Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 348: Kiếm Quyết Của Lão

Đăng: 15/08/2026 09:04 3,802 từ 2 lượt đọc

tích của trận pháp phòng ngự cũ bỗng nhiên vỡ vụn, để lộ ra một khe nứt sâu hoắm kéo dài dọc theo dải đất cằn cỗi. Hỏa quang ngút trời từ lòng đất phun trào, mang theo khí tức bạo liệt thiêu rụi toàn bộ cỏ cây trong bán kính mười trượng, tạo thành một vệt cháy sém hình bán nguyệt vô cùng chói mắt.

Trong thư phòng tĩnh mịch, ngón tay Lâm Mặc buông thõng, một giọt máu đen ngòm rỉ ra từ khóe môi. Tấm trận bàn cổ kính trên bàn phát ra một tiếng rắc khô khốc. Khảm nạm trung tâm vốn chứa đựng linh thạch hỏa thuộc tính đã hoàn toàn nứt nẻ, biến thành một đống bột mịn xám xịt. Việc cưỡng ép dung hợp Mộc bản nguyên vào hỏa trận đã triệt để hủy hoại ba mươi sáu đường vân dẫn linh của pháp khí này, đồng thời khiến kinh mạch tay phải của hắn chịu một trận hỏa độc cắn trả. Hắn hít sâu một hơi, nén lại cơn choáng váng đang bủa vây thần thức, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào tàn tích trên mặt bàn. Vật phẩm này từ nay về sau không thể dùng để phòng ngự được nữa, nhưng giá trị của nó đã được vắt kiệt để tạo ra một cục diện giả dối hoàn hảo.

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập nhưng cố kìm nén cho thật nhẹ. Chấp sự Tuần Tra Đường Lâm Đình bám tay vào khung cửa, sắc mặt ngưng trọng xen lẫn một tia chấn kinh.

Bẩm gia chủ, sườn nam đã phát sinh dị tượng đúng như dự liệu. Lâm Đình hạ giọng, hai tay dâng lên một khối lưu ảnh châu còn vương hơi nóng. Chín ô trận vị giả đã nổ tung, linh mạch tại đó tạm thời bị hỏa độc ô nhiễm. Bọn trinh sát của Tôn gia ẩn nấp ở rừng sương mù cách đó ba dặm chắc chắn đã thu hết cảnh này vào mắt, thuộc hạ còn thấy rõ vài đạo truyền âm phù xé gió bay về hướng Tôn gia bảo.

Lâm Mặc phất tay thu lấy viên châu, thần thức lướt qua hình ảnh ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên giữa đêm đen. Hắn nhếch mép, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt.

Ngươi làm rất tốt, Tôn Hạc vốn là kẻ đa nghi, nếu chúng ta cứ đóng chặt cửa, lão tuyệt đối không dám manh động. Lâm Mặc chậm rãi nói, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. Nhưng hiện tại, hỏa độc bùng phát mang theo dấu vết của trận pháp Mộc gia, lại thêm khe nứt lộ ra nhược điểm linh mạch. Lão sẽ cho rằng Mộc gia đã ra tay trước, hoặc nội bộ chúng ta đang bị trận pháp phản phệ mất khống chế.

Thực chất, luồng hỏa độc kia hoàn toàn là mồi nhử được tạo ra từ việc thiêu đốt tinh huyết và mảng vỡ trận văn. Tôn gia càng cẩn thận dò xét, sẽ càng đinh ninh rằng Lâm gia đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, buộc phải rút bớt người từ các nơi khác về để áp chế hỏa độc. Sự kiêu ngạo và thói quen ngư ông đắc lợi sẽ che mờ phán đoán của chúng, khiến chúng tự nguyện dồn binh lực bước vào cái rọ đã giăng sẵn ở khu vực mỏ quặng phía đông, bỏ trống sườn nam cho Lâm gia thao túng.

