Chương 141: Linh Mạch Đổi Dòng
Đăng: 24/07/2026 08:11
3,853 từ
1 lượt đọc
Ấn ký này không chỉ tỏa nhiệt mà còn vươn ra những sợi chỉ đen li ti. Chúng cắm sâu vào tầng biểu bì tựa như rễ cây hút nước, không ngừng ngọ nguậy. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, lập tức vận chuyển chút Mộc linh lực ít ỏi còn sót lại bao bọc lấy cánh tay phải.
Lục quang vừa chạm vào hắc khí liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, tựa như nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi. Linh lực của hắn bị cắn nuốt sạch sẽ chỉ trong nửa nhịp thở. Đổi lại, hắn chỉ làm tốc độ lan tràn của ấn ký chậm đi một chút, bề mặt da nổi lên những đường gân xanh rờn.
Cùng lúc đó, lớp đất đá bốc khói dưới đáy hố sâu bỗng rùng mình chuyển động. Tàn dư linh khí bạo loạn không tiêu tán mà tụ tập lại. Chúng quyện cùng oán khí dưới lòng đất nặn thành một đầu Địa Mạch Tà Linh mang hình dáng mãng xà bùn lầy.
Đôi mắt đỏ ngòm của con quái vật khóa chặt vào hình xăm lá trúc trên tay Lâm Mặc. Hàm răng lởm chởm đá vụn cọ xát vào nhau phát ra tiếng rít xé gió. Hắn hiểu rõ thứ này bị nguyền rủa hấp dẫn, muốn đoạt lấy cỗ thân thể hắn làm vật chứa để thoát vây.
Không thể lùi lại vì phía sau là vách đá dốc đứng trơn tuột. Lâm Mặc híp mắt, tay trái cấp tốc rút ra ba tấm Hỏa Cầu Phù ném thẳng về phía trước. Ba quả cầu lửa nổ tung giữa không trung.
Khí lãng không nhằm vào con tà linh mà đập thẳng xuống vũng nước đọng dưới đáy hố. Một bức màn hơi nước pha lẫn khói bụi dày đặc bốc lên, che khuất tầm nhìn. Lợi dụng khoảnh khắc đó, Lâm Mặc không lùi mà tiến, thân hình nghiêng đi lách qua mép hố.
Hắn cố tình đạp mạnh bước chân, dồn trọng lượng lên một vệt trận văn tàn khuyết đang lấp lóe ánh sáng xanh nhạt. Đây là tàn trận Dẫn Linh bị nứt vỡ sau vụ nổ lúc trước, linh khí bên trong vẫn còn đang lưu chuyển hỗn loạn.
Nam tử muốn tạo ra ảo giác bản thân đang kiệt sức vấp ngã. Thông qua đó, hắn dụ con mãng xà lao qua khu vực này, mượn nhờ lực lượng phản phệ cuồng bạo của trận pháp để nghiền nát thân thể nó.
Nhưng Địa Mạch Tà Linh vốn sinh ra từ linh mạch nơi đây, độ mẫn cảm với trận văn vượt xa tu sĩ nhân loại. Nó lập tức nhận ra luồng sát cơ ngầm giấu dưới bước chân loạng choạng kia.
Con quái vật đột ngột khựng lại giữa không trung. Thân hình nó vặn vẹo thu nhỏ lại, dứt khoát từ bỏ ý định vồ lấy con mồi. Thay vì công kích trực diện, lớp bùn lầy trên người nó tan chảy, hòa thẳng vào nền đất đá.
Nó mượn đường hầm tự nhiên để vòng ra sau lưng đối thủ. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Lâm Mặc rung chuyển kịch liệt. Ba gốc thạch nhũ nhọn hoắt mang theo kịch độc phá đất đâm ngược lên.
Đòn đánh lén này phong tỏa hoàn toàn đường lui, ép hắn phải tự mình nhảy vào giữa vùng trận văn nứt nẻ. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn, biết rõ đối phương muốn gậy ông đập lưng ông.
Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Thổ Độn Phù cấp thấp. Tờ giấy vàng đã sứt mẻ góc cạnh từ trận chiến trước. Thay vì dán lên người để phòng ngự, hắn ngưng tụ một tia thần thức sắc bén như đao.
