Chương 272: Dấu Vết Thuộc Về Tử Trúc Lĩnh
Trên những mép rách, tàn dư âm hỏa tà ác màu lục nhạt vẫn đang leo lắt cháy, phát ra những tiếng xèo xèo ma quái khi chạm vào sương lạnh. Sự hy sinh lần này quá mức chân thực. Hữu Hạc vận chuyển linh lực hệ mộc mỏng manh, truyền vào cán cờ nhằm dập tắt ngọn lửa tà dị. Việc này chỉ đổi lại cảm giác bỏng rát truyền dọc theo ngón tay khiến lão phải nhíu mày buông thõng tay xuống.
Lão quỳ một chân xuống nền đất tơi xốp, bốc một nắm tàn tro đưa lên ngang mũi khẽ hít vào. Sắc mặt vị quản sự ngoại môn lập tức trở nên âm trầm. Âm hỏa không chỉ thiêu rụi thân lá, mà dã tâm của kẻ địch còn muốn tuyệt diệt tận gốc rễ linh thảo. Chúng đã dùng một loại hỏa độc ăn sâu vào tận mạch nước ngầm bên dưới.
Ép luồng trọc khí ra khỏi phổi, Hữu Hạc xót xa nhẩm tính. Linh mạch cấp một bồi dưỡng mảnh đất này đã bị ô nhiễm nặng nề. Để tẩy uế hoàn toàn ba mươi mẫu diện tích, gia tộc sẽ phải tiêu tốn không dưới năm trăm viên linh thạch hạ phẩm để mua Tịnh Thủy Linh Tuyền từ các đại tông môn. Đây là một cái giá cắt cổ đối với ngân khố đang cạn kiệt của Tử Trúc Tiên Tộc.
Sản lượng hao hụt chừng này đủ khiến bổng lộc của toàn bộ chấp sự ngoại môn, bao gồm cả lão, giảm đi quá nửa trong vòng ba năm tới. Dù trong lòng tỏ tường đây là nước cờ khổ nhục kế do chính gia chủ đích thân an bài nhằm đổi lấy cục diện lớn hơn, Hữu Hạc vẫn không khỏi thở dài cho cái túi trữ vật vốn đã còm nhom bên hông.
Lão vỗ nhẹ vào túi, lấy ra một tấm ngọc giản màu thanh thiên. Khẽ cắn chót lưỡi, lão ngưng tụ một tia thần thức nhọn hoắt như kim, mạnh mẽ rót vào bên trong để ghi chép tổn thất. Từng con số hao hụt, từng vết nứt của trận pháp được khắc sâu vào bề mặt ngọc giản lạnh lẽo, chính thức biến một màn kịch đẫm máu thành khoản nợ khổng lồ đè lên sổ sách gia quy.
Tiếng bước chân dồn dập đạp vỡ lớp tro tàn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ nặng nề. Lâm Tiểu Thất, một đệ tử trẻ tuổi thuộc đội tuần tra canh gác, hớt hải chạy tới. Gương mặt thanh tú của hắn giờ dính đầy nhọ nồi, mồ hôi trộn lẫn với những vệt máu tươi chưa kịp khô từ vết chém lướt qua gò má.
Hắn thở hổn hển như bễ rèn, trên vai vác theo một khối trận bàn bằng đồng thau đã nứt toác làm đôi. Từ vết nứt, vài tia linh quang ảm đạm thỉnh thoảng xẹt ra, chứng tỏ vật phẩm này đã hoàn toàn phế bỏ. Tiểu Thất ném phịch khối trận bàn xuống đất, lớn giọng uất ức.
"Bẩm Hữu Hạc thúc! Toàn bộ phế tích sườn tây đã được phong tỏa theo đúng quân lệnh. Nhưng đệ tử thực sự không cam lòng! Vì cớ gì chúng ta không lập tức bẩm báo lên Tán Tu Liên Minh chuyện Tôn gia giở trò quỷ, đánh lén cướp phá đêm qua? Rõ ràng có nhân chứng vật chứng!"
Hữu Hạc lạnh lùng trừng mắt. Lão đột ngột phóng xuất uy áp của tu sĩ Luyện Khí tầng tám, tạo thành một cơn gió lốc vô hình ép thẳng xuống vai tên tiểu bối. Tiểu Thất lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch. Linh lực hệ hỏa đang bạo động trong kinh mạch hắn nhất thời bị đè nén đến mức nghẹn lại ở ngực, khiến hắn suýt ho ra máu.
