Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 244: Gia Chủ Khai Ân

Đăng: 05/08/2026 09:13 3,854 từ 1 lượt đọc
Sợi linh ti màu đỏ máu giật lên từng nhịp trên mặt trận bàn vỡ nát, tản ra thứ hỏa độc âm hàn trái ngược hoàn toàn với linh khí thanh linh của Tử Trúc Lĩnh. Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, rót một luồng mộc linh lực dầy đặc bao bọc lấy vật chứng, cưỡng ép phong bế sát khí đang nhăm nhe rò rỉ. Hắn không chần chừ thêm nửa tức, mũi chân điểm nhẹ lên một khối xỉ than, thân hình hóa thành một đạo thanh quang xé rách màn đêm lao thẳng về phía Đan Dược Các. Gió rít gào bên tai mang theo mùi khét lẹt của linh điền vừa bị thiêu rụi, nhưng trong lòng vị gia chủ trẻ tuổi lúc này chỉ còn lại sự trầm tĩnh sắc lạnh. Kẻ địch không chỉ nhắm vào ruộng Huyết Sâm, chúng muốn mượn hỏa độc phá nát kho đan dược dự trữ cho kỳ thú triều sắp tới.


Đan Dược Các tọa lạc tại lưng chừng sườn Nam, được bao bọc bởi một dải sương mù mỏng manh của Tụ Linh Trận cấp một thượng phẩm. Lâm Mặc đáp xuống phiến đá xanh trước cổng, thần thức cường hãn của tu sĩ Trúc Cơ lập tức trải rộng, đảo qua ba tầng lầu bằng gỗ thiết mộc. Bên ngoài thoạt nhìn yên tĩnh, nhưng dưới góc nhìn của thần thức, dòng chảy linh khí mộc thuộc tính đang bị một luồng tà hỏa cuồng bạo xé rách thành từng mảnh vụn. Hắn rắc một nắm linh sa xuống đất, mười ngón tay liên tục biến ảo kết ấn, đánh thẳng ba đạo pháp quyết vào mắt trận phòng ngự. Lớp sương mù kịch liệt cuộn trào rồi tách ra một khe hở vừa đủ một người đi lọt, lộ ra cánh cửa lim đóng chặt.


Bên trong truyền ra tiếng bước chân vội vã, ngay sau đó cửa lớn bật mở. Tam trưởng lão Lâm Đạo Minh sắc mặt trắng bệch, vạt áo bào luyện đan sư vẫn còn vương vài vệt tàn tro đen kịt, lảo đảo bước ra đón giá. Lão vội vã chắp tay, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào khối trận bàn rỉ máu trên tay gia chủ.


"Gia chủ ngài đến thật đúng lúc, lô Tụ Khí Đan thứ tư đêm nay đột nhiên bạo táo, hỏa vương trận dưới lòng đất dường như không chịu sự khống chế."


"Không chịu khống chế hay là có kẻ cố tình mở ngược van hỏa mạch?"


Lâm Mặc lạnh lùng ngắt lời, bước ngang qua người vị tam trưởng lão, tiến thẳng vào đại sảnh nồng nặc mùi dược liệu khét lẹt. Hắn giơ cao chiếc trận bàn vỡ, sợi linh ti đỏ rực lập tức vươn dài ra, chỉ thẳng vào bệ đá trung tâm nơi đặt một chiếc đỉnh đồng ba chân đang rung bần bật.


"Tam thúc trấn thủ Đan Dược Các mười năm nay, chẳng lẽ không nhận ra Hỏa Tụ Đỉnh đã bị người ta cấy vào một đạo Khốn Linh Phù xảo trá sao?"


Lâm Đạo Minh run rẩy lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán, miệng lắp bắp định giải thích nhưng cổ họng như bị nghẹn lại. Đáy đỉnh đồng lúc này đã nứt ra ba đường chân chim, từ bên trong rỉ ra từng giọt dung nham đỏ quạch, ăn mòn lớp gạch kim cương thạch trên sàn nhà phát ra tiếng xèo xèo. Kẻ nào đó đã lợi dụng lúc hỏa mạch bạo động ở Đông Lĩnh, dùng tà ấn đồng bộ hóa nhịp đập của hỏa độc, biến pháp khí luyện đan thành một quả bom hẹn giờ chực chờ nổ tung. Nếu chiếc đỉnh này vỡ nát, toàn bộ đan dược dự trữ trong kho tầng hầm sẽ lập tức hóa thành tro bụi, gia tộc sẽ hoàn toàn kiệt quệ tài nguyên chiến đấu.


