Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 374: Cấm Túc Dưỡng Thương Nửa Tháng

Đăng: 18/08/2026 08:31 3,783 từ 1 lượt đọc
Mùi máu tươi tanh nồng xen lẫn khét lẹt của lá bùa thiêu rụi lan tỏa khắp không gian Nghị sự đường. Mảnh lụa rách nát nằm im lìm trên mặt bàn gỗ lim, từng nét chữ đỏ sẫm vẫn còn vương lại chút chấn động thần thức yếu ớt của người viết. Lâm Mặc gõ nhẹ đầu ngón tay lên thành ghế, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không sóng, hoàn toàn chẳng có lấy nửa điểm bất ngờ trước lời cầu viện khẩn thiết này.


Tôn gia rốt cuộc cũng không nhịn được mà cắn câu.


Hắn lẩm bẩm trong đầu, chậm rãi thu hồi luồng linh lực vừa phóng ra để dò xét. Ấn triện vỡ nát trên nền vải xác nhận huyết mạch của Liễu Trọng Thành, gia chủ Liễu gia. Ba phần lợi tức từ phường thị Nam Cương quả thực là một miếng mồi béo bở, đủ để bất kỳ thế lực Trúc Cơ nào trong vùng đỏ mắt. Nhưng đối với cục diện mà Lâm Mặc đã cất công bày biện suốt nửa tháng qua, cái giá này vẫn còn quá rẻ mạt.


Lâm Uyên đứng cách đó năm bước, mồ hôi lạnh rịn ra hai bên thái dương khi lờ mờ đoán được nội dung trên vật chứng đẫm máu kia. Lão chấp sự nuốt khan, khom người ôm quyền.


Khởi bẩm Tộc trưởng, cấm chế truyền tin đã vỡ, chứng tỏ Thanh Mộc Đại Trận của Liễu gia đang lung lay dữ dội. Chúng ta có cần lập tức gióng trống gọi đội tuần tra sườn nam tập hợp để chi viện?


Chi viện? Lâm Mặc khẽ cười nhạt, ngón tay vạch một đường linh lực mỏng bọc lấy mảnh huyết thư, ngăn không cho uế khí tiếp tục ăn mòn mặt bàn. Tôn gia huy động tử sĩ mượn danh tà tu đánh úp Liễu gia, mục đích là để tìm lại tấm lệnh bài đồng thau đã rơi vào tay ta đêm trước. Bọn chúng đang khao khát diệt khẩu, thủ đoạn tất nhiên vô cùng tàn độc. Nếu ta đưa người của Lâm gia xông vào lúc nhuệ khí địch đang thịnh nhất, chẳng phải là lấy mạng tộc nhân mình đi chắn đao cho kẻ khác sao?


Lâm Uyên giật mình, vội vã cúi gầm mặt. Lão lập tức hiểu ra, tin tức tình báo mờ ám chỉ hướng về phía đông đêm qua căn bản không phải lỗi rò rỉ của Chấp Sự Đường, mà là mồi nhử do chính Tộc trưởng cố tình thả ra. Tôn gia vì sợ lộ khế ước với tà tu phương bắc, đã tự mình bước vào cái bẫy mượn đao giết người này, đinh ninh rằng Liễu gia đang che giấu kẻ đột nhập.


Vậy ý của Tộc trưởng là chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu?


Đợi. Lâm Mặc buông một chữ lạnh lẽo. Thanh Mộc Đại Trận được xây trên linh mạch cấp hai, dẫu nứt vỡ cũng đủ sức kéo dài thêm hai canh giờ. Cứ để bọn họ dùng xương máu của chính mình mà mài mòn trận pháp của nhau. Chờ đến khi Liễu Trọng Thành cạn kiệt linh lực, đốt tới giọt tinh huyết cuối cùng, hắn mới thực sự hiểu được cái giá của việc sinh tồn.


Hắn phẩy tay áo, mảnh lụa đẫm máu lập tức bay vút qua không trung, rơi gọn vào lòng bàn tay Lâm Uyên.


Cầm lấy huyết thư này, lập tức đến Tàng Kinh Các mở kho. Trích ra hai trăm khối linh thạch hạ phẩm, xuất Phá Cấm Trận Bàn loại nhỏ giao cho ngươi quản lý.


