Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 356: Cấm Kỵ Của Giới Thương Nhân

Đăng: 16/08/2026 08:33 4,206 từ 2 lượt đọc
Con số bồi thường khổng lồ hiện lên đỏ sẫm trên trang giấy, mang theo một luồng linh lực áp bách nhàn nhạt. Lâm Mặc không hề biến sắc, chỉ vươn ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn đá, khóe môi khẽ nhếch tạo thành một đường cung lạnh lẽo. Đối phương ra tay quyết đoán hơn hắn dự tính, trực tiếp bỏ qua bước điều tra hiện trường mà dùng ngay đặc quyền thương mại để ép chết dòng tiền của gia tộc. Kẻ cầm quyền Lưu Vân Thương Hội rõ ràng muốn mượn bóng tối của đêm nay để đúc thành ván đã đóng thuyền, khiến uy tín của Lâm gia tại khu vực giao thương sụp đổ hoàn toàn trước khi mặt trời mọc.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa viện phá vỡ sự tĩnh lặng, kèm theo chấn động mờ nhạt từ trận văn phòng ngự. Lâm Cảnh, vị chấp sự phụ trách ngoại vụ mồ hôi đầm đìa chạy vào, vạt áo bào xám còn vương vài giọt sương đêm. Lão thở hổn hển, ánh mắt đảo liên tục mang theo sự hoảng loạn không thể che giấu. Nếu toàn bộ hệ thống bán đan dược bị đóng băng, phân đà của lão sẽ gánh tội danh làm thất thoát tài sản lớn nhất trong mười năm qua, toàn bộ tài nguyên tu luyện của mạch này coi như chấm hết.

Bẩm gia chủ, người của hội buôn đã dán bùa phong linh lên cửa chính ba gian hàng của chúng ta.

Lâm Cảnh nuốt nước bọt, thanh âm run rẩy đan xen chút vội vã.

Bọn họ rêu rao rằng chúng ta vi phạm khế ước, hiện tại tán tu bên ngoài đều đang bàn tán Lâm gia sắp vỡ nợ. Xin gia chủ lập tức mở kho, trích xuất ba vạn khối linh thạch trung phẩm để nộp phạt giải vây, nếu chậm trễ danh tiếng trăm năm của tộc ta sẽ hủy trong một đêm.

Đứng lại đó.

Thanh âm của Lâm Mặc bình thản nhưng lại mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ khiến bước chân định chồm tới của vị chấp sự khựng lại giữa không trung. Hắn thong thả cầm đạo văn kiện có đóng dấu vân mây lên, đưa qua ngọn lửa nến để soi rõ từng đường nét cấm chế ẩn giấu bên trong nét mực. Đối phương dùng tốc độ nhanh nhất để ra lệnh, tất yếu sẽ để lại sơ hở trong quy trình chấp pháp của chính thế lực trung lập kia.

Ngươi cho rằng nộp linh thạch lúc này là cứu được cửa hàng sao?

Lâm Mặc ném tờ giấy dính máu xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào vị chấp sự đang đổ mồ hôi lạnh.

Bọn chúng hành động vào nửa đêm, bỏ qua thời hạn ba ngày đối soát theo luật lệ phường thị, chính là muốn ép chúng ta tự loạn trận tuyến. Ngươi mang tài nguyên đến nộp, đồng nghĩa với việc tự nhận người trong tộc làm hỏng dược liệu, gián tiếp thừa nhận cái danh lừa đảo mà kẻ địch đang muốn gán ghép.

Vậy chúng ta cứ trơ mắt nhìn tâm huyết bị tước đoạt sao?

Lâm Cảnh cắn răng phản bác, tiểu tâm tư sợ hãi trách nhiệm khiến lão không giữ được sự cẩn trọng thường ngày.

Không cứu, cứ để mặc những lá bùa đó dán ở ngoài cửa.

