Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 328: Huyết Quang Lập Tức Bị Dập Tắt

Đăng: 13/08/2026 08:05 3,748 từ 1 lượt đọc
Khói bụi chiến tranh chưa kịp bốc lên tại phường thị, thì ở ba khu mỏ quặng phía nam Tử Trúc Lĩnh, sự tĩnh lặng chết chóc đã bao trùm. Lệnh cấm túc vừa ban xuống, không một bóng người nào còn nán lại khu vực khai thác. Những cỗ xe đẩy quặng ngổn ngang giữa đường đất đỏ, vài giỏ linh than rơi vãi còn vương hơi ấm của hỏa mạch. Sự rút lui diễn ra quá mức vội vã, hoàn toàn khớp với vỏ bọc của một gia tộc đang hoảng loạn tột độ trước nguy cơ bị ngoại địch trả thù.


Nửa canh giờ sau khi toán tu sĩ Tuần Tra Đường cuối cùng khuất bóng sau lớp sương mù của Hộ Tộc Đại Trận, ba bóng đen lặng lẽ trồi lên từ một đầm lầy cạn gần đó. Kẻ dẫn đầu khoác áo choàng xám tro, che khuất dung mạo, chỉ để lộ đôi mắt âm trầm mang theo sát khí. Gã là ám tử được phe phái phương bắc cài cắm tại Nam Cương suốt năm năm qua, chuyên đánh hơi những biến động linh mạch của các thế gia nhỏ.


Gã áo xám phất tay, hai tên thủ hạ lập tức tản ra, cẩn trọng tiến vào khu mỏ ngọc tủy sát rìa vách núi. Bọn chúng không dùng thần thức quét diện rộng để tránh đánh động cấm chế, mà chỉ dựa vào pháp khí la bàn cỡ nhỏ trên tay để dò xét. Kim chỉ nam trên mặt la bàn khẽ rung lên, chỉ thẳng về phía gian nhà gỗ xập xệ vốn là nơi nghỉ ngơi của quản sự mỏ quặng.


"Đại ca, bên trong trống không, lò luyện quặng vẫn còn cháy dở."


Một tên thủ hạ ép giọng truyền âm, cẩn thận bước ra từ cửa chính.


"Bọn chúng chạy thực sự, ngay cả linh thạch thô thác tháng này cũng không kịp mang đi hết."


Gã áo xám hừ lạnh một tiếng, bước nhanh vào trong. Ánh mắt gã lập tức khóa chặt vào một cọc trận bằng ngọc thạch nứt vỡ nằm lăn lóc dưới gầm bàn. Bề mặt vật chứng này vẫn còn lưu lại dao động linh khí hỗn loạn, dường như người rút nó ra khỏi trận nhãn đã dùng lực quá bạo ngược, khiến kết cấu phù văn bị phá hủy một nửa. Gã nhặt thứ đồ vật tàn tạ ấy lên, ngón tay miết nhẹ qua vết nứt sâu hoắm đang rỉ ra từng tia hỏa độc nhạt màu.


"Lâm gia đúng là một đám nhát gan."


Gã cười gằn, ném cọc ngọc thạch cho tên thuộc hạ cầm lấy.


"Tên gia chủ trẻ tuổi kia e sợ chúng ta tập kích trả đũa, nên đã ép người của mình rút lui vội vã đến mức tự làm hỏng cả pháp khí trấn mạch. Không có thứ này áp chế, hỏa độc dưới lòng đất tối đa ba ngày nữa sẽ bùng lên, phế bỏ hoàn toàn khu mỏ."


Bọn chúng không hề biết, vết nứt trên mặt ngọc hoàn toàn không phải do sự hoảng loạn tạo thành. Đó là kết quả từ một chỉ của Lâm Mặc tại Nghị Sự Đường một ngày trước, cố tình đánh xệch đường đi của linh lực, tạo ra khe hở vừa đủ để hỏa mạch rỉ ra một cách có kiểm soát. Mục đích của hắn không phải để hủy mỏ, mà để giăng ra một cái bẫy tự nhiên bằng chính sự tham lam của kẻ địch.


