Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 312: Cấm Địa Sau Núi

Đăng: 12/08/2026 10:01 3,837 từ 1 lượt đọc
Sương buốt đầu giờ Mão chưa kịp tan, sảnh tiếp khách ngoại viện Lâm gia đã ngập trong luồng uy áp ngột ngạt. Quản sự Lư của Bồi Thường Thương Hội ngồi vắt chéo chân, vuốt ve chén trà linh sâm đã nguội lạnh. Lão tỏa ra tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, cố tình dùng thần thức đè ép trung niên nam tử đang đứng khom lưng phía đối diện.


Lâm Hải, chấp sự phụ trách ngoại sự của Tử Trúc Lĩnh, cắn chặt răng chịu đựng luồng linh lực lạnh lẽo đang chạy dọc kinh mạch. Lão vươn hai tay rỉ mồ hôi, dâng lên một chiếc hộp gỗ lim bọc kín bằng ba lớp phù niêm phong.


Lâm gia các ngươi to gan thật, dám tự ý hủy bỏ khế ước cống nạp linh thảo tháng này. Lư quản sự hừ lạnh, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ đinh hương. Luật của thương hội không phải thứ để một gia tộc Luyện Khí nho nhỏ lôi ra làm trò đùa.


Bẩm Lư thượng sứ, Tử Trúc Lĩnh tuyệt đối không dám làm trái quy củ. Lâm Hải hạ thấp giọng, ánh mắt đảo nhanh qua chiếc hộp. Gia chủ nhà ta đêm qua đã ban hành Luật Phong Tỏa Nội Vi, rút toàn bộ đệ tử khỏi mười dặm biên giới. Không phải vì lười biếng, mà vì dải đất hoang đó hiện tại không thể bước vào.


Lư quản sự nhíu mày, phất ống tay áo cuốn bay ba lá bùa vàng trên nắp hộp. Nắp gỗ bật mở, để lộ ra khối đá lưu giữ tàn ảnh đang tỏa ra ánh sáng bích lục u ám. Lão rót một tia thần thức vào bên trong, sắc mặt lập tức biến đổi.


Khung cảnh hiện lên từ vật chứng là một mảnh đất đen ngòm, cỏ cây héo úa, xen lẫn những sợi sương mù mang đậm tính ăn mòn của ma tu. Quan trọng nhất, ở góc khuất của ảo ảnh, một vạt áo thêu họa tiết Hỏa Vân của Tôn gia lướt qua, kèm theo chấn động tà ác bòn rút sinh cơ.


Ma khí hủ thi? Giọng điệu của vị sứ giả không còn vẻ trịch thượng, thay vào đó là sự ngưng trọng tột độ. Tôn gia ở ngay sát vách các ngươi lại dám lén lút bày ma trận bòn rút địa mạch?


Lâm Hải cúi gập người sâu hơn, giấu đi ánh mắt khiếp sợ trước sự tính toán chuẩn xác của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tít trong cấm địa. Lâm Mặc đã đoán đúng từng phản ứng của đối phương. Bức ảnh này thực chất chỉ là tàn dư ma khí từ một món pháp khí vỡ nát vô danh, được ám vệ khéo léo trộn lẫn với linh khí đặc trưng của kẻ thù.


Đệ tử tuần tra của chúng ta đêm qua đã phải trả giá bằng ba cái mạng mới mang được thứ này về. Chấp sự ngoại sự diễn tròn vai kẻ bị hại, giọng nói mang theo nét bi phẫn. Gia chủ đành phải hạ lệnh bỏ trống ngoại vi, dồn toàn lực kích hoạt trận pháp phòng ngự bảo vệ lõi linh điền. Linh thảo vụ này thực sự đã bị ma khí làm ô nhiễm, xin thượng sứ minh xét.


Lư quản sự đứng bật dậy, chắp tay sau lưng đi lại vài vòng giữa sảnh đường. Lão vốn định đến đây để ép giá và siết nợ Lâm gia, nhưng cục diện hiện tại đã vượt quá thẩm quyền của một quản sự thu mua. Việc một gia tộc tu tiên lén lút tu luyện ma công ngay dưới mắt Tán Tu Liên Minh là trọng tội, đủ sức kéo theo sự thanh trừng của cả một vùng Nam Cương.


