Chương 329: Tử Trúc Lĩnh Ngoài Huyết Ảnh
"Gia chủ, ba ngàn linh thạch này trích thẳng từ quỹ dự phòng bảo vệ trận pháp." Lâm Uyên dè dặt cất lời, ánh mắt liếc nhìn chiếc hộp gỗ trên bàn án, trong lòng thầm đoán già đoán non về thứ vật phẩm tỏa ra mùi máu tanh kia. "Nếu ngày mai tung ra, tai mắt khắp nơi sẽ lập tức đồn thổi Lâm gia chúng ta đã kiệt quệ. Họ sẽ tin rằng vì sợ hãi ngoại địch trả thù, ngài mới phải cắn răng cắt đứt mạch máu kinh tế quan trọng nhất."
"Ta chính là muốn bọn chúng nghĩ như vậy." Lâm Mặc nhàn nhạt đáp, vung tay ném cuộn giấy da thú sang mép bàn. "Cầm lấy, ghi rõ vào sổ sách đối ngoại rằng đây là khoản nợ công huân do Tuần Tra Đường làm việc bất lực, để lọt tà tu vào phá hoại mạch mỏ. Kẻ nào trong tộc nghị ngày mai dám dị nghị nửa lời, lập tức phong tỏa bổng lộc ba tháng, tước quyền sử dụng linh khí hộ thân."
Lâm Uyên vội vã ôm lấy lệnh dụ, khom lưng lùi bước ra khỏi thư phòng. Lão hiểu rõ, khoản tiền bồi thường khống này chính là bức bình phong đẫm máu nhất. Một gia tộc đang rối loạn nội bộ, cạn kiệt tài nguyên để đền bù thiệt hại, buộc phải phạt nặng chính người nhà mình, tuyệt đối không thể là kẻ chủ mưu gây ra sóng gió bên ngoài.
Cánh cửa gỗ tử đàn vừa khép lại, một luồng hắc khí mỏng manh từ góc khuất sau giá sách chậm rãi ngưng tụ. Lâm Ám trong bộ y phục dạ hành bước ra, im lặng quỳ một chân trên phiến đá thanh thạch. Hơi thở của gã bị ép xuống mức thấp nhất, gần như hòa làm một với bóng tối trong phòng.
"Đem thứ này đến hẻm núi Phong Quỷ." Lâm Mặc đẩy chiếc hộp gỗ về phía trước, ánh mắt lộ ra vẻ thâm trầm. "Không cần giấu quá kỹ, chỉ cần ném ngay tại vị trí tàn dư trận pháp phòng ngự của Tôn gia vừa bị phá hủy đêm qua. Nhớ kỹ, không được để mảng trận văn cấm kỵ trên đó nứt vỡ thêm."
Lâm Ám cẩn trọng vươn tay tiếp nhận khối ngọc cốt đầu sói. Vật chứng mang theo vết máu khô này từng là bùa đòi mạng của phe phương bắc, nay chính thức đổi chủ, nằm gọn trong lòng bàn tay gã ám vệ. Thần thức của gã quét qua bề mặt đồ vật, lập tức nhận ra một tia tàn hồn định vị vẫn đang thoi thóp chớp tắt bên trong cốt tủy.
"Để ngụy tạo hiện trường giao tranh cho chân thực, ngươi mang theo ba tấm Hỏa Bạo Phù cấp hai từ hòm bí mật của ta." Giọng nói của Lâm Mặc vang lên, mang theo một quyết định đánh đổi đắt giá. "Kích nổ toàn bộ ở ba góc trận nhãn đã hỏng của Tôn gia, thiêu rụi mọi dấu vết mộc khí. Khoản hao hụt ba tấm phù lục bậc trung này cứ ghi thẳng vào sổ nợ ngầm của Ám Đường, cuối năm ta sẽ mở kho bồi hoàn."
"Thuộc hạ hiểu rõ." Lâm Ám cất kỹ tín vật định vị vào túi trữ vật bên hông, trong đầu nhanh chóng vạch ra lộ trình tẩu thoát. "Tôn gia hiện tại đang điên cuồng phong tỏa linh mạch phía tây để tìm kiếm hung thủ phá trận. Nếu ngày mai bọn chúng đột nhiên bị vu vạ thêm tội giết sứ giả phương bắc cướp đồ, bãi bùn nhão này có nhảy xuống sông Hoàng Tuyền cũng không rửa sạch."
