Chương 238: Tộc Nghị Cuối Năm
Phía sau lưng, Tam trưởng lão Lâm Đạo Uyên thở hồng hộc lao tới, hai tay run rẩy dâng lên một chiếc hộp gỗ lim tẩm bùa chú. Bên trong lớp lót lụa tơ tằm là ba viên Mộc Linh Tinh hạch tâm đang tỏa ra ánh sáng xanh lục nhàn nhạt, mang theo sinh cơ thuần khiết nhất của khố phòng. Đôi mắt lão lóe lên một tia xót xa không giấu giếm, cắn răng nói khẽ.
"Gia chủ, ba viên linh tinh này là căn cơ để bồi dưỡng thế hệ Chữ Tự Trúc Cơ mười năm tới, nếu toàn bộ dồn vào việc trấn áp bạo phù, chi thứ ba chúng ta lấy gì để giao nộp định mức đan dược tháng sau?"
"Đem định mức tháng sau ném vào đống tro tàn đi."
Lâm Mặc lạnh lùng cắt ngang, tay trái vung lên đánh bay nắp hộp gỗ. Hắn trực tiếp bóp nát một viên Mộc Linh Tinh, hóa thành một luồng sương mù xanh biếc bao phủ lấy viên Định Mạch Châu đang rạn nứt.
"Truyền lệnh xuống, phong tỏa toàn bộ linh khí cung cấp cho Dược Viên khu Đông. Rút cạn trận vị mộc linh tại đó, mở ra một đường thông xả áp lực thẳng xuống hẻm núi cạn."
Quyết định bẻ nhánh linh mạch đồng nghĩa với việc toàn bộ ba mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm ở khu Đông sẽ hóa thành đất hoang trong vòng mười năm, nhưng đây là cái giá bắt buộc phải trả. Lâm Mặc dậm mạnh chân xuống nền đá tảng, mượn sức ép từ viên Định Mạch Châu cắm thẳng vào mắt trận phòng ngự của cấm địa. Một đạo linh quang xanh thẫm lan tỏa, tạo thành một lớp vỏ bọc giả mạo bao vây lấy khối Viêm Sát Phá Mạch Trận. Hắn cố tình nới lỏng màng chắn phía trên rễ Tử Trúc, tạo ra sơ hở giả để dụ luồng hỏa khí trồi lên mặt đất thay vì nổ ngược vào cội nguồn linh dịch.
Cách đó mười dặm, tại một đài quan sát ẩn trong sương mù, thần thức của kẻ thao túng trận pháp nhà họ Tôn bỗng nhiên khựng lại. Gã lập tức nhận ra màng chắn mỏng manh kia chỉ là mồi nhử, liền biến đổi thủ ấn, tàn nhẫn cắt đứt liên kết với mắt trận phụ. Luồng hỏa khí hung hãn không lao lên trên như dự tính mà đột ngột cuộn tròn lại, hóa thành một mũi khoan lửa đâm thẳng vào đường thông xả áp lực vừa được Lâm gia mở ra.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo cơn chấn động làm rung chuyển toàn bộ vách núi Tử Trúc Lĩnh. Từ hướng Dược Viên khu Đông, một cột khói đen đặc bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi khét lẹt của hàng trăm gốc Xích Huyết Sâm bị luộc chín trong nháy mắt. Sóng xung kích dội ngược lại qua đường dẫn linh mạch, hung hăng đập thẳng vào viên Định Mạch Châu trong tay Lâm Mặc khiến bề mặt pháp khí này xuất hiện ba vết nứt dài bằng đốt ngón tay. Hắn không phun máu, nhưng sắc mặt tái nhợt đi vài phần khi thần thức bị hao tổn nghiêm trọng do cưỡng ép đổi hướng trận văn.
Giữa đám bụi mù mịt trào lên từ kẽ nứt dưới chân tảng đá lớn, một mảnh đồng đen cháy sém bị lực nổ đẩy văng ra, rơi loong boong xuống mặt đất. Lâm Mặc ném viên Định Mạch Châu đã tổn hại cho Lâm Đạo Uyên đang đứng thất thần, sải bước tiến tới nhặt mảnh đồng lên. Trên bề mặt vật chứng còn sót lại một nửa ký hiệu hình Hỏa Điểu của Tôn gia, nhưng mặt sau lại khắc chìm một dòng mật mã thông hành nội bộ của Chấp Sự Đường Lâm gia. Bàn tay Lâm Mặc siết chặt lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám sương mù dày đặc đang bao phủ lối vào cấm địa.