Lâm Mặc cắn răng vỗ mạnh túi trữ vật bên hông, lấy ra một lá Thủy Xà Trấn Áp Phù dán thẳng lên thân đỉnh. Lá bùa lóe lên lam quang chói mắt, hóa thành một con thủy xà hư ảnh siết chặt lấy thân đỉnh đang phình to, tạm thời áp chế được nhiệt lượng cuồng bạo. Nhưng cái giá phải trả là linh lực mộc thuộc tính trong cơ thể hắn bị hỏa độc cắn trả, một luồng hắc khí men theo lòng bàn tay chui tọt vào kinh mạch cánh tay phải. Khối trận bàn vỡ trong tay trái hắn cũng vì chịu áp lực linh khí dao động mà vỡ vụn thành bột mịn, triệt để mất đi khả năng truy vết cội nguồn tà ấn.


"Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ Đan Dược Các, nội bất xuất ngoại bất nhập, đình chỉ cung cấp đan dược cho các nhánh phụ trong vòng một tháng tới."


"Gia chủ, nếu cắt đứt cung phụng, đám tiểu bối đang kẹt ở bình cảnh Luyện Khí trung kỳ sẽ náo loạn mất!"


"Kẻ nào dám náo loạn thì ghi nợ năm trăm công huân, ném vào hầm mỏ Tây Sơn khai thác quặng mười ngày."


Lâm Mặc gõ ngón tay dính máu lên mặt bàn gỗ, trầm giọng ra lệnh ép bức toàn bộ sự phản kháng của vị trưởng lão. Hắn vươn tay ra trước mặt Lâm Đạo Minh, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm chĩa thẳng vào yết hầu đối phương.


"Giao nộp Tử Mộc Lệnh Khóa của tầng hầm cho ta, thúc tự mình đến Tộc Nghị Điện quỳ gối chờ xét xử vì tội thất trách để lọt tà phù vào trận nhãn."


Lâm Đạo Minh cắn nát môi ứa máu, run rẩy tháo từ bên hông xuống một vòng ngọc điêu khắc hình lá trúc đặt vào tay gia chủ. Tử Mộc Lệnh Khóa vừa đổi chủ, toàn quyền kiểm soát huyết mạch tài nguyên của Lâm gia chính thức bị thu hồi, nhưng một tiếng nổ lụp bụp lại vang lên từ bên dưới hầm ngầm báo hiệu hỏa độc đã bắt đầu ăn mòn lớp trận văn cấm chế cuối cùng.


Chiếc Hỏa Tụ Đỉnh khổng lồ giữa sảnh đường rung lên bần bật, từng luồng khói đen kịt mang theo mùi linh dược cháy khét phì ra từ nắp đỉnh. Chín lỗ thông hỏa dưới đáy bệ đá vốn dĩ tỏa ra ngọn lửa đỏ cam ôn hòa, nay lại phụt lên những tia lửa âm hàn màu lục bích. Lâm Mặc không màng đến Tam trưởng lão đang đứng chết trân bên cạnh, vung tay áo tung ra ba tấm Thủy Linh Phù dán thẳng lên thân đỉnh. Hắn muốn dùng hơi nước áp chế dị hỏa, câu kéo thêm vài nhịp thở để tìm ra điểm thắt của trận pháp.


Thế nhưng ngay khi thủy khí vừa chạm vào mặt đồng đỏ rực, ngọn lửa lục bích dưới đáy bệ đá đột ngột rụt lại rồi bùng lên gấp bội. Lớp trận văn phòng ngự trên thân đỉnh phát ra tiếng vỡ vụn xót tai. Thần thức Lâm Mặc nhói lên, lập tức nhận ra mưu kế thâm độc của kẻ hạ thủ. Tên trận sư Tôn gia không chỉ dùng Khốn Linh Phù phong bế linh khí, gã còn đảo ngược trận nhãn Tụ Hỏa thành Hấp Thủy. Bất kỳ nỗ lực dập lửa bằng thủy thuộc tính nào cũng sẽ trở thành chất xúc tác, ép lò đan nổ tung ngay lập tức.