"Đi đi, trước giờ Mão phải xóa sạch mọi dấu vết linh khí của bản thân, tuyệt đối không được dùng khinh công phàm tục mà phải dùng Ngự Phong Quyết." Lâm Mặc phất tay áo, nhắm hờ hai mắt.
Bóng đen vụt biến mất khỏi thư phòng, chỉ để lại một luồng gió lạnh lướt qua ngọn nến mỡ thú. Trên bàn án trống trơn, toàn bộ cục diện đã được định đoạt thông qua vài câu nói. Kẻ địch ở phương bắc sẽ dò theo tàn hồn, tìm thấy di vật của đồng bọn nằm lăn lóc giữa đống tro tàn mang đậm phong cách bạo liệt của Tôn gia. Bọn chúng tuyệt đối không thể ngờ, kẻ thực sự đứng sau giật dây lại đang ung dung ngồi tại Tử Trúc Lĩnh, dùng một án phạt nội bộ để tự trói tay mình trước con mắt giám sát của toàn bộ phường thị.
Lâm Ám cẩn trọng đón lấy chiếc hộp gỗ. Khoảnh khắc thần thức vô tình lướt qua bề mặt khối ngọc cốt, một luồng sát khí cuồng bạo mang đậm vết tích của tà tu phương bắc lập tức dội ngược lại.
Sắc mặt gã ám vệ tái đi, vội vàng thu hồi thần thức, cắn răng áp chế khí huyết đang cuộn trào trong ngực. Thứ đồ vật tỏa ra mùi máu tanh này được gia chủ ngụy tạo quá mức hoàn hảo, sát ý ngưng tụ bên trong đủ để đánh lừa bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào.
"Thuộc hạ đã rõ, tuyệt đối không để lại dấu vết phong khí của Tử Trúc Lĩnh." Lâm Ám cúi đầu nhận lệnh, bóng dáng thoắt cái đã dung nhập vào màn đêm u ám bên ngoài thư phòng.
Hẻm núi Phong Quỷ cách tộc địa hơn tám mươi dặm về phía tây, nơi đây vốn là tuyến đường vận chuyển linh khoáng huyết mạch của Tôn gia. Lúc này, toàn bộ khu vực đã biến thành một đống phế tích hoang tàn sau trận tập kích giả mạo đêm qua.
Lâm Ám nấp sau một tảng đá vỡ nát, cẩn thận thu liễm toàn bộ sinh cơ. Cách đó không xa, ba tên chấp sự nhà họ Tôn đang cầm trong tay một mặt la bàn bằng đồng rỉ sét, liên tục rà quét từng tấc đất.
"Trận nhãn bị phá hủy hoàn toàn, linh mạch bên dưới đã xuất hiện dấu hiệu rò rỉ." Một gã chấp sự nghiến răng nói, ánh mắt dán chặt vào kim chỉ nam đang xoay tít trên mặt đồng. "Bọn cẩu tặc ra tay quá tàn độc, không chỉ cướp sạch ba xe quặng mà còn muốn tuyệt đường sống của chúng ta."
Lâm Ám nheo mắt quan sát luồng linh quang mờ nhạt bao phủ khu vực trọng tâm. Tôn gia quả nhiên không ngu ngốc, bọn chúng đã kịp thời kích hoạt một bộ tàn trận cấp hai để khóa chặt hiện trường, ngăn cản khí tức kẻ gian tiêu tán.
Nếu bây giờ trực tiếp ném khối di vật kia vào, sự chênh lệch về thời gian lưu lại khí tức sẽ lập tức bị mặt la bàn kia phát giác. Bọn chúng sẽ nhận ra đây là đồ vật vừa được kẻ khác cố tình mang đến dàn cảnh, chứ không phải mảnh vỡ rớt lại từ trận chiến đêm qua.
