Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 370: Pháp Hỏa Thuộc Tính

Đăng: 17/08/2026 14:14 3,565 từ 2 lượt đọc
Bên trong Chấp Sự Đường, sương sớm mang theo hơi lạnh từ đỉnh núi ùa qua khe cửa, làm ngọn nến mỡ linh thú khẽ lay động. Tiếng ngòi bút lông chấm chu sa lướt trên mặt giấy da thú vang lên sột soạt, khô khốc và đều đặn. Chấp sự Lâm Nghiệp cắn chặt răng, run rẩy viết xuống dòng chữ ghi nợ một trăm điểm công huân dưới cái tên Lâm Tinh. Đối với một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ, khoản nợ này đồng nghĩa với việc ba năm tới không được phân phát linh thạch hàng tháng. Bàn tay già nua của lão khẽ dừng lại, ánh mắt đầy xót xa liếc nhìn viên Tụ Khí Đan vừa được xuất ra từ ngăn tủ bọc sừng trâu.


Ngay giữa chiếc bàn gỗ lim, mảnh tàn dư thu được từ trận chiến đêm qua đã được đặt gọn gàng. Vật này thực chất là một nửa mặt nạ bằng đồng xanh, rìa mép bị bạo phù nổ tung đến biến dạng, mặt trong còn vương vài vệt máu đen bốc mùi tanh tưởi. Lâm Mặc đứng chắp tay trước bức bình phong họa đồ Tử Trúc Lĩnh, ánh mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Hắn khẽ hất cằm, ra hiệu cho Lâm Nghiệp tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.


Bẩm Lục trưởng lão, tàn vật đã được niêm phong. Lâm Nghiệp cẩn thận dùng kẹp ngọc thả nửa chiếc mặt nạ vào hộp cách linh, dán lên đó một đạo phong cấm phù màu vàng nhạt. Lão nuốt nước bọt, giọng nói mang theo chút chần chừ. Hồ sơ cũng đã ghi rõ đây là chiến lợi phẩm thu được từ toán kiếp tu trộm quặng. Nhưng nếu Tôn gia viện cớ này để đòi phái người đến hẻm Quỷ Sầu phối hợp điều tra, việc chúng ta rút trống mười dặm phòng tuyến chẳng phải là dâng mỡ miệng mèo.


Lâm Mặc xoay người lại, vạt áo bào thêu vân mây khẽ lướt qua mép bàn. Hắn không trả lời trực tiếp, mà chậm rãi rút từ trong tay áo ra một vật thể hình tròn bằng cỡ lòng bàn tay. Đó là một khối la bàn dẫn khí đã cũ kỹ, kim chỉ nam bên trên đã bị bẻ gãy, chỉ còn lại trận văn hấp thu linh lực nhấp nháy ánh sáng nhạt. Hắn đặt khối kim loại xuống cạnh cuốn sổ công huân, âm thanh va chạm gõ một nhịp sắc lạnh vào không gian tĩnh mịch.


Bọn chúng không đòi phối hợp, mà sẽ lén lút đưa thám tử vào thăm dò. Lâm Mặc buông lời bình thản, ngón tay trỏ điểm nhẹ lên mặt trận văn sứt mẻ. Tôn gia tu luyện Liệt Hỏa Quyết, linh lực bạo táo không thể che giấu hoàn toàn. Ngươi sai người đem khối la bàn khuyết kim này chôn dưới gốc cây khô ở lối vào hẻm Quỷ Sầu. Nhớ kỹ, chỉ chôn cạn ba tấc, rắc thêm một chút bột tinh thiết lên trên để ngụy trang thành mắt trận bị hỏng do giao tranh.


