Chương 357: Vào Sổ Sách Dưới Núi
Đăng: 16/08/2026 08:33
3,889 từ
2 lượt đọc
yết hầu của Lưu Vân Thương Hội.
Sương mù đêm tại Nam Cương đặc quánh, mang theo hơi lạnh thấu xương lướt qua những tán cây héo úa. Bính Thất nín thở, ép sát lưng vào vách đá phía sau khu vực Giám Sát Viện của phường thị trung lập. Khối ngọc giản trong túi trữ vật dường như đang tỏa ra từng đợt hàn khí vô hình, nhắc nhở gã về sức nặng của nhiệm vụ đêm nay. Trận pháp bảo vệ của Thành Chủ Phủ không phải thứ đồ chơi tạp nham. Chín đạo trận văn màu đỏ sậm liên tục xoay vần trên đỉnh ngói lưu ly, thỉnh thoảng lại quét ra những luồng thần thức dò xét bén nhọn như dao cạo, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào mang ý đồ xâm nhập.
Bính Thất cắn nát đầu lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết bôi lên tấm Ẩn Nặc Phù bậc hai thượng phẩm đang dán trước ngực. Đạo bùa chú nhấp nháy ánh sáng xám xịt rồi nhanh chóng dung nhập vào hắc y, che giấu hoàn toàn nhịp tim cùng dao động linh lực của gã. Theo quy củ gia tộc, việc kích phát loại phù lục trân quý này đồng nghĩa với việc Ám Vệ Đường phải gánh một khoản nợ ba trăm điểm công huân. Bính Thất biết rõ tháng sau khẩu phần Đan Dược Trúc Cơ của tiểu đội gã sẽ bị cắt giảm một nửa, thậm chí tài nguyên tu luyện của bản thân cũng phải nộp lại kho chung để bù đắp.
Nhưng mệnh lệnh từ thư phòng cao nhất không cho phép gã chần chừ. Đợi đến khi đạo trận văn thứ tư vừa lướt qua, bóng đen gầy gò lập tức di chuyển, nương theo góc khuất của bức tường đá tiến lại gần cổng viện. Đột nhiên, một toán tuần đinh của Lưu Vân Thương Hội đi ngang qua ngã tư phía trước, ngọn đèn lồng bọc da thú hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, soi rõ phù hiệu hình áng mây trên ngực áo chúng. Tên đội trưởng tu vi Luyện Khí tầng tám khẽ dừng bước, ánh mắt cảnh giác quét về phía hẻm tối nơi Bính Thất đang ẩn nấp.
Gã ám vệ khẽ nhíu mày, biết rằng nếu để thần thức của đối phương khóa chặt, tấm bùa bảo mệnh sẽ lập tức mất đi hiệu lực. Không chút do dự, Bính Thất lôi từ trong tay áo ra một chiếc la bàn bằng đồng đã rỉ sét. Đây là tàn phẩm thu được từ thi thể tên chấp sự Tôn gia vài ngày trước, bên trong vẫn còn lưu giữ một tia khí tức hỏa hệ đặc trưng của kẻ địch. Ngón tay gã linh hoạt kết ấn, mạnh mẽ bóp nát chiếc la bàn, đồng thời vung tay ném nó về phía mái ngói của một tửu lâu bỏ hoang cách đó mười trượng.
Tiếng ngói vỡ giòn tan vang lên trong đêm tối, kéo theo một luồng hỏa linh lực mỏng manh bốc lên. Đám tuần đinh thương hội lập tức bị thu hút, tuốt gươm lao về phía âm thanh phát ra. Lợi dụng khoảnh khắc trận hình đối phương rối loạn, Bính Thất vận chuyển toàn bộ tàn lực còn lại, bọc lấy vật chứng lưu ảnh rồi ném thẳng vào khe hở giữa hai bức tượng đá trấn trạch trước cổng viện. Khối ngọc thạch nhận được lực đẩy, xé gió bay đi mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Ngay thời khắc bề mặt trận pháp phát sinh gợn sóng kháng cự, vật kia liền chủ động vỡ nát thành vô số điểm sáng li ti. Toàn bộ hình ảnh tàn kịch tại cửa hàng đan dược, kết hợp với tàn dư linh lực của chiếc la bàn Tôn gia vừa bị đánh nát, hoàn hảo tạo thành một vụ tập kích lén lút mang đậm ác ý. Đây chính là nước cờ hiểm độc nhất mà vị gia chủ trẻ tuổi đã dặn dò. Mộc chưởng quỹ lúc này chắc chắn đang bận rộn đối phó với dư luận tán tu bên ngoài phường thị, cho rằng Lâm gia chỉ dám dùng khổ nhục kế để bôi nhọ danh tiếng.
Lão ta tuyệt đối không ngờ tới, mục tiêu thực sự của bước đi này lại là kéo Tôn gia vào vũng bùn, đồng thời kinh động đến vị Tọa Khách Kim Đan đang bế quan sâu trong Giám Sát Viện. Một mũi tên trúng hai đích, mượn thế lực trung lập mạnh nhất để đè bẹp sự kiêu ngạo của thương hội, lại dùng chính khí tức của gia tộc đối địch để tạo ra một màn vu oan giá họa tinh vi. Quả nhiên, chỉ ba nhịp thở sau khi đồ vật kia vỡ vụn, một luồng uy áp cuồn cuộn như sóng biển từ lòng đất ầm ầm bộc phát.
Tiếng chuông cảnh báo bằng đồng thau treo ở bốn góc viện điên cuồng rung lên, réo rắt xé toạc màn đêm yên tĩnh. Chín ô trận vị trên không trung lập tức chuyển sang màu đỏ như máu, ngưng tụ thành hàng chục thanh hỏa kiếm chém thẳng xuống vị trí linh lực vừa
Gót chân Bính Thất vừa chạm thềm đá phủ đầy rêu xanh trong viện, khối ngọc giản mang hàn khí bỗng nhiên rung lên dị thường. Từng nhịp đập truyền qua lớp vải thô, cộng hưởng với một luồng chấn động cực nhỏ phát ra từ hòn non bộ giữa sân.
Ánh mắt gã ám vệ nheo lại, thần thức cẩn thận lan tỏa men theo khe hở trên những phiến đá tảng xù xì. Nơi đó hoàn toàn không phải là một tiểu cảnh trang trí bình thường.
