Chương 298: Linh Chu Số Ba Đã Thoát Hiểm
Tôn Cương phẩy tay, ba tên tinh nhuệ phía sau lập tức tản ra ba hướng, tạo thành thế gọng kìm siết chặt miệng hẻm núi. Gã bóp nát một tấm Ẩn Tức Phù, mượn nhờ bóng tối trườn tới như một con rắn độc. Theo tin tức từ nội tuyến, Lâm gia chỉ phái hai gã chấp sự Luyện Khí tầng sáu hộ tống chuyến hàng này. Chỉ cần đoạt được vật chứng chứa đựng chìa khóa mở cấm địa, Tôn gia sẽ danh chính ngôn thuận nuốt trọn linh mạch Tử Trúc Lĩnh mà không sợ Tông môn trách phạt.
Thế nhưng, khi mũi chân Tôn Cương vừa chạm vào vách đá cửa hẻm, Khứu Linh Bàn trong tay gã đột ngột nứt toác. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận văn phòng ngự dưới lớp đất bùn bị kích hoạt, hất văng ba tên tinh nhuệ ngược trở lại. Từ trong bóng tối của hẻm Quỷ Sầu, hàng chục đạo phù lục rực lửa xé gió lao tới, kèm theo tiếng gầm thét đầy sát khí của đám tán tu Huyết Đao Hội. Tôn Cương trợn trừng mắt, vội vã tế xuất một tấm khiên linh mộc ra cản đỡ, lồng ngực chấn động mãnh liệt. Gã không hề biết rằng, món đồ mang theo hơi thở của Lâm gia đã bị ném thẳng vào giữa sào huyệt của đám cường đạo khát máu nhất Nam Cương từ nửa canh giờ trước.
Cùng lúc đó, tại sương phòng hẻo lánh phía tây Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc chậm rãi thu hồi thần thức khỏi mặt Thủy Kính Bàn. Sóng gợn trên pháp khí phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ phía xa, báo hiệu trận huyết chiến đã chính thức bùng nổ. Vị gia chủ trẻ tuổi vê nhẹ vụn than đen trên đầu ngón tay, khóe mắt không lộ ra nửa điểm gợn sóng. Hắn biết rõ kẻ thù là những kẻ đa nghi nhưng tham lam, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội cướp đoạt tài nguyên khi thấy Lâm gia có dấu hiệu suy yếu.
"Gia chủ, Ám vệ số Bảy đã rút lui an toàn, hoàn toàn không để lại dấu vết linh lực." Lâm Ảnh từ trong góc khuất bước ra, thanh âm khàn khàn bẩm báo. "Đám người Tôn gia đã giao thủ với Huyết Đao Hội. Trận thế của tán tu rất hiểm độc, ít nhất hai tên tinh nhuệ đối phương đã bỏ mạng."
Lâm Mặc gật đầu, tiện tay ném khối linh thạch thượng phẩm đã cạn kiệt linh khí vào chậu than. Hắn không cần tự mình ra tay, chỉ mượn một mồi nhử giả mạo và thói quen truy vết của kẻ địch để dọn dẹp chướng ngại vật. "Tốt lắm. Kẻ địch càng đánh hăng, chúng ta càng có thời gian che đậy. Gọi Nhị trưởng lão Lâm Trạch đến đây."
Chỉ một nén hương sau, Lâm Trạch đẩy cửa bước vào, trên tay vẫn ôm khư khư cuốn Sổ Công Huân bìa da thú. Lão trưởng lão vuốt mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt nhìn quanh sương phòng như sợ có người vểnh tai nghe lén. Đêm nay Tử Trúc Lĩnh liên tục phát sinh dị biến, từ vụ nổ ở khoáng mạch phía đông đến lệnh cấm túc toàn bộ đệ tử chữ Tự, khiến nội bộ gia tộc không khỏi hoang mang.
"Nhị thúc, lập tức ghi vào sổ: Đêm nay tà tu tập kích, khoáng mạch phía đông sụp đổ, toàn bộ ba ngàn cân Hỏa Đồng Thạch chưa kịp tinh luyện đã bị phá hủy hoàn toàn." Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, giọng điệu lạnh nhạt ban bố mệnh lệnh. "Trừ đi một nửa số điểm công huân tháng này của toàn bộ chấp sự phụ trách tuần tra mỏ quặng."