Nếu đám thám tử này muốn lợi dụng khe hở trận pháp để lẻn vào sâu trong lòng đất cướp đoạt lõi quặng, bọn chúng sẽ vô tình chạm vào sát trận được giấu kín dưới lớp vỏ bọc hỏng hóc. Lâm Mặc đã dùng ba ngàn điểm công huân của gia tộc để đổi lấy một tấm dẫn nổ phù bậc hai, âm thầm chôn ngay dưới vị trí cọc trận vừa bị nhổ lên.


"Gửi truyền âm phù về cho phân đà."


Gã áo xám ra lệnh, nhịp thở trở nên dồn dập hơn khi nghĩ đến khối tài nguyên vô chủ khổng lồ dưới lòng đất.


"Báo rằng mạch môn phía nam của Tử Trúc Lĩnh đã mở toang. Xin điều động ba tên trận pháp sư tới đây ngay trong đêm. Chúng ta sẽ rút cạn lõi ngọc tủy trước khi hỏa độc phát tác, để xem ngày mai Lâm gia lấy cái gì đi nộp cống cho phường thị."


Một đạo hỏa quang mỏng như sợi chỉ vụt bay lên không trung, xé rách màn đêm tĩnh lặng, mang theo lượng lớn thông tin sai lệch truyền về phương bắc. Cùng lúc đó, cọc trận nứt vỡ trong tay tên thuộc hạ đột nhiên lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị, âm thầm thu thập một luồng khí tức của ba kẻ xâm nhập. Vật chứng này vốn dĩ đã được kết nối bằng huyết khế với sa bàn tại kho tộc, chỉ chờ thời khắc những kẻ này bước qua ranh giới cấm địa, toàn bộ dấu vết linh lực của chúng sẽ vĩnh viễn bị phong ấn lại làm bằng chứng.


...phế bỏ toàn bộ linh mạch nơi này."


Gã áo xám nhếch mép, nụ cười còn chưa kịp tắt thì một luồng khí tức cuồng bạo đột ngột trào dâng. Mục đích thực sự của việc phá hỏng pháp khí trấn mạch không phải là bỏ chạy, mà chính là mượn hỏa mạch chôn thây kẻ địch.


Ngay sau đó, hỏa độc dưới chân đám ám tử đột ngột phát nổ. Lõi trận rạn nứt trong tay tên thuộc hạ bỗng nhiên phát ra tiếng vỡ vụn chát chúa. Những tia hỏa độc nhạt màu vốn đang rỉ ra chậm chạp bỗng chốc hóa thành vô số sợi tơ đỏ sậm, điên cuồng bám chặt lấy da thịt hắn.


"Đại ca... cứu..."


Tên thủ hạ chỉ kịp thốt lên nửa lời, toàn bộ linh lực trong đan điền đã bị hỏa độc kích nổ, thân thể nháy mắt bốc cháy ngùn ngụt.


"Ngu xuẩn! Tránh xa chỗ đó ra!"


Gã áo xám gầm lên, đồng thời đạp mạnh chân xuống mặt đất, thân hình lùi gấp về phía sau. Nhưng đã quá muộn. Tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo hàng loạt cột lửa đỏ rực xuyên thủng sàn nhà gỗ. Đây hoàn toàn không phải là tai nạn do rút lui vội vã.


Gã áo xám cắn chặt răng, thần thức đảo qua liền nhận ra những giỏ linh than ngổn ngang bên ngoài thực chất được xếp theo đúng chín ô phương vị của Tỏa Hỏa Trận. Lâm gia căn bản không hoảng loạn, tên gia chủ trẻ tuổi kia đã dùng nguyên một tòa mỏ quặng ngọc tủy làm mồi nhử!


"Phá vây! Đừng để kẹt lại trong trận pháp!"


