Chương 258: Gia Tộc Cho Tà Tu Ngoại Đạo
Đăng: 06/08/2026 12:58
3,726 từ
3 lượt đọc
Vệt hỏa quang đỏ bầm vừa chạm vào đỉnh Tộc Nghị Điện, toàn bộ trận pháp phòng ngự của Lâm gia lập tức biến đổi. Tiếng ong ong trầm đục vang lên từ lòng đất, kéo theo từng luồng linh khí xám bạc cuồn cuộn trồi lên khỏi mặt phiến đá xanh. Màn sương đặc quánh bao phủ Tử Trúc Lĩnh bị xé rách thành từng mảnh nhỏ, nhường chỗ cho một kết giới hình bát giác giáng thẳng xuống khu vực Tàng Bảo Các. Lâm Mặc chống tay trái xuống nền đất lạnh lẽo, nén cơn đau nhức từ bờ vai phải đang lan tràn khắp nửa người. Hắn biết rõ, Thiết Luật số Bốn một khi kích hoạt sẽ cưỡng ép rút cạn ba phần linh mạch sơ cấp của gia tộc chỉ trong một đêm.
Cái giá phải trả để duy trì kết giới cường độ cao này tương đương với sản lượng linh thạch hạ phẩm nửa năm của toàn tộc. Từng trận văn cổ xưa khắc trên vách núi bắt đầu tỏa sáng, hút lấy linh khí từ những gốc Tử Trúc xung quanh khiến lá cây xào xạc rụng lả tả. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác khi thế lực chi thứ hai đã vươn vòi bạch tuộc vào tận kho lõi. Lâm Mặc cắn nát một viên Tứ Diệp Đan, mượn dược lực cuồng bạo ép luồng tà khí đang hoành hành trong kinh mạch lùi lại đan điền. Hắn loạng choạng đứng lên, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía cánh cổng ngọc thạch của Tàng Bảo Các cách đó không xa.
Trước thềm đá, đội tuần tra đêm đang chĩa thẳng trường thương ngưng tụ hỏa linh lực vào một gã trung niên mặc áo bào xám. Lâm Đạt, đội trưởng tuần tra, trán rịn đầy mồ hôi hột nhưng vẫn cắn răng chặn ngang lối đi. Trong tay gã trung niên kia đang nắm chặt một chiếc hộp gỗ trầm hương niêm phong bùa vàng, vỏ hộp tỏa ra dị hương nhàn nhạt của Bồi Nguyên Thảo. Gã trừng mắt nhìn đám tiểu bối, tay phải vỗ mạnh lên lệnh bài khắc rồng cuộn bên hông, lớn tiếng dọa nạt.
Làm càn, Nhị trưởng lão có lệnh xuất kho khẩn cấp lô linh thảo này để luyện đan cứu người, các ngươi dám cản đường?
Lâm Đạt nuốt khan, ánh mắt đảo liên tục giữa chiếc lệnh bài chi thứ hai và kết giới bát giác vừa hình thành trên đỉnh đầu. Hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, bổng lộc hàng tháng phụ thuộc không nhỏ vào sự phân bổ của Nhị trưởng lão. Nếu đắc tội chi thứ hai, tiền đồ của hắn tại gia tộc coi như chấm dứt, thậm chí định mức cấp phát linh thủy tưới tiêu của gia đình cũng sẽ bị cắt xén. Nhưng mệnh lệnh đỏ bầm từ Tộc Nghị Điện vẫn đang lơ lửng giữa không trung, mang theo uy áp tuyệt đối không thể chối bỏ.
Bẩm chấp sự, Thiết Luật số Bốn vừa ban, bất kỳ ai cầm lệnh bài chi thứ hai đều phải đứng im tại chỗ chờ xét hỏi.
Thiết Luật cái rắm, gia chủ bế quan chưa ra, một đạo bùa khuyết danh cũng xui khiến được các ngươi làm phản sao?
Gã trung niên gầm lên, trực tiếp vận linh lực vào lòng bàn tay tạo thành một tầng Hỏa Vân Chưởng, toan hất văng mũi thương của Lâm Đạt để xông ra ngoài. Đúng lúc này, một tia kiếm khí thanh sắc xé gió lao đến, găm phập vào phiến đá ngay dưới mũi giày gã. Thanh Mộc Kiếm cắm sâu đến nửa lưỡi, thân kiếm ngân lên từng hồi rền rĩ mang theo sát khí lạnh thấu xương. Bóng dáng Lâm Mặc từ trong màn đêm bước ra, tay trái siết chặt một khối trận bàn khống chế nứt nẻ.
Đạo truyền âm phù đó là do đích thân ta phóng ra.
Âm thanh lạnh nhạt của hắn dội vào tai mọi người có mặt, dập tắt hoàn toàn sự kiêu ngạo của gã chấp sự. Lâm Mặc không thèm nhìn đến vẻ mặt trắng bệch của đối phương, ném thẳng khối trận bàn nứt nẻ về phía Lâm Đạt. Khối trận bàn này vốn là vật chứng thu được từ đợt phục kích ở bìa rừng, bên trên vẫn còn lưu lại khí tức tà tu hòa lẫn với linh lực đặc trưng của trận pháp chi thứ hai. Hắn hất cằm về phía chiếc hộp gỗ trầm hương, gằn từng chữ rõ ràng.
Thu hồi toàn bộ vật phẩm, tịch thu lệnh bài của hắn. Ghi vào sổ công huân, bãi bỏ chức vị chấp sự Tàng Bảo Các từ khắc này. Kẻ nào dám phản kháng, lập tức đánh gãy hai chân, ném vào hầm băng suy ngẫm.
Gã trung niên run rẩy lùi lại, chiếc hộp gỗ trên tay rơi phịch xuống đất làm bung lớp bùa vàng. Nắp hộp bật mở, để lộ ra những gốc linh thảo bên trong đã héo úa quá nửa, rễ cây rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen ngòm. Lâm Đạt vội vàng ôm lấy khối trận bàn nứt nẻ, như bắt được cọc tiêu định hướng giữa dòng nước xiết. Tên đội trưởng vung tay ra hiệu, hai gã tuần tra lập tức xông tới áp giải người của Nhị trưởng lão, tước lấy lệnh bài ngọc bích ném thẳng vào khay chứa vật chứng.
