Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 251: Lệnh Bài Tử Kim Trong Tay

Đăng: 06/08/2026 12:58 3,941 từ 3 lượt đọc
chiếc hộp ngọc mang theo một cỗ sát khí âm hàn, tựa như vô số sợi tơ nhện màu máu đang âm thầm đan chéo trong không gian. Lâm Mặc thu hồi một tia thần thức, cố tình thả lỏng tầng mộc linh lực trên bàn tay phải để dò xét phản ứng. Quả nhiên, ngay khi mộc khí vừa lộ ra kẽ hở, ba đạo phù văn đầu lâu trên nắp hộp đột ngột bừng sáng. Một tiếng rít chói tai xé toạc màng nhĩ, kéo theo luồng sương đen đặc quánh hóa thành hình mũi khoan lao thẳng về phía mi tâm hắn.

Đây tuyệt đối không phải là cấm chế bảo vệ bình thường mà là Tỏa Hồn Chú, một loại bẫy rập ác độc chuyên nhằm vào thần thức của kẻ dám chạm vào vật chứng. Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, tia mộc linh lực trên tay thực chất chỉ là đòn nhử. Hắn lập tức biến ảo pháp quyết, mượn nhờ khí tức đang rải rác từ đống Huyết Sâm thối rữa xung quanh ngưng tụ thành một tấm khiên gỗ chắn ngang mặt. Sương đen đâm sầm vào bức tường mộc khí, phát ra những tiếng xèo xèo gay gắt, ăn mòn một mảng lớn linh quang.

Trận văn trên vật chứng dường như được luyện hóa có linh tính. Nó nhận ra đòn tấn công thần thức trực diện không mang lại kết quả liền lập tức thay đổi chiến thuật. Khối sương đen không tiếp tục công kích Lâm Mặc mà đảo ngược chiều quay, điên cuồng hút ngược tà khí từ hai trăm gốc linh dược phế phẩm trên sàn nhà. Mặt hộp ngọc phình to ra, tỏa nhiệt lượng đáng sợ, các khe hở rỉ ra những giọt chất lỏng đỏ ngòm. Kẻ bố trí thứ này tâm tư vô cùng cẩn mật, muốn ép vật chứng tự bạo để hủy thi diệt tích.

Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống. Nếu để thứ này nổ tung, không chỉ gian phòng bị san phẳng mà điểm nút của linh mạch sơ cấp ngầm bên dưới Dược Viên cũng sẽ chịu tổn thương căn cơ. Hắn quyết đoán vỗ bên hông, ném ra một tấm trận bàn bằng đồng xanh đã nứt góc. Đây là Khóa Linh Trận Bàn cấp hai mà gia tộc bảo lưu từ đời trước, chuyên dùng để phong ấn linh khí bạo động. Trận bàn vừa chạm đất liền phóng ra tám đạo quang trụ, cắm phập xuống tám vị trí mắt trận bao vây lấy khối ngọc đen.

Tà khí bên trong hộp ngọc phản kháng cực kỳ hung hãn. Tám đạo quang trụ run rẩy kịch liệt, mặt đồng xanh vang lên từng tiếng rạn nứt giòn giã. Lâm Mặc cắn răng, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ kỳ ép thẳng vào trận nhãn trung tâm. Phanh một tiếng trầm đục vang lên, pháp khí trấn mạch vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ, linh tính mất sạch. Nhưng cái giá này đã thành công dập tắt quá trình tự bạo. Khí tức âm hàn hoàn toàn tiêu tán, để lại chiếc hộp nằm chỏng chơ trên nền đá cháy xém. Đổi lại, một phần ba lượng linh khí tích tụ trong phòng bị bốc hơi sạch sẽ, kết cấu phòng ngự ngầm vỡ nát không thể cứu vãn.

Bên ngoài cửa phòng đổ nát, Chấp sự Lâm Đạo Minh lảo đảo lao tới, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tẩm nước. Nhìn thấy đống Huyết Sâm thượng phẩm nay chỉ còn là vũng bùn đen và Khóa Linh Trận Bàn gia truyền vỡ nát, gã run rẩy quỳ sạp xuống nền đất lạnh.

