Chương 178: Hố Sâu Hoắm Ở Hướng Tây
Đăng: 27/07/2026 08:55
3,633 từ
2 lượt đọc
Luồng Tử Trúc Linh Dịch quý giá đang thai nghén bên trong lõi cây dâng lên từng đợt sủi bọt đục ngầu. Thần thức Lâm Mặc vừa chạm vào lớp vỏ ngoài đã lập tức cảm nhận được một cỗ sát khí lạnh lẽo như giòi trong xương. Chúng đang điên cuồng cắn nuốt sinh cơ tản mác của mộc linh mạch. Ba giọt linh dịch vốn mang màu tím trong vắt, ẩn chứa quy luật sinh sôi, giờ đây bị vấy bẩn bởi những sợi tơ đen ngòm. Từ vết nứt nhỏ xíu trên thân trúc tản ra mùi hôi thối của xác chết, khiến xung quanh rụng lả tả vài chiếc lá úa. Sự cắn nuốt này diễn ra cực kỳ tinh vi. Tà độc không phá hủy lớp ngọc trúc kiên cố bên ngoài mà trực tiếp ăn mòn lõi tinh hoa.
Đột nhiên, đám tơ đen nhạy bén phát giác ra luồng dò xét của hắn. Vài sợi hắc khí uốn éo, men theo dải tinh thần lực mà phản phệ ngược lại. Lâm Mặc kêu hừ một tiếng, cảm giác đau nhói truyền thẳng vào thức hải. Sắc mặt hắn tái nhợt, buộc phải tự bạo một tia thần hồn để cắt đứt liên kết. Cái giá phải trả là tầm nhìn của hắn nhòe đi trong chốc lát, linh đài truyền đến từng cơn choáng váng kịch liệt, nhưng hắn tuyệt nhiên không dám lơi lỏng dù chỉ một cái chớp mắt.
Hắn cắn chặt chót lưỡi để duy trì sự tỉnh táo, hai tay lập tức kết thành một đạo pháp ấn phức tạp mang theo tàn ảnh mờ ảo. Không chút do dự, Lâm Mặc điều động linh lực tinh thuần nhất từ mười hai đường kinh lạc, hội tụ tại đầu ngón tay. Luồng năng lượng xanh biếc hóa thành hàng ngàn mũi kim nhỏ li ti, mang theo sinh khí dạt dào đâm thẳng vào lớp vỏ cây. Đây là bí thuật Dưỡng Mộc Châm của gia tộc, vốn dùng để đả thông bế tắc cho linh dược, nay được hắn dùng làm thủ đoạn bức bách vật chất ô uế.
Từng mũi kim linh lực len lỏi qua các thớ gỗ, dọc theo hệ thống mạch rây của thân cây, tạo thành một tấm lưới vô hình. Tấm lưới xanh biếc này cấp tốc thu hẹp, vây chặt lấy khu vực trung tâm đang chứa ba giọt linh dịch. Dưới sự chèn ép gắt gao của Dưỡng Mộc Châm, những đường gân đen trên thân trúc đột ngột chững lại. Chúng co rút về phía dưới rễ cái, tựa như e sợ sinh lực dồi dào mang thuộc tính thanh tẩy mà lùi bước quy hàng.
Thế nhưng, ngay khi Lâm Mặc vừa nới lỏng một nhịp thở để củng cố tầng phòng ngự, đám tà độc lập tức thay đổi chiến thuật. Chúng không tiếp tục đối đầu trực diện với mộc linh lực mà tản ra thành vô số hạt sương mờ ảo. Đám hắc vụ này dung nhập thẳng vào dòng chảy ngầm dưới lòng đất đang kết nối chặt chẽ với rễ cây. Lợi dụng đặc tính ngũ hành thủy sinh mộc, sương đen nghịch lưu theo nguồn nước, xông thẳng lên mầm non cao nhất trên đỉnh ngọn, hoàn toàn đánh vòng qua tấm lưới giam cầm của hắn. Vài chiếc lá non vừa chạm phải sương đen lập tức hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống.
Đại trưởng lão đứng cạnh đó thấy cảnh này thì sắc mặt đại biến, chiếc gậy trong tay gõ mạnh xuống mặt đất làm vỡ nát một tảng đá xanh. Lão gầm lên một tiếng tức giận, vứt bỏ pháp khí, trực tiếp cắm sâu năm ngón tay gầy guộc xuống lớp đất bùn lạnh lẽo. Lão thôi động bí pháp thiêu đốt thọ nguyên, dùng chính mười năm tuổi thọ để cưỡng ép câu thông với địa hỏa dung nham bên dưới ngọn núi. Hơi nóng trào lên khiến da thịt trên bàn tay lão nứt nẻ, móng tay cháy đen rụng lả tả, nhưng lão vẫn cắn răng chịu đựng.
"Nó mượn thủy sinh mộc, muốn cắn nuốt toàn bộ linh căn từ trên đỉnh xuống!" Giọng Đại trưởng lão khản đặc, mang theo sự quyết tuyệt. "Mau dùng trận văn hỏa thuộc tính chặt đứt mạch nước ngầm lại! Lão phu sẽ dùng địa hỏa ép nó văng ra khỏi thân cây!"
Lâm Mặc hiểu ý ngay lập tức, vỗ tay vào túi trữ vật bên hông lấy ra một chiếc cọc gỗ màu đỏ sậm tản ra hỏa khí bức người. Đây là Viêm Dương Trấn Thổ Đinh, kiện pháp khí phòng ngự thượng phẩm khắc chằng chịt ba mươi sáu đạo Liệt Hỏa Trận. Hắn tốn không ít tài nguyên quý hiếm trong kho tộc mới miễn cưỡng luyện chế thành công. Không chần chừ, nam tử dồn toàn bộ thần thức khóa chặt vị trí rễ cái đang bị dị vật xâm nhập.
