Chương 375: Tử Sĩ Tôn Gia Trợn Ngược Mắt
"Gia chủ, lệnh phong tỏa kho số hai đã được truyền xuống." Lâm Tuyền nuốt khan, cố ép giọng nói không bị run rẩy. "Đội tuần tra sườn nam đã rút toàn bộ về tuyến hai. Bất quá, nếu chúng ta án binh bất động đêm nay, Tôn gia bên kia sợ rằng sẽ sinh nghi."
Lâm Mặc khẽ nâng mí mắt, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, nhịp điệu chậm rãi mà bức người. Hắn dĩ nhiên biết rõ đám thám tử của Tôn gia đang cắm cọc tại Hắc Thạch Nhai cách đây không xa. Bọn chúng không mù, một khi sườn nam Tử Trúc Lĩnh đột ngột trống trải, kẻ địch chắc chắn sẽ đánh hơi thấy sự bất thường. Nhưng đây chính là điểm mấu chốt trong toàn bộ ván cờ mượn đao giết người này.
"Không chỉ phong tỏa, mà phải để cho bọn chúng nhìn thấy chúng ta buộc phải phong tỏa." Giọng Lâm Mặc bình thản, không mang theo nửa điểm gợn sóng. "Ngươi cầm lệnh bài của ta, tự tay điều chỉnh lại trận bàn khống chế sườn nam. Đem linh khí của ba mắt trận thuộc tính mộc đảo ngược, ép tử khí tràn ra ngoài không trung nửa trượng."
Lâm Tuyền biến sắc, vội vàng ngẩng đầu. Việc đảo ngược mắt trận không chỉ gây tổn hại đến căn cơ của linh mạch, mà còn tạo ra dị tượng linh khí bạo động. Đối với người ngoài nhìn vào, đây tuyệt đối là dấu hiệu cho thấy trận pháp phòng ngự của Lâm gia đang gặp trục trặc nghiêm trọng, thậm chí là nguy cơ cắn trả từ bên trong.
"Nhưng thưa gia chủ, làm vậy kho dự trữ linh thạch sẽ thất thoát không nhỏ. Trận văn một khi nứt vỡ, ít nhất phải tiêu tốn năm trăm điểm công huân để tu bổ lại." Lão chấp sự cắn răng nhắc nhở, trong lòng xót xa cho chút tài nguyên ít ỏi của gia tộc.
"Cứ ghi nợ vào sổ sách của Chấp Sự Đường, ngày mai ta sẽ dùng thân phận Trưởng lão lấy quỹ dự phòng bù đắp." Lâm Mặc phẩy tay áo, một luồng ám kình nhẹ nhàng đẩy chiếc hộp gỗ lim về phía trước. "Tôn gia bản tính đa nghi. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần đóng cửa không ra, bọn chúng sẽ cho rằng Lâm gia đang ấp ủ âm mưu, từ đó không dám dốc toàn lực công phá Liễu gia đêm nay."
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ.
"Nhưng nếu chúng nhìn thấy trận pháp của chúng ta rạn nứt, nội bộ bất ổn, bọn chúng mới triệt để yên tâm. Một khi Tôn gia tin rằng Tử Trúc Lĩnh không thể phân tâm cứu viện, đòn đánh cuối cùng giáng xuống Thanh Mộc Đại Trận của Liễu gia sẽ không còn chút lưu tình nào."
Lâm Tuyền bừng tỉnh đại ngộ, mồ hôi lạnh sau lưng nháy mắt ướt đẫm y phục. Gia chủ không chỉ đang tính toán Liễu gia, mà còn đang dùng chính sự suy yếu giả tạo của Lâm gia để thúc đẩy Tôn gia bước vào tử cục. Bọn chúng càng đánh mạnh, Liễu gia càng tuyệt vọng, giá trị của mảnh lụa cầu viện trên bàn sẽ càng được đẩy lên mức tột đỉnh.
