Chương 350: Cấm Địa Bất Lực
Mạt băng rớt xuống bệ cửa sổ vang lên những tiếng lách cách khô khốc. Lâm Mặc không để sự kinh ngạc kéo dài quá ba nhịp thở, ngón tay vẩy nhẹ, gạt đi lớp tro tàn của tấm truyền âm phù vừa vỡ nát. Hắn xoay người bước nhanh về phía sa bàn phòng ngự đặt giữa thư phòng, ánh mắt rà soát từng điểm sáng mờ ảo tượng trưng cho linh mạch sườn nam. Mộc gia không mắc mưu cắn xé Tôn Hạc như dự tính, chứng tỏ lão hồ ly Mộc chưởng quỹ đã dùng tới bí thuật truy nguyên để bám theo tàn dư hỏa độc trên mảnh rễ cây kia.
Dùng hỏa độc để dò tìm mộc khí, thủ đoạn thật tinh vi, nhưng lại bộc lộ rõ khao khát muốn nhổ cỏ tận gốc. Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, đầu óc nhanh chóng tính toán các biến số. Hắn biết rõ cấm địa Tử Trúc có một tầng trận văn che giấu khí tức, nhưng nếu đối phương mang theo pháp bảo cấp bậc Trúc Cơ chuyên phá trận, lớp ngụy trang bên ngoài khó lòng trụ vững. Thay vì đích thân lao ra cản đường, hắn quyết định mượn đà đẩy thuyền, biến sai số này thành một vòng thòng lọng mới bóp nghẹt đối thủ. Hắn ấn lòng bàn tay lên càn khôn ngọc thạch ở góc sa bàn, rót vào một đạo thần thức lạnh lẽo.
Trên vách tường thư phòng, một tấm phù kỳ màu thanh lục nứt ra, lộ ra thông đạo truyền âm ngắn ngủi nối thẳng tới trạm gác ngầm ở bìa rừng. Đầu dây bên kia truyền đến tiếng hít thở dồn dập của Lâm Quyết, vị trưởng lão phụ trách Tuần Tra Đường đêm nay.
"Quyết thúc, không cần hoảng loạn. Lập tức rút toàn bộ ám vệ ở tuyến ngoài về tuyến hai, bỏ trống ba mươi mẫu linh điền trồng Huyết Linh Sâm ở hướng đông."
"Gia chủ, ba mươi mẫu Huyết Linh Sâm kia sắp đến kỳ thu hoạch, giá trị hơn tám trăm khối linh thạch. Trực tiếp bỏ trống, lỡ như đám người Mộc gia tiện tay vơ vét vùi dập, kho tộc tháng này lấy gì bù đắp?"
"Ghi vào sổ công huân, hao hụt này do Luyện Khí Đường xuất kho tạm ứng bù vào. Ngài chỉ cần mở khóa trận nhãn Huyễn Mộc Sát Trận, sau đó ném tấm lệnh bài mang khí tức của Tôn Hạc vào giữa luống sâm. Kẻ địch muốn tìm nguồn gốc hỏa độc, ta sẽ cho chúng thấy dư nghiệt Tôn gia đang lẩn trốn trộm cắp tài nguyên của Lâm gia."
Lâm Quyết ở đầu kia khẽ cắn răng, dẫu xót xa tài nguyên nhưng vẫn răm rắp tuân mệnh. Tiếng phù kỳ khép lại, cắt đứt mọi liên lạc để tránh thần thức của cao thủ Mộc gia dò xét. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, nhìn chằm chằm vào khu vực hướng đông trên sa bàn vừa vụt tắt ánh sáng bảo hộ. Quyết định hy sinh một mảng linh điền không chỉ là cái giá phải trả để bảo toàn bí mật của cội Tử Trúc, mà còn là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Một gia tộc nhỏ bé bị kẻ gian đột nhập phá hoại dược viên, tuyệt đối sẽ không dấy lên sự nghi ngờ của các thế lực lớn đang dòm ngó xung quanh.
