Chương 259: Tử Lôi Sa
Đăng: 06/08/2026 12:58
3,802 từ
3 lượt đọc
...vẫn đang an tọa trong phủ đệ sầm uất nhất phía Tây Tử Trúc Lĩnh. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt sắc lạnh, ngón tay cái miết nhẹ lên viền mẻ của mảnh ngọc nửa đầu lâu trước khi thả nó vào túi trữ vật. Hắn xoay người, bước chân đạp lên những chiếc lá trúc úa tàn, hướng thẳng về phía Tàng Bảo Các. Thần thức Trúc Cơ kỳ tuôn ra như thủy triều, chèn ép từng luồng tà khí còn sót lại xung quanh khu vực linh điền vừa bị tàn phá.
Tàng Bảo Các tọa lạc tại sườn núi, được bao bọc bởi một tầng hỏa linh lực mỏng manh của Bát Quái Tỏa Viêm Trận. Lúc này, trước cửa các, chấp sự Lâm Xương đang đi lại bồn chồn, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Lão vừa nhận được truyền âm phong tỏa từ đỉnh núi, trên tay vẫn khư khư ôm cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập bọc da thú. Ánh lửa từ đèn phù hắt lên khuôn mặt già nua, để lộ rõ vẻ luống cuống của kẻ đứng giữa hai dòng nước.
"Khởi bẩm gia chủ, ngài thực sự muốn phong ấn toàn bộ quyền hạn của chi thứ hai?"
Lâm Xương khom lưng nghênh đón, giọng nói run rẩy mang theo chút dò xét. Bàn tay lão vô thức siết chặt mép cuốn sổ, ánh mắt lấm lét nhìn quanh màn đêm mờ mịt.
"Canh ba đêm nay, quản sự của Nhị trưởng lão có hẹn đến rút ba trăm viên linh thạch hạ phẩm để trả nợ cho phường thị. Nếu đóng kho, bên kia e rằng sẽ làm ầm ĩ, ảnh hưởng đến uy tín giao thương của gia tộc."
Lâm Mặc không buồn đáp lời, trực tiếp vung tay phải ra. Lệnh bài khắc rồng cuộn dính vệt máu khô bị ném chát chúa lên mặt bàn đá thanh thạch. Âm thanh va chạm khô khốc khiến Lâm Xương giật nảy mình, vội vã lùi lại nửa bước.
"Lâm Chấn đã bị tước quyền, lệnh bài này nay chỉ là phế vật."
Lâm Mặc gằn giọng, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ trên tay viên chấp sự. Hắn tiến lên một bước, linh áp Trúc Cơ bùng nổ ép thẳng lên vai Lâm Xương khiến lão khuỵu một chân xuống đất.
"Mở trận nhãn ra. Ta muốn tự tay thay đổi ngọc giản khống chế Bát Quái Tỏa Viêm Trận."
Viên chấp sự nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Lão biết rõ thế lực của Nhị trưởng lão thâm căn cố đế, nếu hôm nay lão ngoan ngoãn giao ra trận nhãn, ngày mai kẻ bị ném xuống hắc lao rất có thể là lão. Lâm Xương chần chừ, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tìm cách thoái thác.
"Gia chủ bớt giận, trận nhãn Tàng Bảo Các liên kết trực tiếp với linh mạch ngầm. Nếu cưỡng chế thay đổi ngọc giản khống chế, hỏa khí sẽ phản phệ. Linh thạch dự trữ trong kho sẽ hao hụt ít nhất một thành để tự động ổn định lại trận văn."
"Một thành linh thạch đổi lấy sự an toàn của căn cơ gia tộc, đáng giá."
Lâm Mặc lạnh lùng phán quyết, không cho đối phương bất kỳ cơ hội phản bác nào. Hắn chỉ tay thẳng vào cuốn sổ da thú đang run rẩy trên tay Lâm Xương.
"Ghi vào sổ, hạch toán khoản hao hụt trận pháp này thành nợ công huân của chi thứ hai. Bắt đầu từ tháng sau, cắt giảm một nửa khẩu phần Tụ Khí Đan của toàn bộ tiểu bối luyện khí kỳ thuộc chi đó để bù đắp vào kho tộc."
Không đợi Lâm Xương phản ứng, Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một khối trận bàn hình bát giác chạm trổ hoa văn Tử Trúc. Hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt trận bàn. Sắc đỏ rực rỡ lập tức dung nhập vào từng đường nét trận văn, tỏa ra một luồng sinh cơ mộc thuộc tính thuần khiết. Hắn ấn mạnh khối trận bàn mộc thuộc tính vào hốc đá trung tâm cửa các.
Mộc sinh Hỏa, Bát Quái Tỏa Viêm Trận lập tức bùng lên dữ dội, cắn nuốt toàn bộ quyền khống chế cũ. Một tiếng nứt vang lên từ sâu trong vách đá, ngọc giản dự phòng mang khí tức của Nhị trưởng lão ẩn giấu bên trong trận nhãn vỡ vụn thành bột mịn. Cánh cửa Tàng Bảo Các phát ra tiếng ầm ĩ rồi đóng sập lại, khóa chặt mọi bí mật và tài nguyên bên trong.
Lâm Mặc cất bước rời đi, để lại Lâm Xương đang lẩy bẩy ghi chép từng dòng quyết định tàn nhẫn vào sổ. Trận pháp đã đổi chủ, đường lui của chi thứ hai tại kho tộc bị cắt đứt hoàn toàn. Nhưng cái giá phải trả là hỏa khí phản phệ đang âm thầm thiêu đốt một góc kinh mạch tay phải của hắn, đồng thời kho tộc chính thức hao hụt đi một lượng linh thạch không nhỏ ngay trước thềm đóng thuế cho Tông môn.
...ới hỏa mạch ngầm dưới đáy Tử Trúc Lĩnh. Nếu cưỡng chế hoán đổi quyền khống chế trong đêm, hỏa linh khí bạo động sẽ thiêu rụi ít nhất một phần mười lượng Tụ Khí Đan dự trữ bên trong. Gia chủ ngài mới nhậm chức, kho tàng khuyết thiếu lớn như vậy, sợ rằng các vị tộc lão sẽ dị nghị.