Lão chấp sự không dám chậm trễ thêm, lập tức lấy ra một khối ngọc bài màu đen, dồn linh lực khắc xuống đó một đạo chỉ thị khẩn cấp. Ngọc bài lóe lên ánh sáng nhạt, chính thức xác nhận việc phân công điều chỉnh mắt trận sườn nam. Bắt đầu từ khắc này, trạng thái phòng ngự nghiêm ngặt đã biến thành trận pháp rạn nứt, bất lực xuất binh.
"Còn nữa." Lâm Mặc vươn tay, lấy từ trong tay áo ra một đoạn hương ngắn chừng nửa tấc, màu xám xịt như tro tàn. "Trước khi rút lui, đem Tẫn Huyết Hương này cắm tại vị trí Khôn vị của kho số hai. Chỉ cần đốt lên, linh lực của tu sĩ Trúc Cơ kỳ trở xuống sẽ bị nhiễu loạn thần thức, không thể nhìn thấu hư thực bên trong."
Lâm Tuyền cẩn thận dùng hai tay đón lấy đoạn hương xám, cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương truyền dọc theo đầu ngón tay. Lão hiểu rõ, thứ này chính là bức bình phong cuối cùng để che mắt đám thám tử đang nhòm ngó. Bọn chúng sẽ chỉ thấy tử khí bốc lên ngùn ngụt, nhưng lại bị sương mù từ hương liệu cản trở, không cách nào xác nhận mức độ thiệt hại thực sự của linh mạch.
"Thuộc hạ lập tức đi làm." Lão chấp sự cung kính lui ra sau, bóng lưng nhanh chóng chìm vào màn đêm đặc quánh.
Cửa phòng khép lại, Lâm Mặc chậm rãi tựa lưng vào ghế thái sư. Hệ quả của việc đảo ngược trận nhãn đã bắt đầu hiển hiện. Dưới sàn nhà, những đường vân gỗ lim khẽ rung lên nhè nhẹ, nương theo đó là một tiếng nứt vỡ rất khẽ vọng về từ phía nam. Trên vách tường, ngọc giản ghi chép tiêu hao tài nguyên của Tộc nghị đột ngột lóe đỏ, chính thức trừ đi năm trăm điểm công huân vì sự cố hỏng hóc trận văn. Mọi bằng chứng về một đêm Lâm gia tự lo thân mình chưa xong đã được bày biện hoàn hảo, chỉ chờ những kẻ tham lam ngoài kia tự mình đạp bẫy.
Lâm Tuyền cẩn trọng lui ra ngoài, bóng lưng già nua chìm khuất vào màn sương lạnh lẽo của Tử Trúc Lĩnh. Cửa phòng vừa khép lại, Lâm Mặc lập tức thu hồi sự bình thản trên mặt, ánh mắt sắc lẹm đảo xuống hai món đồ đang nằm im lìm. Hắn không vội vàng chạm tay vào tàn tích thư tay của Liễu gia, mà lùi lại nửa bước, vung ống tay áo phóng ra một luồng thanh mộc linh lực. Linh lực uốn lượn không chạm trực tiếp, chỉ tạo thành một vòng xoáy bao bọc lấy mảnh lụa, cẩn thận dò xét từng đường nét phù văn vỡ nát.
Vật chứng vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên run lên bần bật dưới áp lực của thần thức. Từ trong những nét chữ vặn vẹo cầu cứu, một tia hắc khí mỏng như sợi tóc bất ngờ xé rách lớp ngụy trang, lao thẳng về phía mi tâm người đối diện với tốc độ chớp giật. Đây hoàn toàn không phải là thư cầu viện đơn thuần. Tôn gia đã âm thầm nhúng tay vào quá trình truyền tin, cố tình để Liễu gia gửi được thứ này đi nhằm gài sát chiêu Huyết Sát Dẫn Lộ. Kẻ địch muốn mượn vật này để định vị chính xác cốt lõi trận pháp phòng ngự của kẻ nhận, từ đó vạch ra đường tấn công ngắn nhất.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, cước bộ không lùi mà tiến lên nửa tấc. Hắn vỗ mạnh vào hông, một mặt gương đồng xỉn màu lập tức bay vọt ra, chắn ngang đường đi của luồng hắc khí tà môn. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, mặt gương rung lên bần bật rồi xuất hiện một vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Tuy nhiên, pháp khí này cũng thành công giam cầm tia sát khí vào bên trong không gian phong bế, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với kẻ thi chú ở phương xa.
