Chương 263: Vào Sổ Công Huân
Đăng: 07/08/2026 17:03
3,586 từ
1 lượt đọc
Canh ba, sương mù trên mỏm Tây Lĩnh đặc quánh như hồ dán, nuốt chửng cả ánh trăng mờ đục. Gió núi rít qua những rặng Tử Trúc tạo nên âm thanh nức nở, che lấp hoàn toàn tiếng bước chân của ba bóng đen đang nương theo sườn dốc trườn lên. Kẻ đi đầu khoác áo choàng xám tro, bàn tay gầy guộc nắm chặt một mảnh ngọc bài sứt mẻ góc tư. Bề mặt vật chứng này vốn khắc chữ "Tuần" của Lâm gia, hiện tại đang phát ra vầng sáng nhạt màu thanh thiên, khéo léo rẽ lối giữa màn sương chướng khí.
Gã tà tu khẽ rót một tia linh lực vào bên trong, cảm nhận trận văn hộ sơn của Tử Trúc Lĩnh ngoan ngoãn dãn ra hai bên như đón chào người nhà. Kênh liên lạc ngầm của chi thứ hai quả nhiên không làm bọn chúng thất vọng.
"Sư huynh, tấm bùa hộ mệnh này vẫn còn tác dụng." Tên ma tu phía sau hạ giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam khi nhìn về phía đỉnh núi đen ngòm. "Tình báo từ ám tuyến truyền về không sai. Toàn bộ đội chấp sự vòng ngoài của Lâm gia đã bị rút sạch về bảo vệ kho đan ngầm ở sườn Đông. Chỗ này hiện tại là một cái vỏ rỗng, mặc cho chúng ta ra vào."
Tên mặc áo choàng xám hừ lạnh, ngón tay miết nhẹ lên mặt ngọc đang ấm dần. Hắn thả ra một sợi thần thức mỏng manh dò xét bán kính mười trượng, quả nhiên không chạm phải bất kỳ chướng ngại hay cấm chế cảnh báo nào. Bọn chúng đinh ninh rằng việc chi thứ hai bị thanh trừng đã khiến nội bộ Lâm gia đại loạn. Vị tộc trưởng trẻ tuổi kia vì sợ mất kho đan mà dồn toàn lực phòng thủ một điểm, bỏ trống Tây Lĩnh, tạo ra kẽ hở chí mạng cho Huyết Sát Tông thâm nhập.
Bọn chúng không hề hay biết, ngay khoảnh khắc linh lực tà môn tràn vào mảnh ngọc bài, một tia khí tức huyết sát đã bị đường vân ẩn bên trong ghi nhận. Ở cách đó năm dặm, sâu trong Tộc Nghị Điện, một vệt sáng đỏ rực vừa nhen nhóm trên đĩa sa bàn bằng đồng thau, hoàn thành bước chỉ điểm cuối cùng trong bố cục của Lâm Mặc.
Tại một hốc đá khuất gió ngay sát đỉnh Tây Lĩnh, Tam trưởng lão Lâm Hạc nín thở, dung nhập toàn bộ khí tức vào tấm Ẩn Linh Phù dán trước ngực. Ánh mắt lão già đục ngầu nhưng sắc bén như ưng, ghim chặt vào ba bóng đen đang từng bước tiến vào tử địa. Lão không vội vã xuất thủ. Lệnh phù xé gió ban nãy của gia chủ đã ghi rõ: tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ khi địch chưa bước qua vạch cấm, phải để chúng tự mang bằng chứng bước vào sát trận.
Lâm Hạc chậm rãi lật ngửa bàn tay, nắm lấy một cán cờ trận màu đen nhám. Đây là mắt xích quan trọng nhất của Cửu Cung Tỏa Hồn Trận, thứ đã ngốn sạch mười năm bổng lộc của gia chủ để âm thầm đổi lấy từ phường thị Trung Châu. Bàn tay lão hơi run lên, linh lực trong đan điền bắt đầu cuộn trào, chuẩn bị cho thời khắc thu lưới.
Đột nhiên, kẻ đi đầu nhóm tà tu dừng bước. Hắn nhíu mày, mũi khẽ hít ngửi thứ mùi ngai ngái trong không khí. Hắn cảm nhận được nhiệt độ xung quanh giảm mạnh một cách bất thường, lớp sương mù vốn bị ngọc bài rẽ ra nay không khép lại ngay, mà lơ lửng tạo thành những vòng xoáy nhỏ mang theo hơi lạnh thấu xương. Linh mạch dưới chân vận chuyển nghịch hành, sinh ra lực bài xích mờ nhạt.
"Có biến. Rút lui!" Tên áo xám cắn răng quát khẽ, lập tức vung tay ném ra ba tấm bùa giấy vàng khè.
Bùa chú bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba đầu khô lâu bằng lửa xanh, gào thét lao về ba hướng khác nhau để dò mìn và phá vây. Hắn đã nhận ra điểm bất thường của địa hình, quyết định từ bỏ việc lén lút xâm nhập mà chuyển sang bạo lực mở đường, nhắm thẳng hướng chân núi tháo chạy. Sự quyết đoán của một kẻ lăn lộn nhiều năm trong Huyết Sát Tông đã giúp hắn phản ứng ngay khi mẻ lưới chưa kịp thắt chặt.
Nhưng Lâm Hạc không cho hắn cơ hội đó. Tam trưởng lão cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết đỏ sẫm lên cán cờ trận. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép khởi động sát trận cấp hai vượt quá tu vi là ba năm thọ nguyên tuôn trào theo dòng máu, khiến mái tóc lão lập tức bạc thêm vài phần. Cán cờ bừng sáng, cắm phập xuống nền đá tảng, ép buộc kết nối với mạch ngầm của ngọn núi.
Đoàng!