Lâm Mặc nhìn những gốc linh thảo hỏng hóc lăn lóc trên nền đất, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý sâu sắc. Bọn chúng không hề lấy linh thảo để luyện đan, mà đang tẩu tán những tài nguyên đã bị rút cạn linh khí nhằm che đậy sự thâm hụt khổng lồ của kho tộc. Mức độ thiệt hại này chắc chắn vượt qua con số ba ngàn khối linh thạch, đủ sức làm sụp đổ toàn bộ dây chuyền luyện khí của Lâm gia trong tháng tới. Hắn bước tới nhặt lấy một cành thảo dược đen ngòm, ánh mắt hướng thẳng về phía cánh cửa đồng thau đang đóng chặt của tầng hầm Tàng Bảo Các.
Âm thanh ngạo mạn của gã áo xám đột ngột bị bóp nghẹt khi một luồng hàn khí lạnh buốt quét ngang thềm đá. Lâm Mặc chậm rãi bước ra từ cõi vắng, hắc bào ám đầy mùi máu tanh và khói trận. Bước chân hắn tuy có chút phù phiếm do thương thế chưa lành, nhưng thần thức Luyện Khí tầng chín lại ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, đâm thẳng vào thức hải kẻ đối diện. Lâm Đạt giật mình lùi lại nửa bước, vội vàng thu hồi trường thương, cúi gập người hành lễ nhưng ánh mắt vẫn không giấu được vẻ hoang mang tột độ.
Gã trung niên áo xám, Lâm Chấn, nheo mắt nhìn gia chủ đang rỉ máu bên vai phải. Lão là tâm phúc của Nhị trưởng lão, tu vi đã đạt Luyện Khí tầng tám, nhãn lực tự nhiên không hề tầm thường. Nhận ra linh lực của Lâm Mặc đang dao động kịch liệt, lão khẽ nhếch mép, lập tức đổi giọng nhưng tay lại lén truyền chân nguyên vào chiếc lệnh bài khắc rồng.
"Gia chủ xuất quan lúc nào, sao không mượn linh trì tẩm bổ mà lại dầm sương ở đây? Lô Bồi Nguyên Thảo này là Nhị trưởng lão gấp rút cần để luyện Hộ Tâm Đan, chậm trễ nửa canh giờ e rằng phế mất lò linh hỏa."
Lời vừa dứt, Lâm Chấn đột ngột vung tay trái, ném ra một tấm Phá Cấm Phù hạ phẩm nhắm thẳng vào mắt trận dưới chân Lâm Đạt. Lão không dại dột tấn công gia chủ, mà mượn cớ lách qua khe hở của trận pháp để tẩu thoát cùng tang vật. Tấm bùa nổ tung thành một quầng sáng vàng chóe, ăn mòn lớp linh khí xám bạc của Thiết Luật số Bốn. Trận văn dưới nền đá xanh kêu lên răng rắc, tạo ra một kẽ hở vừa vặn một người chui lọt. Lâm Chấn cười gằn, vận khởi phong linh lực tụ dưới cẳng chân, thân hình như quạ đen lao vút về phía lối thoát.
Nhưng Lâm Mặc đã sớm đoán được nước cờ này. Hắn không xuất kiếm, cũng chẳng thèm đuổi theo để phí phạm thể lực. Tay trái hắn lật úp, một khối trận bàn bằng ngọc thạch xuất hiện, ngón cái hung hăng miết rách vết thương cũ, lấy máu tươi vẽ lên trung tâm trận bàn.
"Thiết Luật đã mở, lệnh bài chi thứ hai chỉ là sắt vụn!"
Một tiếng rền vang từ sâu trong lòng đất vọng lên, mạch nước ngầm mang theo hàn khí của Tử Trúc Lĩnh bị cưỡng ép rút lên, hóa thành ba sợi xiềng xích bằng sương giá trói chặt lấy mắt trận vừa nứt. Lâm Chấn vừa chạm chân vào kẽ hở lập tức bị linh mạch phản phệ. Lớp phòng ngự bằng chân nguyên của lão vỡ nát, nhưng lão cắn răng, dồn toàn lực ném chiếc hộp trầm hương ra ngoài vòng vây. Lão biết chỉ cần tẩu tán được tang vật, Nhị trưởng lão ắt có cách bảo lãnh cho mình bình an vô sự.
Nào ngờ, xiềng xích sương giá của Lâm Mặc lại không nhắm vào người, mà quất thẳng vào chiếc lệnh bài bên hông Lâm Chấn và vớt lấy chiếc hộp. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chát chúa, lệnh bài khắc rồng nứt làm đôi, rớt lả tả xuống đất, triệt để cắt đứt mối liên hệ của lão với hệ thống phòng ngự gia tộc.
Cùng lúc đó, nắp hộp trầm hương bị chấn động bật tung. Không có lấy một gốc Bồi Nguyên Thảo nào rơi ra. Lăn lóc trên phiến đá lạnh lẽo là ba lọ ngọc màu huyết dụ, tỏa ra mùi sát khí nồng nặc của Tán Huyết Tán, loại độc dược chuyên dùng để phế bỏ linh căn mà gia tộc đã nghiêm cấm từ trăm năm trước. Lâm Đạt đứng sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Hắn cuối cùng cũng hiểu, nếu vừa rồi mình nhắm mắt làm ngơ cho Lâm Chấn mang vật này rời đi, cái mạng nhỏ của hắn ngày mai chắc chắn sẽ bị Nhị trưởng lão diệt khẩu để bịt đầu mối.
Cái giá cho việc cưỡng ép điều động hàn khí linh mạch khiến sắc mặt Lâm Mặc trắng bệch, thọ nguyên trong cơ thể âm thầm hao tổn ít nhất ba năm, nhưng ánh mắt hắn lại sắc như đao. Hắn đá văng nửa mảnh lệnh bài vỡ về phía viên đội trưởng tuần tra đang run rẩy.