Thu hồi uy áp, Hữu Hạc tiện tay đem tấm ngọc giản vừa ghi chép ném thẳng vào ngực hắn. Lão không thể tiết lộ mưu tính sâu xa của thượng tầng, chỉ có thể nghiêm giọng thi hành phận sự từ Tộc Nghị Điện. "Khép miệng lại! Quy củ của Lâm gia từ bao giờ đến lượt một tên đệ tử tuần tra như ngươi bình phẩm?"
Giọng lão khàn đục nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi. "Cầm lấy bản sao sổ công huân này, nhặt cả cán cờ rách bám ma khí dưới đất kia lên. Lập tức xuất phát, dán Thần Hành Phù đến thẳng phường thị Hắc Thạch ngay trong đêm nay cho ta."
Lâm Tiểu Thất luống cuống đón lấy ngọc giản, vội vàng nhặt vật chứng lên. Ánh mắt hắn vẫn lộ rõ vẻ không phục, hai bàn tay siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay rỉ máu. "Tới đó làm gì thưa thúc? Chúng ta vừa mất sạch linh điền, gia chủ lại hạ lệnh thu hồi toàn bộ quyền điều động ngân khố. Chẳng lẽ thúc bắt đệ tử đi mua mớ linh phế liệu rẻ tiền về đắp vào chỗ đất chết này?"
"Không mua bán bất cứ thứ gì cả, cũng tuyệt đối không cần mở miệng biện minh với kẻ nào." Hữu Hạc phẩy tay áo, ánh mắt lóe lên một tia giảo hoạt hiếm thấy. "Ngươi cứ giữ nguyên bộ dạng thê thảm, máu me đầy mặt này. Mang theo vật chứng, lảo đảo đi bộ từ cổng lớn phường thị đến thẳng Vạn Bảo Lâu. Cứ để cho toàn bộ tu sĩ ở Hắc Thạch thấy rõ, Lâm gia chúng ta vừa bị bức ép đến bước đường cùng nào."
Tiếng bước chân dồn dập đạp vỡ lớp tro tàn vang lên xé toạc màn đêm. Lâm Tiểu Thất, đệ tử tuần tra mang chữ Tiểu thế hệ mới, lảo đảo lao ra từ màn chướng khí dày đặc. Thanh sam trên người gã rách bươm, vai trái xé toạc một mảng lộ ra miệng vết thương xám ngoét đang rỉ ra thứ dịch lỏng bốc mùi tanh tưởi. Bịch một tiếng nặng nề, gã ném mạnh vật vác trên vai xuống phần đất tơi xốp cạnh chân lão quản sự. Đó là một gã tu sĩ hắc y đã hôn mê bất tỉnh, tứ chi bị trói chặt bằng dây mây gai có khắc phù văn phong bế linh lực.
Hữu Hạc quản sự, trận nhãn số bảy ở sườn đồi đã hoàn toàn sụp đổ.
Tiểu Thất thở hồng hộc, phun ra một ngụm trọc khí lẫn tơ máu, vội vã bẩm báo tình hình tuyến ngoài.
Tên này nhân lúc âm hỏa bùng phát định lẻn vào nhổ đi trận kỳ chính để phá hỏng hoàn toàn Tụ Linh Đại Trận. Đệ cố tình để lộ sơ hở theo đúng mật lệnh của gia chủ, dụ hắn bước vào phạm vi của Tỏa Cốt Trận mới tóm gọn được, nhưng cái giá phải trả là tấm mộc thuẫn phòng thân đã vỡ nát.
Lão quản sự nheo mắt nhìn xuống, mũi giày hất tung vạt áo của gã hắc y đang nằm sõng soài. Ngay vị trí đan điền của kẻ đột nhập, một viên châu tròn cỡ quả nhãn đang cắm sâu vào da thịt, tỏa ra từng nhịp hắc quang nhàn nhạt. Ánh mắt Hữu Hạc lập tức co rụt lại khi nhận ra lai lịch của thứ này. Đây không phải pháp khí tấn công, mà là Dẫn Lộ Châu, một loại kỳ vật chuyên dùng để định vị thần thức trong phạm vi trăm dặm. Lão nhanh chóng xâu chuỗi lại toàn bộ bố cục mà Lâm Mặc đã an bài từ trước.
