Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 249: Tử Huyết Chú Vào Túi Càn Khôn

Đăng: 05/08/2026 09:13 3,466 từ 1 lượt đọc
Sương đêm Tử Trúc Lĩnh chưa kịp tan, hai chiếc linh chu cấp hai mang huy hiệu lá trúc đã thả neo tại bình đài Tây Bắc. Lâm Mặc đứng trên đài cao, hắc y phiêu động trong gió mang theo mùi Hóa Thi Phấn gay mũi từ phía linh điền vọng lại. Khóe môi hắn vẫn còn vương chút vị tanh ngọt của máu đen, nhưng thần sắc lạnh lùng không để lộ nửa phần suy yếu. Ngay khi lệnh phong tỏa Bí Khố vừa ban ra, toàn bộ đội ngũ vận tiêu đã bị gọi dậy giữa đêm, bầu không khí trên bình đài căng cứng như dây cung.


Lâm Đạo Tín, chấp sự phụ trách đội thuyền, trán rịn mồ hôi lạnh dâng lên một cuốn ngọc giản ghi chép hóa đơn. Lão lén liếc nhìn sắc mặt nhợt nhạt của gia chủ, bàn tay bưng khay gỗ khẽ run rẩy.


Bẩm gia chủ, ba mươi rương Huyết Sâm khô và hai trăm bình Tụ Khí Đan đã chất đủ lên khoang thuyền số hai. Nhưng lệnh phong tỏa Bí Khố tầng hai ban ra quá gấp, chuyến này e rằng không đủ đan dược bổ khí dự phòng nếu trận pháp linh chu bị công kích giữa đường.


Lâm Mặc không đáp, thần thức cường đại trực tiếp đảo qua cuốn ngọc giản. Hắn khẽ nhướng mày, ánh mắt như móng vuốt chim ưng găm chặt vào nếp nhăn trên trán lão chấp sự.


Đạo Tín, từ khi nào định mức áp tải của Linh Dược Các lại lẫn vào ba rương Huyền Thiết Quặng?


Lâm Đạo Tín giật thót, hai đầu gối mềm nhũn quỳ rạp xuống mặt sàn gỗ bọc đồng. Lão vốn định kẹp thêm chút quặng mỏ của chi thứ tư mang đến phường thị Trung Châu bán chui kiếm lời, bù đắp lại tổn thất công huân mấy tháng trước. Lão không ngờ gia chủ đang trọng thương mà vẫn tra xét gắt gao đến vậy.


Là thuộc hạ sơ suất, trạm trung chuyển báo rằng mỏ phía Nam tiện đường nên gộp chung chuyến. Xin gia chủ minh xét, thuộc hạ tuyệt đối không dám bớt xén tài nguyên kho tộc.


Lâm Mặc lười vạch trần tâm tư vặt vãnh này. Hắn cất bước đi thẳng tới khoang thuyền số hai, phất mạnh ống tay áo. Một đạo linh lực màu xanh sẫm hóa thành phong đao đánh thẳng vào rương gỗ lim bọc kẽm nằm khuất trong góc tối. Phanh một tiếng chát chúa, nắp rương bị bạo lực xé toạc. Bên trong căn bản không có lấy một khối Huyền Thiết nào, mà chỉ toàn là từng lớp bột phấn màu tro tàn đang tỏa ra hàn khí nhàn nhạt.


Sắc mặt Lâm Mặc triệt để trầm xuống. Hắn lấy từ trong ngực ra nửa mảnh trận bàn vỡ nát lưu lại đạo tà ấn từ đêm qua, ném thẳng về phía rương gỗ. Vừa tiếp xúc với luồng hàn khí, sợi linh ti màu đỏ máu trên trận bàn lập tức bùng cháy, cộng hưởng mãnh liệt với đống bột tro kia.