Rút củi đáy nồi, mượn lực đả lực. Lâm Mặc hừ lạnh, lập tức từ bỏ việc dập lửa. Hắn cắn răng quyết định hy sinh mẻ đan dược bên trong để bảo toàn cái đỉnh đồng tam giai hạ phẩm vốn là bảo vật trấn các của gia tộc. Bàn tay hắn xoay chuyển, lấy ra tấm Hắc Sắc Trận Phù từ trong ngực áo, hung hăng ấn mạnh vào phiến đá dưới chân. Thay vì dồn linh lực vào lò đan, Lâm Mặc truyền thẳng mộc linh lực dồi dào vào hệ thống địa mạch bên dưới Đan Dược Các, kích hoạt trận đồ dẫn lưu tản nhiệt.


Một trận gầm rú trầm đục vang lên từ lòng đất. Chín lỗ thông hỏa dưới đáy Hỏa Tụ Đỉnh đột ngột khép lại, toàn bộ ngọn lửa lục bích bị mảng trận văn dẫn lưu cưỡng ép hút ngược xuống đáy sâu Tử Trúc Lĩnh. Nắp đỉnh đồng bật tung, một luồng khí đen kịt phụt thẳng lên nóc nhà, thiêu rụi toàn bộ xà gồ bằng gỗ thiết mộc thành tro bụi. Ba ngàn viên Tụ Khí Đan bồi dục ròng rã nửa tháng nay triệt để hóa thành xỉ than, tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc. Cái giá phải trả để giữ lại lò đan là toàn bộ sản lượng đan dược tháng này coi như đổ sông đổ biển, đồng thời một phần ba trận văn dưới nền đá vỡ nát hoàn toàn.


Lâm Mặc thu hồi trận phù, vạt áo bào dính đầy tàn tro, ánh mắt lạnh như băng sương nhìn về phía góc sảnh. Tam trưởng lão Lâm Đạo Minh lúc này đã quỳ rạp xuống đất, cả người run rẩy như cầy sấy. Lão biết rõ bản thân vừa phạm phải tội nghiệt tày trời. Không phải lão cố ý phá hoại, mà vì tham lam một chút linh thạch hối lộ từ một gã tán tu, lão đã lơ là việc kiểm tra ngọc giản điều khiển hỏa mạch, để mặc kẻ ngoài táy máy vào trận nhãn cốt lõi.


Tam thúc, ngài quản lý Đan Dược Các ba mươi năm, chẳng lẽ không phân biệt được Hỏa Tụ Trận và Âm Hỏa Phệ Linh Trận?


Gia chủ minh xét, lão hủ thực sự không biết gã tán tu kia là nội ứng của Tôn gia.


Lâm Đạo Minh dập đầu cồm cộp xuống nền đá nóng rực, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi. Lão lắp bắp thanh minh rằng gã tán tu chỉ mượn hỏa mạch luyện chế một mẻ đan dược đặc thù, sẵn sàng trả ba trăm khối linh thạch hạ phẩm. Lão hủ nghĩ kho tộc đang thiếu hụt, liền lén mở van hỏa mạch số bảy cho hắn dùng tạm một canh giờ.


Lâm Mặc bước tới, mũi giày giẫm lên mảnh ngọc giản trận văn đang rơi vãi bên cạnh nệm bồ đoàn của lão. Tiếng ngọc vỡ nát vang lên giòn giã trong không gian tĩnh lặng. Hắn lạnh lùng đưa ra phán quyết, không chừa lại nửa phần tình diện cho vị trưởng lão đồng tông, bởi trong thời khắc thú triều cận kề, bất kỳ sự nhân nhượng nào cũng là lưỡi dao găm vào yết hầu gia tộc.


Tịch thu lệnh bài quản sự Đan Dược Các của Lâm Đạo Minh. Ghi nợ năm ngàn điểm công huân vì tội tự ý mở hỏa mạch, gián tiếp hủy hoại đan dược dự trữ.


Lâm Mặc ném Sổ Công Huân màu xám tro xuống trước mặt lão, thanh âm trầm ổn nhưng mang theo uy áp tuyệt đối.


Bắt đầu từ giờ khắc này, phong tỏa toàn bộ Đan Dược Các. Tam thúc, ngài tự mình đến Chấp Pháp Đường diện bích ba tháng, không có lệnh của ta, cấm nửa bước rời khỏi cấm địa.