Lâm Trạch há hốc mồm, cuốn sổ trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Lão lắp bắp phản bác, khuôn mặt già nua nhăn nhúm lại vì xót của. "Gia chủ! Ba ngàn cân Hỏa Đồng Thạch là sản lượng cả một mùa! Nếu ghi nhận tổn thất này, quỹ chung của gia tộc sẽ lập tức thâm hụt, tháng sau lấy gì phân phát bổng lộc cho đệ tử? Hơn nữa, đám chấp sự kia đều là người chịu khó, vô cớ phạt công huân, e rằng lòng người sẽ oán thán."
"Đây là cái giá bắt buộc phải trả để vở kịch này không có sơ hở." Lâm Mặc đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt đầy vẻ kháng cự của vị trưởng lão. "Bên ngoài có vô số tai mắt cài cắm. Nếu chúng ta không tỏ ra đau xót, không thực sự cắt thịt bòn gân, chúng làm sao tin vụ nổ ban nãy là thật? Làm sao tin chúng ta đã cùng đường đến mức phải bỏ lại cơ ngơi?"
Lâm Mặc rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng đồng đen, ném mạnh lên cuốn sổ công huân. Bề mặt lệnh bài khắc trận văn phong tỏa chằng chịt, tỏa ra hàn khí buốt xương. "Kể từ khắc này, phong tỏa hoàn toàn khu vực phía đông. Hủy bỏ ba trạm gác vòng ngoài, rút toàn bộ nhân thủ về tử thủ Linh Điền. Ai dám lén lút tiếp cận phế tích, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả."
Lâm Trạch run rẩy nhìn tấm lệnh bài phong cấm, rốt cuộc cũng hiểu ra sự tàn khốc trong bố cục của gia chủ. Sự hy sinh ba ngàn cân Hỏa Đồng Thạch và tiền đồ của vài tên chấp sự chỉ là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che giấu việc dung hợp mạch khoáng mới. Lão cắn răng gật đầu, bút lông dính chu sa hạ xuống mặt giấy, chính thức biến một khối tài sản khổng lồ thành tro bụi trên sổ sách. Hậu quả của quyết định này sẽ khiến Tử Trúc Lĩnh phải cắt giảm cung phụng ít nhất nửa năm, nhưng bù lại, một tấm màn đen hoàn hảo đã được phủ xuống, che khuất hoàn toàn tầm mắt của những thế lực đang dòm ngó bên ngoài.
"...không để lại dấu vết linh lực." Lâm Ảnh từ trong góc khuất bước ra, thanh âm khàn đục lọt thỏm vào khoảng không vắng lặng.
Lâm Mặc khẽ gật đầu, phủi sạch tàn tro trên ống tay áo. Hắn xoay người bước về phía mật đạo nằm sau bức bình phong, thanh âm lạnh nhạt vang lên.
"Bọn chúng đã cắn câu thì cứ để Huyết Đao Hội bào mòn sinh lực. Truyền lệnh cho đội vận chuyển, lập tức xuất phát theo lộ trình Hắc Thủy Động. Nhớ kỹ, không được dùng bùa chú tăng tốc, chỉ mượn thế nước mà đi."
Dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh, Hắc Thủy Động ầm ầm tiếng sóng ngầm va đập vào vách đá. Hơn mười chiếc rương bọc chì, bên trong chứa đựng toàn bộ linh thảo cốt lõi và ba bình Tử Trúc Linh Dịch pha loãng, đã được xếp gọn lên một chiếc linh chu cỡ nhỏ.
Chấp sự Lâm Uyên đứng trên mũi thuyền, trán rịn đầy mồ hôi hột. Lão liên tục kiểm tra lại các mắt xích phong ấn, ánh mắt đảo quanh đầy vẻ bất an.
Khi thấy bóng dáng gia chủ xuất hiện từ cửa hầm, Lâm Uyên vội vã tiến lên bẩm báo. Sắc mặt lão trắng bệch, giọng nói mang theo vài phần run rẩy.
"Gia chủ, dư chấn từ vụ nổ ở hẻm Quỷ Sầu ban nãy đã làm nhiễu loạn địa mạch khu vực này. Thủy triều ngầm dâng cao bất thường, nếu linh chu tiến vào lúc này, trận văn che giấu thông thường tuyệt đối không chịu nổi áp lực."