Một bài toán khó được đặt ra ngay trước mắt gã ám vệ. Muốn lừa được thiết bị dò xét của đối phương, bắt buộc phải nhét khối xương thú này vào sâu bên trong mắt trận đang hỗn loạn, mượn dòng linh khí cuồng bạo để cọ rửa lớp ngụy trang mới mẻ.
Lâm Ám hít sâu một hơi, bàn tay thò vào túi trữ vật, lấy ra một cây kim châm xám xịt to bằng ngón tay. Đây là Phá Cấm Châm, loại pháp khí tiêu hao dùng một lần được bảo lãnh từ kho mật của gia tộc, giá trị ngang ngửa hai năm bổng lộc của một trưởng lão.
Quyết định được đưa ra chớp nhoáng. Gã cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng lên thân kim châm.
Pháp khí bảo lãnh lập tức bốc cháy, hóa thành một luồng hắc quang mỏng như sợi tóc, hung hăng đâm xuyên qua màn chắn của bộ tàn trận. Âm thanh vỡ vụn khẽ vang lên, một khe hở nhỏ bằng miệng bát xuất hiện giữa lớp linh quang đang lưu chuyển.
Không bỏ lỡ cơ hội, Lâm Ám búng ngón tay, bắn chiếc hộp gỗ bay thẳng vào khe hở. Vật chứng mang theo vết máu khô vừa chạm đất liền vỡ nát lớp vỏ ngụy trang, sát khí tà tu phương bắc bùng nổ, hoàn toàn hòa quyện vào dòng linh mạch đang rò rỉ.
Cùng lúc đó, khe hở trên mặt trận khép lại, lực phản chấn khủng khiếp dọc theo sợi hắc quang dội thẳng vào thức hải của Lâm Ám. Gã rên lên một tiếng nghẹn ngào, hai mắt tối sầm, linh lực trong đan điền nháy mắt bốc hơi mất một phần ba.
Cây kim châm xám xịt trong tay gã nứt toác rồi hóa thành một nắm bột mịn. Đồ vật mượn từ kho tộc chính thức bị hủy, đồng nghĩa với việc sổ công huân của nhánh ám vệ tháng này sẽ bị gạch bỏ hoàn toàn, cộng thêm một khoản nợ phạt ba ngàn điểm cống hiến.
Đây là cái giá thực sự phải trả để hoàn thành một mắt xích trong ván cờ lớn, tuyệt đối không có chuyện dễ dàng qua mặt hàng rào phòng ngự của một gia tộc tu tiên. Tuy nhiên, sự hy sinh này lập tức mang lại kết quả.
"Đứng im! Thiết bị dò xét có phản ứng!" Gã chấp sự Tôn gia đột nhiên hét lớn, bước chân lao vút về phía vũng bùn lầy nơi trung tâm phế tích.
Kim chỉ nam trên mặt đồng rung lên bần bật, chỉ thẳng vào mảnh xương vỡ đang tỏa ra hắc khí âm hàn. Ba tên tu sĩ Tôn gia nhìn thấy tàn dư trận văn cấm kỵ khắc trên đó, sắc mặt đồng loạt biến đổi, kinh hãi lùi lại nửa bước.
"Là... là ký hiệu của Hắc Huyết Cốc! Bọn tà tu phương bắc đã vượt tuyến!" Gã đội trưởng run rẩy lấy ra một tấm truyền âm phù, bóp nát. "Mau báo cáo về gia chủ! Hướng điều tra của chúng ta đã sai, kẻ đứng sau không phải đám thế lực Nam Cương!"
Ẩn mình trong bóng tối, Lâm Ám dùng ngón tay lau đi vệt máu rỉ ra từ khóe môi. Gã chậm rãi lùi lại, tung ra một tấm độn thổ phù, triệt để xóa sạch dấu vết tồn tại của bản thân.
Màn kịch mượn dao giết người đã được dàn dựng xong. Khối vật chứng mang tính quyết định chính thức đổi chủ, nằm trọn trong tay kẻ thù, hướng toàn bộ ngọn lửa thù hận của Tôn gia lao thẳng về phía thế lực phương bắc đúng như dự tính của Lâm Mặc.
