Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 338: Tử Trúc Lĩnh Đêm Đổi Cục

Đăng: 14/08/2026 10:31 3,560 từ 1 lượt đọc
...dùng chính sự hoảng loạn giả tạo này làm mồi nhử.

Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay trỏ lên viền sa bàn, thanh âm trầm thấp nhưng mang theo hàn ý thấu xương. Hắn không cần giải thích thêm, bởi ngọc giản truyền âm đã được bóp nát, mang theo mật lệnh cao nhất dội thẳng xuống biên giới. Tại hướng đông nam Tử Trúc Lĩnh, sương mù kịch độc của Nam Cương vẫn cuồn cuộn trào dâng như một con quái thú chực chờ nuốt chửng sinh linh.

Lâm Cảnh Nham thu lại mảnh ngọc giản vừa lóe lên hỏa quang, sắc mặt cực kỳ ngưng trọng. Gã chấp sự phụ trách phòng tuyến số ba cắn chặt răng, nhìn về phía khu mỏ linh than cũ đang tỏa ra linh khí nhàn nhạt. Lệnh từ gia chủ quá mức đột ngột, ép gã phải từ bỏ mười lăm trạm gác cốt lõi mà không được phép mang theo bất kỳ vật tư nặng nào. Dù trong lòng tràn ngập xót xa trước khối tài sản sắp bị bỏ lại, Cảnh Nham vẫn tuyệt đối tuân mệnh.

"Rút toàn bộ nhân thủ, hủy bỏ cấm chế vòng ngoài." Cảnh Nham vung tay, giọng khàn đặc hạ lệnh cho đám tu sĩ đang ngơ ngác.

"Chấp sự, nếu rút lui ngay lúc này, Tôn gia chắc chắn sẽ tràn vào cướp đoạt mỏ than, chúng ta..." Một gã đệ tử trẻ tuổi vội vã lên tiếng can ngăn.

"Câm miệng, làm theo lệnh!" Cảnh Nham gầm lên, ánh mắt sắc như dao găm cắt ngang lời phàn nàn.

Gã tự tay bước đến đài cao trung tâm, hung hăng vỗ một chưởng lên mặt đá tảng. Khối Dẫn Khí Trận Bàn khống chế chướng khí nứt toác ra một vệt dài, linh quang ảm đạm hẳn đi nhưng vẫn duy trì được vòng bảo vệ mỏng manh. Đây không phải là hành động phá hoại bộc phát, mà là bước ngụy trang tinh vi theo đúng chỉ thị. Một cuộc rút lui quá sạch sẽ sẽ khiến kẻ địch sinh nghi, chỉ có vẻ bỏ chạy vội vã, để lại pháp khí trấn mạch hư hại mới đủ sức đánh lừa những con cáo già.

Cách đó không xa, ẩn mình dưới tán cây khô héo ngập tràn độc tính, Tôn Hạc nín thở quan sát từng biến động của Lâm gia. Tên ám vệ tinh nhuệ của Tôn Trường Minh nhếch mép cười lạnh khi thấy trận pháp phòng ngự dần tắt lịm. Trong mắt gã, sự kiện tuyến giao thương bị nổ tung đêm qua đã rút cạn nhân lực của họ Lâm, buộc chúng phải co cụm phòng thủ để bảo vệ tộc địa. Việc từ bỏ mỏ linh than là minh chứng rõ ràng nhất cho sự suy kiệt này.

Tôn Hạc cẩn thận lấy ra một tấm Truyền Âm Phù nhị giai, rót linh lực vào trong. Gã phải báo tin tức béo bở này về cho gia chủ ngay lập tức. Miếng mồi đã bày sẵn trước mắt, chỉ cần đội tinh anh của Tôn gia ập tới, không những chiếm được mạch khoáng mà còn gỡ gạc lại danh tiếng đang bị dư luận giẫm đạp.

