Chương 317: Tử Khẽ Mỉm Cười
Tăng thêm ba phần hỏa hầu, dẫn địa mạch từ hướng Đông Nam sang đây!
Lâm Viễn gầm lên, ngón tay liên tục kết ấn đánh ra từng đạo pháp quyết dung nhập vào vách lò. Hắn đang khao khát lập công. Nếu mẻ khí cụ này hoàn thành đúng hạn, khoản nợ năm trăm điểm công huân từ đợt làm hỏng linh điền tháng trước sẽ được xóa bỏ. Thế nhưng, ngọn lửa dưới đáy lò đột ngột chuyển sang màu xanh lục tà dị, cắn nuốt ngược lại thần thức của gã. Mặt đồng thau của lò Bát Quái xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc, rỉ ra những tia hỏa độc khét lẹt. Cái giá của việc ép địa mạch vận hành quá tải đã bắt đầu hiện rõ, vách ngăn bảo vệ tầng hầm thứ nhất đang rung lên bần bật, tiêu hao trận văn duy trì không gian.
Ngay lúc vệt nứt sắp lan rộng, một bàn tay lạnh toát vỗ nhẹ lên vai Lâm Viễn.
Linh lực hệ Thủy âm hàn luồn theo kinh mạch, nháy mắt dập tắt sự bạo động của hỏa độc. Lâm Viễn giật mình quay lại, kinh hãi nhận ra ám vệ Lâm Ảnh đã đứng ngay phía sau từ lúc nào. Tên hắc y nhân không nói một lời thừa thãi, trực tiếp ném lên bàn đá một khối mộc lệnh chạm khắc tước ấn của gia chủ. Vật chứng mang theo uy áp nhàn nhạt của tu sĩ Trúc Cơ khiến toàn bộ thợ rèn trong phòng lập tức ngừng tay, không khí nóng bức bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Gia chủ có lệnh, thay đổi quy trình tinh luyện.
Đổi quy trình? Nhưng thưa đại nhân, vật liệu chỉ mới loại bỏ được bảy thành tạp chất, nếu đúc ngay lúc này...
Bảy thành là đủ.
Lâm Ảnh lạnh lùng ngắt lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt mộc lệnh.
Đem toàn bộ số quặng bán thành phẩm này đúc thành cờ đuôi nheo cắm tại mười dặm biên giới. Tuyệt đối không được dùng linh dịch để che lấp vân nứt trên bề mặt pháp khí.
Sắc mặt Lâm Viễn trắng bệch, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm vạt áo đạo bào. Theo Luật Luyện Khí của gia tộc, việc cố ý xuất xưởng pháp khí mang tì vết sẽ bị khép vào tội phá hoại tài nguyên. Hắn thầm tính toán, nếu làm theo mệnh lệnh này, không những không được xóa nợ mà chắc chắn sẽ bị phạt đi canh gác mỏ quặng ba năm. Nhưng nhìn ánh mắt không chút gợn sóng của tên ám vệ, Lâm Viễn chợt rùng mình hiểu ra một tầng thâm ý cay nghiệt ẩn sau quyết sách này.
Gia chủ hoàn toàn không cần những trận kỳ hoàn hảo.
Tin tức giả về một khoảng trống phòng ngự đã được tuồn cho Tôn gia qua đường chợ đen đêm qua. Nếu bỗng nhiên mười dặm biên giới xuất hiện một dàn pháp khí phòng ngự mới toanh, tinh xảo không tì vết, đám thám tử sành sỏi của kẻ địch chắc chắn sẽ sinh nghi và lùi bước. Ngược lại, những cán cờ xám xịt, đầy rạn nứt và tỏa ra linh khí hỗn loạn này sẽ trở thành bằng chứng thép. Nó chứng minh cho Tôn gia thấy rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt tài nguyên, phải dùng đến cả phế phẩm để vá víu Hộ Sơn Đại Trận trong cơn tuyệt vọng. Một lớp bình phong hoàn hảo được dựng lên từ chính sự oan uổng của vị chấp sự nhỏ nhoi, ép kẻ thù phải tự tin bước chân vào mồ chôn Tử Lôi Phù Trận.