Luồng hỏa khí đỏ rực vừa chạm đến ranh giới màng chắn giả mạo bỗng nhiên khựng lại. Ở cách đó mười dặm, tên tu sĩ Trúc Cơ của Tôn gia dường như đã thông qua thần thức bám trên trận văn mà nhìn thấu cái bẫy. Thay vì trồi lên mặt đất như dự tính, ngọn lửa Viêm Sát đột ngột chuyển hướng, hóa thành một mũi khoan rực lửa xoáy sâu vào tầng đá tảng. Mục tiêu của chúng hoàn toàn không phải là xông ra ngoài phá hoại bề mặt, mà là đâm thẳng vào rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm.
Sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống như nước lạnh. Xuyên qua sợi tơ thần thức đang liên kết với Định Mạch Châu, hắn cắn răng nhận ra sự biến ảo tàn độc của kẻ địch. Khối bạo phù này căn bản là một mảng trận kép, bên ngoài là Viêm Sát Phá Mạch, bên trong lại ẩn giấu Tụ Linh Đoạt Mộc Trận. Tôn gia không chỉ muốn hủy diệt cấm địa, chúng còn tham lam muốn mượn sức nổ để rút cạn giọt Mộc Bản Nguyên cốt lõi của Lâm gia mang đi.
Không thể để chúng chạm vào rễ chính. Lâm Mặc xoay tay, viên Mộc Linh Tinh thứ hai lập tức bị nghiền nát thành bột mịn, dung nhập thẳng vào chiếc lệnh bài gia chủ bằng đồng đen bên hông. Hắn dứt khoát ấn mạnh lệnh bài xuống một khe nứt trên mặt đất, kích hoạt bẫy rập thứ hai mà tổ tiên Lâm gia từng để lại. Trận bàn Bát Quái Ẩn Long chôn sâu dưới lòng đất phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, cưỡng chế bẻ cong dòng chảy của mạch nước ngầm.
Tam trưởng lão, lập tức mở Hồi Quang Trận ở sườn núi phía Tây.
Lâm Mặc gầm lên, hai mắt hằn lên những tia máu nhỏ do thần thức bị kéo căng đến cực hạn để áp chế trận văn đang bạo động.
Dùng quỹ công huân của mạch nhánh thứ ba mua lại toàn bộ Hàn Băng Phù trong kho tộc. Trải dọc theo đường tuần tra sườn Tây, dẫn dụ luồng hỏa khí này thoát ra ngoài qua ngõ đó nhanh lên.
Lâm Đạo Uyên nghe lệnh mà toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Sườn núi phía Tây là nơi đặt năm lò luyện khí nòng cốt của chi thứ ba, nếu dẫn hỏa khí tà môn đi qua, không chỉ hỏng mất địa mạch mà toàn bộ pháp khí đang luyện dở sẽ hóa thành phế phẩm. Nhưng nhìn ánh mắt sắc như dao của gia chủ, lão hiểu đây là thời khắc sinh tử vong tồn. Lão dập đầu một cái, ném lại khối ngọc bài trưởng lão làm tin rồi lao vụt đi trong đêm.
Dưới lòng đất, mũi khoan hỏa liệt của Tôn gia va chạm trực diện với dòng nước ngầm vừa bị bẻ ngoặt. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên, hơi nước bốc lên ngùn ngụt làm rung chuyển cả nền đá cấm địa. Tên tu sĩ Tôn gia không cam lòng, điên cuồng đốt cháy tinh huyết từ xa để ép trận văn tiến tới. Định Mạch Châu trong tay Lâm Mặc nứt ra một đường dài, linh quang ảm đạm đi quá nửa, bề mặt pháp khí in hằn những vết cháy xém vĩnh viễn không thể phục hồi. Cùng lúc đó, dọc theo sườn Tây vang lên hàng loạt tiếng nổ trầm đục, báo hiệu năm lò luyện khí đã triệt để phế bỏ.
