Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 296: Linh Khí Rối Loạn

Đăng: 10/08/2026 09:38 4,089 từ 1 lượt đọc
Hắc y nhân đưa tay chộp lấy khối ngọc phù hệ thủy, thân ảnh khẽ mờ đi rồi tan vào bóng tối như một giọt mực rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Không một tiếng động thừa thãi, tên ám vệ đã mang theo mồi lửa đầu tiên lao thẳng về phía vũng bùn lầy lội nhất Nam Cương. Lâm Trạch đứng sững tại chỗ, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt đến mức nổi gân xanh. Lão nhìn theo hướng bóng đen vừa rời đi, sống lưng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh toát.


Khối ngọc bài mang hơi nước kia vốn là chiến lợi phẩm thu được từ gã tu sĩ Tôn gia bị tiêu diệt trong một cuộc xung đột tháng trước. Lâm Mặc vẫn luôn niêm phong vật này trong kho cấm, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai mang ra luyện hóa hay đem đi cầm đồ. Nay vật dẫn linh lực mang đậm khí tức của kẻ thù lại được lệnh ném vào ranh giới Hắc Xà Bang. Kết hợp với việc Tôn Mậu vừa mất trắng mạch khoáng số bốn, cục diện tại đầm lầy sẽ lập tức rẽ sang một hướng tàn độc hơn rất nhiều.


Bọn lục lâm thảo khấu sống dở chết dở trong chướng khí vốn đa nghi như rắn độc. Khi trạm gác tuần tra của chúng phát hiện tàn dư pháp khí của một gia tộc tu tiên chính đạo nằm chỏng chơ ngay trước cửa nhà, thế nào chúng cũng cho rằng Tôn gia đang muốn mượn gió bẻ măng, trút giận lên đầu hắc đạo để bù đắp tổn thất.


Lâm Mặc chậm rãi xoay người, ánh mắt lướt qua cuốn sổ công huân đang mở sẵn trên án thư. Hắn cầm bút lông sói, dứt khoát gạch bỏ một dòng tên, đồng thời ghi chú thêm một khoản nợ tài nguyên vào sổ sách nội bộ.


Làm xong việc này, hắn mới ngẩng đầu nhìn vị trưởng lão đang đứng im thin thít chờ lệnh.


Lâm Trạch trưởng lão lập tức truyền lệnh phong tỏa toàn bộ tin tức về sự cố nứt vỡ trận kỳ đêm nay. Cứ để ngoại giới đồn thổi rằng Lâm gia chúng ta vì tham lam cưỡng ép khai thác linh mạch mới mà dẫn đến địa chấn, tổn thất nặng nề, hiện đang phải bế quan co cụm để bảo toàn thực lực.


Lâm Trạch cung kính vâng dạ, lùi từng bước cẩn trọng ra khỏi sảnh đường lạnh lẽo. Lão vừa bước qua bậc cửa trúc, một bóng người mặc nhạt màu áo xám đã vội vã lách vào từ hành lang bên hông. Đó là Lâm Tự Hạc, đội trưởng đội tuần tra vòng ngoài, sắc mặt gã tái nhợt, hơi thở còn vương chút mùi chướng khí cay nồng của bùn lầy.


Bẩm gia chủ, trạm gác số ba ở sườn đồi phía đông vừa phát hiện dị tượng bất thường.


Lâm Tự Hạc quỳ một chân xuống nền gạch, hai tay dâng lên một mảnh kim loại vỡ nát, bề mặt vẫn còn vương những tia sét nhỏ xíu đang giật nảy xèo xèo.


Có hai tên tu sĩ lạ mặt che giấu dung mạo cố tình tiếp cận bãi linh sa vòng ngoài. Chúng dùng lôi hỏa bạo phá để thử thăm dò cấm chế của chúng ta. Trận pháp phòng ngự đã tự động phản kích theo thiết lập mười phần linh lực, thiêu rụi một tên tại chỗ. Tên còn lại trọng thương bỏ chạy, để lại mảnh khiên chắn này cản hậu.


Lâm Mặc vươn tay, dùng một tầng linh lực mỏng bao bọc lấy mảnh kim loại tàn tạ, kéo nó bay lơ lửng trước mặt. Thần thức của hắn cẩn thận quét qua bề mặt sần sùi, dễ dàng nhận ra một đạo ấn ký hình hỏa diễm được khắc chìm ở góc khuất. Đây không phải là đồ vật của Tôn gia, cũng chẳng liên quan gì đến đám tà tu Hắc Xà Bang đang sôi sục ở phía tây.


