Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 237: Lệnh Bài Tiến Vào Khu Vực Đó

Đăng: 04/08/2026 08:22 4,213 từ 1 lượt đọc
Mẩu sáp đỏ trong tay Lâm Mặc truyền đến một cỗ bạo liệt hỏa linh khí nhàn nhạt, tựa như than hồng chực chờ bùng cháy. Hắn dùng đầu ngón tay miết nhẹ, lớp sáp vỡ vụn, để lộ ra một sợi tơ mỏng màu vàng kim bên trong lõi. Đây hoàn toàn không phải tàn dư của trận pháp tự hủy thông thường, mà là Liệt Dương Phong Nê, một loại vật liệu phong ấn đặc thù chuyên dùng để bọc ngoài các loại hỏa phù giai đoạn Trúc Cơ của nhà họ Tôn. Sợi tơ vàng kia chính là linh dẫn, dùng để kích nổ từ xa thông qua thần thức, một thủ đoạn tàn độc nhằm xóa sạch mọi dấu vết hiện trường.


Tiếng bước chân dồn dập vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của nghị sự điện. Tam trưởng lão Lâm Đạo Uyên phụ trách quản lý nội khố vội vã bước vào, vạt áo bào xám vẫn còn vương vài vệt sương đêm. Lão nhìn lướt qua trận bàn phòng ngự đã vỡ nát thành từng mảnh vụn trên mặt đất, khóe miệng không nhịn được mà giật giật từng hồi.


Gia chủ, Bát Quái Tụ Linh Trận cứ thế mà phế bỏ sao? Giọng Lâm Đạo Uyên xót xa, ánh mắt dán chặt vào ba viên trung phẩm linh thạch đã nứt toác ở trung tâm mắt trận. Để khắc lại trận văn cốt lõi, kho tộc hiện tại căn bản không đào đâu ra đủ lượng Xích Đồng Tinh, trừ phi chúng ta bán tháo lô linh dược Trúc Diệp Thanh vừa thu hoạch tháng trước.


Lâm Mặc không đáp lời lão, chỉ lẳng lặng vung tay ném mẩu sáp đỏ lên chiếc bàn gỗ lim đã cháy sém một góc.


Tam trưởng lão, ngươi nhìn kỹ xem đây là thứ gì. Giọng nói của hắn lạnh lẽo, không mang theo nửa điểm chập chùng cảm xúc.


Lâm Đạo Uyên nhíu mày tiến lại gần, vừa vận linh lực lên đôi mắt để nhìn rõ, sắc mặt lão lập tức trắng bệch. Lão lùi lại nửa bước, ngón tay run rẩy chỉ vào sợi tơ vàng còn sót lại.


Liệt Dương Phong Nê, lại còn có ký hiệu hỏa vân ẩn chìm thế kia, đây là đồ vật hộ thân cốt lõi của tu sĩ nội tộc Tôn gia! Tại sao thứ này lại xuất hiện ở ngay trung tâm nghị sự điện của chúng ta?


Đó chính là điều ta muốn hỏi ngươi. Lâm Mặc bước tới một bước, uy áp Luyện Khí đại viên mãn mơ hồ tỏa ra, gắt gao khóa chặt lấy vị trưởng lão quản khố. Tháng trước, toàn bộ phù lục và đan dược nhập về từ hắc thị Nam Cương đều do một tay ngươi đích thân kiểm duyệt. Vật liệu nổ mang đậm khí tức Tôn gia thế này, làm sao có thể qua mắt được trạm gác Dược Viên để tuồn vào tận đỉnh núi?


Trán Lâm Đạo Uyên rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Lão vốn bản tính cẩn trọng, lúc nào cũng lo sợ hao hụt tài nguyên tộc, nay bị chất vấn trực tiếp liền sinh ra tâm lý muốn thoái thác trách nhiệm.