Lâm Đạo Minh run rẩy vươn tay nhận lấy Sổ Công Huân, hai dòng nước mắt già nua chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo. Lão không dám xin tha, chỉ lặng lẽ lột bỏ tấm lệnh bài bằng bạch ngọc bên hông, cung kính đặt lên phiến đá nứt nẻ. Vật chứng quyền lực của Đan Dược Các chính thức đổi chủ, nằm gọn trong lòng bàn tay đầy vết chai sần của vị gia chủ trẻ tuổi. Lâm Mặc siết chặt tấm lệnh bài, thần thức lại một lần nữa dò xét luồng tà hỏa vừa bị ép xuống lòng đất, mơ hồ nhận ra một luồng khí tức quen thuộc đang âm thầm cắn nuốt rễ cây Tử Trúc ngàn năm.


Ánh sáng đỏ rực từ tà ấn trên chiếc trận bàn vỡ chiếu rọi khuôn mặt vặn vẹo của Tam trưởng lão. Lão quỳ rạp xuống nền đá nóng rực, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào luyện đan. Trong một khoảnh khắc hoảng loạn tột độ, ngón tay cái của lão âm thầm miết mạnh vào chiếc nhẫn trữ vật, định bóp nát khối Huyết Khế Ngọc Giản đang cất giấu bên trong nhằm xóa sạch dấu vết giao dịch với ngoại nhân.


Hành động vội vã ấy làm sao qua mắt được thần thức cường hãn của một vị gia chủ Trúc Cơ kỳ. Lâm Mặc không thèm nhấc tay, chỉ hừ lạnh một tiếng, một đạo thần thức ngưng thực hóa thành lưỡi đao vô hình chém thẳng vào nê hoàn cung của đối phương. Lâm Đạo Minh hét lên đau đớn, linh lực toàn thân ngưng trệ, cánh tay phải buông thõng xuống như một khúc gỗ mục. Khối ngọc giản màu máu trượt khỏi kẽ tay, rơi lạch cạch xuống mặt sàn phủ đầy tàn tro.


Gia chủ tha mạng, lão phu chỉ lỡ nhận của tên tán tu họ Ngụy một viên Tụ Hỏa Châu để ép vỉa địa hỏa tăng sản lượng đan dược. Lão phu hoàn toàn không biết bên trong vật kia bị Tôn gia cấy vào nghịch trận viêm độc.


Lâm Mặc phớt lờ lời van xin thảm thiết, vung tay hút lấy khối Huyết Khế Ngọc Giản. Ngay lúc này, chiếc Thanh Đồng Dược Đỉnh tam giai đặt giữa sảnh đột ngột phát ra tiếng rít chói tai. Nắp đỉnh bật tung, một cột lửa đen ngòm mang theo mùi thạch tín xông thẳng lên nóc nhà. Trận pháp Tụ Linh của Đan Dược Các bắt đầu vặn vẹo, linh khí mộc thuộc tính xung quanh thay vì dập lửa lại bị hút ngược vào trong, hóa thành củi khô bồi thêm cho thế ngọn tà hỏa thêm phần cuồng bạo.


Tên tán tu họ Ngụy kia đã tính toán cực kỳ tàn độc, cố tình thiết lập trận nhãn nổ chậm ngay khi có tu sĩ cấp cao bước vào dò xét. Lâm Đạo Minh thấy ngọn lửa đen sắp nuốt chửng xà nhà bèn tuyệt vọng gào thét, vội vã cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên bằng rùa đen để chắn trước mặt. Lão nhắm chặt mắt, đinh ninh rằng gia chủ sẽ dùng thủy hệ pháp thuật cường ngạnh dập lửa, nhưng một quyết định như vậy trong không gian kín chắc chắn sẽ tạo ra luồng linh khí bạo liệt tàn phá toàn bộ móng nhà.


Lâm Mặc bảo trì sự trầm tĩnh đáng sợ, ngón tay búng ra một chiếc lá Tử Trúc lấp lánh ánh kim. Hắn không đánh thẳng vào ngọn lửa mà ném chiếc lá găm phập vào càn vị trên la bàn khống chế địa mạch dưới bệ đá. Đồng thời, bàn tay trái hung hăng ấn khối trận bàn vỡ nát mang tà ấn của Tôn gia đập thẳng lên nắp đỉnh đang chực chờ nổ tung.


