Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 300: Lệnh Cho Lâm Ảnh

Đăng: 10/08/2026 09:38 3,419 từ 1 lượt đọc
Tiếng va chạm khô khốc vang lên đánh vỡ bầu không khí tĩnh lặng của gian đại sảnh bề thế nhất nhì ngọn núi chính. Một khối tàn hỏa đen ngòm, bề mặt còn lưu lại vài tia sương mù màu đỏ sẫm tỏa ra mùi máu tanh hôi, bị ném mạnh xuống giữa mặt bàn dài bằng gỗ lim. Đám đông trưởng lão bận trang phục xám tro đang ngồi dọc hai bên bất giác nín thở, ánh mắt đều đổ dồn vào thứ phế phẩm ngũ hành vừa xuất hiện. Sắc mặt ai nấy đều âm trầm, mang theo vài phần kiêng kỵ khi nhận ra luồng khí tức tà môn bám trên từng khe nứt của vật kia.


Lâm Trạch đứng ở vị trí gần bục cao nhất, vuốt chòm râu bạc với vẻ mặt đầy bi phẫn. Lão cố tình cao giọng để toàn bộ người trong điện đều nghe rõ từng chữ.


Thưa gia chủ, mảng trận nhãn này được đội tuần tra tìm thấy tại khu vực canh gác phía nam ngay sau vụ nổ đêm qua.


Lão đưa tay chỉ vào những đường vân vỡ nát, gân cổ nhấn mạnh.


Thủ pháp tàn độc, dùng máu huyết ô uế ăn mòn linh khí phòng ngự, toàn bộ khu vực này ngoài lũ tà tu Huyết Đao Hội ra thì không kẻ nào làm được. Bọn chúng đã nhắm thẳng vào linh điền của gia tộc, khiến ngân khố tháng này thâm hụt một khoản khổng lồ.


Ngồi trên chiếc ghế chủ vị, Lâm Mặc hờ hững gõ nhịp ngón tay lên tay vịn, ánh mắt lướt qua vẻ phẫn nộ giả tạo của vị trưởng lão coi kho. Hắn thừa hiểu người này đang mượn cơ hội trút bỏ hoàn toàn trách nhiệm quản lý lỏng lẻo trước đó. Khối tàn hỏa kia thực chất chỉ là một mảng trận pháp hỏng được hắn cố tình tẩm máu yêu thú, nhờ ám vệ ném vào hiện trường để che đậy việc di dời bí mật ba rương linh dược thượng phẩm. Mọi chuyện đang diễn ra chính xác theo từng bước cờ hắn đã bày sẵn từ ba ngày trước. Kẻ địch bên ngoài không hề hay biết chúng đang bị biến thành tấm bình phong hoàn hảo cho sự dịch chuyển tài nguyên của gia tộc.


Nếu Huyết Đao Hội đã muốn thử độ cứng của trận pháp phòng ngự, chúng ta cũng không thể ngồi yên chịu trận.


Lâm Mặc chậm rãi lên tiếng, chất giọng điềm tĩnh nhưng mang theo uy áp vô hình khiến cả sảnh đường im bặt.


Bắt đầu từ giờ khắc này, ban bố lệnh phong kho bán phần. Toàn bộ đan dược, pháp khí không phục vụ cho việc chiến đấu đều bị niêm phong. Đình chỉ việc cấp phát linh thạch hàng tháng cho đệ tử ngoại môn, chuyển toàn bộ ngân sách đó sang bồi đắp uy lực cho mười hai trụ cột trận văn bên ngoài.


Một gã trung niên phụ trách phân mảng luyện khí vội vàng đứng bật dậy, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.


Gia chủ, nếu cắt đứt hoàn toàn nguồn cung linh thạch, các lò luyện khí cấp thấp sẽ phải ngừng hoạt động. Đệ tử ngoại môn không có bổng lộc chắc chắn sẽ sinh lòng oán thán, ảnh hưởng đến căn cơ gia tộc.


Lâm Mặc lạnh nhạt liếc nhìn gã trung niên, tay áo khẽ phất lên.


Mảnh vỡ vương mùi cháy khét trên bàn trượt dọc theo mặt gỗ, ma sát tạo ra một tiếng rít chói tai, dừng lại ngay trước mặt kẻ vừa lên tiếng.


Khi tà tu kề đao vào cổ, ngươi định dùng linh thạch để mua mạng hay dùng pháp bảo hộ thân để giữ mạng?


Hắn không để cho đối phương kịp phản bác, lập tức quay sang nhìn vị trưởng lão coi kho đang đứng khúm núm.


