Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 265: Tử Điện Tông

Đăng: 07/08/2026 17:03 3,814 từ 1 lượt đọc
... Bảy, chuyển toàn bộ trọng tâm khai thác sang các phường thị ngầm đang bị bỏ ngỏ. Sương mù đặc quánh bên ngoài Tộc Nghị Điện như bị xé toạc bởi một luồng gió lạnh từ đỉnh núi tràn xuống, mang theo mùi ngai ngái của chướng khí Nam Cương. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt, ngón tay miết nhẹ lên mép bàn gỗ tử đàn đã mòn vẹt. Khoảng trống quyền lực mà tà tu bỏ lại ở mỏm Tây Lĩnh không thể để trống quá lâu, bởi những gia tộc nhỏ lẻ xung quanh sớm muộn cũng sẽ đánh hơi thấy mùi tiền tài mà xúm lại. Nhưng nếu Lâm gia trực tiếp vươn tay ra thâu tóm, mũi nhọn thù hận sẽ lập tức quay ngược về phía Tử Trúc Lĩnh. Hắn cần một lớp bình phong đủ dày, một kẻ chết thay đủ trọng lượng để gánh chịu cơn thịnh nộ của những kẻ vừa mất đi tuyến đường huyết mạch.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa điện, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm đen. Nhị trưởng lão Lâm Tuyền bước vào, vạt áo bào xám điểm những vệt sương đêm ướt đẫm, trên tay bưng một khay gỗ phủ lụa đen. Lão hắng giọng, cúi đầu báo cáo tiến độ kiểm kê kho tàng sau quyết định ban thưởng và bồi thường vừa được thông qua. Phủ khố gia tộc hiện tại đã cạn kiệt đến mức báo động đỏ, năm trăm khối linh thạch hạ phẩm xuất ra cho người bị thương gần như vét sạch quỹ dự phòng của tháng này. Nếu không lập tức tìm ra nguồn thu mới, toàn bộ đệ tử Luyện Khí kỳ thế hệ chữ Tự sẽ phải đối mặt với việc cắt giảm một phần ba khẩu phần đan dược tu luyện hằng tháng.

Lâm Mặc không nhìn vào khay gỗ báo cáo, chỉ chậm rãi đẩy một chiếc hộp thiếc gỉ sét từ gầm bàn sang.

"Bên trong là ba mươi tấm Lôi Chấn Phù phẩm giai cấp một bậc thượng, được ta nhờ người bí mật thu mua từ phường thị Vạn Bảo ở Trung Châu từ nửa năm trước. Thúc phụ mang số bùa chú này giao cho đội ám vệ của Lâm Uy, dặn hắn trước bình minh phải dẫn người cải trang thành tán tu, tiếp quản toàn bộ ba điểm giao dịch ngầm ở Hắc Thạch cốc."

Lâm Tuyền giật mình, vội vàng mở nắp hộp kiểm tra. Luồng khí tức cuồng bạo mang theo tia lửa điện lách tách xông thẳng vào mặt khiến vị trưởng lão quản kho phải lùi lại nửa bước, râu tóc khẽ bay ngược ra sau.

"Gia chủ, loại bùa chú mang thuộc tính sấm sét này cực kỳ hiếm thấy ở khu vực Nam Cương, chẳng phải là đặc trưng công pháp của đám người Tử Điện Tông sao?" Nhị trưởng lão nhíu mày, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán khi nhận ra mấu chốt tàn nhẫn ẩn sau mệnh lệnh.

"Đúng vậy." Lâm Mặc gõ nhịp lên mặt bàn, âm thanh khô khốc vang vọng trong đại điện. "Kẻ địch đang e ngại Tử Điện Tông nhúng tay vào đường dây buôn lậu. Chúng ta chỉ cần giúp chúng củng cố thêm niềm tin ấy. Khi ám vệ giao tranh để dọn dẹp tàn dư ở Hắc Thạch cốc, tuyệt đối không được dùng công pháp mộc hệ bản mạng, chỉ được kích hoạt lôi phù rồi nhanh chóng thu gom tài nguyên rút lui."

Lâm Tuyền hít sâu một hơi, triệt để hiểu rõ nước cờ mượn đao giết người này của vị gia chủ trẻ tuổi. Nhưng lão vẫn chần chừ, ánh mắt đầy xót xa đảo qua cuốn sổ công huân đang mở sẵn trên bàn.