Ẩn sâu bên dưới lớp nước chảy róc rách là một mắt xích trận pháp ngầm đang liên tục cắn nuốt linh khí từ lòng đất phường thị. Bí mật này hoàn toàn khớp với dự đoán của gia chủ Lâm Mặc trong buổi mật nghị hôm trước.
Hắn đã sớm nhận ra sự hao hụt bất thường của mạch nước ngầm chảy qua khu vực ngoại vi Tử Trúc Lĩnh. Thay vì trực tiếp chất vấn thành chủ phủ, vị gia chủ trẻ tuổi chọn cách mượn tay hạ thuộc để thả mồi.
Khối ngọc giản lạnh lẽo kia thực chất chỉ là một vật dẫn. Bên trong nó phong ấn tàn hồn của một con Hỏa Vĩ Xà bậc hai mà Tôn gia từng dùng để tập kích đội buôn.
Kế hoạch rất rõ ràng. Nếu đem vật này cắm thẳng vào mắt xích cắn nuốt linh khí, toàn bộ hệ thống phòng ngự của thành chủ phủ sẽ lập tức ghi nhận một cuộc xâm nhập. Hơn nữa, đó sẽ là dấu vết mang đậm bản sắc hỏa hệ cường liệt.
Bính Thất trượt người dưới bóng râm, vươn tay định áp vật dẫn vào khe nứt trên hòn non bộ. Nhưng ngay khoảnh khắc hàn khí chạm vào mặt đá, chín đạo trận văn trên đỉnh ngói lưu ly đột ngột đảo chiều.
Kẻ vạch ra trận đồ bảo vệ nơi này không hề cứng nhắc. Ngay khi nhận thấy luồng khí tức ngoại lai, hệ thống tự động sinh ra ứng biến. Ánh sáng đỏ sậm lập tức chuyển sang màu lam buốt giá, tạo thành một lồng giam thủy thuộc tính ập xuống bao trùm toàn bộ khoảng sân.
Áp lực từ lồng giam ép xuống khiến lớp Ẩn Nặc Phù trên ngực Bính Thất xuất hiện ba vết rạn nứt chân chim. Không dừng lại ở đó, trận pháp tiếp tục biến hóa nhằm triệt hạ mục tiêu. Lớp màng nước lam nhạt bỗng nhiên ngưng kết, hóa thành hàng chục mũi băng trùy sắc nhọn nhắm thẳng vào vị trí kẻ đột nhập.
Nếu cố tình giằng co, không quá mười nhịp thở, thân phận của gã sẽ bại lộ. Trong đầu gã lóe lên điều luật thứ bảy của Ám Vệ Đường. Nhiệm vụ ưu tiên hơn sinh mệnh, vật chứng phải được ghim đúng vị trí.
Bính Thất cắn răng, lôi từ thắt lưng ra một chiếc đinh sắt dài ba tấc, bề mặt khắc chi chít phù văn cấm chế. Đây là Khóa Mạch Đinh, pháp khí phụ trợ chuyên dụng của Chấp Sự Đường dùng để cố định mạch nước ngầm, trị giá sáu trăm khối linh thạch hạ phẩm.
Gã vận chuyển chút pháp lực mộc hệ ít ỏi còn sót lại, hung hăng đóng ngập chiếc đinh sắt xuyên qua khối ngọc giản. Khóa Mạch Đinh ghim thẳng vật dẫn vào khe nứt của hòn non bộ. Một tiếng xèo chói tai vang lên khi lớp phong ấn vỡ nát.
Tàn hồn Hỏa Vĩ Xà được giải phóng, lao thẳng vào dòng linh khí đang bị cắn nuốt. Sự va chạm giữa hỏa linh lực bạo động và trận pháp thủy thuộc tính tạo ra một vụ nổ hơi nước dày đặc, tạm thời làm rối loạn sự định vị của các trận nhãn xung quanh.
Bính Thất mượn đúng một nhịp thở mù mịt này, mạo hiểm tung mình lộn vòng qua bức tường rào phía tây. Dù đã thoát khỏi vòng vây, cái giá gã phải trả không hề nhỏ. Hơi lạnh từ băng trùy lướt qua kết hợp với hỏa độc bùng phát đã ăn mòn toàn bộ bàn tay trái của gã.
Lớp da thịt từ đầu ngón tay đến cổ tay tức tốc hoại tử, chuyển sang màu đen kịt. Xương cốt bên trong truyền đến cảm giác buốt giá vĩnh viễn. Bính Thất biết rõ cánh tay này đã phế, tế bào thần kinh hoàn toàn chết đứng trong luồng linh lực xung đột.
Hành động quyết đoán ấy đã thành công lưu lại bằng chứng giả, nhưng hệ thống gia tộc lập tức ghi nhận tổn thất. Khóa Mạch Đinh bị hủy, đồng nghĩa với việc tháng tới khu vực linh điền phía nam Tử Trúc Lĩnh sẽ mất đi một pháp khí trấn áp.
Sản lượng Tử Đằng Hoa tất yếu giảm sút hai thành. Hơn nữa, theo đúng tộc quy về việc tự ý làm hỏng tài sản chung, chức vụ tiểu đội trưởng của Bính Thất chính thức bị tước bỏ.
Khoản nợ công huân của gã giờ đây không chỉ dừng lại ở con số ba trăm. Nó đã phình to thành một bản án tuần tra biên giới liên tục trong ba năm tới. Dù vậy, bóng đen gầy gò vẫn giấu nhẹm bàn tay hoại tử, lao vút vào màn đêm.
Cách đó mười dặm, tại thư phòng tĩnh lặng của Lâm gia, Lâm Mặc khẽ mở mắt. Hắn nhìn thấy ngọn nến hồn mệnh của Bính Thất dao động dữ dội, ngọn lửa chập chờn suýt tắt rồi mới khó nhọc bình ổn trở lại.
Nam tử cầm bút lông sói chấm một vệt chu sa, lạnh lùng gạch chéo lên biểu tượng Khóa Mạch Đinh trên tấm bản đồ phân bổ tài nguyên. Thông tin mới nhất truyền về qua sự đứt gãy của pháp khí đã xác nhận một sự thật động trời.
Thành chủ phủ quả thực đang âm thầm rút lõi linh mạch của toàn bộ phường thị. Hắn đẩy nhẹ cuốn sổ công huân sang một bên, ngón tay thon dài gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn đá thanh ngọc.