Lâm Mặc bước tới sát mép nước, phóng thần thức dò xét dòng chảy cuồn cuộn đen ngòm. Hắn thừa hiểu nỗi lo của vị chấp sự già. Lâm Uyên tuy trung thành nhưng tính tình bảo thủ, luôn sợ phải gánh trách nhiệm nếu làm thất thoát tài sản của gia tộc.
"Nếu muốn hoàn toàn xóa sạch dấu vết linh lực trong dòng nước xiết, chỉ có cách ép xung Thủy Độn Trận Bàn." Lâm Mặc bình thản mở miệng, ánh mắt ghim chặt vào khối pháp khí hình bát giác đang gắn ở đầu thuyền.
Lâm Uyên giật nảy mình, vội vàng xua tay can ngăn.
"Tuyệt đối không thể! Đó là pháp khí nhị giai hạ phẩm duy nhất của phòng vận chuyển. Nếu ép xung nạp ba viên trung phẩm linh thạch, trận bàn chắc chắn sẽ rạn nứt, thậm chí phế bỏ hoàn toàn. Tổn thất này..."
"Tổn thất này cứ ghi thẳng vào sổ nợ công huân của đội vận chuyển." Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang lời lão chấp sự. "Ta ban lệnh xuất kho bù đắp, nhưng cho các ngươi nợ năm trăm điểm công huân, trả dần trong mười năm. Đổi lại, chuyến hàng này phải an toàn đến được phường thị Trung Châu mà không kinh động đến bất kỳ kẻ nào."
Quyết định ép nợ này của gia chủ khiến Lâm Uyên chấn động, nhưng cũng chặt đứt mọi sự do dự trong lòng lão. Thà gánh nợ công huân còn hơn là làm chậm trễ đại kế di dời tài nguyên, dẫn đến họa diệt môn.
Lão cắn chặt răng, tự tay lấy ra ba viên trung phẩm linh thạch hệ thủy, hung hăng vỗ thẳng vào ba lõi trống trên Thủy Độn Trận Bàn.
Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa hang động ẩm thấp. Bề mặt ngọc thạch của trận bàn lập tức nứt toác ra năm sáu đạo khe hở, tỏa ra thứ ánh sáng lam nhạt chập chờn.
Cái giá phải trả cho sự an toàn tuyệt đối chính là một kiện pháp khí trấn phái bị hủy hoại căn cơ. Đổi lại, một màn sương mù dày đặc mang theo hơi thở của bọt nước nhanh chóng bao phủ lấy toàn bộ thân thuyền, triệt để dung hợp với dòng chảy ngầm.
Lâm Mặc khoanh tay đứng nhìn chiếc linh chu từ từ trôi dạt vào bóng tối, mang theo hy vọng quật khởi của cả một thế hệ Lâm gia. Hắn không hề xót xa cho món pháp khí vừa hỏng, bởi trong ván cờ này, mọi thứ đều có thể mang ra làm mồi nhử.
Đợi đến khi mặt nước hoàn toàn phẳng lặng, hắn mới quay sang nhìn Lâm Ảnh vẫn luôn đứng lặng im như một cái bóng phía sau.
Từ trong nhẫn trữ vật, Lâm Mặc lấy ra một cuốn sổ ghi chép khoáng sản đã bị cháy sém một nửa. Bên trong vật chứng này ghi khống số lượng linh thạch khổng lồ mà Lâm gia thu hoạch được, kèm theo vài vết máu đã khô đen.
"Đem cuốn sổ này ném vào khu rừng rậm cách trạm gác phía nam của Tông môn hai dặm." Lâm Mặc vạch ra một đường cong hiểm hóc trong kế hoạch. "Sáng ngày mai, Tông môn sẽ phát hiện ra nó. Bọn họ sẽ tự động suy luận rằng, Tôn gia đã thành công phục kích đội vận chuyển của chúng ta, cướp đi tài nguyên và đánh rơi vật chứng trong lúc rút lui."
Lâm Ảnh cung kính nhận lấy cuốn sổ cháy sém, thân hình hóa thành một luồng khói đen tản đi.
Bố cục đã hoàn thiện thêm một tầng. Tôn gia không những đang phải đổ máu với Huyết Đao Hội ở hẻm Quỷ Sầu, mà ngày mai còn phải đối mặt với cơn thịnh nộ tra khảo từ Tông môn vì tội danh cướp đoạt tài nguyên. Còn Lâm gia, với thân phận kẻ bị hại mất cả pháp khí lẫn hàng hóa, sẽ danh chính ngôn thuận đóng cửa Tộc viện, phong tỏa tin tức để âm thầm tiêu hóa số linh dược vừa được chuyển đi.