Lâm Uyên hai tay run rẩy đón lấy vật chứng nóng rực, cẩn thận cất vào một chiếc hộp ngọc chuyên dụng để niêm phong khí tức.


Ngươi đem theo hộp ngọc này, dẫn ba tên ám vệ vòng qua hẻm Quỷ Sầu, tiến sát rìa phường thị Nam Cương. Lâm Mặc tiếp tục hạ lệnh, giọng nói không mang theo chút cảm xúc dư thừa. Không được phép can thiệp vào chiến cục. Chỉ khi nào trận nhãn của Liễu gia hoàn toàn sụp đổ, ngươi mới kích hoạt trận bàn, dùng linh lực khắc thẳng nội dung của mảnh lụa này lên vách đá trung tâm phường thị.


Lão chấp sự hít sâu một hơi, sống lưng ớn lạnh trước thế cờ thâm độc này. Một khi nét chữ bằng máu được phóng đại và khắc ấn bằng pháp khí trước mặt bao người, ba phần lợi tức kia sẽ không còn là lời cầu xin trong bóng tối, mà trở thành thiết luật rành rành không thể chối cãi. Quan trọng hơn, hành động đó sẽ chính thức biến Lâm gia thành kẻ danh chính ngôn thuận tiếp quản tàn cuộc, ép Tôn gia phải bứt dây động rừng rút lui nếu không muốn gánh tội danh diệt môn đồng đạo ngay giữa thanh thiên bạch nhật.


Thuộc hạ đã rõ. Lâm Uyên nghiêm mặt đáp lời. Nhưng Phá Cấm Trận Bàn là pháp khí trấn kho, xuất ra cần có ghi chép công huân rõ ràng để tránh trưởng lão các phòng dị nghị.


Ghi nợ vào quỹ dự phòng của Tộc trưởng. Lâm Mặc ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia sắc bén. Đồng thời, truyền lệnh cho đội ba đang canh gác tại linh mạch trung tâm. Bắt đầu từ khắc này, toàn bộ trận pháp phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh chuyển sang trạng thái phong tỏa cấp hai. Kẻ nào tự ý xuất cốc mà không có lệnh bài của ta, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả.


Quyết định tàn khốc vừa ban xuống, không gian Nghị sự đường dường như cũng bị áp lực vô hình đè ép đến nghẹt thở. Hộp ngọc trong tay Lâm Uyên phát ra tiếng lạch cạch khe khẽ, đánh dấu thời khắc một bản giao kèo đẫm máu chính thức đổi chủ, trở thành lưỡi đao vô hình treo trên cổ cả hai đại gia tộc. Lâm gia không tốn một giọt máu, vẫn ung dung dùng luật lệ và vật chứng để dồn kẻ thù vào tử cục. Lão chấp sự vội vã cáo lui, mang theo pháp lệnh gia tộc biến mất vào màn sương sớm đang dần đặc quánh lại.


"...hai trung phẩm, sức chịu đựng tối đa của mộc nhãn chỉ kéo dài được đúng hai canh giờ trước khi rễ trận đứt gãy." Lâm Mặc chậm rãi nói nốt nửa câu, ngón tay búng nhẹ một luồng linh hỏa đỏ rực nuốt trọn tàn dư uế khí trên mặt bàn. Hắn xoay người nhìn vách đá chạm trổ bản đồ Nam Cương, nhãn quang lóe lên tia tính toán.


Tôn gia muốn tốc chiến tốc quyết để thu hồi vật chứng. Tuy nhiên, Liễu Trọng Thành thân là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, dẫu đốt thọ nguyên cũng sẽ cắn rứt được vài khối thịt của kẻ địch. Chúng ta không cứu, nhưng phải mượn thời cơ này khóa chặt ác danh tà tu vào cổ Tôn tộc.


"Truyền lệnh cho Ám vệ số Ba." Thanh âm vị Tộc trưởng vang lên đều đều, mang theo uy áp không thể chối từ. "Mang theo Lưu Ảnh Châu loại thượng phẩm xuất phát đến hẻm Lạc Nhạn, nấp ở ranh giới phía tây. Tuyệt đối không can thiệp giao tranh, chỉ cần ghi lại khoảnh khắc Tôn gia tung ra Huyết Thi Chú phá vỡ Thanh Mộc Đại Trận."