Gia chủ hạ lệnh bỏ ngỏ ba mươi mẫu linh điền, không chỉ để tạo hiện trường giả bị tà tu cướp phá, mà còn cố tình mở ra một kẽ hở mồi nhử. Tôn gia tưởng rằng có thể nhân cơ hội cắm mốc định vị ngay giữa lòng Tử Trúc Lĩnh để vu oan Lâm gia cấu kết ma đạo, lại không ngờ chính tai mắt của chúng vừa bước vào đã rơi thẳng vào lưới. Hắc quang từ viên châu bắt đầu nhấp nháy dồn dập hơn, báo hiệu kẻ cầm la bàn ở đầu kia đã nhận ra dị thường và đang điên cuồng rà soát vị trí. Nếu không lập tức xử lý, chưa tới nửa canh giờ nữa, đội chấp pháp của phường thị Nam Cương sẽ mượn cớ truy vết tà tu mà ập thẳng vào ngọn núi này.
Lấy sổ công huân của ta ra.
Hữu Hạc trầm giọng ra lệnh, tay trái móc từ trong ngực áo ra một chiếc hộp sắt đen ngòm phủ đầy sương lạnh.
Ghi chú vào tộc quy, lệnh phong cấm khẩn cấp, trích xuất ba mươi điểm cống hiến của ta để khởi động Hàn Băng Tạp, cưỡng chế bóc tách dị vật.
Tiểu Thất cắn răng, vội vàng rót linh lực vào ngọc giản thanh thiên để ghi nhận khoản nợ mới. Lão quản sự hít sâu một hơi, bàn tay phải phủ kín mộc linh khí xanh biếc, đột ngột cắm phập vào lớp da thịt quanh đan điền gã hắc y. Kẻ hôn mê giật nảy người, gân xanh nổi đầy cổ nhưng yết hầu đã bị phong bế nên chỉ phát ra những tiếng khò khè nghẹt thở. Hữu Hạc cắn nát chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên nắp hộp sắt, mượn huyết khí kích phát trận văn phong ấn bên trong. Lực hút từ chiếc hộp va chạm kịch liệt với cấm chế trên vật định vị, tạo ra một luồng phản chấn đẩy ngược lên cánh tay lão.
Xương cổ tay Hữu Hạc vang lên một tiếng rắc khô khốc, linh lực mộc hệ bị đánh tan tác. Dù vậy, viên châu cũng thuận thế bị giật phăng ra khỏi cơ thể kẻ đột nhập, kéo theo một mảng máu thịt nhầy nhụa. Nắp hộp sắt lập tức đóng sập lại, nhốt chặt thứ ánh sáng đen kịt cùng tín hiệu dò tìm vào trong lớp băng hàn vĩnh cửu. Lão quản sự lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt vì kinh mạch tay phải tạm thời tê liệt, không thể thi triển bất kỳ pháp quyết nào trong ít nhất một tháng tới. Cái giá ba mươi điểm công huân và một cánh tay phế tạm thời là sự đánh đổi bắt buộc để cắt đứt sợi dây liên kết thần thức mà không làm nổ tung khối pháp khí.
Dùng Thổ Độn Phù tốc độ cao nhất, mang vật này ném vào giếng cạn phía sau khu giao dịch của Hắc thị.
Giọng Hữu Hạc lạnh lẽo, ném chiếc hộp vừa niêm phong cho đệ tử tuần tra.
Tôn nhị trưởng lão đang ôm cái hộp gỗ phong linh kia chờ xem kịch vui của chúng ta. Ngày mai, khi la bàn định vị của lão chỉ thẳng vào hang ổ của đám thương nhân chợ đen, để xem lão giải thích thế nào với phường thị về việc cắm cọc theo dõi đường dây buôn lậu lớn nhất Nam Cương.
Tiểu Thất chụp lấy chiếc hộp lạnh toát, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn tột độ khi hiểu ra đường đi nước bước của gia chủ. Gã không chần chừ thêm nửa nhịp, lập tức bóp nát một tấm bùa chú màu nâu nhạt, hóa thành một vệt sáng chìm thẳng vào lòng đất. Ở lại hiện trường, Hữu Hạc dùng tay trái xách cổ gã hắc y lên, chuẩn bị ném kẻ này vào địa lao để ép hỏi thêm về điểm yếu của trận pháp Tôn gia. Đêm nay, Tử Trúc Lĩnh mất đi ba mươi mẫu linh điền và một khoản nợ khổng lồ trong kho tộc, nhưng đổi lại, một lưỡi dao vô hình đã được ghim thẳng vào yết hầu của kẻ thù truyền kiếp.
