Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 361: Phù Trên Bàn Đá

Đăng: 17/08/2026 14:14 4,051 từ 1 lượt đọc
Hàn khí từ dải lụa thêu hình mây cuộn bùng phát với tốc độ kinh người. Chỉ trong nửa nhịp thở, một lớp băng lam nhạt đã bao phủ toàn bộ mặt bàn đá thanh thạch. Những vệt sương giá trắng toát tựa như mạng nhện, hung hăng bò dọc theo mép cuốn sổ công huân. Tiếng vỡ vụn lách cách vang lên liên hồi khi từng trang giấy nạm linh lực bị hàn độc ăn mòn.


Lâm Cảnh đứng sững lại nơi bậu cửa. Tay phải hắn theo bản năng rút phắt thanh trường kiếm bên hông, hất tung một luồng kiếm khí hệ Kim sắc bén. Ánh mắt gã thanh niên đảo quanh, cảnh giác quét ra màn đêm đen đặc ngoài khung cửa sổ vừa vỡ nát. Thế nhưng, người thanh niên ngồi sau án thư vẫn bất động tựa thái sơn, hoàn toàn không vội vã tung thần thức phản kích.


Lâm Mặc híp mắt, dồn sự chú ý vào trận bàn định vị Tụ Linh đang không ngừng xoay tròn trước mặt. Chín ô trận vị vốn liên kết chặt chẽ bằng linh tuyến, nay lại lộ ra một điểm nhấp nháy ánh đỏ tại phương Khảm. Đó chính xác là lỗ hổng sinh ra khi hắn hạ lệnh rút cạn sinh khí của linh điền phía tây vào hồi canh ba.


Kẻ bắn mũi tên này tuyệt đối không dùng man lực để phá vỡ kết giới hộ tộc. Hắn đã mượn đúng khoảnh khắc linh mạch ngầm chuyển dời để lách qua tầng phòng ngự. Một món ám khí mang theo biểu tượng mây cuộn, chọn chuẩn xác thời điểm trận pháp mỏng manh nhất. Đây rõ ràng là một đòn nắn gân đầy toan tính nhằm thăm dò thực hư của Tử Trúc Lĩnh.


Thay vì trực tiếp chạm tay vào dị vật, Lâm Mặc vung tay áo. Một tấm Hỏa Viêm Phù bậc một bay vút ra, hóa thành một vòng tròn lửa đỏ rực vây quanh vật chứng. Hỏa linh lực mãnh liệt không thiêu rụi cuốn sổ, mà trực tiếp đốt cháy luồng khí tức ngoại lai đang bám trụ trên thân gỗ. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, lớp vải lạnh lẽo bắt đầu co rút lại.


Ngay lúc sợi dây liên kết thần thức sắp bị cắt đứt, tàn niệm của kẻ địch bỗng nhiên biến ảo. Tàn dư hàn khí không cam lòng chịu trói, đột ngột phân tách thành hàng chục sợi tơ băng nhỏ li ti. Chúng bỏ qua ngọn lửa, uốn lượn như linh xà lao thẳng về phía mi tâm của Lâm Mặc. Đối phương đã nhạy bén đổi từ ám toán vật lý sang công kích thần hồn ngay khi bị phát hiện.


Sắc mặt Lâm Mặc không đổi, ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn. Một đạo trận văn ẩn hình mai rùa lập tức sáng lên, cản lại đám tơ băng. Lực va chạm khiến dư chấn dội ngược lại. Chiếc kẹp ngọc trên tay hắn nứt toác. Hàn độc men theo khe nứt cắn nát hai chiếc móng tay cái và trỏ, đóng băng hoàn toàn huyệt Thiếu Thương. Hắn phải nhíu mày, vận chuyển hỏa linh lực phong bế cổ tay.


Mất đi đòn bạo phát cuối cùng, mũi tên lông đen triệt để cạn kiệt dị năng. Nó biến thành một thanh thiết khí phàm tục, nằm im lìm giữa đống sương giá đang dần tan chảy dưới sức nóng của bùa chú. Tuy nhiên, hậu quả của đòn đánh trộm đã hiển lộ rõ ràng ngay trước mắt.


Hơn ba mươi trang đầu của cuốn sổ công huân đã bị hủy hoại hoàn toàn, biến thành một mớ bột giấy lộn xộn. Toàn bộ ghi chép điểm cống hiến của ngoại môn đệ tử trong tháng qua đã bốc hơi. Chấp sự đường sẽ phải mở kho lưu trữ ngọc giản dự phòng, tiêu tốn ít nhất ba ngày đối chiếu thủ công.