Luồng Viêm Sát mất đi lực lượng tập trung, cuối cùng bị Hàn Băng Phù và nước ngầm xé lẻ, trào ra ngoài thành những luồng khói độc hôi thối. Từ trong khe nứt dưới chân Lâm Mặc, một mảnh ngọc giản sứt mẻ màu đỏ rực bị dòng linh lực trào ngược đẩy văng lên mặt đất. Đây chính là trận nhãn phụ của Tụ Linh Đoạt Mộc Trận mà kẻ địch chưa kịp thu hồi. Hắn phất ống tay áo, dùng một tấm linh phù bọc kín mảnh ngọc giản đang tỏa nhiệt này lại.
Chi thứ ba mất năm lò luyện khí, nợ kho tộc ba vạn điểm công huân, tạm thời đình chỉ quyền phân phối linh thạch tháng tới.
Lâm Mặc nắm chặt mảnh ngọc giản đỏ rực, giọng nói lạnh lẽo vang vọng giữa cấm địa hoang tàn. Thông qua tàn lưu thần thức trên vật chứng này, hắn đã lờ mờ nhận ra một luồng khí tức quen thuộc không thuộc về Tôn gia. Mảnh trận văn tinh vi cỡ này không thể vô thanh vô tức chôn dưới rễ Tử Trúc nếu không có kẻ nội ứng mở đường, và khí tức lưu lại trên ngọc giản lại chỉ thẳng về phía Chấp Pháp Đường của gia tộc.
Tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên, bề mặt Định Mạch Châu chằng chịt những đường vân rạn nứt như mạng nhện. Lâm Mặc cắn chặt răng, thần thức dồn ép đến cực hạn để duy trì khe hở giả mạo phía trên rễ cội Tử Trúc. Luồng hỏa sát đỏ rực dưới lòng đất tựa như mãnh thú ngửi thấy mùi máu tươi, lập tức bẻ lái lao thẳng về phía lỗ hổng vừa được mở ra. Hắn đang đánh cược bằng chính nhịp đập của linh mạch, dùng mồi nhử là chút sinh cơ mỏng manh để dẫn dụ tà hỏa thoát khỏi lõi trung tâm.
Nhưng ngay khi luồng hỏa sát chạm đến rìa màng chắn xanh thẫm, dị biến đột ngột phát sinh. Kẻ điều khiển trận pháp bên Tôn gia hiển nhiên không phải hạng phàm phu tục tử, sát na phát giác linh khí mộc thuộc tính quá mức hỗn loạn liền nhận ra đây là bẫy rập. Ngọn lửa đỏ thẫm dưới lòng đất lập tức khựng lại, không tiếp tục trồi lên mà cuộn tròn thành một vòng xoáy gắt gao bám lấy mạch nước ngầm. Đối phương đang dứt khoát đốt cháy tinh huyết, cưỡng ép đảo ngược trận văn để đun sôi toàn bộ thủy mạch, muốn dùng hơi nước bão hòa tà khí luộc chín bộ rễ Tử Trúc từ bên dưới.
Áp lực khổng lồ từ hơi nước sôi sục dội ngược lên khiến Định Mạch Châu trong tay Lâm Mặc nổ tung thành hàng trăm mảnh vụn. Hắn không lùi lại, tay phải vung lên bắt lấy chín mảnh vỡ mang đậm linh tính nhất, rót thẳng pháp lực hệ mộc vào trong. Chín mảnh vỡ hóa thành chín đạo mộc tiễn cắm phập xuống chín ô trận vị xung quanh cấm địa, hình thành một tòa Cửu Cung Khóa Mạch Trận quy mô nhỏ. Đòn phản kích này mượn chính tàn dư của pháp bảo trấn mạch để ép chết hướng di chuyển của hơi nước, lùa toàn bộ áp lực hỏa sát bẻ ngoặt sang sườn Tây núi Tử Trúc.
Tại sườn Tây, Tam trưởng lão Lâm Đạo Uyên vừa vác theo hòm phù lục chạy tới cửa thông gió của khu vực luyện khí. Lão chưa kịp rải xong xấp Hàn Băng Phù thì mặt đất dưới chân đã rung bần bật, nhiệt độ tăng vọt làm vách đá đỏ lựng như bàn ủi. Lão hiểu rõ nếu không có chỗ xả, luồng hỏa sát này sẽ dội ngược về cấm địa, triệt để phá hủy gốc linh căn của gia tộc. Bàn tay già nua run rẩy rút ra lệnh bài quản sự sườn Tây, ánh mắt hằn lên tia quyết tuyệt xen lẫn xót xa.