Tia thần thức trực tiếp cạo đi một góc của phù văn nguyên bản, đồng thời khắc thêm một đạo nghịch chú. Linh lực cuộn trào theo chiều ngược lại, triệt để đảo lộn thuộc tính của Thổ Độn Phù.
Tờ bùa biến thành một vòng xoáy cưỡng ép rút cạn địa khí trong phạm vi ba trượng. Hắn ném thẳng vật cầm trong tay xuống ngay dưới chân mình, đúng nơi ba gốc thạch nhũ vừa trồi lên.
"Bạo!" Tiếng quát khẽ của hắn chìm trong âm thanh nổ đinh tai nhức óc. Tấm Thổ Độn Phù vỡ nát, tạo ra một vùng chân không linh lực hệ Thổ khổng lồ.
Lực hút triệt để cắt đứt liên kết giữa tà linh và địa mạch cấm địa. Bản thể con mãng xà bùn lầy đang nấp dưới lòng đất bị ép văng ra ngoài. Thân hình nó nứt toác thành hàng trăm mảnh vì mất đi nguồn linh khí chống đỡ.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép sửa đổi phù văn khiến Lâm Mặc lảo đảo lùi lại. Một cơn đau nhói như dùi cui nện thẳng vào nê hoàn cung, làm vỡ nát vài tia thần niệm mỏng manh.
Tầm nhìn bên mắt trái của hắn lập tức tối sầm, chỉ còn lại một màu đen đặc. Thần hồn chấn động làm hắn hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận không gian ở nửa bên trái cơ thể, thính giác tai trái cũng ù đi từng cơn.
Con tà linh giãy giụa thêm vài nhịp trên mặt đất khô khốc rồi tan rã hoàn toàn. Giữa đống tàn tích rụng lả tả mang theo mùi tanh tưởi, một viên tinh thạch màu vàng sậm to bằng quả tùng rơi lăn lóc.
Viên Tà Thổ Tinh này không ngừng tỏa ra từng đợt sóng ngầm u ám. Nhịp điệu đập của nó lại hoàn toàn đồng bộ với nhịp phát sáng của ấn ký đen trên mu bàn tay hắn.
Lâm Mặc nhíu mày, dùng mũi kiếm gãy khều viên tinh thạch lại gần. Thần sắc hắn triệt để trầm xuống, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn. Hắn nhận ra bản thân dường như không chỉ trúng chú thuật thông thường.
Hình xăm lá trúc này còn đang biến hắn thành một cái bia ngắm sống. Nó liên tục phát tín hiệu gọi mời toàn bộ những thứ ô uế đang ngủ say dưới tầng sâu của cấm địa tìm đến cắn xé.
Ngay khoảnh khắc ba mũi thạch nhũ mang theo kịch độc sượt qua tử huyệt, Lâm Mặc cắn răng dậm mạnh gót chân trái xuống nền đá. Hắn không dùng chút linh lực ít ỏi còn sót lại để né tránh, mà dồn toàn bộ vào tấm Thanh Mộc Thuẫn giấu sẵn trong tay áo. Mặt khiên gỗ xanh nứt nẻ bùng lên một tầng mộc khí nhạt nhòa, trực tiếp ép xuống ba mũi nhọn đang vươn lên từ lòng đất. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, mộc khí lập tức bị độc chất ăn mòn, xì ra những luồng khói xám xịt mang mùi tanh tưởi. Tấm pháp khí phòng ngự duy nhất của hắn vỡ vụn thành vô số mảnh gỗ vụn, nhưng cũng thành công tạo ra một lực đẩy ngược. Lợi dụng khoảnh khắc đó, thân hình nam tử lướt lùi về phía sau nửa trượng, mũi chân vừa vặn đạp lên một giao điểm của tàn trận Dẫn Linh đang thoi thóp sáng.
Địa Mạch Tà Linh gầm lên một tiếng trầm đục vang vọng cả hang sâu. Nó sở hữu linh trí không hề thấp, lập tức nhận ra tấm khiên chỉ là mồi nhử để con mồi kéo giãn khoảng cách an toàn. Nhận thấy đòn đánh lén thất bại, con quái vật không tiếp tục trồi lên cắn xé mà dứt khoát thay đổi chiến thuật. Toàn bộ thân hình mãng xà bằng bùn lầy của nó tan chảy, dung nhập hoàn toàn vào vũng nước đọng dưới đáy hố. Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bỗng nhiên mềm nhũn ra tựa như đầm lầy vạn năm, tỏa ra luồng hấp lực khổng lồ. Nó chuyển từ công kích trực diện sang phong tỏa không gian, muốn dùng bùn đất vùi lấp cử động, mượn sức nặng của địa mạch để chôn sống kẻ thù.