Đây không phải hàng lậu của chi thứ tư. Có kẻ đã mượn đường dây buôn lậu nội bộ của Lâm Đạo Tín để tuồn Tẫn Cốt Sa lên linh chu. Loại tà vật chuyên dùng để ăn mòn linh mạch này nếu bộc phát giữa không trung, toàn bộ chín ô trận vị phòng ngự của thuyền sẽ sụp đổ từ bên trong. Đối phương không chỉ nhắm vào sổ sách Linh Dược Các, mà muốn chôn vùi cả chuyến đi này.


Tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân của Lâm Đạo Tín, phế bỏ chức vị chấp sự vận tiêu, giam vào Hắc Thủy Động ba năm. Chi thứ tư nộp phạt một vạn điểm công huân vì tội dung túng người nhà tư lợi, làm lộ kẽ hở cấm chế phòng ngự.


Mấy tên hộ vệ Chấp Pháp Đường lập tức bước tới lôi xềnh xệch lão chấp sự đang khóc lóc thảm thiết đi. Lâm Mặc vung tay, ép ra một giọt tinh huyết dung nhập vào tấm Liệt Hỏa Phù bậc hai, ném thẳng vào rương Tẫn Cốt Sa. Ngọn lửa đỏ rực mang theo dương khí bùng lên thiêu rụi tà vật, nhưng sát khí nổ tung cũng dội ngược lại một luồng phản chấn xé rách lớp áo tay phải của hắn. Khí độc tàn dư trong kinh mạch mượn cơ hội rục rịch, ép hắn phải lùi lại nửa bước, cắn răng thiêu đốt thêm một tia bản nguyên mộc khí trong đan điền mới miễn cưỡng trấn áp xuống.


Lâm Mặc ho khan vài tiếng, ném khối ngọc giản hóa đơn cho một gã thanh niên sẹo nương đang đứng cung kính phía sau.


Đạo Quyết, ngươi tiếp nhận ấn tín, thay hắn cầm lái. Lập tức nhổ neo. Đem theo cái rương rỗng này, khi đến phường thị Trung Châu, ta muốn xem kẻ nào ở Linh Dược Các vươn tay ra nhận đống Tẫn Cốt Sa.


Lâm Đạo Quyết ôm quyền nhận lệnh, cẩn thận thu lấy ngọc giản, đáy mắt lóe lên tia tàn nhẫn. Hai chiếc linh chu khổng lồ khẽ rung chuyển, trận văn dưới đáy thuyền sáng rực, xé toạc màn sương mù mờ mịt hướng về phía Đông Bắc, mang theo cả sát cơ ngùn ngụt của vị gia chủ trẻ tuổi.


Lời biện bạch của Lâm Đạo Tín kẹt cứng trong cổ họng khi hàn ý từ đống Tẫn Cốt Sa bốc lên, hòa cùng sát khí lạnh lẽo của gia chủ. Lâm Mặc không rút kiếm, chỉ vung tay phóng ra một đạo linh lực màu xanh lục, ghim chặt cổ áo gã chấp sự đè sấp xuống mặt sàn. Nửa mảnh trận bàn vỡ trong tay hắn đang phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, lớp tà ấn màu đỏ máu giãy giụa như muốn thoát ra để dung nhập vào đống bột tro.


"L... Lão Thất... là Lâm Đạo Khang nhờ mang hộ!" Lâm Đạo Tín gào lên bấn loạn, nước mắt nước mũi tèm lem, triệt để vứt bỏ chút tình nghĩa huynh đệ chi thứ tư.


Gã vốn chỉ muốn kiếm thêm ba ngàn linh thạch để mua Trúc Cơ Đan cho đứa cháu nội, hoàn toàn không biết bên trong chứa thứ vật liệu tà tu mẫn cảm này. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự tàn nhẫn, thần thức cường đại lập tức phong tỏa toàn bộ khoang thuyền số hai, không cho bất kỳ luồng khí tức nào lọt ra ngoài.


