Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 221: Lệnh Bài Của Ta Trong Tộc Nghị

Đăng: 03/08/2026 09:50 3,696 từ 3 lượt đọc
Bàn chân dẫm nát lớp sương sớm lạnh lẽo, Lâm Mặc phớt lờ hồi chuông Tụ Linh đang dồn dập vang lên từ phía điện chính. Hắn sải bước tiến thẳng về sườn nam của gia tộc. Mớ sổ sách hay lời bẩm báo trong Tộc nghị lúc này chỉ là hư ảo. Manh mối cốt lõi nhất chắc chắn nằm ở chỗ mầm non dị linh căn vừa bị tà ấn nhắm tới đêm qua. Gió núi rít gào luồn qua những rặng trúc tía, mang theo mùi tanh tưởi của bùn đất cháy khét từ khu vực linh điền lởn vởn bám theo vạt áo. Lâm Mặc khẽ nhíu mày, phóng xuất thần thức rà soát bán kính mười trượng xung quanh.


Bước qua cổng vòm đá xanh dẫn vào tiểu viện Lâm Uyển, một luồng tà khí xộc thẳng vào mũi hắn. Đội tuần tra sườn nam gồm năm tên tu sĩ Luyện Khí kỳ đang lóng ngóng chôn chân trước cánh cửa gỗ lim. Kẻ dẫn đầu là chấp sự Lâm Thủ Nghiệp, mồ hôi ướt đẫm trán. Hai tay gã run rẩy nắm chặt một lá cờ trận màu xanh lục đã cháy đen quá nửa. Gã liên tục thúc giục thủy linh khí trong cơ thể truyền vào cán cờ hòng dập tắt ngọn lửa u ám. Thế nhưng, linh lực vừa chạm vào liền bị tà hỏa cắn nuốt, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, tạo thành những làn khói độc màu xám tro.


"Đứng im đó!" Lâm Mặc quát lạnh. Thanh âm rít qua kẽ răng mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ khiến cả năm tên tuần tra quỳ sụp xuống mặt đất ẩm ướt. Ngay khoảnh khắc đó, ngọn tà hỏa trên lá cờ tựa như cảm nhận được linh lực cường đại, đột ngột đổi hướng. Nó uốn éo như một con rắn độc, lao thẳng về phía mặt Lâm Thủ Nghiệp. Gã chấp sự hét lên thảm thiết, buông thõng hai tay. Thay vì tổn thương thể xác, ngọn lửa ma quái trực tiếp thiêu đốt một phần thọ nguyên của gã. Làn da trên mu bàn tay Thủ Nghiệp lập tức nhăn nheo, xuất hiện đầy đồi mồi như lão già thất thập.


Lâm Mặc hừ lạnh, vung tay áo tung ra một đạo phù triện màu vàng nhạt. Tấm Băng Phách Phù cấp hai xé gió bay tới, dán chặt lên bề mặt vật chứng. Tức thì, một luồng hàn khí bùng nổ. Tuy nhiên, tà hỏa không hề tắt ngay mà tách ra thành ba luồng hỏa xà nhỏ, ý đồ luồn lách qua lớp băng để cắn trả. Mắt thấy dị biến, Lâm Mặc lập tức kết ấn, điều động mộc linh lực tinh thuần từ linh mạch dưới lòng đất dung nhập vào phù văn. Trận đồ phòng ngự dâng lên một tầng ánh sáng xanh lá. Băng và mộc giao thoa, gông cùm ngọn lửa bướng bỉnh thành những vụn tinh thể xám xịt rơi lả tả xuống nền gạch nứt nẻ.


"Bẩm... bẩm Mặc trưởng lão, tiểu nhân vừa dẫn đội chuyển sang trận vị Khảm Thủy để phong tỏa theo lệnh." Lâm Thủ Nghiệp lắp bắp. Ánh mắt gã lấm lét nhìn tàn tích rơi trên mặt đất, hơi thở suy yếu đi trông thấy sau khi mất đi vài năm tuổi thọ. Gã vốn định âm thầm mang thứ này đi tiêu hủy. Sau đó, gã sẽ trộm lấy một trận kỳ dự bị trong kho phụ để thay thế nhằm trốn tránh trách nhiệm lơ là canh gác. Nếu để Tộc nghị biết gã làm hỏng pháp khí trấn mạch cấp một, bổng lộc mười năm tới chắc chắn bị trừ sạch. Thậm chí, chức quản lý đan dược béo bở cũng sẽ tan thành mây khói.