"Gia chủ, là thuộc hạ canh gác bất lực, không phát hiện có kẻ động tay chân vào cấm chế bảo quản." Lâm Đạo Minh dập đầu cồm cộp, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Gã biết rất rõ tội làm hỏng tài nguyên quan trọng nhường này đủ để bị tước đoạt thân phận, đày ra mỏ quặng phía Nam làm khổ sai mười năm. Tâm tư gã rối bời, thà chịu phạt nợ công huân ngập đầu còn hơn bị phế bỏ tu vi, chỉ mong vớt vát lại chút mạng sống chứ không dám mở miệng cầu xin tha thứ. Lâm Mặc không thèm nhìn gã, chỉ dùng một dải lụa tơ tằm đặc chế cẩn thận bọc lấy chiếc hộp ngọc đen tuyền rồi thu gọn vào túi trữ vật. Ánh mắt hắn lướt qua nền đá nứt nẻ, nhanh chóng tính toán thiệt hại thực tế của gia tộc.

"Truyền lệnh xuống Chấp Pháp Đường, ghi nợ Lâm Đạo Minh ba ngàn điểm công huân vì tội lơ là chức trách, tạm thời cách chức Chấp sự Dược Viên." Lâm Mặc lạnh lùng cất giọng, âm thanh không mang theo chút nhiệt độ.

"Đồng thời, phong tỏa toàn bộ khu vực phía Đông Dược Viên. Trừ những trưởng lão nắm giữ lệnh bài hạch tâm, bất kỳ tộc nhân nào tự ý bước vào bán kính ba dặm, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả."

Lâm Đạo Minh cắn chặt môi đến rỉ máu, vội vã nhận lệnh rồi lùi bước cáo lui, trong lòng thầm thở phào vì phán quyết này vẫn còn chừa cho gã một con đường sống. Lâm Mặc đứng lại một mình giữa gian phòng vỡ nát, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt. Hắn vừa dùng thần thức quét qua lần cuối, phát hiện cấu trúc phù văn trên nắp hộp ngọc kia có thủ pháp khắc họa hoàn toàn trùng khớp với ký hiệu trên mảnh áo bào rách mà Nhị trưởng lão thu được từ vụ tập kích mạch khoáng tháng trước.

háp quang trên Khóa Linh Trận Bàn triệt để ảm đạm, nứt toác thành ba mảnh phế liệu văng tung tóe. Khối ngọc đen mất đi nguồn cung cấp tà khí từ trận pháp, rốt cuộc cũng đình chỉ bành trướng, rơi bình bịch xuống nền đá nứt nẻ. Lâm Mặc thu hồi bàn tay đang run rẩy, sắc mặt tái nhợt đi vài phần. Luồng linh lực Trúc Cơ vừa bị cưỡng ép rút cạn khiến mộc linh căn trong cơ thể hắn truyền đến cảm giác khô khốc. Hắn không hề vội vã tiến lên nhặt chiến lợi phẩm mà lùi lại nửa bước, lấy từ trong ngực áo ra một tấm Tịnh Trần Phù bậc một. Phù lục bốc cháy, hóa thành một cơn gió thanh mát cuốn bay lớp sương độc còn sót lại, đồng thời xua tan đi phần nào nhiệt lượng đang nung nóng không gian.

Đúng lúc này, cửa viện phía ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Lục trưởng lão Lâm Đạo Viễn dẫn theo một đội tuần tra vọt vào, trên tay vẫn lăm lăm pháp khí hộ thân là một thanh phi kiếm hạ phẩm. Lão nhìn lướt qua gian phòng ngập ngụa mùi Huyết Sâm thối rữa cùng tàn tích của trận bàn cấp hai, đuôi mắt không khỏi giật giật. Trách nhiệm canh gác Dược Viên đêm nay thuộc về chi thứ sáu của lão. Nếu gia chủ khép vào tội lơi lỏng tuần tra để tà tu lọt vào tận cấm địa, e rằng chút bổng lộc mỏng manh của mạch này sẽ bị cắt sạch trong vòng mười năm tới.

"Gia chủ, thuộc hạ nghe thấy dị động liền lập tức chạy tới. Cứu giá chậm trễ, xin ngài định tội." Lâm Đạo Viễn vội vàng thu hồi phi kiếm, khom người ôm quyền, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương.

Lâm Mặc lạnh lùng liếc nhìn lão giả, uy áp của tu sĩ Trúc Cơ vô hình trung ép xuống khiến đối phương không dám ngẩng đầu. Hắn không lập tức trách phạt mà hất cằm về phía tàn tích trên mặt đất.