"Để duy trì lớp ngụy trang hoàn hảo, ám vệ không thể mang theo pháp khí phòng ngự gia truyền, tỷ lệ thương vong chắc chắn sẽ tăng cao. Hơn nữa, ba mươi tấm bùa chú cuồng bạo này trị giá không dưới một ngàn linh thạch, khố phòng thực sự không còn khoản nào để đối soát hạch toán nữa."

"Ghi khoản thâm hụt này thành nợ xấu vào tài khoản cá nhân của ta." Lâm Mặc dứt khoát cắt ngang, ánh mắt không gợn chút dao động. "Đồng thời ban bố lệnh phong cấm linh nhãn số Bảy ngay trong đêm nay. Rút toàn bộ linh khí từ khu vực trồng tử tô thảo, ép ngược vào lòng đất để tẩm bổ cho Hộ Tộc Đại Trận. Chúng ta phải chấp nhận để héo úa năm mẫu linh điền bậc nhất, đổi lấy sự phòng ngự tuyệt đối khi tà tu quay lại trả thù nhầm mục tiêu."

Quyết định tàn nhẫn giáng xuống khiến Nhị trưởng lão run rẩy khóe môi, bàn tay già nua bấu chặt lấy khay gỗ nhưng không dám buông lời phản bác. Năm mẫu dược thảo sắp đến kỳ thu hoạch bị vùi dập là cái giá cắt thịt đối với một gia tộc làm nông, song hệ quả nó mang lại đủ sức kiến tạo một vỏ bọc an toàn cho Tử Trúc Lĩnh rút sâu vào bóng tối. Lão cẩn trọng ôm lấy chiếc hộp thiếc chứa đầy hơi thở hủy diệt, lui từng bước ra khỏi cửa điện. Chuỗi mệnh lệnh điều động ám vệ sẽ được phát ra ngay khi canh tư điểm, đánh dấu thời khắc Lâm gia chính thức thò bàn tay vô hình vào vũng bùn lầy tài nguyên. Kẻ địch ở Hắc Thạch cốc sắp sửa đón nhận một cơn ác mộng mang màu sấm sét, mà vĩnh viễn không thể truy ra lưỡi dao thực sự đang được cầm bởi ai.

Ngay khi hiểu ra thâm ý của gia chủ, lưng áo Lâm Tuyền đổ một tầng mồ hôi lạnh. Lão nắm chặt chiếc hộp thiếc gỉ sét, ngón tay run rẩy chạm vào những đường vân bùa chú thô ráp. Việc dùng thủ pháp đặc trưng của Tử Điện Tông để tập kích cứ điểm Huyết Sát Tông chính là nước cờ gắp lửa bỏ tay người tàn độc nhất. Nhưng thân là người giữ chìa khóa phủ khố, lão vẫn không khỏi xót xa cho phần tài nguyên vừa bị lôi ra sử dụng.

Gia chủ, ba mươi tấm bùa mang thuộc tính sấm sét này trị giá không nhỏ, nếu ghi thẳng vào khoản tiêu hao của gia tộc thì tháng sau sổ sách sẽ thâm hụt nghiêm trọng.

Lâm Mặc khẽ nâng chén linh trà đã nguội lạnh, ánh mắt không chút dao động nhìn xuyên qua màn đêm.

Đưa vào sổ công huân của đội ám vệ dưới dạng tạm ứng. Lâm Uy muốn thâu tóm tuyến đường huyết mạch ở Hắc Thạch cốc, tự hắn phải dùng chiến lợi phẩm thu được để bù đắp lại khoản nợ này.

Nhận được quyết định phân bổ tài nguyên rạch ròi, Lâm Tuyền không dám nán lại thêm nửa khắc, lập tức ôm hộp thiếc lùi bước khỏi cửa điện. Mệnh lệnh được truyền đi trong âm thầm, xé toạc màn sương mù đặc quánh đang bao phủ ngọn Tử Trúc Lĩnh.

Chưa đầy một canh giờ sau, tại lối vào Hắc Thạch cốc cách tộc địa hơn trăm dặm.