Truyền lệnh xuống Tuần Tra Đường, lập tức rút toàn bộ trạm gác ở sườn nam về tuyến hai. Lâm Mặc ném ra một lệnh bài bằng đồng đen, trên mặt khắc chữ phong sắc lẹm. Giao lệnh bài này cho Lâm Uyên, bảo hắn dẫn ba đội viên giả vờ hoảng loạn lui lại, tuyệt đối không được che giấu vết thương do hỏa độc gây ra. Chừa lại một khoảng trống vừa đủ để kẻ địch thả thám tử vào dò la, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ.

Lâm Đình đón lấy mặt đồng lạnh lẽo, ánh mắt lóe lên sự khâm phục lẫn e dè. Rút bỏ tuyến phòng thủ sườn nam đồng nghĩa với việc mở toang cửa hông của gia tộc cho giặc ngoài dòm ngó.

Gia chủ, nếu làm vậy, ba mẫu linh điền trồng Huyết Linh Sâm ở vòng ngoài sẽ bị hỏa độc ăn mòn toàn bộ. Lâm Đình cắn răng nhắc nhở, tiểu tâm tư xót xa tài nguyên của một người quản lý hiện rõ trên mặt. Đó là tâm huyết ba năm của Dược Viên Đường, tổn thất này sợ rằng các trưởng lão sẽ sinh lòng bất mãn, tạo ra sóng gió trong kỳ nghị sự ngày mai.

Không bỏ con săn sắt, sao bắt được con cá rô. Lâm Mặc gõ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh lạnh lùng cắt đứt sự do dự của đối phương. Ghi khoản thiệt hại này vào sổ công huân, tính thành nợ của Tôn gia. Sáng mai, mở kho linh tài, xuất ra mười lăm bình Băng Ngọc Tán giao cho Dược Viên Đường để bảo vệ phần rễ sâm còn sót lại. Còn khối lưu ảnh châu này, phải lập tức phát huy tác dụng đoạt mệnh của nó.

Hắn dừng lại, ánh mắt dời về phía ngọn đèn leo lét, sát cơ bừng lên trong đáy mắt.

Ngay trong đêm nay, phái ám vệ đem viên châu này ném vào điểm giao dịch ngầm của phường thị Hắc Thủy, thông qua tay kẻ môi giới trung lập. Phải để cho bọn lính đánh thuê tản tu truyền tai nhau rằng, sườn nam của Lâm gia đang có trọng bảo xuất thế gây bạo động linh mạch. Ngày mai, áp lực từ đám ruồi nhặng ngoại địch này sẽ là bức bình phong hoàn hảo nhất để che đậy việc chúng ta âm thầm di chuyển nhân lực.

"Toàn bộ cạm bẫy này hoàn toàn là mồi nhử." Giọng Lâm Mặc khàn đặc nhưng rành rọt. "Tôn Hạc cả đời giảo hoạt. Thấy lợi nhỏ, lão chưa chắc đã động tâm. Nhưng phát hiện cơ hội triệt hạ chúng ta khi đại trận tự suy yếu, lão nhất định dốc toàn lực cắn xé."

Để ép luồng hỏa độc đang tàn phá cánh tay phải tiến vào trạng thái ngủ đông, Lâm Mặc vươn ngón trỏ tay trái điểm mạnh lên mi tâm. Hắn quyết định thiêu đốt một phần bản nguyên linh hồn. Ánh sáng xanh nhạt từ đầu ngón tay chui tọt vào thức hải.

Đổi lại việc áp chế cơn đau, một lọn tóc bên thái dương của hắn lập tức bạc trắng như tro tàn, đồng thời thị giác mắt trái nhòe đi, chỉ còn thấy những cái bóng mờ ảo. Cái giá tước đoạt thọ nguyên và giác quan này vô cùng chát chúa, nhưng hắn không có thời gian bế quan trục độc.

"Bẩm gia chủ, ám vệ tại Hắc Thạch Lĩnh vừa gửi cấp báo."

Lâm Đình tiến lên nửa bước, hai tay cẩn trọng dâng lên một mảnh bùa chú màu tro. Bề mặt lá bùa thêu dệt những sợi chỉ đỏ đang cháy dở, tỏa ra mùi khét lẹt đặc trưng của Lưu Âm Phù. Lớp tro tàn bay lơ lửng giữa không trung, ngưng tụ thành vài dòng chữ phát sáng rồi nhanh chóng tan biến.