Tin tức chúng ta suy yếu lọt ra ngoài nhanh hơn dự kiến, đã có kẻ muốn đục nước béo cò.


Giọng nói của hắn vẫn bình thản, nhưng ngón tay đã khẽ gõ từng nhịp lên mặt bàn gỗ tử đàn. Kẻ thù không chỉ có một, và những con sói đói xung quanh Tử Trúc Lĩnh đã bắt đầu ngửi thấy mùi máu tanh giả tạo mà hắn cố tình rải ra. Việc phô bày sự yếu kém thông qua những lời đồn thổi thất thiệt đã thực sự kéo theo những con mồi mới bớt cảnh giác hơn.


Lệnh cho đội tuần tra rút sâu vào trong thêm mười dặm, bỏ trống toàn bộ khu vực sườn đồi phía đông từ canh ba đêm nay.


Lâm Tự Hạc ngẩng phắt đầu lên, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn xót xa tột độ. Sườn đồi phía đông có ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm đang trong kỳ thu hoạch, nếu bỏ trống chẳng khác nào dâng mỡ đến tận miệng mèo.


Gia chủ, ba mẫu linh thảo kia trị giá không dưới ba trăm khối hạ phẩm linh thạch, cứ thế vứt bỏ sao?


Đó là mồi nhử để xác định danh tính kẻ đứng sau đạo ấn ký hỏa diễm này.


Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang lời vị tiểu bối. Hắn ném mảnh khiên chắn vỡ nát vào chiếc khay đồng trên bàn, âm thanh kim loại va chạm vang lên khô khốc, định đoạt luôn số phận của một phần tài nguyên gia tộc.


Kẻ nào dám thò tay vào thu hoạch đám linh thảo đó, kẻ đó sẽ tự động gánh lấy cái danh dòm ngó cấm địa Lâm gia và phá hoại linh mạch. Cầm lấy lệnh bài của ta, đến kho tộc trích xuất hai mươi tấm hỏa bạo phù, sai người chôn ngầm dưới lớp đất đen tại sườn đồi. Đừng kích hoạt sát trận, chỉ cần để lộ ra một chút linh khí dao động mỏng manh là đủ để chúng lầm tưởng đây là cạm bẫy hớ hênh của một gia tộc đang hoảng loạn.


Lâm Tự Hạc cắn răng nhận lấy tấm lệnh bài bằng gỗ mun từ tay gia chủ. Gã hiểu rõ, sự hy sinh ba mẫu linh điền này sẽ được ghi thẳng vào sổ nợ của kẻ nào xui xẻo bước chân vào bẫy. Khối tài nguyên bị vứt bỏ không phải là sự yếu kém, mà là một lưỡi dao vô hình đang chờ đợi kẻ địch tự bước tới để bị cứa đứt yết hầu. Trạng thái phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh đã chính thức chuyển từ tử thủ sang giăng lưới chờ mồi, còn mảnh vỡ kim loại mang ấn ký hỏa diễm kia sẽ sớm trở thành bằng chứng tống tiền hoàn hảo nhất.


…iện dị thường. Hai kẻ che giấu tung tích vừa dùng lôi hỏa bạo phá thăm dò bãi linh sa phòng ngự phía đông. Chúng không ham chiến, đánh một kích rạn nứt màng chắn liền lập tức lẩn vào sương mù. Thuộc hạ nhớ kỹ gia quy không dám truy đuổi sâu, chỉ tại hiện trường thu được thứ này.


Lâm Tự Hạc dứt lời, hai tay cung kính nâng lên một mảnh kim loại cháy đen. Bề mặt vật kia vẫn còn lưu chuyển vài tia sét nhỏ xíu nổ lách tách, tỏa ra mùi khét lẹt của linh thạch hạ phẩm bị ép tự hủy. Hơi thở của gã đội trưởng dồn dập, linh lực hộ thể chập chờn không ổn định cho thấy gã vừa phải cắn răng hứng chịu một đợt dư chấn không nhẹ từ vụ nổ để bảo vệ trận nhãn.


Lâm Mặc vươn tay, dùng một tầng linh lực mỏng bọc lấy tàn phiến kia kéo về phía mình. Đầu ngón tay hắn khẽ miết lên mép vỡ sắc lẹm, thần thức nhạy bén lập tức luồn vào bên trong thăm dò cấu trúc trận văn tàn khuyết. Những đường nét khắc họa thô ráp nhưng mang tính bạo liệt cực cao, hoàn toàn không phải thủ pháp luyện khí tinh tế của vùng Nam Cương.


