Chương 223: Trận Pháp Bảo Vệ
Không chút do dự, Lâm Mặc vung tay áo bào, mười ngón tay liên tục biến ảo kết ra pháp ấn nạm viền xanh biếc. Ba dải mộc đằng ngưng tụ từ linh khí thuần khiết lao vút lên không trung, đan chéo thành một tấm lưới khổng lồ bọc kín lấy mũi tên máu. Lão giả Lâm Uyên đứng cách đó không xa vừa thở phào nhẹ nhõm, bàn tay răn reo siết chặt chiếc khuy ngọc sườn tây còn chưa kịp buông lỏng.
Thế nhưng, mũi tên máu dường như chỉ chờ có vậy. Khi vừa chạm vào mộc đằng, luồng oán huyết lập tức mượn mộc sinh hỏa, ngọn lửa đỏ rực bùng lên nuốt chửng toàn bộ linh lực giam cầm. Kẻ đứng sau tà thuật này đã tính toán vô cùng chuẩn xác, biết rõ tu sĩ Lâm gia đa phần tu luyện công pháp hệ mộc nên cố tình dùng huyết hỏa trận văn để khắc chế. Mũi tên máu mượn lực đẩy từ vụ nổ mộc đằng, đổi hướng lao vút về phía trận nhãn trung tâm được khắc trên trần điện, định ăn mòn lõi trận bàn.
Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống, hắn lập tức nhận ra mưu đồ thâm độc của kẻ giấu mặt. Bỏ qua việc duy trì mộc đằng, hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm linh khí tinh thuần vào chiếc Trấn Mạch La Bàn vừa rút ra từ túi trữ vật. Ngón tay hắn điểm mạnh lên mặt đồng xanh, cưỡng ép thay đổi đường đi của linh mạch dưới nền đất điện chính, chuyển toàn bộ mộc linh khí dồi dào sang thổ linh khí dày đặc. Một bức tường đất nén chặt mang theo uy áp của địa mạch Tử Trúc Lĩnh nhô lên ngay sát trần nhà, cản đứng đòn đánh lén.
Mũi tên máu đâm sầm vào bức tường đất, mất đi nguồn tiếp tế mộc linh lực liền xèo xèo bốc khói rồi teo nhỏ lại. Lực phản chấn từ vụ va chạm khiến mặt đồng của Trấn Mạch La Bàn nứt ra một vệt dài, ba viên trung phẩm linh thạch khảm trên đó nháy mắt hóa thành bột mịn. Trận nhãn trung tâm bảo toàn được nguyên vẹn, nhưng toàn bộ mảng trần điện phía trên đã bị vấy bẩn bởi thứ chất lỏng sền sệt tỏa ra sát khí âm hàn.
Lâm Mặc thu hồi la bàn rạn nứt, ánh mắt lạnh lùng quét qua thi thể tàn tạ dưới sàn đá. Hắn lật tay lấy ra một chiếc hộp ngọc, đánh ra vài đạo phong ấn phù lục để thu gom giọt máu đen ngòm vừa rớt xuống từ trần nhà, cẩn thận đóng nắp lại. Giọt tà huyết này chính là vật chứng quan trọng nhất để truy vết loại công pháp tà môn đang lẩn khuất trong phường thị Trung Châu.
Bầu không khí trong điện chính tĩnh lặng đến mức nghe rõ từng nhịp thở dồn dập của các trưởng lão. Lâm Thủ Nghiệp đứng nép bên cột trụ, trán lấm tấm mồ hôi hột, vội vã lật cuốn sổ công huân bọc da thú trên tay. Lão chắp tay, giọng nói run rẩy phá vỡ sự im lặng, lo sợ trách nhiệm sẽ đổ lên đầu kho tộc.
"Bẩm Mặc trưởng lão, nếu Thủy Linh Châu ở Trung Châu đã bị động tay động chân, vậy khoản linh thạch sáu ngàn khối gia tộc vừa xuất kho để chuẩn bị giao dịch có cần phải niêm phong lại không?"