Cùng lúc đó, trận nhãn nạm trên bệ cửa sổ cũng chịu dư chấn mà nứt thành ba mảnh. Linh khí hệ Mộc rò rỉ ra ngoài tạo thành một màn sương mờ. Để tu bổ lại nguyên vẹn điểm đứt gãy này, gia tộc bắt buộc phải tiêu tốn một viên Tinh Thạch Hệ Thổ bậc hai quý giá. Đây là một tổn thất không hề nhỏ trong thời điểm tài nguyên eo hẹp.


Lâm Cảnh bước vội tới, sắc mặt vô cùng âm trầm. Hắn cắn răng xin lệnh dẫn đội ám vệ truy kích theo hướng linh lực tàn dư vừa tản đi. Lâm Mặc khẽ lắc đầu, dùng một chiếc kẹp gỗ đào mới lấy từ nhẫn trữ vật, cẩn thận gắp hung khí bỏ vào hộp chì cách linh. Hắn tuyệt đối không để gia tộc rơi vào bẫy điệu hổ ly sơn.


Kẻ giấu mặt cố tình để lại biểu tượng của thương hội ngoại lai. Nếu Lâm gia rầm rộ đuổi theo, không những dễ sập bẫy mai phục được giăng sẵn, mà còn vô tình giúp kẻ thủ ác xác nhận sự suy yếu của hệ thống phòng ngự. Một bước đi sai lầm lúc này có thể kéo theo sự sụp đổ của cả một cơ đồ.


Cục diện hiện tại cần một nước cờ lật lọng để biến bị động thành chủ động. Lâm Mặc tháo lệnh bài gia chủ bằng ngọc bích bên hông, ném thẳng vào tay vị tộc đệ. Hắn lạnh nhạt hạ chỉ thị yêu cầu Lâm Cảnh mang vật này đến thẳng Chấp sự đường, lập tức ban bố lệnh tuần tra thiết quân luật cấp hai.


Tuy nhiên, lý do phong tỏa không được nhắc đến việc linh điền cạn kiệt. Lâm Cảnh phải phao tin rằng có tà tu từ phường thị trung lập cậy thế xông vào Tàng Kinh Các. Kẻ này toan cướp đoạt công pháp trấn tộc nhưng bị trưởng lão đẩy lui, hoảng loạn để lại hung khí làm bằng chứng ngay tại hiện trường.


Nắm chặt khối lệnh bài tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ, ánh mắt Lâm Cảnh lóe lên sự kinh ngạc. Rất nhanh, biểu cảm ấy chuyển thành nể phục khi hắn hiểu thấu tầng sâu của mệnh lệnh. Bằng cách bóp méo sự thật, đường huynh của hắn đã trực tiếp đẩy quả bóng trách nhiệm sang phía dư luận.


Một cuộc tấn công lén lút nay đã biến thành vụ tai tiếng nhắm thẳng vào uy tín của phe trung lập. Khi tin tức lan truyền, những thế lực đang gửi gắm tài sản tại phường thị chắc chắn sẽ sinh lòng e ngại. Áp lực từ đám đông sẽ buộc kẻ đứng sau mũi tên phải tự mình ra mặt dập tắt lời đồn.


Tiếng bước chân của Lâm Cảnh khuất dần sau dãy hành lang lát đá xanh. Không gian trong thư phòng nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh mịch rợn người. Lâm Mặc vươn tay định khép nắp hộp chì, nhưng động tác đột ngột khựng lại. Dải lụa thêu hình mây cuộn bên trong bất ngờ sủi bọt dữ dội.


Lớp vải vóc nhanh chóng tan chảy thành một vũng máu đen ngòm, bốc lên mùi hủ thi gay gắt khiến người ta buồn nôn. Từ trong vũng máu nhớp nháp ấy, một mảnh ngọc cốt mỏng dính từ từ trồi lên. Trên bề mặt mảnh cốt khắc chằng chịt phù văn, mang theo một đạo huyết khế nhắm thẳng vào danh tính của một vị trưởng lão đang bế quan dưới tận cùng lòng núi.


…băng đang rít gào. Lớp linh quang màu vàng đất vừa tiếp xúc với hàn khí liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bề mặt rạn nứt thành từng mảng. Thần thức của kẻ giấu mặt phía sau mũi tên cực kỳ xảo quyệt, lập tức nhận ra trận văn phòng ngự đang suy yếu. Hắn không hề thu hồi tàn niệm mà dứt khoát thiêu đốt một tia tinh huyết xé rách không gian, ép toàn bộ số tơ băng ngưng tụ thành một cây kim châm nhỏ xíu, hung hăng đâm thủng lớp mai rùa mỏng manh.