"Dùng ngọc giản Lưu Ảnh ghi lại toàn bộ hiện trường nơi này. Lát nữa đến Chấp Pháp Đường, tự mình ghi nợ chi thứ sáu ba ngàn điểm công huân." Lâm Mặc gằn từng chữ, thanh âm không mang theo chút cảm xúc dư thừa. "Đồng thời báo cho Tử Trúc Bí Khố, Khóa Linh Trận Bàn cấp hai đã hỏng hóc hoàn toàn, yêu cầu xuất kho một bộ trận kỳ Tụ Linh mới để vá lại lỗ hổng linh mạch."

Lâm Đạo Viễn lén thở phào một hơi. Hình phạt này tuy khiến chi thứ sáu phải thắt lưng buộc bụng vài năm, nhưng ít ra vẫn giữ lại được thể diện và quyền quản lý đội tuần tra. Lão vội vàng lấy ngọc giản ra làm việc, không dám hó hé thêm nửa lời thắc mắc.

Giải quyết xong sự vụ bên ngoài, Lâm Mặc một lần nữa dồn sự chú ý vào chiếc hộp ngọc. Hắn ngưng tụ một đạo mộc thứ từ đầu ngón tay, cẩn thận nạy nắp hộp từ khoảng cách ba trượng. Lần này cấm chế đã hoàn toàn kiệt quệ. Nắp hộp bật mở, lộ ra một khối ngọc giản màu đỏ sậm và một nửa miếng ngọc bội điêu khắc hình con mãng xà nham nhở.

Thần thức Lâm Mặc chậm rãi phân ra một tia cực mỏng, vừa chạm vào khối ngọc giản màu đỏ sậm, một đoạn tin tức mờ nhạt liền tràn vào thức hải. Bên trong không phải là công pháp tà môn mà là một bản danh sách giao dịch vật tư ngầm. Từng con số linh thạch, từng lô linh thảo của Lâm gia trong ba năm qua đều được ghi chép rành rẽ. Điểm đến cuối cùng của những tài nguyên thất thoát này lại chỉ thẳng về phường thị Hắc Thủy của Tôn gia. Nửa miếng ngọc bội mãng xà kia, không nghi ngờ gì nữa, chính là tín vật liên lạc của kẻ nội ứng cấp cao trong tộc.

Nhưng kẻ thù rành rẽ tâm lý hơn hắn tưởng. Ngay khi Lâm Mặc lơi lỏng cảnh giác để đọc tiếp phần danh sách tên người, khối ngọc giản đột nhiên nóng rực lên. Kẻ để lại vật này đã dùng một thủ pháp giấu giếm cực kỳ tinh vi, khảm nạm một đạo Viêm Hỏa Quyết siêu nhỏ ngay dưới lớp thông tin cốt lõi. Chỉ chờ thần thức tu sĩ ngoại lai chìm đắm vào việc dò xét, bẫy rập liền kích hoạt tự hủy.

Lâm Mặc phản ứng cực nhanh, lập tức chặt đứt luồng thần thức đang kết nối. Thức hải hắn truyền đến một cơn đau nhói như bị kim châm, khiến tầm nhìn tối sầm lại trong chốc lát. Khối ngọc giản bốc cháy thành một vũng chất lỏng đỏ lừ, bốc hơi sạch sẽ, chỉ còn lại nửa miếng ngọc bội mãng xà bằng đồng lạnh lẽo nằm trơ trọi trong hộp.

Cái giá phải trả cho việc cắn câu kẻ địch là một tia thần thức bị hao tổn, cần ít nhất nửa tháng uẩn dưỡng mới có thể phục hồi. Quan trọng hơn, manh mối trực tiếp chỉ điểm kẻ phản bội đã bị thiêu rụi. Lâm Mặc day day mi tâm, vung tay thu lấy nửa miếng ngọc bội mãng xà vào túi trữ vật. Dù sao đây cũng là một vật chứng không thể chối cãi.

