Chương 253: Ấn Ký Của Huyết Sát Tông
Đăng: 06/08/2026 12:58
3,571 từ
2 lượt đọc
ông báo phong tỏa toàn bộ ba con đường dẫn lên cấm địa, nội bất xuất ngoại bất nhập cho đến khi Tộc Nghị Điện mở cửa.
Lâm Mặc vừa dứt lời, gót giày bọc thanh đồng đã bước hẳn ra khỏi kết giới cửa kho tăm tối. Gió đêm Tử Trúc Lĩnh tạt thẳng vào mặt, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Hắn khẽ nheo mắt, thần thức Kim Đan kỳ lập tức bung tỏa, hóa thành vô số sợi tơ vô hình bao trùm bán kính mười dặm quanh sườn núi.
Sương mù linh khí vốn dĩ phải thuần một màu tím nhạt nay lại lấm tấm những luồng hắc khí li ti. Ngũ hành trận pháp bảo vệ vòng ngoài đang xuất hiện từng đợt gợn sóng bất thường. Lâm Mặc vỗ tay lên túi trữ vật, một tấm Phá Vọng Phù kẹp chặt giữa hai ngón tay. Hắn chưa kịp kích hoạt, một tiếng nổ trầm đục đã vang lên từ hướng Tây Bắc, nơi đặt trận nhãn của Tụ Linh Trận.
Mặt đất dưới chân rung lên bần bật, ba đạo hắc quang xé rách màn đêm lao thẳng về phía cửa hầm ngầm. Kẻ địch không nhắm vào hắn mà muốn phá sập hoàn toàn lối vào, triệt để chôn vùi tên đội phó cùng cuốn sổ da thú bên dưới. Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay bóp nát Phá Vọng Phù. Linh quang chói lóa bùng lên, soi rõ ba thanh chủy thủ khắc đầy phù văn Tỏa Cốt đang rít gào trong gió.
Hắn không lùi lại phòng thủ mà chủ động đạp mạnh chân xuống mặt đất, mượn lực đẩy người vọt lên không trung. Thanh Mộc Kiếm từ trong tay áo trượt ra, vẽ một đường kiếm khí hình bán nguyệt chém thẳng vào đạo hắc quang đi đầu. Đây chỉ là đòn hư thực, mộc linh lực thực chất được hắn dồn toàn bộ vào gót chân, mượn địa mạch bên dưới tạo ra một bức tường đất dày ba thước chắn ngang cửa hầm.
Kẻ ẩn nấp trong bóng tối lập tức nhận ra ý đồ bảo vệ nhân chứng của Lâm Mặc. Hai đạo hắc quang còn lại đột ngột đổi hướng giữa không trung, vạch ra những quỹ đạo zíc zắc né tránh kiếm khí. Chúng không đâm vào tường đất mà cắm phập xuống hai khối đá tảng hai bên cửa hầm, kích hoạt một mảng trận văn huyết sắc nhấp nháy liên hồi. Sát khí ngột ngạt nháy mắt phong tỏa toàn bộ không gian, ép chặt lấy lớp phòng ngự của kho dược.
Huyết Sát Trận. Lâm Mặc nhíu mày, nhận ra sự cay độc của kẻ ra tay. Trận pháp này mượn máu tươi làm vật dẫn, một khi bạo phát sẽ ăn mòn linh mạch sơ cấp bên dưới, triệt để phế bỏ khu vực này. Hắn cắn răng, quyết đoán vung tay ném ra ba viên Mộc Linh Sa. Từng viên cát lấp lánh cắm phập vào ba mắt trận vừa thành hình, trực tiếp dùng mộc khí thuần túy cưỡng ép cắt đứt sự liên kết của huyết trận với linh mạch Tử Trúc.
Đánh đổi lại, ba viên Mộc Linh Sa vốn là tài nguyên cốt lõi được bồi dưỡng mười năm dưới gốc Tử Trúc chớp mắt vỡ nát thành tro bụi. Linh mạch khu vực phía Đông chịu trận phản phệ, phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục dưới lòng đất. Ba mẫu linh điền trồng Tử Diệp Thảo trên sườn núi nháy mắt khô héo, rễ cây đứt đoạn, trực tiếp bốc hơi một nửa sản lượng dự kiến của quý này. Sổ sách Linh Dược Các chắc chắn sẽ phải ghi nhận một khoản thâm hụt lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Huyết trận mất đi nguồn tiếp tế liền vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng đỏ lòm, tan biến vào hư không. Từ trong bóng tối cách đó ba dặm, một bóng đen kêu lên thảm thiết do thần thức bị cấm thuật cắn trả, lảo đảo bỏ chạy về hướng chân núi. Lâm Mặc không ngự khí đuổi theo, bởi an nguy của vật chứng lúc này quan trọng hơn. Hắn hạ thấp thân hình, vươn tay dùng linh lực hút lấy một mảnh vỡ của thanh chủy thủ vừa nổ tung. Trên mặt kim loại đen ngòm, một chữ Tôn được khắc chìm bằng thủ pháp luyện khí đặc trưng của vùng biển Đông Hải hiện ra rõ nét.
"Truyền âm phù, mau!"
Lâm Mặc quay đầu, quát khẽ vào trong hầm ngầm. Tên đội phó lóp ngóp bò ra, mặt cắt không còn một giọt máu, hai tay vẫn khư khư ôm chặt cuốn sổ da thú.