Luồng hắc quang mỏng như sợi chỉ vô thanh vô tức đâm xuyên qua màn linh quang của tàn trận. Lâm Ám cắn chặt khớp hàm, cảm nhận sinh cơ trong cơ thể đang bị mũi kim ba tấc bòn rút điên cuồng. Khí cụ phá cấm này vốn là đồ vật dùng một lần được mang ra từ tầng hai kho tộc, mỗi một nhịp thở duy trì đều đòi hỏi người thi triển phải trả giá bằng huyết khí tinh thuần. Lớp phòng ngự dập dờn gợn sóng, ma sát với luồng sức mạnh hắc ám tạo ra những tia lửa li ti, chầm chậm rách ra một kẽ hở chỉ bằng nửa đốt ngón tay hướng thẳng vào tâm trận vị trí càn khảm.
Đột nhiên, ba luồng thần thức mang theo hỏa thuộc tính nóng rực từ phía vách đá quét ngang qua. Tên chấp sự đi đầu của Tôn gia dừng bước, bàn tay thô ráp lập tức đập mạnh lên mặt la bàn định vị trên thắt lưng. Lão không quát tháo hay tung chiêu thức dò đường như những kẻ vội vàng, mà trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên trận bàn để đảo ngược hướng vận hành của linh mạch dưới chân. Màn sáng bảo vệ vốn đang mềm mỏng bỗng chốc vặn xoắn lại như một vũng bùn lầy đặc quánh, sinh sinh ép luồng hắc quang của mũi kim lùi lại nửa tấc, muốn dùng trận thế vây nhốt kẻ địch.
"Có kẻ muốn cướp trận nhãn, phong tỏa toàn bộ mạch nước ngầm!"
Giọng nói khàn đục của tên chấp sự vang lên dứt khoát, ra hiệu cho hai tên thủ hạ tản ra hai cánh. Lão nhìn thấu mưu đồ len lỏi của kẻ đột nhập, lập tức từ bỏ việc phòng thủ diện rộng, dồn toàn bộ uy áp trận văn ép chặt vào điểm nứt vỡ. Lâm Ám cảm thấy lồng ngực như bị cối xay đá nghiền nát, pháp lực trong đan điền đình trệ diện rộng. Nếu tiếp tục ngạnh kháng, không chỉ bản thân gã bạo thể mà thứ đồ vật mang theo cũng sẽ bị văng ngược ra ngoài hoang dã, phá hỏng toàn bộ mưu tính của gia chủ.
Không chút do dự, ám vệ Lâm gia lật tay rút ra một tấm Bạo Liệt Phù cấp một thượng phẩm, dán thẳng lên cán của khí cụ phá cấm. Gã buông tay, chủ động cắt đứt thần thức liên kết, mặc cho pháp khí quý giá nổ tung ngay trên bề mặt màn sáng. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, hỏa quang đỏ rực cắn nuốt lấy linh khí hệ thủy của tàn trận, tạo ra một khoảnh khắc hỗn loạn cực điểm. Lợi dụng đúng một chớp mắt khi ba tên tu sĩ Tôn gia theo bản năng lùi lại phòng ngự sát thương, Lâm Ám búng ngón tay, bắn vút chiếc hộp gỗ vào sâu trong kẽ hở vừa bị xé toạc.
Khối xương tà tu mang theo vết máu khô chuẩn xác rơi vào rãnh nứt giữa hai khối linh thạch hạch tâm. Cùng lúc đó, sóng xung kích từ vụ nổ dội ngược trở lại, hung hăng đập nát ngọc bội che giấu khí tức trên ngực Lâm Ám. Gã cắn răng nuốt xuống búng máu tươi chực trào, mượn lực đẩy này thi triển độn thuật lẩn vào màn sương chướng khí. Cái giá cho đòn nhử này không hề nhỏ, ngọc bội phòng thân vỡ vụn đồng nghĩa với việc gã sẽ phải gánh thêm khoản nợ hai trăm điểm công huân khi trở về, chưa kể kinh mạch tay phải đã bị hỏa độc xâm nhập, ít nhất ba tháng không thể nhận nhiệm vụ tuần tra.