Lâm Nghiệp sững người, lập tức hiểu ra vòng tính toán thâm độc của vị gia chủ trẻ tuổi. Khối la bàn này không có khả năng sát thương, cũng chẳng thể truyền tin tức thời, nhưng chất liệu của nó lại cực kỳ nhạy cảm với hỏa hệ công pháp. Khi thám tử Tôn gia lẻn vào hẻm núi trống không, chúng tất nhiên sẽ phát hiện ra tàn tích giả tạo này. Chúng sẽ tưởng rằng Lâm gia thực sự cạn kiệt nhân thủ, phải bỏ trận pháp mà chạy, không hề hay biết linh lực rò rỉ trong lúc kiểm tra đã bị trận văn âm thầm khắc lại.


Nhưng thưa trưởng lão, nếu chỉ bỏ trống hẻm núi, e rằng đám lão hồ ly Tôn gia vẫn sẽ sinh nghi. Lâm Nghiệp cắn môi, bộc lộ chút tâm tư lo lắng cho sự an nguy của kho tài nguyên phía sau hẻm. Chúng vốn đa nghi, thấy vườn không nhà trống chưa chắc đã dám bước vào, e rằng sẽ ném đá dò đường, phá hoại linh điền gần đó để ép chúng ta lộ diện.


Vậy thì cho chúng một lý do để tin. Lâm Mặc nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán tàn nhẫn. Truyền lệnh xuống Dược Viên, lập tức cắt đứt mạch nước ngầm dẫn từ linh tuyền nhánh số bốn đổ về hẻm Quỷ Sầu. Ép khô ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm ở ranh giới, tạo ra hiện tượng linh khí khô kiệt, trận pháp mất nguồn cung cấp nên mới phải cưỡng chế thu hẹp phạm vi.


Mệnh lệnh vừa ban ra khiến sắc mặt Lâm Nghiệp tái nhợt. Ba mẫu Huyết Sâm sắp đến kỳ thu hoạch, giá trị ít nhất cũng phải ba trăm khối hạ phẩm linh thạch. Chấp sự đường vốn đã thâm hụt, nay lại tự tay hủy đi tài nguyên, cái giá phải trả thực sự quá xót xa. Lão muốn mở miệng khuyên can, nhưng chạm phải uy áp nhàn nhạt phát ra từ người đối diện, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Lão hiểu, gia chủ đang dùng sinh cơ của linh dược để mua một cái bẫy hoàn hảo.


Tuân lệnh. Lâm Nghiệp cúi gập người, run rẩy lấy ra một tấm thẻ ngọc truyền âm màu đỏ, tự tay khắc vào đó đạo lệnh phong tỏa linh mạch. Lão biết rõ, một khi tấm ngọc này được kích hoạt, sổ sách kho tộc tháng này sẽ xuất hiện một lỗ hổng lớn, và lão sẽ là người đầu tiên phải gánh chịu cơn thịnh nộ của các vị tộc lão trong buổi nghị sự.


Lâm Mặc thu lại ánh mắt, vung tay áo cuốn lấy hộp ngọc chứa tàn vật bằng đồng xanh giấu vào nhẫn trữ vật. Bẫy đã giăng xong, vật chứng giả đã thành hình, cái giá tài nguyên cũng đã thanh toán sòng phẳng. Mảnh lưới vô hình tại hẻm Quỷ Sầu giờ đây chỉ còn chờ những con thiêu thân mang ngọn lửa đỏ rực của Tôn gia tự mình lao đầu vào, để lại bằng chứng không thể chối cãi cho một màn mượn đao giết người sắp tới.


"...chôn dưới gốc cây khô ở lối vào hẻm núi." Lâm Mặc nhịp gõ ngón tay dừng lại, thanh âm trầm tĩnh cất lên. "Trận văn trên vật này một khi tiếp xúc với hỏa linh lực bạo táo sẽ tự động kích hoạt. Ngươi phân phó cho ám vệ số ba mang đi bố trí, nhớ kỹ mệnh lệnh: tuyệt đối không được thu lưới bắt người. Nhiệm vụ của hắn chỉ là ghi nhận biến động và để kẻ đó mang theo thương tích trở về."