Vận mười phần công lực, Lâm Mặc vung tay, hung hăng cắm phập chiếc cọc xuống tấc đất cách gốc trúc đúng ba thước. Vị trí này chính là nhãn tự quan trọng nhất của trận pháp tưới tiêu. "Phốc" một tiếng trầm đục vang lên, pháp khí găm sâu vào lòng đất. Ba mươi sáu đạo trận văn đỏ rực đồng loạt bừng sáng, điên cuồng hấp thu linh khí xung quanh. Một vòng tròn hỏa diễm bùng nổ từ mặt đất, mang theo sức nóng hầm hập như thiêu như đốt, hóa thành một lưỡi dao lửa vô hình, triệt để cắt đứt hoàn toàn.
i Dưỡng Mộc Châm mà mượn thế rút lui để đánh lừa cảm quan của hắn. Thần thức Lâm Mặc bỗng nhiên lạnh toát khi nhận ra một vệt hắc khí cực mảnh đã luồn lách qua khe hở của rễ phụ. Tà độc này mang theo linh trí giảo hoạt, trực tiếp dung nhập vào mạch nước ngầm dưới lòng đất. Thủy sinh Mộc, mạch nước vốn là nguồn nuôi dưỡng cội trúc nay lại trở thành con đường cao tốc để thứ dịch nhầy hôi thối kia nghịch lưu xông thẳng lên đỉnh ngọn.
"Khốn kiếp, nó muốn tuyệt tự mầm non sinh cơ!" Lâm Mặc nghiến răng gầm lên, ánh mắt hằn vằn những tia máu đỏ rực.
Mộc pháp không thể cản, đánh tiếp chỉ làm mồi cho tà độc sinh sôi. Hắn lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một mặt la bàn bằng đồng thau mang tên Lục Lăng Thổ Cung Bàn. Đây là pháp khí trận đạo bậc trung mà gia tộc phải dốc cạn kho linh thạch tích cóp ba năm mới mua được từ phường thị, chuyên dùng để định vị và trấn áp địa mạch. Lâm Mặc không chút do dự, thu hồi toàn bộ mộc linh lực đang vận chuyển, cưỡng ép hoán đổi sang pháp môn hệ Thổ. Hắn dồn một luồng linh lực dày đặc bọc lấy mặt la bàn, mười ngón tay liên tục đánh ra bảy đạo pháp quyết phức tạp.
"Thổ khắc Thủy, Trấn Mạch Lệnh, phong!"
Sáu góc của Lục Lăng Thổ Cung Bàn đồng loạt bừng sáng ánh vàng sậm. Từ tâm la bàn, sáu đạo phù văn hình nón mang theo khí tức nặng nề của đất đá cắm phập xuống lòng đất. Khí tức hậu thổ lập tức lan tỏa, hóa thành một gông cùm vô hình bóp nghẹt dòng chảy của mạch nước ngầm trong bán kính ba trượng. Trận pháp vừa định hình, nguồn thủy linh khí đang chuyên chở tà độc bỗng nhiên bị cắt đứt hoàn toàn. Vệt hắc khí mất đà, bị ép phải khựng lại ngay dưới đốt trúc trên cùng, cách mầm non non nớt đang run rẩy tỏa ra ánh sáng tím nhạt chỉ còn chưa tới nửa tấc.
Thế nhưng, linh trí tà ác của Huyết Sát Tử Mẫu Cổ nhạy bén hơn hắn tưởng. Nhận ra con đường thủy mạch đã bị phong tỏa bằng trận pháp, vệt hắc khí không hề tỏ ra hoảng loạn hay tan biến. Nó dứt khoát thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc lan tràn ăn mòn diện rộng. Đám sương mù hôi thối rút cạn toàn bộ tà tính từ ba giọt linh dịch đã bị vấy bẩn bên dưới, dồn toàn bộ sức mạnh lên một điểm duy nhất ở đỉnh ngọn. Trong nháy mắt, luồng sương đen đặc quánh lại, hóa thành một chiếc gai xương tà ám đỏ ngòm.
Chiếc gai xương mang theo tiếng quỷ khóc thê lương, hoàn toàn phớt lờ rào cản ngũ hành mà đâm thẳng vào lớp linh quang bảo vệ mầm non. Một tiếng nổ trầm đục vang lên như búa tạ nện vào chuông đồng. Lâm Mặc cảm thấy thức hải rung bần bật, một nửa thần thức đang kết nối với Lục Lăng Thổ Cung Bàn bị sát khí của gai xương chém đứt phăng. La bàn đồng thau lơ lửng giữa không trung nứt toác làm đôi. Trận văn trên bề mặt cháy đen thui rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống mặt đất.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chặn mạch hiện rõ ngay trước mắt. Không có pháp khí làm vật dẫn luân chuyển, lực lượng thổ hệ từ địa mạch mất khống chế liền phản phệ ngược ra ngoài. Lấy gốc Tử Trúc làm tâm, toàn bộ ba mẫu linh điền thượng hạng bao quanh nháy mắt bị hút cạn dưỡng chất. Vùng đất mỡ màng vốn dùng để trồng Huyết Sâm nay biến thành đất chết xám xịt, kết tinh thành từng mảng cứng ngắc. Gia tộc họ Lâm vĩnh viễn mất đi khu vực bồi dục linh dược cốt lõi này.