Tiếng bước chân dồn dập đạp vỡ lớp tro tàn vang lên từ phía lùm cây cháy đen. Lâm Uyên sắc mặt trắng bệch, một tay ôm bả vai rỉ máu, tay kia lê xềnh xệch một gã hắc y nhân đã ngất lịm ném xuống trước mặt quản sự ngoại môn. Bàn tay phải phủ đầy sương giá của Hữu Hạc không chút do dự vươn ra, ngón tay kẹp chặt một tấm phù lục tỏa ra hàn khí bức người. Đây chính là Hàn Băng Tạp, vật phẩm gia chủ đặc biệt giao phó trước lúc màn kịch đêm nay bắt đầu.
Lão ấn mạnh lá bùa lên đan điền của tên tà tu. Lớp băng mỏng nhanh chóng lan tỏa, đóng băng huyết mạch đang cuộn trào của gã. Từ dưới lớp da bụng nhợt nhạt, một viên châu cỡ quả nhãn đang nhấp nháy ánh đỏ dồn dập dần trồi lên. Dẫn Lộ Châu không ngừng phát ra những luồng sóng thần thức vô hình, định vị tọa độ hiện tại báo về cho đội chấp pháp Nam Cương. Chỉ chưa đầy nửa canh giờ nữa, những tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ khát máu nhất của liên minh sẽ giáng lâm, đè bẹp toàn bộ vùng núi này để tranh công.
Nhưng ngay khi ngón tay Hữu Hạc vừa chạm vào bề mặt viên ngọc, một luồng hỏa độc từ bên trong đột ngột bùng phát, cắn ngược lại lớp băng giá. Lão già giật nảy mình, vội vã rụt tay nhưng không kịp. Sợi chỉ đỏ như máu từ vật chứng đã lao ra, quấn chặt lấy cổ tay lão, điên cuồng hút lấy linh lực hệ mộc. Tôn gia quả nhiên không ngu ngốc đến mức chỉ dùng một cái bẫy định vị đơn giản. Bọn chúng đã cấy thêm Huyết Sát Chú vào bên trong, kẻ nào cậy mạnh bóc tách sẽ lập tức bị ấn ký bám vào thần hồn, trở thành bia đỡ đạn thay thế cho tên tà tu.
Nếu là tu sĩ bình thường, đối mặt với biến số này ắt hẳn sẽ hoảng loạn tự chặt đứt cánh tay để bảo toàn tính mạng. Nhưng ánh mắt Hữu Hạc chỉ lóe lên một tia tàn nhẫn xen lẫn kính sợ vị gia chủ đang ngồi tĩnh tọa tại Tộc Nghị Điện. Mọi phản ứng giãy giụa của kẻ địch đều đã nằm trong dự tính của Lâm Mặc. Lão cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét đeo trước ngực. Đây không phải pháp khí phòng ngự, mà là một trận bàn mô phỏng khí tức tà tu thu được từ trận chiến mười năm trước.
Mượn lực từ ngụm tinh huyết, Hữu Hạc xoay mạnh kim chỉ nam trên mặt đồng. Trận văn chữ triện lập tức sáng lên, tạo ra một lực hút xoáy tròn, cưỡng ép kéo sợi chỉ đỏ từ cổ tay lão chuyển hướng sang chiếc la bàn. Hai cỗ lực lượng giằng co kịch liệt giữa không trung, tạo ra những tiếng nổ lép bép khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Khí tức huyết sát cố gắng giãy giụa, tỏa ra thứ mùi tanh tưởi buồn nôn, liên tục phóng xuất những tia chớp đỏ đánh bật lớp phòng ngự của trận văn.
Hữu Hạc gầm lên một tiếng trầm đục, dồn toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng tám vào tấm bùa chú trên tay, triệt để phong bế đan điền tên hắc y nhân. Hành động này trực tiếp cắt đứt nguồn cung cấp linh lực của viên ngọc định vị. Mất đi căn cơ tiếp ứng, sợi chỉ đỏ đứt phựt. Vật phẩm chí mạng hoàn toàn dung nhập vào chiếc la bàn rỉ sét, khiến ánh sáng đỏ chuyển sang màu tím đen quỷ dị, ngoan ngoãn nằm im lìm.