Ba viên trung phẩm linh thạch vừa khảm vào rãnh nứt, bề mặt Thủy Độn Trận Bàn nhị giai lập tức phát ra tiếng răng rắc chói tai. Lâm Uyên cắn chặt khớp hàm, điên cuồng rót linh lực vào trung tâm pháp khí, mặc kệ những đường vân xanh biếc đang vỡ vụn từng mảng. Một cỗ lực lượng cuồng bạo bùng nổ, bao trùm lấy chiếc linh chu bằng gỗ ô mộc. Con thuyền vọt đi như một mũi tên đen, đâm sầm vào dòng nước xiết lạnh buốt của Hắc Thủy Động, bỏ lại phía sau bến ngầm đang rung chuyển vì địa mạch nhiễu loạn.
Sóng ngầm cuộn trào mang theo hàn khí thấu xương, ép lớp linh quang bảo vệ thuyền mỏng lại chỉ còn bằng tờ giấy. Đứng ở mũi thuyền, ánh mắt Lâm Uyên bỗng co rụt lại khi thần thức đảo qua khúc quanh phía trước. Dưới đáy dòng sông ngầm, ba cây cột đồng cắm sâu vào vách đá đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, giăng thành một tấm lưới bằng tơ nhện gai góc chặn đứng toàn bộ thủy đạo. Đây tuyệt đối không phải bẫy rập tự nhiên, mà là Khốn Thủy Trận do kẻ có tâm chuẩn bị từ trước.
"Tôn gia quả nhiên không gom hết trứng vào một giỏ, trên cạn có mồi nhử, dưới nước liền cắm sẵn chốt chặn."
Lâm Uyên lẩm bẩm, bàn tay siết chặt lấy mạn thuyền. Hắn không ra lệnh dừng lại mà đột ngột vung tay, ném thẳng ba chiếc rương gỗ bọc sắt bích thủy về phía tấm lưới trận pháp. Đây chính là đòn nhử mà gia chủ đã căn dặn từ trước, dùng một phần tài nguyên giả để dò xét hư thực. Những chiếc rương vừa chạm vào tơ nhện liền bị cắt nát, để lộ ra hàng đống quặng đá màu đỏ au đang bốc khói xèo xèo.
Từ trong bóng tối của hốc đá, một bóng đen trùm áo tơi khẽ ồ lên một tiếng kinh ngạc. Kẻ này vốn định dùng lưới vây bắt sống toàn bộ người Lâm gia, nhưng khi nhìn thấy màu đỏ của quặng đá, gã lập tức nhận ra điểm dị thường. Hỏa Diệm Sa chạm nước tất sinh biến, bọn chúng muốn dùng thuộc tính tương khắc để phá trận nhãn. Bóng đen hừ lạnh, hai tay nhanh chóng biến ảo pháp quyết. Gã từ bỏ ý định vây nhốt, trực tiếp kích hoạt sát chiêu, điều động dòng nước ngầm hóa thành ba con thủy xà khổng lồ lao thẳng về phía linh chu.
Ngay khoảnh khắc bầy rắn nước há cái miệng rộng chực chờ vồ tới, Lâm Uyên không hề hoảng loạn. Hắn móc từ trong ngực áo ra một mảnh ngọc bài sứt mẻ, bên trên còn vương chút bùn đất cháy đen từ tàn tích vụ nổ phía đông Tử Trúc Lĩnh. Lấy bạo chế bạo, dùng chính khí tức nhiễu loạn của trận pháp vỡ nát để định thủy. Lâm Uyên gầm lên một tiếng, ném mạnh vật chứng này vào giữa vòng xoáy do ba con thủy xà tạo ra.
Mảnh ngọc mang theo tàn dư bạo động của địa mạch vừa tiếp xúc với thủy linh lực liền tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền. Nước sông ngầm sôi sùng sục, trận văn của Khốn Thủy Trận bị nhiễu loạn nghiêm trọng, khiến ba con thủy xà mất đi quyền khống chế, đâm sầm vào vách đá. Tuy nhiên, dư chấn của vụ va chạm cũng dội ngược trở lại. Mặt trận bàn trong tay Lâm Uyên vỡ vụn thành bột mịn, lớp linh quang bảo vệ thuyền hoàn toàn tắt ngấm.
