Chương 154: Sự Cứng Nhắc Lạnh Lẽo Của Mộc Trận
Đăng: 25/07/2026 12:58
4,126 từ
1 lượt đọc
Ánh sáng lục bừng lên từ đáy bệ đá. Nó xua tan hoàn toàn lớp sương mù ẩm mốc từng giăng kín trong thạch thất. Nguồn sáng phát ra từ một trụ đồng rỉ sét cao chừng hai trượng. Trên thân trụ quấn chằng chịt những sợi xích đen ngòm, bề mặt khắc đầy phù văn phong ấn cổ xưa đang nhấp nháy liên hồi.
Dưới sự ma sát nặng nề của cơ quan ngầm, từng mảng rỉ sét bong tróc rớt lả tả. Một đồ đằng hình lá trúc khổng lồ dần lộ ra, tỏa sáng lập lòe. Linh khí hệ Mộc nồng đậm đến mức ngưng tụ, hóa thành những giọt sương xanh lơ lửng giữa không trung. Chúng mang theo sát ý lạnh lẽo, xuy xuy cắt vào da thịt Lâm Mặc như những thanh phi đao vô hình.
Hắn nín thở, đồng tử co rút lại đầy cảnh giác. Đây tuyệt đối không phải là cơ quan mở đường thoát hiểm. Những đường vân dưới nền gạch đang phát sáng kia đan xen vào nhau, tạo thành một tòa Mộc Sát Trận tàn khuyết. Trận pháp này vừa tự động thức tỉnh do phát hiện có khí tức dị lai xâm nhập vào cấm địa.
Ngoài khe cửa đá, con mắt đỏ ngầu của tên tu sĩ Tôn gia lập tức bắt được dị tượng. Sự tham lam nháy mắt đè bẹp sự cẩn trọng vốn có của một kẻ đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ. Gã hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức cường hãn ngưng tụ, hóa thành một cây chùy vô hình nện mạnh tới.
"Keng!" Thần thức nện thẳng vào chiếc chuông đồng đang kẹt giữa hai phiến cửa. Mặt chuông nứt thêm một vệt sâu hoắm, linh quang ảm đạm đi vài phần. Đổi lại, một đạo âm ba mang theo hỏa độc đỏ rực xé rách không khí, bắn xuyên qua khe hở hẹp.
Đạo hỏa độc này không nhắm vào bệ đá đang phát sáng. Nó mang theo nhiệt độ vặn vẹo cả không gian, lao thẳng đến vị trí Lâm Mặc đang nằm thoi thóp. Kẻ địch định dùng một kích này ghim chặt hắn xuống sàn gạch để dễ bề đoạt bảo.
Pháp lực trong đan điền đã khô cạn đến giọt cuối cùng. Một vài món đồ phòng thân lại rơi vãi nằm ngoài tầm với. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, nếm được cả vị máu tanh để ép bản thân giữ vững thanh tỉnh. Hắn không cuống cuồng lùi lại phía sau như phản xạ tự nhiên của người thường.
Thiếu niên dồn chút sức lực cơ bắp cuối cùng ở chân trái, đạp mạnh vào nền đá trơn trượt. Mượn lực đẩy này, thân mình hắn trượt nghiêng sang ngang nửa trượng. Cùng lúc đó, mũi giày hắn hất tung chiếc túi trữ vật đang nằm chỏng chơ trên mặt đất. Vật phẩm xé gió, bay thẳng về phía đạo âm ba hỏa độc đang lao tới.
Tên tu sĩ Trúc Cơ bên ngoài thấy chiếc túi bay tới, trong lòng lập tức sinh ra kiêng kỵ. Gã tưởng Lâm Mặc muốn mượn uy lực bạo tạc của toàn bộ bùa chú và pháp khí bên trong để liều mạng phá nát lối vào. Không chậm trễ, ngón tay gã nhanh chóng biến ảo, cải biến ấn quyết để ứng phó.
Hỏa độc giữa không trung đột ngột tẽ làm hai nhánh linh hoạt như rắn. Chúng khéo léo lách qua mồi nhử, tạo thành một thế gọng kìm bọc lót hai bên. Nhiệt lượng bùng phát nướng chín không khí, quyết phong tỏa triệt để không cho Lâm Mặc bất kỳ đường lui nào.
Ngay khoảnh khắc đối phương phân tâm điều khiển thế công, Lâm Mặc vươn bàn tay trái ra. Những ngón tay rướn tới, chạm vào một đường rãnh trận văn tại vị trí Mộc Sinh dưới mặt sàn. Hắn không do dự, miết mạnh đầu ngón tay vào rìa đá sắc lẹm.
Một đường cắt sâu hoắm xuất hiện, bộc lộ cả xương trắng ở đốt ngón tay. Máu tươi mang theo một tia khí tức Tử Trúc Linh Dịch ẩn sâu trong huyết mạch chảy ào ạt vào rãnh trận. Lâm Mặc triệt để từ bỏ việc né tránh ngọn lửa, trực tiếp dùng sinh cơ thuần mộc để cưỡng ép đoạt lấy quyền kiểm soát trận nhãn.
Trụ đồng giữa phòng bạo phát ra một tiếng vù trầm đục. Trận quang bùng lên mãnh liệt, nuốt chửng hoàn toàn tia hỏa độc vừa sượt qua vai thiếu niên. Ba sợi xích sắt rủ xuống đột nhiên vươn thẳng tắp, mang theo u quang màu lục quật mạnh về phía khe hở.
"Rắc!" Tiếng kim loại vỡ nát vang lên khô khốc. Chiếc chuông của Tôn gia bị xích sắt quấn lấy, trực tiếp bóp nát thành vô số mảnh vụn. Pháp khí bổn mạng bị hủy, tên tu sĩ bên ngoài kêu thảm một tiếng, thần thức chịu phản phệ đau đớn kịch liệt.
Mất đi vật cản, hai phiến cửa nặng nề ầm ầm khép kín. Tiếng gào thét phẫn nộ của kẻ địch bị triệt để ngăn cách bên ngoài vách đá. Không gian bên trong nháy mắt chìm vào tĩnh lặng. Giờ phút này, xung quanh chỉ còn lại tiếng rít gào của dư âm trận pháp đang vận hành.
Thế nhưng, uy hiếp từ bên ngoài vừa dứt, cái giá phải trả lập tức ập đến. Trận đồ dưới mặt đất sau khi hút lấy máu tươi của Lâm Mặc, liền dội ngược lại một cỗ Mộc sát chi khí vô cùng lạnh lẽo. Dòng sát khí này men theo vết thương hở, trực tiếp xâm nhập vào tay trái.
