Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 335: Lệnh Tập Kích

Đăng: 14/08/2026 10:31 3,576 từ 1 lượt đọc
Mùi lưu huỳnh gay gắt vẫn chưa tan hết ở rìa tây bắc Tử Trúc Lĩnh. Mặt đất thỉnh thoảng lại rung lên từng đợt bần bật, kéo theo những luồng hỏa độc rỉ ra từ các khe nứt mờ nhạt. Lâm Trạch siết chặt cán bích thủy qua trong tay, ánh mắt lướt qua ba mẫu linh điền trồng Xích Linh Chi đang héo rũ dần. Lệnh bài bên hông gã vừa lóe lên linh quang màu lam, truyền đạt chỉ thị khẩn từ nội viện. Tuần Tra Đường lập tức đổi phiên, tăng cường rải người dọc theo tuyến phòng ngự số bốn, bề ngoài là để dập tắt dư chấn hỏa tai.

Ghi chú vào ngọc giản, chi thứ hai tổn thất ba mẫu dược điền nhất giai thượng phẩm, yêu cầu Khảo Công Các bồi hoàn theo định mức thời chiến. Lâm Trạch quay sang phân phó cho gã chấp sự trẻ tuổi đang đứng nhăn nhó bên cạnh. Tổn thất này thoạt nhìn xót xa, rễ linh dược bám cạn đều bị nhiệt độ lòng đất nướng chín, bốc hơi thành từng luồng khói xám. Nhưng gã hiểu rõ đây là cái giá bắt buộc phải trả để màn kịch đêm nay trông thật chân thực. Bất kỳ sự che đậy hoàn hảo nào cũng cần những vết sẹo thực sự để làm bình phong.

Đám thám tử của Tôn gia ẩn nấp ngoài dặm sương mù kia vốn vô cùng giảo hoạt. Chúng sẽ chỉ tin vào những gì tận mắt chứng kiến, rằng Lâm gia đang thực sự hoảng loạn và dồn toàn lực vá víu lỗ hổng trận pháp do vụ nổ mạch khoáng gây ra. Đang dò dẫm dọc theo một rãnh nứt sâu hoắm, mũi giày của Lâm Trạch đột ngột chạm phải một vật thể cứng ngắc. Gã khom người, dùng mũi thương cẩn thận khều lớp tro tàn sang một bên.

Dưới ánh trăng mờ đục, một nửa mặt la bàn bằng đồng thau lộ ra, bề mặt vương vài tia hắc khí lượn lờ. Đây tuyệt đối không phải là mảnh vỡ pháp khí của gia tộc. Trận văn hình lục giác khắc trên vật phẩm này mang đậm phong cách thô bạo, chuyên dùng để định vị dao động linh mạch ngầm. Lời dặn dò của gia chủ trước lúc bế quan bỗng vang lên trong thức hải của viên đội trưởng tuần tra. Nếu tìm thấy cọc tiêu của kẻ địch, tuyệt đối không được bóp nát, phải dùng nó để dẫn dụ chúng vào tử địa.