Mọi thứ đã được sắp đặt hoàn hảo. Lâm Mặc nhếch mép cười nhạt, thầm chuẩn bị cho bước đi tiếp theo vào ngày mai. Đó là lúc Tôn gia sẽ phải gánh chịu cơn thịnh nộ giáng xuống từ lồng giam thủy thuộc tính kia.
Mũi nhọn của Khóa Mạch Đinh mang theo toàn bộ tàn lực còn sót lại của Bính Thất, cắm phập vào trung tâm hòn non bộ. Một tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên dưới lòng đất, giống như một sợi gân rồng vừa bị bẻ gãy. Ngay khoảnh khắc vật chứng chạm đúng vào mắt trận ngầm, luồng linh khí thủy hệ đang cuồn cuộn ngưng tụ bỗng nhiên khựng lại. Mấy chục đạo băng trùy sắc lẹm chỉ còn cách lưng gã ám vệ chưa tới nửa thước đột ngột mất đi sự khống chế của thần thức. Chúng va chạm vào nhau, vỡ vụn thành vô số mảnh sương giá vô hại, nhưng luồng hàn khí dội ngược lại vẫn đủ sức xé toạc mảng áo giáp da thú trên vai Bính Thất.
Từ sâu trong nội viện, một đạo thần thức cường hãn mang theo sự tức giận dâng lên ngùn ngụt. Kẻ chủ trận rốt cuộc cũng nhận ra mồi nhử hỏa hệ ngoài phố chỉ là trò giương đông kích tây rẻ tiền.
Không phải thám thính, kẻ địch muốn khóa chết linh mạch chi nhánh. Lập tức từ bỏ sát trận, chuyển sang Bát Quái Tỏa Cục, phong ấn toàn bộ độn thổ thuật trong vòng mười dặm cho ta.
Tiếng quát tháo mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ chấn động cả lớp sương mù. Các cột sáng màu lam quanh thành tường nhanh chóng chuyển sang sắc vàng đất nặng nề, mặt đất dưới chân Bính Thất bắt đầu tỏa ra hơi thở cứng ngắc như sắt thép. Gã ám vệ biết rõ chỉ cần chậm một nhịp thở, bản thân sẽ bị kẹt lại vĩnh viễn dưới lớp bùn nhão vừa bị trận pháp hóa đá. Không chút do dự, gã cởi phăng chiếc Hắc Hổ Bào đang mặc trên người, ném mạnh về phía góc tường đối diện. Lớp áo choàng vốn là pháp khí ẩn nặc bậc hai hạ phẩm lập tức thu hút toàn bộ áp lực của trận pháp, nổ tung thành một đám sương đen đặc quánh.
Cái giá phải trả cho quyết định dứt khoát này không hề nhỏ. Việc tự hủy pháp khí hộ thân do gia tộc cấp phát đồng nghĩa với việc Bính Thất sẽ phải gánh một khoản nợ lên tới năm trăm điểm công huân trong sổ sách. Ít nhất trong vòng ba năm tới, toàn bộ bổng lộc hàng tháng của gã sẽ bị Chấp Sự Đường khấu trừ sạch sẽ, thậm chí tư cách nhận đan dược đột phá cũng bị đình chỉ. Nhưng đổi lại, gã tranh thủ được một chớp mắt sinh tử, cắn nát viên Độn Không Châu giấu sẵn dưới lưỡi, hóa thành một vệt mờ nhạt chui tọt vào đường ống dẫn nước thải dưới lòng phường thị trước khi mặt đất hoàn toàn khép kín.
Khi toán tuần đinh của Lưu Vân Thương Hội lao đến hòn non bộ, hiện trường chỉ còn lại lớp sương đen đang tan dần và một cây đinh sắt ghim chặt vào tảng đá. Tên đội trưởng vội vàng vươn tay định nhổ vật cản ra khỏi mắt trận. Bất ngờ, một luồng hỏa hệ linh lực cực kỳ cuồng bạo từ bên trong Khóa Mạch Đinh bùng phát, thiêu rụi toàn bộ găng tay pháp khí của hắn thành tro bụi.
Linh lực hỏa hệ thuần túy đến mức này. Căn bản không phải là trận bàn dỏm ngoài phố, đây chính là Liệt Dương Công của Tôn gia.
Tên đội trưởng ôm bàn tay cháy đen, ánh mắt hằn lên tia oán độc xen lẫn kinh hãi. Hắn không hề biết rằng, luồng hỏa khí kia chính là thứ Lâm Mặc đã đích thân rút ra từ thi thể tên trưởng lão Tôn gia, cẩn thận phong ấn vào đinh sắt để chờ đợi khoảnh khắc này. Toàn bộ cục diện ép buộc Lưu Vân Thương Hội phải tự mình tìm ra manh mối, tự mình nếm trải tổn thất, từ đó mới sinh ra sự thù hận không thể hóa giải đối với kẻ thù không đội trời chung của Lâm gia.
Cùng lúc đó, tại thư phòng cao nhất trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến mệnh bài mang tên Bính Thất chợt lóe lên rồi ổn định trở lại, nhưng ngọc giản ghi chép trạng thái pháp khí bên cạnh đã nứt làm đôi. Lâm Mặc bình thản vươn tay, dùng bút chu sa gạch bỏ tên vật phẩm Hắc Hổ Bào khỏi danh sách kho tàng gia tộc. Hắn không hề tỏ ra xót xa trước tổn thất tài nguyên, mà chậm rãi viết xuống mặt giấy tuyên chỉ một hàng chữ đỏ chót.
Truyền lệnh cho Ám Vệ Đường, ghi nợ Bính Thất năm trăm công huân vì làm hỏng pháp khí, nhưng đồng thời thăng chức làm phó thống lĩnh, ban thưởng ba viên Tẩy Tủy Đan từ quỹ dự phòng.
Quyết định thưởng phạt phân minh này sẽ được niêm yết tại từ đường vào sáng sớm mai, chính thức hợp thức hóa sự kiện đêm nay thành một nhiệm vụ tuyệt mật đã hoàn thành. Khối ngọc giản chứa đựng toàn bộ bằng chứng ngụy tạo lúc này đã an toàn nằm trong tay người của Lâm gia, sẵn sàng trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đặt lên bàn đàm phán của tộc nghị ngày mai, trực tiếp ép các vị trưởng lão bảo thủ phải chấp nhận xuất chiến.