"Lâm Đạt, mở Sổ Công Huân. Ghi chép rõ ràng: Lâm Chấn mượn danh luyện đan, trộm cắp cấm dược, hủy hoại lệnh bài. Từ giờ khắc này, tước đoạt thân phận chấp sự của hắn, phong tỏa toàn bộ bổng lộc tháng, áp giải thẳng vào Hắc Thủy Lao."
Lâm Mặc bước tới, chậm rãi cúi xuống nhặt lấy một lọ Tán Huyết Tán, linh lực trong tay ngưng tụ thành một tầng băng mỏng phong ấn chặt miệng bình. Khối vật chứng lạnh lẽo này không chỉ là tội trạng của một tên tay sai, mà chính là lưỡi dao đẫm máu nhất hắn sẽ dùng để bổ đôi mạng lưới quyền lực của chi thứ hai tại Tộc Nghị Điện vào bình minh tới.
Sợi xích băng ngưng tụ từ hàn khí bám dọc theo vách đá đột ngột xé gió lao tới, quất thẳng vào bên hông Lâm Chấn. Lão gầm lên một tiếng, vội vàng dồn linh lực hệ Hỏa vào lòng bàn tay để cản phá, đinh ninh rằng mục tiêu của gia chủ là đoạt lại chiếc hộp trầm hương. Nhưng hàn ý bất ngờ chuyển hướng ngay sát mặt đất, tạo ra một đường cong quỷ dị. Một tiếng vỡ giòn tan vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch. Chiếc lệnh bài khắc rồng cuộn đại diện cho quyền lực chi thứ hai vỡ nát thành từng mảnh vụn đồng đen, rơi lả tả xuống nền đá phiến.
Cú va chạm khiến dư chấn dội ngược, hộp trầm hương tuột khỏi tay Lâm Chấn, văng bổng ra ngoài vòng vây của đội tuần tra. Lão trừng mắt nhìn những mảnh lệnh bài đang bị trận văn dưới đất nuốt chửng, lập tức hiểu ra mưu kế của Lâm Mặc. Không có lệnh bài hộ thân, kết giới bát giác của Tàng Bảo Các tự động nhận diện lão là kẻ xâm nhập ngoại lai. Từng đạo lôi quang màu xám bạc từ trên đỉnh đầu bắt đầu hội tụ, khóa chặt lấy khí cơ của lão, mang theo uy áp trầm luân của linh mạch.
Lâm Mặc, ngươi dám dùng cớ hủy vật tín để ép ta vào đường cùng!
Lâm Chấn quát lớn, vứt bỏ thái độ giả lả ban nãy. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên sừng tê giác vừa rút từ túi trữ vật. Tấm khiên bành trướng thành một bức tường thịt đỏ ngòm, che chắn lôi quang đang trút xuống từ trận pháp. Cùng lúc đó, thần thức của lão hóa thành một bàn tay vô hình, điên cuồng vươn tới chiếc hộp trầm hương đang lơ lửng giữa không trung. Lão biết rõ gia chủ đang bị tà khí ăn mòn kinh mạch, tuyệt đối không thể phân tâm điều khiển trận pháp và tranh đoạt vật chứng cùng lúc.
Ngay khoảnh khắc chiếc hộp sắp rơi vào tay Lâm Chấn, một luồng hỏa kình từ phía hông xông tới cắt ngang thần thức. Lâm Đạt, tên đội trưởng tuần tra ban nãy còn chần chừ, nay đã cắn răng phóng thanh trường thương ra cản địa. Hắn hiểu rằng Thiết Luật số Bốn đã ban bố, nếu để tang vật lọt vào tay kẻ phản nghịch, cả gia đình hắn sẽ bị tước đoạt định mức linh điền. Trường thương va chạm với bàn tay vô hình, thân súng rạn nứt rồi gãy làm đôi. Phản lực dội lại khiến Lâm Đạt lùi lại năm bước, ngã khuỵu xuống đất ôm lấy lồng ngực.
Sự can thiệp ngắn ngủi đó đủ để Lâm Mặc bóp nát một viên linh thạch trung phẩm trong tay trái. Linh khí tinh thuần tràn vào chín ô trận vị dưới chân, cưỡng ép khởi động sát chiêu của kết giới. Từ lòng đất, ba đoạn rễ Tử Trúc đâm xuyên qua lớp đá tảng, quấn chặt lấy chiếc hộp trầm hương rồi kéo tuột xuống nền đất. Lâm Chấn thấy tang vật biến mất, ánh mắt hằn lên tia ngoan tuyệt. Lão vung tay ném ra một tấm Liệt Hỏa Phù giai đoạn hai, không nhắm vào Lâm Mặc mà dán thẳng lên cột trụ chống đỡ linh mạch của Tàng Bảo Các.
Ngươi muốn giữ vật chứng, vậy thì ôm lấy đống tro tàn đi!
Ngọn lửa hừng hực bùng lên, thiêu đốt trực tiếp vào lớp linh thạch khảm trên cột trụ. Trận văn bảo vệ kho lõi bắt đầu nhấp nháy liên hồi, uy áp của lôi quang xám bạc giảm sút rõ rệt. Nếu để cột trụ sụp đổ, toàn bộ đan dược bên trong kho sẽ bị chôn vùi, tổn thất gia tộc phải gánh chịu sẽ vượt quá mức chi trả của ba năm bổng lộc. Lâm Mặc buộc phải rút lùi trận tuyến, dùng hàn khí từ xích băng bao bọc lấy cột trụ đang nứt toác. Khớp xương vai phải của hắn truyền đến tiếng răng rắc rợn người, một phần linh khí trong đan điền bị ngọn lửa cắn trả, bốc hơi thành sương trắng mờ ảo.