Đúng khoảnh khắc mũi kim hàn độc xé toạc lớp phòng ngự cuối cùng, khóe môi Lâm Mặc khẽ nhếch lên. Hắn vốn dĩ có thể dùng cường độ thần thức tạc nát đòn thăm dò này, nhưng làm vậy chẳng khác nào tự phơi bày thực lực thật sự trước mặt ngoại nhân. Thay vì phản kích, hắn chủ động rút cạn linh lực bảo vệ mi tâm, đồng thời vỗ mạnh một chưởng lên chiếc mâm ngọc định vị trên án thư. Chín ô trận vị bỗng nhiên đảo ngược chiều quay, sinh ra một cỗ lực hút cực mạnh tại phương Khảm.


Kẻ địch ở nơi xa xôi phát giác được dị biến thì đã muộn. Cây kim châm bằng băng chưa kịp chạm vào trán Lâm Mặc đã bị lực hút từ cỗ máy cưỡng ép kéo chệch quỹ đạo, cắm phập vào tâm điểm của phương Khảm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa thư phòng, mặt ngọc bích chạm trổ vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn. Toàn bộ sương giá cùng tia thần thức ngoại lai lập tức bị phong ấn chết bên trong lõi ngọc đã nứt toác.


Cái giá cho đòn nhử mồi này hoàn toàn không hề rẻ. Vật phẩm định vị là hạch tâm liên kết mạch ngầm toàn bộ Tử Trúc Lĩnh, nay phương Khảm bị phế bỏ, đồng nghĩa với việc sườn tây của gia tộc sẽ rơi vào trạng thái mù lòa trận pháp ít nhất ba tháng. Lâm Cảnh chứng kiến cảnh tượng ấy thì biến sắc, trường kiếm trong tay siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh. Y tiến lên nửa bước, thanh âm mang theo sự phẫn nộ kìm nén hỏi gia chủ có cần lập tức phát tín hiệu phong tỏa toàn núi hay không.


Lâm Mặc khẽ lắc đầu, tiện tay ném một viên Hồi Nguyên Đan vào miệng để trấn áp hàn khí đang tàn phá kinh mạch nơi cổ tay. Hắn dùng kẹp gỗ gắp lấy mũi tên xám xịt từ trên đống tàn tích sổ sách, ánh mắt tĩnh lặng đánh giá dải lụa thêu hoa văn uốn lượn. Đối phương cố tình dùng biểu tượng quen thuộc để ra oai, ép Lâm gia phải cuống cuồng phòng bị hoặc tức giận tìm đến Hắc Thạch Cốc đối chất. Nếu lúc này gõ kẻng báo động, chẳng khác nào thừa nhận gia tộc đang hoảng loạn, tự ném đi chút danh tiếng ít ỏi còn sót lại trong mắt đám tán tu.


"Không cần phong tỏa, cứ để sườn tây mở toang như thế."


Lâm Mặc đặt hung khí vào một hộp gỗ đàn hương, dán lên đó ba tấm Phong Linh Phù.


"Ngươi mang vật chứng này đến Chấp Sự Đường, truyền lệnh của ta, ghi vào sổ sách rằng đêm nay có ma tu lẻn vào phá hoại linh điền phương Khảm. Lập tức trích xuất hai trăm linh thạch từ kho tộc, treo thưởng công khai truy tìm tung tích kẻ trộm."


Lâm Cảnh sững sờ, đôi mày rậm nhíu chặt lại. Y hiểu rõ việc thừa nhận bị ngoại nhân xuyên thủng trận pháp sẽ khiến uy tín của gia tộc suy giảm nghiêm trọng. Các đối tác thương mại dưới chân núi chắc chắn sẽ nhân cơ hội này ép giá đan dược, thậm chí sinh ra nghi ngờ về năng lực bảo vệ cửa hàng của Lâm gia. Sự bất mãn hiện rõ trong ánh mắt của gã thanh niên trẻ tuổi, bởi trong tư duy của y, kiếm tu thà gãy chứ không chịu nhục.


"Thưa trưởng lão, nếu tin đồn này lan ra, đám thương nhân ở phường thị trung lập sẽ mượn cớ hủy bỏ khế ước mua bán tháng sau."