Đã rõ thưa đại nhân, ta sẽ tự mình đem ghi chép vào Sổ Công Huân.
Lâm Viễn cắn răng bưng lấy mộc lệnh, chấp nhận trở thành con tốt thí gánh chịu tiếng xấu tham công tiếc việc, làm hỏng mẻ khoáng thạch quý giá. Hắn xoay người, vung búa nện thẳng xuống khối kim loại tàn tạ, cố tình để linh lực phân tán làm bề mặt vật phẩm sần sùi thêm vài phần. Nửa canh giờ sau, ba mươi món khí cụ mang theo hơi thở suy bại chính thức được xuất xưởng. Lệnh phạt trừ ba trăm điểm công huân lập tức được khắc lên thẻ bài cá nhân của Lâm Viễn, đồng thời phong tỏa quyền truy cập kho linh thạch của hắn trong nửa năm. Ở ngoài kia, bầu trời Nam Cương bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, những vật chứng mang tì vết này đã được âm thầm vận chuyển ra tiền tuyến, sẵn sàng nghênh đón những đạo thần thức dò xét đầu tiên từ bầy sói đang rình rập.
Tuyệt đối không được loại bỏ lớp hỏa độc này. Lâm Ảnh bồi thêm một câu lạnh lẽo, triệt để đánh nát chút hy vọng vớt vát của vị chấp sự.
Lâm Viễn sững sờ, hai tay đang duy trì pháp quyết bất giác run lên. Gia quy điều thứ mười bốn ghi rõ, bất kỳ thợ rèn nào cố tình xuất xưởng pháp khí mang theo hỏa độc đều bị phế tu vi, đày ra mỏ quặng. Khối kim loại trong lò lúc này chỉ mới dung hợp được bảy phần, linh khí hỗn loạn tột độ. Nếu cưỡng ép đổ khuôn, thành phẩm sinh ra chẳng khác nào một mớ phế liệu tùy thời có thể nổ tung.
Chuyện này vi phạm nghiêm trọng quy củ của Luyện Khí Các. Lâm Viễn nghiến răng, ánh mắt đảo từ khối mộc lệnh sang vệt nứt đang lan rộng trên mặt đồng thau. Trừ phi ngài đại diện ám vệ đường lưu lại thần thức vào Sổ Công Huân, ghi rõ đây là mật lệnh ép buộc. Bằng không, cái danh phá hoại tài nguyên này ta gánh không nổi.
Hắn không ngốc. Đứng trước ranh giới sinh tử của gia tộc, những nhân vật nhỏ bé như hắn rất dễ trở thành con tốt thí để xoa dịu dư luận. Việc đòi hỏi một bằng chứng ghi nhận trách nhiệm là cách duy nhất để tự bảo vệ mình khỏi hội đồng trưởng lão sau này.
Lâm Ảnh không hề lộ ra vẻ bất ngờ. Hắn lật tay, lấy ra một viên ngọc giản truyền âm màu thanh thiên, trực tiếp rót một luồng thần thức lạnh lẽo vào bên trong rồi ném thẳng lên bàn đá.
Gia chủ đã đoán trước ngươi sẽ sợ hãi mà chối bỏ trách nhiệm. Bên trong vật này đã ghi sẵn chỉ dụ miễn trừ hình phạt. Toàn bộ tổn thất của mẻ đúc này, kể cả việc hư hại trận văn bảo vệ, đều sẽ do nội khố chi trả. Lâm Ảnh khoanh tay trước ngực, ánh mắt khóa chặt vào ngọn lửa đang chuyển màu tà dị. Bắt đầu đi, thời gian của chúng ta không còn nhiều.
