Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 354: Lại Tiếng Than Hồng Lách Tách

Đăng: 16/08/2026 08:33 3,658 từ 2 lượt đọc
Sương lạnh trước lúc bình minh phủ kín nóc viện. Lâm Mặc gạt nắp chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo, cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp mẩu sáp vụn ám màu tro tàn đặt vào bên trong. Thứ này thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng lại lưu giữ tàn dư thần thức giãy giụa của một gã tử sĩ đối địch. Hắn vừa đóng nắp khóa đồng, một luồng gió tanh tưởi xen lẫn mùi bùn lầy đã lách qua khe cửa. Bính Thất, ám vệ phụ trách tuyến đường Hắc Thạch Cốc, quỳ một chân trên nền gạch, bả vai trái nhuốm một mảng huyết sắc sậm màu.

Gia chủ, hiện trường đã bố trí thỏa đáng.

Giọng nói của tên ám vệ khàn đặc, mang theo nhịp thở dồn dập do linh lực tiêu hao quá độ.

Chiếc xe thú chở ba ngàn cân linh khoáng gán nợ đã bị đánh vỡ nát. Thuộc hạ cố ý để lại hai cỗ thi thể của ngoại môn hộ vệ, trên vết thương đều lưu giữ hỏa độc đặc trưng từ Liệt Dương công pháp.

Lâm Mặc gật đầu, ánh mắt lướt qua vết thương trên vai kẻ đối diện. Việc hy sinh hai tên ngoại môn đệ tử có tiền sử lén lút tuồn tài nguyên ra ngoài là nước cờ thanh trừng nội bộ, đồng thời hoàn thiện lớp ngụy trang. Mộc chưởng quỹ là kẻ cẩn thận, chỉ dựa vào hỏa độc và mẩu sáp này chưa chắc đã khiến lão dốc toàn lực ép kẻ thù vào tử lộ. Hắn chậm rãi đứng dậy, đi đến bên chậu than linh mộc đang cháy âm ỉ.

Ngươi có ném vật trang sức định danh thu được từ đầm lầy vào đống tro tàn của xe chở hàng không?

Đã làm theo đúng phân phó. Trận sư của thương hội khi rà soát hiện trường chắc chắn sẽ tìm thấy miếng ngọc bội mang khí tức của Tôn Hạc.

Tuy nhiên, Bính Thất hơi ngập ngừng, dường như có biến số nằm ngoài dự tính ban đầu.

Nhưng thưa gia chủ, lúc thuộc hạ rút lui, phát hiện đội tuần tra của Lưu Vân Thương Hội đến sớm hơn nửa canh giờ. Dẫn đội không phải là chấp sự thông thường, mà là một gã Trúc Cơ sơ kỳ bận áo bào xám. Kẻ này mang theo một con Khứu Linh Hạt.

Động tác gẩy than của Lâm Mặc khẽ khựng lại. Khứu Linh Hạt là linh trùng chuyên đánh hơi linh khí dị biệt, rất dễ phát hiện ra dấu vết ngụy tạo nếu thời gian phai mờ chưa đủ lâu. Mộc chưởng quỹ quả nhiên không hề đơn giản, bề ngoài thì gửi thư trách vấn gay gắt đòi bồi thường, bên trong lại âm thầm phái cao thủ đi tra xét hiện trường hòng nắm thóp Lâm gia. Nếu để con linh trùng kia ngửi ra sự chênh lệch thời gian giữa vết thương hỏa độc và tàn dư pháp lực của Bính Thất, cái bẫy danh tiếng sẽ lập tức phản tác dụng. Lâm gia từ nạn nhân sẽ biến thành kẻ giương đông kích tây, vu oan giá họa.

Truyền lệnh cho Tuần Tra Đường, lập tức khởi động cấm chế phong tỏa khu vực sườn đông.

Lâm Mặc xoay người, ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng đen chạm trổ hình cành trúc.