Nhờ sự lơi lỏng của trận pháp, Lâm Chấn đạp mạnh lên tấm khiên sừng tê giác, mượn lực phản chấn lao vút ra khỏi tầm phong tỏa của Tử Trúc Lĩnh. Lão đã tẩu thoát, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc đánh mất lệnh bài chi thứ hai đồng nghĩa với việc toàn bộ dòng dõi của lão mất quyền tiếp cận Tàng Bảo Các, bị gạch tên khỏi danh sách nhận linh thạch tháng tới. Chiếc hộp trầm hương hiện đã nằm gọn trong tay Lâm Mặc, mặt gỗ hơi cháy sém nhưng lớp bùa vàng niêm phong vẫn còn nguyên vẹn. Mùi dị hương của Bồi Nguyên Thảo hòa lẫn với mùi khét lẹt của trận văn tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Hắn lạnh lùng nhìn theo bóng lưng kẻ phản nghịch, tay trái siết chặt lấy vật chứng vừa đoạt được, bắt đầu tính toán bước đi tiếp theo cho Tộc Nghị Điện ngày mai.
Ánh mắt Lâm Chấn vằn lên những tia máu đỏ sẫm, mang theo sự ngoan tuyệt của kẻ bị dồn vào chân tường. Lão vung tay vỗ mạnh lên ngực áo, thiêu đốt mười năm thọ nguyên để ép ra một giọt tinh huyết đen ngòm, phun thẳng lên tấm khiên đồng xỉn màu. Đây là Huyết Ô Tráo, một kiện tà khí ma đạo lão âm thầm tế luyện, vốn định dùng làm con bài tẩy khi tranh đoạt vị trí chấp sự trưởng. Tấm khiên hấp thụ huyết khí lập tức phình to thành một cái bóng quạ khổng lồ, há mỏ mổ thẳng vào mắt trận sinh môn phía Đông. Lão tính toán cực kỳ chuẩn xác, chỉ cần phá vỡ điểm mù này, Lôi Quang Trận sẽ khuyết một góc, đủ để lão mang theo bí mật tẩu thoát khỏi Tử Trúc Lĩnh.
Bóng quạ máu rít gào, mang theo lực lượng ăn mòn tà ác đâm sầm vào vách chắn lôi điện. Thế nhưng, tiếng trận văn vỡ nát như dự tính lại hoàn toàn không vang lên. Lâm Chấn hoảng hồn nhận ra, linh lực từ mắt trận phía Đông không hề chống trả mà đột ngột biến mất, tạo thành một vòng xoáy rỗng tuếch. Mưu kế mượn lực đả lực của lão đã đánh thẳng vào khoảng không. Lão kinh hãi gầm lên, vội vã bấm quyết muốn thu hồi pháp khí nhưng đã chậm một nhịp thở.
Lâm Mặc đứng cách đó mười trượng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, tay trái bóp nát một tấm Dẫn Linh Phù. Vòng xoáy tại mắt trận lập tức đảo nghịch, mượn sức mạnh từ mạng lưới rễ Tử Trúc dưới lòng đất giật phăng tấm khiên đồng vào sâu trong cấm chế. Lôi điện từ tám hướng đồng loạt đổ ập xuống, nghiền ép không thương tiếc. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, pháp khí bản mệnh của Lâm Chấn nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn rơi lả tả. Phản phệ từ việc tà khí vỡ nát khiến thần thức lão chấn động dữ dội, hai mắt trắng dã, ngã khuỵu xuống nền đá xanh.
Cùng lúc đó, dọc theo sườn núi phía Nam, ba mẫu linh điền trồng Hỏa Vĩ Thảo đồng loạt héo rũ. Toàn bộ hỏa linh khí tại khu vực này đã bị Lâm Mặc cưỡng ép rút cạn, thông qua địa mạch dồn về để duy trì sát chiêu vừa rồi. Trận chiến kết thúc, sát thủ bị hạ gục, nhưng cái giá phải trả là sản lượng linh dược chủ lực mùa này của gia tộc đã bốc hơi hoàn toàn. Đám thành viên đội tuần tra chứng kiến cảnh tượng này đều lạnh toát sống lưng, không kẻ nào dám ho he nửa lời.
Lâm Mặc chậm rãi bước tới, dùng mũi kiếm hất tung vạt áo của kẻ bại trận, để lộ ra một mảnh ngọc bội màu đen tuyền. Trên bề mặt ngọc bội khắc nổi một nửa đồ án hình đầu lâu rỉ máu, tỏa ra hàn khí âm lãnh đặc trưng của Huyết Sát Tông. Hắn nhặt lấy vật chứng, ném thẳng xuống trước mặt viên đội trưởng tuần tra đang quỳ rạp dưới đất.
Lâm Đạt, mở to mắt ra mà nhìn cho rõ.
Viên đội trưởng run rẩy cầm lấy mảnh ngọc, mồ hôi lạnh tuôn như tắm, lập tức dập đầu dập gối sát mặt đất. Hắn giờ mới hiểu, Nhị trưởng lão không hề xuất kho Bồi Nguyên Thảo để luyện đan cứu người. Bọn chúng đang âm thầm cống nạp tài nguyên lõi của gia tộc cho tà tu ngoại đạo.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, phế bỏ tu vi Lâm Chấn, giam vào Hắc Thủy Lao chờ ngày định tội.
Lâm Mặc rút ra gia chủ lệnh tiễn bằng tử kim, rạch một đường dứt khoát lên cuốn sổ công huân mang theo bên người. Giọng nói của hắn vang vọng giữa đêm đen, mang theo uy áp không thể chối cãi của người đứng đầu gia tộc.
Cắt toàn bộ định mức linh thạch tháng này của chi thứ hai, dùng để đền bù cho ba mẫu linh điền vừa tổn thất. Phong tỏa Tàng Bảo Các, từ khắc này trở đi, bất kỳ kẻ nào mang lệnh bài khắc rồng cuộn của Nhị trưởng lão đều không được phép bước vào khu vực hạch tâm.