Lâm Xương cắn răng nói nốt nửa câu, mượn cớ quy củ gia tộc để tạo áp lực hòng giữ lại chút đường lui. Lão giấu nhẹm một bí mật chết người, đó là Nhị trưởng lão đã lén dung hợp một đạo tà phù vào sâu trong trận nhãn, hễ có thần thức lạ xâm nhập sẽ lập tức kích nổ.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, ngón tay búng ra một viên Thủy Linh Châu bậc hai. Viên châu tỏa ra hào quang lam nhạt, hóa thành một lớp thủy thuẫn bao bọc lấy cánh tay phải của hắn, trực tiếp đâm xuyên qua màn sáng trước cánh cửa gỗ lim. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, ngọn lửa đỏ rực từ Bát Quái Tỏa Viêm Trận trào ra như mãnh thú, hung hăng cắn nuốt lớp sương mù. Hắn không hề lùi bước, thần thức Trúc Cơ ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, thô bạo xé rách lớp ngụy trang bên ngoài để tìm kiếm cốt lõi trận bàn.
Ngay khi thần thức chạm vào trung tâm, một luồng huyết sát chi khí đặc quánh bất ngờ phóng ra từ trận nhãn, men theo thần thức định cắn trả thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Đây chính là mưu kế mà Nhị trưởng lão để lại, dùng tà khí ẩn trong hỏa mạch để đánh úp kẻ phá trận. Nhận ra dị biến, Lâm Mặc lập tức thay đổi chiến thuật, tay trái bóp nát viên Thủy Linh Châu. Thủy linh lực tinh thuần bạo phát, tạo thành một vòng xoáy cuốn lấy luồng huyết sát trệch hướng, đâm sầm vào vách đá xanh bên cạnh.
Khối đá tảng nứt toác, rỉ ra thứ chất lỏng đen ngòm bốc mùi hôi thối. Cái giá phải trả cho pha ứng biến thô bạo này là ba đường trận văn trên cánh cửa Tàng Bảo Các đứt đoạn hoàn toàn. Linh khí nồng đậm bên trong kho bắt đầu rò rỉ ra ngoài, ước tính tổn thất linh lực tương đương với việc hao hụt ba trăm khối linh thạch hạ phẩm. Lâm Mặc mặc kệ sự xót xa trong lòng, năm ngón tay vặn mạnh một cái, lôi xệch khối ngọc giản khống chế màu đỏ sậm ra khỏi trận nhãn. Vật chứng quan trọng này rốt cuộc đã đổi chủ, triệt để tước đoạt quyền kiểm soát kho tàng của chi thứ hai.
"Ngươi dám lừa gạt ta."
Lâm Mặc đoạt lấy cuốn sổ da thú từ tay viên chấp sự đang run lẩy bẩy, lật nhanh đến những trang ghi chép xuất nhập gần nhất. Ánh mắt hắn lướt qua các con số, ngưng trọng tại một điểm đánh dấu bằng chu sa.
"Ba trăm linh thạch hạ phẩm này hoàn toàn không phải để trả nợ cho phường thị Đông Hải. Chữ ký nhận bằng linh lực ở đây có lẫn dao động tà khí, khớp hoàn toàn với tàn dư trên mảnh ngọc đầu lâu. Lâm Xương, ngươi thân là chấp sự giữ kho, lại hám lợi bao che cho hành vi rút ruột gia tộc, dâng tài nguyên mua sắm Huyết Sát Trận Kỳ cho ngoại đạo!"
Viên chấp sự nghe đến đây thì hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Lão vốn chỉ muốn giữ thái độ nước đôi, ăn hối lộ vài lọ bồi nguyên đan để nhắm mắt làm ngơ, nào ngờ sự việc lại liên quan đến tà tu tày trời. Lão vội vàng dập đầu bôm bốp xuống phiến đá, trán tứa máu tươi, miệng liên tục kêu oan cầu xin tha mạng.
"Ghi vào Sổ Công Huân của Chấp Pháp Đường. Chấp sự Lâm Xương tắc trách, thông đồng làm thất thoát tài nguyên, lập tức tước bỏ chức vụ. Phạt giáng xuống làm quặng nô tại mỏ linh thạch phía Bắc mười năm, tịch thu toàn bộ gia sản để bù đắp vào phần hỏa linh khí vừa rò rỉ."
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố quyết định gia tộc, phán quyết số phận của kẻ phản trắc. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết của bản thân vẽ lại ba đường trận văn vừa đứt để tạm thời phong bế cửa kho, ngăn không cho linh khí tiếp tục thất thoát. Luồng tà khí từ vết nứt trên vách đá được hắn cẩn thận thu thập lại, dùng thần thức ép vào một khối linh thạch rỗng, đặt trở lại đúng vị trí của trận nhãn cũ.
Một cái bẫy liên hoàn kết hợp giữa Bát Quái Tỏa Viêm Trận và tà khí đã được giăng sẵn. Kẻ quản sự đến rút linh thạch vào canh ba đêm nay sẽ không nhận ra ngọc giản đã bị rút lõi. Chỉ cần gã chạm tay vào trận nhãn giả này, trận pháp sẽ tự động đảo ngược, mượn chính tà khí của gã để giam cầm gã đến chết. Lâm Mặc phất tay áo, thân ảnh chìm vào góc khuất sau rặng Tử Trúc, tĩnh lặng chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.
...với linh mạch ngầm dưới chân núi. Nếu không có ngọc giản đồng bộ của Nhị trưởng lão, cưỡng chế mở ra sẽ khiến hỏa khí bạo động, thiêu rụi toàn bộ đan dược và phù lục dự trữ ở tầng một.