Hắn lật tay, gọi ra một tấm Thủy Mộc Thanh Tâm Phù phẩm giai bậc hai, dán thẳng lên nắp rương gỗ lim để trấn áp hàn khí. Nhưng ngay khi linh quang của lá phù chạm vào Tẫn Cốt Sa, dị biến bùng phát. Đống bột tro vốn tĩnh lặng đột ngột cuộn xoáy, hóa thành một cái đầu lâu xám ngoét há rộng cái miệng vô hình cắn phệ lấy linh khí mộc thuộc tính. Đây hoàn toàn không phải vật liệu luyện khí đơn thuần, mà là một đạo Tủy Cốt Truy Hồn Trận đã được kích hoạt sẵn, chỉ chờ linh chu rời khỏi phạm vi bảo hộ của Tử Trúc Lĩnh sẽ tự động bạo tạc.


Lâm Mặc hừ lạnh, nhận ra kẻ địch đã tính toán cực kỳ tường tận thói quen dùng mộc linh lực của hắn để làm mồi nhử. Thay vì tiếp tục bơm pháp lực vào lá phù, hắn đột ngột thu hồi thần thức, nhường lại một bước không gian. Cái đầu lâu tro tàn mất đi lực cản liền hung hăng lao lên, định bám vào vách khoang thuyền để cắm rễ trận văn. Đúng khoảnh khắc đó, ngón tay hắn búng ra một viên Hỏa Lưu Tinh xích hồng, mượn hỏa khắc mộc, đánh thẳng vào điểm yếu nhất nơi hốc mắt của tàn ảnh.


Tiếng rít gào thê lương vang lên, tàn ảnh đầu lâu bị Hỏa Lưu Tinh thiêu đốt vỡ nát, lùi lại vặn vẹo trong rương gỗ. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho một nhịp đổi thế này không hề nhỏ. Sóng xung kích từ sự va chạm của hai luồng linh lực chấn nứt rạn chín ô trận vị phòng ngự của khoang thuyền số hai. Tấm Thủy Mộc Thanh Tâm Phù hóa thành tro bụi, còn viên Hỏa Lưu Tinh trị giá năm trăm khối linh thạch triệt để phế bỏ. Trọng yếu hơn, linh mạch cốt lõi của chiếc linh chu này đã bị tà khí xâm nhập một phần, tốc độ di chuyển vĩnh viễn giảm đi ba thành.


"Giao nộp Sổ Ghi Chép Vận Tiêu." Lâm Mặc vươn tay, thanh âm không mang theo chút cảm xúc nào.


Lâm Đạo Tín run rẩy móc từ trong ngực áo ra một khối ngọc giản màu thanh thiên, hai tay dâng lên. Hắn nhận lấy khối ngọc giản, trực tiếp dùng thần thức lưu lại một đạo linh ấn cấm chế, biến nó thành bằng chứng thép không thể chối cãi.


"Lâm Đạo Tín tự ý giấu diếm vật phẩm không rõ nguồn gốc lên linh chu, vi phạm nghiêm trọng tộc quy. Tạm thời tước bỏ chức vụ chấp sự, ghi nợ một vạn điểm công huân."


Lão chấp sự nghe đến khoản nợ khổng lồ thì hai mắt trắng dã, suýt chút nữa ngất đi, nhưng một luồng linh lực lạnh lẽo đã cưỡng ép gã tỉnh táo.


"Từ giờ phút này, ngươi bị sung vào đội cảm tử tiền phương," Lâm Mặc ném trả nửa mảnh trận bàn vỡ cho gã, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua lớp ván thuyền hướng về phía màn đêm. "Ôm lấy rương Tẫn Cốt Sa này, chuyển sang chiếc linh chu nhỏ làm mồi nhử chạy hướng Nam. Nếu ngươi sống sót trở về, nợ công huân xóa bỏ. Nếu chết, chi thứ tư sẽ không bị liên lụy."


