Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 239: Tử Trúc Phong

Đăng: 04/08/2026 08:22 3,717 từ 1 lượt đọc
từ ba canh một vòng sang chế độ ngoại tùng nội cẩn. Rút toàn bộ trạm gác công khai dọc theo Hỏa Lân Đạo, chỉ để lại ba đội ám cọc sử dụng Ẩn Tức Phù che giấu khí tức canh chừng. Tuyệt đối không được để lộ sát cơ hay bất kỳ ba động linh lực nào, cứ để mặc cho thám tử của đối phương thuận lợi lẻn vào.


Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá thanh ngọc, thanh âm trầm đục vang vọng khắp nghị sự điện lạnh lẽo. Ánh mắt hắn đảo qua đám trưởng lão đang cúi gầm mặt, cuối cùng dừng lại trên người một lão giả gầy gò mặc đạo bào màu xám tro đứng ở góc khuất. Cục diện đêm nay đã ngã ngũ, nhưng mầm mống tai họa từ Tôn gia vẫn còn treo lơ lửng trên đầu toàn tộc, buộc hắn phải ra tay tuyệt tình.


Lâm Tuyền, ngươi là quản sự Hắc Hỏa Động, việc đem mồi nhử này thả vào tầng thứ hai giao cho ngươi đích thân xử lý.


Gia chủ Lâm gia lật tay, một tấm Tử Mộc Phong Linh Phù tỏa ra ánh sáng bàng bạc lập tức dán đè lên bề mặt cuốn Sổ Công Huân. Dấu triện ngọn lửa tà dị của Truy Hồn Tỏa Mạch Ấn đang phập phồng như nhịp tim lập tức bị ép xuống, chỉ còn lập lòe những tia sáng đỏ bầm như máu khô dưới lớp bùa chú. Hắn vung tay áo, cuốn sổ mang theo luồng kình phong nhạt bay thẳng đến trước mặt lão giả gầy gò. Khí tức âm hàn từ vật chứng phả ra khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, một tầng sương mỏng lờ mờ kết tủa trên phiến đá dưới chân.


Lâm Tuyền giật mình, luống cuống vươn đôi bàn tay đầy vết chai sần bắt lấy khối sổ sách vấy bẩn. Lão nuốt nước bọt, chân mày nhíu chặt lại để lộ rõ vẻ chần chừ sợ hãi. Tầng thứ hai của Hắc Hỏa Động vốn là khu vực phong cấm từ ba mươi năm trước, nơi bầy Viêm Bức tà thú cấp một đỉnh phong làm tổ. Nếu Tôn gia bám theo tà ấn mà kích phát bạo liệt phù hoặc đánh sập vách đá, toàn bộ quặng mỏ Hỏa Lân Thạch ở tầng một của gia tộc chắc chắn sẽ bị sụp đổ theo. Lão đang tính toán chi li xem nếu sản lượng quặng tháng này sụt giảm, phần thưởng đan dược của mạch nhánh lão quản lý liệu có bị cắt xén hay không.


Bẩm gia chủ, việc này e là có chút mạo hiểm.


Lâm Tuyền cắn răng tiến lên nửa bước, hai tay dâng vật chứng ngang ngực. Tôn gia nếu phái tu sĩ Trúc Cơ đến dò xét, uy lực pháp khí của bọn chúng dư sức làm sụp đổ các trụ chống ngọc thạch. Sản lượng Hỏa Lân Thạch tháng này của chúng ta vốn đã thiếu hụt, nếu mất thêm mỏ quặng tầng một, việc giao nộp nguyên liệu luyện khí cho phường thị Bách Thảo Tông e rằng sẽ trễ hạn. Đến lúc đó, tiền phạt vi phạm khế ước không phải là con số nhỏ.


Trễ hạn thì nộp phạt bằng linh thạch, tổn thất này trừ thẳng vào quỹ công huân của chi thứ tư để bù đắp, bọn chúng dung túng nội gian thì phải gánh vác hậu quả.


Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang, không cho đối phương cơ hội cò kè mặc cả. Hắn đứng thẳng người dậy, linh lực Luyện Khí tầng chín đỉnh phong kết hợp cùng uy áp của người đứng đầu gia tộc khẽ dao động, tạo thành một luồng khí tràng đè nặng lên vai đám người. Mỏ quặng vỡ có thể đào lại, nhưng nếu không mượn tay bầy Viêm Bức để róc xương đám thám tử Tôn gia, Tử Trúc Lĩnh chúng ta sẽ vĩnh viễn không có ngày yên ổn.


Lâm Tuyền nghe đến việc trừ quỹ công huân của chi thứ tư thì âm thầm thở phào, tảng đá trong lòng như được gỡ bỏ. Lão nhanh chóng lấy ra một chiếc hộp ngọc bịt kín, cẩn thận đặt cuốn sổ mang tà ấn vào trong rồi dán thêm một lớp phong cấm, không dám đề cập thêm nửa chữ về chuyện sản lượng. Chỉ cần không đụng đến lợi ích cốt lõi của chi thứ hai, lão sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ trước sự sụp đổ của quặng mỏ.


Lâm Mặc xoay người bước về phía sa bàn địa hình bằng cát lưu ly đặt giữa điện, ngón tay điểm một vệt linh quang lên mô hình ngọn núi phía tây. Hắn rút ra một khối lệnh bài trận pháp màu đen tuyền, ném thẳng xuống vị trí cửa hang trên sa bàn, tạo ra một tiếng lạch cạch khô khốc.


Truyền lệnh xuống Khố Phòng, lập tức mở niêm phong ba bộ Ảo Sát Trận Bàn cấp một thượng phẩm.


Giọng Lâm Mặc đanh lại, mang theo sát khí quyết tuyệt và sự toan tính cặn kẽ của một người cầm trịch. Trích xuất ba trăm khối hạ phẩm linh thạch từ công quỹ để kích hoạt trận pháp dọc theo thông đạo dẫn xuống tầng hai. Ta muốn Tôn gia khi bước vào Hắc Hỏa Động, ngay cả cơ hội bóp nát Truyền Âm Phù để cầu cứu cũng không có. Toàn bộ khu vực Tây Sơn ban bố lệnh cấm túc, kẻ nào không có phận sự mà lảng vảng gần đó, Chấp Pháp Đường cứ việc tiền trảm hậu tấu.


Đám trưởng lão nhất tề khom lưng lĩnh mệnh, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán từng người. Bọn họ hiểu rõ, quyết định xuất kho ba bộ trận bàn đắt giá cùng lượng linh thạch khổng lồ này đồng nghĩa với việc gia chủ đã đánh cược một ván sinh tử. Cuốn Sổ Công Huân mang tà ấn kia giờ đây không chỉ là vật chứng phản bội, mà đã trở thành lưỡi dao chí mạng Lâm gia giấu sẵn trong bóng tối, chờ đợi kẻ thù tự mình đâm cổ vào.


...mạch nhánh các ngươi gộp lại cũng không bằng một phần mười sự an nguy của cội Tử Trúc!


Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang lời phân trần, thanh âm mang theo linh áp Trúc Cơ kỳ chèn ép khiến hô hấp của lão giả đình trệ. Hắn gõ mạnh ngón tay xuống mặt bàn, dứt khoát đưa ra phán quyết định đoạt số phận của cả một mạch nhánh.


Ta lấy danh nghĩa gia chủ hạ lệnh, đình chỉ toàn bộ hoạt động khai thác tại tầng một Hắc Hỏa Động trong ba tháng. Chấp Sự Đường lập tức ghi nợ chi thứ ba hai ngàn điểm công huân vì khoản hụt thu này, mọi tổn thất tài nguyên do các ngươi tự gánh vác.


Lâm Tuyền nghe xong sắc mặt xám xịt như tro tàn, đôi môi run rẩy muốn cãi lại nhưng chạm phải ánh mắt sắc như đao của gia chủ đành nuốt ngược vào trong. Lão cắn răng khom người bái tạ, ôm chặt cuốn Sổ Công Huân đang tỏa ra hàn khí thấu xương thối lui khỏi nghị sự điện. Trong lòng lão thừa hiểu, đây là cái giá phải trả cho việc quản lý lỏng lẻo để lọt thám tử vào khu mỏ.