Lâm Mặc vung tay áo, một luồng linh lực cuốn lấy cuốn ngọc sách ghi chép công huân, trực tiếp dùng bút lông chu sa gạch chéo tên của ba cứ điểm giao thương.

Truyền lệnh của ta, đình chỉ toàn bộ hoạt động phản kháng, rút toàn bộ chưởng quỹ và nhân sự ngoại vi về tửu lâu đối diện canh chừng. Ghi nợ vào sổ sách, phân đà ngoại vụ bị trừ một nửa bổng lộc tháng này do không nắm bắt được biến động thị trường, nhưng khoản thâm hụt doanh thu sẽ do kho chung của gia tộc tạm thời gánh vác.

Vị chấp sự nghe thấy nửa vế đầu thì sắc mặt trắng bệch, nhưng đến nửa vế sau lại ngẩn người, áp lực tội vạ bỗng nhiên vơi đi quá nửa. Lâm Mặc không để lão kịp suy nghĩ thêm, từ trong tay áo lấy ra một viên ngọc giản màu xanh nhạt ném thẳng vào lòng ngực đối phương. Bên trong vật này không chứa công pháp, mà lưu trữ toàn bộ bằng chứng về việc Tôn gia từng bí mật thu mua một lượng lớn hỏa diệm sa, loại khoáng thạch tà môn chuyên dùng để đốt cháy mộc hệ linh mạch.

Ngay trong đêm nay, ngươi không cần đến thương hội, mà hãy rải người đến các quán trà và hắc thị.

Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xuyên qua màn sương mù ngoài cửa sổ, giọng nói trầm thấp mang theo hàn ý bức người.

Tung tin ra ngoài, nói rằng Lâm gia chúng ta chủ động đóng cửa hàng để phối hợp điều tra. Rằng thương hội phát hiện Tôn gia dùng hỏa diệm sa phá hoại cấm địa của ta để cướp đoạt mộc bản nguyên, nay chính thế lực trung lập kia đang âm thầm phong tỏa hiện trường để bảo vệ vật chứng giúp chúng ta.

Lâm Cảnh sững sờ, bàn tay siết chặt khối ngọc giản đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Lão lập tức hiểu ra nước cờ mượn lực đánh lực của gia chủ. Dùng chính hành động niêm phong phi lý của kẻ địch để làm bình phong, biến một đòn siết nợ thành một cuộc điều tra giả mạo, trực tiếp kéo cả đối thủ kinh doanh lẫn kẻ thù truyền kiếp vào một vũng bùn dư luận. Sáng ngày mai, khi những lời đồn thổi này bùng nổ, kẻ phải cuống cuồng giải thích để giữ gìn bộ mặt trung lập sẽ không phải là Lâm gia.

Thuộc hạ đã rõ, sẽ đi sắp xếp ám tuyến ngay lập tức.

Lâm Cảnh cúi gập người, sự hoảng sợ ban nãy đã bị thay thế bằng ngọn lửa hưng phấn, nhanh chóng lùi ra ngoài rồi hòa vào bóng tối. Trong phòng chỉ còn lại Lâm Mặc đứng lặng yên, ngón tay hắn khẽ miết lên mặt ngọc bích của chiếc nhẫn trữ vật. Cái giá phải trả cho ván cược thao túng danh tiếng này không hề nhỏ, ba mươi luồng linh khí từ linh mạch sườn đông sẽ bị hắn đích thân cắt đứt để tạo hiện trường giả, khiến mười mẫu linh điền xung quanh rơi vào trạng thái khô héo vĩnh viễn trong ba năm tới.

nh là muốn mượn sức ép dư luận để buộc chúng ta tự loạn trận tuyến, từ đó danh chính ngôn thuận tước đoạt quyền kinh doanh.