Lão lảo đảo lùi lại hai bước, sắc mặt xám xịt như tro tàn. Khí lạnh từ lá bùa phản phệ cộng với việc bứt rứt ấn ký khiến ba đường kinh mạch ở tay phải lão hoàn toàn đông cứng. Khí hải trong đan điền xuất hiện vết nứt nhỏ, tu vi vĩnh viễn tụt xuống một cảnh giới, kiếp này đừng hòng mơ tưởng đến Trúc Cơ. Cái giá phải trả cho việc dời mận tiếp đào này hiển nhiên vô cùng tàn khốc, nhưng nó đã được mã hóa thành một ngàn điểm cống hiến vĩnh viễn ghi danh vào sổ sách gia tộc.
Hữu Hạc ném chiếc la bàn đã ngậm Dẫn Lộ Châu cho thanh niên đang đứng thở dốc bên cạnh, giọng nói khàn đặc ra lệnh:
"Đem thứ này giao cho ám vệ tuyến hai, lén lút gắn vào khoang thuyền buôn lậu của Tôn gia đang neo đậu ở bến đò Tạc Thủy. Nhớ kỹ, phải chờ đến khi mỏ neo hạ xuống mới được kích nổ trận văn ẩn bên trong."
Lâm Uyên cẩn trọng đón lấy đồ vật cất vào hộp ngọc phong linh, ánh mắt ánh lên sự hiểu rõ. Đội chấp pháp Nam Cương sẽ nương theo luồng thần thức nhân tạo này, trực tiếp đập tan tuyến đường vận chuyển linh dược đen của Tôn gia. Tôn nhị trưởng lão muốn mượn đao giết người, Lâm Mặc liền tương kế tựu kế, dùng chính bẫy rập của đối thủ để chỉ điểm một mục tiêu béo bở hơn. Sáng mai, Nam Cương sẽ chấn động bởi tin tức Tôn gia cấu kết ma đạo tàng trữ hàng cấm, còn Lâm gia chỉ là nạn nhân chịu thiệt thòi vô tình phát giác được âm mưu.
Luồng huyết quang từ mặt đồng cổ hắt lên khuôn mặt già nua của Lâm Hữu Hạc, mang theo mùi tanh tưởi đặc trưng của nguyền rủa Huyết Sát Tông. Viên Dẫn Lộ Châu lơ lửng trên không trung đang kịch liệt rung lên, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, cự tuyệt việc dung hợp vào rãnh khuyết. Lão quản sự cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm. Thế nhưng, giọt máu này không phải để tăng cường sức ép, mà lão đột ngột rút cạn mộc linh lực đang bao bọc xung quanh, buông lỏng toàn bộ áp chế. Đòn nhử tinh diệu này lập tức khiến luồng nguyền rủa bên trong tưởng chừng đối thủ đã kiệt sức, nó điên cuồng vươn những xúc tu tà dị ra hòng cắn nuốt trọn vẹn viên trân châu.
Chỉ chờ có thế, Hữu Hạc trở tay vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một lá Khô Mộc Phù dán chặt lên cán cờ tàn tạ dưới mặt đất. Trận văn trên lá bùa lóe sáng ánh lục nhạt, lập tức mượn nhờ địa mạch đã bị ô nhiễm của sườn tây, dẫn động toàn bộ trọc khí tử vong tràn ngược vào trong mặt đồng. Kẻ thi thuật cách đó trăm dặm hiển nhiên nhận ra biến hóa bất thường, lập tức biến ảo thủ quyết. Đối phương cực kỳ giảo hoạt, nhanh chóng chuyển từ thế công kích hung hãn sang co cụm phòng ngự, ý đồ dùng thần thức phong tỏa trận nhãn hòng bảo toàn ấn ký định vị.
Thế nhưng, luồng trọc khí kia vốn dĩ sinh ra từ chính hỏa độc của Tôn gia thả xuống, hoàn toàn đồng nguyên với cội nguồn sức mạnh của chúng. Sự tương đồng này khiến lớp màng bảo vệ bằng thần thức của đối phương phán đoán sai lầm, tự động mở toang cửa ải đón nhận luồng khí tức xâm nhập.
Khảm!
Tiếng quát khàn đặc vang lên, Hữu Hạc dồn toàn bộ tàn lực còn sót lại ở đan điền, dùng sức ép mạnh Dẫn Lộ Châu vào ngay vị trí trung tâm trên mặt trận bàn.