Lão vừa run rẩy giải thích, ngón tay cái giấu kỹ dưới lớp tay áo rộng vừa âm thầm kết ra một đạo pháp ấn. Một vệt sáng đỏ sậm từ cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập rục rịch lóe lên, len lỏi dọc theo mép bìa da thú. Hiển nhiên viên chấp sự muốn mượn cớ linh lực bạo động để kích hoạt cấm chế tự hủy của trận pháp, nhằm thiêu rụi toàn bộ sổ sách, xóa sạch mọi dấu vết giao dịch mờ ám trước khi gia chủ kịp kiểm tra.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, thần thức Trúc Cơ kỳ nhạy bén tựa như tấm lưới vô hình lập tức bắt được luồng linh lực xao động dị thường kia. Hắn không chọn cách ngưng tụ mộc linh lực để trấn áp trực diện, bởi quy luật ngũ hành mộc sinh hỏa, càng dùng linh lực bản mạng ép xuống, Bát Quái Tỏa Viêm Trận sẽ càng mượn thế bùng phát dữ dội.
Thay vào đó, tay phải hắn lật úp, một giọt Tử Trúc Linh Dịch loãng đã được chuẩn bị sẵn liền búng thẳng vào rãnh nứt trên mặt bàn đá thanh thạch. Thanh khí tinh thuần mang theo đặc tính sinh trưởng bá đạo dung nhập thẳng vào mạch ngầm, lập tức mọc ra vô số rễ trúc hư ảo bằng linh lực. Những rễ trúc này ghim chặt lấy luồng hỏa linh lực Lâm Xương vừa lén lút câu thông, hút cạn sinh cơ của nó chỉ trong một cái chớp mắt.
Đạo hỏa quang trên cuốn sổ da thú đang nhen nhóm bỗng tắt ngấm giữa chừng khiến Lâm Xương hoảng loạn tột độ. Lão nhận ra vị gia chủ trẻ tuổi này không hề bị lời dọa nạt làm cho chùn bước, liền cắn răng thay đổi chiến thuật. Bỏ qua cuốn sổ, viên chấp sự vung tay trái đập mạnh lên mặt đồng hồ cát bằng ngọc lưu ly đặt ở góc bàn.
Đây là cơ quan phong tỏa khẩn cấp của Tàng Bảo Các, một khi kích hoạt, toàn bộ cửa lớn bằng ngàn cân huyền thiết sẽ đóng sập xuống.
Gia chủ ép người quá đáng, thứ cho tiểu nhân đắc tội! Chuyện kho tộc phải để hội đồng Tộc nghị phán xét!
Chỉ cần cửa các sập xuống, lão sẽ câu giờ thành công, giữ lại mạng nhỏ chờ phe cánh của Nhị trưởng lão đến ứng cứu. Thế nhưng, tay lão chưa kịp chạm vào mặt ngọc lưu ly, một đạo phù lục màu lam nhạt đã xé gió dán chặt lên cổ tay. Thủy Trấn Phù bậc một thượng phẩm bùng nổ hàn khí lạnh buốt xương, lập tức đóng băng toàn bộ kinh mạch cánh tay trái của Lâm Xương khiến lão kêu lên thảm thiết, ngã vật ra đất.
Cùng lúc đó, Lâm Mặc vươn tay đoạt lấy cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập. Lực đạo va chạm giữa hàn khí của phù lục và hỏa trận dư âm khiến mặt bàn đá thanh thạch nứt toác thành hình mạng nhện. Chín viên hỏa linh thạch hạ phẩm khảm dưới trận nhãn vỡ vụn thành bột mịn, linh khí tức thì xì ra rít lên từng hồi.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng chế ngắt trận nhãn là Tàng Bảo Các đã mất đi ba thành năng lực phòng ngự vòng ngoài. Gia tộc sẽ phải trích xuất ít nhất năm trăm điểm công huân từ quỹ dự phòng để mời trận pháp sư tu bổ, đồng thời giảm lượng linh khí cung cấp cho đan phòng số hai. Tuy nhiên, Lâm Mặc hoàn toàn không bận tâm đến luồng linh khí đang xói mòn xung quanh.
Hắn lật tung cuốn sổ da thú, chỉ thẳng vào dòng ghi chép xuất kho ba trăm linh thạch hạ phẩm được ngụy trang dưới danh nghĩa mua sắm hạt giống linh dược. Chữ ký của quản sự chi thứ hai trên đó đang bốc lên những sợi hắc khí nhàn nhạt, hoàn toàn đồng nguyên với tà thuật của Huyết Sát Tông tại khu vực cấm địa.
Lâm Xương ôm cánh tay rũ liệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nát khi nhìn thấy sợi hắc khí tà ác kia. Lão vốn dĩ chỉ nghĩ đây là hành vi bòn rút kho tộc thông thường, tham lam chút lợi lộc từ việc làm giả sổ sách, đâu ngờ bản thân lại vô tình tiếp tay cho tà tu ngoại đạo.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, chấp sự Lâm Xương lạm quyền, tiếp tay cho ngoại địch làm hao tổn tài nguyên gia tộc, lập tức bãi miễn toàn bộ chức vụ.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố mệnh lệnh, đồng thời ném ra một sợi Phược Yêu Tố trói chặt tên chấp sự. Việc khui ra cuốn sổ dính hắc khí này đã chính thức nâng tầm tội danh từ tham ô nội bộ thành phản bội gia tộc, tạo thành vật chứng sắc bén nhất chuẩn bị tước đoạt toàn bộ quyền lực của chi thứ hai trong buổi Tộc nghị sáng ngày mai.
Lâm Mặc lật tung cuốn Sổ Đăng Ký bằng da thú ố vàng. Bên cạnh hắn, Lâm Xương đang co quắp, cánh tay trái bị hàn khí từ trận nhãn phản phệ đóng băng cứng ngắc. Thần thức lướt qua những dòng chữ chi chít, đồng tử vị gia chủ khẽ co rút. Ba vạn linh thạch hạ phẩm, cộng thêm năm mươi cân Tử Lôi Sa, toàn bộ xuất kho dưới danh nghĩa tu bổ cấm chế sườn núi phía Tây. Khoản thâm hụt khổng lồ này dư sức bồi dưỡng ba gã Trúc Cơ kỳ, nay lại chảy thẳng vào túi Huyết Sát Tông.