Thông báo toàn tộc, đêm qua cấm địa bị kẻ gian tập kích, linh mạch chấn động làm rò rỉ một lượng lớn tử khí. Lấy cớ dọn dẹp tàn cuộc, điều động ba đội tuần đinh mang theo Tịnh Trần Phù đi rắc dọc theo tuyến đường từ Hắc Thạch Cốc về phủ.

Bính Thất bắt lấy tấm kim loại lạnh lẽo, ngay lập tức hiểu ra ý đồ sâu xa của gia chủ. Việc rắc bùa chú triệt tiêu tử khí trên diện rộng sẽ tạo ra một luồng linh lực hỗn loạn khổng lồ, hoàn toàn che lấp mọi dấu vết tinh vi mà con linh trùng kia có thể đánh hơi được. Kẻ địch sẽ chỉ thấy một hiện trường lộn xộn do dư chấn của trận chiến đêm qua, càng củng cố thêm bằng chứng giả đã được gài cắm.

Đổi lại, quyết định này mang đến một cái giá không hề nhỏ. Kho tộc sẽ phải xuất ra ít nhất năm mươi tấm phù lục bậc một thượng phẩm, tiêu tốn một khoản linh thạch dự trữ đáng kể. Hơn nữa, việc phong tỏa và dùng bùa diện rộng sẽ làm thay đổi nồng độ linh khí thổ nhưỡng, buộc sản lượng linh dược khu vực sườn đông phải giảm sút hai thành trong vụ mùa tới.

Khoản hao hụt tài nguyên này cứ ghi thẳng vào sổ công huân, liệt kê thành chiến tổn do Tôn gia gây ra.

Khóe môi nam tử áo xanh xẹt qua một tia lạnh lẽo, ánh mắt rơi trở lại vật chứng trên bàn.

Bảo Lâm Quyết chuẩn bị sẵn sàng. Lát nữa tại sảnh nghị sự, khi Mộc chưởng quỹ mang sự nghi ngờ đến, ta muốn lão phải tự tay mở vật chứa này ra, tự mình xác nhận kẻ cướp đoạt chuyến hàng của thương hội thực sự là ai.

Nếu để con linh trùng kia ngửi ra độ tươi mới của khí tức linh lực còn lưu lại, thời gian ngụy tạo sẽ bị bóc trần, cái bẫy này lập tức phản phệ trói chặt lấy cổ Lâm gia. Lâm Mặc thu bàn tay đang gẩy than về, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cạn. Mộc chưởng quỹ ngoài sáng thì gửi thư trách vấn gay gắt đòi bồi thường, trong tối lại âm thầm phái người tra xét hiện trường. Cách duy nhất để xóa sạch dấu vết ngụy tạo trong nửa canh giờ ngắn ngủi là dùng một luồng linh lực cuồng bạo hơn, mang cùng thuộc tính hỏa độc để xáo trộn toàn bộ từ trường khu vực.

Hắn xoay người, lấy từ trong ám ngăn dưới mặt bàn ra một tấm ngọc giản truyền âm màu đen tuyền. Khẽ rót vào một đạo thần thức, bề mặt ngọc giản lập tức sáng lên những đường vân trận pháp đỏ rực. Đầu bên kia rất nhanh truyền đến giọng nói mang theo vài phần ngái ngủ nhưng lập tức căng cứng của Lâm Tuyền, chấp sự đương nhiệm phụ trách mỏ quặng Hắc Thạch.

Gia chủ, giữa canh ba ngài có lệnh khẩn?

Lâm Tuyền, lập tức dùng quyền hạn quản sự, kích nổ Hỏa Sát Trận tại mạch phụ số ba. Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, giọng điệu không lẫn chút gợn sóng. Dẫn toàn bộ địa hỏa chướng khí dưới lòng đất tràn ngược lên thung lũng Hắc Thạch Cốc, phong tỏa toàn bộ khu vực xe chở hàng bị tập kích.