Gia chủ minh xét, sổ sách nội khố ghi chép rành rành, ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ vật phẩm mang hỏa thuộc tính nào nhập kho mà chưa qua ba lần phá giải cấm chế. Trừ phi có kẻ dùng linh khí hệ thủy cường hành bao bọc lấy nó để lọt qua cửa kiểm tra của Tụ Thủy Trận ở chân núi, mà loại thủ đoạn này tu sĩ Luyện Khí trung kỳ tuyệt đối không làm được.


Lâm Mặc híp mắt, thần thức đảo qua mẩu sáp một lần nữa. Lời của Lâm Đạo Uyên không phải không có lý, bởi trận pháp rà soát của Lâm gia vốn được thiết lập để bài xích tà khí Yêu Cốc, đối với linh lực ngũ hành thông thường lại có phần nới lỏng. Kẻ đứng sau đã mượn cớ Yêu Cốc tập kích để che giấu đi sự can thiệp của Tôn gia, một chiêu mượn đao giết người cực kỳ hoàn mỹ.


Đình chỉ toàn bộ chức vụ của nhóm chấp sự kiểm hàng tại phường thị, phạt trích bổng lộc ba năm, đồng thời ghi nợ mỗi người hai trăm điểm công huân. Lâm Mặc lạnh lùng ban bố lệnh phạt, trực tiếp cắt ngang dòng suy nghĩ biện minh của đối phương. Từ giờ khắc này, nội khố phong tỏa cục bộ. Bất kỳ ai muốn xuất ra linh thạch hay pháp khí trên cấp một thượng phẩm, đều phải có huyết ấn của ta và sự đồng thuận của hai vị trưởng lão.


Lâm Đạo Uyên khẽ cắn môi, dẫu xót xa cho quyền lực quản khố bị thu hẹp, nhưng trước bằng chứng rành rành, lão không dám hé răng phản bác. Lão đành cúi đầu chắp tay nhận mệnh, ánh mắt không giấu được vẻ lo âu về khoản thâm hụt khổng lồ sắp tới của gia tộc.


Còn về trận bàn phòng ngự. Lâm Mặc quay người, ánh mắt lướt qua đống đổ nát ngổn ngang. Mở tầng thứ hai của Bí Khố, lấy ra khối Huyền Vũ Quy Giáp tàn khuyết để thế chỗ. Gia tộc hiện tại không thể dùng linh thạch mua vật liệu sửa trận, chỉ có thể lấy nội tình trăm năm ra chống đỡ mười ngày tới.


Quyết định này vừa thốt ra, Lâm Đạo Uyên suýt nữa cắn phải lưỡi. Huyền Vũ Quy Giáp là di vật của vị gia chủ Trúc Cơ đời thứ hai để lại, dù đã nứt mẻ nhưng vẫn là pháp bảo trấn tộc, dùng một lần liền hao mòn một phần linh tính vĩnh viễn. Mang nó ra làm trận nhãn tạm thời, cái giá phải trả đối với căn cơ Lâm gia thực sự quá mức đau xót.


Chưa để lão kịp lên tiếng khuyên can, mẩu Liệt Dương Phong Nê trên bàn bỗng nhiên rung lên bần bật. Sợi tơ vàng bên trong lõi sáp đột ngột bốc cháy không cần linh lực dẫn dắt, hóa thành một làn khói mỏng tanh màu đỏ thẫm, uốn éo bay vút về phía vách tường phía Đông của nghị sự điện.


Sắc mặt Lâm Mặc kịch biến. Hắn lập tức bấm pháp quyết, vung tay đánh ra một đạo thủy tiễn hòng dập tắt làn khói, nhưng thứ khói đỏ kia hoàn toàn vô hình vô tướng, trực tiếp xuyên qua bức tường linh lực của hắn mà bay thẳng ra ngoài màn đêm.


Không ổn, đây không phải linh dẫn kích nổ, mà là Tỏa Hồn Hương! Lâm Mặc nghiến răng, sát cơ bùng nổ trong đáy mắt. Bọn chúng cố tình để lại mẩu sáp này không phải do sơ suất, mà là mồi nhử để đánh dấu thần thức của người phá trận, tọa độ của nghị sự điện lúc này đã bị bộc lộ hoàn toàn.


