Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 359: Pháp Thuật Nào

Đăng: 16/08/2026 08:33 4,009 từ 2 lượt đọc
Ánh nến lưu ly hắt bóng Huyết Ngọc Phán Quyết in dài trên mặt bàn đá, tựa như một vết thương đang rỉ máu giữa màn đêm tĩnh lặng. Lâm Mặc không dùng tay chạm trực tiếp vào vật này, chỉ cẩn thận điều động thần thức hóa thành một tầng linh lực mỏng bao bọc xung quanh. Khí tức Kim Đan ẩn giấu bên trong những đường vân ngọc quá mức tinh vi, tựa như vô số sợi tơ nhện giăng mắc, chực chờ cắn nuốt bất kỳ luồng dò xét nào. Nếu không nhờ Tử Trúc Linh Dịch tẩm bổ thần hồn ròng rã mười năm, khiến độ mẫn cảm vượt xa tu sĩ Trúc Cơ đồng giai, hắn tuyệt đối không thể phát hiện ra đạo cấm chế định vị xảo quyệt này. Đưa khối ngọc này vào cấm địa Tử Trúc Lĩnh đồng nghĩa với việc dâng hai tay bí mật hạch tâm của gia tộc cho Thành Chủ Phủ.

Hủy đi bằng bạo lực lại càng không thể. Trận văn định vị một khi đứt gãy đột ngột, vị cường giả Kim Đan đứng sau khối ngọc lập tức sinh nghi. Lúc đó, Lâm gia vừa mới thu lợi từ phường thị sẽ gánh lấy họa diệt môn vì tội bất kính với thượng tầng. Lâm Mặc thu ngón tay lại, gõ nhẹ lên mặt bàn ba nhịp đều đặn. Tôn lão quỷ đêm nay phái tử sĩ đến tập kích, vốn là một nước cờ cắn càn của kẻ bị dồn vào chân tường. Thế nhưng, dưới góc nhìn của người bày cục, sát cơ này lại trở thành tấm bình phong hoàn hảo nhất để mượn đao giết người, triệt để cắt đứt sợi dây theo dõi vô hình kia.

Truyền Lâm Viễn. Âm thanh trầm thấp xuyên qua lớp trận pháp cách âm, truyền thẳng ra ngoài hành lang đá.

Chưa đầy nửa nén nhang, một nam tử trung niên mặc áo bào xám tro bước vào thư phòng, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi hột. Lâm Viễn là chấp sự phụ trách Ngoại Sự Đường, thời gian này đang vắt kiệt sức lực điều phối đội tuần tra vòng ngoài chống lại dư chấn từ phường thị. Ánh mắt gã đảo nhanh qua khối ngọc đỏ rực trên bàn, trong lòng không khỏi giật thót. Chấp sự này vốn tính cẩn trọng đến mức nhát gan, luôn sợ hãi việc gia chủ sẽ trừ bớt công huân tháng này của nhánh phụ vì những lỗ hổng trong khâu phòng ngự.

Thất thúc công, Tôn gia đêm nay tất sinh biến, ngài gọi ta đến đây là muốn thu hẹp vòng vây bảo vệ? Lâm Viễn cúi đầu, giọng điệu mang theo vài phần thăm dò.

Lâm Mặc đẩy nhẹ khối ngọc về phía trước một tấc, ánh mắt không chút gợn sóng. Ngươi mang vật này, đặt vào hộp gỗ tử đàn tại kho chứa linh tài bậc một ở sườn núi phía nam. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được kích hoạt trận pháp phòng ngự cấp hai của kho. Chỉ để lại cấm chế cảnh báo hỏa hoạn thông thường, đồng thời mở hé cửa sổ hướng đông.

Lâm Viễn biến sắc, vội vàng tiến lên nửa bước, quên cả phép tắc. Kho chứa phía nam tuy chỉ cất giữ Thanh Mộc Cát và một ít linh thảo bậc một, nhưng tổng giá trị cũng vượt ngưỡng ba trăm khối linh thạch. Mở toang phòng ngự, lại còn hé cửa sổ, chẳng khác nào trải thảm đỏ mời gọi tử sĩ Tôn gia xông vào cướp phá. Gã cắn răng thưa.

Gia chủ, nếu làm vậy, tổn thất đêm nay Ngoại Sự Đường làm sao gánh nổi? Đám tiểu bối nhánh phụ còn đang trông chờ vào đợt linh thảo này để đổi đan dược Trúc Cơ. Chưa kể, mất đi tài nguyên, lòng người trong tộc tất sinh oán thán.