Gia chủ, chẳng lẽ là dư nghiệt Tôn gia thẹn quá hóa giận, muốn tìm cách trả đũa? Lâm Tự Hạc cắn răng hỏi, bàn tay vô thức nắm lấy chuôi kiếm giắt bên hông, ánh mắt hằn lên tia sát khí.


Không phải Tôn Mậu. Lâm Mặc lắc đầu, hờ hững đặt mảnh kim loại mang điện tàn lên mặt bàn gỗ tử đàn. Kẻ thù cũ vừa mất mạch khoáng, hiện tại tự lo thân còn chưa xong, lấy đâu ra dư lực thuê tu sĩ bạo phá. Mảnh vỡ này được đúc từ Lôi Hỏa Tinh Thiết, là loại hàng giá rẻ tuồn ra từ phường thị Hỏa Vân. Có kẻ đang muốn mượn gió bẻ măng, dùng một đòn nhử để thử xem lớp vỏ bọc trọng thương của gia tộc chúng ta hiện tại là thật hay giả.


Nếu kẻ địch đã cất công thăm dò, vị gia chủ trẻ tuổi quyết định tặng cho chúng một vở kịch trọn vẹn. Trong đầu hắn nhanh chóng phác thảo xong một chuỗi tính toán dựa trên phản ứng tâm lý của đám kền kền ngoại giới. Bọn chuột nhắt này chắc chắn đã nghe được tin đồn rò rỉ từ nội sơn, nay thấy bãi linh sa phòng ngự lỏng lẻo sẽ càng đắc ý. Nếu Lâm gia phái cao thủ ra truy sát, chúng sẽ bỏ chạy và nhận ra thực lực của Tử Trúc Lĩnh vẫn còn nguyên vẹn.


Truyền lệnh xuống, rút toàn bộ nhân thủ tại ba trạm gác phía đông về tuyến hai. Mở toang cửa ngõ bãi linh sa, tắt luôn pháp khí hội tụ linh khí ở khu vực đó.


Nhưng gia chủ, nếu làm vậy, sản lượng linh sa tháng này sẽ thâm hụt ít nhất ba thành! Thậm chí cấm chế phòng ngự vòng ngoài cũng sẽ bị chướng khí đầm lầy ăn mòn, tổn hại đến căn cơ linh mạch. Tự Hạc cả kinh, vội vàng lên tiếng can ngăn, quên cả việc mình đang vượt quá thân phận.


Đó chính là cái giá bắt buộc phải trả để đổi lấy sự yên tâm của những kẻ đang dòm ngó. Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chỉ khi tận mắt chứng kiến linh điền bị bỏ hoang, trận pháp rạn nứt do thiếu linh thạch tu bổ, ngoại giới mới thực sự tin rằng Tử Trúc Lĩnh đang suy kiệt nghiêm trọng. Chúng ta lùi một bước, để chúng tự do bước vào khu vực tử địa.


Hắn lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng đồng xanh, ném thẳng vào lòng Tự Hạc.


Cầm lấy Hộ Vệ Lệnh này, đến kho tộc trích xuất ba tấm Huyễn Trận Phù bậc một. Đem bố trí xung quanh khu vực quặng mỏ vừa bị nổ tung. Nhớ kỹ, không được che giấu vết tích phá hoại, mà phải dùng phù lục phóng đại sự hoang tàn lên gấp đôi. Đội tuần tra phía đông đêm nay lui về bảo toàn mạng sống sẽ không bị trừ công huân, nhưng kẻ nào dám tự ý vá víu cấm chế làm hỏng đại cục, lập tức phạt roi, giáng xuống làm tạp dịch.


Lâm Tự Hạc nắm chặt miếng đồng lạnh lẽo, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. Gã rốt cuộc cũng hiểu ra sự thâm độc trong nước cờ nhượng bộ này. Đám tu sĩ thăm dò kia một khi quay lại, phát hiện Lâm gia không những không dám truy cứu mà còn sợ hãi co cụm, bỏ bê cả tài nguyên, chúng sẽ lập tức báo cáo về cho chủ nhân giấu mặt. Lời đồn gia tộc họ Lâm kiệt quệ sẽ biến thành bằng chứng sắt thép, khiến những thế lực thù địch buông lỏng cảnh giác và tự đâm đầu vào lưới.