Lâm Uy khoác trường bào màu tro tàn, khuôn mặt bị che khuất dưới lớp mặt nạ bằng gỗ trầm hương. Khí tức Luyện Khí tầng tám của hắn được một mảnh ngọc bội Liễm Tức đè ép xuống mức tầng sáu, hoàn toàn hòa lẫn vào hình tượng của một tên tán tu mạt hạng. Phía sau hắn, ba bóng đen khác cũng nương theo địa hình hiểm trở, lặng lẽ tiếp cận một vách đá rêu phong đang tỏa ra dao động linh khí mờ nhạt.

Mục tiêu đầu tiên là một hang động được ngụy trang cẩn thận, bên ngoài bao phủ bởi Huyết Sát Tụ Linh Trận.

Thay vì cường công thẳng vào cửa chính, Lâm Uy khẽ phẩy tay áo, ba vệt sáng chói lòa mang theo lôi uy lao thẳng vào những mắt trận dẫn khí nằm ẩn dưới lớp bùn lầy. Tiếng sấm rền vang xé nát sự tĩnh lặng của thung lũng, tia lửa điện cuồng bạo men theo dòng linh khí đánh ngược vào bên trong kết giới. Một tiếng la hét khàn đục vang lên, màng sáng màu máu kịch liệt rung lắc rồi nứt ra vô số khe hở.

Nhưng đám tà tu bên trong không hề hoảng loạn bỏ chạy như dự đoán.

Một tên tu sĩ mặt sẹo lập tức nhận ra thế công, vội vàng thay đổi thủ ấn pháp quyết. Hắn chủ động cắt đứt linh mạch cung cấp cho lớp phòng ngự vòng ngoài, thu hẹp toàn bộ trận pháp lại thành một tấm khiên máu dày đặc che chắn ngay trước mặt. Cùng lúc đó, những vệt máu tươi từ trận văn dưới đất bốc hơi, ngưng tụ thành hàng chục mũi Huyết Tiễn mang theo độc tính ăn mòn, bắn ngược ra ngoài để ép đối thủ phải lùi bước.

Lâm Uy hừ lạnh một tiếng, không thoái mà tiến. Hắn cố tình không kích hoạt pháp khí phòng ngự, chỉ dùng linh lực hộ thể ngạnh kháng hai mũi tên máu sượt qua vai, tạo ra một sơ hở giả mạo. Tên mặt sẹo thấy kẻ địch trúng chiêu, ánh mắt lóe lên vẻ vui mừng, lập tức hé mở một góc khiên máu để phóng ra đạo bùa truyền âm cầu cứu về tông môn.

Chỉ chờ có khoảnh khắc đó, Lâm Uy lật bàn tay, một chiếc Phá Trận La Bàn bằng đồng thau xuất hiện.

Hắn không chút do dự bóp nát pháp khí cấp hai này, ném thẳng vào khoảng trống vừa được mở ra. Mặt đồng vỡ vụn giải phóng một luồng linh lực cuồng bạo, trực tiếp đánh gãy sự liên kết giữa địa mạch Hắc Thạch cốc và trận nhãn tà môn. Lớp khiên máu mất đi nguồn cung cấp lập tức ảm đạm đi, tạo thành một điểm mù chí mạng.

Hai mươi bảy tấm Lôi Chấn Phù còn lại được Lâm Uy ném toàn bộ vào trong hang động chật hẹp.

Ánh sáng chói lòa bùng nổ, triệt để thanh tẩy mọi tiếng la hét và chướng khí bên trong. Cái giá phải trả cho một nhịp phá cục nhanh gọn này là món pháp khí thăm dò trị giá ba trăm linh thạch hạ phẩm đã hoàn toàn biến thành phế liệu. Khoản nợ này chắc chắn sẽ bị ghi khắc vào sổ công huân, buộc toàn bộ thành viên đội ám vệ phải cắt giảm đan dược trong suốt nửa năm tới.

Khi khói bụi tan đi, Lâm Uy bước qua những cái xác cháy đen, tiến thẳng về phía bệ đá đặt ở trung tâm hang động.