"Lập tức đóng băng toàn bộ quỹ giao dịch hải ngoại tháng này." Lâm Mặc dứt khoát hạ lệnh, bước chân giẫm lên lớp tro bụi của linh thạch vỡ nát. "Ghi rõ vào sổ, hủy bỏ nhiệm vụ phái người đến Trung Châu nhận hàng, bất kỳ kẻ nào tự ý xuất kho linh thạch đều chịu phạt theo gia quy tội phản tộc."
Hắn quay sang nhìn Lâm Uyên, kẻ đang run rẩy cầm chiếc khuy ngọc kiểm soát trận pháp sườn tây. Áp lực vô hình từ ánh mắt của tu sĩ Trúc Cơ khiến lão giả phải cúi gầm mặt.
"Uyên trưởng lão, trần điện chính đã bị tà huyết ăn mòn, cần phải dẫn linh khí từ sườn tây sang để gột rửa." Lâm Mặc chỉ tay về phía mảng trần đang bốc khói đen. "Ông lập tức kích hoạt khuy ngọc, mở trận vị Càn Kim, tiêu hao ba phần linh khí của mười mẫu linh điền sườn tây để bảo vệ trận nhãn trung tâm."
Lâm Uyên giật mình, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Lão vừa mới nhận được quyền kiểm soát sườn tây, linh điền bên đó đang vào mùa thu hoạch mộc linh thảo, nếu rút đi ba phần linh khí, sản lượng chắc chắn sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Lão muốn mở miệng biện minh, muốn giữ lại chút lợi ích cho nhánh phụ của mình, nhưng nhìn giọt tà huyết trong hộp ngọc trên tay Lâm Mặc, lão đành nuốt ngược lời vào trong. Lão cắn răng truyền linh lực vào chiếc khuy ngọc, chấp nhận khoản nợ tổn thất linh điền sắp bị ghi vào sổ công huân của nhánh mình.
Trận nhãn trên trần điện tạm thời được giữ lại, nhưng tàn dư huyết tiễn vẫn đang ngọ nguậy như một sinh vật sống. Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, lòng bàn tay ngưng tụ ra một tầng thanh quang lạnh lẽo, trực tiếp ép vụn huyết hỏa vào một chiếc hộp ngọc phong linh. Nắp hộp vừa đóng lại, ba đạo phù văn cách tuyệt dán chồng lên nhau tức thì bốc khói xèo xèo, biểu thị oán khí bên trong đang điên cuồng phản phệ. Chiếc hộp ngọc xám xịt rung bần bật, đòi hỏi hắn phải liên tục vận chuyển mộc linh lực để duy trì phong ấn.
"Kẻ này không chỉ hiểu rõ công pháp hệ mộc của tộc ta, mà còn nắm trọn sơ đồ bố trí trận nhãn điện chính."
Lâm Uyên bước tới gần, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm mảng trần nhà vừa bị vấy bẩn bởi tà huyết âm hàn. Lão khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói lộ rõ vẻ kiêng kỵ sâu sắc.
"Nếu đòn vừa rồi đánh trúng lõi trận bàn, toàn bộ linh khí tích tụ suốt ba mươi năm qua của điện thờ sẽ bạo động, đến lúc đó không ai trong chúng ta sống sót rời khỏi đây."
Lâm Mặc không vội đáp lời, thần thức của hắn lan tỏa ra, cẩn thận luồn vào vết nứt dài trên mặt đồng của Trấn Mạch La Bàn. Vừa chạm vào tàn lưu linh lực nơi đó, một cỗ hàn ý quen thuộc truyền thẳng vào thức hải khiến hắn khẽ nhíu mày. Hắn vươn tay quệt một vệt máu đen còn sót lại trên vách tường đất, đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ.
"Không phải chỉ là truyền tin, thứ tà huyết này mang theo khí tức của Nhược Thủy từ phường thị Trung Châu."