Lâm Trạch, đem vật chứng tà tu này ghi vào sổ đen công huân, niêm phong cất vào tầng hai khố phòng. Bất kỳ kẻ nào dám dùng lý do tài nguyên để cản trở lệnh phòng ngự, lấy gia quy xử trí, phạt roi tước quyền.


Lâm Trạch nghe gọi tên thì giật thót, vội vàng khom lưng ôm lấy thứ phế phẩm nồng nặc mùi máu cất vào một chiếc hộp ngọc bịt kín. Lão thầm toát mồ hôi, nhận ra vị gia chủ trẻ tuổi không chỉ dùng sự việc này để hợp thức hóa thâm hụt, mà còn mượn tay lão để siết chặt toàn bộ quyền phân bổ tài nguyên trong tộc. Lệnh phong kho vừa ban ra, mọi sổ sách cũ coi như bị đóng băng, không ai có quyền tra cứu lại số lượng linh dược đã biến mất đêm qua. Bước đi này của Lâm Mặc đã hoàn toàn chặt đứt mọi ánh mắt tọc mạch từ nội bộ, đồng thời ép toàn tộc phải bước vào trạng thái cảnh giới cao nhất để ứng phó với mũi dùi dư luận sắp sửa ập đến.


Lâm Viễn, quản sự Luyện Khí các, bước vội ra khỏi hàng, mồ hôi lạnh rịn lấm tấm trên trán. Lão vung vẩy cuốn sổ ghi chép bọc da thú, giọng nói khàn đặc mang theo sự bức thiết.


Gia chủ bớt giận, lệnh phong kho bán phần lúc này chẳng khác nào tự chặt đứt đường sống của Luyện Khí các. Ba lò luyện cấp thấp đang độ rực lửa, nếu cắt đứt nguồn cung linh thạch, hàng trăm phôi kiếm đang ủ sẽ nứt vỡ toàn bộ. Đám đệ tử ngoại môn sống dựa vào bổng lộc rèn đúc, e rằng chưa đợi ngoại địch đánh tới, nội bộ đã sinh biến.


Lâm Mặc híp mắt nhìn vị quản sự đang mượn cớ bảo vệ đệ tử để giữ lại chút quyền lợi cho nhánh luyện khí. Hắn đã lường trước sự phản kháng này từ khi quyết định dùng đám thảo khấu làm bình phong. Đầu ngón tay hắn khẽ búng, một khối ngọc giản màu thanh thiên bay vút ra, cắm phập xuống mặt bàn tạo thành một âm thanh rợn người.


Trưởng lão xem kỹ lại đi, mười ngày trước, phường thị phía đông đã có lệnh thu mua đại lượng tiễn phù và thuẫn bài mộc hệ. Bọn chúng đang ráo riết chuẩn bị một đợt càn quét quy mô lớn, mà mục tiêu chính là tuyến đường vận chuyển linh quặng của Tôn gia.


Đám đông xôn xao, Lâm Viễn cầm lấy khối lưu ảnh thạch quét thần thức vào, sắc mặt lập tức trắng bệch. Lão không ngờ mạng lưới ám vệ của gia chủ đã vươn sâu vào tận hang ổ kẻ địch, nắm rõ từng biến động giá cả vật tư. Dòng thông tin lạnh lẽo trong vật chứng chứng minh rõ, tiếp tục rèn pháp khí hạ phẩm lúc này không những ế ẩm mà còn dễ trở thành miếng mồi ngon cho bầy sói đói.


Luyện Khí các đình chỉ toàn bộ lò nung cấp thấp, rút cạn địa hỏa mạch chuyển sang nuôi dưỡng trận pháp phòng ngự đỉnh núi. Số phôi kiếm nứt vỡ kia, gia tộc sẽ không bỏ đi.


Hắn hơi chồm người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy Lâm Viễn, tung ra mệnh lệnh đã tính toán cẩn mật. Hắn muốn dùng chính sự phẫn nộ chân thực của đám đệ tử ngoại môn làm mồi nhử hoàn hảo nhất, một vở kịch không cần diễn viên phải giả vờ.


Ngươi đích thân dẫn theo nhóm đệ tử đang bất mãn nhất, mang toàn bộ số phôi hỏng và pháp khí tồn kho rỉ sét, bí mật tuồn qua chợ đen ở Hắc Thủy Trấn. Bán tống bán tháo cũng được, nhưng phải để lộ thông tin rằng Tử Trúc Lĩnh đang cạn kiệt linh thạch, phải bán cả phế phẩm để duy trì trận pháp.