Trên đỉnh đầu, Bát Quái Tỏa Viêm Trận khẽ ong lên. Ba đường trận văn nứt nẻ sau dư chấn đang điên cuồng rút cạn linh khí từ mạch ngầm dưới chân để tự chữa lành. Việc cưỡng ép phá vỡ lớp bảo hộ khiến Lâm gia phải trả giá bằng một nhánh linh mạch phụ bị héo rút. Tổn thất này cần ít nhất năm trăm linh thạch hạ phẩm mới mong vãn hồi. Đúng lúc này, một giọng nói chói tai xé toạc màn đêm.
"Gia chủ! Ngài tự tiện đả thương người canh giữ Tàng Bảo Các, chẳng lẽ muốn phớt lờ quy củ tổ tông?" Từ mạn sườn núi, quản sự Lâm Uyên dẫn theo sáu gã hộ vệ thân tín hùng hổ lao tới. Gã mặc cẩm bào thêu chỉ vàng, tay phải siết chặt tấm Ngọc Phù Mở Kho cấp hai. Ánh mắt gã lướt qua viên chấp sự đang gục ngã, lóe lên tia xảo trá. Kẻ này vốn định đến rút linh thạch để xóa dấu vết, không ngờ lại bắt gặp cảnh này.
Lâm Uyên lập tức muốn mượn cớ quy chụp tội danh bạo hành đồng tộc. Gã điên cuồng rót linh lực hệ mộc vào ngọc phù, hòng kích hoạt Bát Quái Tỏa Viêm Trận nhằm nhốt bỉ nhân lại bên ngoài kho. Tám cột lửa đỏ rực từ lòng đất phụt lên, đan xen thành một cái lồng giam rực rỡ bủa vây lấy Lâm Mặc. Hơi nóng hầm hập thiêu đốt những chiếc lá trúc xung quanh thành tro bụi trong chớp mắt.
Khóe môi Lâm Mặc nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. Thần thức Trúc Cơ kỳ hóa thành một thanh kiếm vô hình, chém thẳng vào mắt trận trung tâm. Tấm ngọc phù trong tay Lâm Uyên kêu "răng rắc" rồi nứt toác. Trận pháp mất khống chế, ngọn lửa tản đi. Thấy tình thế bất lợi, tên quản sự cắn răng đổi ứng biến. Gã vỗ túi trữ vật, phóng ra ba cây Huyết Hồn Châm đen ngòm, tỏa ra mùi tanh tưởi đặc trưng của tà tu, nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Xương nhằm diệt khẩu.
"Dám dùng ma khí trước mặt ta?" Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay búng ra một đạo kiếm khí màu lam nhạt. Kiếm khí va chạm với Huyết Hồn Châm giữa không trung, tạo ra tiếng nổ xèo xèo gay gắt. Âm thanh vỡ vụn vang lên, ba cây châm hóa thành làn khói đen. Do pháp khí bổn mạng bị hủy, Lâm Uyên gánh chịu phản phệ tàn khốc. Không phải tổn thương thể xác thông thường, mà Thức Hải của gã trực tiếp rạn nứt. Hai hốc mắt gã rỉ ra thứ hắc ín hôi thối, thị lực vĩnh viễn bị tước đoạt, linh căn trong cơ thể nháy mắt héo úa như cây khô.
Kẻ tập kích ôm mặt gào thét thảm thiết, ngã lăn lộn trên nền đá thanh thạch. Lâm Mặc chậm rãi khép cuốn sổ lại, giơ cao trước mặt đám hộ vệ đang hoảng loạn. Hắn truyền vào một luồng linh lực, Sổ Đăng Ký lập tức tỏa ra ánh sáng chói lòa. Hình ảnh ba trang ghi chép mờ ảo lơ lửng giữa không trung, từng nét mực đỏ chót hiện rõ mồn một. Thậm chí, trên mặt giấy còn vương lại tia lôi điện mỏng manh của Tử Lôi Sa, chứng minh giao dịch vừa mới diễn ra cách đây không lâu.
"Quy củ tổ tông? Mở to cặp mắt chó của các ngươi ra mà nhìn!" Thanh âm của Lâm Mặc mang theo uy áp Trúc Cơ đè nặng lên mọi người. "Chi thứ hai lấy danh nghĩa gia tộc ứng trước tài nguyên, thực chất là dâng cho tà tu ngoại đạo. Vật chứng rành rành, kẻ nào dám tiến lên nửa bước bảo vệ tên phản nghịch này, ta lập tức dùng Thiết Luật thứ ba, băm vằn xương thịt tại chỗ!" Đám hộ vệ đồng loạt tái mặt. Vũ khí trên tay chúng rơi loảng xoảng xuống đất, lùi lại co cụm vào nhau, câm như hến.
Bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng rên rỉ tàn tạ của tên quản sự mù lòa. Lâm Mặc lôi ra một khối lệnh tiễn màu đỏ thẫm, cắm phập vào khe hở trên vách đá Tàng Bảo Các. Một đạo kết giới hình mai rùa ầm ầm giáng xuống, phong tỏa vĩnh viễn lối vào. "Truyền lệnh của ta. Tước bỏ chức vụ của Lâm Uyên, phế nhân này sẽ bị giam vào hắc lao chờ xét xử. Hủy bỏ toàn quyền truy cập kho bạc của toàn bộ chi thứ hai."
Hắn gằn từng chữ, âm ba dội vào vách núi truyền khắp nửa ngọn Tử Trúc Lĩnh. "Khoản nợ ba vạn linh thạch sẽ cấn trừ thẳng vào định mức đan dược và sản lượng linh điền của chúng trong mười năm tới. Từ giờ khắc này, cắt cử đội Chấp Pháp tinh nhuệ nhất canh gác nơi đây ngày đêm." Lâm Uyên nằm bẹp dưới đất, toàn thân run rẩy, triệt để hiểu rõ đại thế đã mất. Cuốn sổ kia giờ đây là thanh đao tử thần gác lên cổ cả một nhánh gia tộc.
Vị gia chủ trẻ tuổi thu hồi vật chứng vào túi trữ vật, ánh mắt sắc bén hướng về ngọn núi chính đang chìm trong sương mù dày đặc. Nguồn cung tài nguyên bị cắt đứt, pháp khí tà môn bị vỡ nát, mọi bí mật động trời liên kết cùng Huyết Sát Tông đã bị lột trần không thể vớt vát. Sáng mai, khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, hắn sẽ ném cuốn sổ này cùng nửa mảnh ngọc đầu lâu xuống bàn nghị sự, chính thức châm ngòi cho cuộc huyết tẩy khốc liệt nhất lịch sử Tử Trúc Tiên Tộc.