Gã hoàn toàn không biết rằng, luồng linh lực chập chờn tỏa ra từ khối trận bàn nứt nẻ kia thực chất là một loại định vị ngầm. Từng khe nứt trên mặt đồng đang âm thầm hấp thụ độc tính của chướng khí, chuẩn bị cho một vụ đảo ngược trận nhãn quy mô lớn ngay khi có kẻ ngoại lai bước vào. Đối thủ cứ ngỡ bản thân đang nhặt được mỏ vàng, lại không ngờ đang tự chui đầu vào lò bát quái.

Để dựng lên vở kịch này, Lâm gia đã phải trả một cái giá không hề nhỏ. Toàn bộ ba ngàn cân linh than thô chưa kịp tinh luyện bị vứt bỏ ngổn ngang, ước tính thiệt hại lên tới hàng trăm khối linh thạch hạ phẩm. Cuốn sổ công huân của phòng tuyến đông nam tạm thời bị phong ấn, mọi phần thưởng tháng này của đội canh gác đều bị cắt giảm để bù đắp vào tổn thất bề nổi.

Sương mù dần nuốt chửng bóng lưng của đám người Lâm Cảnh Nham khi họ lùi sâu vào rừng trúc. Ở phía ngược lại, tiếng xé gió khe khẽ vang lên báo hiệu những bóng đen đầu tiên của Tôn gia đã bắt đầu xâm nhập phạm vi mỏ quặng. Dấu chân của chúng dẫm lên lớp đất chứa đầy bột than, từng bước đi sâu vào tử địa, trong khi khối trận bàn nứt toác bắt đầu khẽ rung lên những nhịp đập chết chóc.

...tấm bùa màu vàng sậm, lẩm nhẩm vài câu chú ngữ rồi vung tay ném đi. Đạo linh quang xé toạc màn sương độc, bay thẳng về hướng ngọn núi đá tảng của Tôn gia. Gã ám vệ khẽ liếm môi, ánh mắt tham lam dán chặt vào khối trận bàn đang nứt nẻ trên đài cao. Đó là một kiện pháp khí nhị giai hạ phẩm, dù bề mặt đã xuất hiện nhiều vết rạn, nhưng lõi linh thạch bên trong chắc chắn vẫn còn nguyên vẹn. Gã quyết định tiến lên thu tóm vật này, muốn lập công đầu và bỏ túi chút tài nguyên trước khi chủ lực gia tộc kéo đến dọn dẹp hiện trường.

Ngay khi bàn tay thô ráp của Tôn Hạc vừa chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo, một luồng hỏa linh lực cực kỳ cuồng bạo từ khe nứt đột ngột trào ngược lên. Thần thức của gã nhói buốt, lập tức nhận ra sát cơ giấu kín. Đây căn bản không phải là dấu vết do vội vã phá hoại, mà là linh mạch dưới lòng đất đã bị đảo ngược chín ô trận vị, biến trung tâm điều áp thành một cái bẫy bạo liệt. Tôn Hạc cắn răng, lập tức từ bỏ ý định cướp đoạt, vung tay ném ra một tấm Hậu Thổ Thuẫn Phù để cắt đứt luồng khí tức đang bám chặt lấy cổ tay mình.

Tấm bùa đất vừa vỡ vụn tạo thành một bức tường bùn dày đặc, thì khối pháp khí trấn mạch cũng triệt để phát nổ. Sóng xung kích mang theo hỏa độc xé toạc lớp phòng ngự, hất văng Tôn Hạc ra xa hơn mười trượng, làm biến dạng cả một khoảng đất rừng xung quanh. Gã lộn vòng trên mặt đất, tay phải cháy đen nham nhở, vội vàng nuốt xuống một viên Tị Độc Đan để ngăn chướng khí xâm nhập. Đòn nhử này quá hiểm độc, nhưng gã vẫn sống sót nhờ phản ứng kịp thời, dẫu cái giá phải trả là phế bỏ một cánh tay và mất đi con bài bảo mệnh quý giá nhất.

