Chương 197: Lệnh Bài Của Ta
Đăng: 29/07/2026 09:38
4,370 từ
3 lượt đọc
định vị tọa độ cấm địa mà còn bám rễ vào mạch nước ngầm, điên cuồng rút lấy linh khí của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh. Con mắt phải còn nguyên vẹn của Lâm Mặc lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Hắn vung tay áo, ba tấm Khốn Linh Phù bậc hai bốc cháy giữa không trung, hóa thành ba sợi xích linh lực màu vàng sẫm quấn siết lấy cột sáng đỏ ngòm. Lực phản chấn từ mặt gương đồng nháy mắt dội lại, khiến thần thức hắn truyền đến một trận đau nhói như bị dằm đâm, tầm nhìn lại càng thêm mờ mịt.
Tà vật này hiển nhiên đã được thiết lập sẵn trận đạo tự bảo vệ cực kỳ tinh vi. Khi xích linh lực vừa chạm vào, cấm chế trên vành gương lập tức đảo chiều. Thay vì tiếp tục phun trào oán khí lên cao, nó đột ngột hút ngược thi độc từ vũng bùn xung quanh, tạo thành một lớp màng nhầy nhụa màu đen bao phủ lấy bề mặt. Ba sợi xích vàng rực vừa dính phải lớp màng đen liền phát ra tiếng xèo xèo rồi đứt đoạn, linh tính bốc hơi sạch sẽ, biến thành những mẩu giấy vụn rớt xuống nền đất ẩm.
"Mặc thúc! Trận bàn cảnh báo mạn sườn đông đã nứt vỡ!"
Một bóng người xé gió lao xuống miệng hố, mang theo mùi ngai ngái của bùn đất và sương đêm. Đó là Lâm Vạn Xuyên, đội trưởng đội tuần tra mang chữ Vạn, tay phải gắt gao nắm chặt một tấm bùa truyền âm đang nhấp nháy liên hồi. Sắc mặt gã tái mét, trên vai áo đạo bào còn vương vài vệt sương mù hắc ám chưa kịp tan.
"Gia chủ gửi lệnh hỏa tốc." Lâm Vạn Xuyên thở gấp, ánh mắt hoảng sợ lướt qua cột sáng quỷ dị. "Sương mù ảo ảnh vòng ngoài đang tan dở, hai đội gác đêm ở tiền đồn đã mất liên lạc. Thúc mau ra quyết định, nếu để tia sáng này tồn tại thêm nửa nén nhang, toàn bộ vị trí mắt trận của cấm địa sẽ phơi bày hoàn toàn trước mặt Tôn gia!"
Lâm Mặc lạnh lùng thu hồi phần thần thức vừa bị tổn thương, cắn răng dằn xuống cơn bạo động của linh lực trong kinh mạch. Hắn biết rõ dùng cường công phá hủy lúc này chỉ khiến khối thi độc bạo phát, ô nhiễm trực tiếp đến rễ cái Tử Trúc nằm ngay bên dưới. Kẻ địch cố tình dùng trận văn phòng ngự để nhử hắn ra tay tiêu hủy, mượn lực đánh lực. Không thể đập vỡ mặt gương, chỉ có thể mượn thế ép tiệt nguồn cung cấp năng lượng.
Hắn lật tay, lấy ra từ túi trữ vật một khối lệnh bài bằng gỗ đào xỉn màu. Đây là Khống Mạch Lệnh, vật chứng tối cao để điều động phân luồng linh khí tại khu vực dược viên mà chỉ trưởng lão mới được giữ. Bàn tay hắn dứt khoát ấn mạnh khối lệnh bài xuống vách đất cằn cỗi bên cạnh, rót toàn bộ pháp lực Luyện Khí tầng chín vào trong đồ án chữ Lâm.
"Truyền lệnh của ta, mở kho tộc xuất ba mươi viên Hỏa Linh Thạch hạ phẩm bù đắp trận nhãn sườn đông ngay lập tức." Lâm Mặc gằn từng chữ, thanh âm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Khởi động Tỏa Mạch Quyết, phong bế toàn bộ linh khí cung cấp cho Dược Viên số Ba. Ta muốn rút cạn tuyến linh mạch ngầm ở khu vực này, cắt đứt hoàn toàn nguồn mộc khí của mặt gương!"
Lâm Vạn Xuyên biến sắc mặt, bước chân vô thức lùi lại nửa bước. Dược Viên số Ba hiện đang ươm trồng hơn hai trăm gốc Tinh Uẩn Thảo sắp đến kỳ thu hoạch, phong bế linh mạch lúc này đồng nghĩa với việc toàn bộ số linh dược trị giá hàng trăm linh thạch sẽ héo úa chỉ trong một đêm. Nhưng đứng trước nguy cơ lộ vị trí cấm địa và sự an nguy của cội Tử Trúc, gã tu sĩ trẻ tuổi không dám chần chừ, lập tức bóp nát bùa truyền âm để gửi quân lệnh về Nghị Sự Đường.
Dưới tác động của Khống Mạch Lệnh, mặt đất dưới chân Lâm Mặc khẽ rung bần bật. Tuyến linh mạch ngầm cung cấp năng lượng cho khu vực này bị trận pháp gia tộc cưỡng ép đổi dòng, chuyển hướng sang ngọn núi phía sau. Đất đá nứt nẻ, hơi ẩm từ dưới lòng đất bốc lên một mùi khô khốc. Mất đi nguồn linh khí tẩm bổ, lớp màng nhầy màu đen trên mặt gương đồng lập tức mỏng đi trông thấy, không còn khả năng tự phục hồi. Cột sáng đỏ ngòm cũng theo đó mà ảm đạm dần, lụi tàn rồi rút ngắn xuống chỉ còn cao chưa tới một trượng.
Tuy nhiên, ngay khi cột sáng vừa thu hẹp lại, cấm chế trên vành gương lại một lần nữa biến đổi. Từ trung tâm mặt gương nứt nẻ bỗng trào ra một cuộn da cừu cháy sém. Cuộn da cừu mang theo một đạo ấn ký thần hồn lạ lẫm hình mặt quỷ, hoàn toàn không thuộc về công pháp của Tôn gia, lơ lửng giữa không trung một nhịp rồi từ từ rơi xuống ngay sát mũi giày của Lâm Mặc.
Lâm Mặc dồn ba phần linh lực còn lại vào khối Khống Mạch Lệnh bằng gỗ đào xỉn màu. Bề mặt lệnh bài lập tức nổi lên những đường vân hình rễ cây chằng chịt. Một tầng bích quang nhàn nhạt tỏa ra, ép thẳng xuống lớp đất sét.
Hắn không dại dột dùng sức mạnh ngạnh kháng để ép vỡ mặt gương. Thay vào đó, Lâm Mặc cắm phập lệnh bài xuống lớp bùn nhão dưới chân. Thần thức hắn men theo mộc linh khí, tìm kiếm điểm giao thoa của dòng chảy ngầm.
Một tiếng trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Âm thanh tựa như một cự thú vừa trở mình cựa quậy. Mạch nước đang cuồn cuộn chảy về phía hố sâu bỗng nhiên khựng lại. Dưới sức ép của pháp lệnh, dòng nước rẽ ngoặt sang hướng khác, triệt để cắt đứt nguồn cung linh khí thủy thuộc tính.