Gió đêm rít qua những rặng Tử Trúc tơi tả, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt hòa cùng dị hương của linh dược. Lâm Mặc cất kỹ hộp trầm hương vào túi trữ vật, ánh mắt dán chặt vào nửa đồ án đầu lâu trên mảnh ngọc. Lệnh bài của Lâm Chấn đã bị tước đoạt, vật chứng cấu kết ngoại địch đã nắm chắc trong tay, nhưng hắn biết đây mới chỉ là khởi đầu. Kẻ thực sự đứng sau giao dịch với Huyết Sát Tông vẫn đang an tọa tại phủ đệ chi thứ hai. Sáng mai, khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, mảnh ngọc bội này sẽ trở thành lưỡi đao sắc bén nhất, trực tiếp chém đứt cánh tay phải của những kẻ muốn bán đứng Lâm gia.
Cái giá phải trả để duy trì kết giới cường độ cao này tương đương với sản lượng linh thạch hạ phẩm nửa năm của toàn tộc. Từng trận văn cổ xưa khắc trên vách núi bắt đầu tỏa sáng, hút lấy linh khí từ những gốc Tử Trúc xung quanh khiến lá cây xào xạc rụng lả tả. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác khi thế lực chi thứ hai đã vươn vòi bạch tuộc vào tận kho lõi. Lâm Mặc cắn nát một viên Tứ Diệp Đan, mượn dược lực cuồng bạo ép luồng tà khí đang hoành hành trong kinh mạch lùi lại đan điền. Hắn loạng choạng đứng lên, ánh mắt lạnh lẽo quét về phía cánh cổng ngọc thạch của Tàng Bảo Các cách đó không xa.
Trước thềm đá, đội tuần tra đêm đang chĩa thẳng trường thương ngưng tụ hỏa linh lực vào một gã trung niên mặc áo bào xám. Lâm Đạt, đội trưởng tuần tra, trán rịn đầy mồ hôi hột nhưng vẫn cắn răng chặn ngang lối đi. Trong tay gã trung niên kia đang nắm chặt một chiếc hộp gỗ trầm hương niêm phong bùa vàng, vỏ hộp tỏa ra dị hương nhàn nhạt của Bồi Nguyên Thảo. Gã trừng mắt nhìn đám tiểu bối, tay phải vỗ mạnh lên lệnh bài khắc rồng cuộn bên hông, lớn tiếng dọa nạt.
Làm càn, Nhị trưởng lão có lệnh xuất kho khẩn cấp lô linh thảo này để luyện đan cứu người, các ngươi dám cản đường?
Lâm Đạt nuốt khan, ánh mắt đảo liên tục giữa chiếc lệnh bài chi thứ hai và kết giới bát giác vừa hình thành trên đỉnh đầu. Hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, bổng lộc hàng tháng phụ thuộc không nhỏ vào sự phân bổ của Nhị trưởng lão. Nếu đắc tội chi thứ hai, tiền đồ của hắn tại gia tộc coi như chấm dứt, thậm chí định mức cấp phát linh thủy tưới tiêu của gia đình cũng sẽ bị cắt xén. Nhưng mệnh lệnh đỏ bầm từ Tộc Nghị Điện vẫn đang lơ lửng giữa không trung, mang theo uy áp tuyệt đối không thể chối bỏ.
Bẩm chấp sự, Thiết Luật số Bốn vừa ban, bất kỳ ai cầm lệnh bài chi thứ hai đều phải đứng im tại chỗ chờ xét hỏi.
Thiết Luật cái rắm, gia chủ bế quan chưa ra, một đạo bùa khuyết danh cũng xui khiến được các ngươi làm phản sao?
Gã trung niên gầm lên, trực tiếp vận linh lực vào lòng bàn tay tạo thành một tầng Hỏa Vân Chưởng, toan hất văng mũi thương của Lâm Đạt để xông ra ngoài. Đúng lúc này, một tia kiếm khí thanh sắc xé gió lao đến, găm phập vào phiến đá ngay dưới mũi giày gã. Thanh Mộc Kiếm cắm sâu đến nửa lưỡi, thân kiếm ngân lên từng hồi rền rĩ mang theo sát khí lạnh thấu xương. Bóng dáng Lâm Mặc từ trong màn đêm bước ra, tay trái siết chặt một khối trận bàn khống chế nứt nẻ.
Đạo truyền âm phù đó là do đích thân ta phóng ra.
Âm thanh lạnh nhạt của hắn dội vào tai mọi người có mặt, dập tắt hoàn toàn sự kiêu ngạo của gã chấp sự. Lâm Mặc không thèm nhìn đến vẻ mặt trắng bệch của đối phương, ném thẳng khối trận bàn nứt nẻ về phía Lâm Đạt. Khối trận bàn này vốn là vật chứng thu được từ đợt phục kích ở bìa rừng, bên trên vẫn còn lưu lại khí tức tà tu hòa lẫn với linh lực đặc trưng của trận pháp chi thứ hai. Hắn hất cằm về phía chiếc hộp gỗ trầm hương, gằn từng chữ rõ ràng.
Thu hồi toàn bộ vật phẩm, tịch thu lệnh bài của hắn. Ghi vào sổ công huân, bãi bỏ chức vị chấp sự Tàng Bảo Các từ khắc này. Kẻ nào dám phản kháng, lập tức đánh gãy hai chân, ném vào hầm băng suy ngẫm.
Gã trung niên run rẩy lùi lại, chiếc hộp gỗ trên tay rơi phịch xuống đất làm bung lớp bùa vàng. Nắp hộp bật mở, để lộ ra những gốc linh thảo bên trong đã héo úa quá nửa, rễ cây rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen ngòm. Lâm Đạt vội vàng ôm lấy khối trận bàn nứt nẻ, như bắt được cọc tiêu định hướng giữa dòng nước xiết. Tên đội trưởng vung tay ra hiệu, hai gã tuần tra lập tức xông tới áp giải người của Nhị trưởng lão, tước lấy lệnh bài ngọc bích ném thẳng vào khay chứa vật chứng.