"Tôn Hạc đã cắn câu." Ánh mắt Lâm Đình lóe lên tia khẩn trương. "Lão không chỉ điều động sáu mươi tu sĩ Luyện Khí kỳ tinh nhuệ nhất, mà còn đích thân dẫn theo hai vị trưởng lão Trúc Cơ sơ kỳ rời khỏi bảo trang. Hướng di chuyển chính là sườn nam."

Lâm Đình nuốt nước bọt, báo cáo tiếp: "Tuy nhiên, lão không tiến quân thần tốc mà đi vòng qua khe núi Huyết Bức, mượn chướng khí nơi đó để che giấu hành tung."

Ngay lúc này, sa bàn diễn võ đặt ở góc thư phòng bỗng nhiên rung lên bần bật. Cát tâm linh trên khay liên tục cuộn trào, tạo thành hình dáng thu nhỏ của khe núi Huyết Bức. Một tầng sương mù màu máu từ mô hình bốc lên, hóa thành vô số con dơi nhỏ xíu bằng linh lực, hung hăng lao về phía sa bàn khu vực sườn nam của Lâm gia.

"Lão cẩu kia vẫn còn nghi ngờ." Khóe môi Lâm Mặc nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. "Đây là Huyết Bức Âm Ba, một loại bí thuật dò xét tầm xa. Lão muốn tự mình kiểm tra độ ổn định của cấm chế trước khi hạ lệnh tổng công kích."

Không chần chừ, Lâm Mặc vung tay trái lên không trung, đầu ngón tay ngưng tụ chân nguyên hệ Mộc vẽ ra ba đường Trận văn Ảo ảnh. Sắc xanh lục dung nhập vào sa bàn, tạo ra một lớp màng phòng ngự mỏng manh.

Khi đàn dơi máu va chạm vào lớp màng, Tôn Hạc ở đầu kia lập tức thay đổi đấu pháp. Tầng sương mù máu đột ngột vặn vẹo, dung hợp lại rồi hóa thành những mũi khoan âm ba nhọn hoắt, điên cuồng xoáy sâu vào các điểm nút trên trận văn nhằm xé rách lớp ngụy trang.

Lâm Mặc cắn chót lưỡi, cố tình thu hồi ba phần lực đạo chống đỡ. Lớp màng xanh lục trên sa bàn vỡ vụn kèm theo tiếng nổ lép bép, mô phỏng hoàn hảo cảnh tượng một mảng cấm chế bị hỏa độc cắn trả đến mức sụp đổ từ bên trong. Phía bên kia, mũi khoan âm ba dường như đã thỏa mãn sau khi xuyên thấu, dần dần tan biến vào hư không.

"Nếu phòng ngự quá lỏng lẻo, đối phương sẽ sợ trúng mai phục mà lui bước." Lâm Mặc thở hắt ra, mồ hôi lạnh rịn trên trán. "Chỉ khi cấm chế phản kháng kịch liệt rồi mới sụp đổ do dị biến nội tại, kẻ địch mới triệt để tin tưởng."

Để con cá lớn này nuốt trọn lưỡi câu, Lâm gia phải ném xuống một lượng mồi thật.

Hắn dùng tay trái với lấy một tấm lệnh bài bằng đồng thau chạm trổ hình lá trúc. Bề mặt vật chứng quyền lực này lưu chuyển những tia sáng sắc bén, mang theo uy áp nhàn nhạt của mộc linh khí. Lâm Mặc ném mạnh nó xuống mặt bàn bằng gỗ lim, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc.

"Ngươi lập tức cầm Thanh Mộc Lệnh này đến Trận Pháp Đường. Truyền khẩu dụ của ta, yêu cầu đại trưởng lão tự tay đánh nát ba mắt trận ngoại vi tại sườn nam."

Lâm Mặc gõ từng nhịp ngón tay xuống bàn, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. "Đồng thời, cắm Phá Linh Trụ để rút cạn ba mươi phần trăm linh lực dự trữ của địa mạch cấp hai tại khu vực đó. Phải tạo ra hiện tượng linh khí bạo loạn, mặt đất nứt nẻ chân thực nhất để đón khách."