Lâm Trạch hít sâu một hơi, lấy từ trong tay áo ra một tấm Ẩn Linh Phù, dán đè lên vết nứt lớn nhất trên mặt đồng thau. Gã không phá hủy nó, mà dùng linh lực hệ thủy của bản thân chậm rãi rót vào tâm trận. Thủy hỏa tương khắc lập tức sinh ra một cỗ lực lượng bài xích mãnh liệt. Kinh mạch ở cổ tay Lâm Trạch tê rần, một trận đau đớn xé rách chạy dọc theo cánh tay khiến gã suýt đánh rơi binh khí.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi quỹ đạo tàn trận của tu sĩ Trúc Cơ không hề rẻ, hao tổn mất ba phần linh lực dự trữ. Nhưng đổi lại, kim chỉ nam trên mặt la bàn đã hoàn toàn bị bẻ lệch. Nó không còn hướng về phía tâm chấn của vụ nổ mạch khoáng, mà từ từ xoay chuyển, chỉ thẳng về phía hẻm núi Vẫn Tinh ở hướng tây bắc. Lâm Trạch thu hồi pháp lực, sắc mặt hơi tái nhợt nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Gã vẫy tay ra hiệu cho hai tên thuộc hạ tiếp tục rải tro bụi lấp lên trên, ngụy tạo hiện trường như chưa từng có ai động tới. Ngay khi lớp đất cháy đen vừa phủ kín cọc tiêu định vị, tại một khu rừng rậm cách đó ba mươi dặm, cục diện đã lặng lẽ xoay chiều. Một gã tu sĩ mặc áo bào tro đang ngồi xếp bằng trên ngọn cây đột ngột mở bừng mắt. Hắn nhìn chằm chằm vào khối ngọc bài liên kết đang nhấp nháy ánh sáng đỏ quỷ dị trong tay.

Dấu hiệu dao động từ đầu bên kia truyền về vô cùng hỗn loạn, ám chỉ lớp phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh đã bị thủng một mảng lớn tại hẻm núi Vẫn Tinh. Tên thám tử không mảy may nghi ngờ, vội vã lấy ra một đạo truyền âm phù, khàn giọng báo cáo tin tức khẩn cấp về tổng đà Tôn gia. Hắn hoàn toàn không biết bản thân vừa cắn phải miếng mồi tẩm độc, tự tay truyền đi một nguồn tin giả mạo. Sáng ngày mai, Tôn Trường Minh chắc chắn sẽ dựa vào vật chứng này mà dốc toàn lực lượng tinh anh đánh úp vào cái bẫy mà Lâm gia đã nhọc công giăng sẵn.

bài xích mãnh liệt. Luồng hắc khí từ mặt trận đồ bỗng nhiên bùng lên như một con rắn độc, men theo linh lực thủy hệ cắn ngược về phía kinh mạch của Lâm Trạch.

Viên đội trưởng tuần tra cắn chặt khớp hàm, không chịu lùi lại nửa bước. Gã quyết đoán vỗ vào túi trữ vật, tế ra một tấm khiên nhỏ trong suốt như pha lê chắn ngang trước ngực. Thủy Bích Thuẫn cấp bậc nhất giai trung phẩm vừa hiện ra lập tức phát ra những tiếng xèo xèo chói tai khi va chạm với tàn dư hỏa độc. Mặt khiên rạn nứt từng đường chân chim, linh quang ảm đạm đi trông thấy, nhưng cũng nhờ vậy mà luồng phản phệ hung hãn bị dập tắt hoàn toàn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi quỹ đạo tàn trận của kẻ địch không hề rẻ một chút nào.

Kim chỉ nam trên khối vật chứng rung lên bần bật, rốt cuộc cũng chịu khuất phục dưới áp lực của thủy linh lực, từ từ nhích sang hướng tây nam ba mươi độ. Khớp ngọc nhỏ xíu bên trong phát ra một tiếng lạch cạch khô khốc, khóa chết phương vị mới. Hướng đi này chỉ thẳng vào Trận vị số chín, một vùng đầm lầy ngập ngụa chướng khí mà Lâm gia đã cố tình phong tỏa và bỏ hoang từ nhiều năm trước.

Chấp sự trẻ tuổi Lâm Tuấn đứng phía sau nuốt nước bọt, ánh mắt lóe lên một tia tham lam xen lẫn lo sợ.

Đội trưởng, thứ này rõ ràng là pháp khí trinh sát đắt tiền của Tôn gia.

Lâm Tuấn chà xát hai bàn tay vào nhau, giọng nói mang theo chút nịnh nọt và vội vã.

Nếu chúng ta mang tàn vật này về Khảo Công Các giao nộp, công lao kiếm được dư sức bù đắp cho ba mẫu Xích Linh Chi vừa cháy rụi. Đệ tử phụ trách canh gác tuyến này như ta cũng bớt đi phần nào tội vạ, ngài thấy sao?