Gã áo xám quát lớn, tế ra một tấm khiên màu lam nhạt. Thủy Lam Thuẫn vừa hiện ra đã tỏa ra hơi nước mịt mù, tạm thời ép xuống hỏa khí đang bùng phát. Tên thuộc hạ còn lại vội vã tung ra hai tấm bùa chắn gió, định mượn lực đẩy bay mái nhà để mở đường máu lên không trung.


Thế nhưng, ngay khi gió lốc vừa chạm vào trần gỗ, một lớp phù văn trọng lực màu đen kịt đột ngột sáng lên, trực tiếp đánh bật cả hai rơi trở lại đống lửa. Đối thủ đã tính toán không sót một đường lui nào.


Gã áo xám biến sắc, nhận ra chiến thuật phá vây trực diện đã thất bại. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt khiên, ép Thủy Lam Thuẫn phình to gấp đôi để cản lại đợt hỏa độc thứ hai. Cùng lúc đó, gã vươn tay tóm lấy cổ áo gã thuộc hạ bên cạnh.


Không phải để cứu người, mà là dùng gã làm lá chắn thịt ném thẳng vào cột lửa lớn nhất đang chặn ngay cửa chính.


Tiếng la hét thảm thiết vang lên, mùi khét lẹt tỏa ra nồng nặc. Mượn khoảnh khắc ngọn lửa bị huyết nhục làm cho suy yếu, gã áo xám bóp nát một viên châu màu xám tro. Thân hình gã hóa thành một luồng khói mờ ảo, cưỡng ép xé rách áp lực của phù văn trọng lực, lao vút ra ngoài ranh giới sát cục.


Cách đó không xa, trên một mỏm đá khuất sau màn sương mù, Lâm Hữu lạnh lùng thu hồi ánh mắt. Ám vệ của Lâm gia không hề có ý định đuổi theo kẻ vừa trốn thoát.


Đầu ngón tay Lâm Hữu khẽ xoay nhẹ vòng tròn thứ ba trên mặt trận bàn cổ xưa. Tiếng ầm ầm vang dội truyền đến, toàn bộ khu vực khai thác ngọc tủy triệt để sụp đổ. Đất đá cuộn trào, chôn vùi hai cái xác cháy đen cùng mọi dấu vết của trận pháp cắn nuốt.


Cái giá phải trả cho bố cục này không hề nhỏ. Lâm gia vĩnh viễn mất đi một phần ba sản lượng ngọc tủy của năm nay, linh mạch tại khu vực phía nam cũng chịu tổn thương kết cấu, cần xuất kho ít nhất ba ngàn linh thạch để bồi đắp lại.


Tuy nhiên, đây chính là quyết sách mà Lâm Mặc đã định đoạt từ đêm qua. Dùng tài nguyên thật, bẫy thật để đổi lấy một mớ bằng chứng thép, ép đối thủ bước vào thế bí.


Lâm Hữu nhảy xuống khỏi mỏm đá, cẩn trọng bước tới vị trí gã áo xám vừa phá vây. Trên nền đất cháy đen, một cánh tay đứt lìa vẫn còn nắm chặt khối ngọc giản truyền tin đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Cú va chạm với trọng lực phù văn khi nãy đã ép kẻ địch phải trả giá bằng một phần thân thể mới có thể duy trì độn thuật.


Hắn vung tay đánh ra một tấm bùa phong ấn bọc lấy cánh tay nọ, nhặt lên khối ngọc giản thấm đẫm vết máu. Vật chứng mang theo khí tức công pháp đặc trưng của phương bắc này chính thức đổi chủ, nằm gọn trong tay Tuần Tra Đường.


"Ghi vào sổ công huân."


Lâm Hữu truyền âm vào viên ngọc thạch ghi chép bên hông, giọng điệu không mang theo tia cảm xúc.


"Khu mỏ ngọc tủy số ba bị ngoại địch tập kích, linh mạch hư hại nặng. Đội tuần tra đến chậm một bước, chỉ thu hồi được tàn tích hiện trường cùng vật chứng lưu lại."