Nắm được bùa hộ mệnh trong tay, Lâm Viễn không còn do dự. Hắn hít sâu một hơi, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tâm huyết thẳng vào vách lò đang rên rỉ. Huyết khí bốc hơi xèo xèo, tạm thời dán lại vệt nứt trí mạng trên bề mặt thiết bị. Ngay sau đó, mười ngón tay hắn biến ảo liên tục, thay đổi hoàn toàn trận đồ tinh luyện sang trạng thái bạo xuất.
Dòng kim loại lỏng sền sệt màu đỏ sậm bị cưỡng ép rút ra khỏi luồng địa hỏa, đổ ập vào ba mươi rãnh khuôn đúc hình tam giác đã chuẩn bị sẵn. Vì không trải qua quá trình làm nguội bằng linh dịch, bề mặt của những cán cờ vừa hình thành lập tức sủi bọt, kết tủa thành những vết lồi lõm xấu xí. Linh lực hệ hỏa bên trong chúng va chạm loạn xạ, phát ra những tiếng xèo xèo như chực chờ vỡ vụn.
Nhìn đống thành phẩm tàn tạ trước mắt, một tia sáng xẹt qua trong đầu Lâm Viễn. Hắn đột nhiên hiểu ra dụng ý sâu xa đằng sau mệnh lệnh điên rồ này.
Nếu đem ba mươi món đồ chơi lỗi này cắm dọc theo mười dặm biên giới, bất kỳ thám tử nào của Tôn gia khi rải thần thức dò xét cũng sẽ dễ dàng nhận ra sự bất ổn. Bọn chúng sẽ cười nhạo Lâm gia đã cạn kiệt tài nguyên, đến mức phải dùng phế phẩm để dựng nghi trận dọa người. Chính sự khinh địch đó sẽ che mờ đi lớp sát cơ thực sự được chôn giấu bên dưới lòng đất, buộc kẻ thù tự tin bước thẳng vào cạm bẫy tử thần.
Thu. Lâm Ảnh phất ống tay áo, một luồng cuồng phong cuốn phăng ba mươi cán cờ xám xịt mang theo hỏa độc nhét gọn vào túi trữ vật.
Trước khi xoay người rời đi, tên hắc y nhân để lại một câu phán quyết cuối cùng, dập tắt hoàn toàn sự ồn ào của gian phòng. Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ tầng hầm thứ nhất. Đưa tin tức ra ngoài, nói rằng Luyện Khí Các ép xung địa mạch thất bại, lò nung chủ lực đã nứt vỡ, đình chỉ cung cấp pháp khí trong mười ngày tới.
Cửa đá ầm ầm hạ xuống, để lại Lâm Viễn đứng lặng giữa không gian ngập ngụa mùi khét lẹt. Hắn nhìn vệt nứt đen ngòm trên mặt đồng thau giờ đã rộng bằng hai ngón tay, biết rằng cái giá phải trả cho ván cờ này không hề nhỏ. Thiết bị luyện khí cốt lõi hư hỏng nặng, linh mạch khu vực này bị ô nhiễm, toàn bộ thợ rèn cấp thấp phải rút lui khỏi vị trí làm việc. Nhưng đổi lại, bằng chứng giả về sự suy kiệt của gia tộc đã được hoàn thiện một cách triệt để nhất, chuẩn bị cho một màn kịch đẫm máu sắp mở màn.
Lâm Viễn nắm chặt khối ngọc giản thanh ngọc trong lòng bàn tay, thần thức vừa rà quét qua những dòng chữ lập lòe, đồng tử gã bỗng co rút mạnh. Hô hấp của vị chấp sự già trở nên dồn dập, ánh mắt chuyển từ vẻ hoảng sợ sang khiếp đảm khi nhìn chằm chằm vào đống khí cụ bán thành phẩm đang sủi bọt đỏ lòm trên đe sắt. Gia chủ căn bản không hề có ý định tu bổ khoảng trống phòng ngự tại biên giới tây bắc. Những cán cờ tàn tạ này được đúc ra với tỷ lệ tạp chất cố tình giữ ở mức cao nhất, kết hợp cùng hỏa độc đang bạo động bên trong, thực chất chính là những kíp nổ hoàn hảo. Một khi có ngoại lực tác động mạnh, trận văn mỏng manh cấy bên ngoài sẽ lập tức sụp đổ, dẫn bạo toàn bộ linh khí hỗn loạn đang bị nén chặt.