Ngay khi nửa mảnh trận bàn vừa chạm vào luồng hàn khí, lớp bột phấn trong rương đột ngột cuộn trào như vật sống. Hàng vạn sợi tơ xám tro bùng nổ, đan chéo thành một tấm võng tà ác chụp thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc. Đây căn bản không phải hàng lậu thông thường, mà là Âm Sát Phấn được ngưng luyện để chuyên khắc chế mộc linh lực. Không gian trên bình đài nháy mắt ngập ngụa mùi tanh tưởi của tử khí. Lâm Đạo Tín quỳ bên cạnh không kịp phản ứng, bị dư ba của trận doanh quét trúng, cả người văng mạnh vào vách khoang thuyền số hai.


Lâm Mặc hừ lạnh, đầu ngón tay lập tức hội tụ một đoàn thanh quang nồng đậm sinh cơ. Hắn đẩy mạnh luồng mộc linh lực này lên phía trước, tạo thành một mộc thuẫn cản đường tơ xám. Đám Âm Sát Phấn giống như đỉa đói ngửi thấy mùi máu, điên cuồng bám lấy thanh quang mà cắn nuốt, làm lớp khiên mộc hệ mỏng đi nhanh chóng. Thế nhưng, đây chỉ là một đòn nhử địch. Ngay khi tà khí tập trung toàn bộ vào mộc thuẫn, tay trái Lâm Mặc đã âm thầm bóp nát một tấm Hỏa Viêm Phù cấp hai, mượn hỏa hệ linh lực thiêu đốt từ vòng ngoài hòng luyện hóa tận gốc.


Tàn hồn ẩn giấu trong Âm Sát Phấn cực kỳ giảo hoạt, vừa tiếp xúc đã nhận ra hỏa linh lực đang khép vòng vây. Luồng tà khí không hề ham chiến, lập tức từ bỏ việc ăn mòn mộc thuẫn, đột ngột phân tách làm hai luồng nhỏ hơn. Một luồng luồn lách qua khe hở trận pháp, đánh thẳng vào cột buồm khắc trận văn Tụ Phong của linh chu. Luồng còn lại hóa thành một mũi dùi nhọn hoắt, ghim chặt bả vai Lâm Đạo Tín vào vách gỗ lim, ý đồ giết người diệt khẩu để cắt đứt manh mối.


Tiếng gỗ nứt toác vang lên chát chúa, toàn bộ khoang thuyền số hai rung bần bật, mạn thuyền xuất hiện những vết rạn hình mạng nhện đen ngòm. Lâm Mặc biến sắc, lập tức thay đổi chiến thuật, không màng đến việc dùng linh lực che chở mạn thuyền mà dậm mạnh chân lên trận nhãn dưới sàn. Hắn trực tiếp rút cạn linh lực của ba viên trung phẩm linh thạch đang duy trì động cơ, cưỡng ép khởi động trận pháp Tự Tù trên linh chu. Một lồng giam bằng ánh sáng vàng ụp xuống, phong tỏa hoàn toàn không gian xung quanh khoang số hai, nhốt chặt luồng tà khí đang phá hoại.


Cái giá phải trả cho việc dùng trận pháp khống chế tà khí bên trong chính con thuyền là không hề nhỏ. Trận văn Tụ Phong trên cột buồm xèo xèo bốc khói, bị Âm Sát Phấn ăn mòn một mảng lớn không thể vãn hồi. Vĩnh viễn hao hụt ba thành tốc độ bay, chiếc linh chu cấp hai này coi như đã phế đi một nửa công năng truy kích, giá trị sửa chữa ít nhất cũng ngốn của gia tộc năm ngàn khối hạ phẩm linh thạch. Lâm Mặc thu hồi linh lực, nhịp thở hơi trầm xuống, cẩn trọng bước qua những mảnh ván gỗ vỡ nát.