Bên trong hẻm núi, khói bụi dần tan đi, để lộ ra trung tâm trận pháp đang bốc khói nghi ngút. Tên chấp sự Tôn gia vội vã tiến lên kiểm tra trận nhãn, sắc mặt bỗng chốc tái nhợt khi nhìn thấy vật thể lạ nằm chỏng chơ giữa đống linh thạch vỡ. Lão cẩn thận dùng linh lực nâng khối vật chứng lên, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào tàn dư trận văn cấm kỵ khắc trên đó. Thông tin giả đã được gieo thành công, lão ta hoàn toàn không nghi ngờ một kẻ vừa chạy trốn lại cố tình vứt bỏ dị bảo, mà lập tức liên tưởng đến một âm mưu vu tang giá họa nhắm vào bản tộc.
"Mau truyền tin về cho đại trưởng lão."
Tên chấp sự nghiến răng, bọc kín thứ đồ vật tà môn kia vào một tấm vải lụa tơ tằm, cẩn thận thu vào túi trữ vật. Lão hạ giọng rít lên với đám thủ hạ, ánh mắt ngập tràn vẻ kiêng kỵ.
"Đám thương hội chết tiệt kia muốn mượn đao giết người, phái tử sĩ đến phá trận cốt cốt để lưu lại hơi thở tà tu tại địa bàn chúng ta, mượn cớ cho chấp sự phường thị xuống khám xét. Lập tức niêm phong toàn bộ khu vực này, rút toàn bộ nhân thủ ngoại vi về phòng thủ, tuyệt đối không để kẻ thứ ba nhìn thấy thứ này."
Cục diện tại hẻm núi Phong Quỷ đã chính thức chuyển hướng theo đúng quỹ đạo được vạch sẵn từ thư phòng Lâm gia. Lưỡi dao sắc bén mang tên vật chứng tà tu đã được kẻ địch ngoan ngoãn thu vào tay, giấu giếm thật kỹ. Bọn chúng tự cho rằng mình đã nhìn thấu âm mưu của phe trung lập, vội vàng thay đổi lệnh tuần tra và co cụm lực lượng để đối phó với lệnh khám xét giả tưởng. Một chuỗi phản ứng dây chuyền này không hề có bóng dáng của Lâm Mặc nhúng tay trực tiếp, nhưng lại khóa chết Tôn gia vào thế phòng ngự bị động, dọn đường cho bước đi bòn rút tài nguyên tiếp theo của Tử Trúc Lĩnh.
Khói bụi từ vụ nổ bạo liệt phù vừa tản đi, ba đạo hỏa long cuồn cuộn mang theo uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đã bủa vây bít kín đường lui. Không gian xung quanh quặng mỏ vặn vẹo, nhiệt độ tăng vọt khiến linh khí mộc thuộc tính trong cơ thể Lâm Ám nhanh chóng bốc hơi. Gã nghiến răng, biết rõ thần thức của ba gã tu sĩ phe địch đã khóa chặt từng tấc cơ bắp của mình. Pháp lực cạn kiệt không cho phép gã ngạnh kháng bằng các pháp thuật chính diện.
Ngay khoảnh khắc ngọn lửa sắp thiêu rụi hắc y, Lâm Ám vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném ra ba tấm thiết bài đen ngòm. Khối kim loại lơ lửng giữa không trung, nháy mắt hấp thụ tàn dư linh khí xung quanh rồi phình to thành ba mặt thuẫn khổng lồ chắn ngang tầm mắt. Đây là chiến thuật dương đông kích tây, mượn vật phẩm phòng ngự để che khuất tầm nhìn, tạo cơ hội kích hoạt độn thuật tẩu thoát.
Nhưng Tôn trưởng lão dẫn đầu không phải kẻ ngu ngốc thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Lão hừ lạnh một tiếng, nhận ra luồng chấn động linh lực trước mặt không mang sát cơ mà chỉ thuần túy phòng ngự. Lão lập tức thu hồi hỏa quyết, bấm pháp ấn chuyển sang thế trận vây hãm. Một tấm võng đan bằng hỏa tiễn đỏ rực tung ra, không nhắm vào bóng đen trước mặt mà phong tỏa toàn bộ không gian phía trên nhãn trận, triệt để cắt đứt con đường ngự kiếm bay lên không trung.