Ngươi đã nhìn thấu dụng ý của gia chủ. Giọng nói lạnh lẽo của hắc y nhân cắt ngang dòng suy nghĩ rúng động của gã.
Nhưng thưa đại nhân, trận nhãn tại khu vực tây bắc hiện đang bị tai mắt của Tôn gia giám sát gắt gao. Lâm Viễn nuốt khan, cố gắng ổn định lại nhịp tim đang đập thình thịch. Đem một mẻ pháp khí chứa uy áp hỏa bạo lớn như vậy ra ngoài, chắc chắn sẽ bứt dây động rừng. Kẻ địch chỉ cần dùng thần thức rà quét qua là lập tức phát hiện ra sự bất thường.
Vị chấp sự cắn răng, một tay xoa nắn bả vai đang cứng đờ vì tiêu hao quá độ, tay kia run rẩy lật mở cuốn Sổ Ghi Chép Vật Tư đặt trên bàn đá. Gã vội vã chấm đầu cọ vào nghiên mực son, gạch chéo một đường dài dứt khoát lên danh mục quặng sắt vừa xuất kho sáng nay.
Áp dụng Quy chế Xử Lý Phế Khí! Lâm Viễn ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lóe lên tia quyết đoán của một kẻ đã bị dồn vào thế phải đánh cược. Lập tức báo cáo lên Tộc nghị rằng mẻ đúc sáng nay thất bại thảm hại. Vách ngăn thiết bị nung chảy nứt vỡ khiến quặng sắt nhiễm hỏa độc không thể cứu vãn. Tuân theo đúng luật lệ gia tộc, toàn bộ vật liệu hỏng phải được đem ra mương cạn tây bắc để chôn lấp, tránh làm ô nhiễm linh mạch nội vi.
Đuôi lông mày của hắc y nhân khẽ nhếch lên, lộ ra một tia tán thưởng hiếm hoi. Kế hoạch ứng biến này không những hợp lý hóa việc vận chuyển kíp nổ một cách quang minh chính đại, mà còn bồi thêm một tầng bình phong hoàn hảo che mắt kẻ thù. Bọn chuột nhắt đang rình rập ngoài kia tuyệt đối không thể ngờ, đống rác rưởi bốc mùi khét lẹt bị vứt bỏ lại chính là lưỡi hái tử thần đã được mài sắc.
Đổi lại, ngươi sẽ phải gánh tội danh phá hoại tài sản gia tộc. Hắc y nhân nhắc nhở, bàn tay bọc trong găng da thú vươn ra, bắt đầu phủ một tấm bạt tẩm bùa cách linh lên đống kim loại tản mát.
Khoản nợ công huân này, Lâm Viễn ta cam tâm tình nguyện nhận lấy. Gã cười khổ, chỉ tay về phía mặt đồng thau đang rỉ sét và rạn nứt của lò nung phía sau lưng. Dù sao thì cái giá phải trả cho việc ép địa mạch vận hành quá tải cũng đã hiện hữu trước mắt. Phân xưởng này cần phong tỏa ít nhất một tháng để khắc họa lại trận văn bảo vệ. Tai nạn này diễn ra càng chân thực, tổn thất càng rõ ràng, Tôn gia sẽ càng tin chắc rằng Lâm gia chúng ta đã sức cùng lực kiệt.
Hắc y nhân không đáp lời, chỉ gật đầu một cái rồi vung tay lên. Toàn bộ kíp nổ được thu gọn vào một chiếc xe đẩy bằng gỗ mộc chuyên dùng để chở xỉ than.