Lâm Trạch thu hồi tấm khiên rạn nứt, quay lại nhìn gã chấp sự bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết. Tiểu tâm tư của những kẻ cấp dưới luôn chực chờ bộc phát mỗi khi đối diện với lợi ích trước mắt hoặc khi sợ hãi phải gánh trách nhiệm. Nhưng bố cục mà gia chủ đã dày công sắp đặt tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào vì cái lợi nhỏ mà phá hỏng đại cục.

Ngươi muốn lập công đến mức hồ đồ rồi sao?

Lâm Trạch gõ mạnh cán bích thủy thương xuống nền đất khô cằn, âm thanh trầm đục vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ thiển cận của đối phương.

Nếu rút vật dẫn đường này lên, đám thám tử của Tôn gia lập tức biết chúng ta đã phát hiện ra mưu đồ của chúng. Gia chủ tốn công phái người kích nổ mỏ linh than, tạo ra khe nứt giả ở đây không phải để ngươi nhặt mót vài điểm công huân vặt vãnh. Chúng ta phải để đối thủ tin rằng chúng đã thành công cắm chốt định vị vào tử huyệt phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh.

Dứt lời, gã lấy ra một viên ngọc giản truyền âm màu xanh lục, bắt đầu ghi chú từng dòng mệnh lệnh mới bằng thần thức.

Ghi vào hồ sơ tuần tra đêm nay, đội trưởng Lâm Trạch tổn thất một kiện pháp khí phòng ngự, yêu cầu Tàng Trân Các xuất kho bồi thường theo luật chiến thời. Đồng thời, truyền lệnh cho tiểu đội ba lập tức rút toàn bộ nhân thủ khỏi Trận vị số chín.

Lâm Trạch ném ngọc giản cho tên chấp sự, giọng nói không cho phép cự tuyệt.

Từ giờ khắc này, khu vực đầm lầy tây nam được liệt vào danh sách cấm địa tạm thời. Tuần Tra Đường không được phái người bén mảng đến đó nếu không có lệnh bài trực tiếp của gia chủ.

Lâm Tuấn nghe thấy mệnh lệnh thì toát mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu băm bổ. Gã nhận lấy ngọc giản, ba chân bốn cẳng chạy về phía trạm liên lạc gần nhất để truyền tin. Quyết định rút người khỏi một trận vị trọng yếu đồng nghĩa với việc Lâm gia chủ động xé rách một góc lưới phòng ngự, dọn đường mời gọi bầy sói đói bước vào.

Cùng lúc đó, cách biên giới Tử Trúc Lĩnh hơn mười dặm về phía đông, một bóng đen ẩn nấp trong tán cây cổ thụ khẽ nhếch mép cười đắc ý. Tên ám tử của Tôn gia nhìn chằm chằm vào đĩa ngọc tiếp thu tín hiệu trên tay, nơi một điểm sáng màu đỏ vừa ổn định vị trí, nhấp nháy liên tục. Hắn không hề biết rằng nguồn sóng linh lực mình nhận được đã bị bẻ cong hoàn toàn, dẫn thẳng vào một cái bẫy mây mù độc thủy đã được chuẩn bị sẵn.

Dưới lớp tro tàn ở rìa tây bắc, khối tàn trận vẫn nằm im lìm, liên tục phát ra những luồng dao động vô hình. Trạng thái của nó đã thay đổi, từ con mắt trinh sát của kẻ thù biến thành miếng mồi nhử chết chóc do Lâm gia thả ra. Ngày mai, khi đội tinh anh của Tôn gia âm thầm tiến vào theo hướng chỉ dẫn này, chúng sẽ phải đối mặt với sát trận giam cầm đáng sợ nhất mà Lâm gia đã chờ đợi từ lâu.