"Đừng dừng tay! Đốt linh thạch, dùng sức người đẩy thuyền vượt qua khúc quanh!"
Lâm Uyên quát lớn, tự mình cắn nát một viên Tụ Khí Đan để ép linh lực duy trì tốc độ. Bốn gã đệ tử phụ trách chèo lái phía sau đồng loạt kêu lên đau đớn, linh lực trong đan điền bị rút cạn đến mức kinh mạch hai cánh tay sưng tấy, tím bầm. Hắn biết rõ, cái giá cho việc lách qua chốt chặn này chính là năm trăm điểm công huân nợ ngập đầu đã được ghi thẳng vào sổ sách của phòng nghị sự. Chiếc linh chu mất đi khả năng tàng hình, giờ đây chỉ có thể dựa vào sức trâu để cắm đầu lao về phía ranh giới Nam Cương.
Ở phía sau, bóng đen trùm áo tơi chật vật trồi lên từ dòng nước đục ngầu, sắc mặt tái nhợt vì bị trận pháp cắn trả. Gã vớt lấy một mảnh ván rương vỡ nát đang trôi nổi, ánh mắt chăm chú nhìn vào một ký hiệu hình đầu lâu rỉ máu được khắc chìm bên dưới lớp sơn. Huyết Đao Hội sao lại nhúng tay vào thủy đạo, chẳng lẽ chuyến hàng này không phải của Lâm gia, mà là đám tán tu kia mượn đường tẩu tán. Gã nghiến răng, lập tức lấy ra một tấm truyền âm phù, cấp báo tin tức sai lệch này về cho trưởng lão Tôn gia.
Ván cờ mượn đao giết người của Lâm Mặc tại Tử Trúc Lĩnh một lần nữa phát huy tác dụng ở tuyến dưới. Chiếc rương chứa ký hiệu giả mạo đã chính thức đổi chủ, găm thêm một nhát dao nghi ngờ vào giữa liên minh tạm bợ của kẻ địch. Còn tại bến ngầm, đội tuần tra nội sơn đã bắt đầu phong tỏa hiện trường, ban bố lệnh cấm túc toàn bộ khu vực theo chỉ thị từ nghị sự điện. Mọi dấu vết về chuyến đi bão táp này sẽ tạm thời bị chôn vùi dưới lớp bùn lầy của Hắc Thủy Động, chờ đợi hồi kết đẫm máu trên bờ.
ột luồng sóng xung kích bạo liệt, xé toạc màn nước đen ngòm đang bủa vây thân thuyền. Khối tàn ngọc mang theo linh lực cuồng bạo va chạm thẳng vào mắt bão của vòng xoáy thủy xà, tạo ra chuỗi âm thanh nổ đì đùng như sấm rền dưới đáy nước. Cột nước vỡ nát, hóa thành hàng vạn bọt khí sắc nhọn bắn ngược trở lại, găm phập vào lớp khiên chắn mỏng manh của linh chu. Trận nhãn hệ thủy bị phá vỡ trong tích tắc, khiến áp lực giam cầm xung quanh khoang lái đột ngột giảm mạnh.
Kẻ mặc áo tơi đứng trên mỏm đá ngầm khẽ ồ lên một tiếng, gã không ngờ một tên chấp sự Luyện Khí kỳ lại dám dùng lối đánh tự sát để phá vây. Nhận ra mưu đồ mượn lực đẩy để đào tẩu của đối phương, gã lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì tiếp tục duy trì cấm chế diện rộng, tên sát thủ vung tay tế xuất một sợi xích sắt rỉ sét. Pháp khí mang thuộc tính hủ thực này xé gió lao đi, móc ngầm vào mạn phải của con thuyền, ý đồ kéo giật toàn bộ khoang chứa hàng chìm xuống đáy bùn.
Lâm Uyên đứng trước mũi thuyền, khóe mắt giật liên hồi khi cảm nhận được mạn phải đang bị lực lượng ăn mòn gặm nhấm. Gã nhớ lại lời căn dặn lạnh lẽo của gia chủ trước lúc khởi hành, cắn răng đưa ra một quyết định đau đớn. Bàn tay thô ráp đập mạnh lên bàn điều khiển, gã chủ động ngắt đứt nguồn cung cấp linh khí cho ba ô trận vị phòng ngự phía đông. Đồng thời, gã kích hoạt toàn bộ hỏa linh thạch dự trữ, dồn ép vào buồng đốt trung tâm.