Mặt ngọc bài trong tay tên tà tu đột ngột nổ tung trước khi hắn kịp ném đi. Mảnh vỡ găm phập vào lòng bàn tay hắn, mang theo nguyền rủa trận văn phong tỏa toàn bộ linh lực trong kinh mạch cánh tay phải. Cùng lúc đó, chín cột sáng đen kịt từ lòng đất Tây Lĩnh phóng thẳng lên trời, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam khổng lồ. Trận thế đã thành, mọi đường lui của ba kẻ xâm nhập bị phong kín hoàn toàn, chính thức đưa chúng vào cái rọ đã được định sẵn.
...chưa bước qua ranh giới Cửu Cung Tỏa Hồn Trận. Tên dẫn đầu Huyết Sát Tông đột ngột dừng bước, mũi chân cách trận nhãn trung tâm đúng nửa tấc. Hắn vươn tay áo, ném ra ba viên khô lâu bằng xương thú nhỏ xíu lăn lóc trên nền đất ẩm. Những viên khô lâu vừa chạm đất liền há miệng, phun ra từng luồng hắc khí tản mác dò đường. Kẻ này vô cùng cẩn trọng, dù có vật dẫn đường trong tay vẫn không bỏ qua bước thăm dò sát cơ ẩn giấu.
Hắc khí luồn lách qua những gốc trúc, tiến thẳng về phía sườn đồi nơi có một mẫu linh điền trồng Huyết Sâm đang tỏa hương ngào ngạt. Lâm Hạc cắn chặt răng, bàn tay già nua bóp nghẹt cán cờ trận đến trắng bệch. Lệnh của gia chủ truyền xuống từ chiều rất rõ ràng: muốn cá cắn câu, phải thả mồi thật. Lão già kìm nén linh lực, trơ mắt nhìn luồng hắc khí bám vào rễ sâm, hút cạn sinh cơ của hơn mười gốc linh dược trân quý chỉ trong chớp mắt. Tổn thất này sẽ bị ghi thẳng vào sổ nợ công huân của phòng ngự đường, nhưng nó là cái giá bắt buộc để che đậy trận văn sát cục bên dưới.
"Trận pháp hộ sơn chỗ này quả nhiên đã đình trệ, đến linh điền cũng không có cấm chế bảo vệ."
Tên ma tu đi đầu thu hồi khô lâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn độc. Hắn truyền âm cho hai kẻ phía sau, chỉ tay về phía một tảng đá lớn hình con rùa. Tấm lệnh bài vỡ cho thấy mắt xích yếu nhất nằm ở Thạch Quy. Phá vỡ chỗ đó, mạch khí Tây Lĩnh sẽ đứt đoạn, chúng có thể xông thẳng vào kho đan ngầm mà không kích động chuông cảnh báo.
Cả ba gã tà tu đồng loạt xuất thủ, pháp khí bâu xâu hóa thành ba đạo huyết quang hung hãn bổ thẳng xuống tảng đá. Tiếng nổ trầm đục vang lên, linh khí bạo phát xé toạc màn sương mù. Thạch Quy vỡ vụn, để lộ ra một hố sâu hun hút tỏa ra linh quang ảm đạm. Kẻ địch lập tức tràn lên, đinh ninh rằng bước đột phá đã thành công. Bọn chúng không hề biết, tảng đá kia hoàn toàn không phải là nhược điểm của hộ sơn đại trận, mà là cửa tử đã được bài trí sẵn.
Ngay khi gót giày kẻ cuối cùng đạp lên tàn tích của Thạch Quy, Lâm Hạc thình lình xoay cổ tay. Lá cờ trận màu đen tuyền được lão cắm phập xuống nền đất, rót vào đó toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Chín đạo cột sáng từ chín phương vị khác nhau bùng nổ, đan chéo thành một chiếc lồng giam bằng phù văn khổng lồ ập xuống. Linh mạch Tây Lĩnh rùng mình, rút cạn linh khí xung quanh để duy trì lồng giam, khiến nhiệt độ không trung giảm mạnh.
"Mắc bẫy rồi! Đây là khốn trận!"
Tên dẫn đầu rống lên, lập tức nhận ra mưu kế vây thành bắt viện. Hắn không chút do dự từ bỏ ý định tiến công, ép tinh huyết thiêu đốt trên thanh loan đao bản mệnh. Huyết quang đại thịnh, hắn điên cuồng chém ngược lên vách lồng giam, muốn cưỡng ép xé rách một lỗ hổng trước khi trận pháp hoàn toàn khép kín. Lực phản chấn từ luồng đao khí dội lại khiến hai tên đồng bọn lùi lại, mảng trận văn phía trên đỉnh đầu xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc.
Đứng tại Tộc Nghị Điện cách đó năm dặm, Lâm Mặc nhìn luồng sáng đỏ trên sa bàn chớp giật liên hồi. Hắn điềm tĩnh gõ ngón tay trỏ xuống một ô vuông khắc chữ "Phong". Ở chiến trường Tây Lĩnh, từ vết nứt trên trận văn bỗng tuôn ra vô số sợi xích rèn bằng hàn thiết hư ảo, trói chặt lấy thanh loan đao đang vung lên. Pháp khí tà môn phát ra tiếng rên rỉ rồi vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn kim loại, rơi lả tả xuống mặt đất. Một trong số những mảnh vỡ đó găm thẳng vào thân cây Tử Trúc, mang theo hơi thở đặc trưng của Huyết Sát Tông không thể chối cãi.
Vật chứng giao phong này chính là thứ Lâm Mặc cần nhất để hợp thức hóa lệnh phong tỏa toàn diện vào ngày mai. Kẻ địch mất đi pháp khí, linh lực hao hụt nghiêm trọng, triệt để bị giam lỏng trong chín ô trận vị. Cùng lúc đó, vì cưỡng ép kích hoạt xiềng xích, ba mẫu linh điền xung quanh hoàn toàn khô héo, linh mạch khu vực này tổn thương phải mất năm năm mới phục hồi. Tam trưởng lão bước ra khỏi bóng tối, vớt lấy mảnh đao vỡ dính máu, chuẩn bị cho bước thu lưới theo đúng kịch bản gia chủ đã định.