Cùng lúc đó, tại doanh trướng cách khu mỏ ba mươi dặm, Tôn Trường Minh bóp nát đạo truyền âm phù vừa bay tới. Lão vuốt chòm râu bạc, trong mắt lóe lên tia tính toán âm trầm. Thông tin ám vệ báo về trùng khớp hoàn toàn với những gì lão dự đoán, Lâm gia đang suy kiệt, buộc phải bỏ lại vật tư để co cụm bảo vệ tộc địa. Vụ nổ nhỏ từ trạm gác kia càng chứng minh đối phương muốn hủy diệt dấu vết nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể cài bẫy vặt vãnh nhằm câu giờ.

"Truyền lệnh cho Tiên Phong Doanh, lập tức xuất phát."

Tôn Trường Minh gõ mạnh cây gậy đầu thú xuống mặt đất, thanh âm đanh thép vang vọng khắp trướng.

"Không cần duy trì đội hình kết giới, dốc toàn lực hành quân tốc độ cao, bám sát theo dấu vết tàn dư của bọn chúng. Phải chiếm gọn khu mỏ trước khi sương độc Nam Cương hoàn toàn che lấp lối vào."

Lão hoàn toàn không biết rằng, sự tự tin vào phán đoán của bản thân đã tự tay tước đi lớp phòng bị cuối cùng của đội tinh anh, đưa chúng bước thẳng vào một cái rọ đã đan sẵn.

Tại thư phòng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn đèn cầy bằng mỡ giao nhân khẽ chớp giật. Trên sa bàn chiến cuộc, một đốm sáng nhỏ tượng trưng cho trạm gác số ba vừa vụt tắt, để lại một hố đen sâu hoắm bốc lên khói mỏng. Lâm Mặc nhấp một ngụm linh trà đã nguội, vẻ mặt không chút gợn sóng trước sự hy sinh của một điểm linh mạch sơ cấp. Hắn đưa tay gẩy nhẹ một quân cờ bằng ngọc bích sang bên trái, khóa chặt đường lui duy nhất của hẻm núi.

"Báo cho Chấp Sự Đường, chính thức ghi chú việc hủy diệt mắt trận số ba vào Sổ Công Huân."

Thanh âm của hắn nhàn nhạt vang lên, truyền thẳng vào tai gã ám tớ đang quỳ rạp bên ngoài hành lang.

"Đây là cái giá bắt buộc để dụ địch thâm nhập. Khấu trừ ba mươi khối linh thạch trung phẩm từ quỹ dự phòng của tháng này để bù đắp tổn thất linh mạch, đồng thời trừ nửa năm bổng lộc của đội gác trạm vì tội làm hỏng đồ vật chung."

Gã ám tớ run rẩy ghi chép, không dám thắc mắc nửa lời trước quyết định tàn nhẫn nhưng rành mạch của gia chủ. Kẻ địch đã cắn câu, bước tiếp theo chính là thu hẹp vòng vây bằng chính quy tắc của chúng. Lâm Mặc rút từ trong tay áo ra một tấm Lệnh Bài Khảm Kim, ném mạnh ra ngoài ngưỡng cửa, để nó rơi cạch xuống sàn gỗ.

"Giao vật này cho Lâm Cảnh Nham."

Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự lạnh lẽo đáng sợ, gõ nhịp từng tiếng rõ ràng lên mặt bàn.

"Lệnh cho gã tuyệt đối không được quay lại chi viện. Lập tức dẫn phân đội đang ẩn nấp vòng qua hẻm núi, mở toang kho chứa quặng phế liệu ở hướng tây. Cứ để mặc cho đám tinh anh Tôn gia xông thẳng vào đó, chúng ta sẽ dùng chính khối tài sản bỏ đi kia làm mồ chôn danh tiếng của chúng."