Sắc mặt Lâm Đình lập tức tái nhợt. Bàn tay đang định vươn ra đón lấy tấm lệnh bài chợt khựng lại giữa không trung, khẽ run lên. Việc rút đi một phần ba bản nguyên địa mạch sẽ khiến toàn bộ ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm phụ cận héo úa ngay lập tức, thiệt hại tài nguyên là vô cùng thảm trọng.

"Gia chủ, ba mắt..."

Trận văn ảo ảnh trên sa bàn nứt vỡ, từng mảng sương mù mô phỏng địa hình sườn nam liên tục tan biến dưới sức ép vô hình. Lâm Mặc nhắm nghiền đôi mắt, chỉ dùng thần thức khóa chặt chín điểm sáng đang lập lòe nơi mép sa bàn. Đầu ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, cố tình buông lỏng quyền khống chế ở ba khu vực ngoại vi. Lập tức, một âm thanh chói tai xuyên thấu không gian truyền đến từ khối lưu ảnh châu, mũi khoan âm ba của phe địch đã cắn xé vào lớp phòng ngự mỏng manh nhất. Tôn Hạc quả nhiên không hề chủ quan dốc toàn lực xung phong mà dùng pháp khí phá trận dò đường.

Lão hồ ly Tôn gia vừa thấy hỏa độc bùng phát liền lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì cho sáu mươi tu sĩ Luyện Khí xông lên chiếm cứ điểm, lão lệnh cho hai tên Trúc Cơ phụ tá cắm sáu mươi tư lá cờ dẫn linh dọc theo khe Huyết Bức. Trận thế này mượn âm khí của khe núi để khuếch đại uy lực cho pháp khí hình mũi khoan, liên tục xoáy sâu vào vết nứt hỏa độc mà Lâm Mặc vừa ngụy tạo. Nếu là một cấm chế suy yếu thật sự, chỉ nửa nén nhang nữa toàn bộ mạch ngầm sườn nam sẽ sụp đổ. Đáng tiếc, hướng tấn công này lại hoàn toàn trùng khớp với góc chết mà Lâm gia đã cố tình bày biện.

Lâm Đình đứng bên cạnh nhìn sa bàn chấn động, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Hắn vội vã lấy ra một viên ngọc giản truyền tin, giọng nói khẽ run rẩy vì tiếc nuối tài nguyên.

Gia chủ, trận kỳ của Tôn gia đang cắn nuốt linh khí tại Bính tự khu. Nếu không kích hoạt trận nhãn phản kích, ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm ở đó sẽ bị âm khí làm cho khô héo triệt để.

Cứ để chúng héo rũ.

Lâm Mặc lạnh lùng cất lời, tay trái ấn mạnh một viên linh thạch thượng phẩm xám xịt vào lõi sa bàn.

Tộc quy thứ chín, trong thời khắc sinh tử, cho phép hy sinh tài nguyên ngoại vi để bảo toàn linh mạch cốt lõi. Ghi nợ vào sổ công huân của ta, ngày mai xuất kho ba ngàn khối linh thạch đền bù thiệt hại cho Dược Viên Đường. Ngay lúc này, truyền lệnh cho tiểu đội ám vệ đang nấp ở mỏm đá Đầu Ưng xé bỏ toàn bộ Ẩn Tức Phù.

Lâm Đình cắn răng tuân mệnh, bóp nát một đạo phù chú màu lam trong tay áo. Ngay khi tín hiệu được phát đi, trên sa bàn đột ngột xuất hiện một biến hóa nghiêng trời lệch đất. Cỗ pháp khí phá trận của Tôn Hạc vừa xuyên thủng ba mẫu linh điền, hút cạn sinh cơ của đám Huyết Sâm, liền va phải một tầng cấm chế ngầm mang đầy tử khí. Đây chính là đòn nhử béo bở nhất. Tôn Hạc tưởng rằng đã phá vỡ lớp vỏ bọc của Mộc gia gài lại, hưng phấn dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ trung kỳ vào vật phẩm để khoét sâu hơn.