...bài xích dữ dội. Lâm Trạch cắn răng chịu đựng luồng nhiệt lực chạy dọc kinh mạch cánh tay, tay kia nhanh chóng bóp nát viên ngọc giản truyền tin mượn từ Khảo Công Các. Từng luồng trận văn màu lam nhạt thoát ra từ mảnh ngọc vỡ, bọc lấy cỗ dao động hỗn loạn kia, cưỡng ép bẻ ngoặt hướng phát sóng của nó. Thay vì chỉ thẳng vào tâm vụ nổ mạch khoáng, luồng tín hiệu bị bóp méo, trượt dài về phía đầm lầy sương độc tại trận vị số chín. Đây chính là bước cờ nghi binh mạo hiểm mà gia chủ đã đích thân vạch ra trước khi bế quan.

Cách đó ba dặm, ẩn mình dưới tán cây khô héo, một gã thám tử mặc áo choàng xám của Tôn gia đột ngột mở bừng mắt. Khối la bàn định vị trong tay gã vừa lóe lên tia sáng đỏ quạch, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị một tầng thủy linh lực mờ ám bao phủ.

Bọn chuột nhắt Lâm gia đang cố tình dời đổi tọa độ, muốn giấu đầu hở đuôi sao?

Gã thám tử cười gằn, lập tức nhận ra điểm bất thường trong luồng linh khí truyền tới. Nếu kẻ địch đã muốn che đậy bằng thủy pháp, gã sẽ tương kế tựu kế, dùng chính sợi dây liên kết này để đánh ngược lại nguồn phát. Gã cắn vỡ đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết lên mặt kính la bàn, đồng thời kích hoạt một tấm Tróc Ảnh Phù. Một đạo ô quang mỏng như sợi chỉ xé rách màn đêm, men theo đường dẫn linh lực dưới lòng đất, bắn thẳng về phía kẻ đang thao túng.

Cảm nhận được luồng sát cơ lạnh lẽo đang khóa chặt lấy mình, viên đội trưởng tuần tra của Lâm gia không hề hoảng loạn. Hắn nhớ lại mật lệnh thứ hai, một nước cờ tàn nhẫn được tính toán sẵn cho tình huống đối thủ không dễ dàng mắc bẫy. Lâm Trạch không thèm lùi bước né tránh, trực tiếp giương tấm Thủy Bích Thuẫn đã nứt rạn lên chắn ngang ngực. Đạo ô quang va chạm với mặt khiên, không phát ra tiếng nổ lớn mà bắt đầu ăn mòn hệ thống phòng ngự bằng một thứ độc chất tanh tưởi.

Thay vì rót thêm chân khí để duy trì lớp bảo vệ, Lâm Trạch lại chủ động cắt đứt liên kết thần thức với pháp khí hộ thân. Hắn ép mạnh nửa mặt đồng thau của kẻ địch dính chặt vào tâm khiên, rồi dứt khoát kích nổ phần lõi trận pháp bên trong. Tấm khiên giai cấp nhất giai trung phẩm vỡ vụn thành trăm mảnh, mang theo toàn bộ dấu vết tàn dư của đạo ô quang, găm thẳng xuống nền đất xốp.

Mất đi mục tiêu cắn nuốt, đòn phản kích của Tôn gia bị những mảnh vỡ pháp khí mang theo dị vật hút trọn, cưỡng ép chuyển hướng đâm sầm vào mạch nước ngầm bên dưới. Sóng xung kích lan truyền dọc theo địa mạch, dội thẳng về phía trận vị số chín ở đầm lầy. Bùn lầy sùng sục sôi lên, giải phóng một lượng lớn chướng khí kịch độc bao phủ toàn bộ khu vực, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của bất kỳ kẻ nào muốn dùng thần thức dòm ngó.

Gã chấp sự trẻ tuổi đứng phía sau chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt tái nhợt vì tiếc nuối tài nguyên.

Đội trưởng, tự tay hủy đi một kiện bảo vật phòng ngự, lại làm hỏng ba phần trận nhãn đầm lầy, tổn thất này liệu có đáng giá?