Một tiếng nứt vỡ thanh thúy vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch. Bề mặt pháp khí định vị xuất hiện ba vết nứt dài ngoằn ngoèo, triệt để khóa chết luồng huyết chú cùng khí tức giả mạo vào bên trong. Cái giá phải trả cho màn tráo đổi thiên thế này không hề nhỏ. Thanh Bích Ngọc Xích giắt bên hông Hữu Hạc, kiện pháp khí bản mệnh bồi bạn mấy chục năm, nứt toác thành từng mảnh vụn rơi lả tả xuống đất vì phải chịu đựng sự cắn trả của trận văn. Hơn thế nữa, việc tự ý tiêu hủy một viên châu định vị cấp hai đồng nghĩa với việc lão sẽ bị ghi nợ ba ngàn điểm công huân vào sổ sách Tộc Nghị Điện. Đây là một con số khổng lồ, đủ để phong tỏa toàn bộ tài nguyên tu luyện của nhánh ngoại môn trong nửa năm tới, tước đoạt hoàn toàn cơ hội đổi lấy Tục Mệnh Đan của lão.
Lâm Uyên ôm bả vai đẫm máu lảo đảo bước tới, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vật chứng vừa thành hình.
Cầm lấy thứ này.
Hữu Hạc nhét khối trận bàn nứt nẻ vào tay gã thanh niên, giọng nói lạnh lẽo không mang theo chút cảm xúc dư thừa.
Đội chấp pháp của Nam Cương Tu Tiên Giới chỉ còn chừng nửa nén nhang nữa sẽ đuổi tới nơi. Ngươi mang nó ném vào khu vực cấm chế bỏ hoang ở Hắc Phong Cốc. Nhớ kỹ, trên đường đi phải dùng đúng thân pháp Đạp Tuyết Tầm Mai của Tôn gia để di chuyển đoạn đường cuối cùng, vương lại chút huyết khí của bản thân lên cành cây liễu gai.
Lâm Uyên hít sâu một ngụm khí lạnh, bàn tay run rẩy siết chặt lấy khối kim loại đang tỏa ra tà khí. Gã đã hiểu ra sự đáng sợ trong bố cục của gia chủ đang ngồi tĩnh tọa tại Tộc Nghị Điện. Lâm Mặc căn bản không định giấu giếm việc sườn tây bị tập kích, mà cố tình mượn tay đội chấp pháp để bóc trần sự việc trước bàn dân thiên hạ. Bọn họ sẽ tìm thấy tàn tích trận pháp bị hủy, thấy ba mươi mẫu linh điền chết héo, và cuối cùng là truy theo luồng khí tức từ viên châu này thẳng đến cửa lớn của Tôn gia.
Đệ tử đã rõ, tuyệt đối không để lại dấu vết thuộc về Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Uyên trầm giọng đáp lời, giấu nhẹm đi chút hoảng sợ xen lẫn kính sợ trong đáy mắt. Gã hiểu rõ quy củ của gia tộc, nếu nhiệm vụ này thất bại, bản thân sẽ lập tức trở thành kẻ phản đồ bị gạch tên khỏi gia phả để bảo toàn danh tiếng cho dòng họ.
Nhìn bóng lưng Lâm Uyên khuất dần vào màn sương chướng khí, Hữu Hạc mới chậm rãi ngồi bệt xuống đất, vốc một vốc đất đen xì lên xoa vào vết thương để cầm máu. Kế hoạch ve sầu thoát xác đã hoàn thành bước chốt hạ, toàn bộ nhân chứng và vật chứng tại hiện trường đều bị xóa sổ hoặc làm giả một cách hoàn mỹ. Tôn gia mất đi lợi thế bất ngờ, lại tự rước lấy một đạo huyết chú định vị giả mạo mang theo tội danh thông đồng tà tu. Bí mật về việc Lâm Mặc đã sớm đột phá giới hạn thần thức, thao túng toàn bộ cục diện từ phía sau màn vẫn được giữ kín bưng.
Tại Tộc Nghị Điện cách đó mười dặm, một đạo lệnh bài bằng ngọc thạch đỏ rực vừa được ném ra khỏi cửa lớn, rơi thẳng vào tay vị trưởng lão canh gác. Lệnh bài mang theo quyết định tàn khốc: phong tỏa toàn bộ kho tộc sườn đông, cắt giảm ba thành bổng lộc của đội tuần tra Nam Lĩnh vì tội lơ là cảnh giác, đồng thời ghi sổ nợ công huân của Hữu Hạc vào bảng vàng răn đe. Sáng sớm ngày mai, khi Tôn gia còn đang say ngủ trong mộng tưởng bá chủ, bọn chúng sẽ phải đón nhận một tờ hạch tội mang theo ấn triện của Nam Cương minh hội, chính thức bị ép bước vào một ván cờ sinh tử do chính tay Lâm Mặc bày sẵn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.