Lâm Mặc nhìn những gốc linh thảo hỏng hóc lăn lóc trên nền đất, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý sâu sắc. Bọn chúng không hề lấy linh thảo để luyện đan, mà đang tẩu tán những tài nguyên đã bị rút cạn linh khí nhằm che đậy sự thâm hụt khổng lồ của kho tộc. Mức độ thiệt hại này chắc chắn vượt qua con số ba ngàn khối linh thạch, đủ sức làm sụp đổ toàn bộ dây chuyền luyện khí của Lâm gia trong tháng tới. Hắn bước tới nhặt lấy một cành thảo dược đen ngòm, ánh mắt hướng thẳng về phía cánh cửa đồng thau đang đóng chặt của tầng hầm Tàng Bảo Các.
Âm thanh ngạo mạn của gã áo xám đột ngột bị bóp nghẹt khi một luồng hàn khí lạnh buốt quét ngang thềm đá. Lâm Mặc chậm rãi bước ra từ cõi vắng, hắc bào ám đầy mùi máu tanh và khói trận. Bước chân hắn tuy có chút phù phiếm do thương thế chưa lành, nhưng thần thức Luyện Khí tầng chín lại ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, đâm thẳng vào thức hải kẻ đối diện. Lâm Đạt giật mình lùi lại nửa bước, vội vàng thu hồi trường thương, cúi gập người hành lễ nhưng ánh mắt vẫn không giấu được vẻ hoang mang tột độ.
Gã trung niên áo xám, Lâm Chấn, nheo mắt nhìn gia chủ đang rỉ máu bên vai phải. Lão là tâm phúc của Nhị trưởng lão, tu vi đã đạt Luyện Khí tầng tám, nhãn lực tự nhiên không hề tầm thường. Nhận ra linh lực của Lâm Mặc đang dao động kịch liệt, lão khẽ nhếch mép, lập tức đổi giọng nhưng tay lại lén truyền chân nguyên vào chiếc lệnh bài khắc rồng.
"Gia chủ xuất quan lúc nào, sao không mượn linh trì tẩm bổ mà lại dầm sương ở đây? Lô Bồi Nguyên Thảo này là Nhị trưởng lão gấp rút cần để luyện Hộ Tâm Đan, chậm trễ nửa canh giờ e rằng phế mất lò linh hỏa."
Lời vừa dứt, Lâm Chấn đột ngột vung tay trái, ném ra một tấm Phá Cấm Phù hạ phẩm nhắm thẳng vào mắt trận dưới chân Lâm Đạt. Lão không dại dột tấn công gia chủ, mà mượn cớ lách qua khe hở của trận pháp để tẩu thoát cùng tang vật. Tấm bùa nổ tung thành một quầng sáng vàng chóe, ăn mòn lớp linh khí xám bạc của Thiết Luật số Bốn. Trận văn dưới nền đá xanh kêu lên răng rắc, tạo ra một kẽ hở vừa vặn một người chui lọt. Lâm Chấn cười gằn, vận khởi phong linh lực tụ dưới cẳng chân, thân hình như quạ đen lao vút về phía lối thoát.
Nhưng Lâm Mặc đã sớm đoán được nước cờ này. Hắn không xuất kiếm, cũng chẳng thèm đuổi theo để phí phạm thể lực. Tay trái hắn lật úp, một khối trận bàn bằng ngọc thạch xuất hiện, ngón cái hung hăng miết rách vết thương cũ, lấy máu tươi vẽ lên trung tâm trận bàn.
"Thiết Luật đã mở, lệnh bài chi thứ hai chỉ là sắt vụn!"
Một tiếng rền vang từ sâu trong lòng đất vọng lên, mạch nước ngầm mang theo hàn khí của Tử Trúc Lĩnh bị cưỡng ép rút lên, hóa thành ba sợi xiềng xích bằng sương giá trói chặt lấy mắt trận vừa nứt. Lâm Chấn vừa chạm chân vào kẽ hở lập tức bị linh mạch phản phệ. Lớp phòng ngự bằng chân nguyên của lão vỡ nát, nhưng lão cắn răng, dồn toàn lực ném chiếc hộp trầm hương ra ngoài vòng vây. Lão biết chỉ cần tẩu tán được tang vật, Nhị trưởng lão ắt có cách bảo lãnh cho mình bình an vô sự.
Nào ngờ, xiềng xích sương giá của Lâm Mặc lại không nhắm vào người, mà quất thẳng vào chiếc lệnh bài bên hông Lâm Chấn và vớt lấy chiếc hộp. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chát chúa, lệnh bài khắc rồng nứt làm đôi, rớt lả tả xuống đất, triệt để cắt đứt mối liên hệ của lão với hệ thống phòng ngự gia tộc.
Cùng lúc đó, nắp hộp trầm hương bị chấn động bật tung. Không có lấy một gốc Bồi Nguyên Thảo nào rơi ra. Lăn lóc trên phiến đá lạnh lẽo là ba lọ ngọc màu huyết dụ, tỏa ra mùi sát khí nồng nặc của Tán Huyết Tán, loại độc dược chuyên dùng để phế bỏ linh căn mà gia tộc đã nghiêm cấm từ trăm năm trước. Lâm Đạt đứng sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Hắn cuối cùng cũng hiểu, nếu vừa rồi mình nhắm mắt làm ngơ cho Lâm Chấn mang vật này rời đi, cái mạng nhỏ của hắn ngày mai chắc chắn sẽ bị Nhị trưởng lão diệt khẩu để bịt đầu mối.
Cái giá cho việc cưỡng ép điều động hàn khí linh mạch khiến sắc mặt Lâm Mặc trắng bệch, thọ nguyên trong cơ thể âm thầm hao tổn ít nhất ba năm, nhưng ánh mắt hắn lại sắc như đao. Hắn đá văng nửa mảnh lệnh bài vỡ về phía viên đội trưởng tuần tra đang run rẩy.
"Lâm Đạt, mở Sổ Công Huân. Ghi chép rõ ràng: Lâm Chấn mượn danh luyện đan, trộm cắp cấm dược, hủy hoại lệnh bài. Từ giờ khắc này, tước đoạt thân phận chấp sự của hắn, phong tỏa toàn bộ bổng lộc tháng, áp giải thẳng vào Hắc Thủy Lao."