Lâm Nghiệp chắp tay nhận lệnh thối lui, cẩn thận mang theo khối kim loại sứt mẻ rời khỏi đường khẩu. Kế hoạch đã định, mồi nhử đã buông. Lâm Mặc muốn mượn chính sự đa nghi của kẻ địch để biến lời nói dối thành sự thật. Một tên thám tử Tôn gia lén lút trúng bẫy, sẽ giá trị hơn ngàn lời giải thích từ phía Lâm gia trong buổi nghị sự ngày mai.


Canh ba đêm ấy, gió lạnh rít gào qua những vách đá dựng đứng của khu vực sườn nam vừa bị bỏ trống. Sương mù đặc quánh mang theo chướng khí che khuất tầm nhìn, nhưng không cản được một bóng đen đang nín thở lướt qua tảng đá lớn. Kẻ đột nhập vận một thân dạ hành y, cẩn thận thu liễm khí tức, song nhiệt độ xung quanh hắn thỉnh thoảng lại vặn vẹo bởi phần hỏa linh lực không thể khống chế hoàn toàn.


Bóng đen đảo thần thức quét qua bán kính trăm trượng xung quanh. Hắn thầm kinh ngạc khi phát hiện toàn bộ đội tuần tra gác đêm thực sự đã rút sạch khỏi mười dặm biên giới. Việc bỏ trống phòng tuyến vào thời điểm nhạy cảm này hoặc là do nhân thủ suy kiệt, hoặc là một cái bẫy giương sẵn chờ mồi. Kẻ này cắn răng, quyết định kẹp một tờ Hỏa Hạc Phù ở đầu ngón tay, ném mạnh về phía trước để dò đường.


Con hạc giấy rực lửa vừa vỗ cánh bay đến gần gốc cây khô tàn úa, dị biến liền phát sinh. Khối trận văn khuyết thiếu chôn sâu dưới lớp đất đen đột ngột sinh ra lực hấp dẫn cường đại. Vòng xoáy linh khí điên cuồng cắn nuốt ngọn lửa, khiến con hạc giấy chưa kịp phát nổ đã bị hút cạn, hóa thành một nắm tro tàn rơi lả tả.


Kẻ đột nhập biến sắc, lập tức nhận ra bản thân đã dẫm phải cạm bẫy mượn lực đánh lực. Hắn quả quyết cắt đứt luồng thần thức kết nối, không lùi mà tiến. Thay vì tiếp tục sử dụng công pháp bản mạng dễ bại lộ danh tính, kẻ này rút từ bên hông ra một thanh đoản kiếm thủy thuộc tính. Hắn muốn dùng tương khắc ngũ hành để chém nát mắt trận đang lộ diện trước mặt, mở đường thoát thân.


Nhưng ngay khi mũi kiếm vừa chạm vào mặt đất, chín ô trận vị giấu kín xung quanh bỗng đồng loạt sáng rực. Đây hoàn toàn không phải trận pháp phòng ngự như hắn dự tính, mà là bộ Ảo Ảnh Trận Bàn đã được lệnh xuất kho từ đêm qua. Lưỡi kiếm mang theo hàn khí đâm sầm vào một lớp ảo ảnh, lực phản chấn dội ngược lên dọc theo kinh mạch khiến hổ khẩu tay phải của bóng đen rách toạc, máu tươi bắn ra.


Biết đã tính sai một bước, kẻ đột nhập không dám chần chừ ham chiến. Hắn nghiến răng bóp nát viên Xích Huyết Đan giấu sẵn trong vạt áo, cưỡng ép thiêu đốt thọ nguyên để đổi lấy bạo phát tốc độ. Một luồng huyết quang quỷ dị bùng lên, bọc lấy cơ thể hắn hóa thành tàn ảnh lao vút ra khỏi phạm vi cấm địa, bỏ lại binh khí đang cắm chặt dưới bùn lầy.


Từ trên vách đá cao, ám vệ số ba lạnh lùng thu hồi tầm mắt, tung người đáp xuống vị trí vừa xảy ra giao phong. Gã cẩn thận dùng kẹp gỗ gắp thanh đoản kiếm nứt nẻ kẹt giữa rễ cây lên, bỏ vào túi trữ vật chuyên dụng. Bề mặt thân kiếm vẫn còn lưu lại một vệt máu đen xỉn màu, tản ra hơi thở suy yếu của kẻ vừa thiêu đốt tinh huyết.