Sương mù quanh quẩn trên mỏm Tây Lĩnh đột ngột đình trệ, tựa như một con quái thú khổng lồ vừa nín thở. Tên cầm đầu khoác áo choàng xám khựng lại, bản năng nguy hiểm mách bảo hắn sát cơ lạnh buốt đang khóa chặt lấy mình. Hắn gầm lên một tiếng khàn đục như dã thú mắc bẫy, mười ngón tay gầy guộc vươn ra, tàn nhẫn cấu ngập vào lồng ngực chính mình.
Xuyên qua lớp ma công hộ thể, ba giọt tinh huyết mang theo oán khí ngút trời bị hắn cưỡng ép vắt kiệt, ném thẳng vào không trung. Huyết dịch vừa thoát ra khỏi cơ thể liền bốc cháy rực rỡ. Ngọn lửa đỏ sậm tỏa ra mùi tanh tưởi buồn nôn, nhanh chóng ngưng tụ, uốn lượn giữa hư không rồi hóa thành một thanh ma đao khổng lồ dài hơn hai trượng.
Thân đao điêu khắc chằng chịt những phù văn tà ác, liên tục phát ra tiếng gào thét của vô số sinh hồn bị luyện hóa. Âm ba quỷ dị chấn động lan tỏa, khiến những gốc Tử Trúc xung quanh nháy mắt héo rũ, lá úa rụng lả tả. Tên áo xám không hề chọn công kích bừa bãi vào lớp sương đang cuộn xoáy quanh tàn tích Thạch Quy.
Hắn cắn chót lưỡi, vận dụng toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một sợi kim châm vô hình, nhắm chuẩn xác vào phương vị Tây Bắc. Nơi đó chính là điểm mù phòng ngự mà mảnh ngọc bài sứt mẻ từng chỉ điểm. Theo suy tính của kẻ thù, chỉ cần phá vỡ mắt trận mỏng yếu này, cả tổ hợp cấm chế sẽ sụp đổ, mở ra một đường lui an toàn.
"Phá cho ta!" Hắn vung mạnh tay áo. Vũ khí tà môn gầm rít xé gió chém xuống. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao mang theo sát cơ bạo liệt vừa chạm vào bức tường sương mù, một biến cố hoàn toàn nằm ngoài dự liệu đã xảy ra. Bề mặt sương không vỡ vụn mà bỗng nhiên sục sôi, hiện ra hàng loạt đường vân linh lực chằng chịt đan xen như mạng nhện.
Một tiếng "keng" khô khốc vang lên, chấn động cả mảng rừng u tối. Cửu Cung Tỏa Hồn Trận vốn dĩ đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất nay đã hoàn toàn hiển lộ uy năng. Chín ô trận vị được khắc họa bằng linh thạch đồng loạt xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Linh khí từ địa mạch cuồn cuộn rót vào, lập tức đem hướng Tây Bắc vốn là "Sinh Môn" giả tạo biến thành "Tử Môn" tuyệt sát.
Nhận ra luồng năng lượng khổng lồ đang há miệng chờ sẵn, kẻ cầm đầu biến sắc mặt. Kinh nghiệm chiến đấu phong phú giúp hắn phản ứng cực nhanh, lập tức vỗ túi trữ vật rút ra một tấm bùa đen ngòm dán lên cán đao. Đây là "Hóa Hư Phù", định chuyển đổi thực thể của đòn tấn công thành huyễn ảnh để xuyên thấu qua vách trận pháp, tránh né sự cắn nuốt từ tử huyệt.
Thế nhưng, đại trận hộ sơn của Lâm gia đâu dễ dàng bị qua mặt. Trận kỳ cắm tại trung tâm Thạch Quy bỗng rung lên bần bật, phóng ra một đạo lôi hỏa đan xen. Hỏa diễm mang theo dương khí cương liệt lập tức thiêu rụi mảnh bùa tà môn kia thành tro bụi, đánh tan hoàn toàn ý đồ ứng biến của kẻ địch. Lực hút bùng nổ, không chút lưu tình nuốt trọn toàn bộ uy năng công kích.
Trận pháp vận chuyển đến cực hạn, đem sát cơ tà môn vặn xoắn rồi hung hăng dội ngược trở lại. Lực phản chấn cuồn cuộn như sóng thần va đập vào thanh ma đao khiến nó nứt toác. Hàng ngàn mảnh vụn đỏ thẫm sắc lẹm văng tung tóe, găm phập vào thân cây, tảng đá xung quanh, ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào thành những vũng nước đục ngầu, bốc khói xèo xèo.
Tên tà tu đứng gần nhất hứng chịu đòn bẩy trực diện. Không có cảnh hộc máu tươi hay rối loạn nội tức, cái giá hắn phải trả tàn khốc hơn nhiều. Lực lượng phản phệ đánh thẳng vào linh hồn và nhục thể, khiến toàn bộ xương cánh tay phải của hắn kêu lên những tiếng "rắc rắc" rợn người rồi vỡ vụn thành bột mịn ngay dưới lớp da.
Cánh tay mất đi khung đỡ lập tức rủ xuống, teo tóp lại như cành củi khô, phần thịt nhanh chóng rữa ra đen sì vì hoại tử. Chưa dừng lại ở đó, thần thức bị hao tổn nặng nề khiến hai hốc mắt hắn rỉ ra những dòng huyết lệ đặc quánh. Màng nhĩ nổ tung, tước đoạt hoàn toàn thính giác, để lại trong đầu hắn chỉ còn tiếng ong ong của tử thần gọi mời.