Một nước cờ mượn gió bẻ măng độc hiểm được bày ra ngay giữa điện nghị sự. Lâm Mặc biết rõ tai mắt của Tôn gia và đám tà tu luôn cắm chốt tại khu vực giao thương ngầm. Khi chúng thấy gia tộc họ Lâm thê thảm đến mức đem bán phế phẩm, sự nghi ngờ về những kiện hàng giá trị biến mất sẽ hoàn toàn bị xóa bỏ. Kẻ địch sẽ đinh ninh rằng trận tuyến phòng ngự đã suy sụp sau dư chấn, từ đó dồn toàn lực cắn xé đối thủ phía tây mà không mảy may đề phòng một mũi dao nhọn đang chực chờ phía sau.


Lão quản sự nuốt nước bọt, hiểu rõ mình vừa bị đẩy vào một ván cược sinh tử. Lão cắn răng tiếp nhận một tấm lệnh bài bằng đồng đen khắc chữ Điều Phối từ tay gia chủ. Đây là quyết định phân công mang tính bước ngoặt, ép nhánh chế tạo phải gánh chịu tổn thất danh tiếng nặng nề. Cái giá phải trả vô cùng chân thực, toàn bộ điểm công huân của nhánh luyện khí trong ba tháng tới bị đóng băng để làm tài sản thế chấp cho chuyến hàng giả này. Hàng trăm đệ tử ngoại môn sẽ bị cắt giảm một nửa khẩu phần đan dược, ngọn lửa oán hận ngấm ngầm bùng lên sẽ là lớp vỏ bọc che mắt tuyệt vời nhất.


Bầu không khí trong đại sảnh chùng xuống, không còn ai dám hé răng phản đối sự thay đổi khắc nghiệt của luật tộc. Lâm Mặc phẩy tay cho lui hội nghị, ánh mắt hướng về bóng tối ngoài cửa điện. Mệnh lệnh đã ban xuống, tấm lệnh bài bằng đồng đen đã nằm gọn trong tay Lâm Viễn, nhưng để cái bẫy này kín kẽ, hắn còn cần một kẻ trung gian đẩy tin tức đi nhanh hơn. Hắn lẳng lặng rót linh lực vào một tấm phù truyền âm giấu trong tay áo, chuẩn bị khởi động quân cờ thứ hai đang mai phục tại tửu lâu ngoại vi.


Sương mù ẩm thấp dính bết vào những bức tường đá rêu phong tại khu chợ đen Hắc Thủy Trấn, mang theo mùi ngai ngái của bùn lầy và rỉ sét. Lâm Tự Minh, đệ tử ngoại môn chữ Tự của gia tộc, hậm hực ném mạnh một tay nải bằng vải thô xuống mặt quầy gỗ mục nát. Lớp vải bung ra, để lộ hơn mười thanh đoản kiếm nứt nẻ, bề mặt xỉn màu và còn vương lại những vệt cháy đen nham nhở. Đám tán tu xung quanh lập tức dạt ra, ánh mắt mang theo vài phần giễu cợt khi nhìn thấy gia huy hình lá trúc mờ nhạt khắc trên chuôi vật phẩm. Sự phẫn nộ hằn rõ trên mặt gã thanh niên họ Lâm hoàn toàn là thật, bởi lệnh cắt giảm bổng lộc vừa ban xuống sáng nay đã chọc thủng hy vọng tích cóp tài nguyên đột phá Luyện Khí tầng sáu của gã.


Năm mươi khối hạ phẩm linh thạch cho toàn bộ đống phế liệu này, không mặc cả. Lâm Tự Minh nghiến răng gầm gừ, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ sọc.


Từ trong góc khuất ngập ngụa khói chướng, một nam tử vận áo tơi xám chậm rãi bước tới, vành nón trúc sụp thấp che khuất nửa khuôn mặt. Kẻ này chính là Tôn Hạc, ám tử cấp cao được phe địch cài cắm tại phường thị để theo dõi động tĩnh của Tử Trúc Lĩnh. Hắn không vội lên tiếng, chỉ vươn hai ngón tay gầy guộc kẹp lấy một đoạn kim loại gãy vụn lên quan sát. Tôn gia thừa hiểu sự giảo hoạt của vị gia chủ trẻ tuổi họ Lâm, nên Tôn Hạc tuyệt đối không tin vào bề nổi của một màn kịch than nghèo kể khổ. Nếu lò luyện khí thực sự bị tà tu phá hủy dẫn đến nổ tung, linh lực tàn dư bên trong phôi kiếm phải mang tính bạo loạn không thể đảo ngược.