Hắn ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc lẹm xuyên qua lớp tường đất nén chặt. Kẻ địch đã tính trước việc truyền tin bằng huyết tiễn có thể bị đánh chặn, nên ngay từ đầu đòn tấn công này chính là một cái bẫy định vị. Chỉ cần tà huyết bám vào bất kỳ vật thể nào mang linh khí của Lâm gia, nó sẽ cộng hưởng với Thủy Linh Châu đã bị động tay động chân ở bên ngoài. Bọn chúng đang dùng chính linh mạch của Tử Trúc Lĩnh làm trạm trung chuyển để dò xét sự biến động phòng ngự của gia tộc.
"Đại bá, lập tức truyền lệnh mở kho Tàng Tinh, xuất ra năm mươi cân Cân Sơ Mộc."
Lâm Mặc quay sang nhìn Lâm Uyên, giọng nói mang theo uy nghiêm không thể chối cãi của người nắm quyền.
"Ghi thẳng vào sổ nợ công huân của ta. Mang số linh mộc đó rải đều quanh chín ô trận vị ở sườn tây, cưỡng ép đóng băng toàn bộ thủy mạch kết nối với bên ngoài."
Lâm Uyên nghe vậy liền biến sắc, bàn tay nắm chặt chiếc khuy ngọc sườn tây khẽ run lên. Cân Sơ Mộc là vật tư chiến lược dùng để bồi dưỡng thế hệ trẻ Trúc Cơ, một lần tiêu hao năm mươi cân đồng nghĩa với việc ba năm tới gia tộc sẽ không có đệ tử nào được cấp phát loại tài nguyên này. Hơn nữa, việc cưỡng ép đóng băng thủy mạch sẽ khiến linh điền sườn tây giảm sút ba thành sản lượng linh thảo trong vòng mười năm. Lão cắn răng, muốn lên tiếng khuyên can nhưng nhìn thấy vết nứt trên Trấn Mạch La Bàn, đành nuốt ngược lời vào trong.
"Ta hiểu rồi, bần đạo sẽ đích thân giám sát việc bố trận."
Lâm Uyên thở dài một hơi, tháo lệnh bài Trưởng lão quản kho bên hông ném cho tên chấp sự đang đứng câm như hến ở góc điện.
"Cầm lệnh bài của ta, dẫn đội tuần tra giáp tự xuống kho Tàng Tinh xuất đồ. Bất kỳ kẻ nào dám cản trở, lập tức tước đoạt thân phận tộc nhân, giam vào hắc lao chờ xử lý."
Tên chấp sự luống cuống chụp lấy lệnh bài, vội vã lùi bước ra khỏi cửa điện. Lâm Mặc lúc này mới thu hồi ánh mắt, tay phải siết chặt chiếc hộp ngọc phong linh, tay trái bấm pháp quyết thu hồi bức tường đất. Hắn quyết định tương kế tựu kế, không xóa bỏ hoàn toàn vệt máu trên trần điện mà dùng ngọc giản khắc ra một đạo Ảo Trận quy mô nhỏ bao phủ lấy nó. Hắn muốn dùng chính điểm định vị này để nhử kẻ địch tin rằng trận nhãn đang bị ăn mòn, từ đó câu kéo thêm thời gian cho sườn tây kịp thời phong tỏa.
Việc duy trì Ảo Trận đè lên tà huyết bòn rút thần thức của Lâm Mặc với tốc độ chóng mặt, khiến sắc mặt hắn thoáng hiện lên vẻ tái nhợt. Lõi trận bàn của điện chính phát ra những tiếng cọt kẹt khô khốc, báo hiệu giới hạn chịu đựng của linh mạch ngầm đang bị ép đến cực điểm. Mất đi ba viên trung phẩm linh thạch cùng việc hy sinh đường thủy mạch, phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh hiện tại giống như một chiếc áo giáp rạn nứt, buộc toàn bộ các vị trưởng lão phải chuẩn bị cho đợt công kích tiếp theo.