Ám vệ lấy ra một tấm ngọc giản truyền âm, dán lên đó đạo phù lục ghi nhận công trạng. Theo luật mới ban bố, thu thập được vật chứng ngoại địch tại khu vực phong tỏa sẽ được thưởng năm mươi điểm vào quỹ cá nhân. Dấu vết tinh huyết tàn lưu cùng pháp khí thuộc tính thủy này chính là mảnh ghép cuối cùng của ván cờ. Bắt đầu từ ngày mai, vật chứng này sẽ được niêm phong vào kho gia tộc, chính thức biến tên thám tử vừa trốn thoát thành kẻ tình nghi giả mạo kiếp tu.


Lực phản chấn từ màng chắn vô hình bật ngược lại, hất văng bóng đen mang theo sát ý thoái lui ba trượng. Thanh đoản kiếm cấp thấp trên tay gã phát ra tiếng rên rỉ chói tai, bề mặt lưỡi kim loại nứt toác thành mạng nhện. Kẻ đột nhập lộn vòng trên lớp lá mục, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi khi nhận ra gốc cây khô này hoàn toàn không phải điểm mù của trận pháp. Khối la bàn khuyết kim chôn dưới đất vốn dĩ là một cái bẫy liên hoàn, mượn cớ hỏng hóc để dụ kẻ khác bước vào tâm nhãn.


Không thể tiếp tục ẩn nấp, thám tử cắn răng đưa ra quyết định chớp nhoáng. Gã biết rõ nếu nán lại thêm nửa nhịp, đội tuần tra Lâm gia sẽ siết chặt vòng vây. Bàn tay gã vỗ mạnh vào ngực áo, kích phát một đạo phù văn hộ thể, đồng thời từ bỏ lối đánh xảo quyệt ban đầu. Khí tức âm hàn lập tức bị gạt bỏ, thay vào đó là luồng linh lực bạo táo nóng rực dâng trào từ đan điền, ép thẳng lên hai cánh tay.


Liệt Hỏa Quyết đặc trưng của Tôn gia rực sáng trong đêm tối, hóa thành một hỏa cầu đỏ thẫm đập mạnh vào góc yếu nhất của màng chắn. Tiếng xèo xèo vang lên khi linh hỏa thiêu đốt lớp linh khí phòng ngự. Để đổi lấy một khe hở tẩu thoát, gã thám tử phải tự bạo thanh đoản kiếm bản mệnh, chịu đựng luồng khí tức sắc bén cắn nát ba luồng kinh mạch ở tay phải. Huyết nhục văng tung tóe, nhưng gã đã mượn lực đẩy ngã nhào ra khỏi phạm vi khống chế, hóa thành một vệt đen phóng biến vào rừng sâu.


Từ trên ngọn cây tùng cách đó không xa, Ám vệ số ba lặng lẽ thu hồi cung nỏ đã lên nướng. Cá đã cắn câu, đúng như dự liệu của Lục trưởng lão. Hắn lẩm bẩm, thả người đáp xuống vị trí màng chắn vừa vỡ vụn. Không có bất kỳ lệnh truy kích nào được ban ra. Mục đích của Lâm Mặc chưa bao giờ là giữ mạng một tên thám tử tép riu, mà là thứ gã vừa buộc phải để lại.


Ám vệ số ba phẩy tay xua đi lớp tro tàn, cẩn thận đào lên khối kim loại hình tròn. Lúc này, trận văn trên bề mặt vật dẫn khí không còn nhấp nháy ánh sáng nhạt, mà đã bị ám một màu đỏ sậm, tỏa ra hơi nóng rát bỏng tay. Dấu ấn linh lực của Liệt Hỏa Quyết đã bị giam cầm hoàn hảo bên trong lõi trận pháp. Đây chính là vật chứng sắt đá không thể chối cãi, chứng minh kẻ đột nhập đêm nay sử dụng công pháp hỏa hệ đặc thù.