Cảm nhận bắp chân đã lún sâu đến đầu gối, từng luồng âm khí lạnh lẽo men theo da thịt tước đoạt nhiệt độ cơ thể, Lâm Mặc biết mình không thể chần chừ thêm.
Đã thích chơi đùa với địa mạch, ta cho ngươi nếm thử mùi vị mộc khí cắn nuốt.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tay trái hắn lật nhanh vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một hạt giống Tử Trúc đã héo úa cong queo. Đây là phế phẩm sinh ra trong lúc hắn lai tạo linh dược, bên trong phong ấn một tia Mộc Bản Nguyên cực kỳ cuồng bạo chưa được dung hòa. Không chút do dự, hắn dùng ngón cái bấm nát hạt giống, bôi thứ dịch nhầy màu lục thẫm lên mũi một thanh đoản kiếm rỉ sét. Ánh mắt nam tử lóe lên vẻ tàn nhẫn, cắm phập lưỡi kiếm mang mộc khí cuồng bạo thẳng xuống vùng bùn lầy đang sủi bọt dưới chân.
Mộc khí bạo động vừa chạm vào linh mạch hệ thổ liền sinh ra phản ứng tương khắc quy mô lớn. Đầm lầy vốn đang dính chặt lấy chân hắn bỗng nhiên sục sôi dữ dội, từng bọt khí khổng lồ nổ tung mang theo mùi hôi thối của xác khô. Trận văn Dẫn Linh xung quanh bị luồng Mộc khí xé rách mượn đường, tạo thành một vòng xoáy linh lực đảo ngược hút cạn toàn bộ hơi nước trong bùn. Địa Mạch Tà Linh phát ra tiếng rít chói tai khi môi trường sinh tồn của nó bị ép khô thành những mảng đất nứt nẻ. Thân hình khổng lồ bằng đất đá bị đẩy bật lên khỏi mặt đất, vặn vẹo vỡ vụn giữa không trung vì mất đi sự liên kết của thủy khí.
Thế nhưng, việc cưỡng ép phá vỡ cục diện bằng Mộc Bản Nguyên cuồng bạo cũng đòi hỏi một cái giá cực kỳ thê thảm. Luồng linh khí bạo loạn dội ngược lên cánh tay phải đang cầm kiếm của Lâm Mặc, trực tiếp kích động ấn ký chiếc lá đen tuyền. Hắc khí trên mu bàn tay hắn điên cuồng cắn nuốt độc tính từ thạch nhũ bay lơ lửng trong không khí, sinh ra một loại biến dị quỷ dị. Toàn bộ lớp da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay phải của hắn tức khắc hóa thành màu xám trắng khô khốc, các khớp xương cứng đơ lại như vỏ cây chết. Xúc giác hoàn toàn bị tước đoạt, thanh đoản kiếm rơi tuột khỏi những ngón tay tê liệt, rớt loảng xoảng xuống nền đá nứt nẻ.
Lâm Mặc cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng kìm nén sự uất ức khi mất đi quyền kiểm soát toàn bộ cánh tay phải. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào khối đất đá đang rụng lả tả của con Tà Linh giữa không trung. Khi lớp vỏ ngụy trang bằng bùn lầy bên ngoài vỡ vụn hoàn toàn, thứ cốt lõi điều khiển con quái vật cuối cùng cũng phơi bày. Đó không phải là yêu đan hay tinh phách tự nhiên thai nghén từ linh mạch như trong điển tịch ghi chép. Lơ lửng giữa những mảnh vụn đất đá là một nửa chiếc la bàn bằng đồng thau bám đầy rỉ sét, bề mặt còn vương lại những sợi tơ máu đỏ sậm.