Đồ bỏ đi mà cũng hét giá trên trời, hỏa hầu bên trong đã nát bét thế này, mua về chỉ tổ tốn công luyện lại. Tôn Hạc nhếch mép cười nhạt, ngón tay cái khẽ miết lên vết nứt.


Cùng lúc đó, một tia thần thức mang thuộc tính thủy âm thầm luồn lách qua kẽ hở của vật chứng, định thăm dò kết cấu linh mạch tàn dư. Hắn muốn xác nhận xem đây là lỗi do hỏa hầu tắt đột ngột, hay là gia tộc họ Lâm cố tình đánh hỏng pháp khí để diễn trò. Thế nhưng, ngay khi luồng thần thức vừa chạm vào lõi phôi, một luồng hỏa độc cuồng bạo từ tàn dư Thất Sát Phù bất ngờ bùng lên phản phệ. Nhiệt lượng hung hãn dọc theo đầu ngón tay xông thẳng vào kinh mạch, ép Tôn Hạc phải lùi gấp nửa bước, sắc mặt tức thì tái nhợt.


Hắn vội vã vận chuyển linh lực áp chế, phải cắn nát một viên Thanh Tâm Đan giấu sẵn dưới lưỡi mới miễn cưỡng dập tắt được luồng tà hỏa đang ăn mòn thức hải. Cái giá của sự thăm dò lỗ mãng khiến Tôn Hạc mất đi một phần mười lượng linh lực dự trữ, nhưng đổi lại, sự nghi ngờ trong lòng hắn đã bị đánh tan. Chỉ có hỏa lò bị cưỡng chế dập tắt trong cơn hoảng loạn tột độ mới sinh ra loại tàn hỏa vô trật tự, mang theo sát khí cắn trả hung hãn đến vậy. Lâm gia thực sự đã bị ép đến đường cùng, đến mức phải bán tháo cả những thứ rác rưởi mang mầm tai họa này để gỡ gạc tài nguyên.


Ba mươi khối linh thạch, ta lấy hết đống sắt vụn này về đắp nền trận pháp. Tôn Hạc ném ra một túi gấm nhỏ, giọng điệu chuyển sang kẻ cả, không giấu giếm ý đồ muốn sỉ nhục đối phương.


Lâm Tự Minh siết chặt nắm tay đến rướn máu, ánh mắt đầy giằng xé nhìn túi linh thạch ít ỏi, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng vơ lấy rồi quay lưng bước nhanh khỏi khu chợ đen. Gã không hề biết rằng, mọi phản ứng chân thực của mình đều nằm trong sự tính toán chi li của vị gia chủ đang ngồi tại điện nghị sự. Ở trên mái ngói cách đó không xa, Lâm Ảnh dung nhập hoàn toàn vào bóng tối, lạnh lùng ghi chép lại toàn bộ diễn biến vào một khối ngọc giản truyền tin. Tổn thất ba trăm khối linh thạch vật tư từ đống phôi kiếm này đã được ghi thẳng vào sổ nợ công huân của phòng luyện khí, đổi lại một tấm bình phong hoàn hảo che mắt kẻ thù.


Mười thanh đoản kiếm nứt nẻ kia hiện đã đổi chủ, ngoan ngoãn nằm gọn trong túi trữ vật của tên gián điệp áo tơi. Bọn chúng không hề hay biết, sâu bên trong lớp hỏa độc hỗn loạn ban nãy, Lâm Mặc đã đích thân khắc hạ một đạo Tẫn Trận Văn siêu nhỏ, chuyên dùng để định vị linh mạch. Tôn Hạc hớn hở mang theo chiến lợi phẩm quay về báo cáo, vô tình trở thành kẻ dẫn đường, kéo toàn bộ đội hình phục kích của Tôn gia bước thẳng vào tử địa mà Tử Trúc Lĩnh đã giăng sẵn ở khu vực phía tây.


Bóng dáng gầy gò của Tôn Hạc nhanh chóng lẩn khuất vào lớp sương mù dày đặc bao phủ chợ đen Hắc Thủy. Lão đi rất vội, vạt áo tơi thỉnh thoảng cọ xát vào vách đá rêu phong tạo ra những tiếng sột soạt u ám. Trên tay lão gắt gao ôm chặt chiếc túi vải thô, bên trong chứa đám phế phẩm mang theo hỏa độc tà môn vừa mua được. Tôn Hạc đinh ninh rằng thứ này chính là nhược điểm chí mạng, minh chứng cho sự suy tàn không thể vãn hồi của lò luyện khí nhà họ Lâm.