Nửa canh giờ sau, tại bìa rừng sương mù giáp ranh mười dặm biên giới. Hai gã trinh sát mặc áo choàng xám của Tôn gia đang nằm rạp dưới tán lá mục, nín thở quan sát một toán đệ tử Lâm gia đẩy xe cút kít đổ ầm đống phế liệu xỉn màu xuống mương cạn. Nhìn thấy ngọn lửa xanh lục yếu ớt lập lòe trên những thanh kim loại biến dạng, cùng tiếng chửi rủa oán thán của đám đệ tử bị phái đi làm tạp dịch, tên trinh sát cầm đầu khẽ nhếch mép cười gằn.
Hắn cẩn thận lấy ra một viên Truyền Âm Thạch, rót linh lực vào thì thầm báo cáo về tổng đà. Nội dung tin tình báo khẳng định cơ sở luyện khí của đối thủ vừa xảy ra bạo tạc, nội bộ rối loạn, hàng phòng ngự tây bắc hoàn toàn bỏ ngỏ vì phải dồn sức xử lý phế liệu.
Bọn chúng không hề nhận ra, ngay khi bánh xe đẩy của toán đệ tử vừa lăn đi, những thanh sắt phế liệu dưới mương cạn đã âm thầm chìm sâu xuống lớp bùn lầy. Từng luồng hỏa độc rỉ ra từ kíp nổ nhanh chóng bắt lấy các rễ cây tử trúc ngầm, khớp nối hoàn hảo với chín ô trận vị của sát cục đã được chôn sẵn từ đêm qua. Viên Truyền Âm Thạch trong tay kẻ địch giờ đây chính thức trở thành tấm bùa đòi mạng, định đoạt số phận của toàn bộ tinh nhuệ Tôn gia sắp sửa kéo đến.
Đoàn xe do hai con Thiết Giác Ngưu kéo lê bánh gỗ nặng trĩu nghiến qua lớp sỏi đá, ầm ĩ rời khỏi cổng sau Luyện Khí Các. Mùi khét lẹt của hỏa độc chưa tiêu tán hoàn toàn tỏa ra từ những khối bạt cách linh, xộc thẳng vào mũi đám đệ tử đi theo hộ tống khiến kẻ nào cũng nhăn nhó khó chịu. Lâm Viễn đi đầu, vạt áo bào xám cháy xém vài chỗ, sắc mặt tái nhợt vì cố ý áp chế linh lực trong đan điền xuống mức thấp nhất. Hắn đang sắm vai một gã chấp sự vừa làm hỏng việc lớn, mang trên lưng bản án phạt nặng nề và phải đem đống phế liệu ra mương cạn tây bắc chôn lấp. Từng bước chân của gã đều tỏ ra nặng nề, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng, phun ra những ngụm trọc khí lẫn lộn tia lửa nhạt.
Từ những rặng cây héo úa phía xa xa, vài đạo thần thức âm thầm lướt qua đoàn xe, mang theo sự dò xét đầy cảnh giác tựa như những chiếc kim lạnh buốt. Lâm Viễn cảm nhận rất rõ những tia nhìn nhòm ngó này, nhưng chỉ hừ lạnh một tiếng, vung roi quất mạnh lên lưng linh thú tạo ra tiếng vang chát chúa. Sự tức giận pha lẫn bất lực của một kẻ bị dồn vào đường cùng được bộc lộ vô cùng chân thực, hoàn hảo che đậy ý đồ thật sự ẩn dưới lớp vải bạt đen ngòm. Đối phương hiển nhiên không dám đến quá gần để kiểm tra, chỉ có thể thu thập thông tin qua sự hỗn loạn và mùi vị thất bại lan tỏa trong không khí.