Hắn ngừng lại một nhịp, gõ ngón tay lên thành ghế. "Nếu bị phát hiện, lập tức bóp nát ngọc giản dịch chuyển. Cấm tuyệt đối việc dùng mộc độn hay công pháp bản tộc để phản kích. Chi phí hao tổn của chuyến đi này cứ xuất từ quỹ dự phòng."


Lâm Uyên gật đầu lĩnh mệnh, lùi ra ngoài kích hoạt cấm chế truyền tin nội bộ. Lão chấp sự thầm kinh hãi trước tâm cơ thâm trầm của gia chủ. Chỉ bằng một mẩu tình báo giả tung ra đêm qua, Tộc trưởng đã ép Tôn gia tự mình dọn dẹp thế lực đang nhăm nhe tranh giành mỏ linh thạch. Giờ đây, chỉ cần nắm được hình ảnh đối thủ sử dụng tà thuật, Lâm gia sẽ quang minh chính đại kêu gọi bách gia vây tiễu kẻ thù.


Cách Tử Trúc Lĩnh ba mươi dặm, bầu trời đêm trên không trung trang viên họ Liễu bị nhuộm thành một màu đỏ quỷ dị. Ám vệ số Ba nín thở bám chặt vào vách đá rêu phong, cẩn thận rót từng luồng thần thức cực mỏng vào khối ngọc tròn trong lòng bàn tay. Từ xa, lớp màn sáng màu xanh lục bảo vệ linh mạch đang nứt nẻ liên hồi.


Một gã hắc y nhân lơ lửng giữa không trung, hai tay không ngừng kết ấn. Hắn ép hàng ngàn giọt máu đen ngòm hóa thành những mũi khoan xoáy thẳng vào mắt trận Khôn vị, làm linh khí xung quanh bạo động kịch liệt. Ngay khoảnh khắc Lưu Ảnh Châu vừa lóe lên tia sáng cực nhỏ để chép lại dao động tà khí, gã hắc y nhân đột ngột quay phắt đầu lại.


Thần thức Trúc Cơ nhạy bén của hắn lập tức khóa chặt lấy dải rừng phía tây. Hắn hừ lạnh, quả quyết từ bỏ việc dồn ép mộc nhãn, vung tay ném thẳng ba lá bùa mang thuộc tính lôi về phía chỗ nấp của kẻ dòm ngó. Lôi hỏa xé gió rít gào, tạo thành một lồng giam sấm sét phong tỏa toàn bộ đường lui, ép kẻ ẩn nấp phải lộ diện.


Ám vệ số Ba cắn răng ném ra một tấm trận bàn bằng đá núi lửa, kích hoạt rào chắn hệ thổ đón đỡ. Bức tường đất vừa dựng lên đã bị lôi hỏa đánh nát. Thấy đòn nhử thất bại, hắc y nhân lập tức biến chiêu, há miệng phun ra một cây Huyết Trâm phong tỏa không gian xung quanh, triệt tiêu mọi dao động truyền tống.


Biết không thể chần chừ, Ám vệ số Ba quyết đoán tự thiêu đốt một tia thần hồn bản mệnh để cưỡng ép phá vỡ gông cùm không gian. Cái giá phải trả lập tức ập đến, nhãn cầu mắt trái của gã nổ tung, hóa thành một hốc máu đen ngòm đau đớn đến tận óc. Nhờ khe hở mỏng manh vừa tạo ra, tay phải gã gồng lên bóp nát ngọc giản dịch chuyển.


Tiếng nổ đinh tai vang lên xé nát vách đá, trận bàn vỡ vụn thành trăm mảnh tro bụi, che khuất hoàn toàn tàn dư linh lực vừa vặn xoắn lại. Kẻ địch lao đến nơi chỉ thấy một hố sâu cháy đen cùng vài giọt máu tàn, hoàn toàn mất đi dấu vết truy tung. Khí tức của Huyết Trâm đâm vào khoảng không vô định, gã hắc y nhân tức tối gầm lên một tiếng, đành quay lại tiếp tục oanh kích lớp bảo vệ đang thoi thóp.