Lâm Uyên nắm chặt chiếc khuy ngọc sườn tây, mồ hôi lạnh rịn qua từng nếp nhăn trên trán. Lão cắn răng vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra lệnh bài mở kho Tàng Tinh, giọng khàn đặc hô lớn nhận mệnh tiến hành cưỡng ép đóng băng thủy mạch. Cùng lúc đó, chiếc hộp ngọc phong ấn tàn dư tà huyết trên tay Lâm Mặc bỗng nhiên rung lên bần bật. Những luồng hắc khí mang theo hơi lạnh ngắt của Nhược Thủy bắt đầu rỉ ra từ khe hở, ăn mòn lớp bùa chú dán bên ngoài vang lên những tiếng xèo xèo chói tai.
Kẻ giấu mặt cách đó không rõ bao xa hiển nhiên đã nhận ra dị động từ sự kháng cự của Lâm gia. Hắn lập tức từ bỏ ý định dùng huyết hỏa phá trận ban đầu, chuyển hướng thần thức thông qua sợi tà huyết. Thay vì xông ra ngoài, giọt máu đỏ sẫm bên trong hộp ngọc đột ngột phân rã, hóa thành hàng ngàn tia nước đen ngòm mang theo kịch độc. Chúng men theo khe nứt của bức tường đất vừa được dựng lên, cắm thẳng xuống lõi linh mạch hệ thổ dưới nền điện chính.
Hắn muốn ô nhiễm địa mạch trung tâm, ngừng việc đóng băng thủy mạch lại ngay. Lâm Mặc quát lớn, đôi mắt hằn lên những tia vằn đỏ bằn bặt. Hắn đã đánh giá thấp sự tàn độc của đối thủ, kẻ này sẵn sàng vứt bỏ một tia thần thức mồi nhử để đổi lấy việc phá hủy căn cơ Tử Trúc Lĩnh. Thổ sinh kim, nhưng nếu thổ bị Nhược Thủy làm cho thối rữa, toàn bộ trận pháp phòng ngự vòng trong sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi trời sáng.
Lâm Uyên luống cuống thu hồi linh lực, nhưng đã chậm một nhịp. Sóng xung kích từ luồng nước đen dội ngược qua mạng lưới trận văn, truyền thẳng vào chiếc khuy ngọc kiểm soát sườn tây trong tay lão. Một tiếng rắc giòn giã vang lên, bề mặt khuy ngọc nứt toác làm đôi, ánh sáng nhạt nhòa vụt tắt. Lão già lảo đảo lùi lại mấy bước, ngã khuỵu xuống nền đá, tâm thần tương liên với pháp khí bị cưỡng ép cắt đứt khiến sắc mặt lão xám ngoét như tro tàn.
Không thể chần chừ thêm một khắc nào, Lâm Mặc ném thẳng chiếc Trấn Mạch La Bàn đã rạn nứt xuống mặt sàn đá thanh thạch. Hắn lật tay, trực tiếp cướp lấy lệnh bài Tàng Tinh kho mà Lâm Uyên vừa làm rơi. Mở thông đạo khẩn cấp, rút toàn bộ năm mươi cân rễ Sơ Mộc ném vào mắt trận Càn Khôn. Chỉ lệnh vừa dứt, một hố sâu giữa điện thờ mở tung, tỏa ra mùi hương ngai ngái của linh dược ngàn năm vừa bị cưỡng chế xuất kho đẩy thẳng vào tâm trận.
Khác với lẽ thường mộc khắc thổ, Lâm Mặc điên cuồng đảo ngược chín ô trận vị, biến số rễ cây quý giá này thành thế Tử Mộc Hấp Thủy. Năm mươi cân rễ Sơ Mộc mang theo mộc khí nguyên thủy nhất lao thẳng xuống dòng nước đen đang gặm nhấm địa mạch. Rễ cây vừa chạm vào Nhược Thủy liền điên cuồng hút lấy kịch độc, từng khúc rễ chuyển từ màu nâu óng sang đen kịt rồi bốc cháy thành ngọn lửa âm hàn dập tắt hoàn toàn tà khí.