Lâm Mặc lật sang trang mới của cuốn sổ công huân, tự tay ghi thêm một khoản hao hụt ba mươi cân linh sa vào sổ sách nội bộ, nét mực đỏ chói lọi như máu. Sự hy sinh tài nguyên thật sự này chính là mồi nhử hoàn hảo nhất không ai có thể nhìn thấu. Ở phía đông, một lỗ hổng phòng ngự đã chính thức được mở ra. Tấm Hộ Vệ Lệnh đổi chủ mang theo quyền trích xuất phù lục, đánh dấu việc đội tuần tra vòng ngoài chuyển từ thế phòng thủ sang trạng thái giăng bẫy, âm thầm đợi kẻ xấu số tiếp theo đạp trúng huyễn trận.


"Bẩm gia chủ, trạm gác số ba ở sườn đồi phía đông vừa phát hiện dị động." Lâm Tự Hạc bước nhanh vào thư phòng, vạt áo bào còn vương vài vệt sương mù xám xịt đang xèo xèo bốc hơi.


Gã tuần tra đội trưởng thở hổn hển, hai tay dâng lên một khối kim loại to bằng nửa nắm tay. Bề mặt vật này cháy sém, thỉnh thoảng lại xẹt qua vài tia hồ quang màu tím nhạt. Nhiệt lượng hầm hập tỏa ra khiến không khí xung quanh vặn vẹo, tản ra mùi khét lẹt của lôi hỏa.


"Kẻ đột nhập không lưu lại dấu vết thân pháp, nhưng lớp chướng khí bảo vệ vòng ngoài đã bị bốc hơi một mảng lớn." Tự Hạc nuốt nước bọt, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an nhìn chằm chằm vào dị vật.


"Thuộc hạ nghi ngờ đây không phải thủ đoạn của Tôn gia. Bọn chúng đang dùng kỳ vật để dò xét thực hư trận pháp của chúng ta sau tin đồn địa chấn. Nếu bây giờ ngài ra lệnh mở toang phòng tuyến, e rằng ba thành sản lượng linh sa sẽ mất trắng."


Chưa kể, tà hỏa xâm nhập còn có nguy cơ thiêu rụi căn cơ linh mạch thứ cấp mà gia tộc vừa vất vả bồi đắp suốt ba năm qua.


Lâm Mặc không vội vươn tay nhận lấy mảnh quặng ngậm sấm sét kia. Hắn mi tâm khẽ động, phóng xuất một luồng thần thức mỏng như sợi chỉ, cẩn thận rà quét qua bề mặt sần sùi của nó.


Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đáy mắt vị gia chủ trẻ tuổi. Bên trong khối kim loại có khắc họa một đạo nhị giai 'Lôi Xà Phù' đã kích phát một nửa. Kẻ thù bên ngoài quả nhiên cẩn thận, không trực tiếp xông vào mà dùng mồi lửa lôi thuộc tính để ép trận văn của Tử Trúc Lĩnh phải bộc lộ sơ hở.


Nếu lúc này nội sơn phản kích quá mức hoàn hảo, cái danh tiếng gia tộc đang trọng thương co cụm sẽ lập tức bị vạch trần. Bọn chuột nhắt đang rình rập trong bóng tối sẽ rụt vòi, không chịu bước vào tử cục đã giăng sẵn.


"Ngươi cho rằng ta không xót số tài nguyên kia sao? Nhưng cạm bẫy không đổ máu thì kẻ gian làm sao tin tưởng." Lâm Mặc cất giọng nhàn nhạt, trực tiếp gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ.


"Bỏ con săn sắt, bắt con cá sộp. Cứ truyền lệnh xuống, rút toàn bộ trạm gác phía đông về tuyến hai."


Hắn ném cho Tự Hạc một tấm ngọc giản: "Phân phó Khố phòng lập tức ghi nhận khoản hao hụt ba mươi phần trăm sản lượng linh sa vào sổ tổn thất. Đồng thời, ban hành lệnh phong cấm khu vực sườn đồi, tuyệt đối không cho đệ tử ngoại môn bén mảng đến gần để tránh hỏa độc."


Lâm Tự Hạc chấn động tâm thần, cắn chặt môi, cúi đầu nhận lệnh. Ngay khi gã vừa lui ra khỏi cửa, một biến cố bất ngờ ập đến.


Từ chân núi phía đông, một luồng thần niệm mang theo lệ khí nóng rực đột ngột cuộn trào quét tới. Khí tức này huyễn hóa thành hình thù một con hỏa điểu mờ ảo, hung hăng đâm thẳng vào tầng phòng ngự vô hình của nội sơn.