Lâm Mặc không thèm đoái hoài đến dáng vẻ run lẩy bẩy của tên chấp sự, trực tiếp cúi xuống nhặt vật chứng lên. Đây chính là Mộc Mạn Trận Kỳ, mắt xích cốt lõi để duy trì linh khí mộc thuộc tính bảo vệ tiểu viện. Hắn truyền một tia thần thức vào bên trong để dò xét. Trên mặt vải tơ tằm tàn tạ, ngoài dấu vết cháy đen, còn hằn rõ một đồ án hình con rết chín chân. Đồ án này được vẽ bằng một loại máu tươi đã khô cứng, tỏa ra hơi thở tanh tưởi.


Thần thức của Lâm Mặc vừa chạm vào con rết, chín cái chân của nó liền lóe lên huyết quang nhàn nhạt, huyễn hóa thành những sợi tơ đỏ rực cố gắng trói buộc và ăn mòn hồn phách hắn. Hắn lập tức bấm niệm pháp quyết, chủ động bạo phá tia thần thức kia để ngăn chặn ô nhiễm lan vào thức hải, sắc mặt hơi trầm xuống. Cấu trúc trận văn tà ác này hoàn toàn đồng điệu với luồng linh lực tàn dư tại khu vực hắc thổ bị hủy diệt ban sáng. Kẻ hạ thủ cực kỳ am hiểu nhược điểm của trận pháp phòng ngự sườn nam.


"Ngươi định giấu giếm thứ này để che đậy sự vô năng của bản thân sao?" Lâm Mặc ném ánh mắt sắc như dao găm về phía Lâm Thủ Nghiệp. Bàn tay hắn khẽ siết chặt cán cờ bằng gỗ hắc tùng. Lực đạo mạnh đến mức bề mặt gỗ vang lên những tiếng rắc rắc khe khẽ. Hắn hiểu rõ, nội bộ Tử Trúc Tiên Tộc đã xuất hiện kẻ phản bội. Tên tiểu nhân đang quỳ dưới đất này có thể là một mắt xích tình cờ phá hỏng kế hoạch của chúng, hoặc chính là đồng lõa đang cố tình xáo trộn hiện trường.


Băng và mộc giao thoa, gông cùm ngọn lửa bướng bỉnh thành một khối băng điêu xám xịt, rơi loảng xoảng xuống phiến đá xanh. Lâm Mặc tiến lên một bước, mũi giày nghiền nát khối băng, làm lộ ra một túm tro tàn trộn lẫn mấy viên tinh thể màu xám đục to bằng móng tay. Thứ này tuyệt đối không phải tro bụi của cờ trận thông thường, mà mang theo khí tức mục rữa của thi khí ngưng kết. Hắn phất tay áo, dùng thần thức bao bọc lấy những viên tinh thể kia thu vào một chiếc bình ngọc, dán thêm hai đạo Phong Linh Phù cẩn thận cất đi.


"Ai ra lệnh cho các ngươi dời trận vị sang Khảm Thủy?" Lâm Mặc rũ mắt nhìn Lâm Thủ Nghiệp đang ôm lấy bàn tay già nua nhăn nheo, thanh âm không mang theo chút nhiệt độ nào. "Trận đồ sườn nam vốn dĩ mượn hỏa sinh thổ để dưỡng linh trúc, khơi thông thủy mạch lúc này chẳng khác nào dẫn độc vào tim."


Lâm Thủ Nghiệp run rẩy moi từ trong ngực áo ra một viên ngọc giản truyền âm đã nứt nẻ, dập đầu ầm ầm xuống đất. "Bẩm Mặc trưởng lão, nửa canh giờ trước, lệnh bài tuần tra của tiểu nhân nhận được chỉ thị từ Tàng Kinh Các. Kẻ truyền âm dùng đúng khẩu lệnh hạch tâm của gia tộc, yêu cầu mượn thủy khí để dập tắt dư chấn hỏa hoạn. Tiểu nhân ngu muội, thấy ngọc giản có ấn ký của trưởng lão quản sự nên mới không dám cãi lời."


Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia sắc lạnh, vươn tay hút lấy viên ngọc giản nứt nẻ. Ấn ký trên đó quả thực là đồ thật, chứng tỏ kẻ nội gián không chỉ biết rõ trận đồ mà còn nắm giữ cả quyền điều động nhân sự vòng ngoài. "Tịch thu toàn bộ lệnh bài của đội tuần tra sườn nam, giam lỏng tại Hình Phạt Đường chờ xét xử. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai tiếp xúc với bọn chúng đều bị phế tu vi."


Bỏ lại đám chấp sự đang run rẩy tạ ơn vì giữ được mạng, Lâm Mặc tung ra một chưởng đẩy tung cánh cửa gỗ lim của tiểu viện Lâm Uyển. Không gian bên trong tĩnh mịch đến đáng sợ, sương mù xám xịt đặc quánh như có sinh mệnh, lượn lờ quanh giếng linh tuyền ở giữa sân. Thần thức của tu sĩ Trúc Cơ vừa vươn ra thăm dò liền bị một cỗ lực lượng âm hàn cắn trả, khiến linh lực trong kinh mạch hắn hơi trì trệ.


Đây là Tỏa Hồn Trận, một loại trận pháp tà tu chuyên dùng để bòn rút sinh cơ của tu sĩ có linh căn dị biến. Kẻ địch cố tình dụ đội tuần tra dùng thủy linh khí để nuôi dưỡng trận nhãn, biến cả tiểu viện này thành một lò luyện đan khổng lồ. Lâm Mặc không chút do dự, lật tay lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng thau, điều động linh lực tinh thuần điểm thẳng vào mặt kính. Kim chỉ nam trên la bàn xoay tít, tỏa ra vầng sáng vàng rực rỡ, chiếu thẳng vào làn sương xám.


Sương mù lập tức cuộn trào, hóa thành ba đầu hắc xà há cái miệng rộng ngoác lao thẳng về phía thần hồn của Lâm Mặc. Hắn định bóp nát một tấm Hỏa Long Phù để thiêu rụi chúng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, kim la bàn lại rung lên bần bật, chỉ ngược về phía giếng linh tuyền. Kẻ bày trận cực kỳ xảo quyệt, dùng hắc xà làm mồi nhử để ép hắn dùng hỏa linh lực, từ đó kích nổ toàn bộ thủy mạch đã bị tà khí xâm nhập bên dưới lòng đất.


Nhận ra mưu đồ thâm độc, Lâm Mặc lập tức thu hồi Hỏa Long Phù, đổi thế thủ ấn. Hắn không tấn công hắc xà, mà tung chiếc la bàn đồng thau găm thẳng vào miệng giếng linh tuyền. Hắn quát lớn một tiếng, cưỡng ép dùng thần thức cắt đứt liên kết giữa linh mạch dưới lòng núi và giếng nước. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, la bàn đồng thau nứt toác làm đôi, toàn bộ nước trong giếng nháy mắt khô cạn, đen ngòm như mực. Ba đầu hắc xà mất đi nguồn cung cấp linh khí, gào thét rồi tan biến thành một vũng bùn lầy hôi thối.


Cái giá phải trả cho quyết định này là giếng linh tuyền cấp một duy nhất ở sườn nam vĩnh viễn bị hủy hoại, ít nhất ba mươi mẫu linh trúc xung quanh sẽ khô héo vì thiếu nước trong vòng mười năm tới. Nhưng nhờ sự quyết đoán hy sinh tài nguyên ấy, sương mù trong tiểu viện đã hoàn toàn tan biến. Lâm Mặc sải bước tiến vào sảnh chính, ánh mắt dừng lại ở chiếc giường trúc góc phòng. Lâm Uyển, mầm non dị linh căn của gia tộc, đang nằm bất động, trên trán thình lình xuất hiện một ấn ký hình đóa sen đen nhạt đang thoi thóp hấp thu một tia linh lực tàn dư.