Nó không đánh phá hệ thống chu thiên, mà bá đạo cắn nuốt sinh cơ cục bộ. Toàn bộ bàn tay trái của hắn trong nháy mắt cứng đờ. Da thịt vốn đang rỉ máu nhanh chóng mất đi huyết sắc. Bề mặt da chuyển sang màu xám ngoét, thô ráp và nứt nẻ hệt như lớp vỏ của một gốc cổ thụ chết khô.
Cảm giác đau đớn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hóa mộc vĩnh viễn. Lâm Mặc nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi xúc giác, không thể cử động dù chỉ là một đốt ngón tay. Hắn đã tự tay phế đi một chi để đổi lấy cơ hội phong tỏa nơi này.
Trớ trêu thay, khi cục diện tưởng chừng đã an toàn, trụ đồng lại bắt đầu gia tăng tốc độ xoay tròn. Ba sợi xích sắt vừa nghiền nát chuông đồng từ từ thu mình lại. Chúng lơ lửng giữa không trung, vặn vẹo như những sinh vật sống.
Những phần đầu xích nhọn hoắt dính đầy vụn kim loại từ từ xoay hướng. Lần này, chúng không nhắm ra ngoài. Dưới sự điều khiển của trận pháp tàn khuyết, mũi nhọn của chúng chĩa thẳng vào kẻ vừa dùng máu đánh thức hệ thống. Sát cơ bên trong lại một lần nữa bùng lên.
Túi trữ vật bay vút lên không trung, quỹ đạo của nó cắt ngang đường đạn của đạo hỏa độc đỏ rực đang lao tới. Qua khe hở hẹp của cánh cửa đá, con mắt vằn vện tơ máu của tên tu sĩ Tôn gia lập tức co rụt lại. Gã vốn định dùng một kích bạo liệt để ghim chặt tên tiểu bối xuống sàn, nhưng khi thấy chiếc túi chứa toàn bộ tài nguyên rơi vào tầm hủy diệt, lòng tham hèn mọn liền trỗi dậy đè bẹp sự cẩn trọng.
Bên ngoài cửa đá vang lên một tiếng hừ lạnh mang theo sự khinh miệt tột độ. Tên cao thủ Trúc Cơ cấp tốc biến đổi pháp quyết trên hai bàn tay. Đạo hỏa độc đang lao đi như mũi khoan đột ngột đình trệ giữa không trung, vỡ vụn rồi lập tức ngưng tụ thành một bàn tay lửa khổng lồ. Bàn tay này không mang theo sát thương xuyên thấu nữa mà chuyển sang thế cầm nã, bọc lấy chiếc túi trữ vật đang lơ lửng, định kéo mạnh khối tài sản ra ngoài khe cửa.
Lâm Mặc nằm rạp dưới mặt sàn lạnh lẽo, khóe môi nứt nẻ nhếch lên một nụ cười thảm hại. Đây chính là khoảnh khắc hắn đánh cược bằng cả mạng sống và gia tài. Chiếc túi trữ vật kia vốn đã tuột khỏi đai lưng, nhưng trước khi nó bay đi, ngón tay hắn đã kịp bóp nát lớp cấm chế mỏng manh ở miệng túi. Bên trong đó không chỉ có đan dược hay linh thạch, mà còn chứa ba viên Hủ Mộc Lôi Châu, thứ pháp khí dùng một lần mà gia tộc phát cho để phòng thân khi đi săn yêu thú.
Bàn tay lửa của kẻ địch vừa siết chặt lấy túi vải, nhiệt độ cực cao lập tức kích nổ lượng linh khí hệ Mộc bất ổn bên trong những viên lôi châu. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay sát khe cửa đá, không có ánh lửa chói lòa, chỉ có một luồng khí xám xịt mang theo tính ăn mòn bùng phát. Lực sát thương của Hủ Mộc Lôi Châu vốn không đủ gãi ngứa cho tu sĩ Trúc Cơ, và Lâm Mặc căn bản không hề ảo tưởng dùng nó để trực tiếp đả thương địch nhân.
Luồng mộc khí nồng đậm vừa bung ra từ vụ nổ lập tức trở thành mồi lửa hoàn hảo cho tòa Mộc Sát Trận đang khôi phục dưới nền thạch thất. Những giọt sương xanh lơ lửng giữa không trung như ngửi thấy mùi máu tanh, điên cuồng hội tụ về phía cửa. Hàng ngàn lưỡi đao gió hệ Mộc vô hình mượn thế hình thành, chém nát bét bàn tay lửa. Sát khí của trận pháp men theo sợi thần thức đang điều khiển pháp thuật của kẻ địch mà hung hăng cắn ngược ra ngoài.
Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên sau vách đá dày cộp. Luồng thần thức Trúc Cơ bị sát trận chém đứt đoạn khiến tên tu sĩ Tôn gia hứng chịu phản phệ tức thời, linh khí quanh người gã nháy mắt nhiễu loạn. Thế nhưng, cái giá Lâm Mặc phải trả để đổi lấy một nhịp thở này cũng vô cùng thảm liệt. Dư chấn của vụ nổ hòa cùng hơi nóng hỏa độc hất văng hắn lăn vòng trên mặt đất, đập mạnh vai vào chân bệ đá trung tâm.
Ống chân trái của thiếu niên, nơi vừa dùng sức lực cuối cùng để đạp đất, đã hứng trọn luồng nhiệt lượng văng vãi. Lớp vải thô bọc ngoài bốc cháy phừng phừng, da thịt bên trong xèo xèo hóa đen, mùi khét lẹt xộc thẳng lên mũi. Đau đớn do bỏng rát lan tỏa khắp hệ thần kinh, nhưng hắn chỉ cắn nát môi dưới để giữ cho ý thức không chìm vào hôn mê. Toàn bộ tài sản, đan dược cứu mạng tích cóp bấy lâu nay cũng theo vụ nổ mà chính thức hóa thành tro bụi.
Giọng nói bên ngoài khe hở đã không còn sự tham lam bỡn cợt, thay vào đó là sát ý lạnh lẽo đến thấu xương. Tên tu sĩ Tôn gia rốt cuộc nhận ra bản thân đã mắc bẫy tâm lý của một kẻ Luyện Khí, liền dứt khoát vứt bỏ ý định đoạt bảo. Gã hiểu rõ cấm địa này có trận pháp bảo hộ đẳng cấp cao, nếu tiếp tục giằng co bằng thần thức qua khe hở hẹp, gã sẽ chịu thiệt thòi lớn trước địa lợi của đối phương.
Thay vì cố gắng tấn công vào trong, gã cắn răng phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sậm lên mặt chiếc chuông đồng rỉ sét đang kẹt giữa cửa. Tộc huy hình lá phong đỏ hút lấy huyết tinh, bỗng chốc tỏa ra ánh sáng chói lọi dị thường. Chiếc chuông đồng phát ra một tiếng ngân dài như nức nở, bề mặt rạn nứt càng thêm chằng chịt, dường như đã bị vắt kiệt luồng linh tính cuối cùng.