"Lập tức gửi tin cho Đại trưởng lão, phong bế hoàn toàn nhánh linh mạch số hai. Đem mảnh vỡ chủy thủ này giao cho Khí Các, yêu cầu tra rõ nguồn gốc tài liệu luyện chế nội trong đêm. Kẻ thù không chỉ có nội gián, mà móng vuốt của Tôn gia đã cắm phập vào tận Tụ Linh Trận của chúng ta rồi."
y ném ra ba viên Mộc Linh Sa mười năm tuổi về phía hai khối đá tảng đang nhấp nháy ánh đỏ. Ánh sáng xanh lục bùng lên, hóa thành vô số sợi rễ ảo ảnh quấn chặt lấy mảng trận văn huyết sắc. Mộc khắc Thổ, lại mang sinh cơ mãnh liệt áp chế tử khí. Ba viên linh sa nổ tung, triệt tiêu hoàn toàn lượng máu tươi đang ăn mòn linh mạch sơ cấp bên dưới. Đòn đánh này thoạt nhìn là để phá Huyết Sát Trận, nhưng thực chất là mượn mộc khí lan tỏa để ép kẻ địch đang ẩn nặc trong bóng tối phải lộ diện.
Tên sát thủ trốn sau rặng trúc đen lập tức nhận ra mưu đồ của Lâm Mặc. Hắn không hề hoảng loạn khi trận pháp bị phá, trái lại còn hừ lạnh một tiếng. Đạo hắc quang thứ ba vốn đang bị Thanh Mộc Kiếm chém trúng đột ngột vỡ nát, hóa ra chỉ là một tấm Thế Thân Phù cấp hai. Thân ảnh thực sự của kẻ địch đã quỷ mị xuất hiện ngay phía trên đỉnh hầm ngầm. Trên tay gã cầm một cây Hủ Cốt Đinh đen ngòm tỏa ra mùi hôi thối. Mục tiêu thực sự của hắn chưa bao giờ là cửa hầm hay tên đội phó, mà là điểm yếu kém nhất của hệ thống thông khí dẫn thẳng xuống kho dược.
Hủ Cốt Đinh mang theo tà khí nồng đậm phóng vút xuống. Nếu để vật này cắm vào khe thông khí, toàn bộ không gian ngầm sẽ biến thành bãi độc thủy. Cuốn sổ da thú lẫn nhân chứng đều sẽ tan thành nước máu. Lâm Mặc đang lơ lửng giữa không trung, khoảng cách quá xa để dùng pháp thuật ngăn cản kịp thời. Thần thức Kim Đan lập tức đưa ra phán đoán tàn khốc. Hắn cắn chặt răng, thu hồi mộc linh lực đang bảo vệ bản thân, đảo ngược thủ ấn điều động trận bàn hộ sơn đang đặt tại Tộc Nghị Điện cách đó năm dặm.
"Rút linh khí Dược Viên số Bốn, ngưng mộc thuẫn!"
Lệnh bài gia chủ bên hông Lâm Mặc lóe sáng dữ dội. Chín ô trận vị tại khu vực trồng Huyết Sâm phía Đông lập tức mờ đi. Lượng linh khí tích tụ suốt năm năm của ba mẫu linh điền bị cưỡng chế bòn rút cạn kiệt, hóa thành một tấm khiên gỗ khổng lồ chắn ngang nóc hầm. Hủ Cốt Đinh va chạm với mộc thuẫn, phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Tấm khiên vỡ nát, nhưng cũng thành công đánh bật pháp khí tà môn kia văng ngược ra ngoài, găm chặt vào một thân cây Tử Trúc.
Đổi lấy nhịp thở quý giá này, ba mẫu linh điền phía Đông hoàn toàn hóa thành đất hoang, ít nhất ba năm tới không thể gieo trồng bất kỳ linh dược nào. Thanh Mộc Kiếm trong tay Lâm Mặc vì mất đi linh khí bổ trợ từ địa mạch cũng xuất hiện một vết rạn dài trên lưỡi kiếm, phẩm giai rớt xuống thành pháp khí hạ phẩm. Tên sát thủ thấy đòn chí mạng thất bại, biết không thể dây dưa với tu sĩ Kim Đan, lập tức bóp nát một tấm Độn Thổ Phù định tẩu thoát.
Nhưng ngay khoảnh khoắc phù quang chớp lóe, Lâm Mặc đã phóng ra một đạo thần thức hóa hình thành mũi kim, đâm thủng túi trữ vật bên hông kẻ địch. Một vật phẩm rơi lả tả xuống nền đất ẩm ướt trước khi tên sát thủ hoàn toàn lặn mất tăm vào lòng đất. Lâm Mặc đáp xuống, vung tay áo cuốn lấy vật vừa rơi. Đó không phải là đan dược hay linh thạch, mà là một nửa mảnh Lệnh Bài Thông Hành làm bằng ngọc đen. Mặt trên lệnh bài khắc rõ huy hiệu của Tôn gia.
Đáng nói hơn, mặt sau của mảnh ngọc này lại lưu giữ một tia khí tức của trận văn nội bộ Linh Dược Các. Thông tin này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của Lâm Mặc. Kẻ đột nhập vừa rồi không chỉ là ngoại tặc, mà còn nắm rõ sơ đồ bố phòng do chính nội bộ Lâm gia cung cấp. Mọi mũi nhọn lúc này đều hướng thẳng về phía những kẻ đang nắm giữ quyền điều hành dược viên.
"Gia chủ, thuộc hạ đáng muôn lần chết."
Tên đội phó tuần tra lúc này mới dám thò đầu lên từ cửa hầm, ôm khư khư cuốn sổ da thú, giọng run rẩy sợ hãi. Lâm Mặc nắm chặt nửa mảnh ngọc đen trong tay, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua khu vực linh điền vừa bị phế bỏ. Hắn trầm giọng ban bố mệnh lệnh, âm vang truyền khắp mười dặm sườn núi.
"Truyền lệnh cho Chấp Pháp Đường, ghi nợ ba ngàn điểm công huân vào sổ của Nhị trưởng lão vì tội quản lý trận pháp lỏng lẻo. Từ giờ phút này, niêm phong toàn bộ Dược Viên số Bốn. Bất cứ kẻ nào thuộc Linh Dược Các không có Lệnh Bài Tử Kim mà dám bước ra khỏi khu vực Tộc Nghị Điện nửa bước, giết không tha."