Kẻ ẩn nấp dường như nhận ra sự chần chừ của đội tuần tra. Thay vì tiếp tục thăm dò bằng quặng lôi hỏa, đối phương lập tức đổi ứng biến. Hắn quả quyết hiến tế một món pháp khí hỏa thuộc tính ngay bên ngoài ranh giới, tạo ra một vụ nổ linh lực diện rộng hòng cưỡng ép phá trận.


Tiếng nứt vỡ trầm đục vang lên giữa không trung. Lớp sương mù xung quanh sôi trào dữ dội, cuốn theo những luồng khói độc cuồn cuộn ập vào mạn sườn đông.


Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng. Hắn không dùng linh lực vá víu mà nhanh chóng bấm pháp quyết, chủ động chặt đứt liên kết của ba trong số chín ô trận vị đang trấn giữ hướng đông.


Mất đi trụ cột, một góc màn hào quang bảo vệ lập tức sụp đổ, tạo thành một lỗ hổng cháy đen nham nhở. Sự can thiệp thô bạo vào hệ thống phòng ngự khiến Lâm Mặc phải gánh chịu phản phệ.


Cái giá phải trả không nằm ở thể xác, mà đánh thẳng vào thần hồn. Ba vệt thần thức mà hắn ký thác trên các trận kỳ bị ngọn lửa bạo liệt thiêu rụi tấc tắt.


Lâm Mặc nhíu chặt mày, sắc mặt tái nhợt đi một phần. Khứu giác của hắn tạm thời bị phế bỏ, mũi hoàn toàn không còn ngửi thấy mùi trầm hương đang đốt trong thư phòng, chỉ đọng lại một cảm giác tê rần, trống rỗng đến khó chịu.


Đồng thời, một đoạn địa mạch dài ba trượng dưới lòng đất sườn đông cũng bị lôi hỏa thiêu rụi. Linh khí dồi dào phút chốc biến thành bùn nhão. Vài vết nứt li ti lan tràn trên tấm trận bàn bằng ngọc thạch đặt giữa phòng.


Lỗ hổng vừa mở, luồng thần niệm nóng rực kia lập tức luồn vào như rắn độc. Nó tham lam cắn nuốt chút linh khí tàn dư, cẩn thận rà soát một vòng để xác nhận tình trạng thê thảm của Lâm gia.


Kẻ địch đã hoàn toàn tin rằng uy tín của Tử Trúc Lĩnh đang lung lay tận gốc. Bọn chúng cho rằng Lâm gia thực sự kiệt quệ sau địa chấn, không còn dư lực duy trì toàn vẹn kết giới.


Lâm Mặc phất tay áo, đem khối dị vật ném thẳng vào chiếc lư hương bằng đồng thau trên án kỷ. Vật chứng mồi nhử này lập tức bị khóa chặt bằng một đạo phong ấn bùa chú.


Mọi thứ đã dàn xếp xong xuôi, chỉ chờ kẻ cắn câu bước qua ranh giới sinh tử. Trong khi đó, Tự Hạc đã mang theo lệnh bài chạy thục mạng về phía kho tộc, gấp rút chuẩn bị cho mẻ lưới cuối cùng.


Luồng thần niệm mang theo lệ khí nóng rực vừa tràn vào thư phòng liền ngưng tụ thành hư ảnh một con hỏa mảng hai đầu. Hơi nóng vặn vẹo không gian, mang theo uy áp hung hãn của một tấm phù lục giai đoạn hai, thô bạo quét qua từng ngóc ngách nhằm dò xét thực hư trận pháp nội sơn. Lâm Mặc vẫn ngồi bất động sau án thư, mi tâm khẽ nhíu lại. Thay vì lập tức phóng thích linh lực Trúc Cơ kỳ để dập tắt đòn phủ đầu, hắn chủ động triệt tiêu tầng phòng ngự đầu tiên của Tụ Linh Trận. Một kẽ hở cố ý được mở ra ngay tại vị trí đông nam, tựa như cánh cửa vô hình mời gọi kẻ địch tiến sâu vào cạm bẫy.