Mất đi nguồn lực tiếp tế, cột sáng đỏ ngòm bắn lên không trung lập tức mờ đi. Trận văn trên vành gương cũng bắt đầu chớp tắt liên hồi.
Thế nhưng, kẻ bố trí sát cục bên Tôn gia là một lão thủ giảo hoạt. Ngay khi mạch nước bị ngắt, mười hai đạo phù văn khắc trên vành gương đột ngột đảo ngược chiều quay.
Thay vì duy trì định vị, mặt gương thu liễm toàn bộ oán khí. Nó há miệng như một vòng xoáy, điên cuồng rút cạn phần thi độc còn đọng lại trong vũng bùn.
Lượng độc chất đen ngòm bị nén chặt lại. Một viên hắc châu to bằng quả nhãn ngưng tụ ngay chính giữa mặt gương. Viên châu tỏa ra tử khí nồng đậm, nhịp đập phập phồng như trái tim ác quỷ. Mục tiêu của nó là tự bạo để ăn mòn thẳng vào rễ cái Tử Trúc.
"Bọn chúng không định câu giờ! Mục đích thực sự là phế bỏ linh căn gia tộc!" Lâm Mặc hít sâu một hơi. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm thái dương.
Hắn quay sang thanh niên bên cạnh, giọng nói đanh lại mang theo uy áp không thể chối cãi. "Vạn Xuyên, giao toàn bộ ba mươi viên Hỏa Linh Thạch đây cho ta!"
"Ngươi lập tức truyền âm cho đội Vạn Tự, bỏ trống tiền đồn mạn đông. Toàn lực lùi về canh giữ sườn nam. Chậm trễ một hơi thở, ta lấy gia quy xử trảm!"
Lâm Vạn Xuyên sững sờ. Bàn tay đang cầm túi trữ vật khẽ run lên bần bật. Gã hiểu rõ mệnh lệnh này mang đến hậu quả nghiêm trọng nhường nào.
Nếu rút bỏ tiền đồn, sương ảo ảnh mạn đông sẽ tan hết. Tu sĩ Tôn gia dễ dàng cắm chốt thăm dò sâu thêm năm dặm, uy hiếp trực tiếp bãi linh điền cấp một.
Hơn nữa, số Hỏa Linh Thạch này là vật tư khẩn cấp trích từ kho tộc. Nhiệm vụ vốn là để khởi động Huyễn Tung Trận che mắt kẻ thù. Nay đem dùng hết ở đây, sổ công huân mười năm của gã chắc chắn bị trừ sạch sành sanh.
Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết đỏ ngầu của vị thúc phụ, Vạn Xuyên cắn răng. Gã ném mạnh túi gấm màu xám sang. "Tuân lệnh Mặc thúc, mọi tội lỗi tiểu chất xin gánh chịu!"
Dứt lời, Vạn Xuyên tung người nhảy vọt lên miệng hố. Gã bóp nát bùa truyền âm để gấp rút điều động nhân thủ rút lui.
Lâm Mặc bắt lấy túi trữ vật. Thần thức cường đại lập tức đảo qua. Ba mươi viên đá đỏ rực mang theo hỏa khí cuồn cuộn bay vút ra ngoài, lơ lửng giữa không trung.
Hắn vận chuyển linh lực đến mức cực hạn, hai tay kết ấn liên tục. Từng đạo linh quyết đánh ra, bao bọc lấy đám linh thạch, ép chúng vào chín vị trí tử huyệt quanh mặt gương đồng.
Cửu Cung Tỏa Dương Trận nháy mắt thành hình. Lưới lửa đan chéo, phong tỏa toàn bộ không gian dưới đáy hố. Đúng khoảnh khắc đó, viên hắc châu không chịu nổi áp lực mà nổ tung.
Một lồng giam bằng hỏa diễm đỏ rực vừa vặn úp xuống. Lực lượng âm hàn của thi độc va chạm dữ dội với dương hỏa nguyên chất. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một tràng "xèo xèo" chói tai dội thẳng vào màng nhĩ.
Phản phệ từ sự va chạm trận pháp truyền thẳng về tâm trí người điều khiển. Lâm Mặc biến sắc, lồng ngực quặn thắt. Một ngụm máu bầm tanh tưởi phun trào khỏi khóe miệng hắn, rơi lấm tấm lên vạt áo đạo bào.
Kinh mạch ở hai cánh tay hắn đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Linh lực trong đan điền nháy mắt khô cạn, khiến thân hình hắn lảo đảo suýt ngã quỵ.
Toàn bộ hố sâu ngập trong biển sương mù bốc hơi nghi ngút. Mùi khét lẹt xộc lên tận óc. Cái giá phải trả cho sự ngăn chặn bạo lực này lập tức hiện rõ trên từng tấc đất.
Ba mươi viên Hỏa Linh Thạch thượng phẩm hóa thành bột mịn chỉ trong chớp mắt. Đất đai xung quanh trận nhãn bị nhiệt lượng thiêu đốt thành một màu đen kịt, khô khốc nứt nẻ từng mảng.
Ba đoạn rễ phụ của cội Tử Trúc nằm gần đó bị nướng chín. Chúng héo rũ xuống, rỉ ra chất lỏng trong suốt. Sản lượng Tử Trúc Linh Dịch ba năm tới dự báo sẽ sụt giảm ít nhất một phần tư.
Khống Mạch Lệnh trên tay Lâm Mặc cũng xuất hiện một vết nứt dài vắt ngang bề mặt. Linh tính pháp khí đại tổn, phải đưa vào từ đường ôn dưỡng mười năm mới mong sử dụng lại.
Tuy nhiên, hiểm họa ô nhiễm linh mạch đã tạm thời bị dập tắt. Lớp khói bụi dần tản đi theo gió đêm, để lộ ra tàn tích chiếc gương đồng nay đã vỡ vụn thành hàng trăm mảnh vô hại.
Giữa đống tro tàn ngổn ngang, một vật thể nhỏ bé bằng ngón tay cái đang lập lòe ánh sáng nhạt. Nó hoàn toàn không bị hỏa diễm thiêu rụi. Lâm Mặc nhíu mày, cẩn trọng dùng một cành trúc khô khều lên.
Đó không phải là mảnh vỡ trận pháp. Đây là một lóng xương ngón tay người được mài nhẵn bóng. Trên bề mặt lóng xương khắc chi chít những ký hiệu điểm mù thời gian của đội tuần tra Lâm gia.
Bên cạnh đó còn kèm theo một huyết khế hứa hẹn thù lao bằng ba ngàn linh thạch. Ánh mắt Lâm Mặc nháy mắt trở nên lạnh lẽo tột độ. Bàn tay hắn nắm chặt lóng xương đến mức các khớp trắng bệch.
Vật chứng này chỉ ra một sự thật tàn khốc. Trong hàng ngũ chấp sự nội viện có quyền tiếp cận lịch canh gác, đã xuất hiện kẻ bán đứng lộ tuyến phòng ngự của gia tộc.