Hắn lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, phong ấn cẩn thận khối kim loại nóng rực vào bên trong. Đổi lại việc có được bằng chứng này, màng chắn khu vực sườn nam đã hoàn toàn phế bỏ. Ba đoạn linh mạch phụ trợ dưới lòng đất bị thiêu rụi, ước tính tổn thất tài nguyên không dưới hai trăm linh thạch hạ phẩm. Ám vệ số ba bóp nát một viên ngọc truyền âm cỡ nhỏ, thanh âm trầm thấp báo cáo tình hình về Chấp Sự Đường.


Báo cáo Lục trưởng lão, hỏa hầu đã thu thập đủ, mồi nhử cũng đã chạy thoát về hướng Tôn gia. Tuy nhiên, Ảo Ảnh Trận Bàn số bốn đã vỡ nát hoàn toàn, cần xuất kho bù đắp. Lời nhắn vừa truyền đi, hắn nhanh chóng xóa sạch dấu vết đứng chân của mình, lẩn khuất vào bóng tối. Sáng mai tại Tộc nghị, khi khối kim loại mang hơi nóng này được ném lên bàn, mũi nhọn dư luận sẽ không còn xoay quanh việc Lâm gia bỏ trống phòng tuyến, mà là sự dòm ngó trắng trợn từ kẻ thù truyền kiếp.


...chôn dưới gốc cây khô ở lối vào hẻm Quỷ Sầu. Chỉ cần có kẻ mang hỏa linh lực bước vào phạm vi mười trượng, tàn trận bên trong sẽ tự động cắn nuốt và lưu lại dao động.


Lâm Nghiệp cẩn trọng bưng lấy khối kim loại sứt mẻ, hai bàn tay già nua run nhè nhẹ. Lão hiểu rõ, đây chính là cái bẫy thứ hai mà gia tộc giương ra, biến sự rút lui yếu kém thành một mẻ lưới lớn chờ thám tử đối phương tự chui đầu vào.


Đúng lúc này, một tia sáng đỏ rực xé toạc màn sương ngoài cửa, lao thẳng vào lòng bàn tay Lâm Mặc. Ánh sáng tản đi, lộ ra một viên ngọc truyền âm hình bán nguyệt đang tỏa nhiệt lượng hừng hực.


Lâm Mặc bóp nát khối ngọc. Thanh âm khàn đặc của Ám vệ số ba lập tức vang lên bên tai hắn, báo cáo việc dọn dẹp hiện trường sườn nam đã hoàn tất.


Kẻ đột nhập chắc chắn đã sử dụng Liệt Hỏa Quyết, mạnh mẽ ép khô ba mắt trận phòng ngự khiến ngọc thạch nứt toác, mượn lực phản chấn để tìm đường tẩu thoát. Quan trọng nhất, tên ám vệ đã thu hồi được một khối tinh thạch kết tinh từ nhiệt lượng tàn dư, chính là lõi trận pháp giam giữ dấu ấn hỏa hệ nguyên bản của địch nhân.


Mang vật đó đến thẳng hầm mỏ phía bắc, không cần quay về bẩm báo. Lâm Mặc lập tức truyền âm đáp lại, ánh mắt lóe lên một tia tính toán sắc lạnh. Đem thứ này cấy vào sâu trong khu vực cấm địa. Bọn chúng muốn mượn đao giết người ở sườn nam, ta liền đem lưỡi đao này cắm thẳng vào yết hầu chúng ở phía bắc.


Nếu Tôn gia phái người đến hẻm Quỷ Sầu, chúng sẽ dẫm phải cạm bẫy dò xét khí tức. Nhưng nếu chúng phát hiện dao động hỏa hệ của chính người nhà mình xuất hiện ở khu vực hầm mỏ, nội bộ đối thủ tất nhiên sẽ sinh ra nghi kỵ.