Lâm Đạo Uyên trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi chân già nua khụy xuống một nửa, cố gắng chống đỡ luồng thần thức sắc bén của gia chủ. Lão cắn chặt khớp hàm, bàn tay giấu trong tay áo gắt gao nắm lấy một viên ngọc giản màu thanh thiên.


Gia chủ minh xét, tháng trước Dược Viên quả thật có nhập một lô Hắc Nê từ chợ đen để bón thúc cho gốc Tử Trúc, nhưng toàn bộ đều do đích thân lão hủ dùng Khu Vực Phù kiểm tra. Tuyệt đối không có bất kỳ dao động hỏa linh khí nào lọt qua được cửa ải của Tụ Linh Trận.


Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, bước chân khẽ dịch chuyển, đạp lên một vệt trận văn còn sót lại trên nền đá sứt mẻ. Lập tức, một cỗ mộc linh lực từ dưới lòng đất bốc lên, hóa thành những sợi tơ vô hình trói chặt lấy luồng linh khí đang chấn động quanh người Tam trưởng lão.


Nếu đã kiểm tra kỹ lưỡng, vậy tại sao ngọc giản ghi chép xuất nhập trong tay áo ngươi lại đang rung lên? Giao Ngọc Giản Tuần Tra ra đây.


Sắc mặt Lâm Đạo Uyên trắng bệch, luồng linh lực bảo vệ tâm mạch bất giác rối loạn. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong của danh dự mạch nhánh, lão cắn răng, lén luồn một tia thần thức mang theo hỏa độc định thiêu hủy dòng ghi chép cuối cùng bên trong ngọc giản.


Nhưng Lâm Mặc đã sớm đề phòng sự chột dạ của kẻ quản khố. Hắn vung tay áo, một đạo thanh quang từ Tử Trúc Linh Dịch dung nhập vào thần thức, hóa thành một thanh gai nhọn đâm thẳng vào mi tâm Lâm Đạo Uyên.


Ánh mắt Tam trưởng lão dại đi, linh lực toàn thân ngưng trệ, ngọc giản thanh thiên tuột khỏi những ngón tay khô héo rơi thẳng xuống nền gạch. Lão lảo đảo lùi lại, ôm lấy trán, thức hải truyền đến một trận đau đớn kịch liệt khiến tu vi Luyện Khí tầng tám mơ hồ có dấu hiệu rớt xuống tầng bảy.


Lâm Mặc phất tay hút lấy Ngọc Giản Tuần Tra, rót thần thức vào bên trong dò xét. Những dòng chữ bằng linh quang lập lòe hiện lên, ghi rõ ngày giờ xuất nhập, nhưng ở canh ba đêm qua lại có một khoảng trống bị xóa mờ bằng thủ pháp cực kỳ vụng về.


Ngươi dung túng cho chất tử Lâm Đạo Khang bỏ qua bước thanh tẩy linh khí, lén mang Hắc Nê vào Dược Viên để ăn bớt tiền chênh lệch. Ngươi có biết, chính sự tư lợi ngu xuẩn này đã tạo cơ hội cho Tôn gia gài Liệt Dương Phong Nê vào gốc linh mạch không?


Giọng nói của Lâm Mặc vang lên giữa nghị sự điện trống trải như sấm sét giữa trời quang. Lâm Đạo Uyên triệt để sụp đổ, hai đầu gối nện mạnh xuống nền đá, toàn thân run rẩy không thốt nên lời. Lão chỉ muốn che giấu tội tham ô vặt vãnh của nhánh mình, nào ngờ lại rước sói vào nhà, suýt chút nữa táng tẫn cả cơ nghiệp tổ tông.


Truyền lệnh của ta, bãi miễn chức vụ Quản khố của Tam trưởng lão, giam lỏng tại Hối Lỗi Các. Chi thứ ba bị phạt trừ ba vạn điểm công huân, cắt toàn bộ bổng lộc trong vòng năm năm tới để đền bù tổn thất trận pháp.