Vật này ta sẽ đích thân mang về dâng lên phân đà chủ. Sứ giả vươn tay thu hồi khối đá bích lục, nhét cẩn thận vào túi trữ vật bên hông. Tuy nhiên, luật lệ không thể phế. Việc các ngươi đình chỉ nộp cống phẩm vẫn vi phạm khế ước thương mại.


Lâm gia nguyện ý nhận phạt. Lâm Hải lập tức lấy ra một cuốn sổ bọc da thú, hai tay dâng lên. Đây là sổ công huân nội bộ, ghi rõ số lượng linh thạch và quặng mỏ chúng ta xin thế chấp để bù đắp tổn thất tháng này. Toàn bộ nợ nần sẽ được tính vào hạn mức bảo lãnh của gia tộc.


Lư quản sự lật xem vài trang, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Lão rút bút lông sói, dứt khoát ấn xuống mặt giấy một đạo linh ấn đỏ chót. Quyết định siết nợ đã được ghi nhận, đồng nghĩa với việc kho vật tư tầng một của Tử Trúc Lĩnh chính thức bị thương hội phong tỏa cho đến khi nợ được thanh toán.


Nhìn theo bóng lưng vị sứ giả bước vội lên linh chu rời đi, Lâm Hải mới dám thở hắt ra một hơi dài. Lão đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn chằm chằm vào cuốn sổ nợ vừa bị đóng ấn. Quyền phân bổ tài nguyên vòng ngoài của lão đã bị tước sạch chỉ trong một buổi sáng, toàn bộ đệ tử ngoại môn từ nay sẽ phải sống dựa vào khẩu phần phân phát nhỏ giọt từ nội viện.


Nhưng lão biết rõ, cái giá này so với việc đẩy toàn bộ hỏa lực của thượng tầng xuống đầu Tôn gia thì quá mức hời. Chỉ bằng một mảnh tàn ảnh làm mồi nhử và một đạo lệnh rút lui thoạt nhìn hèn nhát, gia chủ đã thành công biến thương hội thành tấm khiên chắn khổng lồ. Kẻ thù giờ đây không những gánh tội danh tày đình, mà ngay cả những trưởng lão bảo thủ trong tộc cũng mất đi lý do để phản đối việc tập trung quyền lực vào tay người đứng đầu.


Lư quản sự thu lại vẻ mặt kinh ngạc, ánh mắt xẹt qua một tia đa nghi của kẻ lăn lộn thương trường nhiều năm. Lão lật tay, một chiếc gương đồng chạm khắc hình bát quái xuất hiện giữa lòng bàn tay, tỏa ra vầng sáng nhạt. Đây là Khám Ma Kính, pháp khí chuyên dụng của Bồi Thường Thương Hội dùng để tra xét tính chân thực của sương mù tà tu. Lão cắn chót lưỡi, phun một ngụm linh lực thuần hậu vào mặt gương, chiếu thẳng luồng sáng vàng rực lên khối đá lưu ảnh đang nằm trên bàn.


"Lâm gia các ngươi nếu dám dùng huyễn thuật che mắt bổn tọa, hậu quả không chỉ dừng lại ở việc bồi thường linh thạch đâu."


Tiếng xèo xèo vang lên chói tai khi ánh sáng từ Khám Ma Kính chạm vào tàn dư sương mù bích lục. Khối đá không hề vỡ vụn hay lộ ra dấu vết phù văn huyễn ảo như Lư quản sự dự đoán. Ngược lại, một luồng hỏa độc mang theo hơi thở khô cằn đặc trưng của Xích Nham Quyết đột ngột bốc lên, hung hăng cắn nuốt tia linh lực dò xét. Sắc mặt vị sứ giả trầm xuống, lão vội vã cắt đứt thần thức, lùi lại nửa bước để tránh hỏa độc cắn trả vào kinh mạch.