Chỉ chưa đầy một nén nhang sau, trên sa bàn bỗng bùng lên ba đốm sáng đỏ rực, lao thẳng vào khu vực Huyết Linh Sâm vừa bị bỏ ngỏ. Sát khí bùng nổ, kéo theo những luồng linh lực chấn động truyền dọc theo rễ cây ngầm dưới lòng đất, dội ngược về tận thư phòng. Đám tu sĩ Mộc gia đã giẫm đúng vào trận nhãn được ngụy trang cẩn thận. Chín ô trận vị thuộc hệ Mộc tức khắc đảo chiều, hút cạn sinh cơ của toàn bộ linh sâm xung quanh để hóa thành những lưỡi đao lá trúc vô hình, chém thẳng vào những bóng đen đang di chuyển.
Kẻ dẫn đầu phe Mộc gia gầm lên một tiếng, lập tức tế ra một chiếc ô giấy màu đen. Mặt ô bung mở, phun ra hàng ngàn sợi tơ máu cuốn lấy các lưỡi đao mộc khí, tạo ra một trận xô xát ngắn ngủi nhưng vô cùng kịch liệt. Hắn nhanh chóng nhận ra đây không phải sát trận phòng ngự thông thường, mà là bẫy rập được kích hoạt bằng sinh lực của chính linh dược. Tiếc thay, khi hắn quyết định đổi chiến thuật từ công kích phá hoại sang phong tỏa không gian, thì luồng hỏa độc tỏa ra từ vật chứng của Tôn Hạc đã hoàn toàn che mờ cảm quan, khiến hắn đinh ninh kẻ thù thực sự đang ẩn nấp ngay bên dưới luống sâm đỏ rực.
Lực phản chấn từ trận pháp khiến mặt ngọc thạch trên sa bàn nứt toác một đường dài, tổn hại trực tiếp đến độ bền của Hộ Tộc Trận Bàn. Lâm Mặc khẽ nhíu mày, cảm nhận được một luồng thần thức cường hãn vừa thô bạo xé rách cấm chế, mạnh mẽ túm lấy tấm lệnh bài giả mạo kia. Đối phương đã mắc bẫy, nhưng cái giá phá trận bạo lực này đồng nghĩa với việc mạch nước ngầm nuôi dưỡng sườn đông đã bị ô nhiễm hỏa độc. Sáng ngày mai, Nghị Sự Đường bắt buộc phải ra quyết định phong tỏa khu vực này, đồng thời Tuần Tra Đường sẽ phải cử người mang theo xác linh sâm héo úa lên thành chủ phủ gõ trống kêu oan.
Sương đêm lạnh buốt bủa vây khu linh điền hướng đông. Hơi ẩm ướt át của vùng Nam Cương bám đầy trên vạt áo Lâm Quyết. Lão siết chặt khối ngọc thạch điều khiển cấm chế, ánh mắt xót xa lướt qua ba mươi mẫu Huyết Linh Sâm. Từng mầm lá đang tỏa ra vầng sáng đỏ nhạt, cuộn trào mộc khí.
Đây là tâm huyết ròng rã ba năm của Dược Viên Đường. Chỉ chờ ngày thu hoạch để đổi lấy đan dược Trúc Cơ, nay lại phải hóa thành mồi nhử. Dù xót xa, quân lệnh như sơn. Trưởng lão Tuần Tra Đường cắn răng vỗ nhẹ túi trữ vật. Một tấm kim bài mang theo tử khí âm hàn của Tôn Hạc bay ra.
Thay vì chôn giấu cẩn thận, Lâm Quyết ném thẳng vật chứng nọ vào trung tâm luống sâm lớn nhất. Mười ngón tay lão liên tục kết ấn. Sáu đạo pháp quyết màu thanh lục đánh thẳng vào các trụ đá xám xịt giấu dưới lớp đất bùn.
Chín ô trận vị của Huyễn Mộc Sát Trận vốn dĩ bám rễ vào linh mạch để phòng ngự. Nay chúng bị ép đảo ngược cốt lõi. Sương mù trắng đục bắt đầu cuộn lên, bao bọc lấy tấm kim bài. Trận pháp khuếch đại khí tức hỏa độc tàn dư trên vật kia, tạo ra màn ngụy trang hoàn hảo.
Xong việc, Lâm Quyết nín thở lùi về phía một gốc cổ thụ cách đó trăm trượng. Lão dán lên ngực một tấm Ẩn Tức Phù, thu liễm toàn bộ thần thức, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối.
Chưa đầy nửa nén nhang, ba bóng đen lặng lẽ xé gió đáp xuống bìa linh điền. Kẻ dẫn đầu mặc áo choàng tro tàn. Trên tay hắn nâng một chiếc la bàn bằng đồng đang rực lên ánh sáng cam gay gắt.