Tôn Hạc vội vã rót linh lực vào Truyền Âm Phù. Bất thình lình, tàn dư từ khối Dẫn Khí Trận Bàn nứt nẻ kia bóp méo luồng khí tức xung quanh. Sương độc Nam Cương bị lực hút từ trận văn hỏng cưỡng ép tụ lại, hóa thành một mũi khoan xanh lè đâm xuyên qua lớp phòng hộ mỏng manh của gã ám vệ. Tôn Hạc gào lên thảm thiết, quả quyết vung đao chặt đứt cánh tay trái đang bốc khói xèo xèo để ngăn kịch độc chạy thẳng vào tâm mạch. Dù phải trả giá bằng một phần thân thể, đạo bùa chú mang theo tin tức tình báo vẫn xé gió bay vút đi. Gã ôm bả vai tứa máu, lảo đảo lùi sâu vào bóng tối, đinh ninh rằng bản thân đã lập được công lớn cho gia tộc.

Cách đó ba dặm, Tiên Phong Doanh của Tôn gia nhận được luồng hỏa quang truyền tin. Tôn Bách, gã thống lĩnh mang tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, vuốt ve thanh trường đao trong tay, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam tột độ. Hắn đinh ninh Lâm gia đã kiệt quệ nhân thủ sau vụ nổ tuyến giao thương đêm qua, nay lại hoảng loạn bỏ trống mỏ than.

Thu hồi Hộ Thể Kết Giới, dốc toàn lực hành quân, phải chiếm gọn kho bãi trước khi sương chướng tràn lấp hoàn toàn.

Tôn Bách lớn tiếng hạ lệnh, quyết đoán ép toàn đội từ bỏ lớp trận pháp phòng ngự nặng nề nhằm đẩy tốc độ lên mức tối đa. Đám tu sĩ họ Tôn như bầy lang sói đánh hơi thấy mùi máu, ào ạt lao thẳng vào hẻm núi cằn cỗi. Bọn chúng hoàn toàn không biết rằng, việc tự tay tháo dỡ lớp vỏ bọc an toàn chính là điều kiện tiên quyết để kích hoạt sát cục tiếp theo.

Dưới đáy một khe nứt ngập ngụa bùn lầy cách khu mỏ không xa, Lâm Cảnh Nham nín thở ép sát lưng vào vách đá. Trong tay gã gắt gao nắm chặt một mặt ngọc phù điêu đỏ sẫm. Gã chấp sự này vốn dĩ vô cùng xót xa khi phải bỏ lại ba ngàn cân linh than chưa kịp bốc dỡ, thầm oán trách gia chủ quá mức phung phí tài nguyên. Thế nhưng, khi nhìn thấy hơn bốn mươi tên tinh nhuệ Tôn gia tự tước vũ khí phòng ngự, như thiêu thân lao vào trung tâm bãi khai thác, mồ hôi lạnh trên trán Cảnh Nham túa ra ướt đẫm áo. Mọi diễn biến tâm lý và bước đi của kẻ địch đều nằm gọn trong sự tính toán lạnh lùng của vị nam tử đang ngồi trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.

Ngay khi bước chân vào trung tâm bãi mỏ, Tôn Bách đột ngột dừng lại. Mũi hắn khẽ động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào những đống quặng đen ngòm được xếp thành hình bát giác.

Không đúng, phân bố linh khí dưới lòng đất quá mức cuồng bạo, lập tức lùi lại, kết thành Bàn Thạch Ngự Trận.

Tôn Bách gầm lên, vội vã ném ra một mặt khiên đồng xám xịt để che chắn. Hắn đã nhận ra sự bất thường từ kết cấu linh mạch, muốn lập tức chuyển từ thế công tốc chiến sang phòng thủ cố thủ. Gã thống lĩnh dự định dùng pháp khí nhị giai mài mòn cạm bẫy xung quanh, tuyệt đối không bước thêm nửa bước vào tử địa. Đáng tiếc, sự cảnh giác của kẻ địch đã chậm một nhịp, hoàn toàn lọt vào ván cờ ép buộc mà Lâm Mặc đã bày sẵn. Khối trận bàn phòng ngự vừa được Tôn gia dựng lên lập tức trở thành gông cùm khóa chặt vị trí của chính bọn chúng.