Lâm Hải vẫn giữ nguyên tư thế cúi gập người, nhịp tim đập bình ổn đến mức hoàn hảo. Lão biết rõ luồng hỏa độc kia hoàn toàn là thật, được gia chủ Lâm Mặc đích thân trích xuất từ mảnh vỡ pháp khí của Tôn gia trưởng lão đã tử chiến mấy tháng trước. Nước cờ này không có nửa điểm giả dối, chỉ là thời gian và địa điểm đã được cắt ghép tỉ mỉ. Việc để Khám Ma Kính dò xét thành công chính là bước khóa chặt sự nghi ngờ của thương hội về phía kẻ thù.


"Tốt, rất tốt! Tôn gia quả nhiên to gan lớn mật, dám dùng hỏa độc luyện hóa địa mạch ngay trên tuyến đường vận chuyển của thương hội."


Lư quản sự phất tay áo dập tắt tàn lửa, ánh mắt nhìn Lâm Hải đã bớt đi ba phần sát khí nhưng lại thêm vài phần toan tính. Lão gõ ngón tay lên mặt bàn, gằn giọng ép hỏi.


"Nhưng chỉ dựa vào một vật chứng này, các ngươi nghĩ có thể trốn tránh toàn bộ trách nhiệm cống nạp tháng nay sao? Thiệt hại của thương hội ai sẽ gánh vác?"


Đối mặt với sự chèn ép, Lâm Hải chậm rãi lấy từ trong áo tơi ra một cuốn sổ bọc bìa da thú màu đỏ sậm. Trên mặt bìa khắc rõ ba chữ lớn Sổ Hình Phạt, bên dưới đóng mộc triện đỏ chót của tộc trưởng Lâm gia. Lão cung kính đặt cuốn sổ lên bàn, đẩy về phía vị sứ giả để lộ ra những trang giấy chi chít chữ chu sa.


"Bẩm thượng sứ, gia chủ nhà ta đã chiếu theo Tộc Quy thứ bảy, chính thức ban hành Lệnh Cắt Đất Khất Nợ. Mười dặm linh điền biên giới hiện tại đã bị liệt vào tử địa phong cấm. Lâm gia chấp nhận tự phế bỏ ba mươi mẫu linh thảo đang độ thu hoạch, ghi nợ công huân toàn tộc trong mười năm tới để bù đắp chi phí phòng ngự."


Lư quản sự lật mở cuốn Sổ Hình Phạt, đồng tử khẽ co rụt lại khi nhìn thấy mức độ tổn thất. Từng cái tên đệ tử tuần tra tử thương, từng kiện pháp khí bồi thường, và cả con số linh thạch thâm hụt khổng lồ đều được hạch toán minh bạch. Cái giá nội bộ này quá mức chân thật, đau đớn đến mức phá vỡ hoàn toàn sự hoài nghi cuối cùng của vị sứ giả. Một gia tộc nhỏ bé không thể nào tự bóp nghẹt yết hầu tài nguyên của mình chỉ để diễn một vở kịch trốn nợ.


"Gia chủ nhà ta kính nhờ Bồi Thường Thương Hội tiếp quản dải đất hoang kia, thay mặt minh ước điều tra rõ ràng. Nếu thương hội thu hồi được linh mạch từ tay tà tu, Lâm gia xin tự nguyện dâng lên phân nửa quyền khai thác trong ba mươi năm."


Lâm Hải tung ra đòn chốt hạ, dâng lên một miếng mồi béo bở được bọc kỹ trong lớp vỏ nạn nhân. Quyết định này không chỉ hợp thức hóa việc rút lui nhân sự, mà còn biến dải đất biên giới thành chiến trường danh chính ngôn thuận giữa hai thế lực lớn. Mười dặm linh điền cạn kiệt nay đã trở thành cái lồng giam hoàn hảo chờ Tôn gia bước vào.


Lư quản sự hít sâu một hơi, gập mạnh cuốn sổ lại rồi cất thẳng vào nhẫn trữ vật. Lão không thể từ chối quyền lợi quá lớn từ việc tiếp quản linh mạch, càng không thể bỏ qua nguy cơ ma tu đe dọa tuyến đường làm ăn. Lão lập tức rút ra một tấm truyền âm ngọc giản màu lam nhạt, thần thức điên cuồng tuôn ra, khắc thẳng một đạo mật lệnh khẩn cấp gửi về phân đà để điều động đội săn giết.