Trận kỳ Thạch Quy cắm phập xuống huyệt nhãn, không bùng nổ kình lực càn quét mà trực tiếp câu thông với địa mạch dưới lòng Tây Lĩnh. Lớp sương mù xám xịt nháy mắt bị ép xuống, hóa thành vô số hạt cát vàng li ti trút lên đầu ba tên tà tu. Hóa Hư Phù vốn đang tạo ra một luồng huyễn ảnh mờ ảo hòng xé rách không gian tẩu thoát, nay chạm phải từ trường trọng lực của linh mạch thổ thuộc tính liền vỡ vụn như bọt nước. Tên cầm đầu trợn ngược hai mắt, cảm nhận một ngọn núi đá ngàn cân vô hình đè sầm lên hai vai khiến hai đầu gối hắn nện mạnh xuống nền đất tảng.
Bỏ ngọc bài xuống, nó là tọa độ dẫn trận. Gã khản giọng gào lên, điên cuồng vung tay ném đi mảnh ngọc sứt mẻ mang chữ Tuần.
Thế nhưng đã quá muộn, Cửu Cung Tỏa Hồn Trận đã mượn chính luồng khí tức tà môn lưu lại trong vật chứng để khóa chặt vị trí từng kẻ. Hắn cắn răng tế ra một thanh cốt phiến xám ngoét, định dùng uế khí ăn mòn màng chắn cát vàng hòng tìm đường máu. Đáng tiếc, Tam trưởng lão Lâm Hạc ẩn nấp từ lâu chỉ chờ có thế. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném ra ba tấm Khốn Yêu Võng dệt từ gân Hỏa Mãng tóm gọn cả ba con mồi đang mất đà rớt xuống vũng bùn.
Tiếng gãy răng rắc vang lên bần bật, thanh cốt phiến chạm vào lưới lửa liền bốc khói khét lẹt rồi nứt toác thành từng mảnh vụn. Để duy trì uy năng trấn áp của trận kỳ trong ba nhịp thở, linh nhãn tại mỏm Tây Lĩnh đã bị rút kiệt ba thành linh khí dự trữ. Lớp đất đá xung quanh huyệt nhãn khô nứt xám xịt, báo hiệu ba mẫu linh điền bậc một trồng Huyết Sâm gần đó sẽ mất mùa ít nhất hai năm. Lâm Hạc xót xa nhìn mảng đất chết cùng vết rạn chân chim vừa xuất hiện trên cán cờ Thạch Quy, nhưng lão hiểu rõ cái giá này hoàn toàn xứng đáng với mẻ lưới gia chủ đã giăng ra.
Lão già bước ra từ bóng tối, vung tay đánh ra ba đạo linh quyết phong bế hoàn toàn đan điền của đám tà tu. Lão lạnh lùng cúi xuống, thò tay vào ngực áo tên cầm đầu lục lọi, lôi ra một cuộn da thú bọc kín bằng sáp ong.
Gia chủ liệu sự như thần, đám chuột nhắt các ngươi quả nhiên mang theo bản đồ phân bố tuyến đường buôn lậu tại sườn ngoài Nam Cương. Lâm Hạc gằn từng chữ, ném mảnh ngọc bài sứt mẻ đã cạn năng lượng xuống đất.
Cùng lúc đó, tại Tộc Nghị Điện cách xa năm dặm, đĩa sa bàn bằng đồng thau trên bàn Lâm Mặc khẽ chấn động. Điểm sáng đỏ rực tại Tây Lĩnh nhấp nháy ba lần rồi tắt hẳn, báo hiệu mẻ lưới đã thu thành công mà không cần hắn phải đích thân dính máu. Vị gia chủ trẻ tuổi phất tay áo, thu hồi trận bàn khống chế vào trong ngực, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía ngọn nến đang cháy dở. Kẻ địch đinh ninh nắm được điểm mù tuần tra từ sự kiện chi thứ hai bị phạt, lại không ngờ chính sự tự tin vào tấm lệnh bài giả mạo đã biến chúng thành con rối ngoan ngoãn bước vào tử địa.
Cuộn da thú bọc sáp ong kia không chỉ là chiến lợi phẩm, mà là con bài tẩy để Lâm gia lật mặt những thế lực đang âm thầm dung túng Huyết Sát Tông. Tuy nhiên, việc ép vận hành Thạch Quy Trận Kỳ đã làm lộ ra điểm yếu chí mạng về dung lượng linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Hắn rút ra một tấm ngọc giản màu thanh thiên, dùng thần thức khắc tốc ký một loạt mệnh lệnh đanh thép để bù đắp tổn thất.
Bắt đầu từ giờ Tý đêm nay, kích hoạt Lệnh Phong Kho số Hai. Lâm Mặc cất giọng đều đều, ném tấm ngọc giản cho tên ám vệ đang quỳ gối bên ngoài cửa điện.
Ghi rõ vào sổ công huân, toàn bộ định mức đan dược của đội tuần tra vòng ngoài bị cắt giảm một nửa trong sáu tháng tới, chuyển sang mua sắm linh thạch bồi đắp cho linh nhãn Tây Lĩnh. Đem ba tên tà tu giam vào Thủy Lao hạch tâm, dùng Thất Tinh Tỏa Cốt Trận canh giữ. Hắn dừng lại một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn.
Riêng cuộn da thú bọc sáp ong kia, lệnh cho Tam trưởng lão lập tức niêm phong, bí mật giao cho Đại trưởng lão giải mã ngay trong đêm.