Lâm Cảnh Nham nghiến răng, dứt khoát bóp nát mặt ngọc phù điêu trong tay. Đây chính là quyết định tàn nhẫn nhất được thông qua tại Tộc nghị sáng nay, hy sinh vĩnh viễn một nhánh linh mạch nhị giai hạ phẩm để đổi lấy sự toàn diệt của Tiên Phong Doanh. Dưới lòng đất khu mỏ, chín trụ đồng trấn mạch đồng loạt đảo ngược trận văn. Toàn bộ địa khí tích tụ hàng trăm năm bị cưỡng ép bạo phát trong một cái chớp mắt, đánh thẳng vào trung tâm Bàn Thạch Ngự Trận.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, nứt toác ra thành những rãnh sâu hoắm phun trào hỏa độc, trực tiếp nuốt chửng hàng chục tu sĩ Tôn gia trước khi chúng kịp ngưng tụ linh lực phản kháng. Tấm khiên đồng của Tôn Bách rạn nứt rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ dưới áp lực kinh hoàng của địa mạch phản phệ. Sương độc từ bên ngoài mất đi chướng ngại, cuồn cuộn ập vào như thác lũ, triệt để phong tỏa mọi đường lui của những kẻ còn thoi thóp.

Cảnh Nham chậm rãi bước ra khỏi chỗ nấp, cẩn thận nhặt lấy một mảnh vỡ từ lệnh kỳ chỉ huy của Tôn Bách rơi vãi trên mặt đất cháy đen. Trong tay gã lúc này, lớp bột ngọc xám xịt từ pháp khí điều khiển đã hòa lẫn vào bùn đất. Vật chứng mới thu được này sẽ là bằng chứng thép gửi về Chấp Sự Đường, xác nhận việc hủy bỏ vĩnh viễn cứ điểm phía đông nam. Kho Tộc từ ngày mai sẽ phải xuất ra một lượng lớn đan dược bồi thường cho nhánh khai thác, nhưng bù lại, lực lượng cốt lõi của kẻ thù đã bị chặt đứt hoàn toàn mà Lâm gia không tốn một binh một tốt nào giáp lá cà.

Tiếng ngọc phù vỡ vụn vang lên giòn giã, kéo theo một luồng hỏa linh lực đỏ thẫm rít gào lao thẳng xuống lòng đất. Toàn bộ mỏ linh than cũ như một con cự thú đang ngủ say bỗng chốc bị đánh thức bởi ngọn lửa cuồng nộ. Mặt đất nứt toác, hàng ngàn tia lửa xen lẫn chướng khí đen ngòm phun trào lên không trung, đan dệt thành một cái lồng giam chết chóc khổng lồ. Tôn Bách trừng lớn hai mắt, vội vã kết ấn muốn triệu hồi lại tấm khiên đồng nhưng đã quá muộn.

Bốn mươi tinh nhuệ Tiên Phong Doanh vừa mới đắc ý tràn vào chiếm mỏ, giờ phút này hoàn toàn phơi thân giữa trận bão lửa không có trận pháp che chắn. Tôn Bách cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt ba giọt tinh huyết để ép tu vi lên đỉnh điểm, gào thét ra lệnh cho đám thuộc hạ làm bia đỡ đạn. Hắn xoay ngoắt người, ném ra một cuộn phù lục không gian hòng xé rách kết giới bỏ trốn. Vị chỉ huy lão luyện của Tôn gia đã nhận ra mưu kế tàn độc của Lâm gia, quyết định hy sinh toàn bộ nhân mạng để giữ lấy cái mạng già mang tin tức trở về.

Thế nhưng, Lâm Mặc đã tính toán không sót một bước nào. Khối Dẫn Khí Trận Bàn mà Cảnh Nham cố tình vỗ nứt lúc trước vốn không phải để ngụy trang tháo chạy, mà là chìa khóa đảo ngược luồng khí. Ngay khi Tôn Bách vừa xé rách một góc hư không, trận bàn nứt nẻ bỗng phát ra lực hút điên cuồng, trực tiếp khóa chặt linh lực phong hệ của cuộn phù lục. Không gian vặn vẹo khép lại, dội ngược một luồng áp lực nặng nề ép thẳng lên đỉnh đầu đám người Tôn gia.