Ngón tay thô ráp của tên đội trưởng tuần đinh vừa chạm vào bề mặt lạnh lẽo của dị vật cắm trên hòn non bộ, một luồng bạo cường hỏa linh khí lập tức bùng nổ. Tên tu sĩ Trúc Cơ chủ trận đứng phía sau biến sắc, hai tay điên cuồng vung lên định kết ấn phong tỏa, nhưng đã quá muộn. Vật thể ngụy trang dưới vỏ bọc trận khí khóa mạch thực chất là một quả Viêm Bạo Châu phiên bản lỗi, được nén chặt bằng ngọn lửa đặc trưng của Tôn gia. Tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màn đêm đặc quánh của phường thị trung lập.
Cột lửa đỏ rực cuộn trào, mang theo nhiệt độ kinh nhân cắn nuốt toàn bộ tiểu đội tuần tra trong chớp mắt. Vị tu sĩ Trúc Cơ gầm lên một tiếng tức tưởi, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên ngọc bích trước ngực để chống đỡ. Mặt khiên cản lại được sóng xung kích, nhưng ba đạo khe nứt chói mắt nhanh chóng lan rộng trên bề mặt pháp khí phòng ngự bậc hai này. Đáng sợ hơn, ngọn lửa không hề tắt đi mà lại nương theo linh khí nồng đậm của hòn non bộ, trực tiếp thiêu đốt thẳng vào một mắt xích của linh mạch ngầm bên dưới.
Khốn kiếp, đây không phải là cướp đoạt, mà là hủy diệt linh nhãn.
Lão tu sĩ gầm lên, vội vàng vỗ túi trữ vật lấy ra ba tấm Thủy Băng Phù dán xuống mặt đất để dập tắt hỏa hoạn. Hắn nhanh chóng nhận ra mưu kế của kẻ thù. Đối phương cố tình tạo ra tiếng động ở phía đông để dụ lực lượng tinh nhuệ rời đi, sau đó dùng thủ đoạn tàn độc nhất nhằm phá hủy nền cơ sở của thương hội. Khói bụi tản đi, để lại một hố sâu hoắm cháy đen, tỏa ra mùi lưu huỳnh gay gắt. Lão khom người nhặt lên một mảnh kim loại nóng chảy còn sót lại, đồng tử co rút mãnh liệt khi nhận ra trận vân tàn khuyết mang đậm dấu ấn công pháp Liệt Dương Quyết.
Sâu dưới lòng đất ba mươi trượng, Bính Thất bám chặt vào vách cống ngầm trơn trượt, nhổ ra một ngụm máu bầm do dư chấn truyền qua vách đá. Gã không bận tâm đến lục phủ ngũ tạng đang kêu gào đau đớn, mà nhanh chóng lôi khối đá lạnh lẽo chứa đựng lưu ảnh ra. Ngón tay gã rạch một đường trên cổ tay, dùng máu tươi vẽ bùa chú lên bề mặt vật chứng, sau đó ném nó vào dòng nước ngầm đang chảy xiết hướng thẳng về phía cấm chế hạch tâm của Thành Chủ Phủ. Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng cái giá phải trả là một đường kinh mạch tay phải của gã đã đứt đoạn hoàn toàn do cưỡng ép thi triển huyết độn.
Tại thư phòng tĩnh lặng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc khẽ mở mắt khi ngọn đèn hồn mệnh của Bính Thất trên giá gỗ đột ngột tối đi một nhịp rồi sáng bừng trở lại. Hắn vươn tay cầm lấy quản bút lông sói, bình thản gạch bỏ dòng kế hoạch thứ hai trên mặt giấy tuyên chỉ. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính, kẻ địch đã tự tay bóc trần lớp ngụy trang và tin chắc rằng Tôn gia đang muốn mượn gió bẻ măng, phá hủy linh mạch để ép giá tài nguyên. Hắn không cần phải tự mình ra mặt, chỉ cần để sự phẫn nộ của những kẻ đứng đầu khu chợ làm thay công việc dọn dẹp.
Phân phó xuống dưới, truyền lệnh cho Dược Viên lập tức mở trận pháp hỏa thiêu hai mẫu Hỏa Liên Thảo ở sườn nam.
Lâm Mặc cất cao giọng, âm thanh xuyên qua vách ngăn truyền đến tai vị trưởng lão đang túc trực bên ngoài.
Ghi rõ vào sổ sách, ngọn lửa từ vụ nổ ở phường thị đã lan theo mạch ngầm, khiến linh khí bạo động làm cháy rụi linh dược của gia tộc. Trừ đi hai trăm điểm công huân của đội canh gác sườn nam vì tội chậm trễ cứu hỏa.
Lâm Tề trưởng lão đứng ngoài cửa giật mình đổ mồ hôi lạnh, nhưng không dám hỏi nhiều, lập tức khom lưng lĩnh mệnh. Lão hiểu rõ vị gia chủ trẻ tuổi này đang muốn tự cắt thịt mình để biến Lâm gia thành người bị hại hoàn hảo nhất. Việc hy sinh hai mẫu linh dược bậc một không chỉ là cái giá phải trả để hợp thức hóa chứng cứ, mà còn là cái cớ tuyệt vời để ngày mai gia tộc danh chính ngôn thuận đòi bồi thường ngược lại từ phía kẻ thù truyền kiếp. Mọi sự chuẩn bị đã được niêm phong kín kẽ bằng máu, linh thạch và những quy tắc tàn nhẫn nhất của giới tu chân.
Đúng lúc này, một đạo kim quang xé toạc màn đêm, mang theo uy áp nặng nề lao thẳng vào kết giới bảo vệ của thư phòng. Lâm Mặc phất tay áo mở cấm chế, để luồng ánh sáng hóa thành một tấm lệnh bài bằng huyền thiết rơi cạch xuống mặt bàn đá. Trên bề mặt phù điêu hình giao long vặn vẹo, tỏa ra sát khí lạnh lẽo của một thế lực thượng tầng. Dòng chữ đỏ như máu khắc nổi trên mảnh kim loại yêu cầu gia chủ Lâm gia, cùng toàn bộ trưởng lão các gia tộc lớn trong vòng trăm dặm, phải có mặt tại quảng trường trung tâm trước lúc bình minh để đối chất về dị vật ghi hình vừa được trục vớt từ cống ngầm.