Màn đêm Nam Cương vẫn đặc quánh chướng khí, nhưng một lỗ hổng trong mạng lưới của ngoại địch đã bị xé toạc. Bí mật về điểm giao dịch ngầm giấu sau lớp sáp ong kia chính là mồi lửa tiếp theo. Nó sẽ trực tiếp lôi kẻ trung gian đang ẩn nấp dưới vỏ bọc một chưởng quỹ trầm lặng tại phường thị Đông Hải ra ngoài ánh sáng, buộc toàn bộ hệ thống thương mại của Lâm gia phải đối mặt với một đợt tẩy trừng đẫm máu vào sáng ngày mai.
Gã tà tu khẽ rót một tia linh lực vào bên trong, cảm nhận trận văn hộ sơn của Tử Trúc Lĩnh ngoan ngoãn dãn ra hai bên như đón chào người nhà. Kênh liên lạc ngầm của chi thứ hai quả nhiên không làm bọn chúng thất vọng.
"Sư huynh, tấm bùa hộ mệnh này vẫn còn tác dụng." Tên ma tu phía sau hạ giọng, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam khi nhìn về phía đỉnh núi đen ngòm. "Tình báo từ ám tuyến truyền về không sai. Toàn bộ đội chấp sự vòng ngoài của Lâm gia đã bị rút sạch về bảo vệ kho đan ngầm ở sườn Đông. Chỗ này hiện tại là một cái vỏ rỗng, mặc cho chúng ta ra vào."
Tên mặc áo choàng xám hừ lạnh, ngón tay miết nhẹ lên mặt ngọc đang ấm dần. Hắn thả ra một sợi thần thức mỏng manh dò xét bán kính mười trượng, quả nhiên không chạm phải bất kỳ chướng ngại hay cấm chế cảnh báo nào. Bọn chúng đinh ninh rằng việc chi thứ hai bị thanh trừng đã khiến nội bộ Lâm gia đại loạn. Vị tộc trưởng trẻ tuổi kia vì sợ mất kho đan mà dồn toàn lực phòng thủ một điểm, bỏ trống Tây Lĩnh, tạo ra kẽ hở chí mạng cho Huyết Sát Tông thâm nhập.
Bọn chúng không hề hay biết, ngay khoảnh khắc linh lực tà môn tràn vào mảnh ngọc bài, một tia khí tức huyết sát đã bị đường vân ẩn bên trong ghi nhận. Ở cách đó năm dặm, sâu trong Tộc Nghị Điện, một vệt sáng đỏ rực vừa nhen nhóm trên đĩa sa bàn bằng đồng thau, hoàn thành bước chỉ điểm cuối cùng trong bố cục của Lâm Mặc.
Tại một hốc đá khuất gió ngay sát đỉnh Tây Lĩnh, Tam trưởng lão Lâm Hạc nín thở, dung nhập toàn bộ khí tức vào tấm Ẩn Linh Phù dán trước ngực. Ánh mắt lão già đục ngầu nhưng sắc bén như ưng, ghim chặt vào ba bóng đen đang từng bước tiến vào tử địa. Lão không vội vã xuất thủ. Lệnh phù xé gió ban nãy của gia chủ đã ghi rõ: tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ khi địch chưa bước qua vạch cấm, phải để chúng tự mang bằng chứng bước vào sát trận.
Lâm Hạc chậm rãi lật ngửa bàn tay, nắm lấy một cán cờ trận màu đen nhám. Đây là mắt xích quan trọng nhất của Cửu Cung Tỏa Hồn Trận, thứ đã ngốn sạch mười năm bổng lộc của gia chủ để âm thầm đổi lấy từ phường thị Trung Châu. Bàn tay lão hơi run lên, linh lực trong đan điền bắt đầu cuộn trào, chuẩn bị cho thời khắc thu lưới.
Đột nhiên, kẻ đi đầu nhóm tà tu dừng bước. Hắn nhíu mày, mũi khẽ hít ngửi thứ mùi ngai ngái trong không khí. Hắn cảm nhận được nhiệt độ xung quanh giảm mạnh một cách bất thường, lớp sương mù vốn bị ngọc bài rẽ ra nay không khép lại ngay, mà lơ lửng tạo thành những vòng xoáy nhỏ mang theo hơi lạnh thấu xương. Linh mạch dưới chân vận chuyển nghịch hành, sinh ra lực bài xích mờ nhạt.
"Có biến. Rút lui!" Tên áo xám cắn răng quát khẽ, lập tức vung tay ném ra ba tấm bùa giấy vàng khè.
Bùa chú bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba đầu khô lâu bằng lửa xanh, gào thét lao về ba hướng khác nhau để dò mìn và phá vây. Hắn đã nhận ra điểm bất thường của địa hình, quyết định từ bỏ việc lén lút xâm nhập mà chuyển sang bạo lực mở đường, nhắm thẳng hướng chân núi tháo chạy. Sự quyết đoán của một kẻ lăn lộn nhiều năm trong Huyết Sát Tông đã giúp hắn phản ứng ngay khi mẻ lưới chưa kịp thắt chặt.
Nhưng Lâm Hạc không cho hắn cơ hội đó. Tam trưởng lão cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết đỏ sẫm lên cán cờ trận. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép khởi động sát trận cấp hai vượt quá tu vi là ba năm thọ nguyên tuôn trào theo dòng máu, khiến mái tóc lão lập tức bạc thêm vài phần. Cán cờ bừng sáng, cắm phập xuống nền đá tảng, ép buộc kết nối với mạch ngầm của ngọn núi.
Đoàng!
Mặt ngọc bài trong tay tên tà tu đột ngột nổ tung trước khi hắn kịp ném đi. Mảnh vỡ găm phập vào lòng bàn tay hắn, mang theo nguyền rủa trận văn phong tỏa toàn bộ linh lực trong kinh mạch cánh tay phải. Cùng lúc đó, chín cột sáng đen kịt từ lòng đất Tây Lĩnh phóng thẳng lên trời, đan chéo vào nhau tạo thành một cái lồng giam khổng lồ. Trận thế đã thành, mọi đường lui của ba kẻ xâm nhập bị phong kín hoàn toàn, chính thức đưa chúng vào cái rọ đã được định sẵn.