Lâm Mặc vừa dứt lời liền búng nhẹ đầu ngón tay, một luồng thanh mộc linh lực cực kỳ sắc bén hóa thành mũi kim đâm thẳng vào trung tâm ấn triện trên mặt giấy. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên, lớp mực đỏ sẫm lập tức sủi bọt rồi bong tróc ra từng mảng. Dưới sự cọ xát của hai luồng pháp lực, một tàn phù hình trăng khuyết đen ngòm giấu kỹ dưới đáy chữ ký dần hiện rõ. Khí tức âm lãnh tỏa ra từ phù văn này khiến nhiệt độ trong thư phòng giảm mạnh, hoàn toàn trái ngược với công pháp hỏa hệ đặc trưng của Lưu Vân Thương Hội.

Đây căn bản không phải là lệnh cấm vận được thông qua từ tổng bộ. Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn đá khiến mảnh tàn phù bị ép chặt lại. Mộc chưởng quỹ đã lạm quyền, lén lút mượn sát khí của Tôn gia phong ấn vào khế ước để đe dọa chúng ta. Chỉ cần ta vội vàng nộp linh thạch, hành động đó sẽ nghiễm nhiên trở thành bằng chứng nhận tội, vĩnh viễn không thể lật lại án.

Ánh mắt Lâm Cảnh co rụt lại, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra ướt đẫm cả vạt áo bào xám. Lão là người lăn lộn thương trường nhiều năm, tự nhiên hiểu rõ ý nghĩa của đạo phù văn dị lai kia. Nhưng nếu không nộp phạt để giải tỏa bùa phong linh, ba gian hàng bị đóng băng mỗi ngày sẽ bốc hơi hàng ngàn khối linh thạch lợi nhuận. Nhánh ngoại vụ của lão làm sao gánh nổi khoản thâm hụt khổng lồ này trong kỳ hạch toán cuối tháng, chưa kể đến việc tài nguyên tu luyện của hàng chục tuần đinh dưới quyền sẽ bị cắt giảm.

Gia chủ, dẫu biết là bẫy nhưng hiện tại tán tu vây xem rất đông, nếu không xử lý êm đẹp, danh tiếng cửa hàng đan dược của tộc ta sẽ vỡ nát. Lâm Cảnh cắn răng, thanh âm mang theo sự cầu khẩn xen lẫn chút do dự của kẻ sợ gánh trách nhiệm. Xin ngài ban xuống một đạo pháp chỉ điều động ám vệ, cưỡng chế dỡ bỏ bùa phong linh rồi đối chất công khai.

Không đợi vị chấp sự nói hết câu, một mặt ngọc bài sứt mẻ đã bị ném mạnh xuống bàn. Khối lệnh bài này khắc chằng chịt những đường vân tự hủy của trận pháp, tỏa ra hàn khí buốt xương. Lâm Mặc gõ nhịp lên thành ghế, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào truyền ra, trực tiếp dập tắt mọi ảo tưởng bảo toàn lợi ích của đối phương.

Cầm lấy Khóa Linh Lệnh này, lập tức quay lại phường thị. Ngươi không những không được chạm vào bùa phong linh của bọn chúng, mà còn phải dùng vật này kích nổ trận nhãn phòng ngự bên trong ba gian hàng. Toàn bộ đan dược phẩm giai thấp trên kệ cứ để cho hỏa độc thiêu rụi, tạo thành hiện trường bị cường giả ngoại lực cưỡng ép phá hoại, cướp bóc tài sản.

Gia chủ, làm vậy chẳng khác nào tự thiêu rụi căn cơ của chính mình! Lâm Cảnh hoảng hốt kêu lên, hai tay run rẩy kịch liệt không dám vươn ra chạm vào khối ngọc lệnh lạnh lẽo.