Một tiếng oanh minh vang lên trầm đục. Lâm Mặc mượn sát khí từ tà ấn của chính kẻ địch để đánh lừa luồng hỏa độc, khiến nó nhầm tưởng trận bàn vỡ mới là lõi của Huyết Sâm trận địa lúc nãy. Ngọn lửa đen khựng lại giữa không trung, lưỡng lự mất một nhịp thở. Chỉ chờ có thế, mộc linh lực dồi dào từ chiếc lá Tử Trúc bùng phát, hóa thành hàng ngàn rễ cây ảo ảnh đâm xuyên qua lớp vỏ đồng, hung hăng cắm rễ vào lõi viêm độc.


Cú nhử mồi tinh tế này ép ngọn lửa tà ác phải chuyển hướng, thay vì nổ tung ra ngoài mượn gió bẻ măng, nó bị rễ cây Tử Trúc cưỡng ép luyện hóa ngược vào sát đáy đỉnh. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dập tắt hỏa mạch vô cùng đắt đỏ. Ba ngàn viên Tụ Khí Đan chưa kịp xuất lò hoàn toàn biến thành xỉ than độc hại. Lớp vách của Thanh Đồng Dược Đỉnh không chịu nổi sự giằng co giữa hai luồng linh lực cực đoan, phát ra một tiếng nứt vỡ giòn giã xé lòng.


Một vết rạn đen ngòm kéo dài từ miệng đỉnh xuống tận đáy, linh quang tam giai triệt để ảm đạm, phẩm cấp pháp khí trấn các vĩnh viễn rớt xuống nhị giai thượng phẩm. Lâm Mặc thu hồi linh lực, sắc mặt hơi tái đi vì hao tổn thần thức, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sắc lạnh. Giữa đống tro tàn trong lòng đỉnh, một viên châu màu đỏ sậm to bằng quả nhãn đang nằm lăn lóc, bề mặt khắc chằng chịt những đạo trận văn định vị đang nhấp nháy liên kết chặt chẽ với khối ngọc giản trên tay hắn.


Thu hồi lệnh bài trưởng lão của Lâm Đạo Minh, phong ấn tu vi, áp giải thẳng vào tầng thứ nhất Hắc Hỏa Động chờ ngày Tộc Nghị định tội.


Lâm Mặc lạnh nhạt ra lệnh cho hai gã chấp sự vừa phá cửa xông vào, đoạn xoay người dùng linh lực bọc lấy viên Tụ Hỏa Châu vẫn còn nóng hổi. Kẻ địch muốn dùng vật này để phá hủy mạch đan dược của gia tộc, hắn sẽ dùng chính khí tức lưu lại trên nó để truy sát tên tán tu họ Ngụy. Một kế hoạch phản kích mượn đao giết người đã thành hình, và điểm đến tiếp theo chính là trạm trung chuyển tài nguyên của Tôn gia ẩn giấu ngoài phường thị.


Chiếc đỉnh đồng ba chân rung bần bật, từng luồng hắc viêm mang theo hơi thở tà ác rỉ ra từ các khe hở trên nắp đỉnh. Lâm Mặc không lùi mà tiến, tay phải vung lên, ném thẳng mảnh trận bàn vỡ nát mang theo tà ấn về phía quầng lửa đen. Hắc viêm vốn đang cuồng bạo tìm kiếm mộc linh khí để cắn nuốt, nay khứu giác trận pháp của nó lập tức bị khí tức đồng nguyên trên tà ấn thu hút. Ngọn lửa hung hãn chuyển hướng, há cái miệng rộng được ngưng tụ từ hỏa độc lao tới cắn chặt lấy vật chứng.


Ngay khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào tà ấn, một luồng thần thức xa lạ từ hư không đột ngột giáng xuống, mang theo sự kinh hãi tột độ. Kẻ điều khiển hắc viêm ở phương xa hiển nhiên đã nhận ra cạm bẫy, vội vã đảo ngược pháp quyết nhằm rút ngọn lửa trở về để kích nổ lõi đỉnh đồng. Nhưng Lâm Mặc đã chờ sẵn thời cơ này, mười ngón tay hắn đan chéo, triệt để phong bế toàn bộ mộc linh khí trong Tụ Linh Trận cấp một. Mất đi nguồn tiếp tế, hắc viêm không thể lùi lại, đành phải điên cuồng cắn xé tà ấn đang bùng phát sát khí phản phệ.