Lâm Mặc giơ cao Ngọc Giản Tuần Tra, bóp nát một góc để niêm phong vĩnh viễn đoạn ký ức tội lỗi bên trong. Quyết định này đồng nghĩa với việc chi thứ ba sẽ hoàn toàn mất đi tiếng nói trong tộc nghị, tài nguyên tu luyện của hàng chục con em sẽ bị cắt đứt, một cái giá đắt đỏ đến mức khiến Lâm Đạo Uyên rên rỉ một tiếng rồi ngất lịm đi.


Từ giờ khắc này, lập tức phong tỏa toàn bộ Dược Viên ở hậu sơn, khởi động Bế Môn Tỏa Mạch Trận. Bất kỳ kẻ nào không mang lệnh bài hạch tâm của gia chủ mà bước vào nửa bước, giết tại chỗ không cần bẩm báo.


Một gã chấp sự đứng tuổi bước ra từ góc tối, cúi rạp người nhận lệnh nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ. Phong tỏa Dược Viên lúc này, hai mẫu Trúc Diệp Thanh sắp đến kỳ thu hoạch sẽ không có người tưới tắm linh tuyền, linh dược chắc chắn sẽ héo úa quá nửa, gia tộc sẽ mất trắng sáu ngàn khối hạ phẩm linh thạch.


Đây là cái giá chúng ta buộc phải trả để thanh lọc triệt để tà khí của Tôn gia còn sót lại trong linh mạch. Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang lời can ngăn chưa kịp thốt ra của gã chấp sự, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vào nửa viên ngọc giản đang tỏa ra một luồng khí tức u ám.


Bởi vì ở dòng ghi chép cuối cùng vừa được khôi phục, kẻ mở cổng trận pháp cho Lâm Đạo Khang mang hàng vào không phải là đệ tử tuần tra thông thường. Ký hiệu lưu lại trên vật chứng là hình ảnh một nửa vầng trăng khuyết màu đỏ máu, biểu tượng độc quyền trên Huyết Tinh Bài của Đội trưởng Chấp Pháp Đường Lâm Bá Đồ.


"Truyền lệnh của ta!" Giọng Lâm Mặc vang lên như sấm nổ giữa đại điện, cắt ngang sự im lặng nghẹt thở. "Lập tức phong tỏa Dược Viên. Chấp Pháp Đường xuất động, bắt giữ Lâm Đạo Khang. Bất luận kẻ nào dám can ngăn, đồng tội phản tộc!"


Lâm Đạo Uyên nghe xong lời này liền mềm nhũn hai chân, quỳ gục xuống nền đá lạnh lẽo. Tấm ngọc giản ghi chép sổ sách tuần tra trên tay lão rơi loảng xoảng, mặt ngọc nứt ra một đường dài. Những nét chữ bị tẩy xóa bằng linh lực thủy thuộc tính giờ đây dưới uy áp của Lâm Mặc đã tróc lớp ngụy trang, hiện rõ từng khoản giao dịch chợ đen. Lão không ngờ đứa cháu trai Đạo Khang vì tham ô ba trăm khối hạ phẩm linh thạch, vậy mà dám tiếp tay cho Tôn gia gài vật liệu nổ vào ngay trên linh mạch.


Đúng lúc này, một luồng linh lực cuồng bạo bỗng xé toạc tấm bình phong ngoài cửa điện. Lâm Đạo Khang vốn túc trực bên ngoài chờ bẩm báo sự vụ, vừa nghe lệnh bắt giữ đã biết sự tình bại lộ. Hắn cắn răng vung tay vỗ mạnh vào túi trữ vật, ba tấm Hỏa Vân Phù lập tức bốc cháy rực rỡ.


"Gia chủ, là ngài ép ta!" Lâm Đạo Khang gầm lên, sát cơ lóe lên trong đáy mắt.


Hỏa linh khí ngưng tụ thành ba luồng hỏa nhận chói lóa, mang theo nhiệt độ kinh người chém thẳng về phía ngực Lâm Mặc. Thế nhưng, mục tiêu thực sự của hắn hoàn toàn không phải là gia chủ. Ngay khi hỏa nhận vừa rời tay, mũi chân Lâm Đạo Khang đã điểm mạnh xuống mặt đất, mượn lực xoay người lao vút về phía góc tây bắc của đại điện. Nơi đó có một vết nứt của Bát Quái Tụ Linh Trận nối thẳng ra cấm địa sau núi.