Bọn chúng muốn mượn quy tắc an ninh của phường thị ép chết chúng ta, vậy ta sẽ dùng chính quy tắc đó để bồi táng. Lâm Mặc nhướng mày, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua màn đêm. Cửa hàng đã bị niêm phong bởi bùa chú của thương hội, đồng nghĩa với việc họ tiếp quản vòng phòng ngự. Nếu đêm nay xảy ra hỏa hoạn và thất thoát tài sản lớn, kẻ bị dư luận chỉ trích vì năng lực bảo vệ kém cỏi không phải Lâm gia, mà là Lưu Vân Thương Hội. Ngươi phái nhân thủ tung tin đồn, khẳng định Tôn gia cấu kết với nội gián thương hội cướp bóc lúc nửa đêm, ép Mộc chưởng quỹ phải tự tay đi bắt hung thủ để rửa sạch hiềm nghi.

Sự do dự trong mắt Lâm Cảnh dần bị thay thế bởi vẻ khiếp sợ trước thủ đoạn tàn nhẫn của vị nam tử thanh y. Kế hoạch này tuy tự tổn hại bản thân, nhưng lại giải quyết triệt để cục diện bị động, đồng thời lấy danh tiếng của cả khu giao thương làm con tin. Lão vội vàng quỳ một chân xuống đất, cẩn thận thu hồi khối ngọc lệnh vào trong tay áo, không dám nói thêm một lời phản bác.

Ghi rõ vào sổ công huân. Lâm Mặc phất tay áo, giọng điệu trở nên nghiêm nghị mang theo uy nghiêm tuyệt đối của người đứng đầu. Nhánh ngoại vụ bảo quản trận pháp cửa hàng bất lực, để xảy ra hỏa hoạn, tổn thất ba ngàn linh thạch hạ phẩm, phạt bổng lộc nửa năm của toàn bộ chấp sự tham gia. Nhưng nếu đêm nay khơi mào thành công ngọn lửa dư luận, ép được kẻ thù phải đích thân ra mặt đền bù, ta sẽ mở kho chung thưởng lại gấp đôi công trạng.

Bóng lưng áo xám nhanh chóng khuất sau hành lang tĩnh mịch, mang theo ngọn lửa sắp thiêu rụi trật tự của toàn bộ khu giao thương. Trong thư phòng, Lâm Mặc khẽ vươn tay, cẩn thận thu lấy mảnh tàn phù hình trăng khuyết vừa bóc tách được vào một chiếc hộp gỗ tùng. Vật chứng quan trọng nhất đã đổi chủ, nằm gọn trong tay vị gia chủ trẻ tuổi. Chỉ chờ hừng đông ló rạng, một hồi nghị sự gay gắt tại từ đường sẽ chính thức mở màn, dùng chính áp lực bồi thường này để ép những kẻ giấu mặt phải tự lộ diện cắn xé lẫn nhau.

Phường thị trung lập lúc canh ba vắng lặng, sương mù dày đặc che khuất ánh trăng. Tại khu vực trung tâm, ba gian hàng bán đan dược của Lâm gia đã bị dán kín những dải phù phong linh màu vàng chóe, tỏa ra hàn khí cấm tuyệt ngoại nhân. Hàng chục tán tu đứng lố nhố ở các ngã tư gần đó, ánh mắt thèm thuồng xen lẫn mỉa mai nhìn về phía cơ ngơi sắp đổi chủ. Lời đồn đại về khoản nợ khổng lồ và nguy cơ vỡ nợ đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, khiến uy tín trăm năm của gia tộc họ Lâm chạm đáy. Sự im lặng của Tử Trúc Lĩnh suốt mấy canh giờ qua càng làm cho đám đông tin rằng, thế lực này đã hoàn toàn bó tay chịu trói trước quy tắc tàn nhẫn của thương hội.

Từ trong góc tối, Lâm Cảnh khoác áo choàng đen, cắn răng bước ra. Lão siết chặt khối lệnh bài bằng đồng thau nứt nẻ trong tay, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Ngay khi lão vừa bước vào phạm vi ba mươi trượng, một đạo thần thức Trúc Cơ kỳ lạnh lẽo từ lầu các đối diện lập tức quét tới. Tên chấp sự áo xanh của Lưu Vân Thương Hội lăng không hạ xuống, gã nhếch mép cười gằn, vung tay ném ra một tấm thủy vân phù định chặn đứng hành động của kẻ tới. Động tác của gã vô cùng quyết đoán, hiển nhiên đã nhận được tử lệnh phải canh giữ hiện trường đến cùng.