Tại Nghị sự đường Lâm gia, một luồng sáng trắng lóe lên giữa trận pháp truyền tống cỡ nhỏ. Ám vệ số Ba lảo đảo bước ra, tay ôm chặt hốc mắt trái rỗng tuếch đang rỉ máu không ngừng. Dù thần hồn tổn thương nghiêm trọng, gã vẫn quỳ một chân, cung kính dâng lên khối ngọc tròn. Lớp vỏ ngọc vẫn còn vương lại hơi lạnh âm u từ Huyết Thi Chú, chứng minh nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc.


Lâm Mặc vươn tay cầm lấy vật chứng, nhàn nhạt hạ lệnh. "Truyền lệnh Chấp Sự Đường, xuất một viên Dưỡng Hồn Đan thưởng cho số Ba, cộng thêm năm mươi điểm cống hiến. Đem thứ này niêm phong cùng khối kim loại khắc chữ Tế đêm qua, tăng cường hai đội tuần tra gác chặt Tàng Kinh Các. Sáng mai khi Liễu gia hoàn toàn thất thủ, chúng ta sẽ mở Tộc nghị, chính thức tuyên cáo phong tỏa toàn bộ đường giao thương phía đông."


Ánh sáng bạc từ vật phẩm không gian vừa lóe lên, hư ảnh vặn vẹo lập tức xé toạc màn đêm tại vách đá phía tây trang viên họ Liễu. Tên hắc y nhân dẫn đầu khẽ ồ lên một tiếng, thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ nháy mắt khóa chặt dao động linh khí đang bỏ trốn. Hắn phất tay áo, một tấm bùa chú hệ Lôi xé gió bay tới, hóa thành hàng ngàn tia sét tím đan chéo nhau tạo thành lưới điện nhằm phong tỏa toàn bộ đường lui.


Nhưng ngay khi lồng giam sấm sét vừa chạm vào gợn sóng không gian, kẻ truy kích liền biến sắc. Hắn nhận ra điểm truyền tống này căn bản không dùng linh thạch nạp năng lượng, mà đang cưỡng ép rút lấy mộc linh khí từ chính cấm chế bảo vệ đang rạn nứt của Liễu gia bên dưới. Kẻ ẩn nấp đang mượn lực đả lực, dùng tàn dư trận pháp của gia chủ họ Liễu làm lá chắn thịt để cản lại uy áp lôi kiếp.


Đổi chiêu! Hắc y nhân gầm lên một tiếng trầm đục, quả quyết từ bỏ ý định nghiền nát không gian. Nếu cưỡng ép phá hủy, lôi võng sẽ kích nổ luôn mắt trận bên dưới, tạo ra dị tượng kinh động đến các thế lực khác, làm hỏng kế hoạch diệt khẩu. Hắn há miệng phun ra một thanh tiểu kiếm nhạt nhòa bóng mờ, xuyên thủng lồng giam sấm sét, chuyển từ phong tỏa diện rộng sang đâm thủng một điểm, nhắm thẳng vào vệt sáng đang nắm giữ viên châu ghi hình.


Ám vệ số Ba cắn răng, cảm nhận luồng sát khí buốt lạnh đang ghim thẳng vào đan điền, ép cho thần thức sinh ra ảo giác đình trệ. Hắn dứt khoát cởi bỏ lớp pháp y ngụy trang khoác ngoài, ném thẳng vào quỹ đạo của mũi kiếm. Món đồ phòng ngự bậc trung nổ tung thành một đám sương xám đặc quánh, không tạo ra sóng xung kích nhưng lại sinh ra từng luồng linh khí hỗn loạn, triệt để che khuất tầm nhìn và thần thức của kẻ địch trong hai nhịp thở ngắn ngủi.


Vệt sáng bạc nhân cơ hội đó hoàn toàn chìm vào hư không, bỏ lại sau lưng một tiếng nổ xé tai. Hắc y nhân thu hồi phi kiếm, sắc mặt âm trầm nhìn tàn tích vải vóc rơi rụng trên nền đất cháy xém. Trên mép vải tơi tả, một mảng trận văn dịch chuyển cỡ nhỏ mang thuộc tính Thủy đang dần tan biến. Thủy hệ? Ánh mắt kẻ truy kích lóe lên sự kiêng kỵ, hoàn toàn loại bỏ nghi ngờ về Lâm gia vốn chuyên tu Mộc Hỏa, mà bắt đầu hướng suy đoán về phía các thế lực tán tu hải vực đang dòm ngó Nam Cương.