Bản thể của pháp khí này đột ngột phình to gấp ba lần, không còn đóng vai trò vật chèn cửa nữa mà trực tiếp biến thành một cái nắp phong ấn khổng lồ. Mặt chuông găm chặt vào hai mép đá, triệt để lấp kín khe hở duy nhất nối với thế giới bên ngoài. Không gian trong thạch thất nháy mắt chìm vào bóng tối u ám, chỉ còn lại ánh sáng lục nhạt nhấp nháy từ bệ đá trung tâm. Kẻ địch đã quyết định mượn đao giết người, dùng chuông đồng bịt kín đường lùi để chính Mộc Sát Trận băm vằn thiếu niên thành trăm mảnh.
Chiếc túi trữ vật bằng gấm xanh thêu chỉ bạc bay vút lên không trung. Nó vừa vặn chắn ngang quỹ đạo của đạo hỏa độc. Phốc một tiếng trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Hỏa diễm đỏ rực mang theo nhiệt độ vặn vẹo không khí nháy mắt thiêu thủng lớp cấm chế mỏng manh trên miệng túi. Hàng chục tấm bùa chú sơ cấp cùng vài lọ đan dược chữa thương đồng loạt trào ra ngoài. Mấy chục khối hạ phẩm linh thạch lơ lửng ngay giữa sát trận, tỏa ra vầng sáng nhạt.
Lâm Mặc căn chuẩn chính xác khoảnh khắc bùa chú bắt lửa này. Hắn mượn đà trượt trên mặt đất, vung tay trái ném ra nửa mảnh trận bàn vỡ nát. Mảnh gỗ đào mang theo chút linh lực tàn dư va mạnh vào đống linh thạch đang lơ lửng. Một vụ nổ linh khí dây chuyền lập tức bùng phát ngay phía trên đường vân cốt lõi của Mộc Sát Trận. Làn sóng xung kích đẩy văng vô số mảnh vụn pháp khí găm thẳng vào vách đá.
Ngũ hành vốn tương sinh tương khắc. Mộc khí nồng đậm trong thạch thất gặp phải hỏa độc của Tôn gia và linh khí bạo loạn liền như dầu hỏa ném vào đống lửa. Một cột lửa xanh pha lẫn sắc đỏ ầm ầm bốc lên. Đám cháy vô tình cắn nuốt toàn bộ số tài nguyên ít ỏi mà vị trưởng lão trẻ tuổi tích cóp bấy lâu. Mùi gỗ cháy khét lẹt xen lẫn hương đan dược lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Cột lửa này không hề lan về phía thiếu niên đang nằm rạp. Nó nương theo trận văn dưới bệ đá, cuồn cuộn thiêu đốt ngược lại cội nguồn của hệ thống phòng ngự. Trụ đồng rỉ sét rung lên bần bật. Những sợi xích đen ngòm bị nung đến mức đỏ rực, phát ra tiếng đứt gãy chát chúa. Sát ý hệ Mộc vốn đang khóa chặt Lâm Mặc lập tức bị ép chuyển hướng. Nó phải dồn toàn lực đối kháng với ngọn lửa ngoại lai nhằm tự bảo vệ bản thể.
"Tiểu súc sinh, ngươi dám mượn hỏa luyện trận!"
Bên ngoài khe cửa, giọng nói khàn đặc của tên tu sĩ Tôn gia rít lên đầy kinh nộ. Gã lập tức nhìn thấu mưu đồ dùng mỡ nó rán nó cực kỳ hiểm độc của đối phương. Nếu để Mộc Sát Trận hoàn toàn nổ tung, báu vật trên bệ đồng sẽ hóa thành tro bụi. Chính gã cũng có nguy cơ bị chôn vùi trong cấm địa sụp đổ.
Không chút do dự, lão quái vật vội vã cải biến ấn quyết trên tay. Gã quả quyết từ bỏ việc truy sát kẻ thù, biến chiêu ứng phó. Luồng thần thức Trúc Cơ kỳ vốn đang hóa chùy tấn công liền tản ra. Chúng nhanh chóng ngưng tụ thành một tấm lưới vô hình mang theo hàn băng chi khí ồ ạt phủ chụp xuống. Gã muốn dùng thần thức cưỡng ép phong tỏa linh mạch đang bạo loạn, giữ lại nguyên vẹn cơ quan trung tâm.
Tấm lưới thần thức lạnh lẽo ép xuống. Ngọn lửa dị sắc trong thạch thất lập tức bị đè nén, chỉ còn cao chừng nửa thước. Áp lực khổng lồ từ sự va chạm giữa tu vi Trúc Cơ và tàn trận giáng thẳng xuống mặt đất. Lâm Mặc dù đã cố gắng thu mình vẫn không thể tránh khỏi vạ lây từ luồng dư ba khủng khiếp này.
Một luồng nhiệt lãng xen lẫn hàn khí như lưỡi đao xẹt qua sườn phải của hắn. Miếng ngọc bội thanh tâm đeo trước ngực nứt toác rồi vỡ vụn thành bột phấn. Lực lượng cuồng bạo không đánh vào nội tạng, nhưng lại trực tiếp tước đoạt thính giác. Màng nhĩ tai phải của Lâm Mặc nổ tung trong im lặng, máu tươi rỉ ra ròng ròng, khiến một nửa thế giới của hắn rơi vào tĩnh mịch.
Chưa dừng lại ở đó, luồng khí tức kỳ dị lướt qua bả vai hắn. Lớp da thịt tại đó lập tức kết tinh thành những mảng tro xám trắng. Tảng thịt chết hoại bong tróc ra, để lộ đoạn xương quai xanh bị thiêu đốt đến mức rạn nứt. Mùi khét lẹt bốc lên xộc thẳng vào mũi. Cơn đau nhức xé rách thần kinh ập đến. Lâm Mặc cắn nát sứt môi dưới, tuyệt đối không rên rỉ nửa lời. Hắn biết cái giá tàn khốc này là hoàn toàn xứng đáng để đổi lấy một cơ hội sống sót.
Tấm lưới thần thức của kẻ địch tuy tạm thời áp chế được vụ nổ, nhưng lại tạo ra một lỗ hổng chí mạng. Chiếc chuông đồng rỉ sét chặn ngoài cửa đá mất đi sự duy trì linh lực của chủ nhân. Nó rốt cuộc không thể chịu nổi lực ép ngàn cân của hai phiến cửa cấm địa đang từ từ khép lại.