...chưa bước qua ranh giới Cửu Cung Tỏa Hồn Trận. Tên dẫn đầu Huyết Sát Tông đột ngột dừng bước, mũi chân cách trận nhãn trung tâm đúng nửa tấc. Hắn vươn tay áo, ném ra ba viên khô lâu bằng xương thú nhỏ xíu lăn lóc trên nền đất ẩm. Những viên khô lâu vừa chạm đất liền há miệng, phun ra từng luồng hắc khí tản mác dò đường. Kẻ này vô cùng cẩn trọng, dù có vật dẫn đường trong tay vẫn không bỏ qua bước thăm dò sát cơ ẩn giấu.
Hắc khí luồn lách qua những gốc trúc, tiến thẳng về phía sườn đồi nơi có một mẫu linh điền trồng Huyết Sâm đang tỏa hương ngào ngạt. Lâm Hạc cắn chặt răng, bàn tay già nua bóp nghẹt cán cờ trận đến trắng bệch. Lệnh của gia chủ truyền xuống từ chiều rất rõ ràng: muốn cá cắn câu, phải thả mồi thật. Lão già kìm nén linh lực, trơ mắt nhìn luồng hắc khí bám vào rễ sâm, hút cạn sinh cơ của hơn mười gốc linh dược trân quý chỉ trong chớp mắt. Tổn thất này sẽ bị ghi thẳng vào sổ nợ công huân của phòng ngự đường, nhưng nó là cái giá bắt buộc để che đậy trận văn sát cục bên dưới.
"Trận pháp hộ sơn chỗ này quả nhiên đã đình trệ, đến linh điền cũng không có cấm chế bảo vệ."
Tên ma tu đi đầu thu hồi khô lâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn độc. Hắn truyền âm cho hai kẻ phía sau, chỉ tay về phía một tảng đá lớn hình con rùa. Tấm lệnh bài vỡ cho thấy mắt xích yếu nhất nằm ở Thạch Quy. Phá vỡ chỗ đó, mạch khí Tây Lĩnh sẽ đứt đoạn, chúng có thể xông thẳng vào kho đan ngầm mà không kích động chuông cảnh báo.
Cả ba gã tà tu đồng loạt xuất thủ, pháp khí bâu xâu hóa thành ba đạo huyết quang hung hãn bổ thẳng xuống tảng đá. Tiếng nổ trầm đục vang lên, linh khí bạo phát xé toạc màn sương mù. Thạch Quy vỡ vụn, để lộ ra một hố sâu hun hút tỏa ra linh quang ảm đạm. Kẻ địch lập tức tràn lên, đinh ninh rằng bước đột phá đã thành công. Bọn chúng không hề biết, tảng đá kia hoàn toàn không phải là nhược điểm của hộ sơn đại trận, mà là cửa tử đã được bài trí sẵn.
Ngay khi gót giày kẻ cuối cùng đạp lên tàn tích của Thạch Quy, Lâm Hạc thình lình xoay cổ tay. Lá cờ trận màu đen tuyền được lão cắm phập xuống nền đất, rót vào đó toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Chín đạo cột sáng từ chín phương vị khác nhau bùng nổ, đan chéo thành một chiếc lồng giam bằng phù văn khổng lồ ập xuống. Linh mạch Tây Lĩnh rùng mình, rút cạn linh khí xung quanh để duy trì lồng giam, khiến nhiệt độ không trung giảm mạnh.
"Mắc bẫy rồi! Đây là khốn trận!"
Tên dẫn đầu rống lên, lập tức nhận ra mưu kế vây thành bắt viện. Hắn không chút do dự từ bỏ ý định tiến công, ép tinh huyết thiêu đốt trên thanh loan đao bản mệnh. Huyết quang đại thịnh, hắn điên cuồng chém ngược lên vách lồng giam, muốn cưỡng ép xé rách một lỗ hổng trước khi trận pháp hoàn toàn khép kín. Lực phản chấn từ luồng đao khí dội lại khiến hai tên đồng bọn lùi lại, mảng trận văn phía trên đỉnh đầu xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc.
Đứng tại Tộc Nghị Điện cách đó năm dặm, Lâm Mặc nhìn luồng sáng đỏ trên sa bàn chớp giật liên hồi. Hắn điềm tĩnh gõ ngón tay trỏ xuống một ô vuông khắc chữ "Phong". Ở chiến trường Tây Lĩnh, từ vết nứt trên trận văn bỗng tuôn ra vô số sợi xích rèn bằng hàn thiết hư ảo, trói chặt lấy thanh loan đao đang vung lên. Pháp khí tà môn phát ra tiếng rên rỉ rồi vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn kim loại, rơi lả tả xuống mặt đất. Một trong số những mảnh vỡ đó găm thẳng vào thân cây Tử Trúc, mang theo hơi thở đặc trưng của Huyết Sát Tông không thể chối cãi.
Vật chứng giao phong này chính là thứ Lâm Mặc cần nhất để hợp thức hóa lệnh phong tỏa toàn diện vào ngày mai. Kẻ địch mất đi pháp khí, linh lực hao hụt nghiêm trọng, triệt để bị giam lỏng trong chín ô trận vị. Cùng lúc đó, vì cưỡng ép kích hoạt xiềng xích, ba mẫu linh điền xung quanh hoàn toàn khô héo, linh mạch khu vực này tổn thương phải mất năm năm mới phục hồi. Tam trưởng lão bước ra khỏi bóng tối, vớt lấy mảnh đao vỡ dính máu, chuẩn bị cho bước thu lưới theo đúng kịch bản gia chủ đã định.