Cái giá cho sự bất cẩn suýt trúng chiêu vừa rồi là Tỏa Hồn Cảnh nhất giai thượng phẩm đã tổn hại bản nguyên. Muốn phục hồi lại uy năng ban đầu, bộ phận Luyện Khí đường của gia tộc phải tiêu hao ít nhất ba mươi cân Tinh Thiết cùng nửa tháng rèn đúc liên tục. Kẻ địch bên kia quả nhiên tâm cơ thâm trầm, dùng ngay khát vọng sống sót của đồng minh để biến thành mồi nhử độc địa. Nếu vừa rồi hắn dùng tay không chạm vào, hoặc đem thẳng thứ này ra Tộc nghị sáng mai, sát khí sẽ lập tức bám vào linh mạch trung tâm.
Đã đối phương muốn dò đường, hắn sẽ đích thân mở ra cho chúng một con đường chết. Lâm Mặc bấm pháp quyết, gọi một bóng đen từ góc khuất thư phòng hiện ra. Ám vệ số Chín một gối quỳ xuống mặt sàn gỗ, hô hấp thu liễm đến mức tối đa, kiên nhẫn chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Ngươi mang theo mặt đồng nứt này, cùng với khối ngọc ghi hình, đi vòng qua sườn bắc.
Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay, âm giọng lạnh lẽo vang lên đều đều. Nơi đó vốn là một mỏ cạn, nhưng lại nối liền với mạch nước ngầm đổ thẳng ra địa giới của Tôn gia. Đem toàn bộ giấu vào hang động bỏ hoang phía dưới mỏ quặng Linh Sa số ba, tuyệt đối không được để lộ dấu vết di chuyển.
Gia chủ, nơi đó tuy là mỏ cạn, nhưng sát khí rò rỉ từ vật chứng chắc chắn sẽ làm hỏng hoàn toàn hai mẫu linh điền trồng Huyết Sâm kề bên.
Ám vệ số Chín hơi biến sắc, ngẩng đầu lên chần chừ báo cáo nguy cơ hao hụt tài nguyên.
Cứ làm đúng theo lệnh, sự hy sinh của hai mẫu Huyết Sâm sẽ được ghi vào sổ sách như một phần thiệt hại do dư chấn từ cuộc chiến đêm nay gây ra.
Lâm Mặc vứt ra một khối ngọc bài màu xanh thẫm, mang theo uy áp bất dung cự tuyệt.
Cầm lệnh bài của ta đến kho tộc, rút ba viên Thủy Linh Châu hạ phẩm. Ngươi hãy dùng chúng để bố trí trận cờ Ảo Ảnh xung quanh mỏ cạn, tạo giả tượng có tu sĩ Trúc Cơ đang bế quan trị thương vì phản phệ trận pháp.
Kẻ địch muốn theo dấu tà thuật để tìm điểm yếu, hắn sẽ dùng chính tín hiệu đó điều hướng chúng vào một cái bẫy không lối thoát ở mỏ Linh Sa. Đồng thời, việc này cũng hợp thức hóa sự kiện Lâm gia mất trắng hai mẫu linh dược, tạo cớ hoàn hảo để đòi bồi thường gấp mười lần trên bàn đàm phán ngày mai. Ám vệ số Chín tiếp lấy lệnh bài, lập tức dùng một tấm bùa phong ấn bọc kín các món đồ nguy hiểm, cẩn thận thu vào nhẫn trữ vật.