Cùng lúc đó, tại mật thất ngầm phía sau Nghị sự đường Tử Trúc Lĩnh, một tiếng răng rắc giòn giã vang lên. Chín ô trận vị trên bàn đá thanh thạch đồng loạt ảm đạm, nứt toác ra một rãnh sâu trước khi nhả ra một đạo thân ảnh lảo đảo ngã văng xuống mặt đất. Ám vệ số Ba thở dốc, cơ bắp co giật vì phản phệ từ việc cưỡng ép truyền tống, nhưng hai tay vẫn dâng lên khối ngọc lưu quang nguyên vẹn. Bề mặt vật chứng nhấp nháy ánh sáng, lưu giữ toàn bộ thủ đoạn dùng Huyết Thi Chú phá trận của Tôn gia.


Thuộc hạ bêu xấu, đã làm hỏng một bộ pháp y ẩn nấp, xin Tộc trưởng trách phạt.


Lâm Mặc chậm rãi bước tới, nhận lấy bằng chứng quan trọng nhất của ván cờ mượn đao giết người này. Thần thức hắn lướt qua những hình ảnh hỗn loạn bên trong, khóe môi khẽ nhếch lên khi xác nhận lớp bình phong thuộc tính Thủy đã thành công đánh lạc hướng kẻ địch. Đối thủ càng nghi thần nghi quỷ, Lâm gia càng có thời gian củng cố bố cục.


Ghi công cho ngươi ba trăm điểm vì đem được thứ này về.


Lâm Mặc nhàn nhạt lên tiếng, ngón tay điểm nhẹ một đạo linh lực mộc thuộc tính vào ngực người đang quỳ để dập tắt luồng không gian ba động đang tàn phá kinh mạch.


Nhưng việc thi triển trận bàn chậm trễ khiến pháp y ngụy trang bị hủy, trừ đi năm mươi điểm công huân vào quỹ bồi thường kho tộc. Từ giờ phút này, đình chỉ toàn bộ nhiệm vụ trinh sát ngoại vi của đội ám vệ, lùi phòng tuyến về sát chân núi. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai bước ra khỏi trận pháp Tử Trúc Lĩnh đều bị xử theo luật phản tộc.


Ám vệ số Ba cúi đầu lĩnh mệnh, nuốt xuống một viên đan dược rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối. Lâm Mặc quay sang nhìn Lâm Uyên vẫn đang đứng chờ lệnh bên ngoài cửa mật thất, thẳng tay ném khối ngọc lưu quang ra.


Đem vật này phong ấn vào hộp chì, niêm phong dưới danh nghĩa tài liệu mật cấp bách của Chấp Sự Đường, cấm tuyệt đối việc dùng thần thức dò xét. Sáng mai, mở kho gia tộc, trích xuất ba vạn linh thạch cùng hai bộ trận bàn phòng ngự, chuẩn bị sắm sửa thành một danh sách sính lễ. Khi Liễu gia cạn kiệt hy vọng và Tôn gia đắc ý nhất, chúng ta sẽ đường đường chính chính mang theo vật chứng này đến đàm phán lại cái giá cứu viện.


Lời nói của Lâm Mặc vừa dứt, một tiếng kẹt cửa nặng nề vang lên từ lối đi dẫn xuống mật thất phía sau Nghị sự đường. Ám vệ số Ba lảo đảo bước ra, cả người tỏa ra hơi lạnh buốt xương của hàn khí hải vực. Không có máu tươi tuôn trào như tổn thương kinh mạch thông thường, nhưng toàn bộ cánh tay trái của gã đã cứng đờ, bị một lớp băng lam nhạt phong bế hoàn toàn. Đây là hệ quả thực tế khi cưỡng ép kích hoạt trận bàn Không Gian Truyền Tống trong cự ly gần, khiến luồng linh lực hệ Thủy phản phệ ngược vào xương tủy để đổi lấy tốc độ thoát thân.


Thuộc hạ bêu xấu, đã để hỏng pháp bảo.


Ám vệ số Ba quỳ một chân xuống nền gạch, giọng nói khàn đặc xen lẫn tiếng răng rắc của băng giá nứt nẻ.