Thần thức Luyện Khí đại viên mãn của Lâm Mặc tinh tế tựa như mạng nhện, nháy mắt đã nhìn thấu ý đồ dương đông kích tây này. Hắn hừ lạnh một tiếng, căn bản không thèm né tránh ba đạo hỏa nhận đang lao tới. Bàn tay phải của Lâm Mặc bóp nát một viên linh thạch, trực tiếp truyền linh lực vào mặt dây chuyền ngọc tủy trên cổ.


Một lớp quang tráo màu xanh lục nhạt mang theo sinh khí bừng nở, dễ dàng nuốt chửng ngọn lửa nóng rực. Cùng lúc đó, tay trái Lâm Mặc vung lên, một thanh Thanh Mộc Trận Kỳ bay vút ra, cắm phập xuống đúng vị trí mắt trận góc tây bắc. Trận văn trên sàn đá nháy mắt sáng rực, đan chéo thành một tấm lưới linh lực phong tỏa hoàn toàn không gian trốn chạy.


Lâm Đạo Khang đâm sầm vào vách ngăn vô hình, sắc mặt trắng bệch khi nhận ra đường lui đã đứt. Hắn biết rõ nếu bị bắt sống sẽ phải vào Hắc Hỏa Động chịu hình phạt luyện hồn. Không chút do dự, bàn tay hắn đột ngột thò vào trong áo, bóp nát một viên Hắc Đan to bằng quả nhãn.


Một cỗ chướng khí màu đen kịt, mang theo mùi tanh tưởi của đầm lầy Nam Cương ồ ạt trào ra. Đám chướng khí này không nhắm vào người, mà trực tiếp bám lấy các đường nét trận văn trên sàn đá, điên cuồng ăn mòn linh mạch đang chảy bên dưới. Sự chuyển đổi chiến thuật này vô cùng hiểm độc, ép Lâm Mặc phải lựa chọn giữa việc bắt người hay cứu lấy phần lõi trận pháp vừa được phục hồi.


Ánh mắt Lâm Mặc sắc như dao, quyết đoán từ bỏ việc thu hồi linh lực. Hắn cắn răng kích hoạt toàn bộ uy năng của Thanh Mộc Trận Kỳ, cưỡng ép rút đi mộc linh khí từ mảnh linh điền thượng phẩm gần nhất ở Đông điện. Cán cờ kêu lên những tiếng răng rắc chói tai, bề mặt gỗ vỡ nát thành từng mảnh vụn, nhưng cũng thành công hút sạch toàn bộ độc khí vào bên trong lõi trận.


Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Linh thổ tại mười mẫu linh điền Đông điện lập tức khô cằn, ít nhất ba năm tới không thể gieo trồng bất kỳ loại linh dược nào trên cấp một. Đổi lại, chướng khí tan đi, hàng chục sợi đằng mộc từ dưới sàn đá vọt lên, siết chặt lấy tứ chi của Lâm Đạo Khang, ghim chặt hắn xuống nền điện lạnh lẽo.


Từ trong vạt áo của kẻ phản đồ rơi ra một miếng Huyết Ngọc Truyền Âm. Bề mặt ngọc bội vẫn còn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt, chứng tỏ một luồng thần thức từ bên ngoài Tôn gia vẫn đang âm thầm theo dõi diễn biến bên trong đại điện. Lâm Mặc lạnh lùng bước tới, dùng mũi giày đạp lên miếng ngọc, nhưng không vội nghiền nát.


"Gia chủ, là ta quản giáo không nghiêm, xin ngài khai ân giữ lại cho nó một mạng." Lâm Đạo Uyên run rẩy dập đầu, giọng nói khản đặc mang theo sự tuyệt vọng. "Khố phòng chi thứ ba nguyện xuất ra mười vạn điểm công huân để đền bù tổn thất cho linh điền."