Chỉ bằng một câu nói, toàn bộ trách nhiệm về sự sụp đổ của khoáng mạch đã được đẩy sạch sang đầu đám ám tử. Khoản thâm hụt tài nguyên khổng lồ này đã được hợp thức hóa, trở thành vũ khí sắc bén nhất để gia tộc khởi kiện lên phường thị vào ngày mai.


Màn sương mù đặc quánh cuộn trào quanh mỏm đá nhô ra từ sườn núi, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng biên giới Nam Cương. Gã áo xám chống một tay xuống nền đất lởm chởm, lồng ngực phập phồng kịch liệt sau khi thiêu đốt lá bùa thế mạng để thoát khỏi cạm bẫy hỏa mạch dưới hầm lò. Lớp giáp lân phiến bên trong áo choàng đã nứt nẻ toàn bộ, mất đi hoàn toàn linh tính phòng ngự. Gã khó nhọc ngẩng đầu lên, đồng tử co rút mãnh liệt khi nhìn thấy bóng người đang khoanh tay đứng lặng lẽ cách đó chưa đầy năm trượng. Kẻ này vận hắc y viền bạc của Tuần Tra Đường, dung mạo bình phàm nhưng đôi mắt lại tĩnh lặng như một mặt hồ nước đọng không chút gợn sóng.


Lâm gia các ngươi quả nhiên đã tính kế từ trước, cố tình rút lui để dụ chúng ta vào tròng!


Gã áo xám gầm lên, thanh âm nghẹn ứ bởi luồng hỏa độc còn sót lại trong cổ họng. Không đợi đối phương đáp lời, gã đột ngột vung tay áo, kích phát cơ quan giấu kín nơi cổ tay. Ba đạo ô quang mang theo kịch độc xé gió lao thẳng về phía yết hầu kẻ đối diện. Đây là đòn nhử quen thuộc của gã, mượn cớ oán hận để tung ra ám khí phá vây, đồng thời mượn lực đẩy thân thể lùi ngược về phía vách núi. Chỉ cần rơi xuống dòng sông ngầm bên dưới, gã sẽ có cơ hội mượn thủy độn tẩu thoát, đem tin tức về thế cục chân thực báo cáo cho chủ nhân.


Thế nhưng, Lâm Hữu hoàn toàn không có ý định rút kiếm né tránh hay đuổi theo. Viên chấp sự chỉ hờ hững vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một khối la bàn bằng đồng thau xỉn màu. Ngón tay hắn miết lên mặt kim loại, kích hoạt ba rãnh phù văn khảm nạm sẵn bằng một luồng linh lực tinh thuần. Lập tức, hơi nước trong sương mù xung quanh ngưng kết thành một bức tường trong suốt đặc quánh, dễ dàng nuốt chửng ba đạo ô quang mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Gã áo xám khựng lại giữa không trung, bàng hoàng phát hiện không gian phía sau lưng đã bị phong tỏa bởi một tầng cấm chế hệ thủy cực kỳ kiên cố, triệt để cắt đứt đường lui xuống vực sâu.


Trận bàn huyễn thủy, các ngươi căn bản không định hạ sát ta ở đây?


Sắc mặt gã gián điệp xám ngoét, rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường trong cách thức ứng chiến của đối phương. Nếu Lâm gia muốn diệt khẩu, với địa thế và sự chuẩn bị kỹ lưỡng này, bọn chúng hoàn toàn có thể băm vằm gã thành trăm mảnh từ lúc gã vừa chật vật lao ra khỏi biển lửa. Tên hắc y nhân kia từ đầu đến cuối không hề bộc lộ sát ý, chỉ đơn thuần là vây khốn và ép góc. Một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, gã tuyệt vọng hiểu ra dụng ý thực sự của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tít trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Kẻ thù không cần một cái xác vô danh, bọn chúng cần một con rối sống sót.


Gia chủ có lệnh, mỏ ngọc tủy phía nam đêm nay bị ngoại địch lén lút xâm nhập phá hoại, dẫn đến tổn thất nghiêm trọng về linh mạch.