Rắc một tiếng thanh thúy, tầng cấm chế ngầm vỡ nát, nhưng không tuôn ra linh khí mà trào ngược lên một trận cuồng phong chứa đầy chướng khí ngàn năm của khe Huyết Bức. Trận bàn trong thư phòng rung lên bần bật, Lâm Mặc mượn lực phản chấn này, gạt phăng mảnh đồng dính huyết khí sang một bên. Chín ô trận vị giả lập tức đảo ngược cực tính, biến từ phòng ngự sang hấp thụ. Khối kim loại hình khoan của Tôn Hạc bị kẹt cứng giữa luồng chướng khí và lực hút của linh mạch, bề mặt nổi lên vô số vết rạn nứt hình mạng nhện.

Tiếng gầm thét tức tưởi của Tôn Hạc vang vọng qua lưu ảnh châu khi pháp bảo bản mệnh bị hao tổn nghiêm trọng. Lão nhận ra mình đã rơi vào bẫy liên hoàn, vội vã cắt đứt liên kết thần thức, bỏ lại vật phẩm đang dần bị hỏa độc ăn mòn. Sáu mươi tư lá cờ dẫn linh ngoài khe núi đồng loạt tự cháy, biến thành tro bụi để đổi lấy một cơ hội rút lui cho hai tên Trúc Cơ phụ tá. Cuộc thử nghiệm kết thúc bằng một cái giá đắt đỏ cho kẻ đi săn, trong khi người giăng lưới chỉ mất đi vài mẫu linh dược.

Lâm Mặc mở bừng mắt, thị giác mờ mịt dần khôi phục được một chút nhờ linh lực bồi đắp. Hắn ném khối ngọc giản quản lý sự vụ cho Lâm Đình, giọng điệu đanh thép vang lên giữa thư phòng tĩnh mịch.

Cầm lệnh bài của ta đến Khảo Công Đường. Ghi chú rõ ràng sự cố đêm nay là do tàn dư cấm chế của Mộc gia gây ra, khiến Tôn gia hiểu lầm mà tấn công. Thu hồi tàn tích của kiện pháp bảo kia về Luyện Khí Đường để làm bằng chứng.

Sáng ngày mai, Tuần Tra Đường phải công bố luật tuần tra mới, cấm tuyệt đối mọi tộc nhân bén mảng đến Bính tự khu. Kiện vật chứng tàn tạ kia sẽ là cái tát thẳng vào mặt Tôn gia tại buổi nghị sự của các thế lực Nam Cương sắp tới, ép chúng phải tự cắn xé với phường thị trung lập. Lâm Đình nhận lấy ngọc giản, cung kính lui ra, để lại gia chủ ngồi lặng lẽ giữa bóng tối, bàn tay vẫn gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt sa bàn đã nguội lạnh.

Hoàn toàn chỉ là mồi nhử che đậy một tầng cấm chế ngầm chứa đầy U Minh Tử Khí. Trên trận bàn sa đồ bằng ngọc thạch trước mặt Lâm Mặc, một điểm sáng màu tro tàn đột ngột bùng nổ, hóa thành một vòng xoáy hắc ám. Vòng xoáy này há miệng cắn nuốt triệt để mũi nhọn linh lực mang hình dáng một thanh hỏa diễm phi kiếm của Tôn Hạc. Kẻ thù đã sập bẫy, dồn toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ vào đúng góc chết mà Lâm gia cất công dàn dựng từ ba tháng trước.

Mặt ngọc của trận bàn rung lên bần bật, phát ra những tiếng lách cách chói tai. Hai vết nứt chân chim xuất hiện, lan rộng từ tâm ra rìa, phản chiếu lại từng đợt chấn động kinh hoàng đang diễn ra tại hiện trường. Lâm Mặc không chút do dự, ngón tay dính đầy mồ hôi lạnh điểm nhẹ lên một đạo phù văn màu xám xịt ở góc phải sa đồ, triệt để kích hoạt sát trận ẩn sâu dưới lòng đất.