Lâm Mặc cúi xuống nhặt miếng Huyết Ngọc lên, ánh mắt lướt qua đám trưởng lão đang đứng im như ve sầu mùa đông.


"Thu hồi toàn bộ chìa khóa nội khố của Tam trưởng lão. Từ giờ phút này, chi thứ ba bị tước quyền tham gia phân chia đan dược hàng tháng. Lâm Đạo Khang phế bỏ đan điền, giam vào đáy Tử Trúc Uyên." Lâm Mặc dõng dạc ban bố quyết định, đồng thời giơ cao miếng ngọc bội đang phát sáng. "Tôn gia đã thích nghe lén, vậy chúng ta sẽ dùng chính vật này để gửi cho bọn chúng một phần đại lễ."


Luồng chướng khí hắc ám từ Hắc Đan vừa bùng lên, mang theo mùi hủ thi tanh tưởi lao thẳng về phía cửa đại điện. Lâm Mặc không lùi nửa bước, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một tấm Thanh Mộc Tịnh Tà Phù. Bùa chú bốc cháy trên không trung, hóa thành một màn ánh sáng xanh biếc mang theo sinh cơ mãnh liệt bao phủ lấy toàn bộ không gian. Chướng khí va chạm với mộc linh lực liền phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, nhưng độc tính của Hắc Đan hiển nhiên vượt xa dự tính, bắt đầu cắn nuốt ngược lại linh quang của lá bùa. Lâm Mặc hừ lạnh, đầu ngón tay điểm thẳng vào trung tâm tàn trận dưới mặt đất, mượn lấy một tia địa mạch linh khí cuối cùng còn sót lại để gia trì.


Ánh sáng xanh bùng lên dữ dội, triệt để thanh tẩy luồng khí độc thành những giọt nước đen ngòm rơi rớt xuống nền đá. Bất quá, cái giá phải trả là ba cây cột trụ bằng gỗ lim ngàn năm chống đỡ mái vòm đã bị ăn mòn mất một nửa, linh tính hoàn toàn tiêu tán, báo hiệu một khoản chi phí tu sửa khổng lồ. Đạo Khang nhân cơ hội tầm nhìn hỗn loạn, cắn nát đầu lưỡi định thi triển Huyết Độn Thuật để thoát thân. Nhưng thần thức của Lâm Mặc sớm đã khóa chặt từng luồng linh lực chấn động xung quanh hắn.


Một cỗ uy áp uyên thâm mượn lực từ tàn trận giáng thẳng xuống đỉnh đầu gã chấp sự. Đạo Khang kêu lên một tiếng thảm thiết, hai đầu gối vỡ nát, quỳ rạp xuống vũng nước độc. Kinh mạch toàn thân hắn bị mộc linh lực xâm nhập, phong bế triệt để đan điền, biến hắn thành một phế nhân không thể nhúc nhích. Khối ngọc giản ghi chép sổ sách hắc thị trong ngực hắn rơi ra, vỡ thành hai mảnh, triệt để phơi bày từng dòng giao dịch dơ bẩn với Tôn gia.


Giao ra bản đồ bố trí khối thuốc nổ, ta có thể giữ lại cho ngươi một tia tàn hồn để luân hồi. Giọng Lâm Mặc vang lên đều đều, không mang theo sát khí nhưng lại lạnh lẽo thấu xương.


Đạo Khang run rẩy, khóe miệng trào ra bọt máu đen ngòm, ánh mắt ngập tràn vẻ tuyệt vọng nhưng vẫn cố chấp bấu víu lấy tia hy vọng cuối cùng. Khối Liệt Dương Lôi kia đã được liên kết với nhịp tim của ta, nếu ngài giết ta, bùa nổ sẽ lập tức bị kích hoạt.