Lâm Cảnh cúi đầu bẩm báo, giọng nói có phần cứng nhắc.


"Chi bằng chúng ta mang thẳng hộp gỗ này lên Thành Chủ Phủ, tố cáo kẻ thù phái người ám toán. Bằng chứng rành rành, luật lệ của giới tu chân đâu thể để bọn chúng một tay che trời."


"Ngươi nghĩ Thành Chủ Phủ sẽ vì một gia tộc Luyện Khí mà đắc tội với thế lực có Kim Đan chống lưng sao?"


Lâm Mặc lạnh nhạt ngắt lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn đá vỡ.


"Tin đồn gia tộc suy yếu chính là tấm bình phong tốt nhất lúc này. Khi tất cả đều tin rằng chúng ta mất đi trận pháp sườn tây vì một tên ma tu ất ơ nào đó, kẻ thực sự giật dây phía sau mới dám mạnh dạn bước vào cái bẫy ở Hắc Thạch Cốc."


Nói đoạn, hắn gạt những mảnh vỡ của mâm ngọc sang một bên, lộ ra một khối ngọc giản lưu âm màu huyết dụ đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Bên trong phiến ngọc này không chỉ chứa đựng tia thần thức vừa bị phong ấn, mà còn khắc ghi toàn bộ dao động linh lực của dải lụa. Lâm Mặc giao chiếc hộp gỗ cùng ngọc giản cho Lâm Cảnh, chính thức ban bố quyết định thay đổi luật tuần tra đêm nay. Toàn bộ đội ám vệ phải rút khỏi khu vực phía tây, nhường lại một khoảng trống tử huyệt để mời gọi những vị khách không mời.


Bóng lưng Lâm Cảnh khuất dần sau cánh cửa vỡ, mang theo một nửa kế hoạch gieo rắc tin đồn giả ra bên ngoài. Cho đến khi không gian chỉ còn lại tiếng gió rít gào, Lâm Mặc mới từ từ lật úp mảnh ngọc bích vỡ nát của trận bàn lên. Dưới lớp băng giá đang tan chảy, một ký hiệu hình bán nguyệt mờ nhạt được khắc chìm dần hiện ra, hoàn toàn không liên quan gì đến những kẻ địch mà gia tộc đang đối mặt.


băng mỏng manh kia. Từng sợi tơ hàn khí va chạm với lớp phòng hộ, phát ra những tiếng xèo xèo quỷ dị. Thay vì dồn thêm linh lực để triệt tiêu, Lâm Mặc lại bất ngờ rút bớt một đạo pháp quyết. Cỗ mai rùa mờ ảo lập tức nứt ra một khe hở bằng đầu kim. Hắn đang chủ động mở cửa thành, dụ cho phần tàn niệm kia lao thẳng vào mi tâm mình.


Kẻ giấu mặt ở đầu bên kia dường như nhận ra sự dễ dàng bất thường này. Luồng thần thức ngoại lai khựng lại giữa không trung, lập tức đảo chiều. Đối phương vô cùng quả quyết, muốn tự kích nổ phần hồn lực mỏng manh để xóa sạch mọi dấu vết truy nguyên.


"Muộn rồi." Lâm Mặc khẽ lẩm bẩm. Tay trái hắn lật úp, ấn mạnh lên một mẩu Trấn Hồn Mộc đen nhẻm giấu sẵn dưới gầm bàn từ trước.


Toàn bộ lượng linh thủy tích tụ trong ao sen linh mạch sau lưng bị cưỡng ép rút cạn trong một cái chớp mắt. Nguồn năng lượng này hóa thành một lồng giam vô hình chụp thẳng xuống án thư. Tiếng nổ lụp bụp vang lên đục ngầu, bị áp chế hoàn toàn trong tấc vuông.


Cái giá phải trả cho đòn cưỡng ép vây nhốt này không hề rẻ. Ba gốc Tĩnh Tâm Liên dưới ao nháy mắt héo rũ, tương đương với việc gia tộc vừa bốc hơi trực tiếp ba trăm điểm công huân trên sổ sách. Đổi lại, luồng tàn niệm chưa kịp tiêu tán đã bị ép cô đặc. Nó rơi lạch cạch xuống mặt đá, biến thành một viên châu trong suốt to bằng hạt nhãn, giam giữ một sợi sương mù màu lam nhạt đang không ngừng giãy giụa.


Lâm Cảnh lúc này mới thu kiếm bước tới, trán lấm tấm mồ hôi lạnh:


"Lục thúc, là sát thủ của kẻ thù ở phường thị sao? Bọn chúng dám phái tu sĩ Trúc Cơ mượn đêm tối tập kích?"