Mộc Nghiêm nhíu mày nhìn chằm chằm vào màn sương đục ngầu. Kim chỉ nam trên mặt đồng xoay tít rồi chĩa thẳng vào trung tâm bãi sâm. Khí tức hỏa độc dừng lại ở ngay chỗ này.
Hắn thầm nghĩ tên phế nhân Tôn Hạc quả nhiên giảo hoạt. Dám trốn vào tận khu vực trồng trọt của Lâm gia, mượn linh khí mộc thuộc tính nồng đậm áp chế thương thế. Kế hoạch này đủ để qua mặt tai mắt của các thế lực xung quanh.
Không nói hai lời, Mộc Nghiêm vung tay ném ra ba lá Hỏa Xà Phù. Bùa chú bốc cháy giữa không trung. Chúng hóa thành ba con trăn lửa khổng lồ, mang theo nhiệt độ vặn vẹo không gian, lao thẳng vào Huyễn Mộc Sát Trận.
Lẽ ra cấm chế sẽ tự động kích hoạt mộc thuẫn cản lại. Nhưng Lâm Quyết trong bóng tối đã chủ động cắt đứt liên kết linh mạch vòng ngoài. Ba con trăn lửa dễ dàng xé rách sương mù, thiêu rụi hơn chục luống sâm quý giá. Luồng nhiệt hung hãn ép thẳng về phía vật chứng.
Ngay khi ngọn lửa sắp chạm tới trung tâm, sát trận mới thực sự nhe nanh. Những cành cây ảo ảnh nhuốm màu đỏ như máu từ dưới đất đâm lên. Chúng đan chéo thành một chiếc lồng khổng lồ, hung bạo bóp nát ba con trăn lửa thành từng đốm lửa tàn.
Mộc Nghiêm biến sắc. Đối mặt với đòn phản công, lão không vội lùi bước mà lập tức ứng biến. Hai tay lão biến ảo pháp quyết, điên cuồng rót linh lực vào la bàn đồng. Từ mặt pháp khí phóng ra một chùm linh quang màu vàng chói lọi, chủ động quét ngang qua lớp cành cây ảo ảnh để dò tìm mắt trận, hòng phá giải vòng vây.
Chỉ trong nháy mắt, chùm sáng bị phản hỏa vỡ nát. Mộc Nghiêm gầm lên cảnh báo đồng bọn. Đây hoàn toàn không phải thủ đoạn phòng ngự của Tôn gia. Đây rõ ràng là sát trận nguyên bản của Lâm gia bị cưỡng ép khởi động. Khí tức hỏa độc chỉ là mồi nhử.
Lão vội vàng thu hồi la bàn. Đồng thời, một chiếc ô giấy dầu màu đen được tế ra, lơ lửng che chắn trên đỉnh đầu. Chiếc ô vừa mở, vô số gai gỗ từ trận vị trung tâm đã phóng tới như mưa rào.
Va chạm với màn phòng ngự tạo ra những tiếng chát chúa. Để bảo toàn tính mạng cho thuộc hạ, Mộc Nghiêm cắn răng kích hoạt trận văn tự hủy. Lão trực tiếp bạo phá chiếc ô pháp khí bậc trung.
Lực chấn động kinh hoàng quét ngang khu vực. Toàn bộ ba mươi mẫu Huyết Linh Sâm bị thổi bay thành tro bụi. Đất đai cháy đen nứt nẻ, linh tính thổ nhưỡng triệt để bị phá hủy.
Từ xa, Lâm Quyết rên lên một tiếng đau đớn. Thần thức liên kết với trận bàn bị xé rách đột ngột tạo ra phản phệ. Mười đốt ngón tay của lão đồng loạt nứt toác, âm thanh xương vỡ vang lên răng rắc. Màng nhĩ hai bên rách toạc, rỉ ra hai dòng máu tươi khiến thính giác tạm thời tê liệt hoàn toàn.
Lão run rẩy lấy ngọc giản ra, dùng chút thần niệm còn sót lại ghi chép tình trạng tổn thất. Khối ngọc thạch điều khiển trong tay đã nứt làm đôi, linh tính mất sạch, chính thức trở thành phế phẩm.