Lư quản sự lật mở từng trang giấy ố vàng, ánh mắt từ vẻ khinh khỉnh dần chuyển sang một tia ngưng trọng, cuối cùng đọng lại thành nụ cười lạnh lẽo. Lão gập mạnh cuốn sổ lại, ném trả về phía đầu bàn gỗ lê với một lực đạo khiến mặt bàn nứt toác.


Lâm gia các ngươi tính toán mưu sâu kế hiểm thật, định dùng khổ nhục kế để mượn tay Bồi Thường Thương Hội cản mũi nhọn của Tôn gia sao?


Lão nhếch mép, luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ trong đan điền đột ngột bộc phát, hóa thành một cỗ uy áp vô hình ép thẳng xuống toàn bộ sảnh đường.


Chút tiểu xảo hy sinh ba mươi mẫu linh điền phế thải hòng đổi lấy ba tháng khất nợ, gia chủ nhà ngươi nghĩ Lư mỗ là kẻ ngốc chắc?


Lư quản sự vươn tay, năm ngón tay ngưng tụ ra hỏa diễm đỏ rực lơ lửng giữa không trung.


Nếu muốn thương hội đứng ra chống đỡ ma khí, lập tức đem khế ước sở hữu mười mẫu Tử Trúc cốt lõi ra đây làm vật thế chấp mới, bằng không hôm nay định mức cống nạp không được thiếu một cắc.


Lâm Hải lùi lại nửa bước, lồng ngực truyền đến tiếng xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực cảnh giới. Lão vội vã cắn chót lưỡi, duy trì sự tỉnh táo đúng như kịch bản mà vị gia chủ trẻ tuổi đã dặn dò từ đêm qua. Đứng trước lòng tham vô đáy của đối phương, vị chấp sự ngoại sự không hề hoảng loạn mà run rẩy lấy từ trong tay áo ra một phiến ngọc màu xám tro.


Thượng sứ minh xét, gia chủ nhà ta biết rõ quy củ, tuyệt đối không dám lấy đồ bỏ đi để lừa gạt.


Lâm Hải nâng phiến ngọc lên ngang mày, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.


Đây là Ngọc Giản Cầm Cố đã được đóng dấu Huyết Khế của hội đồng trưởng lão, bên trong ghi rõ quyền khai thác toàn bộ luồng linh mạch ngầm dưới lòng đất mười dặm biên giới.


Lư quản sự hừ lạnh một tiếng, phóng xuất thần thức thô bạo tóm lấy vật chứng. Lão định bụng sẽ dò xét hư thực rồi mượn cớ ép giá, ép Lâm gia phải nhả thêm tài nguyên. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng ý niệm của lão chạm vào bề mặt ngọc giản, sắc mặt vị sứ giả lập tức đại biến.


Lão nhận ra cạm bẫy giăng sẵn không nằm ở ba mươi mẫu đất trên bề mặt, mà nằm ở hệ thống trận văn phòng ngự đã bị âm thầm sửa đổi. Lâm Mặc ngồi tít trong cấm địa đã tính toán không sai một ly, kẻ địch càng tham lam sẽ càng dễ sa chân vào lưới.


Vật chứng đang phát sáng này thực chất là một nửa của Trận Bàn Dẫn Khí. Một khi đại diện thương hội truyền thần thức vào kiểm tra, khế ước thế chấp tự động được kích hoạt theo đúng bộ luật bảo hộ tài sản của chính liên minh. Lư quản sự bàng hoàng nhận ra, luồng ma khí hủ thi trong ảo ảnh không chỉ là mồi nhử Tôn gia, mà còn là thứ vũ khí bức ép thương hội phải nhận lấy mảnh đất này.


Lũ sâu kiến các ngươi dám ép ta nhận nợ xấu?


Lư quản sự gầm lên, vội vã rút thần thức về, đồng thời vung tay định bóp nát phiến ngọc để hủy bỏ giao kèo trước khi mảng trận văn hoàn tất liên kết.