Dù bị thế trận phản phệ làm suy yếu đi phần lớn uy năng, chiếc gai xương đỏ ngòm vẫn ngoan cố cắm phập vào phần rìa của mầm non Tử Trúc. Ánh sáng tím nhạt của ngọn trúc lóe lên dữ dội để chống cự, nhưng rồi cũng dần ảm đạm đi dưới sự xâm thực tàn bạo của tà khí. Từ chỗ vết thương rách nát trên mầm non, một giọt chất lỏng màu đen kịt rỉ ra. Giọt nước này không rớt xuống mà lơ lửng tại chỗ, tản mát ra hàn khí thấu xương khiến lớp sương mù xung quanh lập tức kết tủa thành băng vụn.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trầm như nước khi thần thức quét qua thứ dị vật vừa hình thành. Áp lực vô hình từ giọt nước đen khiến linh lực trong cơ thể hắn cũng phải vận chuyển chậm lại.
"Thi Cốt Hàn Sương..." Đại trưởng lão đứng cách đó không xa run rẩy gọi tên vật chứng, bàn tay già nua cầm trượng gỗ siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.
Lão gõ mạnh đầu trượng xuống mặt đất khô cằn, ánh mắt hằn học ghim chặt vào giọt sương đen trên đỉnh ngọn trúc. Mưu đồ thực sự của kẻ thù đã hoàn toàn phơi bày. Bọn chúng không chỉ đơn thuần muốn làm ô uế linh mạch của Lâm gia. Kẻ thù đã dùng một cái giá cực lớn, biến chính mầm non thuần khiết nhất của cội Tử Trúc làm lò ấp, từ đó luyện hóa ra loại kỳ độc âm hàn chuyên dùng để phá hủy căn cơ của tu sĩ Trúc Cơ.
i màng lưới Dưỡng Mộc Châm. Từ phần rễ cái, luồng hắc khí đột ngột tản đi, hóa thành hàng vạn giọt sương đen lách qua những khe hở vi ti, chui tọt vào phần rỗng ruột bên trong thân trúc. Khúc ruột này vốn là cấm khu, nơi lưu chuyển mộc linh căn thuần túy nhất. Đám sương đen mượn thế vọt thẳng lên trên, ngưng tụ thành một chiếc gai xương tà ám mang theo tiếng quỷ khóc cất giấu trong gió. Mục tiêu thực sự của nó không phải là ba giọt linh dịch ở giữa thân, mà là mầm non tử sắc đang e ấp trên đỉnh ngọn trúc.
Tốc độ của gai xương vượt xa dự tính, hung hăng đâm toạc lớp linh quang bảo vệ mầm non chỉ trong một cái chớp mắt. Thức hải Lâm Mặc chấn động kịch liệt, bởi một tia thần thức bản mệnh của hắn đang neo giữ tại đó để canh chừng đã bị xé rách. Không có máu tuôn xối xả, nhưng miếng Khóa Hồn Ngọc đeo bên hông hắn truyền đến một tiếng rạn vỡ khô khốc rồi hóa thành bột mịn. Sự phản phệ âm lãnh xuyên thấu màng nhĩ, khiến Lâm Mặc mất đi thính giác trong ba nhịp thở, toàn bộ thế giới xung quanh rơi vào một mảng tĩnh lặng chết chóc.
"Đừng để nó chạm vào lõi mầm, đó là gốc gác tuần hoàn của linh mạch!"
Đại trưởng lão gầm lên, khẩu hình miệng vặn vẹo lọt vào tầm mắt Lâm Mặc khi thính giác của hắn vừa chật vật khôi phục. Lão vung tay, ném ra ba lá bùa màu vàng đất cắm phập xuống xung quanh gốc cây để ổn định địa khí. Dường như cảm nhận được ý đồ phong tỏa từ bên ngoài, tà tính của Huyết Sát Tử Mẫu Cổ lập tức phân hóa. Chiếc gai xương trên đỉnh ngọn không tiếp tục đâm sâu mà nổ tung thành một đám mây máu, bao phủ lấy toàn bộ mầm non non nớt.
Cùng lúc đó, phần tà độc còn sót lại dưới rễ cái điên cuồng cắm phập vào nền đất. Chúng đang chủ động từ bỏ việc ăn mòn thân trúc để chuyển sang cắt đứt sự liên kết giữa cội cây và mắt trận linh mạch cấp hai bên dưới. Bọn chúng muốn rút củi đáy nồi, ép Lâm Mặc phải chọn một trong hai. Nếu cứu mầm non, linh mạch sẽ bị ô nhiễm; nếu bảo vệ mạch nước ngầm, mầm non sẽ thối rữa, ba giọt linh dịch cũng sẽ theo đó mà bốc hơi.
Lâm Mặc nhíu chặt đôi mày, bàn tay lật úp, lấy ra một cán cờ trận nhỏ màu tím sẫm khắc đầy những đường vân mai rùa. Đây là Tử Mộc Khốn Trận Kỳ, pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất mà gia tộc cấp cho hắn khi nhậm chức. Hắn cắn răng, dứt khoát đưa ra một quyết định tàn nhẫn đối với cội linh mộc ngàn năm.
"Đại trưởng lão, mở trận văn hướng Tây, dẫn linh khí vào cành phụ!"
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời ném thẳng cán cờ trận về phía cành trúc lớn nhất nằm cách mầm non ba thước. Hắn quyết định phế bỏ một phần thân thể của cội trúc để làm mồi nhử. Linh lực từ Trận Kỳ bùng nổ, tạo ra một vòng xoáy linh khí giả tạo, rút cạn mộc khí từ các nhánh xung quanh để tỏa ra sinh cơ nồng đậm gấp mười lần mầm non. Đám mây máu trên đỉnh ngọn quả nhiên bị đánh lừa bởi bản năng cắn nuốt. Tà độc vốn khao khát sinh cơ lập tức từ bỏ mầm non, lao như thiêu thân về phía cành phụ vừa được kích hoạt.