Hư ảnh hỏa mảng đắc thế lao thẳng vào lỗ hổng, há chiếc miệng rực lửa toan cắn nát ngọc giản truyền âm đặt trên bàn. Thế nhưng, kẻ điều khiển luồng ác niệm kia vô cùng giảo hoạt, dường như đã đánh hơi thấy nguy hiểm. Ngay khi chạm vào rìa cấm chế tầng hai, con mãng xà đột ngột khựng lại, thân hình uốn éo tách làm hai luồng tiễn quang. Một luồng tiếp tục lao về phía gia chủ Lâm gia để giương đông kích tây, luồng còn lại cắm phập xuống nền đá xanh, luồn lách theo mạch nước ngầm định hướng thẳng đến kho chứa tài nguyên cốt lõi. Kẻ địch đã nhận ra sự phòng bị lỏng lẻo bất thường, lập tức đổi chiến thuật từ tập kích sang phá hoại căn cơ.


Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Khối kim loại lôi hỏa tàn khuyết vốn nằm im lìm nãy giờ bỗng nhiên bừng sáng, hóa thành một vòng xoáy từ tính mãnh liệt. Đạo tiễn quang chui nhủi dưới nền đất chưa kịp chạm đến vách kho đã bị lực hút vô hình kéo giật ngược trở lại, đâm sầm vào khối quặng phế phẩm. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai, sấm sét và liệt hỏa va chạm tạo ra một vụ nổ ngầm ngay dưới lòng đất thư phòng. Bề mặt vật dẫn lập tức xuất hiện ba vết nứt dài, tỏa ra mùi khét lẹt của linh khí bị cưỡng ép bốc hơi.


Dư chấn từ vụ nổ không bị triệt tiêu mà được Lâm Mặc tinh tế dẫn dắt, tràn thẳng vào nhánh linh mạch phụ đang nuôi dưỡng khu vực khai thác phía đông. Mặt đất quanh đỉnh núi khẽ rung chuyển, kéo theo tiếng ầm ầm sụp đổ vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Đứng ở vòng ngoài, bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể dễ dàng nhận ra dấu hiệu linh khí rối loạn, giống hệt như hiện tượng cưỡng ép dung hợp mạch khoáng mới dẫn đến cắn trả. Đây chính là cái giá hắn đã tính toán từ trước, chấp nhận phong bế ba thành sản lượng linh sa trong tháng này, đổi lấy một lớp vỏ bọc hoàn hảo trước con mắt dò xét của ngoại giới.


Kẻ ẩn nấp trong bóng tối sau khi tung đòn thăm dò liền nhanh chóng cắt đứt liên kết thần thức, vội vã rút lui. Gã chắc mẩm Lâm gia đang rơi vào cảnh gà bay chó sủa vì tham công tiếc việc, trận pháp bảo vệ đã xuất hiện dấu hiệu rạn nứt nghiêm trọng. Lâm Mặc vươn tay, dùng linh lực bọc lấy khối quặng nay đã vỡ nát thành từng mảnh vụn cháy đen. Hắn ném vật chứng mang theo tàn dư thuộc tính lôi hỏa này vào một chiếc hộp gỗ ngô đồng, cẩn thận dán lên hai đạo phong cấm phù.


Truyền lệnh xuống cho Lâm Tự Hạc. Lâm Mặc cất cao giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng nghẹt thở vừa bao trùm lấy không gian.


Lấy cớ địa chấn làm sập hầm mỏ, lập tức niêm phong toàn bộ khu vực phía đông. Đội tuần tra rút bán kính canh gác lại ba dặm, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào tiếp cận dọn dẹp phế tích. Mọi tổn thất tài nguyên đêm nay cứ ghi thẳng vào sổ nợ công huân của phòng nghị sự.


Bí mật về thực lực thật sự của gia chủ và nguyên nhân vụ nổ tạm thời bị chôn vùi dưới đống đổ nát. Chút uy danh vừa nhen nhóm của Tử Trúc Lĩnh trong mắt các thế lực xung quanh sẽ lập tức bị thay thế bằng lời đồn đại về một gia tộc suy yếu, tự rước họa vào thân. Sáng ngày mai, trong buổi hội họp định kỳ, chiếc hộp gỗ chứa mảnh vỡ vương mùi cháy khét này sẽ được đưa ra trước mặt các trưởng lão như một minh chứng cho sự bất lực của hàng phòng ngự. Lâm Mặc sẽ mượn chính sự hoang mang trong nội bộ và áp lực dư luận từ bên ngoài, để danh chính ngôn thuận mở kho dự phòng, tước đoạt quyền kiểm soát chín ô trận vị từ tay phe bảo thủ mà không vấp phải sự phản đối nào.

0