Keng một tiếng giòn giã vang lên. Mặt chuông nứt toác làm đôi, linh quang tắt ngấm. Từng mảnh pháp khí vỡ vụn rơi rụng lả tả xuống lớp bùn đất ẩm ướt. Cánh cửa đá ngàn cân mất đi vật cản, lập tức ầm ầm trượt trên đường ray với tốc độ kinh hồn, mang theo luồng gió bụi mù mịt cuốn tung những mảnh bùa chú tàn tạ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc khe hở chỉ còn hẹp bằng một đường chỉ, dị biến bất ngờ phát sinh. Một bàn tay gầy guộc phủ đầy vảy đỏ rực như dung nham đột ngột thò thẳng vào bên trong. Nhiệt độ xung quanh cánh cửa vọt lên cao, làm bốc hơi lớp sương mù còn sót lại.
Những chiếc móng tay sắc nhọn như cương đao ghim ngập vào phiến đá cứng rắn. Lực cọ xát tạo ra hàng loạt tia lửa chói mắt, ngạnh kháng lại cơ quan đóng kín. Lão quái vật Tôn gia đã quyết định thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên, kích phát bí thuật yêu hóa Hỏa Tích Dịch để dùng nhục thân cản cửa. Từ kẽ hở vỡ nát của phiến đá, từng giọt máu đen ngòm mang theo hơi nóng sùng sục nhỏ xuống nền gạch, rơi tí tách ngay sát bên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên.
Chiếc túi trữ vật bằng da thú bay vút lên không trung, vừa vặn chắn ngang quỹ đạo của đạo hỏa độc. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hỏa diễm cuồng bạo nháy mắt thiêu rụi lớp cấm chế mỏng manh trên miệng túi. Toàn bộ linh thạch, phù lục cấp thấp và những bình ngọc đựng đan dược vỡ tung, tạo thành một đám mây linh khí hỗn loạn sặc sỡ. Lâm Mặc nhắm chặt mắt, mặc kệ vài mảnh vụn sành sứ găm phập vào bả vai rỉ máu. Hắn không hề tiếc rẻ toàn bộ gia tài tích cóp mấy năm nay vừa hóa thành tro bụi, bởi đây là cái giá bắt buộc để đổi lấy một nhịp thở sinh tử.
Mượn lực cản sinh ra từ vụ nổ, thiếu niên lăn vòng trên nền gạch ướt, lao thẳng về phía trụ đồng rỉ sét đang tỏa ra sát ý hệ Mộc. Hắn vốn dĩ không định dùng chút sức tàn để phản công trực diện. Mục tiêu thực sự của Lâm Mặc là tiếp cận bệ đá, mượn nhờ những đường vân tàn khuyết của Mộc Sát Trận để thiết lập phòng tuyến cản bước kẻ thù.
Xuyên qua khe cửa hẹp, lão quái vật Tôn gia lập tức nhìn thấu ý đồ mượn trận cản địch của kẻ vãn bối. Lão hừ lạnh một tiếng, quả quyết thu hồi hỏa độc để tránh hỏa khí thiêu rụi bảo vật trên trụ đồng. Đổi lại chiến thuật, luồng thần thức Trúc Cơ kỳ khổng lồ hóa thành hàng trăm sợi tơ vô hình, luồn lách qua khe hở tràn vào thạch thất. Khí tức hàn băng từ thần thức nháy mắt đan thành một tấm lưới khổng lồ, mang theo uy áp nặng nề hung hăng ép xuống đỉnh đầu Lâm Mặc nhằm phong bế hoàn toàn hành động của hắn.
Áp lực từ cảnh giới chênh lệch khiến xương cốt toàn thân thiếu niên kêu răng rắc, hai chân như bị đóng đinh vào mặt đá. Không chút do dự, Lâm Mặc cắn nát chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm Tử Trúc Mộc Bài giấu sẵn trong tay áo. Hắn dùng chút pháp lực khô cạn cuối cùng bóp nát mộc bài, mượn mảnh gỗ vỡ cào rách lòng bàn tay. Một chưởng đẫm máu ấn mạnh xuống đường vân trận pháp mờ ảo ngay dưới chân trụ đồng.
Trận pháp cổ xưa nhận được khí tức đồng nguyên hệ Mộc từ mộc bài và tinh huyết lập tức bạo phát u quang chói mắt. Một bức tường dây leo gai góc ngưng tụ từ linh khí mọc lên từ hư không, đan chéo vào nhau tạm thời cản lại tấm lưới thần thức của kẻ địch. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc Luyện Khí kỳ cưỡng ép khởi động sát trận vô cùng thảm liệt. Mạch máu dọc cánh tay phải của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu xanh lục sậm, lan nhanh như nọc độc.
Lớp da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay của hắn nhanh chóng khô xốp lại, bong tróc ra từng mảng vỏ cây sần sùi. Hiện tượng hóa mộc diễn ra cực nhanh, tàn nhẫn cắn nuốt sinh cơ trong huyết nhục để bù đắp năng lượng duy trì trận pháp. Cánh tay này hoàn toàn tê liệt, mất đi cảm giác đau đớn, chỉ còn lại sự cứng nhắc lạnh lẽo của một khúc gỗ mục.
Cùng lúc đó, chiếc chuông đồng rỉ sét kẹt giữa khe cửa rốt cuộc cạn kiệt linh tính. Dưới lực ép kinh người của cơ quan thạch thất, pháp khí mang tộc huy Tôn gia vỡ vụn thành vô số mảnh kim loại ảm đạm. Hai phiến cửa đá ầm ầm khép lại, triệt để cắt đứt liên hệ giữa cấm địa và thế giới bên ngoài. Lão quái vật Tôn gia chỉ kịp gào lên một tiếng thê lương đầy phẫn nộ khi một phần thần thức của lão bị cánh cửa đá cường ngạnh chém đứt phăng.
Thạch thất chìm vào không gian kín mít, chỉ còn lại ánh sáng lục nhạt lập lòe từ trụ đồng. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại sát vách tường, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đã biến thành mộc tủy. Nguy cơ trực diện từ tu sĩ Trúc Cơ tạm thời bị ngăn cách, nhưng dị biến mới lại lập tức giáng xuống. Sợi thần thức bị chặt đứt của kẻ địch không hề tan biến, mà vặn vẹo rít gào, thô bạo dung nhập vào đám khói sương hệ Mộc giữa phòng.
Chúng điên cuồng ngưng tụ lại thành một huyết ảnh mờ ảo mang hình dáng ác quỷ, vươn móng vuốt đỏ ngòm lao thẳng về phía trung tâm tế đàn. Ngay tại vị trí đó, lớp xích sắt cuối cùng trên trụ đồng vừa đứt phăng, để lộ ra một rễ trúc đen ngòm tàn tạ. Mầm rễ khô héo ấy bỗng nhiên co giật nhẹ, tỏa ra một cỗ hấp lực đáng sợ, thoi thóp khát khao cắn nuốt mọi luồng linh khí và máu tươi đang hiện diện trong không gian khép kín này.