Nửa mảnh ngọc đen này chính là bằng chứng thép, buộc những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối phải trả giá đắt tại buổi Tộc nghị sáng mai. Tàn cục đêm nay không chỉ dừng lại ở việc tổn thất tài nguyên, mà là phát súng mở màn cho một cuộc thanh trừng đẫm máu ngay trong nội bộ Tử Trúc Lĩnh.
y ném ra ba lá bùa màu vàng sậm, dán thẳng lên mặt bức tường đất vừa dựng lên. Bức tường tức thì bốc cháy, ngọn lửa mang theo mộc linh lực hóa thành một cái lồng giam úp ngược, tạm thời vây nhốt huyết quang từ hai khối đá tảng. Thế nhưng đòn đánh vây hãm này chỉ là chiêu mồi nhử để kéo dài một nhịp thở. Thần thức của Lâm Mặc sớm đã tập trung vào luồng linh khí đang chấn động dữ dội dưới lớp đất cách đó mười trượng. Tên hắc y nhân nấp trong bóng tối thấy huyết trận bị cản liền biết không thể dằng co, lập tức bóp nát Độn Thổ Phù định theo địa mạch tẩu thoát.
Một vòng xoáy màu vàng đất vừa thành hình dưới chân gã, kéo theo nửa thân người chìm vào lòng đất. Lâm Mặc cười gằn, tay trái bấm quyết, trực tiếp kích hoạt lệnh bài trưởng lão đang giắt bên hông. Hắn không dùng pháp thuật công kích mà cưỡng ép rút lấy ba phần linh khí từ nhánh linh mạch cấp hai đang chảy qua ngọn núi này. Cả dải Tử Trúc Lĩnh chấn động, mạch nước ngầm bên dưới đột ngột đổi dòng, trực tiếp đánh xói lở điểm tụ linh của Độn Thổ Phù.
Vòng xoáy đất vàng khựng lại rồi vỡ vụn thành từng mảng linh quang ảm đạm. Tên sát thủ kêu lên một tiếng đau đớn khi nửa thân dưới bị vách đá ép chặt, trận văn tẩu thoát cắn trả khiến hai chân gã dập nát. Nhận ra lối thoát đã bị phong tử, gã cắn vỡ một viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi. Khí tức Luyện Khí tầng chín đỉnh phong của gã nháy mắt bạo tăng, huyết dịch toàn thân sôi trào hóa thành một làn sương đỏ rực.
Gã không thèm gỡ thân mình ra khỏi vách đất mà há miệng phun ra ba cây Hủ Cốt Đinh đen ngòm, nhắm thẳng vào khe hở của bức tường phòng ngự trước cửa hầm ngầm. Đối phương đã nhìn ra Lâm Mặc không thể đồng thời bảo vệ nhân chứng và bắt sống mình, liền chuyển mục tiêu sang việc hủy diệt cuốn sổ da thú bên dưới. Ba đạo hắc khí xé gió lao đi, mang theo kịch độc ăn mòn linh khí, ép vị trưởng lão trẻ tuổi phải lựa chọn giữa việc cứu người hoặc để kẻ thủ ác mượn cơ hội tự bạo tẩu thoát thần hồn.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, Thanh Mộc Kiếm trong tay xoay chuyển, vạch ra một đồ án bát quái rực rỡ giữa không trung. Thay vì lao tới chặn đánh Hủ Cốt Đinh, hắn ném thẳng thanh pháp khí bản mệnh của mình cắm phập xuống mắt trận của Tụ Linh Trận đang nứt nẻ. Mộc linh lực dồi dào từ thân kiếm hòa cùng tàn dư của giọt Tử Trúc Linh Dịch lập tức kích hoạt cơ chế phòng ngự tuyệt đối của gia tộc. Một bức tường rễ trúc màu tím sẫm từ dưới lòng đất đâm chồi nảy lộc, đan chéo vào nhau tạo thành tấm khiên mộc linh vững chãi che chắn toàn bộ lối vào hầm ngầm.
Ba cây đinh độc găm vào rễ trúc, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, chất lỏng đen ngòm lan rộng nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự mang đặc tính sinh trưởng liên tục này. Cùng lúc đó, sự phản phệ từ việc cưỡng ép thay đổi địa mạch đã giáng xuống. Tấm trận bàn Lục Hợp Phân Quang đặt tại Tộc Nghị Điện truyền đến một tiếng rạn nứt thanh thúy, báo hiệu hệ thống phòng ngự hướng Tây của Tử Trúc Lĩnh chính thức sụp đổ. Linh khí trong khu vực thất thoát nghiêm trọng, ít nhất ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm bên cạnh sẽ khô héo trong vòng một tháng tới do mất nguồn nuôi dưỡng.
Cái giá này Lâm gia phải chịu, nhưng kẻ địch cũng không thể trốn thoát. Tên sát thủ thấy đòn tuyệt sát bị hóa giải, muốn cắn lưỡi tự tận thì một sợi dây mây màu tím nhạt đã lặng lẽ vươn lên từ lớp đất dưới chân, siết chặt lấy cổ họng và tứ chi. Lâm Mặc thu hồi thần thức, bước chậm rãi đến trước mặt kẻ đang thoi thóp. Hắn vung tay xé toạc lớp áo choàng đen của gã, để lộ ra một khối ngọc bội hình bán nguyệt khắc chữ Tôn đang tỏa ra hơi thở âm hàn.
Vật chứng này không thuộc về chi thứ tư của Lâm gia, mà là tín vật đi lại của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp đang ngự tại Hắc Thạch Cốc. Lâm Mặc nhặt khối ngọc bội lên, ngón tay miết nhẹ lên những đường vân trận pháp truyền tin đã bị mài mòn một nửa. Hắn quay đầu nhìn về phía cửa hầm ngầm, nơi tên đội phó vẫn đang ôm khư khư cuốn sổ da thú, cất giọng lạnh lẽo.