Luồng tà thủy cuối cùng cũng bị ép khô, nhưng cái giá phải trả khiến toàn bộ trưởng lão có mặt đều tái mặt xót xa. Năm mươi cân rễ Sơ Mộc chớp mắt hóa thành bãi tro tàn, triệt để chặt đứt hy vọng luyện chế Trúc Cơ Đan trong ba năm tới của toàn bộ gia tộc. Không chỉ vậy, chín ô trận vị trung tâm bị Tử Mộc cắm rễ đã vĩnh viễn mất đi ba phần linh tính, khiến tốc độ ngưng tụ linh khí của điện thờ giảm sút một cách rõ rệt.
Lâm Mặc phất tay thu lại nửa chiếc khuy ngọc sườn tây nứt nẻ từ dưới đất, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cuốn sổ công huân đặt trên bàn nghị sự. Ghi rõ vào sổ, trưởng lão Lâm Uyên thao tác chậm trễ làm hỏng pháp khí trấn mạch, phạt bổng lộc nửa năm, đình chỉ quyền quản lý linh điền. Toàn bộ tổn thất Sơ Mộc tính vào nợ chung của Tộc nghị, bắt đầu từ tháng sau cắt giảm một nửa linh thạch cung phụng của đệ tử nội môn. Hắn cẩn thận đặt nửa chiếc khuy ngọc cạnh chiếc hộp gỗ phong linh, mũi nhọn của trận văn vỡ nát trên khuy ngọc lúc này lại đang cộng hưởng nhè nhẹ, chỉ thẳng về phía bản đồ khu vực hầm mỏ quặng linh thạch.
Ngay khoảnh khắc năm mươi cân rễ Sơ Mộc lao thẳng xuống lõi địa mạch, một tiếng xèo xèo rợn người vang lên từ sâu dưới nền gạch thanh thạch. Khi mộc linh khí tinh thuần va chạm với Nhược Thủy kịch độc, trận thế Tử Mộc Hấp Thủy lập tức được kích phát đến cực hạn. Toàn bộ mạng lưới rễ cây màu vàng nhạt bỗng chốc phình to gấp ba lần, đan chéo thành một chiếc lồng giam, điên cuồng hút lấy chất lỏng đen ngòm đang chực chờ ăn mòn linh mạch. Áp lực linh khí dội ngược lên trên khiến toàn bộ cột trụ trong điện chính rung lên bần bật, bụi bẩn trên trần nhà lả tả rơi xuống.
Thế nhưng, kẻ địch giấu mặt đã tính toán quá sâu, tà trận bên ngoài lập tức cảm ứng được sự kháng cự và thay đổi tần số. Nhược Thủy vốn đang tụ thành vũng đột ngột phân tách thành vô số sợi tơ độc nhỏ li ti, mượn sức ép của địa mạch len lỏi qua từng khe hở của lồng giam mộc đằng. Từng đoạn rễ Sơ Mộc quý giá chưa kịp chuyển hóa kịch độc đã nhanh chóng đổi sang màu đen kịt, bề mặt xuất hiện những vết nứt thối rữa và bắt đầu có dấu hiệu hóa đá.
Lâm Mặc biến sắc, thần thức nhạy bén giúp hắn lập tức nhận ra đối phương không hề định tàn phá toàn bộ địa mạch như biểu hiện ban đầu. Kẻ tà tu chỉ đang mượn đòn giương đông kích tây này để mài mòn hoàn toàn điểm giao cắt phòng ngự tại sườn tây. Không do dự lấy nửa nhịp, hắn vung tay ném ra một tấm Huyền Băng Phù bậc hai, dán thẳng lên vết nứt đang lan rộng trên mặt Trấn Mạch La Bàn. Hàn khí thấu xương bùng nổ, cưỡng ép hạ nhiệt độ của lõi trận, tạm thời đóng băng tốc độ hủ hóa của rễ cây.