Dưới sự ma sát nặng nề của cơ quan ngầm, từng mảng rỉ sét bong tróc rớt lả tả. Một đồ đằng hình lá trúc khổng lồ dần lộ ra, tỏa sáng lập lòe. Linh khí hệ Mộc nồng đậm đến mức ngưng tụ, hóa thành những giọt sương xanh lơ lửng giữa không trung. Chúng mang theo sát ý lạnh lẽo, xuy xuy cắt vào da thịt Lâm Mặc như những thanh phi đao vô hình.
Hắn nín thở, đồng tử co rút lại đầy cảnh giác. Đây tuyệt đối không phải là cơ quan mở đường thoát hiểm. Những đường vân dưới nền gạch đang phát sáng kia đan xen vào nhau, tạo thành một tòa Mộc Sát Trận tàn khuyết. Trận pháp này vừa tự động thức tỉnh do phát hiện có khí tức dị lai xâm nhập vào cấm địa.
Ngoài khe cửa đá, con mắt đỏ ngầu của tên tu sĩ Tôn gia lập tức bắt được dị tượng. Sự tham lam nháy mắt đè bẹp sự cẩn trọng vốn có của một kẻ đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ. Gã hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức cường hãn ngưng tụ, hóa thành một cây chùy vô hình nện mạnh tới.
"Keng!" Thần thức nện thẳng vào chiếc chuông đồng đang kẹt giữa hai phiến cửa. Mặt chuông nứt thêm một vệt sâu hoắm, linh quang ảm đạm đi vài phần. Đổi lại, một đạo âm ba mang theo hỏa độc đỏ rực xé rách không khí, bắn xuyên qua khe hở hẹp.
Đạo hỏa độc này không nhắm vào bệ đá đang phát sáng. Nó mang theo nhiệt độ vặn vẹo cả không gian, lao thẳng đến vị trí Lâm Mặc đang nằm thoi thóp. Kẻ địch định dùng một kích này ghim chặt hắn xuống sàn gạch để dễ bề đoạt bảo.
Pháp lực trong đan điền đã khô cạn đến giọt cuối cùng. Một vài món đồ phòng thân lại rơi vãi nằm ngoài tầm với. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, nếm được cả vị máu tanh để ép bản thân giữ vững thanh tỉnh. Hắn không cuống cuồng lùi lại phía sau như phản xạ tự nhiên của người thường.
Thiếu niên dồn chút sức lực cơ bắp cuối cùng ở chân trái, đạp mạnh vào nền đá trơn trượt. Mượn lực đẩy này, thân mình hắn trượt nghiêng sang ngang nửa trượng. Cùng lúc đó, mũi giày hắn hất tung chiếc túi trữ vật đang nằm chỏng chơ trên mặt đất. Vật phẩm xé gió, bay thẳng về phía đạo âm ba hỏa độc đang lao tới.
Tên tu sĩ Trúc Cơ bên ngoài thấy chiếc túi bay tới, trong lòng lập tức sinh ra kiêng kỵ. Gã tưởng Lâm Mặc muốn mượn uy lực bạo tạc của toàn bộ bùa chú và pháp khí bên trong để liều mạng phá nát lối vào. Không chậm trễ, ngón tay gã nhanh chóng biến ảo, cải biến ấn quyết để ứng phó.
Hỏa độc giữa không trung đột ngột tẽ làm hai nhánh linh hoạt như rắn. Chúng khéo léo lách qua mồi nhử, tạo thành một thế gọng kìm bọc lót hai bên. Nhiệt lượng bùng phát nướng chín không khí, quyết phong tỏa triệt để không cho Lâm Mặc bất kỳ đường lui nào.
Ngay khoảnh khắc đối phương phân tâm điều khiển thế công, Lâm Mặc vươn bàn tay trái ra. Những ngón tay rướn tới, chạm vào một đường rãnh trận văn tại vị trí Mộc Sinh dưới mặt sàn. Hắn không do dự, miết mạnh đầu ngón tay vào rìa đá sắc lẹm.
Một đường cắt sâu hoắm xuất hiện, bộc lộ cả xương trắng ở đốt ngón tay. Máu tươi mang theo một tia khí tức Tử Trúc Linh Dịch ẩn sâu trong huyết mạch chảy ào ạt vào rãnh trận. Lâm Mặc triệt để từ bỏ việc né tránh ngọn lửa, trực tiếp dùng sinh cơ thuần mộc để cưỡng ép đoạt lấy quyền kiểm soát trận nhãn.
Trụ đồng giữa phòng bạo phát ra một tiếng vù trầm đục. Trận quang bùng lên mãnh liệt, nuốt chửng hoàn toàn tia hỏa độc vừa sượt qua vai thiếu niên. Ba sợi xích sắt rủ xuống đột nhiên vươn thẳng tắp, mang theo u quang màu lục quật mạnh về phía khe hở.
"Rắc!" Tiếng kim loại vỡ nát vang lên khô khốc. Chiếc chuông của Tôn gia bị xích sắt quấn lấy, trực tiếp bóp nát thành vô số mảnh vụn. Pháp khí bổn mạng bị hủy, tên tu sĩ bên ngoài kêu thảm một tiếng, thần thức chịu phản phệ đau đớn kịch liệt.
Mất đi vật cản, hai phiến cửa nặng nề ầm ầm khép kín. Tiếng gào thét phẫn nộ của kẻ địch bị triệt để ngăn cách bên ngoài vách đá. Không gian bên trong nháy mắt chìm vào tĩnh lặng. Giờ phút này, xung quanh chỉ còn lại tiếng rít gào của dư âm trận pháp đang vận hành.
Thế nhưng, uy hiếp từ bên ngoài vừa dứt, cái giá phải trả lập tức ập đến. Trận đồ dưới mặt đất sau khi hút lấy máu tươi của Lâm Mặc, liền dội ngược lại một cỗ Mộc sát chi khí vô cùng lạnh lẽo. Dòng sát khí này men theo vết thương hở, trực tiếp xâm nhập vào tay trái.
Nó không đánh phá hệ thống chu thiên, mà bá đạo cắn nuốt sinh cơ cục bộ. Toàn bộ bàn tay trái của hắn trong nháy mắt cứng đờ. Da thịt vốn đang rỉ máu nhanh chóng mất đi huyết sắc. Bề mặt da chuyển sang màu xám ngoét, thô ráp và nứt nẻ hệt như lớp vỏ của một gốc cổ thụ chết khô.