Ngay khi luồng hắc khí cuối cùng tràn vào, Lâm Mặc lập tức bấm pháp quyết, kích nổ trận kỳ. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, cành trúc khổng lồ cùng lá cờ thượng phẩm nát bấy, hóa thành một đám sương mù tím đen. Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Dù mầm non được giữ lại, nhưng một phần ba tán lá của cội Tử Trúc đã hóa thành tro bụi, nhựa cây rỉ ra mang theo màu xám xịt của tử khí. Tệ hại hơn, linh mạch dưới lòng đất vì mất đi một phần rễ phụ chống đỡ đã bắt đầu sụt lún, khiến nồng độ linh khí của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh lập tức tụt giảm một thành.
Tiếng nứt gãy vang lên khô khốc, sắc bén như một lưỡi đao chém ngang màn đêm. Cành phụ phía đông của Tử Trúc ngàn năm rốt cuộc cũng đứt lìa dưới sự cắt xén tàn nhẫn của Tử Mộc Khốn Trận Kỳ. Một lượng lớn nhựa cây màu tím sẫm trào ra, mang theo sinh cơ bàng bạc của mộc bản nguyên nhưng ngay lập tức bị đám mây máu hôi thối bâu lấy cắn nuốt. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dứt khoát chặt đứt liên kết thần thức với cành trúc này. Hắn mượn lực đẩy từ sự đứt gãy, ép luồng linh khí bạo phát chuyển hướng lao vút về phía tây, thà hy sinh một phần tài nguyên cốt lõi quyết không để tà cổ lây lan xuống rễ chính.
Thế nhưng, tà vật khát máu dường như đã tính trước nước cờ vứt xe giữ tướng này. Ngay khi cành phụ rơi xuống, đám mây máu không hề bị trận kỳ giam cầm mà hối hả chui tọt vào bên trong lõi khúc gỗ tàn. Khúc Tử Trúc bỗng chốc phình to, vặn vẹo biến hình, hóa thành một mũi giáo đỏ ngòm tỏa ra sát khí ngút trời. Nó mượn chính sinh cơ của cành trúc làm chất dẫn, hung hăng đâm thủng lớp màng phòng ngự màu xanh lục của trận kỳ. Những đường trận văn khắc trên mặt cờ xèo xèo bốc khói, mặt ngọc nứt nẻ, nháy mắt đã bị tà khí ăn mòn mất đi tính linh, rơi rụng xuống đất như một mảnh giẻ rách.
"Đại trưởng lão, cẩn thận hướng tây bắc! Nó muốn phá hủy mắt trận hạch tâm!"
Lâm Mặc gầm lên, âm thanh khàn đặc mang theo sự lo âu tột độ. Hắn nhận ra mục tiêu thực sự của mũi giáo huyết mộc không phải là trả đũa hắn, mà là mượn thế phá vỡ điểm giao thoa của mạch nước ngầm.
Lão nhân tóc bạc trắng đang khoanh chân chấn nhiếp linh mạch ở phía xa lập tức biến sắc. Lão không kịp thu hồi pháp quyết, đành cắn chót lưỡi phun ra một ngụm linh khí tinh thuần, tay trái vung lên ném thẳng một tấm Huyền Thổ Thuẫn Phù bậc hai. Phù lục bốc cháy giữa không trung, điên cuồng hút lấy thổ linh khí xung quanh, ngưng tụ thành một bức tường đất nện khắc đầy phù văn phòng ngự che chắn phía trước mắt trận.
Rầm một tiếng chấn động màng nhĩ, mũi giáo huyết mộc va chạm kịch liệt với bức tường đất. Một đợt dư chấn mang theo uy lực tàn phá quét ngang mặt đất Dược Viên. Bức tường đất vỡ nát thành từng mảnh vụn, nhưng cũng thành công cản lại đòn chí mạng. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép điều động thổ linh khí là vô cùng thảm liệt. Toàn bộ tinh hoa địa mạch của ba mẫu linh điền hạ phẩm xung quanh lập tức bị rút cạn sạch sẽ. Lớp đất bùn vốn đang màu mỡ, đen nhánh nháy mắt chuyển sang trắng bệch, khô khốc nứt nẻ, biến thành cát sỏi cằn cỗi vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược.
Cùng lúc đó, lực phản chấn u ám truyền ngược qua tàn dư của trận bàn dội thẳng vào cơ thể Lâm Mặc. Hắn không bị thổ huyết hay tổn thương đan điền theo lẽ thường, nhưng toàn bộ cánh tay phải đang giữ trận nhãn đột ngột tê rần. Từ đầu ngón tay cho đến cùi chỏ nhanh chóng chuyển sang màu xám tro, làn da cứng ngắc, thô ráp tựa như vỏ cây khô mục. Đây là Mộc Độc Phản Phệ, một loại nguyền rủa tà ác trực tiếp xâm thực vào căn cơ nhục thân, khiến hắn hoàn toàn mất đi cảm giác và khả năng thi triển pháp quyết bằng tay phải trong thời gian dài.
Dư âm của vụ nổ linh khí tản đi, gió đêm cuốn theo lớp bụi mù mịt bay về phía xa, để lại một hố sâu hoắm ở hướng tây bắc Dược Viên. Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của hai tu sĩ Lâm gia. Bất chợt, một luồng hàn khí buốt giá tỏa ra từ dưới đáy hố khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, sương giá bắt đầu ngưng tụ trên những chiếc lá trúc úa vàng.
Lâm Mặc ôm chặt cánh tay phải bị hóa gỗ, loạng choạng bước tới mép hố tàn tích. Thần thức của hắn cẩn trọng rà soát qua lớp đất đá lộn xộn, rồi đột ngột khựng lại, đồng tử co rút đến cực hạn.