Nửa canh giờ sau, tại cửa vào tầng thứ hai của Hắc Hỏa Động, luồng nhiệt khí nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc lên ngùn ngụt. Lâm Tuyền đứng trước một bức tường đá đỏ rực được bao phủ bởi những đường nét trận văn chằng chịt đang lưu chuyển ánh sáng nhạt. Lão hít một hơi sâu, rót linh lực vào tấm Khống Trận Ngọc Bài màu đồng điếu trên tay.


Mặt ngọc bài lóe lên hào quang, vách đá chậm rãi nứt ra một khe hở vừa đủ một người lách qua. Đúng lúc này, tấm Tử Mộc Phong Linh Phù dán trên Sổ Công Huân bỗng nhiên bốc cháy phừng phực. Dấu triện ngọn lửa của Truy Hồn Tỏa Mạch Ấn bên dưới đột ngột bành trướng, tỏa ra một cỗ thần thức dao động cực kỳ hung hãn.


Tôn gia thế mà lại giấu một luồng sát niệm Trúc Cơ bên trong tà ấn!


Lâm Tuyền kinh hãi thốt lên, lập tức nhận ra đối phương không chỉ muốn định vị mà còn định mượn cớ mở trận để kích nổ vật chứng. Luồng thần thức ngoại lai kia như một con rắn độc, nương theo khe hở của vách đá lao thẳng vào trung tâm trận văn phòng ngự. Nếu để chúng phá hoại mắt trận, dung nham dưới lòng đất sẽ trào ngược lên thiêu rụi toàn bộ quặng mỏ tầng một.


Không chút do dự, lão giả cắn chóp lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt Sổ Công Huân. Huyết khí hòa cùng linh lực bọc lấy vật chứng, hóa thành một đạo lưu quang ném thẳng vào sâu trong bóng tối của tầng hai. Nơi đó chính là sào huyệt đang phát ra những tiếng sàn sạt của hàng ngàn con Viêm Bức tà thú đang say ngủ.


Luồng thần thức của Tôn gia khựng lại một nhịp trước sự thay đổi đột ngột này. Kẻ điều khiển tà ấn từ xa rất nhanh chóng nhìn ra mưu đồ mượn đao giết người của Lâm gia, lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì đuổi theo cuốn sổ đang rơi vào bầy thú, luồng sát niệm phân làm hai nửa, một nửa bám theo vật chứng, nửa còn lại quay ngoắt mũi dùi đâm thẳng vào tấm Khống Trận Ngọc Bài trên tay Lâm Tuyền.


Mặt đồng điếu của ngọc bài vang lên những tiếng rạn nứt răng rắc, linh quang bảo vệ nháy lên liên hồi rồi mờ dần. Lâm Tuyền cảm nhận được một luồng hỏa độc đang men theo pháp khí xâm nhập vào kinh mạch cánh tay phải, cắn nuốt linh lực với tốc độ kinh người. Lão biết rõ, nếu buông tay lúc này, trận pháp sẽ bị kẹt lại ở trạng thái mở, tạo đường lùi cho thám tử Tôn gia.


Phá cho ta!


Lão giả gầm lên một tiếng khô khốc, điên cuồng vận chuyển toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng chín, dồn sức bóp nát tấm Khống Trận Ngọc Bài. Pháp khí vỡ vụn thành trăm mảnh, cắt nát lòng bàn tay lão đến máu chảy đầm đìa. Cùng lúc đó, vách đá đỏ rực mất đi lệnh bài khống chế liền ầm ầm khép lại, triệt để cắt đứt liên kết thần thức của kẻ thù.


Khe nứt vừa đóng kín, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu thẳm tầng hai, kéo theo sau là vô số tiếng rít chói tai của bầy Viêm Bức bị đánh thức. Lâm Tuyền lảo đảo lùi lại vài bước, ôm lấy cánh tay phải đang cháy đen một mảng do hỏa độc phản phệ. Lão tựa lưng vào vách hầm mỏ, thở dốc nhìn những mảnh vụn của Khống Trận Ngọc Bài vương vãi trên mặt đất.