Lâm Đạo Tín bị ghim chặt trên vách, sắc mặt xám ngoét vì tà khí xâm nhập, hơi thở thoi thóp. Lão mở to đôi mắt hoảng loạn, hàm răng đánh bò cạp không thốt nên lời, bả vai rỉ ra dòng máu đen đặc bốc mùi hôi thối. Lâm Mặc dừng bước ngay trước mặt gã chấp sự, mũi giày đạp lên nửa mảnh trận bàn vỡ nát vừa rơi xuống sàn. Hắn vươn tay ra, thần thức cường đại tập trung tạo thành một luồng uy áp vô hình đè nặng lên ngực đối phương.


Giao Sổ Ghi Chép Vận Tiêu ra đây.


Gia... gia chủ... thuộc hạ thật sự không biết...


Lâm Đạo Tín run rẩy thò tay vào đai lưng, móc ra một cuốn ngọc sách màu thanh thiên dính đầy mồ hôi lạnh dâng lên.


Là Thất gia... Lâm Đạo Khang bảo thuộc hạ chuyển giúp rương hàng này... ngài ấy nói chỉ là quặng mỏ bình thường...


Lâm Mặc đoạt lấy cuốn Sổ Vận Tiêu, thần thức thô bạo phá vỡ cấm chế bảo mật trên bề mặt ngọc sách. Từng dòng ghi chép vật tư lướt nhanh qua tâm trí hắn, rành rành những dấu triện xác nhận của Lâm Đạo Khang ở trạm trung chuyển phía Nam. Hắn gập mạnh cuốn sổ lại, bề mặt ngọc sách khẽ lưu chuyển một đạo linh quang lạnh lẽo. Ván cược này của kẻ phản bội đã đi quá xa, một khi tà khí này bùng phát giữa không trung, toàn bộ số Huyết Sâm trên thuyền sẽ lập tức biến thành phế phẩm, cắt đứt hoàn toàn nguồn thu của gia tộc tháng này.


Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, năm ngón tay siết chặt lại. Mộc linh lực tinh thuần từ gốc Tử Trúc ngàn năm hóa thành từng sợi dây leo màu bích lục, mọc ra từ vách khoang thuyền, đâm xuyên qua màn sương xám xịt của Âm Sát Phấn. Tàn hồn ẩn nấp bên trong bột phấn phát ra một tiếng rít gào chói tai, cố gắng phân tách thành hàng trăm luồng hắc khí liều mạng xông về phía khe hở của trận pháp Tự Tù nhằm tìm đường tẩu thoát. Hắn không chút hoang mang, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra một tấm Tịnh Hỏa Phù cấp hai dán thẳng lên một mắt trận đang nứt nẻ dưới sàn gỗ. Phù văn bốc cháy, ngọn lửa xanh lam nương theo dây leo mộc hệ bùng lên dữ dội, tạo thành một lồng giam hỏa diễm triệt để luyện hóa luồng hắc khí thành một vũng nước đen hôi thối.


Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép vận hành hỏa phù trên nền trận mộc hệ là ba mươi sáu đường vân phong ngự của khoang số hai bốc khói khét lẹt. Toàn bộ mạn phải của chiếc linh chu cấp hai xuất hiện một vết nứt kéo dài, linh khí rò rỉ xì xèo khiến tốc độ tổng thể lập tức sụt giảm ba thành. Lâm Mặc không thèm để mắt tới thiệt hại tài nguyên trước mắt, sải bước tới trước mặt Lâm Đạo Tín đang bị dây leo ghim chặt trên vách gỗ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn năm huyền băng, ngón tay vương sát khí điểm thẳng vào mi tâm lão chấp sự.


"Nói, số Âm Sát Phấn này từ tay kẻ nào ở phường thị Trung Châu tuồn vào mỏ quặng phía Nam?"


Lâm Đạo Tín hoảng loạn tột độ, lớp da mặt bắt đầu tái nhợt vì tà khí xâm nhập kinh mạch. Lão lắp bắp, nước mắt giàn giụa hòa cùng mồ hôi hột rỉ ra không ngừng.