Lâm Tuyền ở đầu dây bên kia hít sâu một ngụm khí lạnh, giọng nói run rẩy để lộ rõ sự xót xa cùng chần chừ. Gia chủ, mạch phụ số ba đang cho sản lượng linh thạch phẩm chất tốt nhất. Nếu cưỡng ép kích nổ trận pháp, hỏa độc dưới tầng sâu sẽ phá hỏng hoàn toàn kết cấu đất đá, ít nhất ba năm tới khu vực đó không thể tiếp tục khai thác. Hơn nữa, khoản hụt thu khổng lồ này đường khẩu của lão phu làm sao gánh nổi trong đợt hạch toán cuối năm?

Lâm Mặc hiểu rõ tiểu tâm tư của vị lão chấp sự này. Lâm Tuyền vốn định tích cóp công huân từ sản lượng mỏ quặng để đổi lấy một cơ hội hối đoái Trúc Cơ Đan cho đứa cháu nội mang song linh căn. Mệnh lệnh phá hủy mạch phụ chẳng khác nào trực tiếp cắt đứt con đường thăng tiến của huyết mạch nhà lão.

Ghi nợ khoản tổn thất linh khoáng này vào quỹ dự phòng của Trưởng Lão Hội, với lý do dư chấn từ trận chiến của cường giả Trúc Cơ làm sụp lún hầm ngầm. Lâm Mặc chậm rãi đưa ra quyết định gia tộc, từng chữ rành mạch. Ta sẽ lấy tư cách gia chủ, đặc cách bù đắp cho đường khẩu của ngươi hai mươi điểm công huân. Ngươi chỉ có mười nhịp thở để kích trận, nếu chậm trễ, toàn bộ mỏ quặng sẽ bị thương hội lấy cớ niêm phong tra xét.

Qua ngọc giản truyền âm, Lâm Mặc nghe rõ tiếng cắn răng trèo trẹo của Lâm Tuyền, tiếp đó là một tiếng nát vụn khô khốc. Đó là âm thanh Lệnh bài quản sự bằng đồng xích tinh bị bóp nát để cưỡng chế khởi động trận nhãn tự hủy. Bức tường sương mù bên ngoài thư phòng dường như cũng khẽ rung lên theo một đợt dư chấn truyền về từ cách đó mấy chục dặm.

Tại Hắc Thạch Cốc, địa hỏa chướng khí cuồn cuộn phun trào từ những vết nứt dưới lòng đất, hóa thành một cơn lốc màu đỏ sậm quét ngang qua hiện trường vụ cướp. Luồng khí tức bạo động tự nhiên này mang theo hỏa độc nồng đậm, dung hợp hoàn hảo và hoàn toàn nuốt chửng những tàn dư linh lực mỏng manh do Bính Thất cố ý lưu lại. Gã Trúc Cơ áo xám của Lưu Vân Thương Hội đối mặt với biến cố này chỉ có thể luống cuống thu hồi Khứu Linh Hạt. Con linh trùng yếu ớt kia vừa ngửi phải chướng khí nguyên thủy bùng phát đột ngột đã rít lên thảm thiết, vội vã chui tọt vào túi linh thú, triệt để mất đi khả năng đánh hơi.

Lâm Mặc búng tay, tấm ngọc giản truyền âm trên tay cũng vụn vỡ thành lớp bột mịn, cắt đứt mọi dấu vết liên lạc đường dài. Hắn quay sang nhìn Bính Thất vẫn đang quỳ gối trên nền gạch lạnh lẽo.

Đến Chấp Sự Đường nhận phạt ba mươi roi vì tội để lộ sơ hở khi rút lui, sau đó vào Tàng Kinh các cấm túc ba tháng.

Bính Thất cúi đầu tạ ân, che giấu bả vai rỉ máu, nhanh chóng lui vào bóng tối. Quyết định hy sinh mạch phụ số ba đã chính thức được đưa vào vận hành, trở thành cái giá đắt đỏ nhưng xứng đáng để bưng bít hoàn hảo lỗ hổng duy nhất của ván cờ. Sáng mai, khi Mộc chưởng quỹ nhận được báo cáo thất bại từ gã áo xám, mảnh sáp vụn mang hồn niệm của tử sĩ Tôn gia nằm trong chiếc hộp trầm hương kia sẽ trở thành vật chứng duy nhất không thể bị bác bỏ. Áp lực đòi nợ từ thế lực trung lập lớn nhất Nam Cương sẽ không còn nhắm vào Lâm gia, mà buộc phải hóa thành lưỡi đao sắc bén chĩa thẳng vào yết hầu của kẻ thù.