"Nhìn thì giống, nhưng thủ pháp lại quá vội vàng." Lâm Mặc gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào vật chứng mới thu được. "Nếu thực sự muốn lấy mạng ta, mũi tên kia đã không chọn góc nhắm vào cuốn sổ sách. Kẻ bắn tên cố tình để lại dải lụa thêu hình mây, chính là muốn mượn danh tiếng hung tàn của phường thị để ép chúng ta hoảng loạn mà cầu viện ngoại nhân."


Hắn vươn tay nhặt viên hồn châu lên, khóe môi nhếch một nụ cười lạnh. Kẻ địch muốn dùng áp lực dư luận để dồn Lâm gia vào chân tường, vậy hắn sẽ tương kế tựu kế, đem chính cái bóng của đối thủ ra làm mồi nhử.


"Ngươi lập tức cầm vật này, bí mật giao cho ám tử của chúng ta tại trà lâu dưới chân núi." Lâm Mặc ném thẳng viên châu về phía chất tử. "Trước lúc hừng đông, ta muốn toàn bộ tán tu đều bàn tán về việc có kẻ dùng bí thuật băng hệ ám sát gia chủ thế gia. Không cần chỉ đích danh ai, cứ để ngọn lửa nghi ngờ tự cháy lan về phía những kẻ đang nắm lợi ích lớn nhất."


Lâm Cảnh cẩn thận cất kỹ khối tàn niệm vào túi trữ vật, nhưng vẫn chần chừ nhìn về phía trận bàn đang báo động ầm ĩ:


"Nhưng thưa thúc, lỗ hổng ở sườn tây... Nếu không lập tức xuất kho lấy vật liệu đắp vá, e rằng đêm mai sẽ có kẻ mượn đường lén vào cấm địa."


"Không vá. Chẳng những không vá, mà còn phải rút toàn bộ trạm canh gác số bốn lui về phía sau mười dặm." Giọng nói của nam nhân mang theo sự quyết đoán không thể chối cãi.


Lâm Mặc ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng thanh. Hắn yêu cầu chất tử mang xuống Chấp Sự Đường, ban bố lệnh phong tỏa giả. Bề ngoài cấm túc toàn bộ tộc nhân, nhưng bên trong lại mở toang sườn tây thành thế vườn không nhà trống.


Kẻ địch đã tốn công thăm dò, nếu thấy thế trận phòng ngự kín kẽ sẽ sinh nghi. Chỉ khi nhìn thấy một cánh cửa mở toang đầy cạm bẫy, bọn chúng mới phải do dự, tự suy đoán xem bên trong ẩn giấu sát cơ gì. Sự đa nghi của những kẻ quen làm hắc thủ sau màn, chính là bức tường thành vững chắc nhất bảo vệ Tử Trúc Lĩnh qua đêm nay.


Lâm Cảnh cất kỹ viên hồn châu hệ băng vào trong vạt áo, hơi lạnh toát ra khiến lồng ngực hắn tê rần. Thiếu niên chắp tay nhận lệnh, bóng dáng nhanh chóng chìm vào màn đêm tĩnh mịch của Tử Trúc Lĩnh. Ngồi lại trong thư phòng, Lâm Mặc cầm lấy bút lông sói, dứt khoát gạch bỏ ba trăm điểm công huân dưới tên mình trong cuốn sổ sách vừa bị hàn khí làm rách một góc. Ba gốc Tĩnh Tâm Liên đã hóa thành cặn bã để bóc tách tàn niệm, cái giá này đủ để đổi lấy một mồi lửa thiêu rụi danh tiếng của kẻ thù. Hắn tiện tay lật sang trang mới, viết xuống một đạo lệnh bài tuần tra khẩn cấp giao cho Chấp Sự Đường. Bắt đầu từ canh tư, toàn bộ tử đệ canh gác linh điền phía tây phải rút gọn vòng vây, cố tình để lộ trận nhãn Khảm vị thành một cái bẫy trống.