Lâm Hữu rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng điệu đều đều như đang đọc lại một văn bản đã được nghị sự đường thông qua từ trước. Hắn nâng tay trái lên, để lộ một viên châu tròn trịa tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Bên trong khối cầu trong suốt ấy, hình ảnh gã áo xám cùng hai tên thuộc hạ lén lút bẻ gãy cọc ngọc thạch trấn mạch ban nãy đã được ghi lại không sót một chi tiết, thậm chí còn chiếu rõ cả phù hiệu trên thắt lưng của bọn chúng. Vật chứng này một khi được trình ra, kết hợp với hơi thở của gã hiện tại, chính là một đạo bùa đòi mạng giáng thẳng vào danh tiếng của thế lực đứng sau.


Biết mình đã rơi vào tử cục, gã áo xám cắn răng, quyết định thiêu đốt một phần thần hồn để xóa sổ toàn bộ ký ức và lệnh bài thân phận giấu trong thức hải. Hai mắt gã trắng dã, linh hồn lực dao động kịch liệt hòng tự biến bản thân thành một kẻ ngốc không thể tra hỏi. Nhưng Lâm Hữu đã lường trước biến số này, hắn không ngần ngại bóp nát khối la bàn đồng thau trong tay. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép nghịch chuyển cấm chế là mảnh trận văn cốt lõi bị vỡ vụn, đồng thời một khoản nợ công huân ba trăm điểm lập tức được ghi vào sổ sách của Tuần Tra Đường vì làm hỏng pháp khí. Đổi lại, luồng linh khí trọc âm từ đầm lầy cạn bốc lên, hóa thành chín sợi xiềng xích xám ngắt trói chặt tứ chi đối thủ.


Áp lực từ trọc âm khí không phá hủy kinh mạch, mà ăn mòn trực tiếp vào ngũ quan, khiến gã áo xám lập tức mất đi hoàn toàn thính giác và thị giác. Thần thức vừa nhen nhóm ý định tự hủy liền bị đánh xé rách, ép gã trở thành một phế nhân chỉ còn thoi thóp thở, không thể tự sát cũng không thể phản kháng. Khối Lưu Ảnh Châu chính thức hoàn thành nhiệm vụ thu thập bằng chứng, được Lâm Hữu cẩn thận cất vào hộp gỗ phong ấn. Một canh giờ nữa, thứ đồ vật mang tính quyết định này sẽ được đặt lên bàn của chấp sự phường thị, ép Hắc Lân thương hội phải đối mặt với cáo buộc phá hoại nền tảng sinh tồn của thế gia phụ thuộc.


"Kẻ... kẻ đứng sau các ngươi căn bản không muốn giết ta, mà là muốn mượn đao sát nhân!"


Gã áo xám gầm lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng mang theo bọt khí đỏ sẫm. Hỏa độc từ cái cọc ngọc thạch nứt vỡ khi nãy đã âm thầm ăn sâu vào kinh mạch, cộng thêm áp lực từ hơi nước lạnh lẽo của Huyễn Thủy trận xung quanh khiến đan điền gã nhói lên từng đợt co rút. Gã hiểu rõ, sự rút lui hoảng loạn của toán thợ mỏ, bãi chiến trường giả tạo, tất cả chỉ là mồi nhử để ép gã phải chui đầu vào tử địa. Không chút do dự, gã cắn nát chóp lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ chót lên mảnh ngọc giản truyền âm giấu kín trong tay áo.


Một đạo huyết quang xé rách màn sương mờ ảo, mang theo cấp báo khẩn cấp hướng thẳng về phía bắc. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng sáng vừa vọt lên khỏi đỉnh đầu, một bàn tay thô ráp đã từ trong hư không vươn ra, chuẩn xác bóp nát quỹ đạo bay của nó. Lâm Hữu bước ra từ góc khuất của cấm chế, ánh mắt lạnh lẽo nhìn kẻ thù đang thoi thóp trên mỏm đá. Vị chấp sự không hề kích hoạt pháp khí hộ thân, mà chỉ bình thản ném ra một tấm phù lục màu tro tàn. Đây chính là Trấn Linh Phù giai đoạn hai, vật phẩm vừa được gia chủ đặc phê xuất kho vào nửa canh giờ trước để đối phó với biến số này.


