Chương 368: Tử Trúc Lĩnh 368
Lai lịch của thứ tà vật này không hề tầm thường, liên quan trực tiếp đến Huyết Sát Tông từng làm mưa làm gió mấy trăm năm trước tại Nam Cương. Bọn chúng phái Huyết Thi thâm nhập vào trận nhãn sườn núi, rõ ràng là muốn thăm dò gốc gác linh mạch của gia tộc. Nếu lúc này Lâm gia trực tiếp dọn dẹp tàn cuộc, giấu nhẹm mọi chuyện, kẻ địch bên ngoài tất nhiên sẽ sinh nghi và dồn toàn bộ áp lực điều tra vào sâu trong cấm địa. Lâm Mặc xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón trỏ, thần thức nhạy bén quét qua sa bàn một lượt, nhanh chóng khóa chặt vào một điểm mờ nhạt ở ngoại vi.
"Lâm Tinh."
Hắn khẽ cất tiếng, âm thanh không lớn nhưng mang theo uy áp Trúc Cơ truyền thẳng vào góc khuất sau giá sách.
Một bóng đen quỳ một chân bước ra từ mảng tối, cung kính cúi đầu chờ lệnh. Trên vai áo gã ám vệ vẫn còn vương lại chút sương lạnh từ đợt tuần tra sườn tây vừa kết thúc, hơi thở có phần dồn dập do tiêu hao pháp lực để duy trì thân pháp ẩn nặc.
"Mang hộp ngọc này đến phế tích hầm mỏ số bốn ở phía nam." Lâm Mặc đẩy vật chứng về phía mép bàn, giọng nói trầm ổn vô hỉ vô bi. "Không cần chôn giấu quá kỹ. Chỉ cần dùng Trận Bàn Dẫn Khí mở ra một kẽ hở bằng nửa móng tay trên đạo phù văn phong ấn. Để cho luồng tà khí kia rỉ ra ngoài một cách tự nhiên nhất, mượn địa mạch khô cằn ở đó khuếch tán vào trong chướng khí."
Lâm Tinh giật mình ngẩng lên, đáy mắt lóe qua tia kinh ngạc. Hầm mỏ số bốn vốn là nơi Lâm gia cố tình bỏ hoang từ nhiều năm trước vì linh thạch đã khai thác cạn kiệt, nay lại đem một thứ hung vật tỏa ra mùi vị ma tu đặt vào đó. Gã chắp tay bẩm báo, ngữ khí cẩn trọng đắn đo trước quyết định kỳ lạ của người đứng đầu.
"Bẩm gia chủ, nếu làm vậy, đám mật thám của Tôn gia và bọn tà tu ẩn nấp ở phường thị sẽ lập tức đánh hơi được. Bọn chúng có thể tưởng rằng gia tộc ta đang che giấu một di tích ma đạo mới khai quật."
"Đó chính xác là điều ta muốn bọn chúng tin tưởng."
Lâm Mặc phẩy tay áo, ngắt lời tên thuộc hạ. Mồi nhử đã buông, cắn câu hay không là việc của đám ngoại địch đang thèm khát tài nguyên. Nhiệm vụ của Lâm gia lúc này là tạo ra một bình phong hoàn hảo, biến một sự cố lộ trận nhãn thành một cuộc tranh đoạt cơ duyên giả mạo. Hắn gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, tiếp tục ban bố chuỗi lệnh định hình lại toàn bộ cục diện.
"Sau khi bố trí xong Trận Bàn Dẫn Khí, lập tức rút toàn bộ trạm canh gác của Chấp Sự Đường quanh khu mỏ trong vòng ba mươi dặm. Lấy cớ điều động nhân thủ về bảo vệ sườn tây để lấp liếm sự trống trải này."
Để vở kịch thêm phần chân thực và có cái giá phải trả rõ ràng, Lâm Mặc ném ra một lệnh bài bằng đồng đúc hình lá trúc. Vật chứng này mang theo thẩm quyền tối cao, lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay gã ám vệ.