Tổn thất linh thảo cứ ghi thẳng vào sổ nợ công huân của Tôn gia. Lâm Mặc ném ra một khối lệnh bài bằng đồng thau khắc chữ Phong. Đây là lệnh bài mở kho. Khi tử sĩ Tôn gia xông vào, cấm chế hỏa hoạn kích hoạt, bọn chúng trong cơn hoảng loạn tất nhiên sẽ vơ vét hoặc đập phá đồ đạc bên trong để tìm đường thoát. Khối ngọc này mang ấn ký của Thành Chủ Phủ, một khi bị tu sĩ ngoại tộc truyền mộc linh lực vào hoặc làm xước sát, trận văn Kim Đan bên trong sẽ tự động kích hoạt phản phệ, đồng thời sao lưu lại khí tức của kẻ phá hoại.

Hơi thở của Lâm Viễn nghẹn lại ở cổ họng, đồng tử co rút mãnh liệt. Gã lập tức hiểu ra sự tàn nhẫn đến lạnh người trong quyết định của vị gia chủ trẻ tuổi. Lâm Mặc không hề muốn giấu giếm bí mật một cách bị động, mà muốn bứt dây động rừng theo cách hợp lý nhất. Gia tộc không chỉ danh chính ngôn thuận để Tôn gia gánh tội danh tập kích kho tàng, mà còn mượn tay đám tử sĩ kia bôi nhọ vật tín của Thành Chủ Phủ. Đến lúc đó, vị cường giả Kim Đan kia muốn trút giận vì cấm chế bị phá, cũng chỉ có thể bóp nát cổ Tôn lão quỷ mà thanh toán.

Báo cho đội tuần tra Bính Tự lùi trận tuyến khỏi sườn nam ba dặm, thu liễm linh khí, tuyệt đối không được giao chiến trực diện. Lâm Mặc vung tay áo, ra hiệu kết thúc cuộc đối thoại. Vật chứng này từ khắc này đã không còn liên quan đến bổn tọa. Sáng ngày mai, ta muốn thấy Tôn gia phải bồi thường gấp mười lần số Thanh Mộc Cát bị cháy, đồng thời gánh lấy cơn thịnh nộ từ thượng tầng.

Lâm Viễn hai tay cung kính nhận lấy lệnh bài đồng thau và khối ngọc, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo. Gã lùi bước ra khỏi cửa, mang theo đóa hoa tai họa đỏ rực này tiến vào màn đêm tĩnh mịch, để lại phía sau một ván cờ đã được định đoạt bằng máu và sự tham lam của kẻ thù.

"Không phải thu hẹp, mà là mở toang."

Lời nói của Lâm Mặc lạnh nhạt nhưng mang theo uy áp Trúc Cơ tu vi, ép tới mức hô hấp của Lâm Viễn đình trệ. Hắn gõ ngón tay lên mặt bàn, chỉ vào khối điêu khắc màu đỏ đang tỏa ra vầng sáng mờ ảo.

"Lấy hộp gỗ tử đàn bọc kín vật này, lập tức chuyển đến kho chứa linh thảo tạp phẩm ở phía nam. Rút toàn bộ ám vệ canh gác tại đó về tuyến hai, chỉ để lại trận văn cảnh báo sương mù ngoài cùng."

Sắc mặt vị chấp sự Ngoại Sự Đường trắng bệch, trán túa mồ hôi lạnh. Kho phía nam tuy chỉ chứa thanh mao thảo và một ít đan dược hạ phẩm, nhưng tổng giá trị cũng ngót nghét ba trăm khối linh thạch, là tài nguyên phân bổ cho ngoại môn tháng sau.

"Thất thúc công, nếu làm vậy, tử sĩ Tôn gia sẽ dễ dàng phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ. Khoản thâm hụt này, sổ công huân của nhánh phụ chúng ta làm sao gánh vác nổi?"

"Ghi nợ vào sổ sách của Tôn gia."

Lâm Mặc vung tay áo, ném ra một lệnh bài Chấp Pháp Đường bằng đồng thau rơi cạch xuống mặt đá.

"Tài nguyên cháy rụi chính là mồi nhử hợp lý nhất. Bọn chúng càng phá hoại điên cuồng, mảnh cấm chế theo dõi bên trong thứ kia mới bị nghiền nát một cách tự nhiên. Một khi trận văn Kim Đan đứt gãy trong biển lửa do chính tay Tôn gia châm ngòi, Thành Chủ Phủ có muốn trách tội cũng chỉ có thể tìm đến đầu sỏ gây chuyện."