Từ khoảnh khắc này, quyền kiểm soát trận pháp Hắc Hỏa Động của chi thứ ba đã hoàn toàn bị tước đoạt. Cuốn Sổ Công Huân mang theo tà ấn đã yên vị trong ổ tà thú, trở thành mồi lửa châm ngòi cho một cuộc tàn sát sắp tới. Lâm Tuyền lê bước chân nặng nhọc hướng về phía cửa hang, biết rằng mình phải lập tức mang những mảnh vỡ pháp khí này lên Chấp Pháp Đường báo cáo, đồng thời đối mặt với việc chi thứ ba chính thức bị phong tỏa tài nguyên.


Cuốn Sổ Công Huân bọc trong Tử Mộc Phong Linh Phù xé gió bay thẳng vào hố sâu đen ngòm của tầng thứ hai Hắc Hỏa Động. Ngay khi vật chứng vừa vượt qua ranh giới trận pháp phòng ngự, lớp bùa chú bàng bạc trên bề mặt cuốn sổ đột ngột bốc cháy thành tro bụi. Dấu triện ngọn lửa của Tôn gia mất đi áp chế, lập tức phình to như một quả tim máu đang đập dồn dập. Khí tức âm hàn nháy mắt bị thay thế bởi một cỗ uy áp Trúc Cơ nóng rực, cuồn cuộn tỏa ra bốn phía nhằm dò tìm mắt trận lõi của hầm mỏ.


Sâu trong bóng tối, hàng ngàn đốm sáng đỏ rực đồng loạt bật mở. Đàn Viêm Bức tà thú bị sát niệm ngoại lai đánh thức, phẫn nộ rít gào tạo thành những luồng sóng âm chói tai va đập vào vách đá. Tà ấn vốn được thiết kế để kích nổ hạch tâm linh mạch, nay lại rơi tõm giữa sào huyệt của bầy thú hung hãn. Cách đó mấy chục dặm, vị trưởng lão Tôn gia đang duy trì pháp quyết bỗng biến sắc. Hắn thông qua sợi thần thức mỏng manh bám trên ấn ký nhận ra xung quanh không hề có tu sĩ Lâm gia, mà chỉ toàn là hơi thở tanh hôi của tà thú.


Kế hoạch bạo phá mỏ quặng bị nhìn thấu, đối phương lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì để tà ấn nổ tung theo diện rộng như dự kiến, luồng sát niệm Trúc Cơ đột ngột thu hẹp lại. Dấu triện ngọn lửa vặn vẹo, ngưng tụ toàn bộ hỏa linh khí xung quanh thành một mũi khoan đỏ rực, hung hăng đâm ngược lên trần hang. Tôn gia muốn xuyên thủng lớp đá tảng ngăn cách, trực tiếp dẫn dụ bầy Viêm Bức tràn lên tầng một để tàn sát phàm nhân và đệ tử cấp thấp của chi thứ tư.


Đứng trên mép vực, sắc mặt Lâm Tuyền trắng bệch nhưng đôi tay lại không hề chậm trễ. Lão cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc Khống Hỏa Trận Bàn đang cầm trên tay. Chín ô trận vị trên mặt bàn đồng loạt xoay chuyển, phát ra những tiếng cọ xát chói tai. Lão không dại dột dùng linh lực Luyện Khí của mình để cản đòn đánh Trúc Cơ, mà mượn quyền khống chế mỏ quặng, trực tiếp đảo ngược dòng chảy của hỏa mạch dưới lòng đất.


Một luồng địa hỏa nóng rực bị ép phun trào từ đáy vực, xông thẳng vào giữa bầy Viêm Bức. Đàn tà thú được hỏa mạch kích thích, bộ lông trên người bốc cháy phừng phừng, hung hãn lao vào cắn xé mũi khoan lửa của Tôn gia. Hàng trăm con dơi nổ tung thành những quả cầu máu thịt, nhưng số lượng quá đông đã thành công bào mòn lực xuyên thấu của đòn đánh. Mũi khoan lửa chấn động kịch liệt, tạo ra một luồng sóng xung kích quét ngang vách hang, làm nứt toác lớp đá trầm tích hàng trăm năm tuổi.