Nằm sâu dưới lớp đất đá cằn cỗi không phải là tàn tích của mắt trận hay mạch nước ngầm bị vỡ, mà là một góc của cánh cửa đồng loang lổ rỉ sét. Trên bề mặt cánh cửa khắc chìm hàng loạt đồ án đầu lâu ác quỷ đang rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt màu đen ngòm. Đáng sợ hơn, từ khe hở hẹp của cánh cửa đồng bị phong ấn không biết bao nhiêu năm qua, một nhịp đập trầm đục, đều đặn vang lên. Âm thanh ấy truyền thẳng qua lòng bàn chân, tựa như có một trái tim khổng lồ đang từ từ thức tỉnh ngay bên dưới cấm địa cốt lõi của gia tộc họ Lâm.
Đột nhiên, đám tơ đen nhạy bén phát giác ra luồng dò xét của hắn. Vài sợi hắc khí uốn éo, men theo dải tinh thần lực mà phản phệ ngược lại. Lâm Mặc kêu hừ một tiếng, cảm giác đau nhói truyền thẳng vào thức hải. Sắc mặt hắn tái nhợt, buộc phải tự bạo một tia thần hồn để cắt đứt liên kết. Cái giá phải trả là tầm nhìn của hắn nhòe đi trong chốc lát, linh đài truyền đến từng cơn choáng váng kịch liệt, nhưng hắn tuyệt nhiên không dám lơi lỏng dù chỉ một cái chớp mắt.
Hắn cắn chặt chót lưỡi để duy trì sự tỉnh táo, hai tay lập tức kết thành một đạo pháp ấn phức tạp mang theo tàn ảnh mờ ảo. Không chút do dự, Lâm Mặc điều động linh lực tinh thuần nhất từ mười hai đường kinh lạc, hội tụ tại đầu ngón tay. Luồng năng lượng xanh biếc hóa thành hàng ngàn mũi kim nhỏ li ti, mang theo sinh khí dạt dào đâm thẳng vào lớp vỏ cây. Đây là bí thuật Dưỡng Mộc Châm của gia tộc, vốn dùng để đả thông bế tắc cho linh dược, nay được hắn dùng làm thủ đoạn bức bách vật chất ô uế.
Từng mũi kim linh lực len lỏi qua các thớ gỗ, dọc theo hệ thống mạch rây của thân cây, tạo thành một tấm lưới vô hình. Tấm lưới xanh biếc này cấp tốc thu hẹp, vây chặt lấy khu vực trung tâm đang chứa ba giọt linh dịch. Dưới sự chèn ép gắt gao của Dưỡng Mộc Châm, những đường gân đen trên thân trúc đột ngột chững lại. Chúng co rút về phía dưới rễ cái, tựa như e sợ sinh lực dồi dào mang thuộc tính thanh tẩy mà lùi bước quy hàng.
Thế nhưng, ngay khi Lâm Mặc vừa nới lỏng một nhịp thở để củng cố tầng phòng ngự, đám tà độc lập tức thay đổi chiến thuật. Chúng không tiếp tục đối đầu trực diện với mộc linh lực mà tản ra thành vô số hạt sương mờ ảo. Đám hắc vụ này dung nhập thẳng vào dòng chảy ngầm dưới lòng đất đang kết nối chặt chẽ với rễ cây. Lợi dụng đặc tính ngũ hành thủy sinh mộc, sương đen nghịch lưu theo nguồn nước, xông thẳng lên mầm non cao nhất trên đỉnh ngọn, hoàn toàn đánh vòng qua tấm lưới giam cầm của hắn. Vài chiếc lá non vừa chạm phải sương đen lập tức hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống.
Đại trưởng lão đứng cạnh đó thấy cảnh này thì sắc mặt đại biến, chiếc gậy trong tay gõ mạnh xuống mặt đất làm vỡ nát một tảng đá xanh. Lão gầm lên một tiếng tức giận, vứt bỏ pháp khí, trực tiếp cắm sâu năm ngón tay gầy guộc xuống lớp đất bùn lạnh lẽo. Lão thôi động bí pháp thiêu đốt thọ nguyên, dùng chính mười năm tuổi thọ để cưỡng ép câu thông với địa hỏa dung nham bên dưới ngọn núi. Hơi nóng trào lên khiến da thịt trên bàn tay lão nứt nẻ, móng tay cháy đen rụng lả tả, nhưng lão vẫn cắn răng chịu đựng.
"Nó mượn thủy sinh mộc, muốn cắn nuốt toàn bộ linh căn từ trên đỉnh xuống!" Giọng Đại trưởng lão khản đặc, mang theo sự quyết tuyệt. "Mau dùng trận văn hỏa thuộc tính chặt đứt mạch nước ngầm lại! Lão phu sẽ dùng địa hỏa ép nó văng ra khỏi thân cây!"
Lâm Mặc hiểu ý ngay lập tức, vỗ tay vào túi trữ vật bên hông lấy ra một chiếc cọc gỗ màu đỏ sậm tản ra hỏa khí bức người. Đây là Viêm Dương Trấn Thổ Đinh, kiện pháp khí phòng ngự thượng phẩm khắc chằng chịt ba mươi sáu đạo Liệt Hỏa Trận. Hắn tốn không ít tài nguyên quý hiếm trong kho tộc mới miễn cưỡng luyện chế thành công. Không chần chừ, nam tử dồn toàn bộ thần thức khóa chặt vị trí rễ cái đang bị dị vật xâm nhập.