Cảm giác đau đớn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hóa mộc vĩnh viễn. Lâm Mặc nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi xúc giác, không thể cử động dù chỉ là một đốt ngón tay. Hắn đã tự tay phế đi một chi để đổi lấy cơ hội phong tỏa nơi này.
Trớ trêu thay, khi cục diện tưởng chừng đã an toàn, trụ đồng lại bắt đầu gia tăng tốc độ xoay tròn. Ba sợi xích sắt vừa nghiền nát chuông đồng từ từ thu mình lại. Chúng lơ lửng giữa không trung, vặn vẹo như những sinh vật sống.
Những phần đầu xích nhọn hoắt dính đầy vụn kim loại từ từ xoay hướng. Lần này, chúng không nhắm ra ngoài. Dưới sự điều khiển của trận pháp tàn khuyết, mũi nhọn của chúng chĩa thẳng vào kẻ vừa dùng máu đánh thức hệ thống. Sát cơ bên trong lại một lần nữa bùng lên.
Túi trữ vật bay vút lên không trung, quỹ đạo của nó cắt ngang đường đạn của đạo hỏa độc đỏ rực đang lao tới. Qua khe hở hẹp của cánh cửa đá, con mắt vằn vện tơ máu của tên tu sĩ Tôn gia lập tức co rụt lại. Gã vốn định dùng một kích bạo liệt để ghim chặt tên tiểu bối xuống sàn, nhưng khi thấy chiếc túi chứa toàn bộ tài nguyên rơi vào tầm hủy diệt, lòng tham hèn mọn liền trỗi dậy đè bẹp sự cẩn trọng.
Bên ngoài cửa đá vang lên một tiếng hừ lạnh mang theo sự khinh miệt tột độ. Tên cao thủ Trúc Cơ cấp tốc biến đổi pháp quyết trên hai bàn tay. Đạo hỏa độc đang lao đi như mũi khoan đột ngột đình trệ giữa không trung, vỡ vụn rồi lập tức ngưng tụ thành một bàn tay lửa khổng lồ. Bàn tay này không mang theo sát thương xuyên thấu nữa mà chuyển sang thế cầm nã, bọc lấy chiếc túi trữ vật đang lơ lửng, định kéo mạnh khối tài sản ra ngoài khe cửa.
Lâm Mặc nằm rạp dưới mặt sàn lạnh lẽo, khóe môi nứt nẻ nhếch lên một nụ cười thảm hại. Đây chính là khoảnh khắc hắn đánh cược bằng cả mạng sống và gia tài. Chiếc túi trữ vật kia vốn đã tuột khỏi đai lưng, nhưng trước khi nó bay đi, ngón tay hắn đã kịp bóp nát lớp cấm chế mỏng manh ở miệng túi. Bên trong đó không chỉ có đan dược hay linh thạch, mà còn chứa ba viên Hủ Mộc Lôi Châu, thứ pháp khí dùng một lần mà gia tộc phát cho để phòng thân khi đi săn yêu thú.
Bàn tay lửa của kẻ địch vừa siết chặt lấy túi vải, nhiệt độ cực cao lập tức kích nổ lượng linh khí hệ Mộc bất ổn bên trong những viên lôi châu. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay sát khe cửa đá, không có ánh lửa chói lòa, chỉ có một luồng khí xám xịt mang theo tính ăn mòn bùng phát. Lực sát thương của Hủ Mộc Lôi Châu vốn không đủ gãi ngứa cho tu sĩ Trúc Cơ, và Lâm Mặc căn bản không hề ảo tưởng dùng nó để trực tiếp đả thương địch nhân.
Luồng mộc khí nồng đậm vừa bung ra từ vụ nổ lập tức trở thành mồi lửa hoàn hảo cho tòa Mộc Sát Trận đang khôi phục dưới nền thạch thất. Những giọt sương xanh lơ lửng giữa không trung như ngửi thấy mùi máu tanh, điên cuồng hội tụ về phía cửa. Hàng ngàn lưỡi đao gió hệ Mộc vô hình mượn thế hình thành, chém nát bét bàn tay lửa. Sát khí của trận pháp men theo sợi thần thức đang điều khiển pháp thuật của kẻ địch mà hung hăng cắn ngược ra ngoài.
Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên sau vách đá dày cộp. Luồng thần thức Trúc Cơ bị sát trận chém đứt đoạn khiến tên tu sĩ Tôn gia hứng chịu phản phệ tức thời, linh khí quanh người gã nháy mắt nhiễu loạn. Thế nhưng, cái giá Lâm Mặc phải trả để đổi lấy một nhịp thở này cũng vô cùng thảm liệt. Dư chấn của vụ nổ hòa cùng hơi nóng hỏa độc hất văng hắn lăn vòng trên mặt đất, đập mạnh vai vào chân bệ đá trung tâm.
Ống chân trái của thiếu niên, nơi vừa dùng sức lực cuối cùng để đạp đất, đã hứng trọn luồng nhiệt lượng văng vãi. Lớp vải thô bọc ngoài bốc cháy phừng phừng, da thịt bên trong xèo xèo hóa đen, mùi khét lẹt xộc thẳng lên mũi. Đau đớn do bỏng rát lan tỏa khắp hệ thần kinh, nhưng hắn chỉ cắn nát môi dưới để giữ cho ý thức không chìm vào hôn mê. Toàn bộ tài sản, đan dược cứu mạng tích cóp bấy lâu nay cũng theo vụ nổ mà chính thức hóa thành tro bụi.
Giọng nói bên ngoài khe hở đã không còn sự tham lam bỡn cợt, thay vào đó là sát ý lạnh lẽo đến thấu xương. Tên tu sĩ Tôn gia rốt cuộc nhận ra bản thân đã mắc bẫy tâm lý của một kẻ Luyện Khí, liền dứt khoát vứt bỏ ý định đoạt bảo. Gã hiểu rõ cấm địa này có trận pháp bảo hộ đẳng cấp cao, nếu tiếp tục giằng co bằng thần thức qua khe hở hẹp, gã sẽ chịu thiệt thòi lớn trước địa lợi của đối phương.
Thay vì cố gắng tấn công vào trong, gã cắn răng phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sậm lên mặt chiếc chuông đồng rỉ sét đang kẹt giữa cửa. Tộc huy hình lá phong đỏ hút lấy huyết tinh, bỗng chốc tỏa ra ánh sáng chói lọi dị thường. Chiếc chuông đồng phát ra một tiếng ngân dài như nức nở, bề mặt rạn nứt càng thêm chằng chịt, dường như đã bị vắt kiệt luồng linh tính cuối cùng.