Con thuyền gỗ rung lên bần bật, linh cốt mạn phải kêu răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn. Lợi dụng khoảnh khắc mạn thuyền sụp đổ, ba chiếc rương gỗ lim chứa đầy hắc vụ thảo lập tức rơi tự do xuống dòng nước xiết. Sợi xích sắt của kẻ địch quấn chặt lấy những chiếc rương này, lôi tuột chúng về phía mỏm đá ngầm. Đổi lại cái giá là một phần ba khung thuyền bị hủy hoại, linh chu mượn lực đẩy phản chấn từ vụ nổ thứ cấp, vọt thẳng ra khỏi miệng hang Hắc Thủy Động.
Kẻ mặc áo tơi thu hồi sợi xích, đắc ý nhìn ba rương gỗ nặng trịch vừa cướp được. Gã cười gằn, cho rằng bản thân đã tóm gọn toàn bộ tinh hoa tài nguyên mà Lâm gia định tẩu tán. Thế nhưng, gã hoàn toàn không nhận ra dưới đáy chiếc rương thứ hai có gắn chặt một mẩu trận bàn định vị đã được làm mờ vân mạch. Món vật chứng này không ngừng phát ra thứ mùi hương nhạt nhòa của đầm lầy, âm thầm đánh dấu vị trí của gã vào sâu trong ngọc giản theo dõi tại Tử Trúc Lĩnh.
Bên trong sương phòng tĩnh lặng, Lâm Mặc nhìn chấm sáng mờ ảo vừa dịch chuyển khỏi khu vực Hắc Thủy Động trên mặt Thủy Kính. Vị gia chủ trẻ tuổi khẽ gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, cục diện mượn đao giết người rốt cuộc đã hoàn thiện mảnh ghép cuối cùng. Bọn chúng tưởng rằng đã cướp được tài nguyên cốt lõi, nhưng thực chất chỉ rước về một đạo bùa đòi mạng. Chấm sáng kia hiện đang di chuyển thẳng về hướng đông, trùng khớp với lộ trình rút lui của Tôn gia.
Lâm Ảnh đứng hầu bên cạnh, cung kính dâng lên một cuốn sổ bìa đen ghi chép tổn thất.
Bẩm gia chủ, linh chu số ba đã thoát hiểm nhưng hỏng hoàn toàn thân vỏ mạn phải, cần ít nhất ba trăm điểm công huân để tu bổ.
Lâm Mặc không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng mang theo mệnh lệnh không thể chối cãi.
Ghi nợ số công huân này vào sổ của tiểu đội Lâm Uyên, cấm túc toàn bộ thành viên tham gia vận chuyển trong ba tháng. Sáng mai, truyền lệnh phong tỏa kho tài nguyên cấp hai, xuất ra ba mươi viên Hồi Xuân Đan để an ủi những kẻ bị thương. Đồng thời, niêm yết thông báo tại bảng nhiệm vụ, tuyên bố tuyến đường thương mại phía đông đã bị cường đạo tập kích, gia tộc tạm thời cắt đứt mọi giao dịch ngoại vi.
Lâm Ảnh cúi đầu nhận lệnh, thầm hiểu rõ sự tàn nhẫn và tinh vi trong quyết sách này. Việc phạt nợ công huân và phong kho không chỉ che mắt những kẻ nội gián còn sót lại, mà còn hợp thức hóa thân phận nạn nhân của gia tộc. Không một ai trong tộc biết rằng, ba chiếc rương gỗ lim vừa đổi chủ kia vốn dĩ chứa đầy bột phấn kích cuồng yêu thú.
Đêm nay, mẩu trận bàn định vị đã nằm gọn trong tay kẻ địch mặc áo tơi, dẫn dụ toàn bộ ánh mắt của Huyết Đao Hội đổ dồn về phía lãnh địa Tôn gia. Sáng ngày mai, trong buổi tộc nghị định kỳ, Lâm Mặc sẽ chính thức đem mảnh vỡ linh cốt dính máu của con thuyền ra làm vật chứng. Hắn sẽ dùng chính sự tổn thất tài nguyên này để ép các trưởng lão thông qua đạo luật tăng cường tuần tra nội bộ, đồng thời danh chính ngôn thuận gửi hịch văn cầu viện lên Tông môn, buộc bọn họ phải đứng ra xử lý cục diện hỗn loạn do chính Tôn gia gây ra.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.