Chúng sẽ tự cho rằng có kẻ phản bội muốn nuốt riêng tài nguyên, từ đó chia rẽ lực lượng đi điều tra lẫn nhau. Lâm Mặc không cần tự tay chém giết, chỉ dùng một bước dời hoa tiếp mộc, liền ép đối thủ vào thế tự cắn xé.


Hắn quay sang nhìn vị chấp sự đang đứng còng lưng chờ lệnh bên mép bàn.


Truyền lệnh mở kho gia tộc, xuất ra hai trăm khối hạ phẩm linh thạch để tu bổ màng chắn sườn nam đã bị phế bỏ. Khoản hao hụt này tạm thời ghi vào quỹ rủi ro của Chấp Sự Đường, cắt giảm ba thành bổng lộc tháng sau của toàn bộ trưởng lão ngoại môn để bù đắp.


Lâm Nghiệp cắn răng vâng dạ, vội vã cầm bút lông tẩm chu sa viết thêm một dòng đỏ chót vào cuốn sổ công huân. Quyết định đánh thẳng vào túi tiền này chắc chắn sẽ dấy lên sóng gió trong tộc nghị, nhưng lại là cái giá bắt buộc để siết chặt kỷ luật.


Đồng thời, ban bố luật tuần tra mới cho toàn bộ các tiểu đội biên giới. Thanh âm của nam tử áo bào mây vẫn đều đều vang lên. Từ đêm nay, đệ tử canh gác sườn nam chuyển sang sử dụng Ảo Ảnh Phù thay cho bạo phù, án binh bất động. Thấy địch thì lập tức kích hoạt trận văn rút lui, tuyệt đối không được chủ động giao chiến.


Mọi sắp xếp tưởng chừng đã kín kẽ, nhưng một biến số khác lại thình lình nảy sinh từ chính vật phẩm nằm trên bàn. Hộp cách linh chứa nửa mặt nạ đồng bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra những tiếng ma sát chói tai.


Lớp phong cấm phù màu vàng nhạt dán bên ngoài bốc cháy xèo xèo, hóa thành một làn khói xám xịt mang theo mùi máu tanh hôi bay vọt lên không trung. Từ trong khe nứt của vật chứng kim loại, một sợi tơ máu mỏng tang vươn ra, uốn éo như sinh vật sống, ghim chặt vào mặt bàn gỗ lim.


Thần thức Lâm Mặc nháy mắt bùng nổ, uy áp Trúc Cơ kỳ hóa thành một thanh kiếm vô hình hung hăng chém thẳng xuống. Không gian vang lên một tiếng rít the thé, sợi tơ tà dị đứt làm đôi, giãy giụa vài cái rồi hóa thành một vũng dịch đen ngòm ăn mòn mặt gỗ, bốc lên mùi uế khí cay xè.


Hắn lùi lại nửa bước, sắc mặt trầm xuống khi nhìn thấy vết cháy xém hình đầu lâu in hằn ngay vị trí sợi máu vừa cắm xuống. Đây căn bản không phải là tàn tích của công pháp hỏa thuộc tính, mà là Huyết Thi Chú của tà tu phương bắc.


Tôn gia đã âm thầm ký kết một bản Huyết Khế với thế lực ngoại lai, mượn thứ sức mạnh dơ bẩn này để che giấu thân phận thật sự của kẻ đột nhập. Bí mật động trời này hiện tại chỉ có duy nhất Lâm Mặc nắm giữ, còn Lâm Nghiệp đã sợ hãi lùi sát vào góc tường, cả người run rẩy không dám thở mạnh.


Niêm phong căn phòng này lại, tuyệt đối không để lộ nửa lời. Lâm Mặc vung tay áo, cẩn thận dùng linh lực bọc lấy mảng gỗ cháy xém mang theo Huyết Chú thu vào một chiếc hộp ngọc khác. Tộc nghị giờ Thìn sáng mai, thứ chúng ta mang ra đối chất không chỉ là tang vật kiếp tu, mà là tội danh dẫn sói vào nhà.

0