Bản thể của pháp khí này đột ngột phình to gấp ba lần, không còn đóng vai trò vật chèn cửa nữa mà trực tiếp biến thành một cái nắp phong ấn khổng lồ. Mặt chuông găm chặt vào hai mép đá, triệt để lấp kín khe hở duy nhất nối với thế giới bên ngoài. Không gian trong thạch thất nháy mắt chìm vào bóng tối u ám, chỉ còn lại ánh sáng lục nhạt nhấp nháy từ bệ đá trung tâm. Kẻ địch đã quyết định mượn đao giết người, dùng chuông đồng bịt kín đường lùi để chính Mộc Sát Trận băm vằn thiếu niên thành trăm mảnh.
Chiếc túi trữ vật bằng gấm xanh thêu chỉ bạc bay vút lên không trung. Nó vừa vặn chắn ngang quỹ đạo của đạo hỏa độc. Phốc một tiếng trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Hỏa diễm đỏ rực mang theo nhiệt độ vặn vẹo không khí nháy mắt thiêu thủng lớp cấm chế mỏng manh trên miệng túi. Hàng chục tấm bùa chú sơ cấp cùng vài lọ đan dược chữa thương đồng loạt trào ra ngoài. Mấy chục khối hạ phẩm linh thạch lơ lửng ngay giữa sát trận, tỏa ra vầng sáng nhạt.
Lâm Mặc căn chuẩn chính xác khoảnh khắc bùa chú bắt lửa này. Hắn mượn đà trượt trên mặt đất, vung tay trái ném ra nửa mảnh trận bàn vỡ nát. Mảnh gỗ đào mang theo chút linh lực tàn dư va mạnh vào đống linh thạch đang lơ lửng. Một vụ nổ linh khí dây chuyền lập tức bùng phát ngay phía trên đường vân cốt lõi của Mộc Sát Trận. Làn sóng xung kích đẩy văng vô số mảnh vụn pháp khí găm thẳng vào vách đá.
Ngũ hành vốn tương sinh tương khắc. Mộc khí nồng đậm trong thạch thất gặp phải hỏa độc của Tôn gia và linh khí bạo loạn liền như dầu hỏa ném vào đống lửa. Một cột lửa xanh pha lẫn sắc đỏ ầm ầm bốc lên. Đám cháy vô tình cắn nuốt toàn bộ số tài nguyên ít ỏi mà vị trưởng lão trẻ tuổi tích cóp bấy lâu. Mùi gỗ cháy khét lẹt xen lẫn hương đan dược lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Cột lửa này không hề lan về phía thiếu niên đang nằm rạp. Nó nương theo trận văn dưới bệ đá, cuồn cuộn thiêu đốt ngược lại cội nguồn của hệ thống phòng ngự. Trụ đồng rỉ sét rung lên bần bật. Những sợi xích đen ngòm bị nung đến mức đỏ rực, phát ra tiếng đứt gãy chát chúa. Sát ý hệ Mộc vốn đang khóa chặt Lâm Mặc lập tức bị ép chuyển hướng. Nó phải dồn toàn lực đối kháng với ngọn lửa ngoại lai nhằm tự bảo vệ bản thể.
"Tiểu súc sinh, ngươi dám mượn hỏa luyện trận!"
Bên ngoài khe cửa, giọng nói khàn đặc của tên tu sĩ Tôn gia rít lên đầy kinh nộ. Gã lập tức nhìn thấu mưu đồ dùng mỡ nó rán nó cực kỳ hiểm độc của đối phương. Nếu để Mộc Sát Trận hoàn toàn nổ tung, báu vật trên bệ đồng sẽ hóa thành tro bụi. Chính gã cũng có nguy cơ bị chôn vùi trong cấm địa sụp đổ.
Không chút do dự, lão quái vật vội vã cải biến ấn quyết trên tay. Gã quả quyết từ bỏ việc truy sát kẻ thù, biến chiêu ứng phó. Luồng thần thức Trúc Cơ kỳ vốn đang hóa chùy tấn công liền tản ra. Chúng nhanh chóng ngưng tụ thành một tấm lưới vô hình mang theo hàn băng chi khí ồ ạt phủ chụp xuống. Gã muốn dùng thần thức cưỡng ép phong tỏa linh mạch đang bạo loạn, giữ lại nguyên vẹn cơ quan trung tâm.
Tấm lưới thần thức lạnh lẽo ép xuống. Ngọn lửa dị sắc trong thạch thất lập tức bị đè nén, chỉ còn cao chừng nửa thước. Áp lực khổng lồ từ sự va chạm giữa tu vi Trúc Cơ và tàn trận giáng thẳng xuống mặt đất. Lâm Mặc dù đã cố gắng thu mình vẫn không thể tránh khỏi vạ lây từ luồng dư ba khủng khiếp này.
Một luồng nhiệt lãng xen lẫn hàn khí như lưỡi đao xẹt qua sườn phải của hắn. Miếng ngọc bội thanh tâm đeo trước ngực nứt toác rồi vỡ vụn thành bột phấn. Lực lượng cuồng bạo không đánh vào nội tạng, nhưng lại trực tiếp tước đoạt thính giác. Màng nhĩ tai phải của Lâm Mặc nổ tung trong im lặng, máu tươi rỉ ra ròng ròng, khiến một nửa thế giới của hắn rơi vào tĩnh mịch.
Chưa dừng lại ở đó, luồng khí tức kỳ dị lướt qua bả vai hắn. Lớp da thịt tại đó lập tức kết tinh thành những mảng tro xám trắng. Tảng thịt chết hoại bong tróc ra, để lộ đoạn xương quai xanh bị thiêu đốt đến mức rạn nứt. Mùi khét lẹt bốc lên xộc thẳng vào mũi. Cơn đau nhức xé rách thần kinh ập đến. Lâm Mặc cắn nát sứt môi dưới, tuyệt đối không rên rỉ nửa lời. Hắn biết cái giá tàn khốc này là hoàn toàn xứng đáng để đổi lấy một cơ hội sống sót.
Tấm lưới thần thức của kẻ địch tuy tạm thời áp chế được vụ nổ, nhưng lại tạo ra một lỗ hổng chí mạng. Chiếc chuông đồng rỉ sét chặn ngoài cửa đá mất đi sự duy trì linh lực của chủ nhân. Nó rốt cuộc không thể chịu nổi lực ép ngàn cân của hai phiến cửa cấm địa đang từ từ khép lại.
Keng một tiếng giòn giã vang lên. Mặt chuông nứt toác làm đôi, linh quang tắt ngấm. Từng mảnh pháp khí vỡ vụn rơi rụng lả tả xuống lớp bùn đất ẩm ướt. Cánh cửa đá ngàn cân mất đi vật cản, lập tức ầm ầm trượt trên đường ray với tốc độ kinh hồn, mang theo luồng gió bụi mù mịt cuốn tung những mảnh bùa chú tàn tạ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc khe hở chỉ còn hẹp bằng một đường chỉ, dị biến bất ngờ phát sinh. Một bàn tay gầy guộc phủ đầy vảy đỏ rực như dung nham đột ngột thò thẳng vào bên trong. Nhiệt độ xung quanh cánh cửa vọt lên cao, làm bốc hơi lớp sương mù còn sót lại.