Đổi lại, nhóm người Mộc gia sau khi chật vật thoát khỏi vụ nổ đã kịp thời vớt được tấm kim bài cháy xém. Mộc Nghiêm nắm chặt dị vật, ánh mắt hằn lên tia ngoan độc. Hắn đinh ninh rằng Tôn Hạc đã cấu kết với người của Lâm gia để giăng bẫy phản kích.
Sáng mai, Tuần Tra Đường không chỉ phải báo cáo việc khu linh điền hướng đông bị san phẳng. Họ còn phải ban bố lệnh cấm túc toàn bộ dược nông trong vòng một tháng để dùng tịnh thủy tẩy uế thổ nhưỡng.
Sương mù màu lục nhạt cuộn trào giữa những luống linh sâm cháy xém, hóa thành vô số cành liễu gai góc quất mạnh vào đám người xâm nhập. Mộc Nghiêm đứng giữa vòng vây, sắc mặt âm trầm nhìn hỏa xà của mình bị trận lực nghiền nát. Lão lật tay, một chiếc gương đồng viền gỗ đào xuất hiện, bắn ra một luồng thanh quang quét ngang khu vực trung tâm. Dưới ánh sáng của Thanh Mộc Kính, ảo ảnh mờ đi, để lộ một khối kim bài khắc huy hiệu Tôn gia đang nằm chỏng chơ trên nền đất, liên tục tỏa ra hỏa độc.
Đôi mắt già nua của Mộc Nghiêm híp lại, thần thức nhạy bén của một tu sĩ Trúc Cơ lập tức nhận ra điểm bất thường. Khối kim loại kia tuy mang đậm khí tức của kẻ thù, nhưng tuyệt nhiên không có dao động sinh mệnh hay nhịp thở của một kẻ đang trọng thương lẩn trốn. Lão lạnh lùng hừ một tiếng, bàn tay vung lên ngăn cản ba gã chấp sự đang định lao tới đoạt vật chứng.
Dừng tay, tất cả lùi lại ba trượng.
Mộc Nghiêm cất giọng khàn khàn, mười ngón tay nhanh chóng kết ấn. Lão hiểu rõ mình đã bước vào một cái bẫy mượn đao giết người, kẻ vứt lại đồ vật này cố tình muốn tạo hiện trường giả để dẫn dụ lão ra tay. Thay vì tiếp tục công kích vào mục tiêu giả mạo, lão rút từ trong tay áo ra ba cây hắc châm tẩm đầy uế khí. Đây là Thực Mạch Châm, pháp khí dùng một lần chuyên để ăn mòn linh mạch và làm ô nhiễm trận nhãn. Lão vung tay, ba đạo hắc quang xé gió găm thẳng xuống lòng đất, nhắm chuẩn xác vào vị trí hội tụ linh khí mạnh nhất của cấm chế bảo vệ.
Ẩn mình dưới hầm ngầm cách đó hơn trăm trượng, sắc mặt Lâm Quyết biến đổi khi cảm nhận được những sợi trận văn bắt đầu xuất hiện vết nứt đen ngòm. Lão hồ ly nhà họ Mộc quả nhiên giảo hoạt, không thèm cắn câu mà trực tiếp nhắm vào căn cơ của Huyễn Mộc Sát Trận để phá vòng vây. Nhớ lại chỉ thị của gia chủ về việc phải để lại dấu vết không thể chối cãi, Lâm Quyết cắn răng đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Ông không dùng linh lực để vá lại lỗ hổng, mà dồn toàn bộ thần thức kích hoạt cơ quan tự hủy ở mấu lồi hướng đông.
Chín ô trận bàn dưới lòng đất xoay chuyển đột ngột, cưỡng ép rút cạn linh khí của ba mươi mẫu đất trồng sâm khiến tầng đất nứt toác. Ảo ảnh tàn ảnh vốn đang mờ nhạt bỗng nhiên ngưng thực, mang theo khối kim bài rực lửa, điên cuồng lao thẳng về phía Mộc Nghiêm như một đòn tử thủ.
Muốn dùng huyễn thuật dọa lão phu, nằm mơ.