Lâm Ám cười gằn, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen kịt vì kinh mạch bị bốc cháy. Gã vốn không định bỏ chạy lên cao. Bàn tay gã kết ấn bóp nát mảnh ngọc giản định vị cuối cùng, truyền một luồng thần thức sắc lẹm đâm thẳng xuống lòng đất. Khối tà cốt vừa được chôn giấu dưới hạch tâm linh mạch lập tức cộng hưởng với luồng thần thức này. Âm khí uế trọc bùng nổ từ dưới sâu, va chạm dữ dội với hỏa linh lực của trận pháp phòng ngự, tạo ra một cơn địa chấn vặn vẹo cả tầng đá ong.
Mượn lực phản chấn từ sự hỗn loạn của địa mạch, Lâm Ám cắn răng kích hoạt Huyết Ảnh Độn. Đây là một môn cấm thuật tiêu hao trực tiếp ba mươi năm thọ nguyên và làm rạn nứt vĩnh viễn một tia thần hồn bản mệnh, cái giá vô cùng đắt đỏ để đổi lấy tốc độ cực hạn. Thân ảnh gã hóa thành một vệt sương mù mỏng tanh, luồn qua khe hở của hỏa võng đang mất ổn định, chớp mắt biến mất vào màn đêm chướng khí. Đổi lại sinh cơ tàn tạ, gã đã hoàn thành xuất sắc mảnh ghép cuối cùng trong ván cờ của gia chủ.
Dưới đáy hầm mỏ vừa bị cày xới, Tôn trưởng lão phẩy tay xua tan lớp bụi mù, sắc mặt bỗng nhiên tái nhợt khi nhìn thấy vật thể đang tỏa ra hắc khí nồng nặc giữa trận nhãn. Lão cẩn trọng dùng linh lực bao bọc lấy khối dị vật, đồng tử co rút kịch liệt. Khúc xương tàn mang theo dao động độc văn giờ đây đã hoàn toàn đổi chủ, trở thành bằng chứng thép nằm gọn trong tay kẻ thù.
Lão già không hề liên tưởng đến một gia tộc nhỏ nhoi đang rối ren vì khoản nợ đền bù linh than. Ánh mắt lão hằn lên tia phẫn nộ, gầm gừ hướng về phía nam phường thị. Sự hiện diện của vật chứng mang đậm âm khí này chỉ có thể là thủ đoạn đê hèn của những thế lực đang thèm khát tuyến đường thương mại, nhằm làm ô uế linh mạch, ép phe phái của lão phải bán tháo quặng mỏ. Bọn chúng đã tự bước vào cái bẫy nghi binh mà Lâm Mặc cất công dàn dựng, hoàn toàn chệch hướng điều tra khỏi kẻ thù thực sự.
Cùng lúc đó, tại thư phòng của Tử Trúc Lĩnh, ngọn đèn chong bỗng nhiên chớp lóa. Lâm Mặc nhìn ngọc bài liên lạc trên bàn nứt ra một đường dài, biết rõ ám vệ số một đã thành công tẩu thoát nhưng phải trả giá cực đắt bằng thọ nguyên. Hắn thong thả thu hồi mảnh ngọc, rút ra một tấm lệnh tiễn màu chu sa, ném thẳng cho vị chấp sự đang túc trực ngoài cửa.
Truyền lệnh xuống Kho Tộc, rạng sáng mai mở hộp phong ấn, lấy ra một viên Hồi Hồn Đan tam giai.
Giọng nói của hắn vang lên trầm ổn, mang theo uy nghiêm không thể chối cãi.
Ghi nhận mười vạn điểm công huân vào sổ đen tuyệt mật để bù đắp thọ nguyên cho người vừa trở về. Đồng thời, Tuần Tra Đường lập tức đổi luật, rút toàn bộ trạm gác phía đông nam lùi sâu về mười dặm.
Lệnh truyền đi không chút do dự, định đoạt một loạt thay đổi lớn trong hệ thống vận hành của gia tộc. Lâm gia sẽ dọn sẵn một khoảng trống không người, thu mình lại như một con rùa rụt cổ, nhường toàn bộ chiến trường để cơn thịnh nộ của đối thủ giáng thẳng xuống đầu những kẻ đang lăm le tranh giành quyền kiểm soát phường thị.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.