Rút cạn linh thạch khảm nạm, mở toang toàn bộ sáu lò luyện khí Địa Hỏa cho ta! Lâm Đạo Uyên gào lên với đám chấp sự đang hoảng loạn tháo chạy.
Tam trưởng lão, làm vậy thì sáu lò Bát Quái Dung Kim sẽ nổ tung mất, gia tộc lấy đâu ra pháp khí giao cho phường thị tháng tới? Một gã chấp sự tái mặt can ngăn.
Mất lò thì xây lại, mất linh mạch thì cả họ Lâm xuống hoàng tuyền mà luyện khí! Kẻ nào kháng lệnh, hạch tội phản tộc!
Lệnh bài quản sự được cắm phập vào rãnh điều khiển trung tâm, sáu lò luyện khí đồng loạt bung nắp đậy. Luồng hỏa sát từ dưới mạch nước ngầm tìm được lối thoát, gầm rú lao vút lên theo đường ống dẫn địa hỏa. Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên liên tiếp, sáu cỗ lò đúc bằng Huyền Thiết nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh sắt rực lửa văng khắp sườn núi. Toàn bộ khu vực luyện khí sườn Tây chìm trong biển lửa phừng phực, chính thức biến thành phế tích, đánh dấu việc Lâm gia đứt gãy hoàn toàn nguồn thu từ pháp khí trong ít nhất một năm tới.
Trở lại cấm địa, áp lực dưới lòng đất rốt cuộc cũng xẹp xuống, để lại một hố sụt sâu hoắm bốc khói khét lẹt. Từ trong đống bùn lầy cháy đen, một vật thể hình thoi bằng đồng thau bị dư chấn đẩy văng lên mặt đất, lăn lông lốc đến dưới chân Lâm Mặc. Bề mặt vật thể khắc chi chít trận văn của Viêm Sát Phá Mạch Trận, nhưng ở góc khuất lại hằn rõ một con dấu hình đầu lâu nhỏ xíu. Lâm Mặc nhặt mảnh trận bàn đồng thau lên, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm khi nhận ra dấu vết này tuyệt đối không thuộc về Tôn gia.
Sáu cỗ lò Bát Quái Dung Kim trên sườn Tây đồng loạt vỡ tung tạo ra một cơn chấn động xé toạc màn đêm. Lượng địa hỏa bị dồn ép bấy lâu nay mất đi trận pháp khống chế, lập tức hóa thành một cột lửa đỏ sậm cuộn trào lao thẳng lên không trung. Lực lượng hỏa sát của Tôn gia vốn đang men theo thủy mạch định luộc chín linh căn cội Tử Trúc, nay bị áp suất từ cột hỏa trụ này hút ngược trở ra, kéo tuột toàn bộ tà khí dời khỏi cấm địa. Tiếng nổ rền vang làm rung chuyển cả ngọn núi, từng mảng đá tảng nứt nẻ lởm chởm, tro bụi mang theo nhiệt độ nóng rực trút xuống như mưa rào. Lâm Đạo Uyên lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe mắt giật liên hồi khi nhìn xưởng luyện khí tâm huyết của chi thứ ba giờ chỉ còn là một đống phế tích cháy đen.
Ngay khoảnh khắc hỏa sát bị tước đoạt, từ tầng sâu dưới lòng đất truyền đến một chấn động thần thức mang theo sự tức giận tột độ. Trận sư Tôn gia ở đầu kia trận bàn lập tức nhận ra bản thân đã trúng kế mượn lực đả lực của đối thủ, liền không chút do dự thay đổi chiến thuật. Kẻ địch triệt để từ bỏ việc kích nổ bạo phù, thay vào đó dồn toàn bộ tàn dư linh lực dọc theo đường vân nứt của Định Mạch Châu. Một đạo hắc khí mỏng như sợi tóc bất ngờ xé gió lao ra từ lõi pháp khí đang vỡ vụn, vặn vẹo giữa không trung rồi găm thẳng vào cuộn Sổ Công Huân bằng ngọc thạch đang đeo bên hông Tam trưởng lão.
Giữ chặt tâm thần, ném sổ ngọc ra ngay lập tức.