"Sáng mai, mang thủ lệnh này đến sổ công huân. Trừ đi hai trăm điểm của đội tuần tra ngoại vi nam vì tội lơ là chức trách, giáng chức hai tên đội trưởng xuống làm tạp dịch linh điền một tháng. Khấu trừ ba mươi khối linh thạch hạ phẩm từ quỹ dự phòng để niêm phong vĩnh viễn cửa hầm mỏ."
Lâm Tinh hít sâu một hơi, mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương trước thủ đoạn gắp lửa bỏ tay người của vị gia chủ trẻ. Phải có kẻ chịu phạt thật sự, phải có linh thạch tổn hao ghi vào sổ sách, đám chó săn bên ngoài mới tin rằng Lâm gia đang luống cuống xử lý hậu quả của một di tích tà ác, chứ không phải đang cố tình giấu giếm bí mật về cội Tử Trúc. Gã lùi lại ba bước rồi tan biến vào bóng đêm, mang theo mồi lửa chuẩn bị thiêu đốt sự chú ý của toàn bộ thế lực Nam Cương.
Lâm Mặc đứng chắp tay nhìn sa bàn, ánh mắt tĩnh lặng dừng lại ở đốm sáng nơi hầm mỏ số bốn. Lớp bình phong thứ nhất đã dựng xong, chiếc trận bàn kia sẽ là lưỡi dao vô hình cắt đứt mọi mối liên hệ hướng về cấm địa. Giờ chỉ chờ xem con cá lớn nào sẽ ngu ngốc xé rách lớp vỏ ngụy trang này, tự mình bước vào huyễn trận giảo sát mà hắn đã âm thầm chôn sẵn dưới lớp đất đá cằn cỗi từ ba năm trước.
...thể mượn cớ trừ ma vệ đạo để danh chính ngôn thuận xua quân vào hầm mỏ, thậm chí ép gia tộc ta phải mở cửa tra xét." Lâm Tinh cắn răng nói nốt nửa câu còn lại, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an trước nước cờ táo bạo này.
Lâm Mặc khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ lim, nhịp điệu chậm rãi nhưng kiên định.
"Đó chính là điều ta cần bọn chúng làm." Hắn nhấc một chén linh trà đã nguội lạnh, hắt thẳng xuống góc sa bàn nơi đánh dấu hầm mỏ số bốn.
"Nếu Tôn gia nhắm vào sườn núi, đó là xâm phạm gia tộc, ta phải dốc toàn lực sống mái. Nhưng nếu bọn chúng phát hiện hầm mỏ cất giấu tàn tích của Huyết Sát Tông, chúng sẽ tự điên cuồng cấu xé lẫn nhau với đám ma tu ẩn nấp tại phường thị để tranh đoạt bí bảo."
Lâm Tinh sững người, trong đầu xẹt qua một tia sáng, lập tức hiểu ra mưu đồ dời hoa tiếp mộc của gia chủ.
"Ngươi đi làm đi, nhớ kỹ thủ pháp phải thật tự nhiên. Sau khi bố trí xong, lập tức quay về Chấp Sự Đường đổi ca tuần tra." Lâm Mặc ném ra một khối ngọc bài màu đồng, mặt trên khắc hình lá trúc.
"Truyền lệnh phong tỏa Linh Điền số hai ở mạn nam, lấy cớ sương độc lan rộng, đình chỉ toàn bộ việc thu hoạch. Chấp nhận thối rữa ba trăm cân linh mễ mùa này để diễn cho tròn vai, ghi khoản nợ này vào sổ công huân của phòng nghị sự."
Lâm Tinh cẩn trọng nhận lấy ngọc bài, dập đầu tạ ơn rồi lùi thẳng vào bóng tối. Quyết định hy sinh sản lượng linh điền để làm bức bình phong che đậy hầm mỏ chắc chắn sẽ khiến các trưởng lão nội vụ xót xa, nhưng cái giá này hoàn toàn xứng đáng để bảo vệ bí mật cội Tử Trúc.
Nửa canh giờ sau, tại khu vực phế tích hầm mỏ phía nam.
Gió đêm rít gào qua những khe đá lởm chởm, mang theo chướng khí đặc quánh của vùng ngoại vi. Lâm Tinh vận chuyển Ẩn Nặc Quyết đến mức tận cùng, thu liễm toàn bộ khí tức, lặng lẽ trườn qua một sườn đất dốc.