Mười nhịp thở trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Lâm Mặc không chút do dự, đầu ngón tay khẽ miết mạnh lên phù văn cốt lõi của ngọc giản truyền âm. Một tiếng rắc khẽ vang lên, đạo thần thức cuối cùng mang theo mệnh lệnh hủy diệt đã vượt qua màn sương đêm, truyền thẳng đến đầu mối trận pháp cách đó hơn mười dặm.

Tại sâu trong Hắc Thạch Cốc, gã tu sĩ mặc áo bào xám của Lưu Vân Thương Hội đang nhíu mày nhìn con Khứu Linh Hạt bò quanh đống đổ nát. Chiếc kìm đen ngòm của linh trùng liên tục gõ xuống mặt đất, dường như đã đánh hơi được một tia linh lực xa lạ không thuộc về hỏa độc của Tôn gia. Đúng lúc gã định bước tới kiểm tra, mặt đất dưới chân đột ngột truyền đến một cơn chấn động dữ dội.

Kẻ nào dám phá hoại hiện trường!

Gã áo xám gầm lên một tiếng, phản ứng cực kỳ quyết đoán. Hắn vỗ túi trữ vật, ném ra một tấm lưới đan bằng sợi tơ màu lam nhạt. Thủy Cực Võng vừa rời tay liền đón gió phình to, tỏa ra hơi nước lạnh buốt nhằm phong tỏa toàn bộ hỏa khí đang bốc lên từ chiếc xe thú, đồng thời bảo vệ con Khứu Linh Hạt đang nằm giữa tâm chấn.

Ẩn mình sau phiến đá lớn cách đó không xa, Lâm Tuyền cắn chặt răng nhìn pháp bảo hệ thủy giáng xuống. Nếu để tấm lưới kia chụp trúng, vụ nổ bề mặt sẽ bị dập tắt, dấu vết ngụy tạo chắc chắn bại lộ. Lão nhớ lại lời dặn dò của gia chủ, lập tức thay đổi chiến thuật, không kích nổ các mắt trận trên mặt đất mà dồn toàn bộ linh lực bóp nát mảnh trận bàn định vị trong tay.

Uy năng của Hỏa Sát Trận không bùng phát hướng lên trên, mà bị cưỡng ép đảo ngược, đâm thẳng vào mạch nước ngầm mang hỏa tính của linh mạch phụ số ba dưới lòng đất. Một tiếng ầm vang dội xé toạc màn đêm, địa mạch bị kích thích quá độ liền sinh ra phản phệ. Cột lửa đỏ rực mang theo hỏa độc nguyên thủy của cấm địa phun trào từ dưới lớp đất sâu, dễ dàng xuyên thủng lớp phòng ngự mỏng manh của Thủy Cực Võng.

Con Khứu Linh Hạt phát ra một tiếng rít chói tai rồi cuộn tròn cứng đờ. Hỏa độc tinh thuần từ linh mạch bạo động đã triệt để thiêu rụi khứu giác mẫn cảm của nó, biến mọi luồng khí tức ngụy tạo mỏng manh hòa làm một với ngọn lửa cuồng bạo. Gã áo xám biến sắc, kinh mạch truyền đến một trận đau nhói do pháp bảo bản mệnh bị hao tổn, buộc hắn phải cắn răng thu hồi tấm lưới lam nhạt đã xuất hiện nhiều vết cháy xém.

Trong khoảnh khắc ngọn lửa bốc cao, gã tu sĩ vội vàng phóng xuất thần thức, khó khăn vớt vát được một vật thể phát sáng từ đống tro tàn. Đó là nửa miếng ngọc bội mang khí tức của Tôn Hạc. Dưới sự xáo trộn của hỏa mạch bạo động, chút dấu vết dàn dựng cuối cùng trên ngọc bội đã bị xóa sạch, chỉ còn lại tàn dư hỏa độc hoàn toàn trùng khớp với thủ pháp tàn độc của một cường giả Trúc Cơ.