"Truyền lệnh xuống, từ ngày mai, sản lượng của Dược Viên giảm xuống ba thành. Lấy lý do linh mạch tổn thương, phong tỏa toàn bộ khu vực phía Tây." Lâm Mặc ném ra một khối lệnh bài đồng xanh mới, chuẩn xác rơi vào tay Lâm Đạo Viễn. "Ngươi cầm lệnh bài của ta, âm thầm đến kho tộc lấy ba tấm Khốn Yêu Phù bậc hai. Đêm nay, toàn bộ đội tuần tra chi thứ sáu phải theo ta đến phủ đệ của Lâm Đạo Khuê một chuyến."

háp lực chấn động, ép luồng tà khí đỏ ngòm giật ngược trở lại vào trong. Bề mặt Khóa Linh Trận Bàn xuất hiện thêm ba đạo vết nứt sâu hoắm, linh thạch khảm nạm trên tám cột trụ đồng loạt hóa thành bột mịn. Trận bàn cấp hai lưu truyền từ đời trước chính thức báo phế, triệt để trở thành một mảnh đồng vụn vô dụng. Đổi lại, nắp hộp ngọc hoàn toàn bật mở, để lộ ra vật phẩm cốt lõi đang nằm tĩnh lặng bên trên lớp lụa tơ tằm héo úa.

Ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng, bước lên một bước nhìn thẳng vào đáy hộp. Bên trong không phải pháp bảo tà tu hung lệ, mà là một khối Tử Trúc Lệnh bài màu xám tro, mặt trên khắc rõ danh tự của Nhị trưởng lão Lâm Đạo Hải. Lệnh bài này vốn phải nằm sâu trong bảo khố hạch tâm, nay lại bị khoét rỗng phần lõi, cấy vào một đoạn trận văn Tụ Huyết có khả năng rút lấy linh khí địa mạch. Kẻ thù không chỉ muốn hủy hoại dược viên, mà đang dùng chính tín vật gia tộc làm mồi nhử để ô nhiễm linh mạch sơ cấp bên dưới ngọn núi này.

Dường như cảm nhận được hơi thở của tu sĩ Trúc Cơ, đoạn trận văn Tụ Huyết trên lệnh bài bỗng nhiên lóe sáng. Nó lập tức từ bỏ việc tự bạo, chuyển hướng cắm phập những sợi tơ máu ảo ảnh xuống nền đất, kết nối thẳng với điểm nút linh mạch số ba đang rung lắc. Nền gạch xanh dưới chân Lâm Mặc nứt toác, từng đợt linh khí tinh thuần của gia tộc bị cưỡng ép hút lên, nhuộm thành màu đỏ bầm tanh tưởi.

Ngay lúc đó, bên ngoài viện truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Chấp sự tuần tra Lâm Đạo Tề dẫn theo ba gã tu sĩ Luyện Khí xông vào, trên tay gã vẫn gắt gao nắm chặt khảm đao pháp khí. Nhìn thấy thảm trạng của Dược Viên và khối lệnh bài tà dị đang điên cuồng cắn nuốt linh khí, sắc mặt Đạo Tề trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Gã biết rõ nhánh thứ sáu vừa bị phạt nặng, nếu đêm nay đội tuần tra để mạch khoáng nhiễm tà, cái mạng già này cùng toàn bộ tài nguyên tu luyện của con cháu chi thứ năm coi như chấm dứt.

Gia chủ, thuộc hạ đáng muôn lần chết, xin ngài cho phép ta dùng tinh huyết kích hoạt Hỏa Phù thiêu rụi thứ này!

Đứng im đó, không được dùng mộc hỏa tương sinh kích thích nó!

Lâm Mặc lạnh lùng quát lớn, đồng thời lùi lại nửa bước, chủ động thu hồi toàn bộ mộc linh lực đang vây hãm chiếc hộp ngọc. Đây là một đòn nhử đổi thế đầy mạo hiểm. Khối lệnh bài mất đi lực cản liền tăng tốc độ cắn nuốt, nhưng chính sự tham lam đó khiến sợi dây liên kết giữa nó và địa mạch vươn dài ra, lộ ra một kẽ hở chí mạng. Lâm Mặc không dùng pháp thuật tấn công trực diện, mà phất tay ném ra ba tấm Tức Thổ Phù dán chặt lên ba góc tường đang đổ nát của Dược Viên.