Hai luồng lực lượng tà ác va chạm kịch liệt giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ trầm đục không phát ra ánh sáng. Mảnh trận bàn vỡ nát triệt để hóa thành một vũng nước bùn hôi thối, triệt tiêu hoàn toàn dấu vết định vị của kẻ địch. Cái giá phải trả cho pha cưỡng ép dập lửa này là Địa Hỏa Mạch cấp một dưới lòng Đan Dược Các bị rút cạn nguyên khí, ít nhất ba tháng tới không thể cung cấp ngọn lửa ổn định cho việc luyện đan. Lô Tụ Khí Đan cấp hai thượng phẩm nằm trong đỉnh đồng cũng theo đó mà hóa thành một đống xỉ than đen kịt.


Lâm Mặc phẩy tay áo xua đi lớp khói độc, bước tới bệ đá trung tâm, dùng thần thức đảo qua lớp tro tàn dưới đáy trận nhãn. Bàn tay hắn bọc một lớp thanh quang nhạt, tàn nhẫn thò vào đống xỉ than nóng rực, lôi ra một khối ngọc giản màu đỏ sậm. Khối Huyết Khế Ngọc Giản này vẫn còn vương lại một tia hồn niệm giãy giụa của tên tán tu họ Ngụy, nay đã triệt để nằm gọn trong lòng bàn tay gia chủ Lâm gia.


Tam trưởng lão Lâm Đạo Minh quỳ sụp xuống mặt sàn gỗ thiết mộc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo bào. Lão nhìn chằm chằm vào khối ngọc giản, đôi môi khô khốc run rẩy liên tục, tiểu tâm tư giấu giếm rốt cuộc cũng bị nỗi sợ hãi đánh sập.


Gia chủ minh xét, lão hủ thực sự không biết tên họ Ngụy kia lại gài Huyết Khế tà môn dưới mắt trận. Lão hủ chỉ là tham chút linh thạch chiết khấu khi mua Tụ Hỏa Châu của hắn, hoàn toàn không có ý định phản tộc.


Ánh mắt Lâm Mặc lạnh lẽo như vạn năm hàn băng, không chút dao động trước lời biện bạch của vị trưởng lão đắc lực. Tham lam một chút linh thạch mà suýt nữa dâng cả huyết mạch luyện đan của gia tộc cho kẻ địch, tội này không thể chỉ dùng vài lời khóc lóc mà xí xóa.


Lâm Đạo Minh, bãi miễn chức vụ trưởng lão Đan Dược Các ngay lập tức, tước quyền tiếp cận đan phương hạch tâm. Ghi nợ năm ngàn điểm công huân, tịch thu toàn bộ linh thạch cá nhân và sản lượng linh điền riêng trong mười năm để đền bù lô đan dược bị hủy. Từ ngày mai, điều chỉnh luật nhập kho dược liệu, mọi pháp khí mồi lửa đều phải qua tay Chấp Pháp Đường kiểm tra linh ấn.


Lão giả nghe xong hình phạt thì nhũn người, nhưng vẫn cắn răng dập đầu lĩnh mệnh, biết rằng giữ được mạng sống đã là gia chủ khai ân. Lâm Mặc xoay người bước ra cửa các, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt Huyết Khế Ngọc Giản đang tỏa ra hơi ấm dị thường. Bên trong khối ngọc này không chỉ có hồn niệm của tên tán tu, mà còn lưu giữ rõ ràng khí tức công pháp của một vị trưởng lão Tôn gia.


Hắn ném một khối lệnh bài truyền tin cho tên chấp sự đang đứng canh gác ngoài cửa, giọng nói vang vọng trong đêm tối Tử Trúc Lĩnh.


Mang lệnh bài của ta đến Tử Trúc Bí Khố, yêu cầu mở phong ấn tầng hai, thỉnh Nhị bá tổ đang bế quan xuất quan. Có khối Huyết Khế này làm vật chứng, sáng mai tại Tộc nghị, chúng ta sẽ ép Tôn gia phải nhổ bỏ ba cái đinh cắm ở phường thị Trung Châu, nếu không sẽ mang theo ngọc giản lên thẳng tông môn khiếu nại.

0