Lâm Mặc quát lớn, tay phải đồng thời bấm ra ba đạo pháp quyết khống chế. Hắn mượn thế trận Cửu Cung Khóa Mạch vừa hình thành từ những mảnh vỡ của Định Mạch Châu, kết hợp với sinh cơ của hai viên Mộc Linh Tinh còn lại tạo thành một lồng giam vô hình bủa vây lấy đạo hắc khí. Cuộn Sổ Công Huân vừa rời khỏi tay Lâm Đạo Uyên liền bị tà lực cắn nuốt, bề mặt nổi lên những đường vân rùa nứt nẻ, tỏa ra mùi tanh tưởi của thi sáp. Đạo hắc khí kia vốn là Truy Hồn Tỏa Mạch Ấn, định mượn vật tùy thân của hạch tâm trưởng lão để định vị lại tọa độ mạch nhãn, nhưng đã bị Lâm Mặc dùng trận pháp bóp nghẹt ép tử vào một không gian duy nhất.
Đánh đổi lấy việc phong ấn đạo hắc khí, toàn bộ hệ thống trận văn ghi chép công huân của chi thứ ba trong cuốn sổ ngọc bị tà lực ăn mòn đến trắng xóa. Lâm Mặc vung tay áo, một luồng kình phong cuốn lấy vật chứng giờ đã biến thành màu xám tro, lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay hắn. Trên bìa sổ lúc này hằn rõ một dấu triện hình ngọn lửa tà dị, chính là tàn lưu thần thức của tên trận sư Tôn gia để lại do bị ép cắt đứt kết nối pháp thuật.
Sáu lò luyện khí đã hủy, sản lượng pháp khí hỏa thuộc tính tháng này của gia tộc chính thức bế mạc.
Lâm Mặc nắm chặt cuốn sổ ngọc xám tro, giọng nói vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch mang theo uy áp không thể chối cãi. Hắn nhìn lướt qua đám đệ tử chi thứ ba đang ngơ ngác đứng nhìn cơ đồ bị thiêu rụi, ánh mắt không hề có lấy một tia xót thương.
Tam trưởng lão, từ giờ khắc này, toàn bộ đệ tử luyện khí đường bị tước quyền tự do di chuyển ra khỏi sườn Tây. Phạt chi thứ ba đền bù ba ngàn khối linh thạch hạ phẩm để xây lại lò mới, khoản nợ này sẽ bị phong tỏa và khấu trừ trực tiếp vào linh lộc năm năm tới.
Lâm Đạo Uyên sắc mặt trắng bệch, hai tay run lẩy bẩy đón lấy mảnh ngọc giản ghi nợ từ tay gia chủ. Lão hiểu rõ, việc mất đi hệ thống lò luyện khí không chỉ là thiệt hại tài nguyên trước mắt, mà còn triệt để tước đi tư cách tranh đoạt quyền phân bổ đan dược Trúc Cơ của chi thứ ba trong kỳ tộc nghị cuối năm. Mọi tính toán cất giấu tài nguyên riêng của nhánh này coi như đổ sông đổ biển chỉ sau một đêm bạo loạn.
Thuộc hạ lĩnh phạt, nhưng thưa gia chủ, tà ấn trên Sổ Công Huân kia định vị trí của chúng ta, ngài định giải quyết thế nào?
Giữ nguyên hiện trạng, đem cuốn sổ xám tro này ném thẳng vào tầng thứ hai của Hắc Hỏa Động.
Ánh mắt Lâm Mặc híp lại, nhìn chằm chằm vào dấu triện ngọn lửa đang nhấp nháy yếu ớt trên bề mặt vật chứng. Bàn tay hắn siết chặt lại, một kế hoạch phản kích tàn nhẫn đã thành hình trong đầu.
Tôn gia đã muốn dùng Truy Hồn Tỏa Mạch Ấn để định vị, ta sẽ cho chúng định vị thẳng vào sào huyệt của bầy Viêm Bức tà thú dưới đáy động. Bắt đầu từ ngày mai, luật tuần tra Tây Sơn đổi thành hình thức Nội Ứng Ngoại Hợp, mở toang cửa trận số bốn nhưng rút cạn linh khí phòng ngự. Ta muốn xem, kẻ nào trong tộc đêm nay sẽ lén lút tuồn tin tức về tọa độ giả này ra ngoài cho kẻ địch.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.