Hầu hết tài nguyên đã bị lôi điện uy hiếp phá hủy, nhưng dưới lớp tro tàn, một vật chứng quan trọng vẫn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó không phải là tín vật của Huyết Sát Tông, mà là một khối Huyết Văn Lệnh bài được chạm khắc tinh xảo, mặt sau hằn rõ con dấu của Tôn gia. Đám tà tu này vậy mà lại dùng mạng lưới giao dịch của kẻ thù truyền kiếp Lâm gia để làm vỏ bọc trung chuyển mờ ám.

Lâm Uy nhặt khối lệnh bài lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo dưới lớp mặt nạ. Mảnh vỡ la bàn và dấu vết sấm sét được hắn cẩn thận giữ nguyên hiện trường, ngụy tạo thành một cuộc thanh trừng đẫm máu mang đậm phong cách Tử Điện Tông. Vật chứng mang tính bước ngoặt này lập tức được phong ấn vào một chiếc hộp chì, giao cho thuộc hạ mang tốc hành trở về Tộc Nghị Điện.

Mưa máu hóa thành hơn ba mươi vệt tiễn quang đỏ thẫm xé toạc màn đêm Hắc Thạch cốc, mang theo tính ăn mòn cực mạnh. Lâm Uy gầm lên một tiếng, linh lực Trúc Cơ sơ kỳ cuồn cuộn rót vào tấm khiên mai rùa màu đồng xỉn trên tay. Hắn tuyệt đối không dùng mộc pháp gia truyền, mà cố tình kích phát trận văn hệ kim được khắc tạm bấy lâu nay. Mặt khiên phình to, va chạm kịch liệt với huyết tiễn tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai, khói độc bốc lên mù mịt che khuất toàn bộ tầm nhìn.

Chỉ trong một nhịp thở, lớp phòng ngự mặt ngoài của pháp khí đã bị ăn mòn rỗ chằng chịt. Lâm Uy cắn răng chịu đựng linh lực đang bị bòn rút điên cuồng, trong lòng thầm tính toán khoản thiệt hại. Tấm khiên giai đoạn sơ cấp này trị giá ba trăm linh thạch, phen này mang về chắc chắn phải trừ thẳng vào định mức tài nguyên của đội ám vệ trong nửa năm. Nhưng thế trận giằng co chịu đòn này chính là mồi nhử hoàn hảo mà gia chủ đã dặn dò từ trước.

Tên tà tu dẫn đầu phe Huyết Sát Tông đứng lơ lửng trên cành khô, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh đầy kinh nghiệm. Lão nhận ra đám người bịt mặt này tuy thủ đoạn phòng ngự có vẻ cứng nhắc, nhưng đội hình lùi tiến lại cực kỳ bài bản, không hề có dấu hiệu hoảng loạn của kẻ đi cướp bóc.

Không phải tán tu, bọn chúng đang cố tình câu giờ!

Lão rít lên một tiếng khô khốc, lập tức vứt bỏ ý định công kích trực diện hòng tiêu hao linh lực. Bàn tay gầy guộc vỗ mạnh vào túi trữ vật, ba lá cờ nhỏ màu đen bay vút ra, đâm phập xuống ba góc thung lũng tạo thành thế phong tỏa thần thức. Sương mù đỏ thẫm từ ba trận kỳ dâng lên, lập tức cắt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa nhóm ám vệ và linh mạch mỏng manh dưới lòng đất.

Tên tà tu nhếch mép cười gở, hai tay bấm pháp quyết liên tục nhằm ép khô linh khí xung quanh. Lão định bụng dùng trận pháp vây nhốt để bóc trần thân phận thật của đám kẻ tập kích. Lão thừa biết nếu đối phương là tu sĩ Nam Cương, khi bị ép vào bước đường cùng chắc chắn sẽ phải dùng đến mộc pháp hoặc hỏa pháp bản địa để phá vây, từ đó lộ ra gốc gác gia tộc.

Đúng khoảnh khắc sương máu sắp khép vòng, Lâm Uy nở nụ cười lạnh sau lớp mặt nạ. Hắn chờ chính là lúc đối phương dồn toàn lực vào trận kỳ, bỏ ngỏ khả năng cơ động của bản thân. Bàn tay giấu trong tay áo vung mạnh, năm tấm bùa chú mang lôi uy cuồng bạo xé gió lao thẳng vào ba điểm mắt trận vừa thành hình.