Vận mười phần công lực, Lâm Mặc vung tay, hung hăng cắm phập chiếc cọc xuống tấc đất cách gốc trúc đúng ba thước. Vị trí này chính là nhãn tự quan trọng nhất của trận pháp tưới tiêu. "Phốc" một tiếng trầm đục vang lên, pháp khí găm sâu vào lòng đất. Ba mươi sáu đạo trận văn đỏ rực đồng loạt bừng sáng, điên cuồng hấp thu linh khí xung quanh. Một vòng tròn hỏa diễm bùng nổ từ mặt đất, mang theo sức nóng hầm hập như thiêu như đốt, hóa thành một lưỡi dao lửa vô hình, triệt để cắt đứt hoàn toàn.
i Dưỡng Mộc Châm mà mượn thế rút lui để đánh lừa cảm quan của hắn. Thần thức Lâm Mặc bỗng nhiên lạnh toát khi nhận ra một vệt hắc khí cực mảnh đã luồn lách qua khe hở của rễ phụ. Tà độc này mang theo linh trí giảo hoạt, trực tiếp dung nhập vào mạch nước ngầm dưới lòng đất. Thủy sinh Mộc, mạch nước vốn là nguồn nuôi dưỡng cội trúc nay lại trở thành con đường cao tốc để thứ dịch nhầy hôi thối kia nghịch lưu xông thẳng lên đỉnh ngọn.
"Khốn kiếp, nó muốn tuyệt tự mầm non sinh cơ!" Lâm Mặc nghiến răng gầm lên, ánh mắt hằn vằn những tia máu đỏ rực.
Mộc pháp không thể cản, đánh tiếp chỉ làm mồi cho tà độc sinh sôi. Hắn lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, gọi ra một mặt la bàn bằng đồng thau mang tên Lục Lăng Thổ Cung Bàn. Đây là pháp khí trận đạo bậc trung mà gia tộc phải dốc cạn kho linh thạch tích cóp ba năm mới mua được từ phường thị, chuyên dùng để định vị và trấn áp địa mạch. Lâm Mặc không chút do dự, thu hồi toàn bộ mộc linh lực đang vận chuyển, cưỡng ép hoán đổi sang pháp môn hệ Thổ. Hắn dồn một luồng linh lực dày đặc bọc lấy mặt la bàn, mười ngón tay liên tục đánh ra bảy đạo pháp quyết phức tạp.
"Thổ khắc Thủy, Trấn Mạch Lệnh, phong!"
Sáu góc của Lục Lăng Thổ Cung Bàn đồng loạt bừng sáng ánh vàng sậm. Từ tâm la bàn, sáu đạo phù văn hình nón mang theo khí tức nặng nề của đất đá cắm phập xuống lòng đất. Khí tức hậu thổ lập tức lan tỏa, hóa thành một gông cùm vô hình bóp nghẹt dòng chảy của mạch nước ngầm trong bán kính ba trượng. Trận pháp vừa định hình, nguồn thủy linh khí đang chuyên chở tà độc bỗng nhiên bị cắt đứt hoàn toàn. Vệt hắc khí mất đà, bị ép phải khựng lại ngay dưới đốt trúc trên cùng, cách mầm non non nớt đang run rẩy tỏa ra ánh sáng tím nhạt chỉ còn chưa tới nửa tấc.
Thế nhưng, linh trí tà ác của Huyết Sát Tử Mẫu Cổ nhạy bén hơn hắn tưởng. Nhận ra con đường thủy mạch đã bị phong tỏa bằng trận pháp, vệt hắc khí không hề tỏ ra hoảng loạn hay tan biến. Nó dứt khoát thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc lan tràn ăn mòn diện rộng. Đám sương mù hôi thối rút cạn toàn bộ tà tính từ ba giọt linh dịch đã bị vấy bẩn bên dưới, dồn toàn bộ sức mạnh lên một điểm duy nhất ở đỉnh ngọn. Trong nháy mắt, luồng sương đen đặc quánh lại, hóa thành một chiếc gai xương tà ám đỏ ngòm.
Chiếc gai xương mang theo tiếng quỷ khóc thê lương, hoàn toàn phớt lờ rào cản ngũ hành mà đâm thẳng vào lớp linh quang bảo vệ mầm non. Một tiếng nổ trầm đục vang lên như búa tạ nện vào chuông đồng. Lâm Mặc cảm thấy thức hải rung bần bật, một nửa thần thức đang kết nối với Lục Lăng Thổ Cung Bàn bị sát khí của gai xương chém đứt phăng. La bàn đồng thau lơ lửng giữa không trung nứt toác làm đôi. Trận văn trên bề mặt cháy đen thui rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống mặt đất.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chặn mạch hiện rõ ngay trước mắt. Không có pháp khí làm vật dẫn luân chuyển, lực lượng thổ hệ từ địa mạch mất khống chế liền phản phệ ngược ra ngoài. Lấy gốc Tử Trúc làm tâm, toàn bộ ba mẫu linh điền thượng hạng bao quanh nháy mắt bị hút cạn dưỡng chất. Vùng đất mỡ màng vốn dùng để trồng Huyết Sâm nay biến thành đất chết xám xịt, kết tinh thành từng mảng cứng ngắc. Gia tộc họ Lâm vĩnh viễn mất đi khu vực bồi dục linh dược cốt lõi này.
Dù bị thế trận phản phệ làm suy yếu đi phần lớn uy năng, chiếc gai xương đỏ ngòm vẫn ngoan cố cắm phập vào phần rìa của mầm non Tử Trúc. Ánh sáng tím nhạt của ngọn trúc lóe lên dữ dội để chống cự, nhưng rồi cũng dần ảm đạm đi dưới sự xâm thực tàn bạo của tà khí. Từ chỗ vết thương rách nát trên mầm non, một giọt chất lỏng màu đen kịt rỉ ra. Giọt nước này không rớt xuống mà lơ lửng tại chỗ, tản mát ra hàn khí thấu xương khiến lớp sương mù xung quanh lập tức kết tủa thành băng vụn.
Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trầm như nước khi thần thức quét qua thứ dị vật vừa hình thành. Áp lực vô hình từ giọt nước đen khiến linh lực trong cơ thể hắn cũng phải vận chuyển chậm lại.
"Thi Cốt Hàn Sương..." Đại trưởng lão đứng cách đó không xa run rẩy gọi tên vật chứng, bàn tay già nua cầm trượng gỗ siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.