Lâm Mặc siết chặt Khống Mạch Lệnh bằng gỗ đào xỉn màu, dứt khoát truyền một luồng chân nguyên vào ngọc bài. Hắn ném vật chứng tối cao này về phía Lâm Vạn Xuyên, giọng nói lạnh lẽo mang theo uy áp không cho phép cự tuyệt.
"Mang theo lệnh bài này, lập tức rút toàn bộ đội chữ Vạn khỏi tiền đồn mạn đông. Bỏ chốt, lùi sâu năm dặm về tuyến phòng thủ linh điền bậc hai."
Lâm Vạn Xuyên sững sờ, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ rực. Bỏ tiền đồn đồng nghĩa với việc dâng trắng hàng chục mẫu linh điền bậc một cho Tôn gia mặc sức chà đạp.
"Mặc thúc! Rút lui lúc này, linh dược vụ thu coi như mất trắng, công huân của cả đội nửa năm qua cũng đổ sông đổ bể!"
"Không rút thì toàn tộc cùng bồi táng ở đây!"
Lâm Mặc quát khẽ, vươn tay chỉ thẳng vào mặt gương đồng dưới đáy hố. Khối màng nhầy nhụa màu đen trên vành gương lúc này đã ngưng tụ lại thành một viên hắc châu to bằng quả hạch. Xung quanh viên châu, không gian vặn vẹo bởi lượng thi độc đậm đặc đến mức hóa lỏng. Tôn gia căn bản không định câu giờ phá trận, chúng muốn dùng dị vật này tự bạo, triệt để đánh gãy rễ cái Tử Trúc.
Lâm Vạn Xuyên cắn nát môi, máu rỉ ra tanh tưởi nhưng gã hiểu rõ thế cục. Chấp sự trẻ tuổi đành dậm chân mượn lực nhảy vọt lên không, dẫn đội tuần tra tháo lui.
Khi bóng vãn bối vừa khuất sau màn sương, Lâm Mặc lập tức vỗ túi trữ vật. Một nắm lớn Hỏa Linh Thạch hạ phẩm—chính xác là ba chục khối—đồng loạt bay ra, lơ lửng giữa không trung tạo thành một vòng tròn rực lửa.
Hắn dùng tay trái bấm pháp quyết, mạnh mẽ mượn uy lực tàn dư của Khống Mạch Lệnh để giáng xuống một đòn. Thần thức hóa thành lưỡi dao vô hình, tàn nhẫn cắt đứt sự liên kết của mạch nước ngầm ngay dưới đáy hố.
Nguồn cung cấp thủy linh khí đột ngột đứt gãy, viên hắc châu lập tức khựng lại, tốc độ phình to giảm đi trông thấy. Đây chính là đòn nhử: triệt tiêu thủy mạch để ép trận pháp trên gương đồng phải tự động tìm kiếm nguồn năng lượng thay thế.
Quả nhiên, cấm chế do Tôn gia thiết lập vô cùng xảo quyệt và tham lam. Vừa mất đi thủy mạch, mặt gương lập tức chuyển hướng lực hút lên trên, nhắm thẳng vào vành đai rực lửa đang lơ lửng. Lâm Mặc cười gằn, chủ động đẩy toàn bộ số đá chứa hỏa diễm này bay thẳng vào trung tâm mặt gương.
Một tiếng ầm vang lên bạo liệt, hỏa linh khí tinh thuần ồ ạt tràn vào trong trận văn vốn được thiết kế để hấp thụ âm tà. Ngũ hành thủy hỏa tương khắc, bề mặt gương đồng liền phát ra những tiếng nứt vỡ răng rắc. Cột sáng đỏ ngòm bắn lên trời cũng bắt đầu chớp tắt liên hồi, vặn vẹo như một con rắn bị đánh gãy xương sống.
Ngay lúc này, từ ngoài viền Tử Trúc Lĩnh, một tiếng hừ lạnh của tu sĩ Trúc Cơ vang vọng qua thần thức truyền âm. Âm ba chấn động cả mảng sương mù, trực tiếp đâm xuyên màng nhĩ khiến hai tai Lâm Mặc rỉ máu. Kẻ điều khiển trận bàn bên phía Tôn gia đã nhìn thấu mưu kế mượn hỏa diệt âm.
Đối phương vô cùng quyết đoán, lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì cố gắng hấp thụ năng lượng để duy trì trận pháp, tên tu sĩ kia cưỡng ép đảo ngược trận văn. Hắn hy sinh một phần thần hồn để kích nổ viên hắc châu ngay khi nó còn chưa hoàn thiện.
Một luồng áp lực hủy diệt từ dưới đáy hố bùng lên, mang theo vạn luồng thi hỏa đen kịt định nuốt chửng toàn bộ rễ cái Tử Trúc. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc gầm lên, hai tay kết ấn vỗ mạnh vào ngực. Hắn thiêu đốt ba giọt tinh huyết, cưỡng ép kích hoạt trận pháp phòng ngự đi kèm của dải linh thạch. Một cái lồng giam bằng hỏa diễm khổng lồ thành hình, bao trùm lấy mặt gương.
Thi hỏa đen kịt va chạm với ngọn lửa đỏ rực, tạo ra một vụ nổ ngầm kinh thiên dưới lòng đất. Sóng xung kích bị lồng giam ép xuống, không thể lan lên cội Tử Trúc mà dội ngược toàn bộ vào lớp đất sét nghìn năm.
Lực phản phệ khủng khiếp truyền dọc theo sợi dây liên kết thần thức, đánh thẳng vào đan điền Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu đen ngòm, linh lực trong cơ thể rối loạn bạo tẩu, đứt đoạn mất ba đường kinh mạch chính ở cánh tay phải. Cánh tay hắn rũ xuống, run rẩy kịch liệt.
Bên dưới hố, mặt gương đồng vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn tàn tạ. Viên hắc châu cũng tan biến thành tro bụi, triệt để đứt gãy kết nối với Tôn gia. Đổi lại, cái giá Lâm gia phải trả vô cùng đắt đỏ. Vòng tròn hỏa thạch nổ tung đồng nghĩa với việc ngân khố gia tộc bốc hơi một khoản tài nguyên trị giá hàng trăm linh thạch hạ phẩm chỉ trong nháy mắt.
Tồi tệ hơn, luồng nhiệt lượng bạo phát cùng thi độc tràn ra đã thiêu rụi hoàn toàn chân khí của vùng đất xung quanh rễ trúc. Mười trượng vuông linh điền thượng phẩm tại lõi cấm địa sụt lún, vĩnh viễn biến thành đất hoang khô cằn. Nền đất nứt nẻ bốc lên từng luồng khói xám tuyệt diệt sinh cơ, không thể gieo trồng bất cứ loại linh dược nào trong ít nhất năm mươi năm tới.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại mấy bước, khó nhọc thu hồi phần thần thức mệt mỏi. Tránh né phần đất nứt nẻ, hắn cúi xuống nhặt lên một mảnh vỡ của mặt gương đồng vẫn còn vương chút thi độc sót lại làm vật chứng. Sắc mặt vị tu sĩ âm trầm nhìn về phía mạn đông. Nơi đó, lửa cháy ngút trời nhuộm đỏ cả màn đêm, báo hiệu tiền đồn đã chính thức thất thủ, mở toang cánh cửa tiến vào vùng lõi gia tộc.