Tàng Bảo Các tọa lạc tại sườn núi, được bao bọc bởi một tầng hỏa linh lực mỏng manh của Bát Quái Tỏa Viêm Trận. Lúc này, trước cửa các, chấp sự Lâm Xương đang đi lại bồn chồn, trán rịn đầy mồ hôi lạnh. Lão vừa nhận được truyền âm phong tỏa từ đỉnh núi, trên tay vẫn khư khư ôm cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập bọc da thú. Ánh lửa từ đèn phù hắt lên khuôn mặt già nua, để lộ rõ vẻ luống cuống của kẻ đứng giữa hai dòng nước.
"Khởi bẩm gia chủ, ngài thực sự muốn phong ấn toàn bộ quyền hạn của chi thứ hai?"
Lâm Xương khom lưng nghênh đón, giọng nói run rẩy mang theo chút dò xét. Bàn tay lão vô thức siết chặt mép cuốn sổ, ánh mắt lấm lét nhìn quanh màn đêm mờ mịt.
"Canh ba đêm nay, quản sự của Nhị trưởng lão có hẹn đến rút ba trăm viên linh thạch hạ phẩm để trả nợ cho phường thị. Nếu đóng kho, bên kia e rằng sẽ làm ầm ĩ, ảnh hưởng đến uy tín giao thương của gia tộc."
Lâm Mặc không buồn đáp lời, trực tiếp vung tay phải ra. Lệnh bài khắc rồng cuộn dính vệt máu khô bị ném chát chúa lên mặt bàn đá thanh thạch. Âm thanh va chạm khô khốc khiến Lâm Xương giật nảy mình, vội vã lùi lại nửa bước.
"Lâm Chấn đã bị tước quyền, lệnh bài này nay chỉ là phế vật."
Lâm Mặc gằn giọng, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ trên tay viên chấp sự. Hắn tiến lên một bước, linh áp Trúc Cơ bùng nổ ép thẳng lên vai Lâm Xương khiến lão khuỵu một chân xuống đất.
"Mở trận nhãn ra. Ta muốn tự tay thay đổi ngọc giản khống chế Bát Quái Tỏa Viêm Trận."
Viên chấp sự nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Lão biết rõ thế lực của Nhị trưởng lão thâm căn cố đế, nếu hôm nay lão ngoan ngoãn giao ra trận nhãn, ngày mai kẻ bị ném xuống hắc lao rất có thể là lão. Lâm Xương chần chừ, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tìm cách thoái thác.
"Gia chủ bớt giận, trận nhãn Tàng Bảo Các liên kết trực tiếp với linh mạch ngầm. Nếu cưỡng chế thay đổi ngọc giản khống chế, hỏa khí sẽ phản phệ. Linh thạch dự trữ trong kho sẽ hao hụt ít nhất một thành để tự động ổn định lại trận văn."
"Một thành linh thạch đổi lấy sự an toàn của căn cơ gia tộc, đáng giá."
Lâm Mặc lạnh lùng phán quyết, không cho đối phương bất kỳ cơ hội phản bác nào. Hắn chỉ tay thẳng vào cuốn sổ da thú đang run rẩy trên tay Lâm Xương.
"Ghi vào sổ, hạch toán khoản hao hụt trận pháp này thành nợ công huân của chi thứ hai. Bắt đầu từ tháng sau, cắt giảm một nửa khẩu phần Tụ Khí Đan của toàn bộ tiểu bối luyện khí kỳ thuộc chi đó để bù đắp vào kho tộc."
Không đợi Lâm Xương phản ứng, Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một khối trận bàn hình bát giác chạm trổ hoa văn Tử Trúc. Hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt trận bàn. Sắc đỏ rực rỡ lập tức dung nhập vào từng đường nét trận văn, tỏa ra một luồng sinh cơ mộc thuộc tính thuần khiết. Hắn ấn mạnh khối trận bàn mộc thuộc tính vào hốc đá trung tâm cửa các.
Mộc sinh Hỏa, Bát Quái Tỏa Viêm Trận lập tức bùng lên dữ dội, cắn nuốt toàn bộ quyền khống chế cũ. Một tiếng nứt vang lên từ sâu trong vách đá, ngọc giản dự phòng mang khí tức của Nhị trưởng lão ẩn giấu bên trong trận nhãn vỡ vụn thành bột mịn. Cánh cửa Tàng Bảo Các phát ra tiếng ầm ĩ rồi đóng sập lại, khóa chặt mọi bí mật và tài nguyên bên trong.
Lâm Mặc cất bước rời đi, để lại Lâm Xương đang lẩy bẩy ghi chép từng dòng quyết định tàn nhẫn vào sổ. Trận pháp đã đổi chủ, đường lui của chi thứ hai tại kho tộc bị cắt đứt hoàn toàn. Nhưng cái giá phải trả là hỏa khí phản phệ đang âm thầm thiêu đốt một góc kinh mạch tay phải của hắn, đồng thời kho tộc chính thức hao hụt đi một lượng linh thạch không nhỏ ngay trước thềm đóng thuế cho Tông môn.
...ới hỏa mạch ngầm dưới đáy Tử Trúc Lĩnh. Nếu cưỡng chế hoán đổi quyền khống chế trong đêm, hỏa linh khí bạo động sẽ thiêu rụi ít nhất một phần mười lượng Tụ Khí Đan dự trữ bên trong. Gia chủ ngài mới nhậm chức, kho tàng khuyết thiếu lớn như vậy, sợ rằng các vị tộc lão sẽ dị nghị.