Lâm Mặc bước tới, chậm rãi cúi xuống nhặt lấy một lọ Tán Huyết Tán, linh lực trong tay ngưng tụ thành một tầng băng mỏng phong ấn chặt miệng bình. Khối vật chứng lạnh lẽo này không chỉ là tội trạng của một tên tay sai, mà chính là lưỡi dao đẫm máu nhất hắn sẽ dùng để bổ đôi mạng lưới quyền lực của chi thứ hai tại Tộc Nghị Điện vào bình minh tới.
Sợi xích băng ngưng tụ từ hàn khí bám dọc theo vách đá đột ngột xé gió lao tới, quất thẳng vào bên hông Lâm Chấn. Lão gầm lên một tiếng, vội vàng dồn linh lực hệ Hỏa vào lòng bàn tay để cản phá, đinh ninh rằng mục tiêu của gia chủ là đoạt lại chiếc hộp trầm hương. Nhưng hàn ý bất ngờ chuyển hướng ngay sát mặt đất, tạo ra một đường cong quỷ dị. Một tiếng vỡ giòn tan vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch. Chiếc lệnh bài khắc rồng cuộn đại diện cho quyền lực chi thứ hai vỡ nát thành từng mảnh vụn đồng đen, rơi lả tả xuống nền đá phiến.
Cú va chạm khiến dư chấn dội ngược, hộp trầm hương tuột khỏi tay Lâm Chấn, văng bổng ra ngoài vòng vây của đội tuần tra. Lão trừng mắt nhìn những mảnh lệnh bài đang bị trận văn dưới đất nuốt chửng, lập tức hiểu ra mưu kế của Lâm Mặc. Không có lệnh bài hộ thân, kết giới bát giác của Tàng Bảo Các tự động nhận diện lão là kẻ xâm nhập ngoại lai. Từng đạo lôi quang màu xám bạc từ trên đỉnh đầu bắt đầu hội tụ, khóa chặt lấy khí cơ của lão, mang theo uy áp trầm luân của linh mạch.
Lâm Mặc, ngươi dám dùng cớ hủy vật tín để ép ta vào đường cùng!
Lâm Chấn quát lớn, vứt bỏ thái độ giả lả ban nãy. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên sừng tê giác vừa rút từ túi trữ vật. Tấm khiên bành trướng thành một bức tường thịt đỏ ngòm, che chắn lôi quang đang trút xuống từ trận pháp. Cùng lúc đó, thần thức của lão hóa thành một bàn tay vô hình, điên cuồng vươn tới chiếc hộp trầm hương đang lơ lửng giữa không trung. Lão biết rõ gia chủ đang bị tà khí ăn mòn kinh mạch, tuyệt đối không thể phân tâm điều khiển trận pháp và tranh đoạt vật chứng cùng lúc.
Ngay khoảnh khắc chiếc hộp sắp rơi vào tay Lâm Chấn, một luồng hỏa kình từ phía hông xông tới cắt ngang thần thức. Lâm Đạt, tên đội trưởng tuần tra ban nãy còn chần chừ, nay đã cắn răng phóng thanh trường thương ra cản địa. Hắn hiểu rằng Thiết Luật số Bốn đã ban bố, nếu để tang vật lọt vào tay kẻ phản nghịch, cả gia đình hắn sẽ bị tước đoạt định mức linh điền. Trường thương va chạm với bàn tay vô hình, thân súng rạn nứt rồi gãy làm đôi. Phản lực dội lại khiến Lâm Đạt lùi lại năm bước, ngã khuỵu xuống đất ôm lấy lồng ngực.
Sự can thiệp ngắn ngủi đó đủ để Lâm Mặc bóp nát một viên linh thạch trung phẩm trong tay trái. Linh khí tinh thuần tràn vào chín ô trận vị dưới chân, cưỡng ép khởi động sát chiêu của kết giới. Từ lòng đất, ba đoạn rễ Tử Trúc đâm xuyên qua lớp đá tảng, quấn chặt lấy chiếc hộp trầm hương rồi kéo tuột xuống nền đất. Lâm Chấn thấy tang vật biến mất, ánh mắt hằn lên tia ngoan tuyệt. Lão vung tay ném ra một tấm Liệt Hỏa Phù giai đoạn hai, không nhắm vào Lâm Mặc mà dán thẳng lên cột trụ chống đỡ linh mạch của Tàng Bảo Các.
Ngươi muốn giữ vật chứng, vậy thì ôm lấy đống tro tàn đi!
Ngọn lửa hừng hực bùng lên, thiêu đốt trực tiếp vào lớp linh thạch khảm trên cột trụ. Trận văn bảo vệ kho lõi bắt đầu nhấp nháy liên hồi, uy áp của lôi quang xám bạc giảm sút rõ rệt. Nếu để cột trụ sụp đổ, toàn bộ đan dược bên trong kho sẽ bị chôn vùi, tổn thất gia tộc phải gánh chịu sẽ vượt quá mức chi trả của ba năm bổng lộc. Lâm Mặc buộc phải rút lùi trận tuyến, dùng hàn khí từ xích băng bao bọc lấy cột trụ đang nứt toác. Khớp xương vai phải của hắn truyền đến tiếng răng rắc rợn người, một phần linh khí trong đan điền bị ngọn lửa cắn trả, bốc hơi thành sương trắng mờ ảo.
Nhờ sự lơi lỏng của trận pháp, Lâm Chấn đạp mạnh lên tấm khiên sừng tê giác, mượn lực phản chấn lao vút ra khỏi tầm phong tỏa của Tử Trúc Lĩnh. Lão đã tẩu thoát, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Việc đánh mất lệnh bài chi thứ hai đồng nghĩa với việc toàn bộ dòng dõi của lão mất quyền tiếp cận Tàng Bảo Các, bị gạch tên khỏi danh sách nhận linh thạch tháng tới. Chiếc hộp trầm hương hiện đã nằm gọn trong tay Lâm Mặc, mặt gỗ hơi cháy sém nhưng lớp bùa vàng niêm phong vẫn còn nguyên vẹn. Mùi dị hương của Bồi Nguyên Thảo hòa lẫn với mùi khét lẹt của trận văn tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Hắn lạnh lùng nhìn theo bóng lưng kẻ phản nghịch, tay trái siết chặt lấy vật chứng vừa đoạt được, bắt đầu tính toán bước đi tiếp theo cho Tộc Nghị Điện ngày mai.