Ngay khi gã định đặt chiếc hộp ngọc xuống một khe nứt của địa mạch, thần thức bỗng nhiên truyền đến một trận run rẩy.
Cách đó không xa, một bóng đen gầy guộc đang rạp người trên mặt đất, dùng một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét liên tục đo đạc linh khí. Tấm áo choàng xám tro cùng thủ pháp di chuyển cẩn trọng chứng tỏ thân phận thám tử ngoại vi của Tôn gia.
Kẻ địch đã mò đến sớm hơn dự tính, lại đang thu hẹp phạm vi dò xét ngay tại lối vào hầm mỏ.
Nếu bây giờ lùi lại, nhiệm vụ thất bại. Nếu trực tiếp thi triển pháp thuật giết người diệt khẩu, Tôn gia sẽ phát hiện dấu vết linh lực hệ Mộc của Lâm gia, mồi nhử sẽ lộ rõ là một cái bẫy nhân tạo.
Lâm Tinh cắn chót lưỡi, ép một giọt tinh huyết dung nhập vào Trận Bàn Dẫn Khí trên tay. Gã không ném vật chứng đi, mà dùng lực bóp nát một góc của khối trận bàn, cố tình tạo ra một tiếng vỡ vụn khô khốc giữa đêm khuya.
Tên thám tử Tôn gia lập tức quay phắt lại, vung tay phóng ra ba đạo Thủy Tên Phù sắc lẹm xé gió lao tới. Hắn nhận ra có dao động lạ và quyết định dùng sát chiêu thăm dò từ xa thay vì mạo hiểm áp sát.
Lâm Tinh không lùi mà tiến, cố ý vặn người để một đạo thủy tiễn xẹt qua vai trái, xé rách lớp áo dạ hành và cày một đường sâu hoắm lên da thịt.
Đổi lại khoảnh khắc giằng co đó, gã mượn lực đẩy chiếc hộp ngọc trượt sâu vào khe nứt địa mạch, đồng thời mượn chính luồng linh lực từ Thủy Tên Phù để kích hoạt khe hở trên đạo bùa phong ấn.
Một luồng tà khí màu đỏ sậm mang theo mùi máu tanh hôi lập tức phụt ra, va chạm mãnh liệt với linh khí xung quanh tạo thành một cột khói mờ ảo.
Sắc mặt tên thám tử biến đổi kịch liệt. Hắn vội vã thu hồi thế công, lầm tưởng đòn đánh của mình vừa vô tình phá vỡ cấm chế bảo vệ của một di tích cổ xưa. Kẻ dòm ngó không dám chần chừ thêm một khắc, liền xoay người bóp nát một viên Tốc Hành Châu để bỏ chạy thục mạng về hướng phường thị.
Lâm Tinh ôm bả vai rỉ máu, lặng lẽ nuốt xuống một viên Hồi Huyết Đan. Gã nhìn theo bóng lưng kẻ thù đang lao đi báo tin, biết rõ ván cờ hắc ám đã chính thức khởi động. Khối trận bàn vỡ góc nay nằm lại dưới đáy khe nứt, trở thành vật dẫn hoàn hảo biến luồng tà khí kia thành một cái bẫy tự nhiên không tỳ vết.
Bóng tối trong phế tích hầm mỏ số bốn đặc quánh, mang theo mùi nấm mốc nồng nặc. Nơi đây từng là một đoạn địa mạch trù phú, nay chỉ còn lại lớp nham thạch xám xịt và linh khí cạn kiệt. Lâm Tinh nín thở, ghim chặt thân thể vào vách đá lởm chởm.
Mười đầu ngón tay gã trắng bệch, liên tục ép tinh huyết vào tâm trận. Hắn phải duy trì Trận Bàn Dẫn Khí ở mức độ tinh vi nhất để không tiết lộ dao động pháp lực. Ngay tại cửa hầm cách đó mười trượng, một tu sĩ áo xám đang rà soát từng tấc đất.