Lâm gia các ngươi định phá cấm chế tẩu tán linh dược sao, quả nhiên là lũ đạo tặc cùng đường!

Tên chấp sự áo xanh bấm quyết, tấm phù lục trên không hóa thành một lưới nước khổng lồ ập xuống, mang theo áp lực giam cầm nặng nề. Hắn đinh ninh Lâm Cảnh sẽ dùng bạo lực xé rách bùa phong linh ở cửa chính để cứu vãn tài sản. Thế nhưng, vị ngoại vụ của Lâm gia lại không hề tiến thêm bước nào. Lão buông thõng hai tay, trực tiếp truyền toàn bộ linh lực vào vật chứng mang theo. Mặt đồng thau lóe lên huyết quang chói lọi, không hướng ra ngoài mà cắm thẳng một đạo trận văn đỏ sẫm xuống lòng đất. Tên áo xanh biến sắc mặt, nhận ra dòng chảy linh mạch không phải đang bị phá vỡ, mà là đang cuồn cuộn đảo ngược vào bên trong.

Lưới nước chưa kịp chạm đất, mười hai vạc luyện đan bên trong ba gian hàng đồng loạt nổ tung do hỏa hầu bị kích ép quá tải. Một cột lửa đỏ rực xé toạc mái ngói, cuồn cuộn bốc lên tận trời cao, thiêu rụi toàn bộ số đan dược dự trữ trị giá hàng vạn linh thạch chỉ trong một cái chớp mắt. Sóng xung kích hất văng tấm lưới nước thành vô số bọt khí bốc hơi nghi ngút. Lực phản chấn từ trận pháp bùng nổ khiến Lâm Cảnh phun ra một ngụm máu tươi. Thức hải của lão chấn động mãnh liệt, căn cơ tổn hại nặng nề, trực tiếp rớt xuống Luyện Khí tầng sáu. Lão ôm đầu quỵ xuống, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười thê lương vì đã hoàn thành nhiệm vụ gia chủ giao phó.

Trong biển lửa hừng hực, cấm chế giả tạo mà Mộc chưởng quỹ lén lút sắp đặt lập tức bị nhiệt lượng khổng lồ thiêu rụi lớp vỏ ngụy trang. Từ giữa đống đổ nát, một luồng sát khí mang đậm thuộc tính kim sắc hình lưỡi đao vút lên, lơ lửng giữa không trung. Đó chính là tàn phù sát trận đặc trưng của Tôn gia, thứ vốn được giấu kín để sáng mai hất nước bẩn cho Lâm gia, nay lại bị bộc lộ hoàn toàn dưới hàng trăm con mắt của đám đông. Ngọn lửa bùng phát không nhằm cứu vãn tài sản, mà là mồi lửa tàn nhẫn nhất thiêu cháy lớp bình phong che đậy sự dơ bẩn của đối thủ.

Đám đông tán tu ồ lên kinh hãi, tiếng xì xào bàn tán lập tức đổi chiều nhanh như gió lốc. Ánh mắt họ nhìn về phía tên chấp sự áo xanh không còn là sự kính sợ quy tắc thương hội, mà chứa đầy sự nghi ngờ và phẫn nộ. Uy tín của một thế lực trung lập cốt lõi nhất nằm ở sự công bằng, nay lại hiện diện sát khí của một gia tộc đối địch ngay giữa đống tro tàn.

Là Kim Sát Phù của Tôn gia, thương hội cấu kết với ngoại địch, nửa đêm nổ tung cửa hàng để cướp đoạt đan dược của Lâm gia rồi diệt khẩu!