Bên trong thư phòng, miếng ngọc giản trên tay Lâm Mặc triệt để hóa thành một vốc bột mịn, báo hiệu trận pháp đã tự hủy thành công. Ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như giếng cổ, quay sang nhìn tên ám vệ đang quỳ gối chờ lệnh.

Lâm Tuyền đã làm đúng phận sự. Ngươi đến Chấp Sự Đường, truyền lệnh ghi vào sổ công huân hai mươi điểm thưởng cho hắn như đã hứa.

Lâm Mặc dừng một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn, dứt khoát đưa ra phán quyết.

Đồng thời mang lệnh bài của ta đến Phong Kho Đường. Bắt đầu từ ngày mai, niêm phong toàn bộ ba mươi mẫu linh điền phụ thuộc vào mạch phụ số ba tại Hắc Thạch Cốc trong vòng ba năm. Lấy lý do dư chấn từ cuộc tập kích của Tôn gia làm hỏng rễ linh dược, cấm tuyệt đối mọi kẻ lai vãng.

Bính Thất cúi đầu nhận lệnh bài bằng đồng điếu, sống lưng đổ một tầng mồ hôi lạnh trước sự quyết tuyệt của vị gia chủ trẻ tuổi. Việc tự tay phế bỏ một nhánh linh mạch là cái giá cực kỳ đắt đỏ, khiến sản lượng dược liệu quý của gia tộc sụt giảm nghiêm trọng trong những năm tới. Thế nhưng, đổi lại sự hy sinh này, gã tu sĩ áo xám giờ đây đã mang theo khối ngọc bội hoàn hảo không tì vết kia trở về bẩm báo. Sáng ngày mai, khi sứ giả của Lưu Vân Thương Hội mang theo cơn thịnh nộ giáng lâm, Tuần Tra Đường của Lâm gia sẽ có đủ tư cách đứng ở vị thế người bị hại, danh chính ngôn thuận đẩy toàn bộ khoản nợ bồi thường lên đầu kẻ thù truyền kiếp.

Hắc Thạch Cốc chìm trong biển lửa ngột ngạt. Gã tu sĩ áo xám cắn răng vung tay áo, một luồng thủy linh lực mỏng manh bao bọc lấy bàn tay gã, thò vào đống tro tàn của cỗ xe thú. Thứ gã rút ra là một nửa miếng ngọc điêu khắc hình hỏa điểu, bề mặt đã rạn nứt nhưng vẫn tỏa ra khí tức khô nóng đặc trưng của công pháp địch nhân. Dưới chân gã, con linh trùng dò vết đã co quắp lại, lớp vỏ giáp lưng cháy đen do hít phải hỏa độc bạo động từ địa mạch.

Ánh mắt gã áo xám lóe lên sự phẫn nộ xen lẫn lạnh lẽo. Gã lẩm bẩm mắng mỏ kẻ thù đã dập nát chuyến hàng, hoàn toàn đinh ninh rằng gia tộc họ Tôn chính là thủ phạm đứng sau màn cướp đoạt này để bù đắp tổn thất tài nguyên. Mọi dấu vết tại hiện trường, từ vết thương thiêu đốt trên thi thể hộ vệ đến sự bạo động của hỏa mạch, đều chỉ hướng về một thế lực duy nhất tu luyện công pháp chí dương trong vùng. Gã cười lạnh, tự đắc cho rằng bản thân đã nhìn thấu thủ đoạn giấu đầu lòi đuôi của đám tu sĩ Nam Cương. Không chần chừ thêm, gã bóp nát một đạo truyền âm phù màu lam, đem toàn bộ hình ảnh hiện trường cùng khí tức từ tàn tích ngọc bội gửi thẳng về tổng bộ.