Kim quang từ la bàn đồng thau xé toạc lớp sương xám xịt, phơi bày cảnh tượng rợn người bên dưới đáy giếng linh tuyền. Dòng nước vốn trong vắt nay đặc quánh một màu đen ngòm, sủi bọt tà khí bốc lên nồng nặc. Ngay chính giữa vũng nước đục, một gốc Hắc Ngẫu to bằng cối xay đang cắm rễ sâu vào thành giếng, điên cuồng hút lấy sinh cơ mỏng manh của Lâm Uyển. Đứa trẻ nhắm nghiền hai mắt, lơ lửng giữa những sợi rễ nhầy nhụa, sắc mặt xám xịt như tro tàn.


"Tế Thủy Trừu Hồn Trận."


Lâm Mặc gằn từng chữ, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Hắn nhận ra kẻ bày trận không hề giấu giếm thủ đoạn, mà cố tình mượn chính mạch nước ngầm của Tử Trúc Lĩnh làm nguồn nuôi dưỡng. Trận pháp này được kết nối trực tiếp với hệ thống dẫn thủy của gia tộc. Nếu cưỡng chế phá hủy gốc Hắc Ngẫu, toàn bộ thủy mạch sườn nam sẽ nổ tung, đồng thời kéo theo sinh mạng của mầm non dị linh căn bồi táng.


Lâm Mặc hít sâu một hơi, quyết định tung đòn nhử. Hắn không đánh thẳng vào hoa sen đen mà búng tay, phóng ra ba thanh Thanh Trúc Kiếm mang theo mộc linh khí thuần khiết. Kiếm quang hóa thành ba đạo tàn ảnh, găm phập vào ba vị trí Sinh, Hưu, Khai trên thành đá. Mục đích của hắn là phong tỏa luồng thủy khí đang tiếp tế cho tà trận, ép Hắc Ngẫu phải bộc lộ trận nhãn thực sự.


Thế nhưng, kẻ ẩn nấp phía sau dường như đã tính toán sẵn bước cờ này. Ba thanh pháp khí vừa chạm vào vách đá, từng mảng phù văn màu máu đột ngột sáng rực lên. Tà trận lập tức thay đổi phương thức vận hành, bỏ qua việc hút thủy khí mà chuyển sang đảo ngược linh mạch. Nước trong giếng sôi sục, hóa thành hàng chục mũi tên hắc ám bắn ngược lên không trung, mang theo uy lực ăn mòn thần thức nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc.


"Mượn lực đánh lực, quả nhiên là thủ đoạn của kẻ rành rẽ nội bộ."


Lâm Mặc thu hồi thần thức đang rải rác, không chút hoảng loạn lùi lại nửa bước. Hắn lật tay, cắm thẳng la bàn đồng thau xuống phiến đá phiến dưới chân. Thay vì dùng mộc sinh hỏa để khắc chế, hắn quyết định kích hoạt thuộc tính Mậu Thổ của trận vị trung tâm. Một bức tường đất vàng óng dâng lên, vững chãi chặn đứng cơn mưa tên độc. Tiếng xèo xèo vang lên liên hồi khi hắc thủy va chạm với linh thổ, tỏa ra mùi hôi thối vẩn đục.


"Thủ Nghiệp! Đem lệnh bài của ta, lập tức đóng sập cổng xả lũ tại Trận vị Khảm Thủy!"


Lâm Mặc quát lớn, đồng thời rót điên cuồng pháp lực Trúc Cơ vào mặt la bàn. Hắn không định cứu vớt toàn bộ linh tuyền nữa. Ánh sáng vàng từ pháp khí bùng nổ, hóa thành một chiếc gông xiềng khổng lồ găm thẳng xuống đáy giếng. Lực lượng thổ hệ dồn ép, thô bạo chặt đứt hoàn toàn sự liên kết giữa Hắc Ngẫu và mạch nước ngầm. Thổ khắc Thủy, quy luật ngũ hành bị đẩy lên mức cực đoan nhất để chèn ép tà vật.


Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Mặt la bàn đồng thau vang lên một tiếng rắc chói tai, xuất hiện ba vết nứt dài tản ra luồng linh khí suy tàn. Nghiêm trọng hơn, việc cưỡng chế đóng mạch nước bằng thổ hệ đã khiến linh nhãn sườn nam chịu tổn thương vĩnh viễn. Dòng chảy linh khí khu vực này trong mười năm tới chắc chắn sẽ sụt giảm ba thành, ảnh hưởng trực tiếp đến hạn ngạch nộp linh dược của chi thứ. Đổi lại, gốc Hắc Ngẫu mất đi nguồn cung cấp, nháy mắt héo rũ, buông lỏng những sợi rễ đang quấn chặt lấy cơ thể Lâm Uyển.


Lâm Thủ Nghiệp run lẩy bẩy đón lấy tấm lệnh bài Trúc Cơ, dập đầu nhận lệnh rồi vắt chân lên cổ chạy về phía trạm gác. Gã biết rõ bản thân vừa thoát chết, giờ chỉ còn cách lập công chuộc tội.


Lâm Mặc vung tay áo, dùng một luồng nhu kình đỡ lấy đứa trẻ đang rơi tự do, cẩn thận đặt xuống nệm cỏ. Dưới đáy giếng cạn trơ đáy, gốc sen đen mục nát rụng lả tả, để lộ ra một mảnh ngọc giản nứt nẻ tỏa ra ánh sáng u ám. Trên bề mặt vật chứng, một nửa ấn ký vân mây viền bạc vẫn còn in hằn rõ nét, hoàn toàn trùng khớp với mảnh vỡ hắn tìm thấy ở khu vực hắc thổ. Cục diện lúc này đã rõ, kẻ thù không chỉ phá hoại từ bên ngoài, mà đã thọc một nhát dao chí mạng vào tận hệ thống điều hành Tàng Kinh Các.


Trọng lượng từ gông xiềng Mậu Thổ ép thẳng xuống đáy giếng, mang theo uy áp trầm ổn của đại địa vặn xoắn từng tấc không gian hẹp. Nước giếng đen ngòm sủi bọt sùng sục, phát ra những tiếng gào thét ma quái tựa như hàng vạn oan hồn đang bị nghiền nát khi Hắc Ngẫu bị dồn vào góc chết. Lâm Mặc liên tục biến ảo thủ ấn, thần thức gắt gao khóa chặt từng luồng tà khí đang cố gắng giãy giụa dưới lớp bùn lầy. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc gông cùm chạm vào đỉnh đầu con rối bùn, dị biến đột ngột phát sinh. Hắc Ngẫu không hề giương vây chống đỡ, lớp vỏ ngoài của nó chủ động rạn nứt rồi rã nát, mang theo hạch tâm tà ác hòa tan hoàn toàn vào mạch nước ngầm đang chảy xiết.


Mượn thủy độn thổ, giương đông kích tây. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự kinh hãi xen lẫn sát cơ sắc lạnh. Kẻ bày trận quả nhiên hiểu rõ từng ngóc ngách trận văn của Tử Trúc Lĩnh đến mức đáng sợ. Hắn cố tình dùng hình hài Hắc Ngẫu làm mồi nhử, dụ Lâm Mặc dốc toàn bộ lượng thổ linh lực để trấn áp từ trên xuống. Khi thổ khí phân tán trên diện rộng tạo thành bích chướng, mạch nước ngầm Khảm Thủy bên dưới lập tức tìm được kẽ hở do áp lực mất cân bằng. Nó cuốn theo luồng tà hỏa thâm độc trào ngược lên trên, men dọc theo rễ cây Tử Trúc ngàn năm. Nếu để luồng nước độc này chạm tới rễ chính, toàn bộ linh mạch cấp hai của gia tộc sẽ vĩnh viễn ô uế.


Không còn thời gian cân nhắc thiệt hơn, Lâm Mặc cắn răng đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất đối với một người quản lý tài nguyên. Hắn rút từ trong tay áo ra nửa mặt trận bàn cổ đã nứt vỡ thu được từ đêm qua, rót vào đó một giọt tinh huyết rồi trực tiếp ném thẳng vào trung tâm vòng xoáy nước đen.