Lâm Xương cắn răng nói nốt nửa câu, mượn cớ quy củ gia tộc để tạo áp lực hòng giữ lại chút đường lui. Lão giấu nhẹm một bí mật chết người, đó là Nhị trưởng lão đã lén dung hợp một đạo tà phù vào sâu trong trận nhãn, hễ có thần thức lạ xâm nhập sẽ lập tức kích nổ.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, ngón tay búng ra một viên Thủy Linh Châu bậc hai. Viên châu tỏa ra hào quang lam nhạt, hóa thành một lớp thủy thuẫn bao bọc lấy cánh tay phải của hắn, trực tiếp đâm xuyên qua màn sáng trước cánh cửa gỗ lim. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên, ngọn lửa đỏ rực từ Bát Quái Tỏa Viêm Trận trào ra như mãnh thú, hung hăng cắn nuốt lớp sương mù. Hắn không hề lùi bước, thần thức Trúc Cơ ngưng tụ thành một mũi dùi vô hình, thô bạo xé rách lớp ngụy trang bên ngoài để tìm kiếm cốt lõi trận bàn.
Ngay khi thần thức chạm vào trung tâm, một luồng huyết sát chi khí đặc quánh bất ngờ phóng ra từ trận nhãn, men theo thần thức định cắn trả thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Đây chính là mưu kế mà Nhị trưởng lão để lại, dùng tà khí ẩn trong hỏa mạch để đánh úp kẻ phá trận. Nhận ra dị biến, Lâm Mặc lập tức thay đổi chiến thuật, tay trái bóp nát viên Thủy Linh Châu. Thủy linh lực tinh thuần bạo phát, tạo thành một vòng xoáy cuốn lấy luồng huyết sát trệch hướng, đâm sầm vào vách đá xanh bên cạnh.
Khối đá tảng nứt toác, rỉ ra thứ chất lỏng đen ngòm bốc mùi hôi thối. Cái giá phải trả cho pha ứng biến thô bạo này là ba đường trận văn trên cánh cửa Tàng Bảo Các đứt đoạn hoàn toàn. Linh khí nồng đậm bên trong kho bắt đầu rò rỉ ra ngoài, ước tính tổn thất linh lực tương đương với việc hao hụt ba trăm khối linh thạch hạ phẩm. Lâm Mặc mặc kệ sự xót xa trong lòng, năm ngón tay vặn mạnh một cái, lôi xệch khối ngọc giản khống chế màu đỏ sậm ra khỏi trận nhãn. Vật chứng quan trọng này rốt cuộc đã đổi chủ, triệt để tước đoạt quyền kiểm soát kho tàng của chi thứ hai.
"Ngươi dám lừa gạt ta."
Lâm Mặc đoạt lấy cuốn sổ da thú từ tay viên chấp sự đang run lẩy bẩy, lật nhanh đến những trang ghi chép xuất nhập gần nhất. Ánh mắt hắn lướt qua các con số, ngưng trọng tại một điểm đánh dấu bằng chu sa.
"Ba trăm linh thạch hạ phẩm này hoàn toàn không phải để trả nợ cho phường thị Đông Hải. Chữ ký nhận bằng linh lực ở đây có lẫn dao động tà khí, khớp hoàn toàn với tàn dư trên mảnh ngọc đầu lâu. Lâm Xương, ngươi thân là chấp sự giữ kho, lại hám lợi bao che cho hành vi rút ruột gia tộc, dâng tài nguyên mua sắm Huyết Sát Trận Kỳ cho ngoại đạo!"
Viên chấp sự nghe đến đây thì hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Lão vốn chỉ muốn giữ thái độ nước đôi, ăn hối lộ vài lọ bồi nguyên đan để nhắm mắt làm ngơ, nào ngờ sự việc lại liên quan đến tà tu tày trời. Lão vội vàng dập đầu bôm bốp xuống phiến đá, trán tứa máu tươi, miệng liên tục kêu oan cầu xin tha mạng.
"Ghi vào Sổ Công Huân của Chấp Pháp Đường. Chấp sự Lâm Xương tắc trách, thông đồng làm thất thoát tài nguyên, lập tức tước bỏ chức vụ. Phạt giáng xuống làm quặng nô tại mỏ linh thạch phía Bắc mười năm, tịch thu toàn bộ gia sản để bù đắp vào phần hỏa linh khí vừa rò rỉ."
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố quyết định gia tộc, phán quyết số phận của kẻ phản trắc. Hắn cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết của bản thân vẽ lại ba đường trận văn vừa đứt để tạm thời phong bế cửa kho, ngăn không cho linh khí tiếp tục thất thoát. Luồng tà khí từ vết nứt trên vách đá được hắn cẩn thận thu thập lại, dùng thần thức ép vào một khối linh thạch rỗng, đặt trở lại đúng vị trí của trận nhãn cũ.
Một cái bẫy liên hoàn kết hợp giữa Bát Quái Tỏa Viêm Trận và tà khí đã được giăng sẵn. Kẻ quản sự đến rút linh thạch vào canh ba đêm nay sẽ không nhận ra ngọc giản đã bị rút lõi. Chỉ cần gã chạm tay vào trận nhãn giả này, trận pháp sẽ tự động đảo ngược, mượn chính tà khí của gã để giam cầm gã đến chết. Lâm Mặc phất tay áo, thân ảnh chìm vào góc khuất sau rặng Tử Trúc, tĩnh lặng chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.
...với linh mạch ngầm dưới chân núi. Nếu không có ngọc giản đồng bộ của Nhị trưởng lão, cưỡng chế mở ra sẽ khiến hỏa khí bạo động, thiêu rụi toàn bộ đan dược và phù lục dự trữ ở tầng một.
Lão vừa run rẩy giải thích, ngón tay cái giấu kỹ dưới lớp tay áo rộng vừa âm thầm kết ra một đạo pháp ấn. Một vệt sáng đỏ sậm từ cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập rục rịch lóe lên, len lỏi dọc theo mép bìa da thú. Hiển nhiên viên chấp sự muốn mượn cớ linh lực bạo động để kích hoạt cấm chế tự hủy của trận pháp, nhằm thiêu rụi toàn bộ sổ sách, xóa sạch mọi dấu vết giao dịch mờ ám trước khi gia chủ kịp kiểm tra.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, thần thức Trúc Cơ kỳ nhạy bén tựa như tấm lưới vô hình lập tức bắt được luồng linh lực xao động dị thường kia. Hắn không chọn cách ngưng tụ mộc linh lực để trấn áp trực diện, bởi quy luật ngũ hành mộc sinh hỏa, càng dùng linh lực bản mạng ép xuống, Bát Quái Tỏa Viêm Trận sẽ càng mượn thế bùng phát dữ dội.