"Ghi thêm vào Sổ Chấp Pháp, Tôn gia nhúng tay vào nội bộ Lâm gia, ý đồ phá hủy Tụ Linh Trận. Đem khối bán nguyệt ngọc bội này niêm phong vào hộp hàn băng, sáng mai trình lên Tộc Nghị Điện làm bằng chứng định tội phản tộc của Nhị trưởng lão."
Tiếng xèo xèo của độc vụ vừa rộ lên, sát khí cuồng bạo từ đan điền tên tử sĩ đã phình to chực chờ bạo phát. Lâm Mặc không lùi bước, mười ngón tay nhanh như chớp bấm niệm pháp quyết, tung ra một tấm Trấn Hồn Phù cấp hai thượng phẩm. Lá bùa vàng rực xé gió lao đi, hóa thành một sợi xích ánh sáng quấn siết lấy mi tâm kẻ thù ngay khoảnh khắc linh lực tản mác. Đòn đánh này không nhằm sát thương mà trực tiếp khóa chặt thức hải, ép quá trình tự bạo thần hồn phải khựng lại trong nửa nhịp thở. Đây là khoảng thời gian sống còn để giữ lại tàn hồn làm chứng cứ.
Tên tử sĩ kịch liệt giãy giụa, tròng mắt hằn lên những vệt máu đen đặc quánh. Nhận ra mưu đồ thu thập ký ức của đối thủ, gã sát thủ nhếch mép cười gở. Hắn dứt khoát từ bỏ việc bạo phát đan điền, cắn nát một viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi. Kẻ địch chủ động thiêu đốt toàn bộ tinh huyết, biến cơ thể thành một khối nhục thân chứa đầy độc dịch. Tiếng nổ bục vang lên trầm đục. Không có sóng xung kích phá hủy sơn động, nhưng một trận mưa máu đen hôi thối rưới thẳng xuống lớp khiên rễ trúc.
Lâm Mặc biến sắc, lập tức nhận ra loại độc vật này chuyên khắc chế mộc linh khí. Hắn cắn răng, quyết đoán dùng thần thức chặt đứt liên kết với một phần pháp khí bản mệnh. Bảy đoạn rễ Tử Trúc bốc khói xèo xèo, cháy đen thui rồi rơi lả tả xuống nền đất. Việc tự hủy pháp khí khiến sắc mặt hắn tái đi, một cỗ linh lực nhiễu loạn xông thẳng lên ngực nhưng bị hắn vận công đè ép xuống. Đổi lại cái giá đó, lượng độc dịch không thể lan theo rễ cây xâm nhập vào đan điền.
Khí độc tản ra ăn mòn mặt đất, khoét sâu thành một hố đen ngòm bốc mùi tanh tưởi. Mạch nước ngầm mang theo linh khí sơ cấp bên dưới dường như cũng bị ô nhiễm, sủi bọt đục ngầu. Lớp tường đất bảo vệ cửa hầm ngầm sụp đổ một nửa, lộ ra bóng dáng gã đội phó đang ôm khư khư cuốn sổ da thú, cả người co rúm vì sợ hãi. Lâm Mặc bước qua vũng máu độc, đi thẳng tới đống bùi nhùi còn sót lại của gã tử sĩ. Dùng mũi kiếm gẩy lớp vải cháy đen, hắn tìm thấy một nửa miếng ngọc bội khuyết góc tạc hình đầu lâu.
Ngươi tên là gì.
Bẩm gia chủ, vãn bối là Lâm Đạo Minh, thuộc đội tuần tra số ba.
Lâm Mặc hất mũi kiếm, ghim thẳng nửa miếng ngọc bội tà tu xuống lớp đất ngay trước mặt gã đội phó. Giọng hắn lạnh lẽo thấu xương, vang vọng giữa màn đêm u ám.
Ghi thêm vào Sổ Chấp Pháp, sát thủ mang ấn ký của Huyết Sát Tông. Kể từ khắc này, mười dặm quanh kho dược số ba liệt vào cấm địa tử vong. Toàn bộ hai mẫu linh điền trồng Xích Huyết Đằng phía Đông đã bị độc huyết ô nhiễm, lập tức rải vôi bột phong tỏa, cấm tuyệt đối tộc nhân thu hoạch. Báo cho trưởng lão quản kho, từ tháng sau cắt giảm ba thành bổng lộc của nhánh thứ hai, đồng thời trừ đi năm trăm điểm công huân của đội tuần tra vì tội chậm trễ ứng cứu.
Lâm Đạo Minh run rẩy gật đầu, vội vã dùng ngọc giản ghi chép lại mệnh lệnh. Trong lòng gã hiểu rõ, việc tước đoạt bổng lộc và niêm phong linh điền này chính là lưỡi dao kề tận cổ Nhị trưởng lão. Nếu chỉ có cuốn sổ da thú, Nhị trưởng lão còn có thể đổ lỗi cho thuộc hạ làm càn. Nhưng nay có thêm mảnh ngọc bội của tà tu thâm nhập vào tận cấm địa, tội danh cấu kết ngoại địch đã rành rành trên giấy. Gã siết chặt cuốn sổ, biết rằng sinh mạng mình giờ đây đã trói chặt vào quyết định của gia chủ.
Lâm Mặc thu hồi Thanh Mộc Kiếm, ánh mắt ghim chặt vào vệt máu đen đang rỉ ra từ hố sâu. Tổn thất bảy đoạn rễ Tử Trúc khiến hắn mất ít nhất ba tháng tẩm bổ trong linh trì mới có thể khôi phục. Nhưng vật chứng đổi lại hoàn toàn xứng đáng. Sáng mai gõ chuông Tộc Nghị Điện, hắn không chỉ đem cuốn sổ da thú ra đối chất chữ ký. Hắn muốn xem Lâm Đạo Tế giải thích thế nào về việc chín ô trận vị do nhánh thứ hai kiểm soát, lại mở ra một lỗ hổng vừa vặn để Hủ Cốt Đinh của ngoại tông lọt vào tận cửa kho tàng.