Lâm Mặc dứt khoát ấn khối mộc bài vào vách đất ướt sũng bên cạnh. Thần thức hắn lập tức câu thông với cấm chế trung tâm của gia tộc.
Hắn cắn răng, cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy của nhánh linh mạch cấp hai đang nuôi dưỡng mạn sườn đông. Tiếng ầm ầm trầm đục vang vọng cả một khúc địa đạo.
Toàn bộ linh khí trong bán kính năm mươi trượng đột ngột bị rút cạn sạch sẽ. Những rễ phụ của cây Tử Trúc vươn trên vách đất khẽ co rúm lại vì mất đi nguồn nuôi dưỡng.
Không còn linh lực từ mặt đất tiếp tế, cột sáng đỏ ngòm trên mặt gương đồng lập tức chớp tắt liên hồi. Nó vặn vẹo điên cuồng như một con rắn mất đầu.
Sự mất cân bằng giữa thủy khí dưới hố và hỏa trận trên vành gương nháy mắt đạt đến đỉnh điểm. Một tiếng rắc khô khốc vang lên rợn người.
Mặt gương đồng chịu không nổi áp suất, nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn văng tung tóe. Ẩn sâu dưới lớp tà quang vừa tan đi là một viên hắc châu to bằng quả trứng cút.
Viên châu lơ lửng giữa không trung. Bề mặt nó khắc tạc vô số đồ án đầu lâu thu nhỏ, đang rỉ ra những giọt chất lỏng màu đen đặc quánh.
Đây mới là sát chiêu chân chính của Tôn gia. Bọn chúng căn bản không định dùng gương đồng để phá trận, mà chỉ mượn ánh sáng đó làm mồi nhử.
Kẻ thù chờ tu sĩ Lâm gia ra tay đánh nát mặt gương sẽ lập tức kích hoạt hắc châu tự bạo. Khối thi độc nén chặt bên trong một khi nổ tung, rễ cái Tử Trúc ngàn năm nằm ngay bên dưới tuyệt đối không thể sống sót.
Từ một nơi xa xôi ngoài màn sương, kẻ điều khiển trận bàn dường như đã nhận ra sự biến mất đột ngột của linh mạch. Bọn chúng biết mưu kế dụ địch đã thất bại.
Không chần chừ nửa hơi thở, đối thủ lập tức thay đổi chiến thuật. Đồ án đầu lâu trên viên hắc châu đồng loạt mở bừng mắt, phát ra những tia sáng xám ngoét tà dị.
Khối thi độc không chờ hấp thụ đủ linh khí nữa. Nó bắt đầu tự đốt cháy chính trận văn của mình để ép quá trình bạo phát diễn ra ngay lập tức.
Bầu không khí dưới đáy hố nháy mắt trở nên đặc quánh. Mùi hôi thối bốc lên tột cùng, mang theo huyễn âm quỷ khóc sói gào, ép thần thức của hai chú cháu Lâm gia phải lùi lại một bước.
"Mở hộp gỗ lim màu đỏ thẫm ra!" Lâm Mặc quát lớn, đồng thời vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Hắn lấy ra ba tấm Trọng Thổ Phù bậc hai. Tránh việc linh lực bị thi độc ô nhiễm, hắn dứt khoát bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch.
Linh khí thuần túy nhất được chiết xuất, đánh thẳng vào trung tâm phù văn. Ba lá bùa rực sáng, hóa thành ba tảng đá bùn khổng lồ đè ép xuống.
Những tảng đá không đập về phía hắc châu mà nện thẳng xuống mạch nước ngầm lộ thiên dưới chân cội trúc. Dòng suối nhỏ tức thì bị lấp kín bưng.
Môi trường ẩm ướt đang giúp thi độc phát tán bị cắt đứt hoàn toàn. Cùng lúc đó, khối mộc bài Khống Mạch Lệnh găm trên vách đất rên rỉ một tiếng rồi vỡ vụn thành bột mịn.
Nhánh linh mạch mạn đông đã triệt để phế bỏ. Cái giá phải trả cho quyết định này vô cùng thảm khốc đối với một gia tộc tu chân.
Thiếu đi mạch nước ngầm, ba mươi mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm phía trên mặt đất sẽ hóa thành đất chết trong vòng năm mươi năm tới.
Hơn thế nữa, do cưỡng ép bẻ gãy trận pháp liên kết, một luồng sát khí cắn trả đã đánh thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Thị giác mắt trái của hắn nháy mắt tối sầm, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn trong đêm.
Lâm Vạn Xuyên cắn răng chịu đựng áp lực, dốc sức ném chiếc hộp gỗ lim về phía trước. Ngay khi viên hắc châu phình to rạn nứt chuẩn bị nổ tung, Lâm Mặc vươn tay trái ra.
Hắn dùng chân khí bọc lấy viên châu, ném tọt vào trong hộp. Nắp hộp sập xuống đánh rầm một tiếng nặng nề.
Lâm Mặc điên cuồng vung tay, liên tục đánh ra mười tám đạo cấm chế phong ấn. Hắn dán thêm bảy lá bùa cách linh màu vàng rực lên mặt gỗ.
Khối thi độc mất đi linh khí và môi trường nước, lại bị nhốt trong loại gỗ lim ngàn năm có tính khắc chế tà vật, rốt cuộc cũng đứt đoạn liên kết.
Chiếc hộp rung bần bật vài nhịp, phát ra những tiếng xèo xèo cào xé bên trong rồi chìm vào tĩnh lặng, nằm gọn trong tay vị Trưởng lão Dược Viên.
Đáy hố khôi phục lại bóng tối. Xung quanh chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn tiếng đất đá lở rào rào.
Vạt áo trái của Lâm Mặc cháy đen. Một phần da thịt ở bàn tay bị thi độc ăn mòn lộ ra cả đốt xương xám xịt, nhưng hắn tuyệt nhiên không bận tâm.
Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào một mảnh vỡ của mặt gương đồng vừa văng sát mép giày.
Trên mặt đồng hoen rỉ, một nửa đồ án hình ngọn lửa lam nhạt mờ ảo hiện ra. Lửa này tỏa ra hơi thở lạnh buốt thấu xương, chuyên nhắm vào thần hồn.
Đây tuyệt đối không phải là thủ bút của Tôn gia nghèo nàn. Chứng cứ rành rành này cho thấy bọn chúng đã âm thầm cấu kết với Ly Hỏa Tông ở tận Trung Châu.
"Vạn Xuyên, cầm lấy lệnh bài của ta." Lâm Mặc tháo ngọc bài Trưởng lão ném cho gã thanh niên đang thất thần.
"Lập tức quay về đỉnh núi, truyền lệnh gõ vang chuông Cảnh Tỉnh. Phong tỏa toàn bộ Tử Trúc Lĩnh, nội bất xuất ngoại bất nhập."
"Mang sổ công huân ra, trừ toàn bộ ba ngàn điểm tích lũy của ta để đền bù một phần cho sự hủy diệt của linh mạch."
"Đồng thời, báo với Đại Trưởng lão mở khẩn cấp Tàng Bảo Các tầng hai. Lấy khối trận bàn Canh Kim Tứ Tượng ra đây."
Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn lên miệng hố đen ngòm, siết chặt chiếc hộp gỗ. "Chúng ta bắt buộc phải đổi thế trận phòng ngự trước khi bình minh ló rạng."
Tà vật này hiển nhiên đã được thiết lập sẵn trận đạo tự bảo vệ cực kỳ tinh vi. Khi xích linh lực vừa chạm vào, cấm chế trên vành gương lập tức đảo chiều. Thay vì tiếp tục phun trào oán khí lên cao, nó đột ngột hút ngược thi độc từ vũng bùn xung quanh, tạo thành một lớp màng nhầy nhụa màu đen bao phủ lấy bề mặt. Ba sợi xích vàng rực vừa dính phải lớp màng đen liền phát ra tiếng xèo xèo rồi đứt đoạn, linh tính bốc hơi sạch sẽ, biến thành những mẩu giấy vụn rớt xuống nền đất ẩm.
"Mặc thúc! Trận bàn cảnh báo mạn sườn đông đã nứt vỡ!"
Một bóng người xé gió lao xuống miệng hố, mang theo mùi ngai ngái của bùn đất và sương đêm. Đó là Lâm Vạn Xuyên, đội trưởng đội tuần tra mang chữ Vạn, tay phải gắt gao nắm chặt một tấm bùa truyền âm đang nhấp nháy liên hồi. Sắc mặt gã tái mét, trên vai áo đạo bào còn vương vài vệt sương mù hắc ám chưa kịp tan.
"Gia chủ gửi lệnh hỏa tốc." Lâm Vạn Xuyên thở gấp, ánh mắt hoảng sợ lướt qua cột sáng quỷ dị. "Sương mù ảo ảnh vòng ngoài đang tan dở, hai đội gác đêm ở tiền đồn đã mất liên lạc. Thúc mau ra quyết định, nếu để tia sáng này tồn tại thêm nửa nén nhang, toàn bộ vị trí mắt trận của cấm địa sẽ phơi bày hoàn toàn trước mặt Tôn gia!"
Lâm Mặc lạnh lùng thu hồi phần thần thức vừa bị tổn thương, cắn răng dằn xuống cơn bạo động của linh lực trong kinh mạch. Hắn biết rõ dùng cường công phá hủy lúc này chỉ khiến khối thi độc bạo phát, ô nhiễm trực tiếp đến rễ cái Tử Trúc nằm ngay bên dưới. Kẻ địch cố tình dùng trận văn phòng ngự để nhử hắn ra tay tiêu hủy, mượn lực đánh lực. Không thể đập vỡ mặt gương, chỉ có thể mượn thế ép tiệt nguồn cung cấp năng lượng.
Hắn lật tay, lấy ra từ túi trữ vật một khối lệnh bài bằng gỗ đào xỉn màu. Đây là Khống Mạch Lệnh, vật chứng tối cao để điều động phân luồng linh khí tại khu vực dược viên mà chỉ trưởng lão mới được giữ. Bàn tay hắn dứt khoát ấn mạnh khối lệnh bài xuống vách đất cằn cỗi bên cạnh, rót toàn bộ pháp lực Luyện Khí tầng chín vào trong đồ án chữ Lâm.
"Truyền lệnh của ta, mở kho tộc xuất ba mươi viên Hỏa Linh Thạch hạ phẩm bù đắp trận nhãn sườn đông ngay lập tức." Lâm Mặc gằn từng chữ, thanh âm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Khởi động Tỏa Mạch Quyết, phong bế toàn bộ linh khí cung cấp cho Dược Viên số Ba. Ta muốn rút cạn tuyến linh mạch ngầm ở khu vực này, cắt đứt hoàn toàn nguồn mộc khí của mặt gương!"
Lâm Vạn Xuyên biến sắc mặt, bước chân vô thức lùi lại nửa bước. Dược Viên số Ba hiện đang ươm trồng hơn hai trăm gốc Tinh Uẩn Thảo sắp đến kỳ thu hoạch, phong bế linh mạch lúc này đồng nghĩa với việc toàn bộ số linh dược trị giá hàng trăm linh thạch sẽ héo úa chỉ trong một đêm. Nhưng đứng trước nguy cơ lộ vị trí cấm địa và sự an nguy của cội Tử Trúc, gã tu sĩ trẻ tuổi không dám chần chừ, lập tức bóp nát bùa truyền âm để gửi quân lệnh về Nghị Sự Đường.
Dưới tác động của Khống Mạch Lệnh, mặt đất dưới chân Lâm Mặc khẽ rung bần bật. Tuyến linh mạch ngầm cung cấp năng lượng cho khu vực này bị trận pháp gia tộc cưỡng ép đổi dòng, chuyển hướng sang ngọn núi phía sau. Đất đá nứt nẻ, hơi ẩm từ dưới lòng đất bốc lên một mùi khô khốc. Mất đi nguồn linh khí tẩm bổ, lớp màng nhầy màu đen trên mặt gương đồng lập tức mỏng đi trông thấy, không còn khả năng tự phục hồi. Cột sáng đỏ ngòm cũng theo đó mà ảm đạm dần, lụi tàn rồi rút ngắn xuống chỉ còn cao chưa tới một trượng.
Tuy nhiên, ngay khi cột sáng vừa thu hẹp lại, cấm chế trên vành gương lại một lần nữa biến đổi. Từ trung tâm mặt gương nứt nẻ bỗng trào ra một cuộn da cừu cháy sém. Cuộn da cừu mang theo một đạo ấn ký thần hồn lạ lẫm hình mặt quỷ, hoàn toàn không thuộc về công pháp của Tôn gia, lơ lửng giữa không trung một nhịp rồi từ từ rơi xuống ngay sát mũi giày của Lâm Mặc.
Lâm Mặc dồn ba phần linh lực còn lại vào khối Khống Mạch Lệnh bằng gỗ đào xỉn màu. Bề mặt lệnh bài lập tức nổi lên những đường vân hình rễ cây chằng chịt. Một tầng bích quang nhàn nhạt tỏa ra, ép thẳng xuống lớp đất sét.
Hắn không dại dột dùng sức mạnh ngạnh kháng để ép vỡ mặt gương. Thay vào đó, Lâm Mặc cắm phập lệnh bài xuống lớp bùn nhão dưới chân. Thần thức hắn men theo mộc linh khí, tìm kiếm điểm giao thoa của dòng chảy ngầm.
Một tiếng trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Âm thanh tựa như một cự thú vừa trở mình cựa quậy. Mạch nước đang cuồn cuộn chảy về phía hố sâu bỗng nhiên khựng lại. Dưới sức ép của pháp lệnh, dòng nước rẽ ngoặt sang hướng khác, triệt để cắt đứt nguồn cung linh khí thủy thuộc tính.
Mất đi nguồn lực tiếp tế, cột sáng đỏ ngòm bắn lên không trung lập tức mờ đi. Trận văn trên vành gương cũng bắt đầu chớp tắt liên hồi.
Thế nhưng, kẻ bố trí sát cục bên Tôn gia là một lão thủ giảo hoạt. Ngay khi mạch nước bị ngắt, mười hai đạo phù văn khắc trên vành gương đột ngột đảo ngược chiều quay.