Lời hô hoán không biết từ góc tối nào vang lên do ám vệ Lâm gia cài cắm, như một mũi dao đâm thẳng vào yết hầu danh tiếng của Lưu Vân Thương Hội. Tên chấp sự áo xanh lùi lại nửa bước, mồ hôi hột túa ra khi nhận ra bản thân đã tự bước vào một tử cục không thể giải thích. Cùng lúc đó, tại từ đường ở Tử Trúc Lĩnh, cuốn sổ công huân trên bàn đá tự động lật mở. Một dòng chữ đỏ thẫm hiện lên, ghi nhận việc tiêu hủy toàn bộ tài nguyên sườn nam, đồng thời tước bỏ vĩnh viễn tư cách ngoại vụ của Lâm Cảnh để đổi lấy một ván cờ lật ngược dư luận hoàn hảo.

Khí lãng nóng rực từ ba gian hàng bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt cả lớp cấm chế phòng hộ mỏng manh của khu phố giao thương. Sắc mặt Tống chấp sự vặn vẹo đến cực điểm, gân xanh nổi đầy trên trán khi chứng kiến khối tài sản thế chấp khổng lồ chỉ còn là đống tro tàn. Không chút do dự, gã điên cuồng thúc giục linh lực Trúc Cơ kỳ, ngưng tụ ra một phương Thủy Cương Ấn khổng lồ mang theo hàn khí buốt giá nện thẳng xuống vị trí Lâm Cảnh đang quỳ gối. Đòn đánh này không chỉ nhằm dập tắt hỏa hoạn mà còn mang theo sát tâm rõ rệt, muốn một kích nghiền nát kẻ dám vuốt râu hùm. Uy áp cường đại khiến đám đông tán tu xung quanh phải lùi lại mười trượng, hô hấp trở nên khó khăn.

Đối mặt với cái chết cận kề, khóe môi Lâm Cảnh vẫn giữ nguyên nụ cười trào phúng, bàn tay đầy máu gắt gao nắm chặt một mảnh trận bàn hình bát giác đã nứt nẻ. Đây chính là vật báu bảo mệnh mà gia chủ đã âm thầm giao cho lão trước khi hạ lệnh thiêu hủy cơ ngơi. Ngay khi hàn ấn giáng xuống, lão cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết kích hoạt trận nhãn cuối cùng. Một dải mộc linh khí màu xanh biếc bùng lên, không tạo thành lá chắn kiên cố mà lại quấn lấy luồng nước lạnh giá của đối phương. Theo nguyên lý ngũ hành tương sinh, mộc hấp thụ thủy, sau đó lại điên cuồng vứt vào biển lửa đang hừng hực cháy.

Biến cố xảy ra trong chớp mắt khiến Tống chấp sự không kịp thu hồi thần thức, trơ mắt nhìn pháp thuật của mình trở thành củi khô tiếp thêm sức mạnh cho ngọn lửa. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, ngọn lửa đỏ rực chuyển sang màu lam quỷ dị, bốc cao tận trời và triệt để đốt cháy tấm biển hiệu nạm vàng của Lưu Vân Thương Hội treo ở dãy nhà đối diện. Thần thức bị ngọn lửa dị thường cắn nuốt, gã chấp sự kêu lên một tiếng đau đớn, lùi lại ba bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi. Quần chúng đứng xem xung quanh lập tức ồ lên, ánh mắt nhìn về phía thế lực trung lập lớn nhất Nam Cương bắt đầu hiện lên sự nghi ngờ và dè chừng.

Nước cờ này của Lâm Mặc đã tính toán chuẩn xác đến từng nhịp thở, dùng chính sức mạnh của kẻ địch để khuếch đại hậu quả, ép đối phương vào thế không thể chối cãi. Lâm Cảnh ho ra từng ngụm máu đen, kinh mạch toàn thân co rút kịch liệt, đan điền xuất hiện vô số vết rạn nứt không thể vãn hồi. Cái giá phải trả cho việc dùng thân thể Luyện Khí hậu kỳ để làm cầu nối chuyển hóa lực lượng Trúc Cơ là lão vĩnh viễn mất đi cơ hội tiến giai. Thế nhưng, trong đôi mắt già nua ấy lại lóe lên sự cuồng nhiệt, bởi lão biết nhiệm vụ gia chủ giao phó đã hoàn thành xuất sắc.