Sương mù quanh quẩn trên mỏm Tây Lĩnh đột ngột đình trệ, tựa như một con quái thú khổng lồ vừa nín thở. Tên cầm đầu khoác áo choàng xám khựng lại, bản năng nguy hiểm mách bảo hắn sát cơ lạnh buốt đang khóa chặt lấy mình. Hắn gầm lên một tiếng khàn đục như dã thú mắc bẫy, mười ngón tay gầy guộc vươn ra, tàn nhẫn cấu ngập vào lồng ngực chính mình.
Xuyên qua lớp ma công hộ thể, ba giọt tinh huyết mang theo oán khí ngút trời bị hắn cưỡng ép vắt kiệt, ném thẳng vào không trung. Huyết dịch vừa thoát ra khỏi cơ thể liền bốc cháy rực rỡ. Ngọn lửa đỏ sậm tỏa ra mùi tanh tưởi buồn nôn, nhanh chóng ngưng tụ, uốn lượn giữa hư không rồi hóa thành một thanh ma đao khổng lồ dài hơn hai trượng.
Thân đao điêu khắc chằng chịt những phù văn tà ác, liên tục phát ra tiếng gào thét của vô số sinh hồn bị luyện hóa. Âm ba quỷ dị chấn động lan tỏa, khiến những gốc Tử Trúc xung quanh nháy mắt héo rũ, lá úa rụng lả tả. Tên áo xám không hề chọn công kích bừa bãi vào lớp sương đang cuộn xoáy quanh tàn tích Thạch Quy.
Hắn cắn chót lưỡi, vận dụng toàn bộ thần thức ngưng tụ thành một sợi kim châm vô hình, nhắm chuẩn xác vào phương vị Tây Bắc. Nơi đó chính là điểm mù phòng ngự mà mảnh ngọc bài sứt mẻ từng chỉ điểm. Theo suy tính của kẻ thù, chỉ cần phá vỡ mắt trận mỏng yếu này, cả tổ hợp cấm chế sẽ sụp đổ, mở ra một đường lui an toàn.
"Phá cho ta!" Hắn vung mạnh tay áo. Vũ khí tà môn gầm rít xé gió chém xuống. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao mang theo sát cơ bạo liệt vừa chạm vào bức tường sương mù, một biến cố hoàn toàn nằm ngoài dự liệu đã xảy ra. Bề mặt sương không vỡ vụn mà bỗng nhiên sục sôi, hiện ra hàng loạt đường vân linh lực chằng chịt đan xen như mạng nhện.
Một tiếng "keng" khô khốc vang lên, chấn động cả mảng rừng u tối. Cửu Cung Tỏa Hồn Trận vốn dĩ đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất nay đã hoàn toàn hiển lộ uy năng. Chín ô trận vị được khắc họa bằng linh thạch đồng loạt xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Linh khí từ địa mạch cuồn cuộn rót vào, lập tức đem hướng Tây Bắc vốn là "Sinh Môn" giả tạo biến thành "Tử Môn" tuyệt sát.
Nhận ra luồng năng lượng khổng lồ đang há miệng chờ sẵn, kẻ cầm đầu biến sắc mặt. Kinh nghiệm chiến đấu phong phú giúp hắn phản ứng cực nhanh, lập tức vỗ túi trữ vật rút ra một tấm bùa đen ngòm dán lên cán đao. Đây là "Hóa Hư Phù", định chuyển đổi thực thể của đòn tấn công thành huyễn ảnh để xuyên thấu qua vách trận pháp, tránh né sự cắn nuốt từ tử huyệt.
Thế nhưng, đại trận hộ sơn của Lâm gia đâu dễ dàng bị qua mặt. Trận kỳ cắm tại trung tâm Thạch Quy bỗng rung lên bần bật, phóng ra một đạo lôi hỏa đan xen. Hỏa diễm mang theo dương khí cương liệt lập tức thiêu rụi mảnh bùa tà môn kia thành tro bụi, đánh tan hoàn toàn ý đồ ứng biến của kẻ địch. Lực hút bùng nổ, không chút lưu tình nuốt trọn toàn bộ uy năng công kích.
Trận pháp vận chuyển đến cực hạn, đem sát cơ tà môn vặn xoắn rồi hung hăng dội ngược trở lại. Lực phản chấn cuồn cuộn như sóng thần va đập vào thanh ma đao khiến nó nứt toác. Hàng ngàn mảnh vụn đỏ thẫm sắc lẹm văng tung tóe, găm phập vào thân cây, tảng đá xung quanh, ăn mòn mọi thứ chúng chạm vào thành những vũng nước đục ngầu, bốc khói xèo xèo.
Tên tà tu đứng gần nhất hứng chịu đòn bẩy trực diện. Không có cảnh hộc máu tươi hay rối loạn nội tức, cái giá hắn phải trả tàn khốc hơn nhiều. Lực lượng phản phệ đánh thẳng vào linh hồn và nhục thể, khiến toàn bộ xương cánh tay phải của hắn kêu lên những tiếng "rắc rắc" rợn người rồi vỡ vụn thành bột mịn ngay dưới lớp da.
Cánh tay mất đi khung đỡ lập tức rủ xuống, teo tóp lại như cành củi khô, phần thịt nhanh chóng rữa ra đen sì vì hoại tử. Chưa dừng lại ở đó, thần thức bị hao tổn nặng nề khiến hai hốc mắt hắn rỉ ra những dòng huyết lệ đặc quánh. Màng nhĩ nổ tung, tước đoạt hoàn toàn thính giác, để lại trong đầu hắn chỉ còn tiếng ong ong của tử thần gọi mời.