Lão gõ mạnh đầu trượng xuống mặt đất khô cằn, ánh mắt hằn học ghim chặt vào giọt sương đen trên đỉnh ngọn trúc. Mưu đồ thực sự của kẻ thù đã hoàn toàn phơi bày. Bọn chúng không chỉ đơn thuần muốn làm ô uế linh mạch của Lâm gia. Kẻ thù đã dùng một cái giá cực lớn, biến chính mầm non thuần khiết nhất của cội Tử Trúc làm lò ấp, từ đó luyện hóa ra loại kỳ độc âm hàn chuyên dùng để phá hủy căn cơ của tu sĩ Trúc Cơ.
i màng lưới Dưỡng Mộc Châm. Từ phần rễ cái, luồng hắc khí đột ngột tản đi, hóa thành hàng vạn giọt sương đen lách qua những khe hở vi ti, chui tọt vào phần rỗng ruột bên trong thân trúc. Khúc ruột này vốn là cấm khu, nơi lưu chuyển mộc linh căn thuần túy nhất. Đám sương đen mượn thế vọt thẳng lên trên, ngưng tụ thành một chiếc gai xương tà ám mang theo tiếng quỷ khóc cất giấu trong gió. Mục tiêu thực sự của nó không phải là ba giọt linh dịch ở giữa thân, mà là mầm non tử sắc đang e ấp trên đỉnh ngọn trúc.
Tốc độ của gai xương vượt xa dự tính, hung hăng đâm toạc lớp linh quang bảo vệ mầm non chỉ trong một cái chớp mắt. Thức hải Lâm Mặc chấn động kịch liệt, bởi một tia thần thức bản mệnh của hắn đang neo giữ tại đó để canh chừng đã bị xé rách. Không có máu tuôn xối xả, nhưng miếng Khóa Hồn Ngọc đeo bên hông hắn truyền đến một tiếng rạn vỡ khô khốc rồi hóa thành bột mịn. Sự phản phệ âm lãnh xuyên thấu màng nhĩ, khiến Lâm Mặc mất đi thính giác trong ba nhịp thở, toàn bộ thế giới xung quanh rơi vào một mảng tĩnh lặng chết chóc.
"Đừng để nó chạm vào lõi mầm, đó là gốc gác tuần hoàn của linh mạch!"
Đại trưởng lão gầm lên, khẩu hình miệng vặn vẹo lọt vào tầm mắt Lâm Mặc khi thính giác của hắn vừa chật vật khôi phục. Lão vung tay, ném ra ba lá bùa màu vàng đất cắm phập xuống xung quanh gốc cây để ổn định địa khí. Dường như cảm nhận được ý đồ phong tỏa từ bên ngoài, tà tính của Huyết Sát Tử Mẫu Cổ lập tức phân hóa. Chiếc gai xương trên đỉnh ngọn không tiếp tục đâm sâu mà nổ tung thành một đám mây máu, bao phủ lấy toàn bộ mầm non non nớt.
Cùng lúc đó, phần tà độc còn sót lại dưới rễ cái điên cuồng cắm phập vào nền đất. Chúng đang chủ động từ bỏ việc ăn mòn thân trúc để chuyển sang cắt đứt sự liên kết giữa cội cây và mắt trận linh mạch cấp hai bên dưới. Bọn chúng muốn rút củi đáy nồi, ép Lâm Mặc phải chọn một trong hai. Nếu cứu mầm non, linh mạch sẽ bị ô nhiễm; nếu bảo vệ mạch nước ngầm, mầm non sẽ thối rữa, ba giọt linh dịch cũng sẽ theo đó mà bốc hơi.
Lâm Mặc nhíu chặt đôi mày, bàn tay lật úp, lấy ra một cán cờ trận nhỏ màu tím sẫm khắc đầy những đường vân mai rùa. Đây là Tử Mộc Khốn Trận Kỳ, pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất mà gia tộc cấp cho hắn khi nhậm chức. Hắn cắn răng, dứt khoát đưa ra một quyết định tàn nhẫn đối với cội linh mộc ngàn năm.
"Đại trưởng lão, mở trận văn hướng Tây, dẫn linh khí vào cành phụ!"
Lâm Mặc quát lớn, đồng thời ném thẳng cán cờ trận về phía cành trúc lớn nhất nằm cách mầm non ba thước. Hắn quyết định phế bỏ một phần thân thể của cội trúc để làm mồi nhử. Linh lực từ Trận Kỳ bùng nổ, tạo ra một vòng xoáy linh khí giả tạo, rút cạn mộc khí từ các nhánh xung quanh để tỏa ra sinh cơ nồng đậm gấp mười lần mầm non. Đám mây máu trên đỉnh ngọn quả nhiên bị đánh lừa bởi bản năng cắn nuốt. Tà độc vốn khao khát sinh cơ lập tức từ bỏ mầm non, lao như thiêu thân về phía cành phụ vừa được kích hoạt.
Ngay khi luồng hắc khí cuối cùng tràn vào, Lâm Mặc lập tức bấm pháp quyết, kích nổ trận kỳ. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, cành trúc khổng lồ cùng lá cờ thượng phẩm nát bấy, hóa thành một đám sương mù tím đen. Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Dù mầm non được giữ lại, nhưng một phần ba tán lá của cội Tử Trúc đã hóa thành tro bụi, nhựa cây rỉ ra mang theo màu xám xịt của tử khí. Tệ hại hơn, linh mạch dưới lòng đất vì mất đi một phần rễ phụ chống đỡ đã bắt đầu sụt lún, khiến nồng độ linh khí của toàn bộ Tử Trúc Lĩnh lập tức tụt giảm một thành.