Tử Điện vô tình, diệt tà hiển uy!

Hắn cố tình gầm lớn, vận dụng linh lực ép giọng nói vang vọng khắp thung lũng, bắt chước y hệt khẩu quyết nội môn mà gia chủ đã chép lại trong ngọc giản. Năm đạo bùa chú cấp một bậc thượng đồng loạt phát nổ. Ánh sáng xanh tím chói lóa nuốt chửng bóng tối Hắc Thạch cốc, sấm sét cuồn cuộn giáng xuống đánh nát bấy ba lá cờ đen.

Thuộc tính lôi hỏa vốn là khắc tinh tuyệt đối của tà công, cộng thêm uy lực tinh thuần từ vật phẩm xuất xứ Trung Châu khiến trận pháp phong tỏa vỡ vụn chỉ trong chớp mắt. Dư chấn của vụ nổ hất văng tên tà tu cầm đầu đập mạnh vào vách đá, lồng ngực lõm xuống, kinh mạch toàn thân tê rần vì lôi khí xâm nhập.

Trong cơn kinh hãi tột độ khi nhận ra đối phương sử dụng lôi pháp chính tông, tên tà tu vội vàng bóp nát một viên ngọc độn thổ để tháo thân. Nhưng đúng lúc thân ảnh lão mờ đi trong đất, một mảnh ngọc bích sứt mẻ từ tay áo Lâm Uy cố ý tuột ra, rơi lăn lóc trên nền đất cháy đen. Mảnh vật chứng này khắc ấn ký mây tía đặc trưng, bên trong chứa một nửa bản đồ phân bố tài nguyên của Huyết Sát Tông mà Lâm Mặc đã cất công xào nấu lại từ lời khai của kẻ trung gian đêm trước.

Trận chiến kết thúc chóng vánh nhưng hậu quả để lại cực kỳ rõ nét và được ghi chép rành mạch. Lâm Uy thu hồi tàn tích của chiếc khiên đồng đã hỏng hoàn toàn, thở hắt ra một hơi mệt mỏi. Năm tấm lôi phù vừa nổ trị giá năm mươi khối linh thạch lại tiếp tục được ghi nợ vào danh sách chi tiêu của đội tuần tra vòng ngoài.

Nhưng bù lại, hiện trường giờ đây tràn ngập khí tức sấm sét bạo liệt không thể xóa nhòa. Mảnh ngọc mang ấn ký mây tía đã nằm gọn trong tay kẻ địch đang tháo chạy mang theo sự nghi ngờ tột độ. Cục diện Nam Cương từ đêm nay sẽ không còn ai chú ý đến một Lâm gia đang cạn kiệt tài nguyên, bởi toàn bộ mũi giáo thù hận của Huyết Sát Tông đã chính thức bị bẻ ngoặt, chĩa thẳng về phía đại bản doanh của Tử Điện Tông.

Năm đạo lôi quang xé toạc màn đêm Hắc Thạch cốc, mang theo uy lực cuồng bạo giáng thẳng xuống ba mắt trận cờ đen. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội, hất văng những tảng đá nặng hàng ngàn cân lên không trung. Trận văn phòng ngự của tà tu chỉ kịp lóe lên một tầng huyết quang mỏng manh trước khi bị lôi hỏa thiêu rụi hoàn toàn. Sóng xung kích cuồn cuộn dội ngược lại, ép ba tên hắc y nhân đang duy trì trận pháp phải phun ra từng ngụm máu tươi, kinh mạch toàn thân co rút kịch liệt.

Giữa khói bụi mịt mù, thanh âm ngâm xướng khẩu quyết lôi pháp cố tình được khuyếch đại bằng linh lực vang dội khắp thung lũng.

"Tử Điện ngự lôi, tà ma tễ diệt!"

Lâm Uy gầm lên một tiếng, hai tay kết ấn ép chặt vào mặt khiên mai rùa vốn đã nứt nẻ chằng chịt. Pháp khí phòng ngự cấp hai rên rỉ một tiếng bi ai, bề mặt mai rùa nứt toác thành hàng chục mảnh vụn, triệt để báo phế để đổi lấy một luồng linh lực đẩy toàn bộ đội ám vệ lùi lại phía sau mười trượng. Mượn lực phản chấn này, cả nhóm nhanh chóng chìm vào bóng tối chướng khí, không hề ham chiến thêm nửa nhịp, hoàn toàn xóa sạch dấu vết khí tức thuộc về Lâm gia.