Thay vì duy trì định vị, mặt gương thu liễm toàn bộ oán khí. Nó há miệng như một vòng xoáy, điên cuồng rút cạn phần thi độc còn đọng lại trong vũng bùn.
Lượng độc chất đen ngòm bị nén chặt lại. Một viên hắc châu to bằng quả nhãn ngưng tụ ngay chính giữa mặt gương. Viên châu tỏa ra tử khí nồng đậm, nhịp đập phập phồng như trái tim ác quỷ. Mục tiêu của nó là tự bạo để ăn mòn thẳng vào rễ cái Tử Trúc.
"Bọn chúng không định câu giờ! Mục đích thực sự là phế bỏ linh căn gia tộc!" Lâm Mặc hít sâu một hơi. Mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm thái dương.
Hắn quay sang thanh niên bên cạnh, giọng nói đanh lại mang theo uy áp không thể chối cãi. "Vạn Xuyên, giao toàn bộ ba mươi viên Hỏa Linh Thạch đây cho ta!"
"Ngươi lập tức truyền âm cho đội Vạn Tự, bỏ trống tiền đồn mạn đông. Toàn lực lùi về canh giữ sườn nam. Chậm trễ một hơi thở, ta lấy gia quy xử trảm!"
Lâm Vạn Xuyên sững sờ. Bàn tay đang cầm túi trữ vật khẽ run lên bần bật. Gã hiểu rõ mệnh lệnh này mang đến hậu quả nghiêm trọng nhường nào.
Nếu rút bỏ tiền đồn, sương ảo ảnh mạn đông sẽ tan hết. Tu sĩ Tôn gia dễ dàng cắm chốt thăm dò sâu thêm năm dặm, uy hiếp trực tiếp bãi linh điền cấp một.
Hơn nữa, số Hỏa Linh Thạch này là vật tư khẩn cấp trích từ kho tộc. Nhiệm vụ vốn là để khởi động Huyễn Tung Trận che mắt kẻ thù. Nay đem dùng hết ở đây, sổ công huân mười năm của gã chắc chắn bị trừ sạch sành sanh.
Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết đỏ ngầu của vị thúc phụ, Vạn Xuyên cắn răng. Gã ném mạnh túi gấm màu xám sang. "Tuân lệnh Mặc thúc, mọi tội lỗi tiểu chất xin gánh chịu!"
Dứt lời, Vạn Xuyên tung người nhảy vọt lên miệng hố. Gã bóp nát bùa truyền âm để gấp rút điều động nhân thủ rút lui.
Lâm Mặc bắt lấy túi trữ vật. Thần thức cường đại lập tức đảo qua. Ba mươi viên đá đỏ rực mang theo hỏa khí cuồn cuộn bay vút ra ngoài, lơ lửng giữa không trung.
Hắn vận chuyển linh lực đến mức cực hạn, hai tay kết ấn liên tục. Từng đạo linh quyết đánh ra, bao bọc lấy đám linh thạch, ép chúng vào chín vị trí tử huyệt quanh mặt gương đồng.
Cửu Cung Tỏa Dương Trận nháy mắt thành hình. Lưới lửa đan chéo, phong tỏa toàn bộ không gian dưới đáy hố. Đúng khoảnh khắc đó, viên hắc châu không chịu nổi áp lực mà nổ tung.
Một lồng giam bằng hỏa diễm đỏ rực vừa vặn úp xuống. Lực lượng âm hàn của thi độc va chạm dữ dội với dương hỏa nguyên chất. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một tràng "xèo xèo" chói tai dội thẳng vào màng nhĩ.
Phản phệ từ sự va chạm trận pháp truyền thẳng về tâm trí người điều khiển. Lâm Mặc biến sắc, lồng ngực quặn thắt. Một ngụm máu bầm tanh tưởi phun trào khỏi khóe miệng hắn, rơi lấm tấm lên vạt áo đạo bào.
Kinh mạch ở hai cánh tay hắn đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên. Linh lực trong đan điền nháy mắt khô cạn, khiến thân hình hắn lảo đảo suýt ngã quỵ.
Toàn bộ hố sâu ngập trong biển sương mù bốc hơi nghi ngút. Mùi khét lẹt xộc lên tận óc. Cái giá phải trả cho sự ngăn chặn bạo lực này lập tức hiện rõ trên từng tấc đất.
Ba mươi viên Hỏa Linh Thạch thượng phẩm hóa thành bột mịn chỉ trong chớp mắt. Đất đai xung quanh trận nhãn bị nhiệt lượng thiêu đốt thành một màu đen kịt, khô khốc nứt nẻ từng mảng.
Ba đoạn rễ phụ của cội Tử Trúc nằm gần đó bị nướng chín. Chúng héo rũ xuống, rỉ ra chất lỏng trong suốt. Sản lượng Tử Trúc Linh Dịch ba năm tới dự báo sẽ sụt giảm ít nhất một phần tư.
Khống Mạch Lệnh trên tay Lâm Mặc cũng xuất hiện một vết nứt dài vắt ngang bề mặt. Linh tính pháp khí đại tổn, phải đưa vào từ đường ôn dưỡng mười năm mới mong sử dụng lại.
Tuy nhiên, hiểm họa ô nhiễm linh mạch đã tạm thời bị dập tắt. Lớp khói bụi dần tản đi theo gió đêm, để lộ ra tàn tích chiếc gương đồng nay đã vỡ vụn thành hàng trăm mảnh vô hại.
Giữa đống tro tàn ngổn ngang, một vật thể nhỏ bé bằng ngón tay cái đang lập lòe ánh sáng nhạt. Nó hoàn toàn không bị hỏa diễm thiêu rụi. Lâm Mặc nhíu mày, cẩn trọng dùng một cành trúc khô khều lên.
Đó không phải là mảnh vỡ trận pháp. Đây là một lóng xương ngón tay người được mài nhẵn bóng. Trên bề mặt lóng xương khắc chi chít những ký hiệu điểm mù thời gian của đội tuần tra Lâm gia.
Bên cạnh đó còn kèm theo một huyết khế hứa hẹn thù lao bằng ba ngàn linh thạch. Ánh mắt Lâm Mặc nháy mắt trở nên lạnh lẽo tột độ. Bàn tay hắn nắm chặt lóng xương đến mức các khớp trắng bệch.
Vật chứng này chỉ ra một sự thật tàn khốc. Trong hàng ngũ chấp sự nội viện có quyền tiếp cận lịch canh gác, đã xuất hiện kẻ bán đứng lộ tuyến phòng ngự của gia tộc.
Lâm Mặc siết chặt Khống Mạch Lệnh bằng gỗ đào xỉn màu, dứt khoát truyền một luồng chân nguyên vào ngọc bài. Hắn ném vật chứng tối cao này về phía Lâm Vạn Xuyên, giọng nói lạnh lẽo mang theo uy áp không cho phép cự tuyệt.
"Mang theo lệnh bài này, lập tức rút toàn bộ đội chữ Vạn khỏi tiền đồn mạn đông. Bỏ chốt, lùi sâu năm dặm về tuyến phòng thủ linh điền bậc hai."