Lâm Mặc vừa dứt lời, gót giày bọc thanh đồng đã bước hẳn ra khỏi kết giới cửa kho tăm tối. Gió đêm Tử Trúc Lĩnh tạt thẳng vào mặt, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Hắn khẽ nheo mắt, thần thức Kim Đan kỳ lập tức bung tỏa, hóa thành vô số sợi tơ vô hình bao trùm bán kính mười dặm quanh sườn núi.
Sương mù linh khí vốn dĩ phải thuần một màu tím nhạt nay lại lấm tấm những luồng hắc khí li ti. Ngũ hành trận pháp bảo vệ vòng ngoài đang xuất hiện từng đợt gợn sóng bất thường. Lâm Mặc vỗ tay lên túi trữ vật, một tấm Phá Vọng Phù kẹp chặt giữa hai ngón tay. Hắn chưa kịp kích hoạt, một tiếng nổ trầm đục đã vang lên từ hướng Tây Bắc, nơi đặt trận nhãn của Tụ Linh Trận.
Mặt đất dưới chân rung lên bần bật, ba đạo hắc quang xé rách màn đêm lao thẳng về phía cửa hầm ngầm. Kẻ địch không nhắm vào hắn mà muốn phá sập hoàn toàn lối vào, triệt để chôn vùi tên đội phó cùng cuốn sổ da thú bên dưới. Lâm Mặc hừ lạnh, ngón tay bóp nát Phá Vọng Phù. Linh quang chói lóa bùng lên, soi rõ ba thanh chủy thủ khắc đầy phù văn Tỏa Cốt đang rít gào trong gió.
Hắn không lùi lại phòng thủ mà chủ động đạp mạnh chân xuống mặt đất, mượn lực đẩy người vọt lên không trung. Thanh Mộc Kiếm từ trong tay áo trượt ra, vẽ một đường kiếm khí hình bán nguyệt chém thẳng vào đạo hắc quang đi đầu. Đây chỉ là đòn hư thực, mộc linh lực thực chất được hắn dồn toàn bộ vào gót chân, mượn địa mạch bên dưới tạo ra một bức tường đất dày ba thước chắn ngang cửa hầm.
Kẻ ẩn nấp trong bóng tối lập tức nhận ra ý đồ bảo vệ nhân chứng của Lâm Mặc. Hai đạo hắc quang còn lại đột ngột đổi hướng giữa không trung, vạch ra những quỹ đạo zíc zắc né tránh kiếm khí. Chúng không đâm vào tường đất mà cắm phập xuống hai khối đá tảng hai bên cửa hầm, kích hoạt một mảng trận văn huyết sắc nhấp nháy liên hồi. Sát khí ngột ngạt nháy mắt phong tỏa toàn bộ không gian, ép chặt lấy lớp phòng ngự của kho dược.
Huyết Sát Trận. Lâm Mặc nhíu mày, nhận ra sự cay độc của kẻ ra tay. Trận pháp này mượn máu tươi làm vật dẫn, một khi bạo phát sẽ ăn mòn linh mạch sơ cấp bên dưới, triệt để phế bỏ khu vực này. Hắn cắn răng, quyết đoán vung tay ném ra ba viên Mộc Linh Sa. Từng viên cát lấp lánh cắm phập vào ba mắt trận vừa thành hình, trực tiếp dùng mộc khí thuần túy cưỡng ép cắt đứt sự liên kết của huyết trận với linh mạch Tử Trúc.
Đánh đổi lại, ba viên Mộc Linh Sa vốn là tài nguyên cốt lõi được bồi dưỡng mười năm dưới gốc Tử Trúc chớp mắt vỡ nát thành tro bụi. Linh mạch khu vực phía Đông chịu trận phản phệ, phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục dưới lòng đất. Ba mẫu linh điền trồng Tử Diệp Thảo trên sườn núi nháy mắt khô héo, rễ cây đứt đoạn, trực tiếp bốc hơi một nửa sản lượng dự kiến của quý này. Sổ sách Linh Dược Các chắc chắn sẽ phải ghi nhận một khoản thâm hụt lớn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Huyết trận mất đi nguồn tiếp tế liền vỡ vụn thành từng mảnh ánh sáng đỏ lòm, tan biến vào hư không. Từ trong bóng tối cách đó ba dặm, một bóng đen kêu lên thảm thiết do thần thức bị cấm thuật cắn trả, lảo đảo bỏ chạy về hướng chân núi. Lâm Mặc không ngự khí đuổi theo, bởi an nguy của vật chứng lúc này quan trọng hơn. Hắn hạ thấp thân hình, vươn tay dùng linh lực hút lấy một mảnh vỡ của thanh chủy thủ vừa nổ tung. Trên mặt kim loại đen ngòm, một chữ Tôn được khắc chìm bằng thủ pháp luyện khí đặc trưng của vùng biển Đông Hải hiện ra rõ nét.
"Truyền âm phù, mau!"
Lâm Mặc quay đầu, quát khẽ vào trong hầm ngầm. Tên đội phó lóp ngóp bò ra, mặt cắt không còn một giọt máu, hai tay vẫn khư khư ôm chặt cuốn sổ da thú.
"Lập tức gửi tin cho Đại trưởng lão, phong bế hoàn toàn nhánh linh mạch số hai. Đem mảnh vỡ chủy thủ này giao cho Khí Các, yêu cầu tra rõ nguồn gốc tài liệu luyện chế nội trong đêm. Kẻ thù không chỉ có nội gián, mà móng vuốt của Tôn gia đã cắm phập vào tận Tụ Linh Trận của chúng ta rồi."
y ném ra ba viên Mộc Linh Sa mười năm tuổi về phía hai khối đá tảng đang nhấp nháy ánh đỏ. Ánh sáng xanh lục bùng lên, hóa thành vô số sợi rễ ảo ảnh quấn chặt lấy mảng trận văn huyết sắc. Mộc khắc Thổ, lại mang sinh cơ mãnh liệt áp chế tử khí. Ba viên linh sa nổ tung, triệt tiêu hoàn toàn lượng máu tươi đang ăn mòn linh mạch sơ cấp bên dưới. Đòn đánh này thoạt nhìn là để phá Huyết Sát Trận, nhưng thực chất là mượn mộc khí lan tỏa để ép kẻ địch đang ẩn nặc trong bóng tối phải lộ diện.