Kẻ địch đã dính bẫy chưa? Lâm Mặc không mảy may bận tâm đến thương thế của thuộc hạ, thanh âm vẫn đều đều vô cảm.


Tên trưởng lão Tôn gia truy kích hoàn toàn tin rằng thuộc hạ là tu sĩ Thủy hệ đến từ Đông Hải. Hắn đã dùng tới Liệt Hỏa Châm để ép góc, nhưng lại vô tình đánh trúng mắt trận phụ, giúp thuộc hạ mượn lực phản chấn rút lui an toàn.


Dứt lời, gã cẩn thận dâng lên một viên Lưu Ảnh Châu to bằng quả nhãn, bề mặt vẫn còn vương chút hàn khí tản mạn. Lâm Mặc phất tay áo, một luồng Mộc linh lực ôn hòa lập tức cuốn lấy viên ngọc, đồng thời rót vào cơ thể ám vệ để tạm thời áp chế hàn độc. Khối cầu lưu ảnh lơ lửng giữa không trung, phóng ra một màn ánh sáng mờ ảo ghi lại cảnh tượng giao phong chớp nhoáng tại biên giới Liễu gia.


Trong hình ảnh mờ nhạt, sát thủ của Tôn gia đã dùng tuyệt kỹ gia truyền để đối phó với Thủy linh lực giả mạo. Bọn chúng đinh ninh rằng thế lực ngoại lai đang ẩn nấp trong trận pháp của họ Liễu. Lớp bình phong Thủy hệ này cộng hưởng hoàn hảo với tin tình báo giả mà Chấp Sự Đường cố tình rò rỉ ba ngày trước. Tôn gia giờ đây không chỉ đang đánh nhầm mục tiêu, mà còn tự tay lưu lại bằng chứng sử dụng pháp khí hỏa thuộc tính ngay trên lãnh địa người khác.


Làm rất tốt. Lâm Mặc thu hồi viên châu vào tay áo, ánh mắt chuyển sang nhìn mảng trận bàn nứt vỡ bên hông thuộc hạ.


Từ quỹ công huân của ám vệ, thưởng cho số Ba năm trăm điểm vì thu thập được vật chứng trọng yếu. Nhưng đồng thời, ghi nợ ba trăm linh thạch vào sổ sách do làm hỏng pháp khí cấp hai. Lập tức đến Dược Đường nhận một viên Hồi Nguyên Đan, sau đó vào động phủ cấm túc dưỡng thương nửa tháng, tuyệt đối không được để lộ công pháp Thủy hệ ra ngoài.


Ám vệ số Ba cúi đầu lĩnh mệnh, nhanh chóng lui vào bóng tối. Lâm Uyên đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ hàn ý. Tộc trưởng từ đầu đến cuối không hề rời khỏi Tử Trúc Lĩnh nửa bước, nhưng lại dùng một tấm trận bàn giả lập thuộc tính và một tin đồn vô thưởng vô phạt, thành công đẩy hai đại gia tộc vào cảnh một sống một còn. Lão chấp sự khẽ siết chặt tay áo, biết rõ bản thân tuyệt đối không được phép mắc bất kỳ sai lầm nào trong khâu dọn dẹp hiện trường đêm nay.


Truyền lệnh xuống dưới, toàn bộ đội tuần tra sườn nam chuyển sang trạng thái án binh bất động, lập tức phong tỏa kho linh thạch số hai để đề phòng dư chấn.


Lâm Mặc xoay người, đặt viên ngọc ghi hình song song với mảnh huyết thư trên bàn. Sáng mai, khi Thanh Mộc Đại Trận của Liễu gia triệt để vỡ nát, ngươi hãy cầm hai thứ này đến Tộc nghị.


Chúng ta sẽ dùng danh nghĩa bảo vệ đồng minh, chính thức xuất binh thu nạp ba phần lợi tức phường thị, đồng thời dùng vật chứng ép Tôn gia phải nhượng lại mỏ quặng Linh Sa vì tội dung túng tà tu làm loạn. Ván cờ đêm nay, Tôn gia đã triệt để mất đi quyền chủ động, còn bí mật về tấm lệnh bài đồng thau sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc cứu viện đường hoàng của Lâm gia.

0