Sương mù đêm tại Nam Cương đặc quánh, mang theo hơi lạnh thấu xương lướt qua những tán cây héo úa. Bính Thất nín thở, ép sát lưng vào vách đá phía sau khu vực Giám Sát Viện của phường thị trung lập. Khối ngọc giản trong túi trữ vật dường như đang tỏa ra từng đợt hàn khí vô hình, nhắc nhở gã về sức nặng của nhiệm vụ đêm nay. Trận pháp bảo vệ của Thành Chủ Phủ không phải thứ đồ chơi tạp nham. Chín đạo trận văn màu đỏ sậm liên tục xoay vần trên đỉnh ngói lưu ly, thỉnh thoảng lại quét ra những luồng thần thức dò xét bén nhọn như dao cạo, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào mang ý đồ xâm nhập.
Bính Thất cắn nát đầu lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết bôi lên tấm Ẩn Nặc Phù bậc hai thượng phẩm đang dán trước ngực. Đạo bùa chú nhấp nháy ánh sáng xám xịt rồi nhanh chóng dung nhập vào hắc y, che giấu hoàn toàn nhịp tim cùng dao động linh lực của gã. Theo quy củ gia tộc, việc kích phát loại phù lục trân quý này đồng nghĩa với việc Ám Vệ Đường phải gánh một khoản nợ ba trăm điểm công huân. Bính Thất biết rõ tháng sau khẩu phần Đan Dược Trúc Cơ của tiểu đội gã sẽ bị cắt giảm một nửa, thậm chí tài nguyên tu luyện của bản thân cũng phải nộp lại kho chung để bù đắp.
Nhưng mệnh lệnh từ thư phòng cao nhất không cho phép gã chần chừ. Đợi đến khi đạo trận văn thứ tư vừa lướt qua, bóng đen gầy gò lập tức di chuyển, nương theo góc khuất của bức tường đá tiến lại gần cổng viện. Đột nhiên, một toán tuần đinh của Lưu Vân Thương Hội đi ngang qua ngã tư phía trước, ngọn đèn lồng bọc da thú hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, soi rõ phù hiệu hình áng mây trên ngực áo chúng. Tên đội trưởng tu vi Luyện Khí tầng tám khẽ dừng bước, ánh mắt cảnh giác quét về phía hẻm tối nơi Bính Thất đang ẩn nấp.
Gã ám vệ khẽ nhíu mày, biết rằng nếu để thần thức của đối phương khóa chặt, tấm bùa bảo mệnh sẽ lập tức mất đi hiệu lực. Không chút do dự, Bính Thất lôi từ trong tay áo ra một chiếc la bàn bằng đồng đã rỉ sét. Đây là tàn phẩm thu được từ thi thể tên chấp sự Tôn gia vài ngày trước, bên trong vẫn còn lưu giữ một tia khí tức hỏa hệ đặc trưng của kẻ địch. Ngón tay gã linh hoạt kết ấn, mạnh mẽ bóp nát chiếc la bàn, đồng thời vung tay ném nó về phía mái ngói của một tửu lâu bỏ hoang cách đó mười trượng.
Tiếng ngói vỡ giòn tan vang lên trong đêm tối, kéo theo một luồng hỏa linh lực mỏng manh bốc lên. Đám tuần đinh thương hội lập tức bị thu hút, tuốt gươm lao về phía âm thanh phát ra. Lợi dụng khoảnh khắc trận hình đối phương rối loạn, Bính Thất vận chuyển toàn bộ tàn lực còn lại, bọc lấy vật chứng lưu ảnh rồi ném thẳng vào khe hở giữa hai bức tượng đá trấn trạch trước cổng viện. Khối ngọc thạch nhận được lực đẩy, xé gió bay đi mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Ngay thời khắc bề mặt trận pháp phát sinh gợn sóng kháng cự, vật kia liền chủ động vỡ nát thành vô số điểm sáng li ti. Toàn bộ hình ảnh tàn kịch tại cửa hàng đan dược, kết hợp với tàn dư linh lực của chiếc la bàn Tôn gia vừa bị đánh nát, hoàn hảo tạo thành một vụ tập kích lén lút mang đậm ác ý. Đây chính là nước cờ hiểm độc nhất mà vị gia chủ trẻ tuổi đã dặn dò. Mộc chưởng quỹ lúc này chắc chắn đang bận rộn đối phó với dư luận tán tu bên ngoài phường thị, cho rằng Lâm gia chỉ dám dùng khổ nhục kế để bôi nhọ danh tiếng.
Lão ta tuyệt đối không ngờ tới, mục tiêu thực sự của bước đi này lại là kéo Tôn gia vào vũng bùn, đồng thời kinh động đến vị Tọa Khách Kim Đan đang bế quan sâu trong Giám Sát Viện. Một mũi tên trúng hai đích, mượn thế lực trung lập mạnh nhất để đè bẹp sự kiêu ngạo của thương hội, lại dùng chính khí tức của gia tộc đối địch để tạo ra một màn vu oan giá họa tinh vi. Quả nhiên, chỉ ba nhịp thở sau khi đồ vật kia vỡ vụn, một luồng uy áp cuồn cuộn như sóng biển từ lòng đất ầm ầm bộc phát.
Tiếng chuông cảnh báo bằng đồng thau treo ở bốn góc viện điên cuồng rung lên, réo rắt xé toạc màn đêm yên tĩnh. Chín ô trận vị trên không trung lập tức chuyển sang màu đỏ như máu, ngưng tụ thành hàng chục thanh hỏa kiếm chém thẳng xuống vị trí linh lực vừa
Gót chân Bính Thất vừa chạm thềm đá phủ đầy rêu xanh trong viện, khối ngọc giản mang hàn khí bỗng nhiên rung lên dị thường. Từng nhịp đập truyền qua lớp vải thô, cộng hưởng với một luồng chấn động cực nhỏ phát ra từ hòn non bộ giữa sân.
Ánh mắt gã ám vệ nheo lại, thần thức cẩn thận lan tỏa men theo khe hở trên những phiến đá tảng xù xì. Nơi đó hoàn toàn không phải là một tiểu cảnh trang trí bình thường.