Ánh mắt Lâm Chấn vằn lên những tia máu đỏ sẫm, mang theo sự ngoan tuyệt của kẻ bị dồn vào chân tường. Lão vung tay vỗ mạnh lên ngực áo, thiêu đốt mười năm thọ nguyên để ép ra một giọt tinh huyết đen ngòm, phun thẳng lên tấm khiên đồng xỉn màu. Đây là Huyết Ô Tráo, một kiện tà khí ma đạo lão âm thầm tế luyện, vốn định dùng làm con bài tẩy khi tranh đoạt vị trí chấp sự trưởng. Tấm khiên hấp thụ huyết khí lập tức phình to thành một cái bóng quạ khổng lồ, há mỏ mổ thẳng vào mắt trận sinh môn phía Đông. Lão tính toán cực kỳ chuẩn xác, chỉ cần phá vỡ điểm mù này, Lôi Quang Trận sẽ khuyết một góc, đủ để lão mang theo bí mật tẩu thoát khỏi Tử Trúc Lĩnh.
Bóng quạ máu rít gào, mang theo lực lượng ăn mòn tà ác đâm sầm vào vách chắn lôi điện. Thế nhưng, tiếng trận văn vỡ nát như dự tính lại hoàn toàn không vang lên. Lâm Chấn hoảng hồn nhận ra, linh lực từ mắt trận phía Đông không hề chống trả mà đột ngột biến mất, tạo thành một vòng xoáy rỗng tuếch. Mưu kế mượn lực đả lực của lão đã đánh thẳng vào khoảng không. Lão kinh hãi gầm lên, vội vã bấm quyết muốn thu hồi pháp khí nhưng đã chậm một nhịp thở.
Lâm Mặc đứng cách đó mười trượng, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, tay trái bóp nát một tấm Dẫn Linh Phù. Vòng xoáy tại mắt trận lập tức đảo nghịch, mượn sức mạnh từ mạng lưới rễ Tử Trúc dưới lòng đất giật phăng tấm khiên đồng vào sâu trong cấm chế. Lôi điện từ tám hướng đồng loạt đổ ập xuống, nghiền ép không thương tiếc. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, pháp khí bản mệnh của Lâm Chấn nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn rơi lả tả. Phản phệ từ việc tà khí vỡ nát khiến thần thức lão chấn động dữ dội, hai mắt trắng dã, ngã khuỵu xuống nền đá xanh.
Cùng lúc đó, dọc theo sườn núi phía Nam, ba mẫu linh điền trồng Hỏa Vĩ Thảo đồng loạt héo rũ. Toàn bộ hỏa linh khí tại khu vực này đã bị Lâm Mặc cưỡng ép rút cạn, thông qua địa mạch dồn về để duy trì sát chiêu vừa rồi. Trận chiến kết thúc, sát thủ bị hạ gục, nhưng cái giá phải trả là sản lượng linh dược chủ lực mùa này của gia tộc đã bốc hơi hoàn toàn. Đám thành viên đội tuần tra chứng kiến cảnh tượng này đều lạnh toát sống lưng, không kẻ nào dám ho he nửa lời.
Lâm Mặc chậm rãi bước tới, dùng mũi kiếm hất tung vạt áo của kẻ bại trận, để lộ ra một mảnh ngọc bội màu đen tuyền. Trên bề mặt ngọc bội khắc nổi một nửa đồ án hình đầu lâu rỉ máu, tỏa ra hàn khí âm lãnh đặc trưng của Huyết Sát Tông. Hắn nhặt lấy vật chứng, ném thẳng xuống trước mặt viên đội trưởng tuần tra đang quỳ rạp dưới đất.
Lâm Đạt, mở to mắt ra mà nhìn cho rõ.
Viên đội trưởng run rẩy cầm lấy mảnh ngọc, mồ hôi lạnh tuôn như tắm, lập tức dập đầu dập gối sát mặt đất. Hắn giờ mới hiểu, Nhị trưởng lão không hề xuất kho Bồi Nguyên Thảo để luyện đan cứu người. Bọn chúng đang âm thầm cống nạp tài nguyên lõi của gia tộc cho tà tu ngoại đạo.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, phế bỏ tu vi Lâm Chấn, giam vào Hắc Thủy Lao chờ ngày định tội.
Lâm Mặc rút ra gia chủ lệnh tiễn bằng tử kim, rạch một đường dứt khoát lên cuốn sổ công huân mang theo bên người. Giọng nói của hắn vang vọng giữa đêm đen, mang theo uy áp không thể chối cãi của người đứng đầu gia tộc.
Cắt toàn bộ định mức linh thạch tháng này của chi thứ hai, dùng để đền bù cho ba mẫu linh điền vừa tổn thất. Phong tỏa Tàng Bảo Các, từ khắc này trở đi, bất kỳ kẻ nào mang lệnh bài khắc rồng cuộn của Nhị trưởng lão đều không được phép bước vào khu vực hạch tâm.
Gió đêm rít qua những rặng Tử Trúc tơi tả, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt hòa cùng dị hương của linh dược. Lâm Mặc cất kỹ hộp trầm hương vào túi trữ vật, ánh mắt dán chặt vào nửa đồ án đầu lâu trên mảnh ngọc. Lệnh bài của Lâm Chấn đã bị tước đoạt, vật chứng cấu kết ngoại địch đã nắm chắc trong tay, nhưng hắn biết đây mới chỉ là khởi đầu. Kẻ thực sự đứng sau giao dịch với Huyết Sát Tông vẫn đang an tọa tại phủ đệ chi thứ hai. Sáng mai, khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, mảnh ngọc bội này sẽ trở thành lưỡi đao sắc bén nhất, trực tiếp chém đứt cánh tay phải của những kẻ muốn bán đứng Lâm gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.