Đúng lúc cục diện đang căng thẳng tột độ, một bóng người mặc áo choàng xám từ trong đám đông chậm rãi bước ra, trên tay cầm theo một khối ngọc giản lưu ảnh đang phát sáng. Kẻ này chính là Bính Thất, ám vệ được phái đến mai phục từ sớm, đã ghi lại toàn bộ cảnh Tống chấp sự ra tay tàn độc với một quản sự tay không tấc sắt. Hắn lạnh lùng giơ cao khối ngọc, thanh âm dùng linh lực khuyếch đại truyền khắp nửa cái phường thị.

Lưu Vân Thương Hội ỷ thế hiếp người, không màng quy củ trung lập, ép bức Lâm gia chúng ta đến đường cùng rồi ra tay giết người diệt khẩu. Bằng chứng rành rành, toàn bộ đạo hữu ở đây đều đã chứng kiến.

Tống chấp sự nghe vậy thì sắc mặt tái nhợt, rốt cuộc nhận ra bản thân đã hoàn toàn sa vào một cái bẫy danh tiếng được giăng sẵn. Việc tịch thu tài sản siết nợ vốn là chuyện bình thường, nhưng ép người ta tự thiêu cơ ngơi rồi lại dùng sát chiêu giữa chốn đông người đã vi phạm nghiêm trọng cấm kỵ của giới thương nhân. Bính Thất không để cho đối phương cơ hội ngụy biện, trực tiếp ném một tấm lệnh bài bằng gỗ tử đàn xuống đất, tuyên bố quyết định mới nhất từ Tử Trúc Lĩnh.

Tuần Tra Đường nhận lệnh, Lâm Cảnh làm việc bất lực, để hỏng linh dược, nay tước bỏ chức vụ, đày vào Băng Đàm sám hối ba năm.

Ám vệ nói xong liền phất tay, hai gã tộc nhân khác nhanh chóng tiến lên xốc nách Lâm Cảnh đưa đi, để lại một tờ khế ước viết bằng máu ghim thẳng vào cột gỗ cháy đen.

Đồng thời, ghi nợ Lưu Vân Thương Hội tội danh phá hoại linh mạch phường thị, ngày mai đại trưởng lão sẽ mang theo ngọc giản lưu ảnh này bẩm báo lên thành chủ phủ để đòi lại công đạo. Lâm gia chúng ta thà ngọc nát chứ không chịu nhục.

Đám đông tán tu dạt ra nhường đường, tiếng xì xầm bàn tán về sự tàn bạo của thương hội lan rộng như bệnh dịch. Ở một nơi xa xôi trong thư phòng, Lâm Mặc khẽ thu hồi tầm mắt khỏi một tấm bùa truyền tin vừa hóa thành tro bụi trên bàn đá. Hắn gạch bỏ một cái tên trên cuốn sổ công huân, ghi chú rõ ràng việc trích xuất năm trăm khối linh thạch từ kho tộc để bồi thường đan dược trị thương cho chi thứ ba. Vật chứng quan trọng nhất lúc này không còn là đống tro tàn ở phường thị, mà là khối ngọc giản đang nằm gọn trong túi trữ vật của Bính Thất, thứ sẽ trở thành mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào yết hầu đối thủ. Tuy nhiên, để khởi động thế trận dư luận này, kho tộc bắt buộc phải mở cửa niêm phong ba kiện pháp khí hỏa thuộc tính nhằm chuẩn bị cho đợt phản kích điên cuồng sắp tới của kẻ địch.
0