Lâm Viễn cắn chặt môi, rốt cuộc cũng hiểu ra sự tàn nhẫn trong nước cờ này của gia chủ. Dùng ba trăm linh thạch tài nguyên thật để mua lấy sự an toàn cho bí mật hạch tâm, đồng thời vu oan giá họa triệt để cho kẻ thù. Gã không dám chậm trễ, cẩn thận dùng một tấm vải lụa tẩm linh dịch bọc lấy vật mang khí tức thượng tầng, đặt vào hộp gỗ rồi nhanh chóng lùi vào bóng tối.

Cách thư phòng ba dặm về phía nam, sương mù đêm tại ranh giới Tử Trúc Lĩnh dày đặc như cháo. Ba bóng đen mặc y phục bó sát, thu liễm toàn bộ khí tức đang men theo vách đá trơn trượt áp sát khu vực nhà kho. Kẻ đi đầu là Tôn Hạt, một tử sĩ Luyện Khí tầng chín, trên tay nắm chặt một thanh đoản kiếm đã tẩm nọc độc hắc xà. Gã nheo mắt nhìn về phía dãy nhà kho im lìm, thần thức đảo qua chỉ thấy một tầng cấm chế cảnh báo mỏng manh nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt.

Sự phòng bị lỏng lẻo này khiến Tôn Hạt khựng lại, giơ tay ra hiệu cho hai kẻ phía sau dừng bước. Lâm gia vừa thắng lớn ở phường thị, không lý nào lại bỏ ngỏ một kho tàng trọng yếu như vậy. Thay vì trực tiếp lao vào phá cửa như kế hoạch ban đầu, gã lấy từ trong ngực áo ra một tấm Hỏa Nha Phù bậc một thượng phẩm. Đây vốn là bài tẩy dùng để phá vòng vây lúc rút lui, nay bị gã dứt khoát kích hoạt để dò đường, tránh việc bước nhầm vào sát trận.

Phù lục bốc cháy, hóa thành ba con quạ lửa rực rỡ lao thẳng vào màng bảo vệ của nhà kho. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, sương mù trận văn lập tức bị thiêu đốt, tạo ra một lỗ hổng lớn. Linh khí chấn động làm kích hoạt hệ thống tự vệ cơ bản của kiến trúc, ba mũi hỏa tiễn từ trên mái ngói bắn ngược trở lại. Tôn Hạt xoay người né tránh, đoản kiếm vung lên chém gãy một mũi tên. Lực phản chấn từ trận pháp khiến cổ tay gã tê rần, lớp linh quang bảo vệ trên bề mặt pháp khí lập tức xuất hiện một vết rạn chân chim.

Bên trong căn phòng vừa bị phá vỡ cấm chế, hộp gỗ tử đàn bị chấn động văng lăn lóc trên mặt đất. Nắp hộp hé mở, để lộ ra luồng huyết quang lập lòe của thứ đồ vật đang nằm gọn bên trong. Tôn Hạt nhìn thấy ánh sáng dị thường mang theo linh áp cường đại, trong mắt lóe lên tia tham lam xen lẫn nghi hoặc. Gã lập tức thay đổi chiến thuật, không ra lệnh phóng hỏa ngay như dự kiến. Bàn tay gã vung lên, ném ra bốn cây cờ nhỏ tạo thành một đạo Tỏa Linh Trận vây quanh vật phẩm, quyết định phong ấn cướp đoạt thứ bảo vật vô danh này trước khi hủy thi diệt tích.

Tấm bùa rực lửa tuột khỏi tay Tôn Hạt, hóa thành một con hỏa điểu khổng lồ lao thẳng vào vách gỗ lim của gian kho phía nam. Nhiệt lượng bùng nổ trong chớp mắt, thiêu rụi lớp cấm chế phòng ngự mỏng manh bên ngoài. Chính khoảnh khắc ngọn lửa cuộn trào nuốt chửng chiếc hộp tử đàn đặt trên kệ cao nhất, một tiếng nứt vỡ cực kỳ thanh thúy vang lên giữa không trung. Đạo trận văn theo dõi tinh vi giấu kín bên trong khối ngọc thượng tầng chính thức đứt gãy. Từ phương xa, vị cường giả Kim Đan của Thành Chủ Phủ chỉ có thể cảm nhận được tín hiệu bị ngọn lửa cuồng bạo và sát khí của tử sĩ xóa sổ hoàn toàn. Tuyệt nhiên không một ai có thể nghi ngờ Lâm gia tự tay hủy hoại vật phẩm định vị này.