Lâm Vạn Xuyên sững sờ, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ rực. Bỏ tiền đồn đồng nghĩa với việc dâng trắng hàng chục mẫu linh điền bậc một cho Tôn gia mặc sức chà đạp.
"Mặc thúc! Rút lui lúc này, linh dược vụ thu coi như mất trắng, công huân của cả đội nửa năm qua cũng đổ sông đổ bể!"
"Không rút thì toàn tộc cùng bồi táng ở đây!"
Lâm Mặc quát khẽ, vươn tay chỉ thẳng vào mặt gương đồng dưới đáy hố. Khối màng nhầy nhụa màu đen trên vành gương lúc này đã ngưng tụ lại thành một viên hắc châu to bằng quả hạch. Xung quanh viên châu, không gian vặn vẹo bởi lượng thi độc đậm đặc đến mức hóa lỏng. Tôn gia căn bản không định câu giờ phá trận, chúng muốn dùng dị vật này tự bạo, triệt để đánh gãy rễ cái Tử Trúc.
Lâm Vạn Xuyên cắn nát môi, máu rỉ ra tanh tưởi nhưng gã hiểu rõ thế cục. Chấp sự trẻ tuổi đành dậm chân mượn lực nhảy vọt lên không, dẫn đội tuần tra tháo lui.
Khi bóng vãn bối vừa khuất sau màn sương, Lâm Mặc lập tức vỗ túi trữ vật. Một nắm lớn Hỏa Linh Thạch hạ phẩm—chính xác là ba chục khối—đồng loạt bay ra, lơ lửng giữa không trung tạo thành một vòng tròn rực lửa.
Hắn dùng tay trái bấm pháp quyết, mạnh mẽ mượn uy lực tàn dư của Khống Mạch Lệnh để giáng xuống một đòn. Thần thức hóa thành lưỡi dao vô hình, tàn nhẫn cắt đứt sự liên kết của mạch nước ngầm ngay dưới đáy hố.
Nguồn cung cấp thủy linh khí đột ngột đứt gãy, viên hắc châu lập tức khựng lại, tốc độ phình to giảm đi trông thấy. Đây chính là đòn nhử: triệt tiêu thủy mạch để ép trận pháp trên gương đồng phải tự động tìm kiếm nguồn năng lượng thay thế.
Quả nhiên, cấm chế do Tôn gia thiết lập vô cùng xảo quyệt và tham lam. Vừa mất đi thủy mạch, mặt gương lập tức chuyển hướng lực hút lên trên, nhắm thẳng vào vành đai rực lửa đang lơ lửng. Lâm Mặc cười gằn, chủ động đẩy toàn bộ số đá chứa hỏa diễm này bay thẳng vào trung tâm mặt gương.
Một tiếng ầm vang lên bạo liệt, hỏa linh khí tinh thuần ồ ạt tràn vào trong trận văn vốn được thiết kế để hấp thụ âm tà. Ngũ hành thủy hỏa tương khắc, bề mặt gương đồng liền phát ra những tiếng nứt vỡ răng rắc. Cột sáng đỏ ngòm bắn lên trời cũng bắt đầu chớp tắt liên hồi, vặn vẹo như một con rắn bị đánh gãy xương sống.
Ngay lúc này, từ ngoài viền Tử Trúc Lĩnh, một tiếng hừ lạnh của tu sĩ Trúc Cơ vang vọng qua thần thức truyền âm. Âm ba chấn động cả mảng sương mù, trực tiếp đâm xuyên màng nhĩ khiến hai tai Lâm Mặc rỉ máu. Kẻ điều khiển trận bàn bên phía Tôn gia đã nhìn thấu mưu kế mượn hỏa diệt âm.
Đối phương vô cùng quyết đoán, lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì cố gắng hấp thụ năng lượng để duy trì trận pháp, tên tu sĩ kia cưỡng ép đảo ngược trận văn. Hắn hy sinh một phần thần hồn để kích nổ viên hắc châu ngay khi nó còn chưa hoàn thiện.
Một luồng áp lực hủy diệt từ dưới đáy hố bùng lên, mang theo vạn luồng thi hỏa đen kịt định nuốt chửng toàn bộ rễ cái Tử Trúc. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc gầm lên, hai tay kết ấn vỗ mạnh vào ngực. Hắn thiêu đốt ba giọt tinh huyết, cưỡng ép kích hoạt trận pháp phòng ngự đi kèm của dải linh thạch. Một cái lồng giam bằng hỏa diễm khổng lồ thành hình, bao trùm lấy mặt gương.
Thi hỏa đen kịt va chạm với ngọn lửa đỏ rực, tạo ra một vụ nổ ngầm kinh thiên dưới lòng đất. Sóng xung kích bị lồng giam ép xuống, không thể lan lên cội Tử Trúc mà dội ngược toàn bộ vào lớp đất sét nghìn năm.
Lực phản phệ khủng khiếp truyền dọc theo sợi dây liên kết thần thức, đánh thẳng vào đan điền Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu đen ngòm, linh lực trong cơ thể rối loạn bạo tẩu, đứt đoạn mất ba đường kinh mạch chính ở cánh tay phải. Cánh tay hắn rũ xuống, run rẩy kịch liệt.
Bên dưới hố, mặt gương đồng vỡ nát thành hàng chục mảnh vụn tàn tạ. Viên hắc châu cũng tan biến thành tro bụi, triệt để đứt gãy kết nối với Tôn gia. Đổi lại, cái giá Lâm gia phải trả vô cùng đắt đỏ. Vòng tròn hỏa thạch nổ tung đồng nghĩa với việc ngân khố gia tộc bốc hơi một khoản tài nguyên trị giá hàng trăm linh thạch hạ phẩm chỉ trong nháy mắt.
Tồi tệ hơn, luồng nhiệt lượng bạo phát cùng thi độc tràn ra đã thiêu rụi hoàn toàn chân khí của vùng đất xung quanh rễ trúc. Mười trượng vuông linh điền thượng phẩm tại lõi cấm địa sụt lún, vĩnh viễn biến thành đất hoang khô cằn. Nền đất nứt nẻ bốc lên từng luồng khói xám tuyệt diệt sinh cơ, không thể gieo trồng bất cứ loại linh dược nào trong ít nhất năm mươi năm tới.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại mấy bước, khó nhọc thu hồi phần thần thức mệt mỏi. Tránh né phần đất nứt nẻ, hắn cúi xuống nhặt lên một mảnh vỡ của mặt gương đồng vẫn còn vương chút thi độc sót lại làm vật chứng. Sắc mặt vị tu sĩ âm trầm nhìn về phía mạn đông. Nơi đó, lửa cháy ngút trời nhuộm đỏ cả màn đêm, báo hiệu tiền đồn đã chính thức thất thủ, mở toang cánh cửa tiến vào vùng lõi gia tộc.
Lâm Mặc dứt khoát ấn khối mộc bài vào vách đất ướt sũng bên cạnh. Thần thức hắn lập tức câu thông với cấm chế trung tâm của gia tộc.
Hắn cắn răng, cưỡng ép bẻ ngoặt dòng chảy của nhánh linh mạch cấp hai đang nuôi dưỡng mạn sườn đông. Tiếng ầm ầm trầm đục vang vọng cả một khúc địa đạo.