Ẩn sâu bên dưới lớp nước chảy róc rách là một mắt xích trận pháp ngầm đang liên tục cắn nuốt linh khí từ lòng đất phường thị. Bí mật này hoàn toàn khớp với dự đoán của gia chủ Lâm Mặc trong buổi mật nghị hôm trước.
Hắn đã sớm nhận ra sự hao hụt bất thường của mạch nước ngầm chảy qua khu vực ngoại vi Tử Trúc Lĩnh. Thay vì trực tiếp chất vấn thành chủ phủ, vị gia chủ trẻ tuổi chọn cách mượn tay hạ thuộc để thả mồi.
Khối ngọc giản lạnh lẽo kia thực chất chỉ là một vật dẫn. Bên trong nó phong ấn tàn hồn của một con Hỏa Vĩ Xà bậc hai mà Tôn gia từng dùng để tập kích đội buôn.
Kế hoạch rất rõ ràng. Nếu đem vật này cắm thẳng vào mắt xích cắn nuốt linh khí, toàn bộ hệ thống phòng ngự của thành chủ phủ sẽ lập tức ghi nhận một cuộc xâm nhập. Hơn nữa, đó sẽ là dấu vết mang đậm bản sắc hỏa hệ cường liệt.
Bính Thất trượt người dưới bóng râm, vươn tay định áp vật dẫn vào khe nứt trên hòn non bộ. Nhưng ngay khoảnh khắc hàn khí chạm vào mặt đá, chín đạo trận văn trên đỉnh ngói lưu ly đột ngột đảo chiều.
Kẻ vạch ra trận đồ bảo vệ nơi này không hề cứng nhắc. Ngay khi nhận thấy luồng khí tức ngoại lai, hệ thống tự động sinh ra ứng biến. Ánh sáng đỏ sậm lập tức chuyển sang màu lam buốt giá, tạo thành một lồng giam thủy thuộc tính ập xuống bao trùm toàn bộ khoảng sân.
Áp lực từ lồng giam ép xuống khiến lớp Ẩn Nặc Phù trên ngực Bính Thất xuất hiện ba vết rạn nứt chân chim. Không dừng lại ở đó, trận pháp tiếp tục biến hóa nhằm triệt hạ mục tiêu. Lớp màng nước lam nhạt bỗng nhiên ngưng kết, hóa thành hàng chục mũi băng trùy sắc nhọn nhắm thẳng vào vị trí kẻ đột nhập.
Nếu cố tình giằng co, không quá mười nhịp thở, thân phận của gã sẽ bại lộ. Trong đầu gã lóe lên điều luật thứ bảy của Ám Vệ Đường. Nhiệm vụ ưu tiên hơn sinh mệnh, vật chứng phải được ghim đúng vị trí.
Bính Thất cắn răng, lôi từ thắt lưng ra một chiếc đinh sắt dài ba tấc, bề mặt khắc chi chít phù văn cấm chế. Đây là Khóa Mạch Đinh, pháp khí phụ trợ chuyên dụng của Chấp Sự Đường dùng để cố định mạch nước ngầm, trị giá sáu trăm khối linh thạch hạ phẩm.
Gã vận chuyển chút pháp lực mộc hệ ít ỏi còn sót lại, hung hăng đóng ngập chiếc đinh sắt xuyên qua khối ngọc giản. Khóa Mạch Đinh ghim thẳng vật dẫn vào khe nứt của hòn non bộ. Một tiếng xèo chói tai vang lên khi lớp phong ấn vỡ nát.
Tàn hồn Hỏa Vĩ Xà được giải phóng, lao thẳng vào dòng linh khí đang bị cắn nuốt. Sự va chạm giữa hỏa linh lực bạo động và trận pháp thủy thuộc tính tạo ra một vụ nổ hơi nước dày đặc, tạm thời làm rối loạn sự định vị của các trận nhãn xung quanh.
Bính Thất mượn đúng một nhịp thở mù mịt này, mạo hiểm tung mình lộn vòng qua bức tường rào phía tây. Dù đã thoát khỏi vòng vây, cái giá gã phải trả không hề nhỏ. Hơi lạnh từ băng trùy lướt qua kết hợp với hỏa độc bùng phát đã ăn mòn toàn bộ bàn tay trái của gã.
Lớp da thịt từ đầu ngón tay đến cổ tay tức tốc hoại tử, chuyển sang màu đen kịt. Xương cốt bên trong truyền đến cảm giác buốt giá vĩnh viễn. Bính Thất biết rõ cánh tay này đã phế, tế bào thần kinh hoàn toàn chết đứng trong luồng linh lực xung đột.
Hành động quyết đoán ấy đã thành công lưu lại bằng chứng giả, nhưng hệ thống gia tộc lập tức ghi nhận tổn thất. Khóa Mạch Đinh bị hủy, đồng nghĩa với việc tháng tới khu vực linh điền phía nam Tử Trúc Lĩnh sẽ mất đi một pháp khí trấn áp.
Sản lượng Tử Đằng Hoa tất yếu giảm sút hai thành. Hơn nữa, theo đúng tộc quy về việc tự ý làm hỏng tài sản chung, chức vụ tiểu đội trưởng của Bính Thất chính thức bị tước bỏ.
Khoản nợ công huân của gã giờ đây không chỉ dừng lại ở con số ba trăm. Nó đã phình to thành một bản án tuần tra biên giới liên tục trong ba năm tới. Dù vậy, bóng đen gầy gò vẫn giấu nhẹm bàn tay hoại tử, lao vút vào màn đêm.
Cách đó mười dặm, tại thư phòng tĩnh lặng của Lâm gia, Lâm Mặc khẽ mở mắt. Hắn nhìn thấy ngọn nến hồn mệnh của Bính Thất dao động dữ dội, ngọn lửa chập chờn suýt tắt rồi mới khó nhọc bình ổn trở lại.
Nam tử cầm bút lông sói chấm một vệt chu sa, lạnh lùng gạch chéo lên biểu tượng Khóa Mạch Đinh trên tấm bản đồ phân bổ tài nguyên. Thông tin mới nhất truyền về qua sự đứt gãy của pháp khí đã xác nhận một sự thật động trời.
Thành chủ phủ quả thực đang âm thầm rút lõi linh mạch của toàn bộ phường thị. Hắn đẩy nhẹ cuốn sổ công huân sang một bên, ngón tay thon dài gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn đá thanh ngọc.