Nhưng Lâm Hải đã chờ sẵn khoảnh khắc này. Lão không chút do dự dập nát một đạo phù lục màu đen giấu sẵn trong lòng bàn tay. Đạo bùa vừa vỡ, ba điểm nút linh mạch ở vòng ngoài Tử Trúc Lĩnh đồng loạt phát ra tiếng nổ trầm đục, triệt để cắt đứt liên kết với ngọn núi chính.


Cái giá phải trả cho nước cờ ép buộc này vô cùng đắt đỏ. Gia tộc chính thức thông qua Quyết định Cắt Đứt Ngoại Mạch, vĩnh viễn phế bỏ khả năng phục hồi của vùng đất biên giới, khiến nồng độ linh khí toàn tộc giảm sút một thành. Đổi lại, toàn bộ tàn dư ma khí hủ thi bị khóa chặt vào khu vực đã thế chấp, không thể lan tràn vào mười mẫu linh điền cốt lõi.


Mười dặm đất hoang giờ đây danh chính ngôn thuận trở thành tài sản rủi ro thuộc quyền quản lý trực tiếp của Bồi Thường Thương Hội. Lư quản sự trơ mắt nhìn Ngọc Giản Cầm Cố trong tay mình tỏa ra ánh sáng đỏ rực, xác nhận khế ước thành lập. Lão không thể vứt bỏ vật này, bởi nó đã đồng bộ hóa với mạng lưới trận pháp của tổng bộ.


Nếu lúc này Tôn gia dám bước một chân vào ba mươi mẫu đất kia để điều tra nguồn gốc ma khí, chúng sẽ trực tiếp vi phạm lệnh cấm xâm phạm tài sản của liên minh. Một cái bẫy liên hoàn không tì vết. Lâm Mặc không tốn một giọt máu để ra tay, chỉ dùng đúng luật lệ khất nợ và một phiến ngọc ghi hình giả tạo để trói chặt vị sứ giả hống hách vào cỗ xe ngựa của gia tộc.


Lư quản sự siết chặt khối ngọc trong tay, sắc mặt âm trầm như nước. Lão cay đắng hiểu rằng bản thân vừa trở thành tấm khiên thịt bất đắc dĩ che chắn cho Lâm gia trước cơn thịnh nộ sắp tới của kẻ thù. Sổ công huân và luật tuần tra đã bị đình chỉ, giờ đây nhiệm vụ canh gác dải đất ô uế ấy hoàn toàn rơi vào tay những kẻ đi đòi nợ.


Lư quản sự gầm lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng, vội vã cắn chót lưỡi để mượn hỏa khí ép thần thức rút về. Thế nhưng, luồng linh lực vừa chạm vào bề mặt khối ngọc đã bị một mạng lưới trận văn hình nhện gắt gao quấn lấy. Đây căn bản không phải Lưu Ảnh Thạch thông thường, mà là một khối Trận Bàn Dẫn Khí đã được khắc chìm cấm chế khóa hồn. Sắc mặt vị sứ giả Thương hội trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo lụa đắt tiền. Lão nhận ra luồng ma khí hủ thi kia không chỉ là hình ảnh, mà là một đạo khí tức thực sự đang men theo thần thức ăn mòn ngược lại kinh mạch của mình.


Ngay khoảnh khắc thần hồn của lão bị giam cầm, tờ khế ước bồi thường đặt trên khay ngọc bên cạnh đột ngột bốc cháy. Ngọn lửa màu lam nhạt không sinh ra nhiệt lượng, mà nhanh chóng hóa thành những dòng chữ nổi lơ lửng giữa không trung. Điều khoản thứ bảy của Bồi Thường Thương Hội rành rành hiện ra, quy định rõ khi sứ giả tiếp nhận vật chứng chứa ma khí uy hiếp đến lợi ích chung, khế ước phòng ngự sẽ tự động kích hoạt. Lão trừng lớn mắt, rốt cuộc cũng hiểu ra sự cung kính của Lâm gia chỉ là vỏ bọc để ép lão tự tay ký kết điều khoản bảo vệ.


Khốn kiếp, Lâm gia các ngươi dám tính kế ta!