Bóng đen chớp lóe rồi hòa vào màn sương, mang theo mồi nhử rời khỏi trung tâm gia tộc. Lâm Mặc chắp tay đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, thần thức mơ hồ cảm nhận được sự chấn động trầm đục từ sườn nam truyền tới. Lão chấp sự đã bắt đầu động thủ đảo ngược chín ô trận vị, từng luồng tử khí xám xịt từ từ bốc lên không trung, che khuất một góc trời. Sự suy yếu giả tạo này kết hợp cùng tín hiệu định vị sai lệch ở sườn bắc chính thức trở thành đòn bẩy, ép Tôn gia phải tự tay đưa tử sĩ tinh nhuệ nhất bước vào vòng vây giảo sát do Lâm gia giăng sẵn.
luồng kình phong cuốn lấy tấm lệnh bài bằng đồng lạnh ngắt, phóng thẳng vào góc tối phía sau giá sách. Một bóng đen vô thanh vô tức hiện ra, một gối quỳ xuống nhận lấy vật phẩm. Ám vệ số Chín đã túc trực ở đó từ lâu, hơi thở thu liễm đến mức gần như hòa làm một với vách tường. Lâm Mặc không quay đầu lại, ngón tay điểm nhẹ lên mặt chiếc Tỏa Hồn Cảnh đang nứt nẻ trên bàn, ép luồng hắc khí bên trong cuộn trào dữ dội hơn, phát ra những tiếng xèo xèo ma sát với trận văn phong ấn.
Ngươi mang theo luồng Huyết Sát Dẫn Lộ này, cẩn thận đi vòng qua hẻm Quỷ Sầu, đem thả xuống mạch nước ngầm ở sườn bắc.
Tôn gia cho rằng giấu tà thuật vào huyết thư của Liễu gia có thể lén lút dò ra trận nhãn cốt lõi của Tử Trúc Lĩnh. Bọn chúng tính toán rất tinh vi, bởi thư cầu viện khẩn cấp ắt hẳn phải được đưa thẳng đến tay gia chủ tại trung tâm trận pháp. Đáng tiếc, đối thủ không thể ngờ Lâm Mặc đã dùng pháp khí cắt đứt liên kết ngay từ lúc bùa chú vừa chạm vào kết giới ngoại vi. Bây giờ, hắn sẽ mượn tay Ám vệ số Chín tự vẽ ra một cái đích đến giả mạo, ép đám tử sĩ Tôn gia phải thay đổi lộ trình tiến công.
Nghe đến việc động chạm mạch nước ngầm sườn bắc, lão chấp sự Lâm Tuyền lập tức biến sắc, nhịn không được bước lên nửa bước can ngăn.
Gia chủ bớt giận, sườn bắc chính là đầu nguồn tưới tiêu cho ba mươi mẫu linh điền bậc một của gia tộc. Nếu thả tà khí Huyết Sát xuống đó, linh dược lứa này ít nhất sẽ héo úa một nửa. Tổn thất tài nguyên lớn như vậy, Tộc nghị ngày mai nhất định sẽ sinh ra tranh cãi gay gắt.
Chỉ có mồi nhử mang theo huyết nhục linh tính chân thật mới lừa được khứu giác của tà tu Tôn gia.
Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay chậm lại, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cuốn sổ công huân đang mở sẵn. Việc mượn đao giết người không thể không đổ máu, nếu muốn đối phương triệt để tin tưởng, cái giá đưa ra phải đủ đau xót để che mắt những kẻ giảo hoạt nhất.
Truyền lệnh xuống, lập tức phong tỏa linh điền sườn bắc với lý do địa mạch xói mòn. Trích ra hai trăm linh thạch từ kho dự trữ để bồi thường trước cho các hộ trồng dược, ghi rõ vào sổ sách là gia tộc chủ động thu mua phế phẩm để luyện chế độc chướng. Kẻ nào dám dị nghị hay làm loạn, trực tiếp tước bỏ quyền phân phối đan dược trong ba tháng tiếp theo.
