nhưng, sự xuất hiện ồn ào và vụng về của đám lính gác đã làm nhiễu loạn hoàn toàn tiết tấu. Trận văn liên kết dưới chân lão khẽ rung lên rồi xuất hiện nhiều vết nứt vỡ.
"Dẫn Linh Phù, định!" Một tiếng quát già nua nhưng sung mãn linh lực vang lên.
Lâm Khác không cho kẻ địch cơ hội thở dốc. Cổ tay lão rung lên, ba tấm bùa vàng rực vẽ chu sa đỏ chót bắn thẳng vào ba góc tử huyệt của thung lũng.
Không gian xung quanh lập tức bị một tầng ánh sáng nhạt phong tỏa. Khí tức cuồng bạo từ trung tâm sát trận đang phình to bỗng chốc khựng lại, giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Lệnh bài khống chế đúc bằng hắc thiết trong tay Tôn Hạc nháy lên vài tia sáng yếu ớt rồi tắt ngấm. Nó triệt để mất đi liên kết với địa mạch bên dưới, biến thành một cục sắt vụn vô dụng.
Nhận ra mưu đồ mượn lực đánh lực đã đổ vỡ, Tôn Hạc nghiến răng quyết đoán thay đổi chiến thuật. Lão từ bỏ việc dung hợp mộc linh khí, vung tay ném thẳng lệnh bài xuống đất tạo ra một vụ nổ nhỏ nhằm cản bước tiến của đội tuần tra.
Đồng thời, lão cắn chóp lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh cốt trượng. Pháp khí ma đạo hấp thu máu tươi, phát ra tiếng rít chói tai. Tôn Hạc chuyển từ công kích diện rộng sang Huyết Độn Thuật hòng xé rách vòng vây.
Nhưng trước khi đi, ánh mắt ác độc của lão liếc nhìn gã tán tu mang phù hiệu mây tía đang thoi thóp trên vũng máu. Một đạo uế khí từ đầu trượng hóa thành xà ảnh đen ngòm, hung hăng cắn phập về phía y.
Nếu không thể mang đi khí tức để vu vạ, lão quyết giết chết nhân chứng duy nhất này, triệt để chặt đứt mọi manh mối truy vết.
"Hừ, mơ tưởng!" Lâm Khác hừ lạnh, tay áo phất mạnh.
Một mặt gương đồng bát giác chạm khắc hình linh quy bay vút ra. Nó xoay tròn, phóng ra một đạo hoàng quang vững vàng chắn ngay trước mặt tên tán tu.
Tiếng va chạm chát chúa vang lên khi xà ảnh đâm sầm vào mặt gương. Những vết nứt chân chim chằng chịt xuất hiện trên bề mặt nhẵn bóng. Pháp khí phòng ngự trung phẩm nháy mắt vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, nhưng cũng thành công triệt tiêu đòn chí mạng của tà tu.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng chế ngắt kết nối tâm thần với pháp khí bản mệnh lập tức ập đến. Không phải nội thương lục phủ ngũ tạng, mà là một cơn chấn động xé rách thẳng vào thức hải.
Hốc mắt trái của Lâm Khác đột ngột rỉ ra một hàng huyết lệ. Con ngươi lão đục ngầu đi trong tích tắc, thị lực bên mắt trái hoàn toàn chìm vào bóng tối do thần hồn hao tổn quá độ.
Lão cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc, không phát ra nửa tiếng rên rỉ. Lợi dụng khe hở ngắn ngủi ấy, Tôn Hạc hóa thành một đạo huyết quang tàn tạ, xuyên thủng biên giới bùa chú trốn vào màn đêm.
Dù kẻ địch đã thoát, vị quản sự già không hề có ý định đuổi theo. Lão dùng tay áo lau đi vệt máu trên mặt, độc nhãn còn lại lóe lên tia hài lòng. Mục tiêu thực sự của ván cờ do gia chủ bày ra đã hoàn tất mỹ mãn.
Lâm Khác bước tới cạnh thân ảnh tàn tạ dưới đất, cẩn thận bóp nát lớp sáp phong của viên Tục Mệnh Đan. Lão nhét thẳng viên đan dược mang theo sinh cơ dạt dào vào miệng gã tán tu.
Dược lực ôn hòa cấp tốc lan tỏa, hóa thành những sợi tơ xanh biếc bao bọc lấy trái tim đang ngừng đập. Kẻ mang huyết hải thâm thù này đã tạm thời giữ lại được một tia mạng sống mỏng manh.
Cùng lúc, tay kia của Lâm Khác tung ra một chiếc lưới bện bằng linh tơ. Lớp lưới sáng rực siết chặt, tóm gọn lấy khối hắc thạch đang tỏa ra thứ khí tức Huyết Sát đặc trưng cách đó không xa. Đây chính là vật phẩm cốt lõi mà kẻ địch trong lúc vội vã bỏ chạy đã không kịp mang đi.
Trở lại vị trí an toàn phía sau đội hình, Lâm Khác lấy ngọc giản Khảo Công Các ra. Đầu ngón tay lão ngưng tụ linh lực, dứt khoát khắc vào những dòng chữ mang tính quyết định.
Gương đồng bát giác tổn hại hoàn toàn, thị lực quản sự bị tước đoạt một nửa. Lão ghi nợ ba mươi điểm công huân vào sổ tay của đội tuần tra sườn đông vì tội ứng biến chậm trễ, để lọt mục tiêu. Bản ghi chép này tạo ra một vỏ bọc hoàn hảo cho một cuộc đụng độ ngoài ý muốn.
Khối hắc thạch tà môn chính thức đổi chủ, bị phong ấn nghiêm ngặt trong hộp cách linh, dán thêm ba lá bùa cấm chế để rạng sáng mai trình lên Tộc nghị. Đội tuần tra lập tức chuyển sang trạng thái án binh bất động, giăng trận kỳ phong tỏa toàn bộ tuyến đường lân cận.
Còn về phần Tôn gia, bọn chúng sẽ sớm nhận ra mình đã mất đi tấm bình phong quan trọng nhất. Thế nhưng, với màn kịch đêm nay, chúng sẽ chỉ lầm tưởng mọi thứ là một tai nạn xui xẻo do đám lính gác vô tình đạp trúng cấm trận mà thôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.