Tiếng nứt gãy vang lên khô khốc, sắc bén như một lưỡi đao chém ngang màn đêm. Cành phụ phía đông của Tử Trúc ngàn năm rốt cuộc cũng đứt lìa dưới sự cắt xén tàn nhẫn của Tử Mộc Khốn Trận Kỳ. Một lượng lớn nhựa cây màu tím sẫm trào ra, mang theo sinh cơ bàng bạc của mộc bản nguyên nhưng ngay lập tức bị đám mây máu hôi thối bâu lấy cắn nuốt. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dứt khoát chặt đứt liên kết thần thức với cành trúc này. Hắn mượn lực đẩy từ sự đứt gãy, ép luồng linh khí bạo phát chuyển hướng lao vút về phía tây, thà hy sinh một phần tài nguyên cốt lõi quyết không để tà cổ lây lan xuống rễ chính.
Thế nhưng, tà vật khát máu dường như đã tính trước nước cờ vứt xe giữ tướng này. Ngay khi cành phụ rơi xuống, đám mây máu không hề bị trận kỳ giam cầm mà hối hả chui tọt vào bên trong lõi khúc gỗ tàn. Khúc Tử Trúc bỗng chốc phình to, vặn vẹo biến hình, hóa thành một mũi giáo đỏ ngòm tỏa ra sát khí ngút trời. Nó mượn chính sinh cơ của cành trúc làm chất dẫn, hung hăng đâm thủng lớp màng phòng ngự màu xanh lục của trận kỳ. Những đường trận văn khắc trên mặt cờ xèo xèo bốc khói, mặt ngọc nứt nẻ, nháy mắt đã bị tà khí ăn mòn mất đi tính linh, rơi rụng xuống đất như một mảnh giẻ rách.
"Đại trưởng lão, cẩn thận hướng tây bắc! Nó muốn phá hủy mắt trận hạch tâm!"
Lâm Mặc gầm lên, âm thanh khàn đặc mang theo sự lo âu tột độ. Hắn nhận ra mục tiêu thực sự của mũi giáo huyết mộc không phải là trả đũa hắn, mà là mượn thế phá vỡ điểm giao thoa của mạch nước ngầm.
Lão nhân tóc bạc trắng đang khoanh chân chấn nhiếp linh mạch ở phía xa lập tức biến sắc. Lão không kịp thu hồi pháp quyết, đành cắn chót lưỡi phun ra một ngụm linh khí tinh thuần, tay trái vung lên ném thẳng một tấm Huyền Thổ Thuẫn Phù bậc hai. Phù lục bốc cháy giữa không trung, điên cuồng hút lấy thổ linh khí xung quanh, ngưng tụ thành một bức tường đất nện khắc đầy phù văn phòng ngự che chắn phía trước mắt trận.
Rầm một tiếng chấn động màng nhĩ, mũi giáo huyết mộc va chạm kịch liệt với bức tường đất. Một đợt dư chấn mang theo uy lực tàn phá quét ngang mặt đất Dược Viên. Bức tường đất vỡ nát thành từng mảnh vụn, nhưng cũng thành công cản lại đòn chí mạng. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép điều động thổ linh khí là vô cùng thảm liệt. Toàn bộ tinh hoa địa mạch của ba mẫu linh điền hạ phẩm xung quanh lập tức bị rút cạn sạch sẽ. Lớp đất bùn vốn đang màu mỡ, đen nhánh nháy mắt chuyển sang trắng bệch, khô khốc nứt nẻ, biến thành cát sỏi cằn cỗi vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng linh dược.
Cùng lúc đó, lực phản chấn u ám truyền ngược qua tàn dư của trận bàn dội thẳng vào cơ thể Lâm Mặc. Hắn không bị thổ huyết hay tổn thương đan điền theo lẽ thường, nhưng toàn bộ cánh tay phải đang giữ trận nhãn đột ngột tê rần. Từ đầu ngón tay cho đến cùi chỏ nhanh chóng chuyển sang màu xám tro, làn da cứng ngắc, thô ráp tựa như vỏ cây khô mục. Đây là Mộc Độc Phản Phệ, một loại nguyền rủa tà ác trực tiếp xâm thực vào căn cơ nhục thân, khiến hắn hoàn toàn mất đi cảm giác và khả năng thi triển pháp quyết bằng tay phải trong thời gian dài.
Dư âm của vụ nổ linh khí tản đi, gió đêm cuốn theo lớp bụi mù mịt bay về phía xa, để lại một hố sâu hoắm ở hướng tây bắc Dược Viên. Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nhọc của hai tu sĩ Lâm gia. Bất chợt, một luồng hàn khí buốt giá tỏa ra từ dưới đáy hố khiến nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, sương giá bắt đầu ngưng tụ trên những chiếc lá trúc úa vàng.
Lâm Mặc ôm chặt cánh tay phải bị hóa gỗ, loạng choạng bước tới mép hố tàn tích. Thần thức của hắn cẩn trọng rà soát qua lớp đất đá lộn xộn, rồi đột ngột khựng lại, đồng tử co rút đến cực hạn.
Nằm sâu dưới lớp đất đá cằn cỗi không phải là tàn tích của mắt trận hay mạch nước ngầm bị vỡ, mà là một góc của cánh cửa đồng loang lổ rỉ sét. Trên bề mặt cánh cửa khắc chìm hàng loạt đồ án đầu lâu ác quỷ đang rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt màu đen ngòm. Đáng sợ hơn, từ khe hở hẹp của cánh cửa đồng bị phong ấn không biết bao nhiêu năm qua, một nhịp đập trầm đục, đều đặn vang lên. Âm thanh ấy truyền thẳng qua lòng bàn chân, tựa như có một trái tim khổng lồ đang từ từ thức tỉnh ngay bên dưới cấm địa cốt lõi của gia tộc họ Lâm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.