Ngươi nghĩ Tôn gia sẽ tin tưởng giao quyền sinh sát một mẻ lưới lớn như vậy cho một kẻ phản bội ngoại tộc sao? Lâm Mặc bước tới, mũi giày giẫm lên mảnh ngọc giản vỡ nát. Hắn vung tay đánh ra một đạo pháp quyết, rút thẳng một giọt tinh huyết từ mi tâm Đạo Khang, nhỏ lên mẩu sáp đỏ Liệt Dương Phong Nê vừa thu được lúc trước. Sợi tơ vàng bên trong mẩu sáp không hề có phản ứng dung hợp với huyết mạch của Đạo Khang, chứng tỏ lời đe dọa vừa rồi chỉ là trò lừa bịp tuyệt vọng.


Sắc mặt Đạo Khang xám ngoét, biết mình đã đánh mất lá bài tẩy duy nhất. Hắn thò tay vào vạt áo rách nát, khó nhọc móc ra một viên Định Mạch Châu màu xám tro, bề mặt chi chít những vết nứt nhỏ. Đây là pháp khí chỉ đường Tôn gia giao cho ta, khối Liệt Dương Lôi được chôn ở rễ chính của cây Tử Trúc ngàn năm tại cấm địa.


Nghe đến hai chữ cấm địa, sắc mặt Tam trưởng lão Lâm Đạo Uyên trắng bệch như tờ giấy. Lão lảo đảo lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Cấm địa là nơi cất giữ linh căn bản nguyên của toàn tộc, nếu bị nổ tung, linh mạch Nam Cương này sẽ triệt để sụp đổ. Đạo Uyên vội vã tiến lên, chắp tay khom lưng, giọng nói mang theo sự hoảng loạn xen lẫn ý đồ trốn tránh trách nhiệm.


Gia chủ, việc canh gác cấm địa thuộc về đội tuần tra của Nhị trưởng lão, nội khố chúng ta hoàn toàn không cấp phát lệnh bài tiến vào khu vực đó. Hắn có thể mang thuốc nổ vào, chắc chắn có kẻ nội ứng mở đường.


Lâm Mặc không buồn nhìn đến vẻ hoảng hốt của lão, trực tiếp dùng linh lực thu lấy viên Định Mạch Châu đang nhấp nháy ánh sáng đỏ tử vong. Truyền lệnh của ta, phế bỏ tu vi của Đạo Khang, treo ngược trước cổng Chấp Pháp Đường răn đe toàn tộc. Khối ngọc giản vỡ này giao cho Hình phạt đường tra xét từng cái tên liên quan.


Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm quét qua toàn bộ những người còn lại trong điện. Từ giờ khắc này, kích hoạt trạng thái phong thành, đổi luật tuần tra sang cấp bậc cao nhất là Tử Trúc Tuyệt Sát Trận. Toàn bộ đệ tử canh gác cấm địa bị tước ngọc bài, phạt bổng lộc ba năm, giam lỏng tại chỗ chờ thẩm vấn. Tam trưởng lão, ngươi lập tức mở khố phòng, lấy ra ba viên Mộc Linh Tinh hạch tâm để chuẩn bị đắp vào linh mạch, hao tổn này sẽ trừ thẳng vào quỹ công huân của mạch nhánh các ngươi vì tội lơi lỏng kiểm duyệt vật tư.


Lâm Đạo Uyên cắn răng vâng mệnh, trong lòng thầm khóc ròng vì khoản nợ công huân khổng lồ vừa giáng xuống đầu chi thứ ba. Lâm Mặc nắm chặt viên Định Mạch Châu trong lòng bàn tay, cảm nhận nhiệt độ bên trong pháp khí này đang tăng lên từng nhịp. Khối thuốc nổ chôn dưới rễ Tử Trúc đã bị kích hoạt đếm ngược thông qua trận pháp từ xa của Tôn gia, thời gian còn lại không quá nửa canh giờ. Bí mật về cội nguồn linh dịch của gia tộc giờ đây đã nằm ngay trên miệng núi lửa. Hắn xoay người bước nhanh ra khỏi đại điện hoang tàn, ánh mắt hướng thẳng về phía đỉnh núi mờ sương, nơi trận chiến thực sự bảo vệ huyết mạch Lâm gia chỉ vừa mới bắt đầu.

0