Những chiếc móng tay sắc nhọn như cương đao ghim ngập vào phiến đá cứng rắn. Lực cọ xát tạo ra hàng loạt tia lửa chói mắt, ngạnh kháng lại cơ quan đóng kín. Lão quái vật Tôn gia đã quyết định thiêu đốt hai mươi năm thọ nguyên, kích phát bí thuật yêu hóa Hỏa Tích Dịch để dùng nhục thân cản cửa. Từ kẽ hở vỡ nát của phiến đá, từng giọt máu đen ngòm mang theo hơi nóng sùng sục nhỏ xuống nền gạch, rơi tí tách ngay sát bên khuôn mặt trắng bệch của thiếu niên.
Chiếc túi trữ vật bằng da thú bay vút lên không trung, vừa vặn chắn ngang quỹ đạo của đạo hỏa độc. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hỏa diễm cuồng bạo nháy mắt thiêu rụi lớp cấm chế mỏng manh trên miệng túi. Toàn bộ linh thạch, phù lục cấp thấp và những bình ngọc đựng đan dược vỡ tung, tạo thành một đám mây linh khí hỗn loạn sặc sỡ. Lâm Mặc nhắm chặt mắt, mặc kệ vài mảnh vụn sành sứ găm phập vào bả vai rỉ máu. Hắn không hề tiếc rẻ toàn bộ gia tài tích cóp mấy năm nay vừa hóa thành tro bụi, bởi đây là cái giá bắt buộc để đổi lấy một nhịp thở sinh tử.
Mượn lực cản sinh ra từ vụ nổ, thiếu niên lăn vòng trên nền gạch ướt, lao thẳng về phía trụ đồng rỉ sét đang tỏa ra sát ý hệ Mộc. Hắn vốn dĩ không định dùng chút sức tàn để phản công trực diện. Mục tiêu thực sự của Lâm Mặc là tiếp cận bệ đá, mượn nhờ những đường vân tàn khuyết của Mộc Sát Trận để thiết lập phòng tuyến cản bước kẻ thù.
Xuyên qua khe cửa hẹp, lão quái vật Tôn gia lập tức nhìn thấu ý đồ mượn trận cản địch của kẻ vãn bối. Lão hừ lạnh một tiếng, quả quyết thu hồi hỏa độc để tránh hỏa khí thiêu rụi bảo vật trên trụ đồng. Đổi lại chiến thuật, luồng thần thức Trúc Cơ kỳ khổng lồ hóa thành hàng trăm sợi tơ vô hình, luồn lách qua khe hở tràn vào thạch thất. Khí tức hàn băng từ thần thức nháy mắt đan thành một tấm lưới khổng lồ, mang theo uy áp nặng nề hung hăng ép xuống đỉnh đầu Lâm Mặc nhằm phong bế hoàn toàn hành động của hắn.
Áp lực từ cảnh giới chênh lệch khiến xương cốt toàn thân thiếu niên kêu răng rắc, hai chân như bị đóng đinh vào mặt đá. Không chút do dự, Lâm Mặc cắn nát chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm Tử Trúc Mộc Bài giấu sẵn trong tay áo. Hắn dùng chút pháp lực khô cạn cuối cùng bóp nát mộc bài, mượn mảnh gỗ vỡ cào rách lòng bàn tay. Một chưởng đẫm máu ấn mạnh xuống đường vân trận pháp mờ ảo ngay dưới chân trụ đồng.
Trận pháp cổ xưa nhận được khí tức đồng nguyên hệ Mộc từ mộc bài và tinh huyết lập tức bạo phát u quang chói mắt. Một bức tường dây leo gai góc ngưng tụ từ linh khí mọc lên từ hư không, đan chéo vào nhau tạm thời cản lại tấm lưới thần thức của kẻ địch. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc Luyện Khí kỳ cưỡng ép khởi động sát trận vô cùng thảm liệt. Mạch máu dọc cánh tay phải của Lâm Mặc nháy mắt chuyển sang màu xanh lục sậm, lan nhanh như nọc độc.
Lớp da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay của hắn nhanh chóng khô xốp lại, bong tróc ra từng mảng vỏ cây sần sùi. Hiện tượng hóa mộc diễn ra cực nhanh, tàn nhẫn cắn nuốt sinh cơ trong huyết nhục để bù đắp năng lượng duy trì trận pháp. Cánh tay này hoàn toàn tê liệt, mất đi cảm giác đau đớn, chỉ còn lại sự cứng nhắc lạnh lẽo của một khúc gỗ mục.
Cùng lúc đó, chiếc chuông đồng rỉ sét kẹt giữa khe cửa rốt cuộc cạn kiệt linh tính. Dưới lực ép kinh người của cơ quan thạch thất, pháp khí mang tộc huy Tôn gia vỡ vụn thành vô số mảnh kim loại ảm đạm. Hai phiến cửa đá ầm ầm khép lại, triệt để cắt đứt liên hệ giữa cấm địa và thế giới bên ngoài. Lão quái vật Tôn gia chỉ kịp gào lên một tiếng thê lương đầy phẫn nộ khi một phần thần thức của lão bị cánh cửa đá cường ngạnh chém đứt phăng.
Thạch thất chìm vào không gian kín mít, chỉ còn lại ánh sáng lục nhạt lập lòe từ trụ đồng. Lâm Mặc loạng choạng lùi lại sát vách tường, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đã biến thành mộc tủy. Nguy cơ trực diện từ tu sĩ Trúc Cơ tạm thời bị ngăn cách, nhưng dị biến mới lại lập tức giáng xuống. Sợi thần thức bị chặt đứt của kẻ địch không hề tan biến, mà vặn vẹo rít gào, thô bạo dung nhập vào đám khói sương hệ Mộc giữa phòng.
Chúng điên cuồng ngưng tụ lại thành một huyết ảnh mờ ảo mang hình dáng ác quỷ, vươn móng vuốt đỏ ngòm lao thẳng về phía trung tâm tế đàn. Ngay tại vị trí đó, lớp xích sắt cuối cùng trên trụ đồng vừa đứt phăng, để lộ ra một rễ trúc đen ngòm tàn tạ. Mầm rễ khô héo ấy bỗng nhiên co giật nhẹ, tỏa ra một cỗ hấp lực đáng sợ, thoi thóp khát khao cắn nuốt mọi luồng linh khí và máu tươi đang hiện diện trong không gian khép kín này.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.