Kẻ này cầm trên tay mặt La Bàn Phân Kim chế tác tinh xảo. Mỗi khi quét qua luồng khí tức mỏng manh rỉ ra từ kẽ hở phong ấn, kim chỉ nam lại rung lên bần bật. Ánh mắt gã thám tử họ Tôn lóe lên vẻ tham lam xen lẫn cảnh giác cao độ.
Gã hoàn toàn không nhận ra trong góc khuất có một đôi mắt lạnh lẽo đang khóa chặt lấy mình. Theo thói quen sát thủ, Lâm Tinh định vung tay phóng ra Mộc Đằng Thuật. Pháp thuật căn cơ này đủ sức xuyên thủng yết hầu kẻ địch Luyện Khí tầng bốn trong chớp mắt.
Nhưng mệnh lệnh vô hỉ vô bi của gia chủ vẫn văng vẳng bên tai hắn. Tuyệt đối không được để lại bất kỳ dấu vết hệ Mộc nào thuộc về Lâm gia tại hiện trường. Nếu làm sai, cái bẫy dẫn dụ Tôn gia hướng sự chú ý sang tàn đảng ma tu sẽ đổ sông đổ bể.
Ám vệ khẽ cắn chót lưỡi, dứt khoát từ bỏ ý định ám sát trực diện. Hắn xoay nhẹ ba vòng khắc độ trên mặt trận bàn, mượn nhờ khí tràng u ám xung quanh làm lớp ngụy trang. Ngón tay hắn gảy nhẹ, chủ động mở rộng kẽ hở của đạo phù văn dán trên hộp ngọc.
Một dải sương mù màu đỏ sậm mang theo mùi tanh tưởi lập tức tràn ra. Nó men theo khe nứt của đá tảng, cuồn cuộn đổ về phía cửa hầm. Tên thám tử giật mình lùi lại nửa bước, tay vội vàng vỗ vào túi trữ vật lấy ra một tấm bùa chú phòng ngự.
Tuy nhiên, sự tham lam rất nhanh đã lấn át bản năng sinh tồn. Hắn không lập tức rút lui báo tin, mà lấy thêm một tấm Lưu Ảnh Phù. Kẻ này định ghi lại dao động tinh thuần của tà vật nhằm tranh công lớn với các trưởng lão trong tộc.
Chính khoảnh khắc kim chỉ nam trên công cụ dò xét xoay tít để hấp thụ khí tức, Lâm Tinh liền kích hoạt sát chiêu. Hắn truyền một đạo pháp lực không thuộc tính vào thẳng mắt trận chữ Khảm, cưỡng ép đảo ngược chiều luân chuyển của trận pháp.
Luồng sương đỏ vốn đang trôi lơ lửng đột ngột biến ảo. Nó xoắn ốc tăng tốc, hóa thành một mũi khoan vô hình hung hăng đâm sầm vào mặt la bàn. Lớp phòng ngự bằng linh quang yếu ớt của kẻ địch lập tức rạn nứt thành từng mảnh nhỏ.
Tên thám tử biến sắc mặt, rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã chọc phải một ổ kiến lửa. Hắn quả quyết ném bỏ pháp khí dò tìm đang bốc khói, điên cuồng cắn nát đầu ngón tay phết máu lên một tấm Thổ Độn Phù. Hắn muốn mượn địa mạch khô cằn để tẩu thoát.
Cùng lúc đó, tay trái kẻ này bóp nát ngọc giản truyền âm. Hình ảnh luồng huyết khí hung hãn kia được gửi thẳng về cứ điểm của Tôn gia tại phường thị. Mọi phản ứng giãy giụa của con mồi đều nằm trong dự tính, Lâm Tinh không hề hoảng loạn.
Ám vệ họ Lâm đưa ra một quyết định vô cùng tàn nhẫn. Hắn dồn toàn bộ sức nặng bàn tay, bóp nát hoàn toàn góc phần tư chứa mắt trận chữ Khảm. Đổi lại cái giá là khí cụ đắt giá bị hủy hoại, dư chấn từ trận văn vỡ nát lập tức cộng hưởng với luồng lực lượng tà dị từ đốt xương khô.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Mũi khoan sương đỏ trực tiếp xuyên thủng tầng ánh sáng vàng của phù độn thổ. Nó đánh nát lớp giáp hộ thể mỏng manh và chui tọt vào lồng ngực tên thám tử họ Tôn.