Tiếng nổ thứ hai vang lên đinh tai nhức óc, triệt để san bằng toàn bộ thung lũng. Bốn mươi tu sĩ Luyện Khí kỳ trung hậu kỳ không kịp phát ra nửa tiếng kêu thảm, nhục thân và pháp khí bạo liệt hóa thành tro bụi hòa lẫn vào quặng than đỏ rực. Tôn Bách hứng chịu toàn bộ phản phệ từ luồng khí bạo động, trận bàn hộ thể cuối cùng vỡ nát thành hàng trăm mảnh vụn cắm phập vào tứ chi. Đan điền của hắn vặn xoắn, nhưng cái giá đau đớn nhất là chiếc nhẫn trữ vật chứa mật lệnh hành quân đã bị lực lượng vụ nổ tước đoạt, bay thẳng ra ngoài tâm chấn.

Cảnh Nham nấp sau rặng đá ngầm cách đó năm dặm, sắc mặt tái nhợt vì linh lực cạn kiệt, nhưng ánh mắt lại sáng rực như đuốc. Gã cẩn thận vung tay, dùng một tấm lưới tơ tằm thu lấy chiếc nhẫn trữ vật cháy sém vừa văng tới. Bên trong nhẫn là nửa khối ngọc bài truyền tin của Tôn gia đã nứt nẻ, minh chứng rõ ràng cho việc bọn chúng chủ động mang quân xâm lược lãnh địa cường đoạt tài nguyên. Nước cờ hy sinh một mỏ than cạn kiệt để đổi lấy toàn diệt Tiên Phong Doanh, lại còn nắm được cán cân lý lẽ, khiến gã bái phục vị gia chủ trẻ tuổi sát đất.

Ở cách đó mấy chục dặm, Tôn Trường Minh nhìn ngọc giản bổn mạng của Tôn Bách vỡ vụn mà tay chân lạnh toát. Lão tuyệt đối không nghĩ rằng Lâm gia dám tự hủy diệt tài nguyên cốt lõi để bẫy giết người. Mảnh vỡ ngọc giản truyền về một tia khí tức hỏa hệ cuồng bạo mang đậm dấu ấn của Hỏa Vân Tông, thứ mà Lâm Mặc đã cẩn thận nhờ trung gian cài cắm vào trận bàn từ ba ngày trước. Tôn gia lập tức rơi vào suy luận sai lệch, cho rằng Lâm gia đã âm thầm bán mỏ than cho thế lực lớn, và Tiên Phong Doanh vô tình đụng phải cấm địa của tông môn.

Trở lại Tử Trúc Lĩnh, ngọn đèn chong trong thư phòng Lâm Mặc khẽ lay động khi nhận được mật tín báo về. Hắn gạch một đường đỏ chót lên sa bàn, chính thức xóa sổ khu mỏ phía đông nam khỏi bản đồ quản lý.

"Truyền lệnh xuống Tuần Tra Đường, sáng mai lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực phía nam, treo cờ tang, ban bố lệnh cấm túc toàn tộc."

Lâm Mặc ném lệnh bài gia chủ lên bàn, giọng nói lạnh nhạt vang vọng trong đêm.

"Đồng thời mở Kho Tộc, xuất ba ngàn linh thạch ghi vào sổ nợ công huân, lấy danh nghĩa bồi thường tổn thất mạch khoáng để gửi công văn yêu cầu Tôn gia đền mạng. Vật chứng nhẫn trữ vật cứ giao cho đại trưởng lão mang đi trình diện tại phường thị trung lập."

Gia tộc họ Lâm sẽ đóng vai kẻ bị hại hoàn hảo nhất, dùng chính luật lệ tu tiên giới để ép kẻ thù phải nôn ra số tài nguyên gấp mười lần mỏ than tàn tạ kia.
0