Thay vào đó, tay phải hắn lật úp, một giọt Tử Trúc Linh Dịch loãng đã được chuẩn bị sẵn liền búng thẳng vào rãnh nứt trên mặt bàn đá thanh thạch. Thanh khí tinh thuần mang theo đặc tính sinh trưởng bá đạo dung nhập thẳng vào mạch ngầm, lập tức mọc ra vô số rễ trúc hư ảo bằng linh lực. Những rễ trúc này ghim chặt lấy luồng hỏa linh lực Lâm Xương vừa lén lút câu thông, hút cạn sinh cơ của nó chỉ trong một cái chớp mắt.
Đạo hỏa quang trên cuốn sổ da thú đang nhen nhóm bỗng tắt ngấm giữa chừng khiến Lâm Xương hoảng loạn tột độ. Lão nhận ra vị gia chủ trẻ tuổi này không hề bị lời dọa nạt làm cho chùn bước, liền cắn răng thay đổi chiến thuật. Bỏ qua cuốn sổ, viên chấp sự vung tay trái đập mạnh lên mặt đồng hồ cát bằng ngọc lưu ly đặt ở góc bàn.
Đây là cơ quan phong tỏa khẩn cấp của Tàng Bảo Các, một khi kích hoạt, toàn bộ cửa lớn bằng ngàn cân huyền thiết sẽ đóng sập xuống.
Gia chủ ép người quá đáng, thứ cho tiểu nhân đắc tội! Chuyện kho tộc phải để hội đồng Tộc nghị phán xét!
Chỉ cần cửa các sập xuống, lão sẽ câu giờ thành công, giữ lại mạng nhỏ chờ phe cánh của Nhị trưởng lão đến ứng cứu. Thế nhưng, tay lão chưa kịp chạm vào mặt ngọc lưu ly, một đạo phù lục màu lam nhạt đã xé gió dán chặt lên cổ tay. Thủy Trấn Phù bậc một thượng phẩm bùng nổ hàn khí lạnh buốt xương, lập tức đóng băng toàn bộ kinh mạch cánh tay trái của Lâm Xương khiến lão kêu lên thảm thiết, ngã vật ra đất.
Cùng lúc đó, Lâm Mặc vươn tay đoạt lấy cuốn Sổ Đăng Ký Xuất Nhập. Lực đạo va chạm giữa hàn khí của phù lục và hỏa trận dư âm khiến mặt bàn đá thanh thạch nứt toác thành hình mạng nhện. Chín viên hỏa linh thạch hạ phẩm khảm dưới trận nhãn vỡ vụn thành bột mịn, linh khí tức thì xì ra rít lên từng hồi.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng chế ngắt trận nhãn là Tàng Bảo Các đã mất đi ba thành năng lực phòng ngự vòng ngoài. Gia tộc sẽ phải trích xuất ít nhất năm trăm điểm công huân từ quỹ dự phòng để mời trận pháp sư tu bổ, đồng thời giảm lượng linh khí cung cấp cho đan phòng số hai. Tuy nhiên, Lâm Mặc hoàn toàn không bận tâm đến luồng linh khí đang xói mòn xung quanh.
Hắn lật tung cuốn sổ da thú, chỉ thẳng vào dòng ghi chép xuất kho ba trăm linh thạch hạ phẩm được ngụy trang dưới danh nghĩa mua sắm hạt giống linh dược. Chữ ký của quản sự chi thứ hai trên đó đang bốc lên những sợi hắc khí nhàn nhạt, hoàn toàn đồng nguyên với tà thuật của Huyết Sát Tông tại khu vực cấm địa.
Lâm Xương ôm cánh tay rũ liệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nát khi nhìn thấy sợi hắc khí tà ác kia. Lão vốn dĩ chỉ nghĩ đây là hành vi bòn rút kho tộc thông thường, tham lam chút lợi lộc từ việc làm giả sổ sách, đâu ngờ bản thân lại vô tình tiếp tay cho tà tu ngoại đạo.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, chấp sự Lâm Xương lạm quyền, tiếp tay cho ngoại địch làm hao tổn tài nguyên gia tộc, lập tức bãi miễn toàn bộ chức vụ.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố mệnh lệnh, đồng thời ném ra một sợi Phược Yêu Tố trói chặt tên chấp sự. Việc khui ra cuốn sổ dính hắc khí này đã chính thức nâng tầm tội danh từ tham ô nội bộ thành phản bội gia tộc, tạo thành vật chứng sắc bén nhất chuẩn bị tước đoạt toàn bộ quyền lực của chi thứ hai trong buổi Tộc nghị sáng ngày mai.
Lâm Mặc lật tung cuốn Sổ Đăng Ký bằng da thú ố vàng. Bên cạnh hắn, Lâm Xương đang co quắp, cánh tay trái bị hàn khí từ trận nhãn phản phệ đóng băng cứng ngắc. Thần thức lướt qua những dòng chữ chi chít, đồng tử vị gia chủ khẽ co rút. Ba vạn linh thạch hạ phẩm, cộng thêm năm mươi cân Tử Lôi Sa, toàn bộ xuất kho dưới danh nghĩa tu bổ cấm chế sườn núi phía Tây. Khoản thâm hụt khổng lồ này dư sức bồi dưỡng ba gã Trúc Cơ kỳ, nay lại chảy thẳng vào túi Huyết Sát Tông.
Trên đỉnh đầu, Bát Quái Tỏa Viêm Trận khẽ ong lên. Ba đường trận văn nứt nẻ sau dư chấn đang điên cuồng rút cạn linh khí từ mạch ngầm dưới chân để tự chữa lành. Việc cưỡng ép phá vỡ lớp bảo hộ khiến Lâm gia phải trả giá bằng một nhánh linh mạch phụ bị héo rút. Tổn thất này cần ít nhất năm trăm linh thạch hạ phẩm mới mong vãn hồi. Đúng lúc này, một giọng nói chói tai xé toạc màn đêm.