Dưới chân núi, sương mù lượn lờ quanh Hắc Thạch Trà Lâu, nơi tụ tập của đám tán tu thích hóng chuyện thị phi và mua bán tình báo. Lâm Cảnh không đi cửa chính mà vòng qua hẻm nhỏ tĩnh lặng phía sau, khoác trên người tấm áo choàng xám xịt che khuất dung mạo. Hắn gõ ba tiếng ngắn, một tiếng dài lên cánh cửa gỗ mục nát của gian phòng chứa củi. Một lão già gầy gò nhô đầu ra, ánh mắt giảo hoạt lướt nhanh qua lớp ngụy trang của thiếu niên. Lâm Cảnh không nói một lời, trực tiếp ném ra một túi vải thô nặng trĩu linh thạch cùng viên dị vật đang tỏa ra hàn khí âm lãnh. Lão già vội vàng chụp lấy, vừa chạm tay đã rùng mình vì luồng linh lực đặc trưng của công pháp hệ thủy.


Tin tức trong tay ngươi, sáng mai phải lan khắp phường thị trung lập.


Lâm Cảnh ép giọng khàn đục, cố tình để lộ ra một tia dao động chân nguyên của tu sĩ Trúc Cơ kỳ nhằm thị uy. Hắn không cần vòng vo, bởi quy tắc của thế giới ngầm này luôn được định giá bằng thực lực và độ tin cậy của vật chứng.


Lão già vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của viên ngưng hồn, nụ cười nhăn nheo hằn sâu trên khóe miệng.


Không cần ngài dặn, đồ vật mang theo linh lực hàn băng của Tôn gia, lại quấn kèm dải lụa thêu mây cuộn, câu chuyện mượn đao giết người này bọn tán tu thích nghe nhất.


Đừng nhắc đến Tử Trúc Lĩnh.


Lâm Cảnh lạnh lùng ngắt lời, ngón tay gõ nhẹ lên chuôi kiếm.


Chỉ cần rêu rao Tôn lão quỷ tư thông với ngoại vực, dùng ám khí hệ băng định ám sát Mộc chưởng quỹ để nuốt trọn lợi tức phường thị.


Lão già gật gù hiểu ý, nhanh chóng lùi vào trong bóng tối để bắt đầu chuỗi công việc quen thuộc. Lâm Cảnh xoay người rời đi, trong lòng thầm bội phục bước cờ hiểm hóc của gia chủ. Lâm Mặc căn bản không định giải thích hay kêu oan với bất kỳ ai về mũi tên bắn vào cấm địa. Hắn dùng chính vật chứng do kẻ địch ném tới, đảo ngược mũi dùi dư luận để hai thế lực lớn tự sinh nghi kỵ lẫn nhau. Khối băng châu kia giờ đã trở thành củ khoai lang bỏng tay, nằm gọn trong mạng lưới tình báo bùn lầy của đám tán tu. Tôn gia ngày mai thức dậy sẽ bàng hoàng nhận ra, bản thân chưa kịp ép Lâm gia cầu viện thì đã gánh trên lưng tội danh phản bội minh ước thương mại.


Tại đỉnh núi, Lâm Mặc khép lại cuốn sổ công huân, ánh mắt dừng lại ở tàn tro của tấm Hỏa Viêm Phù trên bàn đá. Kế hoạch mượn dư luận tạo bình phong đã hoàn tất, nhưng hậu quả của việc mở trận nhãn Khảm vị cũng bắt đầu hiện rõ. Linh mạch bên dưới thư phòng đột ngột truyền đến một trận run rẩy trầm đục, khiến vài vết nứt nhỏ lan dọc theo cột trụ bằng gỗ thiết mộc. Hắn biết rõ, việc cưỡng ép thay đổi quy tắc tuần tra và bỏ trống một góc cấm địa sẽ làm giảm một phần ba sản lượng linh dược tháng này. Thế nhưng, đây là cái giá bắt buộc phải trả để dụ kẻ đứng sau mũi tên nọ bước vào tầm ngắm sát phạt.


Đúng lúc này, một tiếng nổ bóp nghẹt vang lên từ phía sườn núi phía nam, nơi đặt kho chứa pháp khí của gia tộc. Trận bàn định vị trước mặt Lâm Mặc không báo động đỏ ở hướng tây như dự tính, mà lại nứt toác một đường dài chỉ thẳng về khu vực dành cho khách khanh. Cùng lúc đó, một mảnh ngọc giản truyền âm bằng ngọc bích từ trong tay áo hắn bỗng nhiên tự bốc cháy. Giọng nói khản đặc đầy hoảng loạn của trưởng lão giữ kho vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Kẻ địch không đi qua Khảm vị, chúng đã mượn Huyết Khế Chuyển Dịch để luân chuyển một cỗ thi hài mang kịch độc vào thẳng kho tộc, trực tiếp phế bỏ hai mươi kiện pháp khí trấn phái.

0