Thổ khắc Thủy, đồng thời bế tắc Mộc. Ba tấm phù lục cấp một nháy mắt kích hoạt, mượn thế đất đá xung quanh tạo thành một gông cùm trọng lực đè gãy đường dẫn linh khí. Lệnh bài xám tro mất nguồn cung cấp, phát ra một tiếng rên rỉ như ma quỷ rồi rơi bình bịch xuống đáy hộp. Sợi tơ máu đứt đoạn, nhưng điểm nút linh mạch số ba cũng chịu phản phệ, phát ra tiếng gầm gừ nghẹn ngào rồi triệt để ảm đạm, linh khí quanh quẩn trong viện sụt giảm đến mức tận cùng.

Lâm Mặc bước tới, dùng một tấm bùa phong ấn bọc kín chiếc hộp ngọc lại, cất gọn vào túi trữ vật. Hắn quay sang nhìn Lâm Đạo Tề đang run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, giọng nói mang theo uy áp không thể chối cãi vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Truyền lệnh xuống, phế bỏ vĩnh viễn điểm nút linh mạch số ba, niêm phong ba mẫu linh điền này ít nhất mười năm. Tổn thất của Khóa Linh Trận Bàn hôm nay, ghi nợ vào sổ công huân của đội tuần tra các ngươi, mỗi tháng trừ ba phần đan dược bổng lộc cho đến khi bù đủ.

Lâm Đạo Tề cắn răng dập đầu tạ ân, không dám buông lời oán thán nửa câu. Gã hiểu rõ giữ được mạng đã là vạn hạnh, khoản nợ công huân này chi thứ năm đành phải thắt lưng buộc bụng mà trả. Lâm Mặc không thèm để ý đến gã chấp sự nữa, ánh mắt âm trầm nhìn về phía ngọn núi trung tâm. Tử Trúc Lệnh của Nhị trưởng lão lại mang theo trận pháp tà tu xuất hiện ở đây, chứng tỏ bảo khố hạch tâm của gia tộc đã bị người từ bên trong đục khoét. Một cơn bão thanh trừng khốc liệt tại Tộc Nghị Điện vào sáng ngày mai là điều không thể tránh khỏi.

háp bảo nứt toác thành vô số mảnh vụn bốc khói. Khóa Linh Trận Bàn cấp hai triệt để báo phế, hóa thành một đống phế đồng lẫn lộn cùng tàn tro mịt mù.

Lực phản chấn từ vụ nổ trận nhãn hất văng Lâm Mặc lùi lại ba bước, mộc linh lực trong đan điền kịch liệt cuộn trào khiến luồng thần thức của hắn nhói lên đau đớn. Bụi bặm tản đi, chiếc hộp ngọc đen tuyền đã vỡ nát, để lộ ra vật cốt lõi đang lơ lửng giữa không trung. Đó là một tấm lệnh bài chế tác từ tử kim, trên mặt khắc rõ chữ Nhị uy nghiêm của trưởng lão đường khẩu. Tấm lệnh bài này giờ phút này lại đóng vai trò làm trận nhãn cho Tụ Huyết Trận, không ngừng vươn ra những sợi tơ máu vẩn đục cắm phập xuống nền đất.

Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bắt đầu run rẩy, từng tiếng nứt nẻ lan rộng khắp Dược Viên. Hắn dùng thần thức đảo qua, liền biến sắc mặt khi nhận ra mục tiêu thực sự của những sợi tơ máu kia không phải là linh dược. Chúng xuyên thấu qua lớp đất đá, ghim thẳng vào nút linh mạch số ba nằm sâu bên dưới. Toàn bộ linh khí mộc thuộc tính vốn dĩ ôn hòa nay đang bị cưỡng ép rút lấy, chuyển hóa thành sát khí đỏ ngòm tràn ngược vào lệnh bài tử kim.

Không thể để linh mạch bị tổn thương căn cơ, Lâm Mặc lật tay, kẹp chặt ba tấm Tức Thổ Phù hoàng giai thượng phẩm. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết búng thẳng lên mặt bùa để kích phát tối đa uy năng, sau đó phóng vút chúng vào ba kẽ hở trọng yếu của tà trận đang mở rộng.

Phong.

Ba tấm bùa nổ tung thành ba cột sáng màu đất, ngưng tụ thành những tảng đá hư ảnh mang theo thổ khí dày đặc đè ép xuống. Thổ khắc Thủy, mạch nước ngầm mang linh khí dung dưỡng Dược Viên nay được thổ khí lấp kín, lập tức cắt đứt đường truyền dẫn của những sợi tơ máu. Lệnh bài tử kim mất đi nguồn cung cấp linh lực, trận văn trên bề mặt lóe lên vài tia sáng yếu ớt rồi phát ra một tiếng rạn nứt giòn giã, rơi loảng xoảng xuống nền đá lạnh lẽo.