Mộc Nghiêm cười gằn, linh lực bộc phát rót thẳng vào Thực Mạch Châm dưới đất, kích nổ luồng uế khí âm hàn. Một cột bùn đen ngòm bắn vọt lên, đánh trúng ngay giữa ngực ảo ảnh đang lao tới. Thế nhưng, đây chính là khoảnh khắc Lâm Quyết chờ đợi, khi phòng ngự của đối phương hoàn toàn tập trung vào việc công phá. Khối kim bài mang hỏa độc không được bảo vệ, trực tiếp va chạm với uế khí của Mộc gia, tạo ra một vụ nổ linh lực chói lòa làm biến dạng cả không gian xung quanh. Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc, vật chứng duy nhất mang tàn dư Tôn gia đã bị chính tay Mộc Nghiêm đánh nát, mảnh vụn văng tung tóe găm sâu vào các thân cây tử trúc.
Dưới hầm ngầm, Lâm Quyết ôm chặt lấy đầu, hai mắt tối sầm lại không còn nhìn thấy gì. Việc chủ động cắt đứt liên kết với trận bàn hướng đông khiến thần thức của ông chịu phản phệ nặng nề, màng nhĩ ù đi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào trong suốt mười nhịp thở. Tấm ngọc giản liên lạc giấu trong tay áo cũng vì luồng chấn động mà nứt ra một đường dài, chính thức hỏng hóc. Tuy nhiên, cái giá phải trả này hoàn toàn xứng đáng, bởi trên mặt đất, cục diện đã bị đóng đinh thành một cái lồng giam hoàn hảo.
Mộc Nghiêm đứng trân trân nhìn những mảnh vụn kim loại ám đầy mộc khí thối rữa của chính mình. Lão nhận ra bản thân vừa tự tay phá hủy lớp ngụy trang, vô tình trộn lẫn pháp lực đặc trưng của Mộc gia vào tàn dư hỏa độc tại hiện trường. Giờ đây, khu vực này không còn là chỗ kẻ thù lẩn trốn, mà trở thành bằng chứng thép cho thấy Mộc gia đã tập kích cấm địa Lâm gia và tàn sát nhân chứng. Tiếng còi báo động từ tuyến hai của Tuần Tra Đường bắt đầu rít lên từng hồi chói tai, buộc Mộc Nghiêm phải cắn răng ném ra một tấm độn phù, dẫn theo đám thuộc hạ chật vật xé rách không gian rút lui vào màn đêm.
Thế nhưng, nụ cười lạnh lẽo trên môi Mộc Nghiêm chưa kịp thu lại đã triệt để đông cứng. Lão nhận ra luồng uế khí vừa đánh ra không hề xuyên thủng ảo ảnh, mà bị một cỗ hấp lực quỷ dị từ mặt đất cuồn cuộn nuốt chửng.
"Không ổn, đây là trận pháp nghịch chuyển!" Mộc Nghiêm gầm lên, lập tức biến trảo thành chưởng, vỗ mạnh vào ngực áo lấy ra một chiếc ô trúc màu xám tro.
Chiếc ô vừa bung mở, từng dải phù văn phòng ngự mang thuộc tính thổ tuôn rơi như thác, tạo thành một lồng giam giam giữ chính bản thân lão. Lão đã nhìn thấu ý đồ mượn đao giết người, quyết tâm phong bế linh lực, thà chịu phản phệ nội thương chứ tuyệt đối không lưu lại khí tức công pháp tại hiện trường.
Đáng tiếc, Lâm Quyết ẩn nấp trong bóng tối đã chờ đúng khoảnh khắc này. Bàn tay khô ráp của vị trưởng lão không chút do dự truyền một luồng linh lực sắc bén, trực tiếp bóp nát mảnh trận bàn phụ làm bằng ngọc tủy.
Việc cưỡng ép ngắt kết nối với linh mạch chính khiến cánh tay phải của Lâm Quyết tê rần, kinh mạch dọc theo bắp tay xuất hiện những vết nứt nhỏ rỉ máu. Cái giá phải trả cho việc tự hủy một mắt xích của Huyễn Mộc Sát Trận không hề rẻ, nhưng hoàn toàn nằm trong tính toán.
Ba mươi mẫu linh sâm đang độ chín mọng đồng loạt khô héo chỉ trong một cái chớp mắt. Toàn bộ mộc linh khí tích tụ mười năm bị ép nén đến cực hạn, kết hợp với trận văn vỡ vụn, nổ tung ngay dưới chân Mộc Nghiêm.