Ám vệ số Chín dập đầu lĩnh mệnh, bọc kín chiếc gương nứt vào một lớp phù cách linh rồi quỷ mị tan biến vào bóng đêm. Lâm Tuyền há miệng nhưng cuối cùng không dám nói thêm lời nào, đành vội vàng lui ra ngoài để thi hành mệnh lệnh đảo nghịch trận pháp. Sự hy sinh ba mươi mẫu linh điền là một quyết định tàn nhẫn, nhưng lại là nước cờ thiết yếu để biến sườn bắc thành một lồng giam hoang vắng, cắt đứt mọi khả năng liên lụy đến phàm nhân trong tộc.
Cùng lúc đó, tại Hắc Thạch Nhai cách Tử Trúc Lĩnh mười dặm, la bàn trên tay một tên thám tử Tôn gia đột ngột xoay tít. Kim chỉ nam bằng bạch cốt rung lên bần bật, sau đó ghim chặt về hướng sườn bắc của Lâm gia. Tên thám tử nheo mắt nhìn quầng sáng u ám đang bốc lên từ phía nam do trận pháp đảo nghịch tạo ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Hắn nhanh chóng bóp nát ngọc giản truyền âm, báo cáo về gia tộc rằng trận pháp phòng ngự của kẻ địch đã xuất hiện kẽ hở nghiêm trọng ở Khôn vị sườn nam. Đồng thời, dấu vết Huyết Sát đã thành công khóa chặt vị trí cốt lõi đang được giấu giếm tại mạch nước ngầm sườn bắc. Tin tức giả mạo này lập tức khiến đội ngũ tử sĩ Tôn gia đang mai phục phải thay đổi toàn bộ chiến thuật, từ bỏ việc công kích chính diện để chuyển sang luồn lách đánh úp.
Bọn chúng hoàn toàn không biết rằng, thứ đang chờ đợi ở đầu nguồn nước không phải là trận nhãn yếu ớt, mà là Cửu Cung Sát Trận đã được Lâm gia âm thầm chôn vùi từ nửa năm trước. Đổi lại sản lượng linh dược bị ô nhiễm tà khí, Lâm Mặc đã chính thức thiết lập xong một chiến trường khép kín hoàn hảo. Cuốn sổ Chấp Sự Đường đêm nay buộc phải gạch bỏ một nguồn thu quan trọng, nhưng một danh sách vong hồn mới sắp sửa được điền tên bằng máu.
Mùi đàn hương trong thư phòng nhạt dần theo từng đợt gió lạnh luồn qua khe cửa. Lâm Mặc vẫn ngồi bất động trên ghế thái sư, thần thức vô thanh vô tức dung nhập vào ngọc bàn điều khiển trung tâm đặt giữa án thư. Cửu cung bát quái khắc nổi trên mặt ngọc đang xoay chuyển chậm chạp, trong đó điểm sáng tại vị trí Khảm thủy dưới sâu ba trăm trượng sườn nam vừa lóe lên một tia dị sắc. Ám vệ số Chín đã hoàn tất nhiệm vụ thả mồi câu.
Mặt gương cổ xỉn màu vừa chạm vào dòng linh tuyền lạnh buốt liền vỡ vụn, hóa thành hàng ngàn sợi hắc khí quỷ dị. Thứ này hoàn toàn không mang tính sát thương, nhưng lại hoàn mỹ mô phỏng dao động của một trận nhãn đang trong trạng thái suy kiệt. Kết hợp với việc lão chấp sự vừa đảo ngược linh khí của ba mắt trận thuộc tính mộc phía trên, toàn bộ sườn nam Tử Trúc Lĩnh lúc này trông như một pháo đài đang nứt toác từ bên trong.
Cách đó năm dặm tại Hắc Thạch Nhai, ba bóng đen bận áo tơi đang nín thở quan sát màn sương mù vẩn đục. Bọn chúng nhìn thấy tử khí rỉ ra từ cấm chế phòng ngự, lại bắt được luồng sóng ngầm yếu ớt từ dưới mạch nước truyền lên. Tên thủ lĩnh cắn nát một viên Huyết Đan giấu dưới lưỡi, không chút do dự hạ lệnh kích hoạt Phá Trận Chùy. Hắn đinh ninh rằng Lâm gia vì ứng cứu đồng minh mà rút cạn linh lực, để lộ ra tử huyệt chí mạng đúng như tin tình báo thu thập được.