"Gia chủ! Ngài tự tiện đả thương người canh giữ Tàng Bảo Các, chẳng lẽ muốn phớt lờ quy củ tổ tông?" Từ mạn sườn núi, quản sự Lâm Uyên dẫn theo sáu gã hộ vệ thân tín hùng hổ lao tới. Gã mặc cẩm bào thêu chỉ vàng, tay phải siết chặt tấm Ngọc Phù Mở Kho cấp hai. Ánh mắt gã lướt qua viên chấp sự đang gục ngã, lóe lên tia xảo trá. Kẻ này vốn định đến rút linh thạch để xóa dấu vết, không ngờ lại bắt gặp cảnh này.
Lâm Uyên lập tức muốn mượn cớ quy chụp tội danh bạo hành đồng tộc. Gã điên cuồng rót linh lực hệ mộc vào ngọc phù, hòng kích hoạt Bát Quái Tỏa Viêm Trận nhằm nhốt bỉ nhân lại bên ngoài kho. Tám cột lửa đỏ rực từ lòng đất phụt lên, đan xen thành một cái lồng giam rực rỡ bủa vây lấy Lâm Mặc. Hơi nóng hầm hập thiêu đốt những chiếc lá trúc xung quanh thành tro bụi trong chớp mắt.
Khóe môi Lâm Mặc nhếch lên nụ cười lạnh lẽo. Thần thức Trúc Cơ kỳ hóa thành một thanh kiếm vô hình, chém thẳng vào mắt trận trung tâm. Tấm ngọc phù trong tay Lâm Uyên kêu "răng rắc" rồi nứt toác. Trận pháp mất khống chế, ngọn lửa tản đi. Thấy tình thế bất lợi, tên quản sự cắn răng đổi ứng biến. Gã vỗ túi trữ vật, phóng ra ba cây Huyết Hồn Châm đen ngòm, tỏa ra mùi tanh tưởi đặc trưng của tà tu, nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Xương nhằm diệt khẩu.
"Dám dùng ma khí trước mặt ta?" Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay búng ra một đạo kiếm khí màu lam nhạt. Kiếm khí va chạm với Huyết Hồn Châm giữa không trung, tạo ra tiếng nổ xèo xèo gay gắt. Âm thanh vỡ vụn vang lên, ba cây châm hóa thành làn khói đen. Do pháp khí bổn mạng bị hủy, Lâm Uyên gánh chịu phản phệ tàn khốc. Không phải tổn thương thể xác thông thường, mà Thức Hải của gã trực tiếp rạn nứt. Hai hốc mắt gã rỉ ra thứ hắc ín hôi thối, thị lực vĩnh viễn bị tước đoạt, linh căn trong cơ thể nháy mắt héo úa như cây khô.
Kẻ tập kích ôm mặt gào thét thảm thiết, ngã lăn lộn trên nền đá thanh thạch. Lâm Mặc chậm rãi khép cuốn sổ lại, giơ cao trước mặt đám hộ vệ đang hoảng loạn. Hắn truyền vào một luồng linh lực, Sổ Đăng Ký lập tức tỏa ra ánh sáng chói lòa. Hình ảnh ba trang ghi chép mờ ảo lơ lửng giữa không trung, từng nét mực đỏ chót hiện rõ mồn một. Thậm chí, trên mặt giấy còn vương lại tia lôi điện mỏng manh của Tử Lôi Sa, chứng minh giao dịch vừa mới diễn ra cách đây không lâu.
"Quy củ tổ tông? Mở to cặp mắt chó của các ngươi ra mà nhìn!" Thanh âm của Lâm Mặc mang theo uy áp Trúc Cơ đè nặng lên mọi người. "Chi thứ hai lấy danh nghĩa gia tộc ứng trước tài nguyên, thực chất là dâng cho tà tu ngoại đạo. Vật chứng rành rành, kẻ nào dám tiến lên nửa bước bảo vệ tên phản nghịch này, ta lập tức dùng Thiết Luật thứ ba, băm vằn xương thịt tại chỗ!" Đám hộ vệ đồng loạt tái mặt. Vũ khí trên tay chúng rơi loảng xoảng xuống đất, lùi lại co cụm vào nhau, câm như hến.
Bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng rên rỉ tàn tạ của tên quản sự mù lòa. Lâm Mặc lôi ra một khối lệnh tiễn màu đỏ thẫm, cắm phập vào khe hở trên vách đá Tàng Bảo Các. Một đạo kết giới hình mai rùa ầm ầm giáng xuống, phong tỏa vĩnh viễn lối vào. "Truyền lệnh của ta. Tước bỏ chức vụ của Lâm Uyên, phế nhân này sẽ bị giam vào hắc lao chờ xét xử. Hủy bỏ toàn quyền truy cập kho bạc của toàn bộ chi thứ hai."
Hắn gằn từng chữ, âm ba dội vào vách núi truyền khắp nửa ngọn Tử Trúc Lĩnh. "Khoản nợ ba vạn linh thạch sẽ cấn trừ thẳng vào định mức đan dược và sản lượng linh điền của chúng trong mười năm tới. Từ giờ khắc này, cắt cử đội Chấp Pháp tinh nhuệ nhất canh gác nơi đây ngày đêm." Lâm Uyên nằm bẹp dưới đất, toàn thân run rẩy, triệt để hiểu rõ đại thế đã mất. Cuốn sổ kia giờ đây là thanh đao tử thần gác lên cổ cả một nhánh gia tộc.
Vị gia chủ trẻ tuổi thu hồi vật chứng vào túi trữ vật, ánh mắt sắc bén hướng về ngọn núi chính đang chìm trong sương mù dày đặc. Nguồn cung tài nguyên bị cắt đứt, pháp khí tà môn bị vỡ nát, mọi bí mật động trời liên kết cùng Huyết Sát Tông đã bị lột trần không thể vớt vát. Sáng mai, khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, hắn sẽ ném cuốn sổ này cùng nửa mảnh ngọc đầu lâu xuống bàn nghị sự, chính thức châm ngòi cho cuộc huyết tẩy khốc liệt nhất lịch sử Tử Trúc Tiên Tộc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.