Báo cáo chi tiết về Khảo Công Các, ta tự nguyện gánh khoản nợ năm trăm điểm công huân để đền bù vật phẩm đã mất.

Lâm Trạch lau vết tro bụi trên mặt, giọng điệu không lẫn chút do dự. Hắn biết rõ, sự hy sinh của vật cản này chính là mồi lửa cuối cùng để hoàn thiện cục diện hắc thủ sau màn. Gã thám tử ở phía xa lúc này chắc chắn đã thu được tín hiệu phản hồi giả, đinh ninh rằng đòn thăm dò của mình đã phá vỡ lớp ngụy trang, ép Lâm gia lộ ra điểm yếu chí mạng tại đầm lầy sương độc. Sáng ngày mai, khi bộ sậu Tôn gia quyết định điều động lực lượng tinh anh tiến vào khu vực số chín để trục lợi, thứ chờ đón chúng sẽ là một đạo sát trận đã được ngầm chuẩn bị từ nửa tháng trước.

Lâm Trạch vận chuyển linh lực, mũi bích thủy qua điểm nhẹ lên mặt la bàn bằng đồng thau. Thủy linh lực âm hàn từ ngọn giáo cuồn cuộn rót vào, hung hăng va chạm với hỏa độc đang rỉ ra từ khe nứt. "Bạo!" Gã khẽ quát. Cỗ lực lượng bài xích giữa thủy và hỏa bùng nổ tung tóe. Một tiếng gầm trầm đục vang lên dưới lòng đất, hất văng tro tàn cùng bùn lầy lên không trung. Tấm Hộ Tâm Thuẫn cấp một trước ngực gã lập tức lóe lên phòng ngự quang tráo, nhưng chỉ trụ được ba nhịp liền kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành hàng chục mảnh quang mang ảm đạm.

Sóng xung kích giáng thẳng xuống mạch nước ngầm bên dưới đầm lầy số chín. Mặt bùn lầy sục sôi dữ dội, từng bọt khí khổng lồ vỡ ra, giải phóng hàng loạt luồng chướng khí màu lục nhạt mang theo kịch độc.

Cố tình đứng gần tâm chấn để diễn cho đạt, Lâm Trạch lùi lại bảy bước, sắc mặt trắng bệch. Gã há miệng phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm, kinh mạch hai cánh tay co rút đau đớn, linh lực trong đan điền nháy mắt bốc hơi hơn phân nửa.

Cách đó không xa, một bóng đen ẩn nấp sau rặng trúc khô khẽ rùng mình. Thấy chướng khí lan tới, tên thám tử Tôn gia vội vàng nín thở, bấm pháp quyết ngưng tụ một tầng linh mộc tráo mỏng manh để ngăn cách độc tố. Trong tay gã, một viên ngọc bài lưu ảnh đang nhấp nháy ánh đỏ điên cuồng, ghi lại toàn bộ dao động linh mạch hỗn loạn vừa phát sinh.

"Quả nhiên trận pháp của Lâm gia đã sụp đổ một góc. Tên đội trưởng tuần tra kia cậy mạnh phá dỡ pháp khí thăm dò, lại bị dư chấn hỏa tai cắn trả đến trọng thương." Gã ám tử khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.

Hắn không hề hay biết luồng khí tức bạo loạn lưu lại trên khối ngọc kia hoàn toàn là sản phẩm ngụy tạo từ Ẩn Linh Phù. Mồi nhử đã được cắn câu. Kẻ rình rập nhanh chóng bóp nát một tấm Độn Địa Phù, hóa thành một vệt hoàng quang chui tọt xuống đất, mang theo bằng chứng giả mạo biến mất trước khi chướng khí hoàn toàn bao phủ.