Cách đó mười dặm, tại khu vực mỏm Đầu Ưng, sương mù dày đặc bao phủ từng tảng đá lởm chởm. Cục diện lúc này đã xoay chuyển theo một hướng vô cùng khốc liệt. Tôn Hạc lơ lửng giữa không trung, hai tay không ngừng biến ảo pháp quyết. Thanh bản mệnh phi kiếm "Liệt Dương" tỏa ra nhiệt độ kinh người, chém thẳng vào một khối cự thạch mà lão đinh ninh là trận nhãn do Mộc gia bí mật bố trí.

Lão vốn định dùng một kích toàn lực, mượn nhờ hỏa linh lực cuồn cuộn để phá vỡ bình phong mộc thuộc tính, ép đám tu sĩ ẩn nấp phải lộ diện. Thế nhưng, dị biến nổi lên ngay khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào mục tiêu. Khối cự thạch không hề vỡ vụn mà tan chảy thành một vũng bùn đen kịt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Thay vì đánh nát hỏa trận như dự liệu, mũi kiếm "Liệt Dương" lại đâm toạc lớp ngụy trang, chạm thẳng vào một trận đồ hình bát giác khắc đầy những phù văn âm tà. Cột U Minh Tử Khí lạnh lẽo tuôn trào như thác lũ, trực tiếp quấn lấy thân kiếm đang rừng rực cháy. Âm dương xung đột tạo ra một tiếng nổ trầm đục, làm nhiễu loạn toàn bộ tiết tấu lưu chuyển của linh mạch bên dưới mỏm Đầu Ưng.

Sát khí âm hàn men theo sợi dây liên kết thần thức, dội ngược thẳng vào thức hải của vị trưởng lão Tôn gia. Tôn Hạc gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương. Sắc mặt lão tái nhợt, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ lòm. Lão hoảng hồn nhận ra mưu kế điệu hổ ly sơn, bởi loại khí tức âm tà mục nát này tuyệt đối không thuộc về công pháp sinh sôi nảy nở của Mộc thị.

Dòng tử khí bá đạo tàn phá kết nối tâm hồn, khiến ngọc bội dưỡng hồn đeo bên hông Tôn Hạc nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả xuống đất. Không dừng lại ở đó, luồng hắc khí lan dọc theo cánh tay phải đang bấm kiếm quyết của lão. Da thịt tại đó nhanh chóng xám xịt, héo rút lại như vỏ cây khô, teo tóp đến mức lộ rõ cả khúc xương trắng hếu. Đây chính là cái giá tàn khốc khi dám dùng thần thức ngạnh kháng U Minh cấm chế.

Biết không thể chần chừ, Tôn Hạc lập tức thay đổi ứng biến. Lão không màng đến việc phi kiếm đang bị ăn mòn, cắn chặt răng, dùng tay trái còn nguyên vẹn vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một tấm phù lục màu vàng rực bôi đầy chu sa bay ra. "Bạo cho lão phu!" Lão gầm thét, quyết đoán tự bạo một phần linh tính của bản mệnh pháp khí để cắt đứt liên hệ, ngăn cản tử khí tiếp tục xâm nhập vào nội tạng.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, Liệt Dương kiếm gãy làm đôi, hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ đẩy lùi đám sương mù xám xịt. Mượn nhờ lực phản chấn cường đại này, Tôn Hạc thiêu đốt tinh huyết, kích hoạt tấm độn phù. Kim quang chói lóa bao bọc lấy thân thể tàn tạ của lão, xé rách không gian, hóa thành một vệt sáng mờ ảo lao vút về phía chân trời, bỏ lại hiện trường ngổn ngang những mảnh vỡ pháp khí và tử khí lượn lờ.

Trong thư phòng, điểm sáng trên trận bàn dần mờ đi rồi vụt tắt. Lâm Mặc khẽ ho khan một tiếng, thu hồi ngón tay đang run rẩy. Dù kẻ địch đã trốn thoát, nhưng việc phế đi một cánh tay và đánh gãy bản mệnh pháp khí của một cường giả Trúc Cơ đã vượt quá mong đợi ban đầu. Hắn vung tay áo, phủi đi lớp bụi ngọc trên bàn, ánh mắt thâm thúy hướng ra ngoài màn đêm tĩnh lặng. Ván cờ này, Lâm gia rốt cuộc đã giành được một tia sinh cơ.

0