Tên sát thủ trốn sau rặng trúc đen lập tức nhận ra mưu đồ của Lâm Mặc. Hắn không hề hoảng loạn khi trận pháp bị phá, trái lại còn hừ lạnh một tiếng. Đạo hắc quang thứ ba vốn đang bị Thanh Mộc Kiếm chém trúng đột ngột vỡ nát, hóa ra chỉ là một tấm Thế Thân Phù cấp hai. Thân ảnh thực sự của kẻ địch đã quỷ mị xuất hiện ngay phía trên đỉnh hầm ngầm. Trên tay gã cầm một cây Hủ Cốt Đinh đen ngòm tỏa ra mùi hôi thối. Mục tiêu thực sự của hắn chưa bao giờ là cửa hầm hay tên đội phó, mà là điểm yếu kém nhất của hệ thống thông khí dẫn thẳng xuống kho dược.
Hủ Cốt Đinh mang theo tà khí nồng đậm phóng vút xuống. Nếu để vật này cắm vào khe thông khí, toàn bộ không gian ngầm sẽ biến thành bãi độc thủy. Cuốn sổ da thú lẫn nhân chứng đều sẽ tan thành nước máu. Lâm Mặc đang lơ lửng giữa không trung, khoảng cách quá xa để dùng pháp thuật ngăn cản kịp thời. Thần thức Kim Đan lập tức đưa ra phán đoán tàn khốc. Hắn cắn chặt răng, thu hồi mộc linh lực đang bảo vệ bản thân, đảo ngược thủ ấn điều động trận bàn hộ sơn đang đặt tại Tộc Nghị Điện cách đó năm dặm.
"Rút linh khí Dược Viên số Bốn, ngưng mộc thuẫn!"
Lệnh bài gia chủ bên hông Lâm Mặc lóe sáng dữ dội. Chín ô trận vị tại khu vực trồng Huyết Sâm phía Đông lập tức mờ đi. Lượng linh khí tích tụ suốt năm năm của ba mẫu linh điền bị cưỡng chế bòn rút cạn kiệt, hóa thành một tấm khiên gỗ khổng lồ chắn ngang nóc hầm. Hủ Cốt Đinh va chạm với mộc thuẫn, phát ra tiếng xèo xèo chói tai. Tấm khiên vỡ nát, nhưng cũng thành công đánh bật pháp khí tà môn kia văng ngược ra ngoài, găm chặt vào một thân cây Tử Trúc.
Đổi lấy nhịp thở quý giá này, ba mẫu linh điền phía Đông hoàn toàn hóa thành đất hoang, ít nhất ba năm tới không thể gieo trồng bất kỳ linh dược nào. Thanh Mộc Kiếm trong tay Lâm Mặc vì mất đi linh khí bổ trợ từ địa mạch cũng xuất hiện một vết rạn dài trên lưỡi kiếm, phẩm giai rớt xuống thành pháp khí hạ phẩm. Tên sát thủ thấy đòn chí mạng thất bại, biết không thể dây dưa với tu sĩ Kim Đan, lập tức bóp nát một tấm Độn Thổ Phù định tẩu thoát.
Nhưng ngay khoảnh khoắc phù quang chớp lóe, Lâm Mặc đã phóng ra một đạo thần thức hóa hình thành mũi kim, đâm thủng túi trữ vật bên hông kẻ địch. Một vật phẩm rơi lả tả xuống nền đất ẩm ướt trước khi tên sát thủ hoàn toàn lặn mất tăm vào lòng đất. Lâm Mặc đáp xuống, vung tay áo cuốn lấy vật vừa rơi. Đó không phải là đan dược hay linh thạch, mà là một nửa mảnh Lệnh Bài Thông Hành làm bằng ngọc đen. Mặt trên lệnh bài khắc rõ huy hiệu của Tôn gia.
Đáng nói hơn, mặt sau của mảnh ngọc này lại lưu giữ một tia khí tức của trận văn nội bộ Linh Dược Các. Thông tin này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của Lâm Mặc. Kẻ đột nhập vừa rồi không chỉ là ngoại tặc, mà còn nắm rõ sơ đồ bố phòng do chính nội bộ Lâm gia cung cấp. Mọi mũi nhọn lúc này đều hướng thẳng về phía những kẻ đang nắm giữ quyền điều hành dược viên.
"Gia chủ, thuộc hạ đáng muôn lần chết."
Tên đội phó tuần tra lúc này mới dám thò đầu lên từ cửa hầm, ôm khư khư cuốn sổ da thú, giọng run rẩy sợ hãi. Lâm Mặc nắm chặt nửa mảnh ngọc đen trong tay, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua khu vực linh điền vừa bị phế bỏ. Hắn trầm giọng ban bố mệnh lệnh, âm vang truyền khắp mười dặm sườn núi.
"Truyền lệnh cho Chấp Pháp Đường, ghi nợ ba ngàn điểm công huân vào sổ của Nhị trưởng lão vì tội quản lý trận pháp lỏng lẻo. Từ giờ phút này, niêm phong toàn bộ Dược Viên số Bốn. Bất cứ kẻ nào thuộc Linh Dược Các không có Lệnh Bài Tử Kim mà dám bước ra khỏi khu vực Tộc Nghị Điện nửa bước, giết không tha."