Tấm bùa vàng sậm vừa chạm vào không khí liền bốc cháy, hóa thành một chiếc lồng giam bằng phù văn đè sập xuống diện tích ba trượng vuông. Đạo huyết quang lập tức bị dập tắt, rơi rụng xuống nền đá lạnh lẽo, lộ ra bản thể là một khối ngọc cốt tạc hình đầu sói. Gã áo xám trừng lớn mắt, há miệng muốn rống lên nhưng thanh âm cùng linh lực đã bị cấm chế phong tỏa hoàn toàn. Đổi lại khoảnh khắc khống chế tuyệt đối này, Lâm Hữu cảm nhận rõ một phần ba lượng linh lực trong đan điền bị trận văn rút cạn, kinh mạch cánh tay phải mơ hồ truyền đến cảm giác đau đớn. Tấm bùa này uy lực kinh người, nhưng cái giá để kích hoạt lại trực tiếp trừ vào thọ nguyên và ghi một khoản nợ lớn vào sổ công huân của người sử dụng.


Lâm Hữu cẩn thận dùng một chiếc kẹp gỗ gắp lấy khối ngọc cốt hình đầu sói bỏ vào hộp phong ấn, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ hàn ý sâu sắc. Mọi diễn biến đêm nay, từ việc kẻ địch lẻn vào khu mỏ, phát hiện trận nhãn giả, cho đến hành động thiêu đốt tinh huyết truyền tin, đều không sai một ly so với dự tính ghi trong ngọc giản mật lệnh. Gia chủ không tiếc hy sinh toàn bộ mỏ quặng phía nam, để mặc hỏa độc tàn phá ba tầng linh mạch, chỉ để đổi lấy vật chứng nhận diện của mạng lưới tình báo phương bắc. Kẻ địch tưởng rằng chúng nắm được điểm yếu của Tử Trúc Lĩnh, lại không ngờ bản thân đã trở thành con cờ truyền đi một thông điệp sai lệch.


"Trói hắn lại, dùng Tỏa Cốt Xích xuyên qua tỳ bà cốt, áp giải vào tầng chót của Hắc Thủy Lao."


Lâm Hữu phất tay ra hiệu cho hai gã ám vệ nấp phía sau tiến lên dọn dẹp tàn cuộc. Hắn móc từ bên hông ra cuốn sổ công huân bọc da thú, nhúng đầu bút vào chu sa, nhanh chóng vạch một đường chéo gạch bỏ toàn bộ hạn mức tài nguyên của đội tuần tra trong tháng này. Mỏ quặng đã bị hỏa độc ô nhiễm, quy tắc gia tộc buộc hắn phải ghi nhận khoản nợ đền bù ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm vào sổ sách chung. Đây là tổn thất thực sự mà Lâm gia phải gánh chịu để dựng lên màn kịch hoàn hảo, cắt đứt hoàn toàn nguồn thu từ linh than.


Một nén nhang sau, tại thư phòng Nghị Sự Đường, chiếc hộp gỗ chứa khối ngọc cốt đầu sói đã được đặt ngay ngắn trên bàn án. Lâm Mặc nhìn lướt qua vật chứng mang theo vết máu khô, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn tử đàn. Cục diện đã thay đổi hoàn toàn, thứ đồ vật này không còn là bùa đòi mạng của phe phương bắc, mà chính thức đổi chủ, trở thành lưỡi dao sắc bén trong tay Lâm gia. Hắn cầm lấy bút lông, viết nhanh một đạo lệnh dụ mới, ấn xuống con dấu gia chủ đỏ chót. Sáng mai, Kho Tộc phải công khai dán cáo thị phong tỏa vĩnh viễn phía nam, đồng thời đem vật chứng này bí mật chuyển giao cho thương đội của Thượng Minh Cung, ép thế lực trung lập kia phải tự mình bước vào vũng bùn tranh đoạt.

0