Tên thủ lĩnh tà tu lảo đảo đứng dậy, vội vã bóp nát một viên Huyết Đan để áp chế thương thế đang cắn nuốt đan điền. Hắn gạt lớp đất đá trên mặt, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào những hố sâu cháy đen sạm, nơi tàn dư của sấm sét vẫn còn lách tách nẹt lửa.

"Lôi pháp bá đạo thế này, quả nhiên là đám chó săn Tử Điện Tông! Bọn chúng đã nhắm vào tuyến đường này từ lâu, cố tình dùng mồi nhử để phá vỡ Huyết Sát Trận của chúng ta!"

Tên thủ lĩnh không dám chần chừ, lập tức phất tay thu hồi ba cán cờ trận đã gãy gập, đồng thời nhặt lấy một mảnh giấy bùa cháy dở mang ký hiệu tia chớp nhét vào ngực áo. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ lên không trung một đạo truyền âm phù đỏ rực. Đạo bùa hóa thành một vệt máu xé gió bay thẳng về hướng nam, mang theo tin tức khẩn cấp báo cáo việc cứ điểm giao dịch ngầm đã bị thế lực tu tiên hệ Lôi tập kích. Bọn chúng rút lui tức tốc, bỏ lại toàn bộ linh tài chưa kịp chuyển đi trong sơn động.

Cách đó mười dặm, trên một ngọn cây cổ thụ rỗng ruột, Lâm Uy ho khan vài tiếng, lau đi vết máu rỉ ra từ khóe môi do linh lực cắn trả. Hắn lôi từ trong ngực ra một khối ngọc giản truyền tin, thần thức đảo qua, nhanh chóng khắc vào đó toàn bộ diễn biến vừa xảy ra. Cả đội ám vệ không ai mất mạng, nhưng cái giá phải trả là một kiện đồ vật trấn mạch cấp hai bị hủy hoàn toàn, cộng thêm lượng linh lực tiêu hao gần cạn kiệt. Khối ngọc giản lập tức lóe sáng, truyền tin tức biến mất vào hư không.

Tại Tộc Nghị Điện của Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến trên bàn gỗ tử đàn khẽ chớp động. Lâm Mặc nắm lấy khối ngọc giản vừa truyền tới đang dần nguội đi, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Ván cờ đã thành, Huyết Sát Tông từ đêm nay sẽ dồn toàn lực đối phó với kẻ thù ảo mang tên Tử Điện Tông. Hắn ngước mắt nhìn Nhị trưởng lão vẫn đang đứng chờ lệnh.

"Ghi vào sổ công huân, đội ám vệ của Lâm Uy hoàn thành nhiệm vụ giấu mặt, thưởng mỗi người năm mươi linh thạch. Riêng tấm mộc thuẫn phòng ngự bị hỏng, trích từ quỹ dự phòng tháng sau để đền bù một kiện trang bị tương đương."

Lâm Mặc đứng dậy, ném một tấm bản đồ da thú lên mặt bàn, ngón tay điểm thẳng vào ba vị trí vừa bị bỏ trống ở Hắc Thạch cốc.

"Bắt đầu từ giờ Tý, ban bố lệnh phong tỏa vòng ngoài. Chuyển giao toàn bộ quyền kiểm soát ba điểm giao dịch này cho nhánh phụ của Tôn gia dưới danh nghĩa hợp tác khai thác quặng mỏ. Để bọn chúng nếm thử chút ngon ngọt, đồng thời làm bia đỡ đạn hứng chịu đợt thăm dò phản công đầu tiên của tà tu."

Tấm bản đồ lập tức bị đóng dấu mộc đỏ chót của gia chủ, chính thức biến một khối tài sản khổng lồ thành mồi lửa mới. Sáng ngày mai, Tôn gia sẽ không thể ngờ rằng, khế ước hợp tác mà họ vừa nhận lấy không phải là mỏ vàng, mà là một đạo bùa đòi mạng đã được người Tử Trúc Lĩnh tỉ mỉ viết sẵn tên.
0