Nhìn ba cây cột trụ Hỏa Lân Thạch chống đỡ khu vực hầm mỏ phía Đông bắt đầu rạn nứt, trong lòng Lâm Tuyền rỉ máu. Nếu để sóng xung kích lan rộng, không chỉ tầng một sụp đổ mà mạng nhỏ của lão cũng phải bỏ lại nơi này. Lão dứt khoát rút từ trong ngực áo ra khối Huyền Thiết Phong Môn Ấn, hung hăng đập mạnh vào rãnh khuyết trên vách đá. Đây là pháp khí bảo mệnh do mạch nhánh chi thứ tư dốc vốn luyện chế, dùng để đóng cứng cửa ải sinh tử của hầm mỏ trong trường hợp vạn bất đắc dĩ.


Cổng đá nặng hàng vạn cân ầm ầm hạ xuống, triệt để ngăn cách tầng một với tầng hai Hắc Hỏa Động. Khối Huyền Thiết Phong Môn Ấn chịu lực dội ngược từ trận pháp, nứt toác thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống mũi giày Lâm Tuyền. Cùng lúc đó, ba cây cột trụ phía Đông mất đi trận văn gia cố cũng ầm ầm sụp đổ, chôn vùi hoàn toàn một mạch khoáng thạch tinh thuần nhất của gia tộc. Tiếng dơi rít gào và tiếng nổ đinh tai nhức óc hoàn toàn bị khóa chặt dưới lòng đất sâu thẳm.


Lâm Tuyền ngã bệt xuống nền đất lạnh, mồ hôi ướt đẫm đạo bào xám tro. Mạng giữ được, thú triều bị chặn đứng, nhưng cái giá phải trả khiến lão muốn khóc cũng không thành tiếng. Khu mỏ phía Đông sập, sản lượng Hỏa Lân Thạch tháng này chắc chắn giảm hụt ba thành. Khối pháp khí Huyền Thiết vỡ nát, chi thứ tư của lão từ nay sẽ gánh thêm một khoản nợ công huân khổng lồ vào sổ sách của kho tộc. Lão run rẩy nhặt lấy một mảnh vỡ của Phong Môn Ấn, biết rõ ngày mai khi tộc nghị mở lại, nhánh của lão sẽ triệt để mất đi tiếng nói trong việc phân chia tài nguyên luyện khí.


Trong lòng Lâm Tuyền trầm xuống khi ba cột trụ Hỏa Lân Thạch phía Đông đồng loạt nứt toác, âm thanh vỡ vụn vang dội cả không gian hầm mỏ. Sóng xung kích từ luồng linh lực bạo tạc của Tôn gia hoàn toàn không nhằm vào cuốn Sổ Công Huân, mà cố tình mượn lực đánh sập vách đá ngăn cách với khu vực cấm địa. Từng luồng chướng khí đỏ rực cuồn cuộn bốc lên từ dưới đáy vực, mang theo tiếng rít gào chói tai của hàng ngàn con Viêm Bức. Bọn tà thú này ngửi thấy mùi máu thịt phàm nhân ở tầng một, lập tức điên cuồng vỗ cánh lao lên như một cơn lốc lửa hừng hực sát cơ.


Lão giả gầy gò cắn chót lưỡi, vung tay ném ra ba tấm Viêm Bạo Phù về phía vách đá rẽ nhánh phía Tây. Ánh lửa bùng lên tạo thành một nguồn nhiệt giả mạo cực mạnh, thành công kéo dạt một phần ba đàn tà thú chuyển hướng bay về phía bẫy rập trống rỗng. Thế nhưng, một luồng thần thức âm lãnh mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ Tôn gia đột ngột giáng xuống từ khe nứt trần hang. Đối phương lập tức nhìn thấu mưu đồ câu giờ của Lâm Tuyền, thần thức hóa thành một đạo hắc quang đánh thẳng vào vách đá phía Tây, dập tắt ngọn lửa và tàn nhẫn ép đàn Viêm Bức quay ngược trở lại thông đạo chính.