Kẻ xấu số chỉ kịp trừng lớn mắt hoảng sợ. Toàn bộ huyết nhục trên người hắn trong nháy mắt bị tà khí ăn mòn, héo rũ rồi bong tróc từng mảng lớn. Chỉ không tới ba nhịp thở, tại chỗ chỉ còn lại một bộ xương khô ám sắc đen ngòm ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo.
Về phần Lâm Tinh, việc cưỡng ép dẫn động sức mạnh Huyết Sát Tông cũng mang lại phản phệ không nhỏ. Xương cổ tay phải của hắn phát ra tiếng "răng rắc" chói tai, nứt nẻ thành vô số khe nhỏ. Cơn đau thấu xương truyền đến khiến trán gã rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng tuyệt nhiên không phát ra tiếng rên rỉ.
Ám vệ bước ra khỏi bóng tối, cẩn thận dùng một đoạn cành khô gạt lấy mặt đồng định vị đã vỡ làm đôi mang cất vào túi trữ vật. Hắn dùng mũi chân xóa đi vài vết tích mờ nhạt trên mặt đất. Hiện trường lúc này hoàn hảo không tì vết.
Thi thể kẻ thù mang đậm dấu ấn ma công tàn độc, ngọc giản truyền âm đã bay đi mang theo thông tin giả định. Tôn gia chắc chắn sẽ điều động tinh anh đến đây lật tung phế tích. Bọn chúng sẽ hoàn toàn bỏ qua những biến động thực sự đang diễn ra tại sườn núi Tử Trúc Lĩnh.
Bố cục mượn đao giết người và dời đi tầm nhìn của gia chủ đã hoàn tất bước khóa màn bằng một cái xác. Lâm Tinh cúi đầu nhìn Trận Bàn Dẫn Khí đã khuyết mất một góc trong tay, khóe miệng khẽ giật giật.
Sáng mai khi quay về Chấp Sự Đường, gã sẽ phải tự giác điền tên mình vào sổ ghi nợ. Hắn sẽ bị khấu trừ một trăm năm mươi điểm công huân để bồi hoàn cho kho tài nguyên. Dù xót xa, nhưng nhiệm vụ đã hoàn thành mỹ mãn.
Mảnh La Bàn Phân Kim nứt nẻ thu được từ thi thể sẽ trở thành bằng chứng duy nhất được đệ trình lên bàn nghị sự. Nó chính thức xác nhận việc thế lực đối địch đã hoàn toàn cắn câu và bước hụt vào cái bẫy ma tu giả mạo do Lâm Mặc giăng ra.
Quả quyết cắn nát đầu lưỡi, tên thám tử họ Tôn phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm lên mặt la bàn đã rạn nứt. Hắn biết rõ bản thân không thể sống sót rời khỏi hầm mỏ số bốn, nhưng tấm Lưu Ảnh Phù giấu trong tay áo đã ghi trọn vẹn dao động tà ác của sương mù màu máu. Chỉ cần thứ này được gửi về gia tộc, công lao vạch trần sào huyệt ma tu tại Tử Trúc Lĩnh đủ để thê tử hắn ở nhà chính được ban thưởng một viên Trúc Cơ Đan.
Hắn điên cuồng dồn toàn bộ thọ nguyên còn sót lại, thiêu đốt căn cơ Luyện Khí tầng tám để kích hoạt Huyết Độn Thuật. Một trận văn dịch chuyển cỡ nhỏ lập tức sáng lên dưới chân, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quạch đầy mùi tử khí. Lâm Tinh đứng cách đó mười trượng, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo vô tình. Gã không dùng mộc pháp quen thuộc của Lâm gia, mà lật tay tung ra một tấm bùa chú hệ Thổ mang tên Trọng Lực Phù. Phù văn vừa vỡ, trọng lực trong phạm vi năm trượng quanh kẻ đột nhập bỗng chốc tăng vọt gấp mười lần.