Mọi thứ đã được sắp đặt hoàn hảo. Lâm Mặc nhếch mép cười nhạt, thầm chuẩn bị cho bước đi tiếp theo vào ngày mai. Đó là lúc Tôn gia sẽ phải gánh chịu cơn thịnh nộ giáng xuống từ lồng giam thủy thuộc tính kia.
Mũi nhọn của Khóa Mạch Đinh mang theo toàn bộ tàn lực còn sót lại của Bính Thất, cắm phập vào trung tâm hòn non bộ. Một tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên dưới lòng đất, giống như một sợi gân rồng vừa bị bẻ gãy. Ngay khoảnh khắc vật chứng chạm đúng vào mắt trận ngầm, luồng linh khí thủy hệ đang cuồn cuộn ngưng tụ bỗng nhiên khựng lại. Mấy chục đạo băng trùy sắc lẹm chỉ còn cách lưng gã ám vệ chưa tới nửa thước đột ngột mất đi sự khống chế của thần thức. Chúng va chạm vào nhau, vỡ vụn thành vô số mảnh sương giá vô hại, nhưng luồng hàn khí dội ngược lại vẫn đủ sức xé toạc mảng áo giáp da thú trên vai Bính Thất.
Từ sâu trong nội viện, một đạo thần thức cường hãn mang theo sự tức giận dâng lên ngùn ngụt. Kẻ chủ trận rốt cuộc cũng nhận ra mồi nhử hỏa hệ ngoài phố chỉ là trò giương đông kích tây rẻ tiền.
Không phải thám thính, kẻ địch muốn khóa chết linh mạch chi nhánh. Lập tức từ bỏ sát trận, chuyển sang Bát Quái Tỏa Cục, phong ấn toàn bộ độn thổ thuật trong vòng mười dặm cho ta.
Tiếng quát tháo mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ chấn động cả lớp sương mù. Các cột sáng màu lam quanh thành tường nhanh chóng chuyển sang sắc vàng đất nặng nề, mặt đất dưới chân Bính Thất bắt đầu tỏa ra hơi thở cứng ngắc như sắt thép. Gã ám vệ biết rõ chỉ cần chậm một nhịp thở, bản thân sẽ bị kẹt lại vĩnh viễn dưới lớp bùn nhão vừa bị trận pháp hóa đá. Không chút do dự, gã cởi phăng chiếc Hắc Hổ Bào đang mặc trên người, ném mạnh về phía góc tường đối diện. Lớp áo choàng vốn là pháp khí ẩn nặc bậc hai hạ phẩm lập tức thu hút toàn bộ áp lực của trận pháp, nổ tung thành một đám sương đen đặc quánh.
Cái giá phải trả cho quyết định dứt khoát này không hề nhỏ. Việc tự hủy pháp khí hộ thân do gia tộc cấp phát đồng nghĩa với việc Bính Thất sẽ phải gánh một khoản nợ lên tới năm trăm điểm công huân trong sổ sách. Ít nhất trong vòng ba năm tới, toàn bộ bổng lộc hàng tháng của gã sẽ bị Chấp Sự Đường khấu trừ sạch sẽ, thậm chí tư cách nhận đan dược đột phá cũng bị đình chỉ. Nhưng đổi lại, gã tranh thủ được một chớp mắt sinh tử, cắn nát viên Độn Không Châu giấu sẵn dưới lưỡi, hóa thành một vệt mờ nhạt chui tọt vào đường ống dẫn nước thải dưới lòng phường thị trước khi mặt đất hoàn toàn khép kín.
Khi toán tuần đinh của Lưu Vân Thương Hội lao đến hòn non bộ, hiện trường chỉ còn lại lớp sương đen đang tan dần và một cây đinh sắt ghim chặt vào tảng đá. Tên đội trưởng vội vàng vươn tay định nhổ vật cản ra khỏi mắt trận. Bất ngờ, một luồng hỏa hệ linh lực cực kỳ cuồng bạo từ bên trong Khóa Mạch Đinh bùng phát, thiêu rụi toàn bộ găng tay pháp khí của hắn thành tro bụi.
Linh lực hỏa hệ thuần túy đến mức này. Căn bản không phải là trận bàn dỏm ngoài phố, đây chính là Liệt Dương Công của Tôn gia.
Tên đội trưởng ôm bàn tay cháy đen, ánh mắt hằn lên tia oán độc xen lẫn kinh hãi. Hắn không hề biết rằng, luồng hỏa khí kia chính là thứ Lâm Mặc đã đích thân rút ra từ thi thể tên trưởng lão Tôn gia, cẩn thận phong ấn vào đinh sắt để chờ đợi khoảnh khắc này. Toàn bộ cục diện ép buộc Lưu Vân Thương Hội phải tự mình tìm ra manh mối, tự mình nếm trải tổn thất, từ đó mới sinh ra sự thù hận không thể hóa giải đối với kẻ thù không đội trời chung của Lâm gia.
Cùng lúc đó, tại thư phòng cao nhất trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến mệnh bài mang tên Bính Thất chợt lóe lên rồi ổn định trở lại, nhưng ngọc giản ghi chép trạng thái pháp khí bên cạnh đã nứt làm đôi. Lâm Mặc bình thản vươn tay, dùng bút chu sa gạch bỏ tên vật phẩm Hắc Hổ Bào khỏi danh sách kho tàng gia tộc. Hắn không hề tỏ ra xót xa trước tổn thất tài nguyên, mà chậm rãi viết xuống mặt giấy tuyên chỉ một hàng chữ đỏ chót.
Truyền lệnh cho Ám Vệ Đường, ghi nợ Bính Thất năm trăm công huân vì làm hỏng pháp khí, nhưng đồng thời thăng chức làm phó thống lĩnh, ban thưởng ba viên Tẩy Tủy Đan từ quỹ dự phòng.
Quyết định thưởng phạt phân minh này sẽ được niêm yết tại từ đường vào sáng sớm mai, chính thức hợp thức hóa sự kiện đêm nay thành một nhiệm vụ tuyệt mật đã hoàn thành. Khối ngọc giản chứa đựng toàn bộ bằng chứng ngụy tạo lúc này đã an toàn nằm trong tay người của Lâm gia, sẵn sàng trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đặt lên bàn đàm phán của tộc nghị ngày mai, trực tiếp ép các vị trưởng lão bảo thủ phải chấp nhận xuất chiến.