Cách đó không xa, mặt đồng trên tay Lâm Tuyền phát ra một tiếng rắc khẽ. Để kích động hỏa mạch che giấu tàn dư linh lực bản tộc và phá hỏng hoàn toàn khứu giác của con bọ cạp, gã đã phải hy sinh ba viên Hỏa Lôi Tử. Kinh mạch cánh tay phải của gã co giật từng cơn, lớp da bong tróc rỉ máu vì phản phệ từ sức nóng ngầm dưới lòng đất. Dù vậy, mục tiêu đã đạt thành. Chín ô trận vị trên pháp khí che đậy dần vỡ vụn, hóa thành bọt khí dung nhập vào không gian. Lâm Tuyền thu liễm hơi thở đến mức tận cùng, nương theo lớp khói mù mịt mà lặng lẽ lùi về phía hẻm núi tăm tối, bỏ lại một màn kịch hoàn hảo không tỳ vết.

Tại thư phòng Lâm gia, ngọn nến trên bàn bỗng nhiên bùng lên rồi tắt ngúm. Lâm Mặc mỉm cười, vung tay ném mảnh sáp vụn ám màu tro tàn vào lò hương. Hắn hiểu rõ, gã tu sĩ của thương hội kia càng tự tin vào năng lực phán đoán của bản thân thì cái bẫy này càng siết chặt. Nước cờ mượn dao giết người đã hoàn tất nét vẽ cuối cùng. Kẻ thù không chỉ gánh tội danh tập kích cấm địa, mà giờ đây còn trở thành miếng mồi ngon cho cơn thịnh nộ của thế lực trung lập lớn nhất Nam Cương.

Hắn chậm rãi ngồi xuống, cầm lấy bút lông chấm vào nghiên mực chu sa, hạ bút viết một dòng lên thẻ tre định danh.

Truyền lệnh xuống Kho Tộc, xuất ba mươi bình Hồi Xuân Tán để trị thương cho nhóm người Lâm Tuyền. Đồng thời, ghi vào sổ công huân khoản nợ hai ngàn khối linh thạch hạ phẩm do chuyến hàng gán nợ bị cướp phá. Khoản thâm hụt này sẽ trừ thẳng vào sản lượng linh điền sườn đông trong sáu tháng tới.

Bính Thất quỳ một chân bên cạnh, cung kính đưa hai tay nhận lấy ngọc giản mệnh lệnh. Sự hy sinh tài nguyên và chấp nhận gánh khoản nợ khổng lồ trên sổ sách chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Không một ai dám nghi ngờ một gia tộc đang phải thắt lưng buộc bụng đền bù thiệt hại lại là kẻ đứng sau giật dây toàn bộ cục diện. Mộc chưởng quỹ dù có đa nghi đến đâu cũng sẽ bị con số thiệt hại thực tế này làm cho lóa mắt.

Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ trầm, giọng nói đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Từ ngày mai, Tuần Tra Đường sườn đông sẽ giảm một nửa nhân sự. Rút toàn bộ tinh nhuệ âm thầm dời về phía mỏ quặng phía nam. Đối phương một khi bị thương hội dồn ép đòi bồi thường, tất yếu sẽ sinh loạn, cắn càn khắp nơi để tìm kiếm tài nguyên sinh tồn.

Đem lệnh bài hộ viện ngoại môn của hai kẻ đã chết giao cho Chấp Sự Đường. Xóa tên khỏi gia phả, tịch thu toàn bộ tài nguyên lưu trữ của chúng sung vào kho chung để bù đắp chi phí hỏng pháp khí trận đạo.

Bính Thất cúi đầu nhận lệnh, bóng dáng thon gầy nhanh chóng lùi bước rồi tan hẳn vào bóng tối ngoài cửa sổ. Trong phòng chỉ còn lại tiếng than hồng lách tách. Trên bàn nghị sự sáng ngày mai, vật chứng duy nhất còn lại sẽ là bản cáo thị đòi nợ có con dấu của Lưu Vân Thương Hội, ép chặt gia tộc đối địch vào đường cùng. Kho tộc Lâm gia chính thức phong bế một nửa linh tài, chuyển sang trạng thái phòng ngự toàn diện, chờ đợi con thú hoang giãy giụa trong tuyệt vọng tự đâm đầu vào lưới mây đã giăng sẵn.
0