Trận kỳ Thạch Quy cắm phập xuống huyệt nhãn, không bùng nổ kình lực càn quét mà trực tiếp câu thông với địa mạch dưới lòng Tây Lĩnh. Lớp sương mù xám xịt nháy mắt bị ép xuống, hóa thành vô số hạt cát vàng li ti trút lên đầu ba tên tà tu. Hóa Hư Phù vốn đang tạo ra một luồng huyễn ảnh mờ ảo hòng xé rách không gian tẩu thoát, nay chạm phải từ trường trọng lực của linh mạch thổ thuộc tính liền vỡ vụn như bọt nước. Tên cầm đầu trợn ngược hai mắt, cảm nhận một ngọn núi đá ngàn cân vô hình đè sầm lên hai vai khiến hai đầu gối hắn nện mạnh xuống nền đất tảng.
Bỏ ngọc bài xuống, nó là tọa độ dẫn trận. Gã khản giọng gào lên, điên cuồng vung tay ném đi mảnh ngọc sứt mẻ mang chữ Tuần.
Thế nhưng đã quá muộn, Cửu Cung Tỏa Hồn Trận đã mượn chính luồng khí tức tà môn lưu lại trong vật chứng để khóa chặt vị trí từng kẻ. Hắn cắn răng tế ra một thanh cốt phiến xám ngoét, định dùng uế khí ăn mòn màng chắn cát vàng hòng tìm đường máu. Đáng tiếc, Tam trưởng lão Lâm Hạc ẩn nấp từ lâu chỉ chờ có thế. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném ra ba tấm Khốn Yêu Võng dệt từ gân Hỏa Mãng tóm gọn cả ba con mồi đang mất đà rớt xuống vũng bùn.
Tiếng gãy răng rắc vang lên bần bật, thanh cốt phiến chạm vào lưới lửa liền bốc khói khét lẹt rồi nứt toác thành từng mảnh vụn. Để duy trì uy năng trấn áp của trận kỳ trong ba nhịp thở, linh nhãn tại mỏm Tây Lĩnh đã bị rút kiệt ba thành linh khí dự trữ. Lớp đất đá xung quanh huyệt nhãn khô nứt xám xịt, báo hiệu ba mẫu linh điền bậc một trồng Huyết Sâm gần đó sẽ mất mùa ít nhất hai năm. Lâm Hạc xót xa nhìn mảng đất chết cùng vết rạn chân chim vừa xuất hiện trên cán cờ Thạch Quy, nhưng lão hiểu rõ cái giá này hoàn toàn xứng đáng với mẻ lưới gia chủ đã giăng ra.
Lão già bước ra từ bóng tối, vung tay đánh ra ba đạo linh quyết phong bế hoàn toàn đan điền của đám tà tu. Lão lạnh lùng cúi xuống, thò tay vào ngực áo tên cầm đầu lục lọi, lôi ra một cuộn da thú bọc kín bằng sáp ong.
Gia chủ liệu sự như thần, đám chuột nhắt các ngươi quả nhiên mang theo bản đồ phân bố tuyến đường buôn lậu tại sườn ngoài Nam Cương. Lâm Hạc gằn từng chữ, ném mảnh ngọc bài sứt mẻ đã cạn năng lượng xuống đất.
Cùng lúc đó, tại Tộc Nghị Điện cách xa năm dặm, đĩa sa bàn bằng đồng thau trên bàn Lâm Mặc khẽ chấn động. Điểm sáng đỏ rực tại Tây Lĩnh nhấp nháy ba lần rồi tắt hẳn, báo hiệu mẻ lưới đã thu thành công mà không cần hắn phải đích thân dính máu. Vị gia chủ trẻ tuổi phất tay áo, thu hồi trận bàn khống chế vào trong ngực, ánh mắt trầm ngâm nhìn về phía ngọn nến đang cháy dở. Kẻ địch đinh ninh nắm được điểm mù tuần tra từ sự kiện chi thứ hai bị phạt, lại không ngờ chính sự tự tin vào tấm lệnh bài giả mạo đã biến chúng thành con rối ngoan ngoãn bước vào tử địa.
Cuộn da thú bọc sáp ong kia không chỉ là chiến lợi phẩm, mà là con bài tẩy để Lâm gia lật mặt những thế lực đang âm thầm dung túng Huyết Sát Tông. Tuy nhiên, việc ép vận hành Thạch Quy Trận Kỳ đã làm lộ ra điểm yếu chí mạng về dung lượng linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Hắn rút ra một tấm ngọc giản màu thanh thiên, dùng thần thức khắc tốc ký một loạt mệnh lệnh đanh thép để bù đắp tổn thất.
Bắt đầu từ giờ Tý đêm nay, kích hoạt Lệnh Phong Kho số Hai. Lâm Mặc cất giọng đều đều, ném tấm ngọc giản cho tên ám vệ đang quỳ gối bên ngoài cửa điện.
Ghi rõ vào sổ công huân, toàn bộ định mức đan dược của đội tuần tra vòng ngoài bị cắt giảm một nửa trong sáu tháng tới, chuyển sang mua sắm linh thạch bồi đắp cho linh nhãn Tây Lĩnh. Đem ba tên tà tu giam vào Thủy Lao hạch tâm, dùng Thất Tinh Tỏa Cốt Trận canh giữ. Hắn dừng lại một nhịp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn.
Riêng cuộn da thú bọc sáp ong kia, lệnh cho Tam trưởng lão lập tức niêm phong, bí mật giao cho Đại trưởng lão giải mã ngay trong đêm.
Màn đêm Nam Cương vẫn đặc quánh chướng khí, nhưng một lỗ hổng trong mạng lưới của ngoại địch đã bị xé toạc. Bí mật về điểm giao dịch ngầm giấu sau lớp sáp ong kia chính là mồi lửa tiếp theo. Nó sẽ trực tiếp lôi kẻ trung gian đang ẩn nấp dưới vỏ bọc một chưởng quỹ trầm lặng tại phường thị Đông Hải ra ngoài ánh sáng, buộc toàn bộ hệ thống thương mại của Lâm gia phải đối mặt với một đợt tẩy trừng đẫm máu vào sáng ngày mai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.