Khi đến khu vực mười dặm biên giới đang bị bỏ ngỏ, mệnh lệnh cắm cờ trận được ban xuống một cách cẩu thả và gấp gáp. Đám đệ tử ngoại môn vừa oán thán vừa cắm những cán kim loại nứt nẻ xuống lớp đất phù sa cạn kiệt, hoàn toàn không tuân theo bất kỳ nguyên lý cửu cung bát quái nào. Mỗi lần một món pháp khí lỗi chạm đất, trận văn ngầm bên dưới lại khẽ chớp lên một luồng sáng đục ngầu rồi tắt ngấm, tạo ra ảo giác hệ thống phòng ngự đang suy kiệt nghiêm trọng. Lâm Viễn đứng trên gò đất cao, hai mắt nhắm hờ, âm thầm phóng xuất thần thức tính toán phương vị. Hắn phải đảm bảo toàn bộ số mồi nhử này đều rơi đúng vào tử huyệt của hệ thống bạo liệt đã chôn giấu từ đêm qua.
Việc cưỡng ép kích hoạt trận nhãn bằng đồ phế phẩm sinh ra lực phản phệ không hề nhỏ đối với người thi pháp. Một tiếng răng rắc giòn giã vang lên, cán cờ gần nhất nứt toác, phóng ra một tia hỏa độc cắn ngược vào cổ tay Lâm Viễn khiến da thịt xèo xèo bốc khói. Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau rát thấu tủy, cố tình để mặc vệt máu đen ngòm chảy dài xuống đầu ngón tay, từng giọt tí tách rơi xuống mặt bùn khô khốc. Đây chính là cái giá thực tế nhất để đổi lấy sự tin tưởng tuyệt đối từ những kẻ đang nấp trong bóng tối. Một tên đệ tử hoảng hốt định tiến lên băng bó liền bị hắn vung tay hất ngã, lớn tiếng quát tháo ép buộc tất cả phải tiếp tục đào hố vùi lấp.
Ngay khi đoàn người Lâm gia vừa rút khỏi mương cạn, một bóng đen gầy gò như quạ xám từ trong lùm cây lao vút ra, đáp xuống vị trí cán cờ vừa vỡ. Kẻ này cẩn thận dùng một tấm bùa phong ấn bọc lấy mảnh kim loại dính máu, thu thập cặn hỏa độc còn sót lại để bảo toàn khí tức rồi nhanh chóng độn thổ biến mất. Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của tháp nghị sự, nam tử vận thanh bào khẽ buông chén trà nguội lạnh xuống mặt bàn gỗ tử đàn. Mảnh ngọc giản truyền âm trên tay gã vừa lóe sáng, báo cáo chi tiết về việc mồi nhử đã được đối thủ mang đi một cách trót lọt.
Bàn cờ Nam Cương lại xoay chuyển thêm một nấc, Tôn gia giờ đây đã nắm trong tay bằng chứng thép về sự sụp đổ của tuyến phòng thủ tây bắc. Nam tử khẽ mỉm cười, rút từ trong tay áo ra một cây bút chu sa, dứt khoát vạch một đường chéo lên tấm bản đồ địa hình. Hắn vẫy tay gọi tên thị vệ đang đứng hầu ngoài cửa, ném qua một khối lệnh bài chạm khắc hình lá trúc xuy tuyết.
"Truyền lệnh cho Tuần Tra Đường, bắt đầu từ giờ Tý đêm nay, toàn bộ ám vệ rút khỏi phạm vi ba dặm quanh mương cạn."
Thanh âm điềm tĩnh vang lên, không hề có chút gợn sóng trước viễn cảnh sắp tới.
"Mở kho dược liệu tầng ba, xuất ra năm mươi viên Bổ Huyết Đan cấp thấp phân phát cho đám đệ tử vừa chịu hỏa độc, ghi rõ vào sổ công huân là phần thưởng an ủi. Giao cho Lâm Viễn nhiệm vụ gác cổng Luyện Khí Các, cấm tuyệt đối việc tiếp xúc với địa hỏa để dưỡng thương trong ba ngày."
Cuốn sổ ghi chép vật tư một lần nữa bị thay đổi các dòng trạng thái, hợp thức hóa toàn bộ chi phí hao tổn của một màn kịch lớn. Kẻ thù tưởng chừng đã nắm được nhược điểm chí mạng của gia tộc, lại không biết bản thân vừa bước một chân vào cạm bẫy tử thần sẽ phát nổ vào rạng sáng ngày mai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.