Ngay khi bóng lưng kẻ thù truyền kiếp khuất hẳn, gã thương nhân sứt sẹo vừa giao dịch chậm rãi thu dọn quầy hàng. Hắn ném mấy khối linh thạch hạ phẩm Tôn Hạc vừa trả vào một cái túi gấm nhỏ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng. Gã vốn chẳng phải tán tu lang bạt nào, mà chính là một con cờ ngoại vi được Ám Vệ đường Tử Trúc Lĩnh bí mật thu nạp từ nửa năm trước. Nhiệm vụ của gã đêm nay chỉ đơn giản là ngồi đúng vị trí, bán đúng vật cần bán cho đúng người đang khao khát tìm kiếm.


Gã thương nhân rẽ vào một con hẻm cụt nhơ nhuốc, cẩn thận đặt chiếc túi gấm lên một bệ đá nứt nẻ. Từ trong bóng tối, một bàn tay thon dài đeo bao tay da thú vươn ra tóm lấy chiến lợi phẩm. Lâm Ảnh vận hắc y kín mít, khẽ vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của những viên đá phát sáng. Kế hoạch mượn đao giết người do gia chủ vạch ra đã hoàn tất khâu mồi nhử một cách hoàn hảo, không để lộ bất kỳ dấu vết nào chỉ điểm về phía ngọn núi chính.


Cùng thời điểm đó, tại thư phòng hẻo lánh phía sau điện nghị sự Tử Trúc Lĩnh, một viên ngọc giản truyền âm khẽ rung lên bần bật. Lâm Mặc nhắm hờ mắt, rót một luồng thần thức mỏng manh vào bên trong để tiếp nhận tin tức từ chợ đen truyền về. Mọi biến số đều nằm gọn trong dự tính của hắn. Tôn gia đã cắn câu, tự bỏ tiền túi ra mua lấy sự hoang tưởng của chính mình, đồng thời mang cái vỏ bọc tà tu về tự hù dọa nội bộ gia tộc.


Lâm Mặc đặt viên ngọc giản xuống mặt bàn, ngòi bút lông sói chấm đẫm chu sa bắt đầu lướt nhanh trên cuốn sổ công huân bọc da thú. Hắn không chút do dự ghi thêm một khoản thu nhập ẩn vào quỹ đen của tộc.


Truyền lệnh cho Lâm Ảnh, toàn bộ số linh thạch vừa thu được từ tay Tôn Hạc không đưa về kho chung. Giọng nói trầm thấp của vị gia chủ trẻ vang lên, dặn dò tên ám vệ đang quỳ một chân hầu mệnh ngoài cửa. Chuyển thẳng số tài nguyên đó đến điểm tập kết tại thung lũng sương mù, giao cho đội trận pháp.


Quyết định này tàn nhẫn tước đoạt cơ hội bù đắp thâm hụt của ngân khố công khai, buộc các trưởng lão phải tiếp tục siết chặt chi tiêu theo lệnh phong kho bán phần. Đổi lại, nguồn tài nguyên bất minh kia sẽ trở thành nhiên liệu cắm mốc cho một đại trận cấp hai đang âm thầm thành hình. Tôn Hạc mất đi linh thạch để rước về một mầm mống hoang mang, còn Lâm gia lại dùng chính tiền của kẻ thù để củng cố nền móng cho mạch khoáng mới.


Còn nữa, mang thứ này đi. Lâm Mặc hất tay áo, một luồng kình phong cuốn theo một tấm mộc bài nhuốm máu đen bay thẳng ra ngoài cửa sổ. Vật này vốn là lệnh bài tùy thân của một tên tiểu đầu mục Huyết Đao Hội đã bị hắn bí mật hạ sát từ ba tháng trước.


Đem nó chôn dưới gốc cây khô héo nhất ở bìa rừng phía tây, nơi giáp ranh với lãnh địa Tôn gia.


Tên ám vệ bắt lấy cọc tiêu định mệnh, thân ảnh lập tức hóa thành một đạo hắc vụ tan biến vào màn đêm lạnh lẽo. Ván cờ tàn khốc đã bước sang giai đoạn ép buộc xung đột. Sáng ngày mai, khi đội tuần tra bảo vệ linh điền của Tôn gia đi ngang qua khu vực đó, mảnh lệnh bài mang hơi thở tà tu sẽ chính thức bùng nổ uy áp. Cục diện giằng co sẽ bị phá vỡ, buộc Tôn tộc trưởng phải đưa ra quyết định khai chiến với Huyết Đao Hội, hoặc chấp nhận nuốt cục tức vào bụng để bảo toàn lực lượng.

0