Không thể chần chừ thêm nửa nhịp, Lâm Tuyền lật tay lấy ra Trấn Mạch Đồng Bàn, pháp khí hạch tâm khống chế toàn bộ trận pháp phòng ngự của hầm mỏ. Lão điên cuồng rót toàn bộ linh lực khô cạn vào ô trận vị trung tâm, đồng thời cắm thẳng ngọc bài thân phận của mình vào khe hở trên mặt đồng. Chín đạo phù văn màu thổ hoàng sáng rực lên, cưỡng chế kết nối trực tiếp với địa mạch đang bạo động bên dưới Tử Trúc Lĩnh. Lão quyết đoán xoay ngược chiều trận bàn, khởi động cơ chế tự hủy của Khóa Địa Trận tại khu vực phía Đông để chặt đứt đường lùi.


Mặt đất rung chuyển dữ dội, toàn bộ vách đá và hàng chục tấn quặng ầm ầm đổ sụp xuống, tạo thành một bức tường đá khổng lồ triệt để lấp kín lối lên của bầy Viêm Bức. Cái giá phải trả cho quyết định này cực kỳ thảm liệt, Trấn Mạch Đồng Bàn nứt toác thành ba mảnh, linh tính xám xịt rơi rụng xuống lớp bụi mù mịt. Ngọc bài thân phận của Lâm Tuyền cũng vỡ vụn, đồng nghĩa với việc toàn bộ năm ngàn điểm công huân tích lũy cả đời của lão bị hệ thống gia tộc tự động phong tỏa. Kinh mạch hai tay lão co rút kịch liệt vì luồng trọc khí phản phệ từ địa mạch, xương cốt truyền ra tiếng vang răng rắc, vĩnh viễn mất đi khả năng khống chế hỏa hầu luyện khí.


Giữa đống đổ nát ngổn ngang, một luồng hắc khí nhạt màu từ đòn thần thức của kẻ địch ngưng tụ lại, rơi xuống tạo thành một viên Hắc Sắc Trận Phù to bằng quả trứng cút. Lâm Tuyền run rẩy nhặt lấy chiến lợi phẩm mang theo khí tức định vị của Tôn gia, dùng chút sức tàn phong ấn vào hộp ngọc rồi giao cho tâm phúc gửi hỏa tốc về nghị sự điện. Nửa canh giờ sau, tại đỉnh Tử Trúc Phong, Lâm Mặc gắt gao nhìn chằm chằm vào viên trận phù hắc ám và mảnh ngọc bài vỡ nát đặt trên bàn đá thanh ngọc.


Khu vực khai thác phía Đông đã bị phá hủy hoàn toàn, bóp nghẹt ba mươi phần trăm sản lượng quặng mỏ của toàn tộc trong mười năm tới, một đòn chí mạng vào nguồn thu nhập cốt lõi. Ánh mắt gia chủ Lâm gia lạnh lẽo đến cực điểm, sát cơ ngưng thực khiến không khí trong điện bỗng chốc đông đặc, vách ngọc xung quanh kết tủa một lớp sương giá mỏng. Hắn cầm viên Hắc Sắc Trận Phù ném thẳng vào ngực đại trưởng lão đang đứng cúi đầu chờ lệnh bên dưới, thanh âm vang lên như sấm nổ.


Ghi nợ chi thứ hai mười vạn công huân vì tội bảo vệ trận địa bất lực, cắt đứt toàn bộ đan dược cung phụng trong ba năm. Lập tức mở Tử Trúc Bí Khố, thỉnh Hậu Thổ Kỳ ra trấn áp địa mạch đang bạo động dưới đáy vực.


Lâm Mặc gõ mạnh ngón tay xuống mặt bàn, ánh mắt sắc như đao quét qua toàn bộ những thân ảnh đang run rẩy trong đại điện.


Bắt đầu từ giờ khắc này, đổi luật khai thác sang trạng thái thời chiến. Toàn bộ đệ tử luyện khí kỳ tầng sáu trở lên rút khỏi linh điền, mang theo pháp khí hạch tâm tập hợp tại Hỏa Lân Đạo chờ lệnh phản công.

0