Đầu gối tên mật thám khuỵu mạnh xuống nền đá lởm chởm, tiếng xương nứt gãy vang lên khô khốc hòa cùng tiếng gào thét. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, hắn tinh ý nhận ra luồng áp lực hệ Thổ kia cố tình chừa lại một khe hở thông thẳng lên lỗ thông gió phía đỉnh hầm. Kẻ địch không muốn diệt khẩu ngay, mà đang vờn ép hắn phải chọn đường thoát duy nhất! Đáng tiếc, mũi tên đã rời cung không thể quay đầu, hắn dứt khoát tự bạo đan điền, mượn luồng linh lực cuồng bạo cuối cùng đẩy vật chứng ghi hình hóa thành một vệt sáng mờ, lao vút qua khe hở tẩu thoát vào màn đêm.
Thân thể tên thám tử đổ gục xuống vũng máu, kinh mạch đứt đoạn toàn bộ, sinh cơ triệt để tiêu tán. Lâm Tinh thu hồi lại bàn tay đang bấm quyết, sắc mặt hơi tái đi vì bị dội ngược một tia phản chấn từ vụ tự bạo. Chiếc khiên mai rùa cấp một cực phẩm gã dùng để che chắn trước ngực đã xuất hiện ba vết nứt xé toạc đường vân phòng ngự, xem như triệt để báo phế. Cái giá phải trả cho việc diễn kịch ép địch tẩu tán thông tin giả không hề nhỏ, nhưng hoàn toàn xứng đáng với mưu đồ của gia chủ.
Bước nhanh tới cái xác, gã ám vệ cúi xuống lục lọi, cẩn thận gắp ra một lệnh bài bằng đồng thau chạm trổ chữ Tôn đã dính đầy uế khí. Kế hoạch điệu hổ ly sơn đã hoàn tất bước ngoặt quan trọng nhất. Tôn gia giờ đây chắc chắn sẽ dồn toàn bộ tinh lực và cao thủ nhắm vào khu mỏ hoang này, đinh ninh rằng Lâm gia đang cấu kết với tàn đảng ma tu, mà hoàn toàn bỏ qua dị động thực sự đang diễn ra tại cấm địa sườn đông.
Cùng lúc đó, tại thư phòng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ lim theo một nhịp điệu đều đặn. Một đạo ngọc giản truyền âm hình con hạc giấy bay xuyên qua khe cửa sổ, ngoan ngoãn đậu xuống lòng bàn tay hắn. Thần thức lướt qua, khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên tạo thành một độ cong sắc lẹm. Con mồi đã cắn câu, mang theo miếng mồi tẩm độc bơi về đúng cái lồng mà hắn đã giăng sẵn từ đầu hôm.
Tốt lắm, ván cờ này Tôn gia đã tự mình bước vào tử địa.
Hắn trầm giọng nói vào một tấm thẻ ngọc khác, ban xuống chuỗi mệnh lệnh định đoạt cục diện ngày mai.
Lâm Tinh mang vật chứng đồng thau về nộp cho Chấp Sự Đường làm bằng chứng ngoại địch xâm nhập. Từ quỹ công huân của ta, trích ra hai trăm điểm bồi thường cho pháp khí phòng ngự đã hỏng của ngươi. Truyền lệnh sửa đổi luật tuần tra ngay trong đêm, rút toàn bộ nhân thủ đội ba khỏi khu vực phía nam, tạo hiện trường giả bị tà khí xâm thực. Sáng mai, mở kho gia tộc, xuất ra ba bộ Ảo Ảnh Trận Bàn phong tỏa biên giới, tuyệt đối không để ai tiếp cận hầm mỏ.
Lời vừa dứt, một tiếng nổ trầm đục bất ngờ dội về từ phía linh mạch trung tâm, làm rung chuyển cả ngọn nến trên bàn. Chiếc hộp ngọc chứa tàn dư ma khí ban nãy bỗng dưng nứt toác, để lộ ra một mảnh vải liệm xám xịt mang theo ấn ký của Tôn gia đang rỉ máu tươi, báo hiệu một kẻ thứ ba vừa âm thầm can thiệp vào bố cục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.