Tiếng nổ không đinh tai nhức óc mà trầm đục như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Lực lượng tự hủy mang theo hỏa độc tàn dư từ trước, hung hăng cắn xé lớp phòng ngự của chiếc ô trúc.
Mặt ô nứt toác, ánh sáng thổ thuộc tính mờ mịt rồi vỡ nát. Vài mảnh nan tre gãy vụn găm thẳng vào bắp đùi Mộc Nghiêm, mang theo cảm giác thiêu đốt cùng uế khí trào ngược xâm nhập trực tiếp vào đan điền.
Lão khẽ rên một tiếng, cắn răng dằn xuống luồng linh lực đang bạo động. Không dám ham chiến hay thu hồi pháp khí hỏng, Mộc Nghiêm lập tức đốt cháy một tấm độn phù cấp hai, hóa thành một đạo thanh quang chật vật lao vút về phía màn đêm.
Kẻ địch chạy thoát, nhưng tàn cuộc lão để lại chính là thứ Lâm Mặc thực sự cần. Tại trung tâm hố sâu khổng lồ vừa hình thành, khối kim bài mang biểu tượng Tôn gia đã bị nhiệt lượng nung chảy một nửa.
Vật chứng này hiện tại dung hợp hoàn hảo với tàn dư uế khí đặc trưng của Mộc thị, lại cắm phập vào phần rễ cháy đen của một gốc Huyết Linh Sâm vương giả. Một bức tranh hoàn hảo về việc hai thế lực thù địch cấu kết, hoặc cắn xé nhau ngay trên tài sản của Lâm gia đã được vẽ ra.
Lâm Quyết bước ra từ bóng tối, nuốt xuống một viên đan dược cầm máu. Lão cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp khối kim bài dị dạng kia lên, bỏ vào hộp phong ấn khắc đầy phù văn cách linh.
Khổ nhục kế đêm nay đã thành công mỹ mãn. Mộc gia muốn âm thầm nhổ cỏ tận gốc, nay lại vô tình trở thành kẻ thế mạng gánh chịu tiếng ác phá hủy linh điền, trúng phải cái bẫy luật lệ vô hình do Lâm Mặc giăng sẵn.
Tại thư phòng, sa bàn phòng ngự khẽ rung lên rồi ảm đạm đi một góc. Lâm Mặc vươn tay rút lấy một khối ngọc giản trống, bắt đầu rót thần thức vào bên trong để định đoạt cục diện ngày mai.
"Truyền lệnh xuống Tuần Tra Đường, phong tỏa toàn bộ khu vực sườn đông. Tuyệt đối không ai được phép tiến vào dọn dẹp hiện trường hay xê dịch bất cứ mảnh đất đá nào."
Giọng nói của hắn thông qua càn khôn ngọc thạch truyền đi đều đều, không mang theo nửa điểm xót xa cho khối tài sản lớn vừa bốc hơi. Mọi thứ đều là quân cờ trên bàn cờ thế lực.
"Sáng mai mở kho Luyện Khí Đường, xuất ra hai mươi khối thủy linh thạch thượng phẩm để dập tắt hỏa độc còn sót lại ở vùng ven, tránh lây lan sang các mẫu ruộng khác."
"Đồng thời ghi vào sổ công huân, trưởng lão Lâm Quyết bảo vệ cấm địa bất lực, làm hỏng một mặt trận bàn, phạt bổng lộc ba năm. Tước quyền điều hành Tuần Tra Đường tạm thời."
Lâm Quyết ở đầu dây bên kia nghe lệnh chỉ khẽ cúi đầu tiếp nhận. Lão hiểu rõ, khoản nợ công huân và hình phạt này chỉ là bình phong che mắt những kẻ nội gián hoặc tai mắt tò mò trong tộc, hợp thức hóa sự tổn thất.
Chiếc hộp ngọc chứa tàn tích kim bài kia mới là mồi lửa thực sự. Sáng mai, vật này sẽ được đích thân đại trưởng lão mang theo, đường hoàng đặt lên bàn nghị sự của phủ thành chủ.
Lâm gia sẽ lấy tư cách người bị hại, dùng vật chứng rành rành này ép vị thành chủ luôn giữ thế trung lập phải ra mặt. Lưỡi dao mượn từ tay chính quyền đã được mài sắc, sẵn sàng chém xuống đầu những kẻ đang thèm khát Tử Trúc Lĩnh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.