Lâm Mặc tiến lên nhặt lấy lệnh bài, bề mặt tử kim đã xuất hiện ba vết nứt dài, tà khí bên trong tạm thời bị giam cầm. Hắn thở hắt ra một hơi, sắc mặt nhợt nhạt vì tiêu hao quá độ. Nút linh mạch số ba tuy được cứu, nhưng mộc khí đã hao hụt cực kỳ nghiêm trọng. Trận pháp ghi nhận thương tổn, ít nhất trong năm năm tới, sản lượng linh dược của toàn bộ Dược Viên phía Đông sẽ giảm sút ba thành. Đây là một cái giá bòn rút thẳng vào nội hàm gia tộc, đau đớn hơn bất kỳ vết thương chém giết nào.

Đúng lúc này, đội tuần tra do chấp sự Lâm Đạo Minh dẫn đầu mới hớt hải phá cửa viện xông vào. Nhìn thấy cảnh tượng Dược Viên tan hoang, hơn hai trăm gốc Huyết Sâm thối rữa và tàn tích của trận bàn vỡ nát, sắc mặt Lâm Đạo Minh trắng bệch. Lão biết rõ trách nhiệm canh gác khu vực này thuộc về mình, nếu gia chủ truy cứu, chi thứ hai của lão tuyệt đối sẽ vứt bỏ lão để giữ gìn danh tiếng. Hai chân gã chấp sự mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống nền đất đầy dịch nhầy.

Gia chủ, thuộc hạ đáng muôn lần chết. Tuần tra canh ba hoàn toàn không phát hiện kẻ nào xâm nhập, trận pháp phòng ngự bên ngoài cũng không hề có dấu hiệu bị phá vỡ.

Lâm Mặc siết chặt tấm lệnh bài tử kim trong tay, giấu nó vào vạt áo, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua gã chấp sự đang run lẩy bẩy. Kẻ thù có thể vô thanh vô tức đi qua đại trận bảo vệ, dùng chính lệnh bài của hạch tâm gia tộc để cấy tà trận, nội gián đã cắm rễ quá sâu.

Ghi vào Sổ Công Huân, tước bỏ toàn bộ ba ngàn điểm bổng lộc mười năm của Lâm Đạo Minh, lập tức giáng xuống làm tạp dịch phu mỏ. Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực Dược Viên, kích hoạt cấm chế Sát Trận cấp hai. Bắt đầu từ đêm nay, không có thủ dụ của ta, bất kỳ kẻ nào bước chân vào bán kính một dặm quanh nút linh mạch số ba đều giết không tha.

Đám tuần tra viên phía sau nghe lệnh liền toát mồ hôi lạnh, vội vã tiến lên tước đoạt bội kiếm của Lâm Đạo Minh rồi kéo gã ra ngoài. Lâm Mặc quay sang ném một khối ngọc giản truyền âm cho tên đội phó vừa được đôn lên thay thế.

Đem vật này đến thẳng Chấp Pháp Đường. Sáng mai, gõ ba hồi chuông mở Tộc Nghị Điện. Yêu cầu Nhị trưởng lão tự mình mang sổ sách kho linh thạch ba năm gần nhất đến đối chất. Đồng thời, đình chỉ toàn bộ quyền điều động vật tư của mạch khoáng phía Nam, phong niêm kho đan dược dự trữ.

Tên đội phó dập đầu nhận lệnh, khom lưng lùi bước rồi nhanh chóng độn quang rời đi. Đứng giữa gian phòng tràn ngập mùi hôi thối, Lâm Mặc vỗ nhẹ vào túi trữ vật bên hông, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý thấu xương. Tấm lệnh bài nứt nẻ kia không chỉ là vật chứng chỉ điểm Nhị trưởng lão, mà luồng thần thức tàn lưu bị hắn dùng Tức Thổ Phù ép vỡ vừa rồi, rõ ràng mang theo dao động Huyết Sát Công vô cùng quen thuộc. Đó chính là bí pháp truyền thừa của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp đang rục rịch hội quân cách Tử Trúc Lĩnh chưa tới trăm dặm.
0