Ngón tay thô ráp của tên đội trưởng tuần đinh vừa chạm vào bề mặt lạnh lẽo của dị vật cắm trên hòn non bộ, một luồng bạo cường hỏa linh khí lập tức bùng nổ. Tên tu sĩ Trúc Cơ chủ trận đứng phía sau biến sắc, hai tay điên cuồng vung lên định kết ấn phong tỏa, nhưng đã quá muộn. Vật thể ngụy trang dưới vỏ bọc trận khí khóa mạch thực chất là một quả Viêm Bạo Châu phiên bản lỗi, được nén chặt bằng ngọn lửa đặc trưng của Tôn gia. Tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màn đêm đặc quánh của phường thị trung lập.
Cột lửa đỏ rực cuộn trào, mang theo nhiệt độ kinh nhân cắn nuốt toàn bộ tiểu đội tuần tra trong chớp mắt. Vị tu sĩ Trúc Cơ gầm lên một tiếng tức tưởi, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên ngọc bích trước ngực để chống đỡ. Mặt khiên cản lại được sóng xung kích, nhưng ba đạo khe nứt chói mắt nhanh chóng lan rộng trên bề mặt pháp khí phòng ngự bậc hai này. Đáng sợ hơn, ngọn lửa không hề tắt đi mà lại nương theo linh khí nồng đậm của hòn non bộ, trực tiếp thiêu đốt thẳng vào một mắt xích của linh mạch ngầm bên dưới.
Khốn kiếp, đây không phải là cướp đoạt, mà là hủy diệt linh nhãn.
Lão tu sĩ gầm lên, vội vàng vỗ túi trữ vật lấy ra ba tấm Thủy Băng Phù dán xuống mặt đất để dập tắt hỏa hoạn. Hắn nhanh chóng nhận ra mưu kế của kẻ thù. Đối phương cố tình tạo ra tiếng động ở phía đông để dụ lực lượng tinh nhuệ rời đi, sau đó dùng thủ đoạn tàn độc nhất nhằm phá hủy nền cơ sở của thương hội. Khói bụi tản đi, để lại một hố sâu hoắm cháy đen, tỏa ra mùi lưu huỳnh gay gắt. Lão khom người nhặt lên một mảnh kim loại nóng chảy còn sót lại, đồng tử co rút mãnh liệt khi nhận ra trận vân tàn khuyết mang đậm dấu ấn công pháp Liệt Dương Quyết.
Sâu dưới lòng đất ba mươi trượng, Bính Thất bám chặt vào vách cống ngầm trơn trượt, nhổ ra một ngụm máu bầm do dư chấn truyền qua vách đá. Gã không bận tâm đến lục phủ ngũ tạng đang kêu gào đau đớn, mà nhanh chóng lôi khối đá lạnh lẽo chứa đựng lưu ảnh ra. Ngón tay gã rạch một đường trên cổ tay, dùng máu tươi vẽ bùa chú lên bề mặt vật chứng, sau đó ném nó vào dòng nước ngầm đang chảy xiết hướng thẳng về phía cấm chế hạch tâm của Thành Chủ Phủ. Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng cái giá phải trả là một đường kinh mạch tay phải của gã đã đứt đoạn hoàn toàn do cưỡng ép thi triển huyết độn.
Tại thư phòng tĩnh lặng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc khẽ mở mắt khi ngọn đèn hồn mệnh của Bính Thất trên giá gỗ đột ngột tối đi một nhịp rồi sáng bừng trở lại. Hắn vươn tay cầm lấy quản bút lông sói, bình thản gạch bỏ dòng kế hoạch thứ hai trên mặt giấy tuyên chỉ. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính, kẻ địch đã tự tay bóc trần lớp ngụy trang và tin chắc rằng Tôn gia đang muốn mượn gió bẻ măng, phá hủy linh mạch để ép giá tài nguyên. Hắn không cần phải tự mình ra mặt, chỉ cần để sự phẫn nộ của những kẻ đứng đầu khu chợ làm thay công việc dọn dẹp.
Phân phó xuống dưới, truyền lệnh cho Dược Viên lập tức mở trận pháp hỏa thiêu hai mẫu Hỏa Liên Thảo ở sườn nam.
Lâm Mặc cất cao giọng, âm thanh xuyên qua vách ngăn truyền đến tai vị trưởng lão đang túc trực bên ngoài.
Ghi rõ vào sổ sách, ngọn lửa từ vụ nổ ở phường thị đã lan theo mạch ngầm, khiến linh khí bạo động làm cháy rụi linh dược của gia tộc. Trừ đi hai trăm điểm công huân của đội canh gác sườn nam vì tội chậm trễ cứu hỏa.
Lâm Tề trưởng lão đứng ngoài cửa giật mình đổ mồ hôi lạnh, nhưng không dám hỏi nhiều, lập tức khom lưng lĩnh mệnh. Lão hiểu rõ vị gia chủ trẻ tuổi này đang muốn tự cắt thịt mình để biến Lâm gia thành người bị hại hoàn hảo nhất. Việc hy sinh hai mẫu linh dược bậc một không chỉ là cái giá phải trả để hợp thức hóa chứng cứ, mà còn là cái cớ tuyệt vời để ngày mai gia tộc danh chính ngôn thuận đòi bồi thường ngược lại từ phía kẻ thù truyền kiếp. Mọi sự chuẩn bị đã được niêm phong kín kẽ bằng máu, linh thạch và những quy tắc tàn nhẫn nhất của giới tu chân.
Đúng lúc này, một đạo kim quang xé toạc màn đêm, mang theo uy áp nặng nề lao thẳng vào kết giới bảo vệ của thư phòng. Lâm Mặc phất tay áo mở cấm chế, để luồng ánh sáng hóa thành một tấm lệnh bài bằng huyền thiết rơi cạch xuống mặt bàn đá. Trên bề mặt phù điêu hình giao long vặn vẹo, tỏa ra sát khí lạnh lẽo của một thế lực thượng tầng. Dòng chữ đỏ như máu khắc nổi trên mảnh kim loại yêu cầu gia chủ Lâm gia, cùng toàn bộ trưởng lão các gia tộc lớn trong vòng trăm dặm, phải có mặt tại quảng trường trung tâm trước lúc bình minh để đối chất về dị vật ghi hình vừa được trục vớt từ cống ngầm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.