Thế nhưng, kẻ trực tiếp ra tay là Tôn Hạt lại lập tức nhận ra điểm bất thường. Sóng nhiệt hất văng gã lùi lại ba bước, nhưng linh thức Luyện Khí hậu kỳ lại không cảm nhận được linh khí nồng đậm của tài nguyên bị đốt cháy. Ba trăm khối linh thạch bên trong kho tuy có nổ tung, nhưng uy lực lại rời rạc, tựa như chỉ là vỏ bọc rỗng tuếch được xếp đặt có chủ đích. Lão quỷ Tôn gia phái gã đến đây để hủy hoại linh dược cốt lõi, cớ sao gian kho trọng yếu này lại lỏng lẻo và thiếu hụt linh tính đến vậy. Một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng tên tử sĩ, gã cắn chặt chót lưỡi, ép luồng máu tươi phun lên thân thanh phi kiếm dưới chân để cưỡng chế dừng thế công.

Trúng kế rồi, nơi này là mồi nhử, phải lập tức rút lui. Tôn Hạt thu hồi hỏa linh lực, dồn toàn bộ tu vi vào độn thuật, định mượn bóng tối của rừng trúc tẩu thoát. Gã không hề ngu ngốc lao vào chém giết đội tuần tra đang hối hả chạy tới, bởi nhiệm vụ phá hoại nay đã lộ rõ mùi vị của một cái bẫy mượn dao. Ngay khi mũi kiếm vừa nhích lên không trung, chín ô trận vị giấu dưới nền đất xám tro đột ngột sáng rực. Lâm Viễn nấp sau gốc cây tử đằng cách đó mười trượng, hai tay bấm niệm pháp quyết đến rướm máu, hung hăng kích hoạt cấm chế vây khốn đã được thiết lập từ nửa canh giờ trước.

Màng hào quang hình lục giác vọt lên, găm chặt vào luồng hỏa khí còn sót lại của tấm phù lúc nãy, tạo thành một lồng giam rực lửa ép ngược Tôn Hạt xuống mặt đất. Để duy trì mặt trận bàn vây khốn vượt cấp, kinh mạch hai cánh tay Lâm Viễn sưng tấy, linh lực trong đan điền bốc hơi rào rào như nước đổ chảo nóng. Cái giá phải trả không chỉ là thương tổn bản thân vị chấp sự, mà toàn bộ nền móng của gian kho phía nam cũng đang sụp đổ, vùi lấp vĩnh viễn ba trăm khối linh thạch để đổi lấy sự hợp lý tuyệt đối cho hiện trường. Tôn Hạt gầm lên một tiếng tuyệt vọng, tế ra một tấm phù hộ thân bằng ngọc thạch, cố gắng chống đỡ áp lực từ trận văn đang co rút.

Kẻ cắn trộm của Tôn gia, đêm nay ngươi đừng hòng thoát khỏi Tử Trúc Lĩnh!

Lâm Viễn nghiến răng gầm gừ, ném thẳng một viên châu màu đen vào giữa trung tâm trận pháp. Viên châu nổ tung, không mang theo sát thương vật lý mà giải phóng một lượng lớn chướng khí Nam Cương, nhắm thẳng vào thị giác và thần thức của kẻ thù. Tôn Hạt hoảng loạn vung kiếm chém loạn xạ, hoàn toàn mất đi phương hướng, không hề hay biết sát khí và vết máu của mình đã bị cấm chế âm thầm hút lấy. Kẻ địch cứ ngỡ mình đang dốc sức phá vây, nhưng thực chất chỉ đang vùng vẫy để in sâu dấu vết linh lực vào đống tro tàn của vật chứng thượng tầng.

Đứng từ xa quan sát qua một con hạc giấy bám trên ngọn trúc, Lâm Mặc lạnh nhạt thu hồi thần thức. Mọi diễn biến đều nằm gọn trong dự tính, từ việc tử sĩ Tôn gia đổi chiến thuật bỏ chạy, cho đến sự hy sinh đẫm máu của gian kho chứa linh thạch. Sổ công huân của gia tộc sáng ngày mai sẽ phải ghi nhận một khoản nợ lớn cho chi phí xây dựng lại và bồi thường đan dược điều trị cho nhánh phụ của Lâm Viễn. Lệnh tuần tra vòng ngoài cũng sẽ chính thức bị siết chặt, phong tỏa toàn bộ cửa ngõ phía nam.