Một luồng ô quang mang theo uy áp Luyện Khí hậu kỳ xuyên thủng tầng đá trầm tích, hung hăng nện thẳng vào vị trí hắc khí đang ngưng tụ. Thế nhưng, tiếng vỡ nát của trận văn đã không vang lên. Ngay khoảnh khắc pháp khí ma đạo chạm vào luồng khí mờ ảo, toàn bộ lực lượng công kích liền bị một đường dẫn bí mật bẻ ngoặt. Lực lượng này mượn nhờ mạch nước ngầm làm vật dẫn, điên cuồng dội ngược về phía bắc Tử Trúc Lĩnh.
Ầm một tiếng trầm đục chấn động cả mảng đồi. Ba mươi mẫu linh điền trồng Hỏa Tinh Thảo ở sườn bắc tức thì chìm trong một biển lửa âm hàn. Lớp bùn đất linh tính nuôi dưỡng dược thảo bao năm qua nháy mắt bị tà khí ăn mòn, hóa thành một mảnh đất chết đen ngòm. Đây chính là cái giá máu thịt mà Lâm Mặc đã tính toán từ trước, chủ động hy sinh tài nguyên để đổi lấy một cục diện vây hãm không thể vãn hồi.
Bọn tử sĩ Tôn gia trợn ngược mắt, kinh hãi nhận ra bản thân vừa đập nát không phải trận nhãn, mà là chốt mở của một cái bẫy dẫn khí tinh vi. Lực phản phệ từ địa mạch dội ngược trở lại, hung hăng xé toạc kinh mạch tay phải của tên thủ lĩnh. Hắn phun ra một ngụm máu đen, chưa kịp thi triển độn thuật thì Ám vệ số Chín đã từ trong vách đá lao ra. Một đạo kiếm quang tẩm nhược thủy xẹt qua, dứt khoát chém đứt cánh tay đang nắm chặt cán chùy của kẻ đột nhập.
Ba tên hắc y nhân hoảng loạn đốt cháy thọ nguyên, hóa thành ba đạo huyết quang trốn chạy vào màn đêm, bỏ lại đoạn tàn chi cùng món vũ khí mang đậm dấu ấn ma tu. Bọn chúng không hề biết rằng, việc chúng tẩu thoát thành công cũng nằm trong dự tính, cốt để mang sự hoang mang và phán đoán sai lầm về cho thượng tầng Tôn gia. Địch nhân sẽ chỉ nghĩ đối phương đã dùng cấm thuật phản kích bảo vệ trận nhãn, tuyệt đối không ngờ tới toàn bộ sự kiện vỡ nát linh điền đều là một tay đạo diễn.
Nửa nén nhang sau, một bóng đen vô thanh vô tức quỳ rạp trước bậc thềm thư phòng. Trên khay ngọc giơ cao là một cánh tay cụt cứng đờ và thanh tiểu chùy nứt nẻ tản mác mùi uế khí. Lâm Mặc vươn tay vỗ nhẹ một tấm Tịnh Hóa Phù lên khay ngọc, phong ấn triệt để thứ khí tức dơ bẩn. Hắn nhìn đoạn tàn chi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Truyền lệnh xuống Khảo Công Các, ghi nợ Ám vệ số Chín năm mươi điểm công huân vì để xổng mất người, nhưng thưởng đặc quyền đổi một viên Trúc Cơ Đan dự khuyết vì lấy được vật chứng cốt lõi. Sáng mai tại Tộc nghị, ba mươi mẫu linh điền sườn bắc bị hủy sẽ chính thức trở thành ngòi nổ không thể dập tắt. Cánh tay mang theo tà khí này, cộng thêm mảnh lụa đẫm máu của Liễu gia, sẽ là lưỡi đao sắc bén nhất buộc phe bảo thủ trong tộc phải đồng ý mở kho vũ khí hạng nặng, dốc toàn lực xuất chinh thâu tóm mỏ quặng Linh Sa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.