Đợi đến khi dao động không gian từ tấm phù lục triệt để lắng xuống, Lâm Trạch mới đưa tay vuốt đi vệt máu nơi khóe miệng. Ống tay áo pháp bào của gã đã cháy xém một mảng lớn. Gã chấp sự trẻ tuổi lúc nãy lảo đảo chạy tới, vội vã đưa ra một viên Tị Độc Đan màu xám tro. Lâm Trạch tiếp lấy, nuốt chửng để áp chế độc tố đang chực chờ xâm nhập phế phủ, rồi lạnh lùng nhìn xuống những mảnh vỡ của tấm khiên dưới đất.

"Ghi vào sổ ngọc giản tuần tra đêm nay." Lâm Trạch cất giọng khàn khàn. "Đội trưởng sơ ý để hỏa độc bùng phát, phá hủy một kiện pháp khí phòng ngự nhất giai. Yêu cầu Khảo Công Các trừ đi năm trăm điểm công huân của ta để đền bù."

Viên chấp sự ngẩn người, định lên tiếng khuyên can nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Lâm Trạch liền vội vàng vâng dạ, lấy ngọc giản ra khắc lục. Bất kỳ sự che đậy hoàn hảo nào cũng cần những bản án xử phạt có thật trong hệ thống gia tộc. Nếu Tôn gia cài cắm nội gián trong hàng ngũ tạp dịch, việc Lâm Trạch bị phạt nặng sẽ càng củng cố độ tin cậy của viên ngọc thám thính kia.

Cùng lúc đó, sâu trong Tàng Trân Các trên đỉnh chủ phong, Lâm Mặc đang ngồi khoanh chân trước một bàn cờ bằng ngọc lưu ly. Sa bàn này liên kết trực tiếp với trận pháp hộ sơn. Lúc này, một quân cờ màu xám tượng trưng cho mắt trận tại đầm lầy số chín vừa nứt làm đôi, tỏa ra hơi thở suy yếu. Hắn vươn tay gắp lấy mảnh vỡ, thần thức khẽ quét qua, khóe miệng nhếch lên một đường cung nhạt.

Tôn gia chắc chắn sẽ dùng mảnh ngọc ghi hình mang theo dao động giả mạo kia để thuyết phục các trưởng lão phe chủ chiến hạ lệnh tập kích. Bọn chúng tưởng rằng đã nắm được tử huyệt của Tử Trúc Lĩnh, nhưng thực chất lại đang tự chui đầu vào rọ.

"Truyền lệnh xuống Khảo Công Các và Kho Tộc." Giọng Lâm Mặc vang vọng qua trận bàn truyền âm đặt bên cạnh, uy nghiêm và dứt khoát. "Chấp thuận mức phạt của Lâm Trạch trên bề nổi. Đồng thời, mở kho bí mật, xuất ra một tấm Huyền Quy Thuẫn nhị giai hạ phẩm, lấy danh nghĩa ban thưởng đột phá tu vi để bí mật giao cho hắn."

Hắn đặt một quân cờ màu đỏ rực vào đúng vị trí vừa vỡ nứt trên sa bàn. Cục diện đã chuyển sang một nấc mới. Kẻ địch đã mang đi bản đồ phòng ngự giả, bước tiếp theo chính là để chúng tự mang tài nguyên và nhân mạng đến nộp mạng.

"Sáng ngày mai, Tuần Tra Đường lập tức đổi luật, rút toàn bộ trạm gác quanh đầm lầy số chín lùi về sau năm dặm, tạo ra một thông đạo không người."

Lâm Mặc khép hờ đôi mắt, ngón tay gõ nhẹ lên một cuộn trận đồ bằng da thú đang tỏa ra sát khí nhàn nhạt trên bàn. Sợi dây thòng lọng mang tên Huyết Khế Giao Thương đã được thắt nút thành công. Vật chứng trong tay Tôn gia giờ đây chính là tấm bùa đòi mạng, chỉ chờ bọn chúng chủ động đạp cửa xông vào tử địa mà Lâm gia đã dọn sẵn.
0