Khảm thoái, Ly tiến, bạo cho ta. Lời chú vừa dứt, một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất, kéo theo cơn chấn động làm nứt toác lớp gạch xanh quanh miệng giếng. Trận bàn mang theo hỏa hệ linh lực thuần túy phát nổ, triệt để đánh gãy sự liên kết giữa giếng cổ và mạch nước ngầm.


Cái giá phải trả lập tức hiện hữu rõ ràng trên sổ sách gia tộc. Dòng linh tuyền trăm năm tuổi của Lâm gia réo lên một tiếng thê lương rồi khô cạn trong chớp mắt. Sản lượng linh thủy dùng để tưới tiêu toàn bộ Dược Viên từ nay vĩnh viễn sụt giảm ba phần mươi.


Cột nước đen bị vụ nổ hất văng lên không trung, mất đi vật chủ liền hóa thành một trận mưa bùn hôi thối rơi lả tả xuống khắp sân viện. Giữa đống tàn tích bốc khói ngùn ngụt, một vệt sáng lạnh lẽo rơi loảng xoảng xuống phiến đá xanh tơi tả. Lâm Mặc tiến lên một bước, vung tay dùng linh lực xua tan chướng khí, lật vật kia lại. Đó là một chiếc khuy ngọc bích chạm rỗng, loại pháp khí phòng ngự tùy thân bậc trung chỉ được cấp phát riêng cho các trưởng lão nắm giữ chìa khóa Tàng Kinh Các.


Chữ Đình khắc chìm mặt sau khuy ngọc vẫn còn vương vệt máu đen sền sệt, không ngừng tỏa ra thứ hàn khí quen thuộc của bọn tà tu Hắc Lân Các.


Thủ Nghiệp, đứng lên cho ta. Lâm Mặc quay ngoắt lại, ném ánh nhìn sắc như dao về phía gã chấp sự đang ôm bàn tay già nua nhăn nheo bám vào khung cửa.


Có thuộc hạ. Lâm Thủ Nghiệp run rẩy đáp lời, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu sau khi bị tà hỏa rút cạn một phần thọ nguyên.


Cầm lấy lệnh bài của ta, lập tức phong tỏa toàn bộ Tàng Kinh Các. Lâm Mặc gằn từng chữ, âm thanh mang theo sát ý không thèm che giấu. Truyền lệnh xuống, từ canh giờ này, đình chỉ toàn bộ bổng lộc tháng của sáu vị trưởng lão hệ Thủy. Đóng băng kho linh thạch số hai.


Bất kỳ kẻ nào dám dùng quyền hạn mở kho xuất vật tư mà không có chữ ký của gia chủ và ta, coi như đồng lõa phản tộc, giết không tha.


Nhưng Mặc trưởng lão, nếu khóa kho số hai, ba mươi mẫu linh điền sườn Đông sẽ không có trận kỳ để duy trì linh khí. Thủ Nghiệp lắp bắp, trán rịn mồ hôi lạnh trước quyết định cắt đứt tài nguyên quá mức quyết liệt này, trong lòng thầm lo sợ bản thân sẽ bị truy cứu trách nhiệm liên đới nếu linh dược chết khô.


Cứ để nó khô héo, ghi toàn bộ tổn thất vào sổ nợ công huân. Lâm Mặc phất tay áo, cẩn thận nhặt chiếc khuy ngọc bích cất vào hộp gỗ phong linh.


Hắn ngước nhìn về phía điện chính, nơi hồi chuông Tụ Linh vừa dứt, báo hiệu Tộc nghị khẩn cấp đã quy tụ đủ các thành viên cốt cán. Mất đi linh tuyền giếng cổ, gia tộc phải gánh một khoản nợ khổng lồ để mua linh thủy từ bên ngoài. Nhưng đổi lại, chiếc khuy ngọc chữ Đình trong tay hắn chính là lưỡi đao chí mạng để rạch toạc lớp mặt nạ của kẻ nội gián. Kẻ thù muốn dùng mạng của Lâm Uyển để kéo dài thời gian lẩn trốn, nhưng chúng tuyệt đối không ngờ Lâm Mặc dám nhẫn tâm phế bỏ cả một mắt xích linh mạch để giữ lại vật chứng định đoạt sinh tử này.

0