Cùng lúc đó, chiếc khuy ngọc trận nhãn trong tay Lâm Uyên phát ra một tiếng vỡ vụn khô khốc, nát bấy thành bột mịn rỉ ra thứ nước đen ngòm. Lão giả lảo đảo lùi lại ba bước, hai mắt trợn ngược, há miệng nôn ra một bãi dịch nhầy hôi thối mang theo cặn bã của linh lực. Mất đi pháp khí khống chế cốt lõi, toàn bộ mười hai lá cờ trận cắm quanh sườn tây đồng loạt tắt ngấm linh quang. Lớp phòng ngự vòng trong của Tử Trúc Lĩnh nháy mắt xuất hiện một lỗ hổng khổng lồ, mặc cho gió lạnh và chướng khí bên ngoài ùa vào.
Lão giả run rẩy quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo, bàn tay nhăn nheo cào cấu lớp gạch vỡ, trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. Tội danh làm hỏng mắt xích phòng ngự trọng yếu, để lọt tà khí vào tộc địa, e rằng có lột da rút gân lão cũng không đền nổi số điểm cống hiến khổng lồ.
"Thủ Nghiệp, lập tức dẫn đội tuần tra sườn nam rút lui khỏi tuyến hai, bỏ trống toàn bộ khu vực từ điện chính đến vách núi!"
Lâm Mặc lạnh lùng ra lệnh, không buồn liếc nhìn bộ dạng thê thảm của gã trưởng lão đang thoi thóp. Hai tay hắn dồn toàn lực đánh ra một đạo pháp quyết chói lọi, dứt khoát chặt đứt liên kết thần thức giữa mảng rễ cây đã nhiễm độc và lõi địa mạch. Năm mươi cân rễ Sơ Mộc trị giá hơn một ngàn linh thạch cứ thế bị cắt đứt nguồn sống, co rút lại thành một khối tinh thể đen ngòm bằng nắm tay, rơi bộp xuống mặt đất.
Lâm Thủ Nghiệp đứng nép ngoài cửa điện nghe lệnh mà mồ hôi lạnh tuôn như tắm, hai chân chôn chặt tại chỗ không dám bước đi.
"Bẩm trưởng lão, nếu bỏ trống sườn tây, ba mươi mẫu linh điền trồng Huyết Linh Sâm bên đó sẽ mất đi trận pháp bảo vệ. Chỉ không quá nửa canh giờ, tà khí sẽ ăn mòn sạch sẽ toàn bộ tâm huyết mấy chục năm qua của gia tộc!"
Gã cắn răng dập đầu bẩm báo, ánh mắt sợ sệt liếc nhìn khối tinh thể độc tính đang tỏa ra hàn khí bức người. Gã hiểu rất rõ quy củ, nếu gã chạy đi truyền cái lệnh này, tội danh bỏ mặc linh điền chưa biết chừng sẽ bị đám trưởng lão khác giáng xuống đầu gã.
"Cứ để nó rữa nát, ghi toàn bộ tổn thất của ba mươi mẫu Huyết Linh Sâm và mười hai lá cờ trận vào sổ nợ công huân của Lâm Uyên."
Lâm Mặc vung tay áo bào, cẩn thận dùng linh lực bọc lấy khối tinh thể Mộc Trầm Hắc Thủy thu vào một chiếc hộp ngọc phong linh. Ánh mắt hắn sắc lẹm như lưỡi kiếm, chậm rãi quét qua những khuôn mặt đang hoảng loạn trong điện.
"Truyền lệnh phong tỏa kho tộc. Từ giờ khắc này, bất kỳ ai muốn xuất linh thạch mua sắm vật tư khôi phục trận bàn đều phải có lệnh bài hạch tâm của ta. Khối Mộc Trầm này chính là bằng chứng cho thấy kẻ nội gián vẫn còn nắm giữ một nửa bản đồ trận nhãn. Sáng mai giờ Tỵ, mở Tộc nghị, ta đích thân tra xét toàn bộ sổ sách xuất nhập tài nguyên sườn tây trong ba tháng qua!"
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.