Lư quản sự gầm gừ, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một thanh phi đao mỏng như cánh ve bay vút ra, không chém về phía Lâm Hải mà dứt khoát cắt đứt luồng thần thức của chính lão đang nối với trận bàn. Đòn nhử bằng tà khí đã thành công ép vị cao thủ Trúc Cơ phải tự phế đi một phần hồn lực để ngăn chặn sự lây lan. Khối ngọc mất đi sự giằng co liền nổ tung thành hàng chục mảnh vụn, văng tung tóe khắp sảnh đường. Cái giá phải trả hiển hiện ngay lập tức, khóe mắt sứ giả rỉ ra hai vệt máu đen, tu vi cường hành rớt xuống sát ngưỡng Luyện Khí đỉnh phong do linh đài chấn động kịch liệt.


Lâm Hải vẫn giữ nguyên tư thế khom lưng, cẩn thận thu dọn từng mảnh vỡ trận văn trên mặt bàn, tuyệt nhiên không để lộ nửa điểm hoảng hốt.


Thượng sứ bớt giận, Tử Trúc Lĩnh tuyệt đối không dám mạo phạm quy củ.


Chấp sự ngoại sự điềm tĩnh dâng lên một chiếc túi gấm chứa đầy linh thạch hạ phẩm. Đây là ba trăm khối linh thạch kích hoạt cấm chế phòng ngự theo đúng luật lệ của quý hội. Vật chứng đã được xác nhận, khế ước đã thành lập, từ giờ khắc này, an nguy của mười dặm biên giới đành trông cậy vào uy danh của Bồi Thường Thương Hội. Mọi tổn thất nếu có từ phía Tôn gia, chiếu theo luật, Thương hội sẽ phải đứng ra phân xử.


Lư quản sự hung hăng giật lấy túi gấm, bàn tay nổi đầy gân xanh bóp nát một mảnh ngọc vỡ trong lòng bàn tay. Lão hiểu rõ mình đã rơi vào thế kẹt, nếu gạt bỏ khế ước lúc này, uy tín bảo tiêu trăm năm của Thương hội sẽ đổ sông đổ biển. Kẻ thù thực sự trong mắt lão giờ đây không phải là một gia tộc Luyện Khí đang thoi thóp, mà là đám ma tu Tôn gia dám dùng tà thuật uy hiếp đến tuyến đường thương mại. Lão hừ lạnh một tiếng, phất áo choàng quay lưng bước thẳng ra khỏi cửa viện, mang theo sát cơ ngùn ngụt hướng về phía lãnh địa kẻ thù.


Cùng lúc đó, tại cấm địa sau núi, ngọn đèn chong trong thạch thất khẽ lay động. Lâm Mặc thu hồi ngón tay đang đặt trên mặt la bàn định vị, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Mồi nhử đã được nuốt trọn, lớp bình phong hoàn hảo nhất đã được dựng lên giữa Lâm gia và cơn thịnh nộ của ngoại địch. Hắn vươn tay rút lấy một khối ngọc giản truyền âm màu đỏ tươi, rót linh lực vào bên trong để ban bố mệnh lệnh tối cao.


Truyền lệnh cho Trưởng lão giữ kho, lập tức mở niêm phong bảo khố tầng hai.


Giọng nói trầm ổn của gia chủ vang vọng qua ngọc giản, mang theo sức nặng của một quyết sách đổi máu. Trích xuất toàn bộ đan dược hồi phục thần hồn, ghi vào Sổ Công Huân khoản nợ ba trăm linh thạch vừa xuất ra cho Thương hội. Từ ngày mai, đình chỉ hoàn toàn Luật Tuần Tra Ngoại Vi, chuyển toàn bộ đệ tử sang tu bổ Hộ Sơn Đại Trận. Cuốn sổ ghi nợ trên tay vị trưởng lão già nua sẽ phải gánh thêm một con số thâm hụt khổng lồ, khiến toàn tộc phải thắt lưng buộc bụng trong nửa năm tới.


Nhưng bù lại, Lâm gia đã mua được một lá chắn Trúc Cơ vô giá. Ván cờ tiếp theo, Tôn gia sẽ phải nếm trải cảm giác bị chính thế lực mà chúng từng kiêng dè quay sang cắn xé, trong khi Tử Trúc Lĩnh âm thầm đóng chặt sơn môn, mượn cớ dưỡng thương để luyện hóa mẻ linh dịch mới.

0