Nhưng bù lại, trong tay vị gia chủ trẻ tuổi lúc này đã nắm chắc một mũi giáo sắc bén nhất. Tàn tích ngọc vỡ lẫn lộn sát khí của Tôn Hạt hiện diện giữa đống đổ nát chính là bằng chứng thép không thể chối cãi. Nó sẽ trở thành công cụ hoàn hảo để chuyển dời cơn thịnh nộ của Thành Chủ Phủ sang đầu kẻ thù truyền kiếp, ép Tôn gia phải trả một cái giá thê thảm trên bàn nghị sự ngày mai. Màn kịch mượn dao đã khép lại, giờ là lúc kiểm kê chiến lợi phẩm từ đống tro tàn.

Không cam lòng trở thành con cờ thí, Tôn Hạt điên cuồng thúc giục sát khí. Lão không dùng man lực phá trận mà rút từ trong tay áo ra một tấm bùa màu đen xám. Sát Lôi Phá Trận Phù vừa được rót linh lực, lập tức hóa thành hàng chục mũi khoan vờn quanh oán khí, gầm rít lao thẳng lên vòm lồng giam.

Trận văn màu đồng trên vách đá sáng rực lên, đan xen thành một tấm lưới linh lực dày đặc cản lại. Những tiếng răng rắc chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe khắp không gian chật hẹp. Thấy bạo lực vật lý không thể lập tức xuyên thủng phòng ngự, Tôn Hạt nhạy bén biến đổi thủ đoạn.

Lão cắn chót lưỡi, dùng tinh huyết vẽ một vòng tròn quỷ dị giữa hư không. Từng luồng hắc khí từ móng tay lão thoát ra, dung nhập vào huyết trận. Đây là Huyết Hồn Xuyên Xá thuật, chuyên dùng để ăn mòn thần thức của người khống chế trận bàn, hoàn toàn bỏ qua lớp vỏ phòng hộ bên ngoài.

Áp lực vô hình dội thẳng vào thức hải Lâm Viễn. Tầm nhìn của vị chấp sự nhòe đi, hai tai ù đặc như có hàng vạn con ong đang kêu gào. Lời căn dặn lạnh lẽo của gia chủ xẹt qua tâm trí gã. Lâm Viễn đình chỉ việc rót linh lực vào trận bàn, chủ động mở ra một khe hở nhỏ ở hướng chính diện.

Ngay sau đó, gã vỗ mạnh tay trái vào túi trữ vật. Chiếc hộp gỗ tử đàn bay vút ra, lao thẳng vào tâm điểm của vòng xoáy hắc khí đang tràn tới. Nắp hộp bung mở, để lộ khối ngọc đỏ rực mang theo hơi thở thượng tầng bên trong.

Khoảnh khắc Huyết Hồn thuật chạm vào cấm chế Kim Đan ẩn sâu trong khối ngọc, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Lớp trận văn tinh vi của Thành Chủ Phủ bị uế khí tà môn kích thích, tự động kích hoạt cơ chế phản kích diệt địch.

Một luồng sóng xung kích màu đỏ sậm bùng nổ, mang theo uy áp tuyệt đối càn quét tứ phương. Tôn Hạt chỉ kịp mở to hai mắt kinh hoàng. Tầng hắc khí bảo hộ quanh người lão bốc cháy phừng phừng, không thể chống đỡ nổi một hơi thở.

Không có tiếng la hét, toàn bộ huyết nhục của kẻ ám sát bị luồng sức mạnh kia hong khô chỉ trong chớp mắt. Lão hóa thành một bức tượng tro tàn, sau đó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rớt lả tả xuống nền đá lạnh lẽo.

Bụi mù tan đi, hiện trường chỉ còn lại một hố sâu hoắm khét lẹt mùi tử khí. Đạo trận văn theo dõi vô hình đã bị uy lực từ chính bí thuật của tà tu kết hợp với cấm chế tự hủy xóa sạch sành sanh.

Lâm Viễn lảo đảo quỳ rạp xuống đất. Cái giá phải trả cho việc đứng quá gần tâm chấn không hề nhỏ. Cánh tay phải cầm trận bàn của gã hiện lên những mảng xám xịt, cứng đơ như đá tảng.