Nửa mảnh ngọc đen này chính là bằng chứng thép, buộc những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối phải trả giá đắt tại buổi Tộc nghị sáng mai. Tàn cục đêm nay không chỉ dừng lại ở việc tổn thất tài nguyên, mà là phát súng mở màn cho một cuộc thanh trừng đẫm máu ngay trong nội bộ Tử Trúc Lĩnh.
y ném ra ba lá bùa màu vàng sậm, dán thẳng lên mặt bức tường đất vừa dựng lên. Bức tường tức thì bốc cháy, ngọn lửa mang theo mộc linh lực hóa thành một cái lồng giam úp ngược, tạm thời vây nhốt huyết quang từ hai khối đá tảng. Thế nhưng đòn đánh vây hãm này chỉ là chiêu mồi nhử để kéo dài một nhịp thở. Thần thức của Lâm Mặc sớm đã tập trung vào luồng linh khí đang chấn động dữ dội dưới lớp đất cách đó mười trượng. Tên hắc y nhân nấp trong bóng tối thấy huyết trận bị cản liền biết không thể dằng co, lập tức bóp nát Độn Thổ Phù định theo địa mạch tẩu thoát.
Một vòng xoáy màu vàng đất vừa thành hình dưới chân gã, kéo theo nửa thân người chìm vào lòng đất. Lâm Mặc cười gằn, tay trái bấm quyết, trực tiếp kích hoạt lệnh bài trưởng lão đang giắt bên hông. Hắn không dùng pháp thuật công kích mà cưỡng ép rút lấy ba phần linh khí từ nhánh linh mạch cấp hai đang chảy qua ngọn núi này. Cả dải Tử Trúc Lĩnh chấn động, mạch nước ngầm bên dưới đột ngột đổi dòng, trực tiếp đánh xói lở điểm tụ linh của Độn Thổ Phù.
Vòng xoáy đất vàng khựng lại rồi vỡ vụn thành từng mảng linh quang ảm đạm. Tên sát thủ kêu lên một tiếng đau đớn khi nửa thân dưới bị vách đá ép chặt, trận văn tẩu thoát cắn trả khiến hai chân gã dập nát. Nhận ra lối thoát đã bị phong tử, gã cắn vỡ một viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi. Khí tức Luyện Khí tầng chín đỉnh phong của gã nháy mắt bạo tăng, huyết dịch toàn thân sôi trào hóa thành một làn sương đỏ rực.
Gã không thèm gỡ thân mình ra khỏi vách đất mà há miệng phun ra ba cây Hủ Cốt Đinh đen ngòm, nhắm thẳng vào khe hở của bức tường phòng ngự trước cửa hầm ngầm. Đối phương đã nhìn ra Lâm Mặc không thể đồng thời bảo vệ nhân chứng và bắt sống mình, liền chuyển mục tiêu sang việc hủy diệt cuốn sổ da thú bên dưới. Ba đạo hắc khí xé gió lao đi, mang theo kịch độc ăn mòn linh khí, ép vị trưởng lão trẻ tuổi phải lựa chọn giữa việc cứu người hoặc để kẻ thủ ác mượn cơ hội tự bạo tẩu thoát thần hồn.
Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, Thanh Mộc Kiếm trong tay xoay chuyển, vạch ra một đồ án bát quái rực rỡ giữa không trung. Thay vì lao tới chặn đánh Hủ Cốt Đinh, hắn ném thẳng thanh pháp khí bản mệnh của mình cắm phập xuống mắt trận của Tụ Linh Trận đang nứt nẻ. Mộc linh lực dồi dào từ thân kiếm hòa cùng tàn dư của giọt Tử Trúc Linh Dịch lập tức kích hoạt cơ chế phòng ngự tuyệt đối của gia tộc. Một bức tường rễ trúc màu tím sẫm từ dưới lòng đất đâm chồi nảy lộc, đan chéo vào nhau tạo thành tấm khiên mộc linh vững chãi che chắn toàn bộ lối vào hầm ngầm.
Ba cây đinh độc găm vào rễ trúc, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, chất lỏng đen ngòm lan rộng nhưng không thể xuyên thủng lớp phòng ngự mang đặc tính sinh trưởng liên tục này. Cùng lúc đó, sự phản phệ từ việc cưỡng ép thay đổi địa mạch đã giáng xuống. Tấm trận bàn Lục Hợp Phân Quang đặt tại Tộc Nghị Điện truyền đến một tiếng rạn nứt thanh thúy, báo hiệu hệ thống phòng ngự hướng Tây của Tử Trúc Lĩnh chính thức sụp đổ. Linh khí trong khu vực thất thoát nghiêm trọng, ít nhất ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm bên cạnh sẽ khô héo trong vòng một tháng tới do mất nguồn nuôi dưỡng.
Cái giá này Lâm gia phải chịu, nhưng kẻ địch cũng không thể trốn thoát. Tên sát thủ thấy đòn tuyệt sát bị hóa giải, muốn cắn lưỡi tự tận thì một sợi dây mây màu tím nhạt đã lặng lẽ vươn lên từ lớp đất dưới chân, siết chặt lấy cổ họng và tứ chi. Lâm Mặc thu hồi thần thức, bước chậm rãi đến trước mặt kẻ đang thoi thóp. Hắn vung tay xé toạc lớp áo choàng đen của gã, để lộ ra một khối ngọc bội hình bán nguyệt khắc chữ Tôn đang tỏa ra hơi thở âm hàn.
Vật chứng này không thuộc về chi thứ tư của Lâm gia, mà là tín vật đi lại của Tôn gia, kẻ thù truyền kiếp đang ngự tại Hắc Thạch Cốc. Lâm Mặc nhặt khối ngọc bội lên, ngón tay miết nhẹ lên những đường vân trận pháp truyền tin đã bị mài mòn một nửa. Hắn quay đầu nhìn về phía cửa hầm ngầm, nơi tên đội phó vẫn đang ôm khư khư cuốn sổ da thú, cất giọng lạnh lẽo.