"Gia chủ tha mạng, thuộc hạ thực sự không biết đó là sát trận. Nửa tháng trước, Chấp sự trưởng của Linh Dược Các là Lâm Đạo Khuê lén đưa cho thuộc hạ một túi càn khôn phong kín, bảo rằng đây là linh thổ đặc thù mua từ Bách Bảo Lâu để bồi dưỡng Huyết Sâm. Lão hứa sẽ xóa sổ món nợ ba ngàn điểm công huân của chi thứ tư nếu thuộc hạ chịu giấu nó vào rương Huyền Thiết. Thuộc hạ tham lam mờ mắt, tuyệt đối không có ý phản tộc."


Lời vừa dứt, một đạo huyết quang mỏng như sợi chỉ đột ngột lóe lên từ sâu trong đan điền của Lâm Đạo Tín. Tên Chấp sự trưởng kia rõ ràng đã gieo hạ Tử Huyết Chú vào túi càn khôn, chỉ chờ có người nhắc đến tên gã là chú ấn tự động kích hoạt để diệt khẩu. Bụng của lão chấp sự phình to như quả bóng, linh lực tản mát hỗn loạn chực chờ tự bạo. Lâm Mặc nhíu mày, tay trái lập tức vung ra một bức bình phong pháp khí cấp một hạ phẩm chắn ngang, đồng thời rút thanh kiếm trúc chém đứt sợi dây leo. Hắn tung một cước đạp mạnh Đạo Tín văng ra ngoài mạn thuyền đang nứt nẻ. Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung, huyết nhục lẫn lộn văng tung tóe, ăn mòn lớp linh quang bảo vệ của linh chu tạo thành những tiếng xèo xèo ớn lạnh.


Bức bình phong trước mặt Lâm Mặc vỡ vụn thành từng mảnh, linh tính mất sạch, chính thức trở thành đống phế liệu. Hắn phất tay gọi một cơn gió cuốn đi mùi máu tanh, cẩn thận dùng linh lực bao bọc lấy một vật thể nhỏ vừa văng ra từ thi thể Đạo Tín. Đó là một khối ngọc bài bằng ngọc bích đã mẻ một góc, mặt trên khắc chữ Tôn, mặt dưới lại có một nửa ấn ký của Linh Dược Các Lâm gia. Hóa ra sổ sách mười năm qua không chỉ là vấn đề tham ô tài nguyên, mà là cấu kết với tử địch Tôn gia để tuồn vật phẩm hắc ám và nhét sát trận vào tận hạch tâm quản lý của gia tộc.


Lâm Mặc cất khối ngọc bài nứt góc vào ngực áo, sắc mặt âm trầm bước ra khỏi khoang thuyền số hai đang bốc khói. Hắn ném lệnh bài gia chủ cho gã phó đội trưởng đang run lẩy bẩy quỳ trên boong thuyền.


"Ghi vào Sổ Chấp Pháp, Lâm Đạo Tín câu kết ngoại tặc, tước bỏ thân phận tộc nhân, toàn bộ gia sản chi thứ tư bị niêm phong để đền bù năm ngàn khối linh thạch sửa chữa linh chu. Truyền lệnh bằng phù tấn tốc về Tử Trúc Lĩnh, yêu cầu Tam trưởng lão lập tức dẫn đội Chấp Pháp bao vây phủ đệ của Lâm Đạo Khuê. Bất luận sống chết, nội trong đêm nay phải mang được sổ sách mật của Linh Dược Các về Tộc Nghị Điện."


Chuyến đi đến phường thị Trung Châu này không còn là một cuộc áp tải linh thảo đơn thuần nữa. Bánh lái linh chu vẫn rẽ sóng mây hướng về phía Đông Bắc, mang theo một mạn thuyền hư hại, tốc độ giảm sút và một mầm mống phản loạn đã cắm sâu vào mạch máu Lâm gia suốt mười năm trời, chực chờ ngày toàn diện bộc phát.

0