Toàn bộ linh khí trong bán kính năm mươi trượng đột ngột bị rút cạn sạch sẽ. Những rễ phụ của cây Tử Trúc vươn trên vách đất khẽ co rúm lại vì mất đi nguồn nuôi dưỡng.
Không còn linh lực từ mặt đất tiếp tế, cột sáng đỏ ngòm trên mặt gương đồng lập tức chớp tắt liên hồi. Nó vặn vẹo điên cuồng như một con rắn mất đầu.
Sự mất cân bằng giữa thủy khí dưới hố và hỏa trận trên vành gương nháy mắt đạt đến đỉnh điểm. Một tiếng rắc khô khốc vang lên rợn người.
Mặt gương đồng chịu không nổi áp suất, nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn văng tung tóe. Ẩn sâu dưới lớp tà quang vừa tan đi là một viên hắc châu to bằng quả trứng cút.
Viên châu lơ lửng giữa không trung. Bề mặt nó khắc tạc vô số đồ án đầu lâu thu nhỏ, đang rỉ ra những giọt chất lỏng màu đen đặc quánh.
Đây mới là sát chiêu chân chính của Tôn gia. Bọn chúng căn bản không định dùng gương đồng để phá trận, mà chỉ mượn ánh sáng đó làm mồi nhử.
Kẻ thù chờ tu sĩ Lâm gia ra tay đánh nát mặt gương sẽ lập tức kích hoạt hắc châu tự bạo. Khối thi độc nén chặt bên trong một khi nổ tung, rễ cái Tử Trúc ngàn năm nằm ngay bên dưới tuyệt đối không thể sống sót.
Từ một nơi xa xôi ngoài màn sương, kẻ điều khiển trận bàn dường như đã nhận ra sự biến mất đột ngột của linh mạch. Bọn chúng biết mưu kế dụ địch đã thất bại.
Không chần chừ nửa hơi thở, đối thủ lập tức thay đổi chiến thuật. Đồ án đầu lâu trên viên hắc châu đồng loạt mở bừng mắt, phát ra những tia sáng xám ngoét tà dị.
Khối thi độc không chờ hấp thụ đủ linh khí nữa. Nó bắt đầu tự đốt cháy chính trận văn của mình để ép quá trình bạo phát diễn ra ngay lập tức.
Bầu không khí dưới đáy hố nháy mắt trở nên đặc quánh. Mùi hôi thối bốc lên tột cùng, mang theo huyễn âm quỷ khóc sói gào, ép thần thức của hai chú cháu Lâm gia phải lùi lại một bước.
"Mở hộp gỗ lim màu đỏ thẫm ra!" Lâm Mặc quát lớn, đồng thời vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.
Hắn lấy ra ba tấm Trọng Thổ Phù bậc hai. Tránh việc linh lực bị thi độc ô nhiễm, hắn dứt khoát bóp nát một viên hạ phẩm linh thạch.
Linh khí thuần túy nhất được chiết xuất, đánh thẳng vào trung tâm phù văn. Ba lá bùa rực sáng, hóa thành ba tảng đá bùn khổng lồ đè ép xuống.
Những tảng đá không đập về phía hắc châu mà nện thẳng xuống mạch nước ngầm lộ thiên dưới chân cội trúc. Dòng suối nhỏ tức thì bị lấp kín bưng.
Môi trường ẩm ướt đang giúp thi độc phát tán bị cắt đứt hoàn toàn. Cùng lúc đó, khối mộc bài Khống Mạch Lệnh găm trên vách đất rên rỉ một tiếng rồi vỡ vụn thành bột mịn.
Nhánh linh mạch mạn đông đã triệt để phế bỏ. Cái giá phải trả cho quyết định này vô cùng thảm khốc đối với một gia tộc tu chân.
Thiếu đi mạch nước ngầm, ba mươi mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm phía trên mặt đất sẽ hóa thành đất chết trong vòng năm mươi năm tới.
Hơn thế nữa, do cưỡng ép bẻ gãy trận pháp liên kết, một luồng sát khí cắn trả đã đánh thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Thị giác mắt trái của hắn nháy mắt tối sầm, vĩnh viễn mất đi khả năng nhìn trong đêm.
Lâm Vạn Xuyên cắn răng chịu đựng áp lực, dốc sức ném chiếc hộp gỗ lim về phía trước. Ngay khi viên hắc châu phình to rạn nứt chuẩn bị nổ tung, Lâm Mặc vươn tay trái ra.
Hắn dùng chân khí bọc lấy viên châu, ném tọt vào trong hộp. Nắp hộp sập xuống đánh rầm một tiếng nặng nề.
Lâm Mặc điên cuồng vung tay, liên tục đánh ra mười tám đạo cấm chế phong ấn. Hắn dán thêm bảy lá bùa cách linh màu vàng rực lên mặt gỗ.
Khối thi độc mất đi linh khí và môi trường nước, lại bị nhốt trong loại gỗ lim ngàn năm có tính khắc chế tà vật, rốt cuộc cũng đứt đoạn liên kết.
Chiếc hộp rung bần bật vài nhịp, phát ra những tiếng xèo xèo cào xé bên trong rồi chìm vào tĩnh lặng, nằm gọn trong tay vị Trưởng lão Dược Viên.
Đáy hố khôi phục lại bóng tối. Xung quanh chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề, xen lẫn tiếng đất đá lở rào rào.
Vạt áo trái của Lâm Mặc cháy đen. Một phần da thịt ở bàn tay bị thi độc ăn mòn lộ ra cả đốt xương xám xịt, nhưng hắn tuyệt nhiên không bận tâm.
Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào một mảnh vỡ của mặt gương đồng vừa văng sát mép giày.
Trên mặt đồng hoen rỉ, một nửa đồ án hình ngọn lửa lam nhạt mờ ảo hiện ra. Lửa này tỏa ra hơi thở lạnh buốt thấu xương, chuyên nhắm vào thần hồn.
Đây tuyệt đối không phải là thủ bút của Tôn gia nghèo nàn. Chứng cứ rành rành này cho thấy bọn chúng đã âm thầm cấu kết với Ly Hỏa Tông ở tận Trung Châu.
"Vạn Xuyên, cầm lấy lệnh bài của ta." Lâm Mặc tháo ngọc bài Trưởng lão ném cho gã thanh niên đang thất thần.
"Lập tức quay về đỉnh núi, truyền lệnh gõ vang chuông Cảnh Tỉnh. Phong tỏa toàn bộ Tử Trúc Lĩnh, nội bất xuất ngoại bất nhập."
"Mang sổ công huân ra, trừ toàn bộ ba ngàn điểm tích lũy của ta để đền bù một phần cho sự hủy diệt của linh mạch."
"Đồng thời, báo với Đại Trưởng lão mở khẩn cấp Tàng Bảo Các tầng hai. Lấy khối trận bàn Canh Kim Tứ Tượng ra đây."
Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn lên miệng hố đen ngòm, siết chặt chiếc hộp gỗ. "Chúng ta bắt buộc phải đổi thế trận phòng ngự trước khi bình minh ló rạng."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.