"Ghi thêm vào Sổ Chấp Pháp, Tôn gia nhúng tay vào nội bộ Lâm gia, ý đồ phá hủy Tụ Linh Trận. Đem khối bán nguyệt ngọc bội này niêm phong vào hộp hàn băng, sáng mai trình lên Tộc Nghị Điện làm bằng chứng định tội phản tộc của Nhị trưởng lão."
Tiếng xèo xèo của độc vụ vừa rộ lên, sát khí cuồng bạo từ đan điền tên tử sĩ đã phình to chực chờ bạo phát. Lâm Mặc không lùi bước, mười ngón tay nhanh như chớp bấm niệm pháp quyết, tung ra một tấm Trấn Hồn Phù cấp hai thượng phẩm. Lá bùa vàng rực xé gió lao đi, hóa thành một sợi xích ánh sáng quấn siết lấy mi tâm kẻ thù ngay khoảnh khắc linh lực tản mác. Đòn đánh này không nhằm sát thương mà trực tiếp khóa chặt thức hải, ép quá trình tự bạo thần hồn phải khựng lại trong nửa nhịp thở. Đây là khoảng thời gian sống còn để giữ lại tàn hồn làm chứng cứ.
Tên tử sĩ kịch liệt giãy giụa, tròng mắt hằn lên những vệt máu đen đặc quánh. Nhận ra mưu đồ thu thập ký ức của đối thủ, gã sát thủ nhếch mép cười gở. Hắn dứt khoát từ bỏ việc bạo phát đan điền, cắn nát một viên đan dược giấu sẵn dưới lưỡi. Kẻ địch chủ động thiêu đốt toàn bộ tinh huyết, biến cơ thể thành một khối nhục thân chứa đầy độc dịch. Tiếng nổ bục vang lên trầm đục. Không có sóng xung kích phá hủy sơn động, nhưng một trận mưa máu đen hôi thối rưới thẳng xuống lớp khiên rễ trúc.
Lâm Mặc biến sắc, lập tức nhận ra loại độc vật này chuyên khắc chế mộc linh khí. Hắn cắn răng, quyết đoán dùng thần thức chặt đứt liên kết với một phần pháp khí bản mệnh. Bảy đoạn rễ Tử Trúc bốc khói xèo xèo, cháy đen thui rồi rơi lả tả xuống nền đất. Việc tự hủy pháp khí khiến sắc mặt hắn tái đi, một cỗ linh lực nhiễu loạn xông thẳng lên ngực nhưng bị hắn vận công đè ép xuống. Đổi lại cái giá đó, lượng độc dịch không thể lan theo rễ cây xâm nhập vào đan điền.
Khí độc tản ra ăn mòn mặt đất, khoét sâu thành một hố đen ngòm bốc mùi tanh tưởi. Mạch nước ngầm mang theo linh khí sơ cấp bên dưới dường như cũng bị ô nhiễm, sủi bọt đục ngầu. Lớp tường đất bảo vệ cửa hầm ngầm sụp đổ một nửa, lộ ra bóng dáng gã đội phó đang ôm khư khư cuốn sổ da thú, cả người co rúm vì sợ hãi. Lâm Mặc bước qua vũng máu độc, đi thẳng tới đống bùi nhùi còn sót lại của gã tử sĩ. Dùng mũi kiếm gẩy lớp vải cháy đen, hắn tìm thấy một nửa miếng ngọc bội khuyết góc tạc hình đầu lâu.
Ngươi tên là gì.
Bẩm gia chủ, vãn bối là Lâm Đạo Minh, thuộc đội tuần tra số ba.
Lâm Mặc hất mũi kiếm, ghim thẳng nửa miếng ngọc bội tà tu xuống lớp đất ngay trước mặt gã đội phó. Giọng hắn lạnh lẽo thấu xương, vang vọng giữa màn đêm u ám.
Ghi thêm vào Sổ Chấp Pháp, sát thủ mang ấn ký của Huyết Sát Tông. Kể từ khắc này, mười dặm quanh kho dược số ba liệt vào cấm địa tử vong. Toàn bộ hai mẫu linh điền trồng Xích Huyết Đằng phía Đông đã bị độc huyết ô nhiễm, lập tức rải vôi bột phong tỏa, cấm tuyệt đối tộc nhân thu hoạch. Báo cho trưởng lão quản kho, từ tháng sau cắt giảm ba thành bổng lộc của nhánh thứ hai, đồng thời trừ đi năm trăm điểm công huân của đội tuần tra vì tội chậm trễ ứng cứu.
Lâm Đạo Minh run rẩy gật đầu, vội vã dùng ngọc giản ghi chép lại mệnh lệnh. Trong lòng gã hiểu rõ, việc tước đoạt bổng lộc và niêm phong linh điền này chính là lưỡi dao kề tận cổ Nhị trưởng lão. Nếu chỉ có cuốn sổ da thú, Nhị trưởng lão còn có thể đổ lỗi cho thuộc hạ làm càn. Nhưng nay có thêm mảnh ngọc bội của tà tu thâm nhập vào tận cấm địa, tội danh cấu kết ngoại địch đã rành rành trên giấy. Gã siết chặt cuốn sổ, biết rằng sinh mạng mình giờ đây đã trói chặt vào quyết định của gia chủ.
Lâm Mặc thu hồi Thanh Mộc Kiếm, ánh mắt ghim chặt vào vệt máu đen đang rỉ ra từ hố sâu. Tổn thất bảy đoạn rễ Tử Trúc khiến hắn mất ít nhất ba tháng tẩm bổ trong linh trì mới có thể khôi phục. Nhưng vật chứng đổi lại hoàn toàn xứng đáng. Sáng mai gõ chuông Tộc Nghị Điện, hắn không chỉ đem cuốn sổ da thú ra đối chất chữ ký. Hắn muốn xem Lâm Đạo Tế giải thích thế nào về việc chín ô trận vị do nhánh thứ hai kiểm soát, lại mở ra một lỗ hổng vừa vặn để Hủ Cốt Đinh của ngoại tông lọt vào tận cửa kho tàng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.