Đây là di chứng do luồng tử khí tà môn xâm thực vào cơ nhục, khiến toàn bộ tế bào ở cánh tay bị vôi hóa tạm thời. Thức hải của gã cũng đau nhói như bị kim châm, thính giác suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn nghe thấy những tiếng vọng trầm đục.

Gã dùng bàn tay trái còn lành lặn vội vã thu thập những mảnh ngọc vỡ nát, cẩn thận cho vào một túi gấm có dán bùa phong ấn. Dù lập được công lớn, trong lòng vị chấp sự này lại dâng lên một cỗ hàn ý lạnh buốt.

Để che giấu bí mật cho gia tộc, toàn bộ linh mạch cấp một tại điểm chốt này đã bị trận pháp rút cạn linh khí trong nháy mắt. Nơi đây vĩnh viễn khô héo, biến thành một mảnh đất chết không thể vãn hồi.

Nửa canh giờ sau, tại thư phòng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Túi gấm sực mùi khét được đặt ngay ngắn lên mặt bàn. Lâm Mặc không mở ra xem, chỉ hờ hững quét thần thức qua lớp vải gấm.

Luồng khí tức định vị xảo quyệt trước đó đã hoàn toàn tan biến vào hư vô. Hắn cầm lấy bút chu sa, dứt khoát gạch bỏ tên Tôn Hạt khỏi danh sách mục tiêu. Kế mượn dao giết người đã khép kín một cách hoàn hảo.

Cường giả thượng tầng sẽ chỉ tra ra được dư nghiệt Tôn gia vì muốn cướp đoạt tài nguyên mà dùng tà thuật phá hoại. Bọn chúng tự tay hủy đi đồ vật của thành chủ, hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ ai trong Lâm gia.

Tuy nhiên, việc hợp thức hóa hiện trường đòi hỏi một chuỗi bằng chứng không thể chối cãi. Lâm Mặc lật sang trang mới của sổ công huân, ánh mắt không chút gợn sóng, lạnh lùng hạ lệnh.

Hắn ban bố ngọc giản, phong cấm toàn bộ kho tài nguyên của Ngoại Sự Đường trong ba tháng tới. Đồng thời, năm trăm điểm đóng góp của Lâm Viễn bị trừ thẳng tay, xem như hình phạt bề nổi cho tội lơ là phòng thủ.

Quyết định xử phạt này lập tức được truyền âm cho các trưởng lão. Nó biến thành bằng chứng thép chứng minh Lâm gia cũng là nạn nhân yếu ớt, chịu thiệt hại nặng nề trong vụ tập kích của tà tu.

Ở góc khuất, một lọ Sinh Cơ Nhục Cốt Cao được âm thầm ban xuống. Thứ dược liệu quý giá này sẽ giúp vị chấp sự hóa giải lớp đá cứng trên cánh tay, đền bù xứng đáng cho sự hy sinh vừa qua.

Mọi dấu vết ở Nam Cương dường như đã được dọn sạch. Thế nhưng, ván cờ thực sự chỉ mới bắt đầu. Ngay khi nét mực chu sa vừa khô lại, một dị biến khác lại nảy sinh ngoài dự tính.

Một con hạc giấy màu đen tuyền từ ngoài cửa sổ bất ngờ lướt qua kết giới phòng ngự. Nó không hề kích hoạt màng lọc linh lực, thản nhiên lượn lờ vài vòng rồi rơi thẳng xuống góc bàn đá.

Trên cánh hạc không có bất kỳ dao động pháp thuật nào, chỉ vương lại một mùi hương trầm tẩm máu đặc trưng của phường thị trung lập. Lâm Mặc gỡ lấy mảnh lụa mỏng giấu bên trong, đôi mắt hơi híp lại.

Vật chứng mới đã xuất hiện, mang theo giọng điệu ép buộc. Mộc chưởng quỹ gửi thông điệp yêu cầu đích thân gia chủ Lâm gia mang theo khế ước linh điền đến Hắc Thạch Cốc đối chất.

Nếu sáng ngày mai hắn không có mặt, toàn bộ tuyến đường vận chuyển đan dược của gia tộc sẽ vĩnh viễn bị đóng băng. Bàn tay giấu trong tay áo của Lâm Mặc khẽ siết lại, đè nén luồng sát cơ đang chực chờ bùng nổ.
0