Vật chứng này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của hắn, xua tan đi sự mơ hồ. Trên mặt la bàn đồng thau khắc chìm một đồ đằng hình con mãng xà quấn quanh thanh huyết kiếm, chính là gia huy đặc trưng của Tôn gia. Hóa ra sự bạo loạn của linh mạch dưới cội Tử Trúc không phải do thiên tai tuế nguyệt, mà có kẻ đã âm thầm chôn xuống tà trận để rút cạn căn cơ Lâm gia. Chưa kịp để hắn tính toán bước tiếp theo, nửa chiếc la bàn đồng thau bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra một luồng hồng quang chói mắt. Một vệt thần thức tàn lưu từ bên trong la bàn thoát ra, ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của một lão giả đang lạnh lùng khóa chặt sát cơ lên người hắn.
tiếp, nó cắm phập chiếc đầu lởm chởm đá vụn xuống vũng nước đọng ngay dưới chân Lâm Mặc. Bùn đất xung quanh lập tức sôi sục, lan rộng ra tạo thành một bãi lầy nhão nhoét mang theo tử khí nồng nặc. Tà Linh đã từ bỏ việc tấn công chớp nhoáng, chuyển sang mượn lực lượng địa mạch để dung hợp với tàn trận Dẫn Linh. Nó ép các đường vân nứt vỡ trên nền đá quay ngược chiều, biến trận pháp tụ khí thành một cái bẫy nuốt chửng vạn vật. Bãi lầy dưới chân Lâm Mặc đột ngột sụt lún, kéo tuột hai chân hắn chìm sâu đến tận đầu gối chỉ trong một cái chớp mắt.
Vòng xoáy xoay chuyển ngày một nhanh, sinh ra một cỗ hấp lực khổng lồ tàn phá mọi thứ trên bề mặt. Lớp linh quang hộ thể mỏng manh từ Thanh Mộc Thuẫn trên người nam tử phát ra tiếng rạn nứt chát chúa rồi vỡ vụn thành từng đốm sáng xanh. Thần thức của hắn cảm nhận rõ ràng con mãng xà đang cuộn tròn ngay dưới lớp bùn, chực chờ kéo hắn xuống bồi táng cùng địa mạch. Nếu lúc này cưỡng ép dùng man lực rút chân lên, xương cốt chắc chắn sẽ bị lực lượng vặn xoắn của trận pháp nghiền nát.
Lâm Mặc gắt gao cắn môi, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán lạnh lẽo.
Muốn nuốt ta, để xem khẩu vị của ngươi lớn đến đâu.
Thay vì vùng vẫy thoát ra, hắn buông thõng hai tay, triệt để thu liễm toàn bộ linh lực đang bạo động trong kinh mạch. Nam tử chủ động mở ra huyệt đạo ở lòng bàn chân, tạo ra sơ hở chí mạng mặc cho sát khí âm hàn của Tà Linh rình rập. Con quái vật có linh trí không thấp, thấy con mồi nhượng bộ liền hả hê há cái miệng rộng hoác bằng bùn lầy chực cắn nát hai chân hắn. Ngay trong khoảnh khắc cái miệng bùn kia há ra hít vào, Lâm Mặc đột ngột lật tay phải.
Hắn dồn ép ấn ký lá trúc, cưỡng ép một luồng hắc khí mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên cuồng bạo truyền thẳng xuống lòng đất. Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng mà hắn đã tính toán từ trước. Hắc khí vừa chạm vào bùn lầy liền sinh ra phản ứng va chạm kịch liệt với Thổ linh khí của đầm lầy. Mộc vốn khắc Thổ, nay lại được bổ sung thêm sự cuồng bạo của tàn dư Bản Nguyên, lập tức biến vũng bùn thành một vạc dầu sôi sùng sục.
Những bọt khí khổng lồ vỡ tung, tỏa ra mùi tanh hôi rượi, cưỡng ép phá nát kết cấu trận văn Dẫn Linh đang đảo chiều. Lực hút từ vòng xoáy nháy mắt khựng lại, đứt gãy hoàn toàn sự liên kết với địa mạch và sinh ra một luồng linh khí phản chấn đẩy ngược lên trên. Mượn đúng nhịp linh khí trào dâng này, Lâm Mặc gồng mình nhổ bật hai chân khỏi vũng lầy sền sệt.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc dùng thân thể làm điểm trung chuyển linh lực va chạm hoàn toàn không rẻ. Đôi Trúc Diệp Ngoa, kiện hạ phẩm pháp khí phòng ngự hắn luôn mang theo, đã bị Thổ khí cắn xé tấc tắc, nát vụn thành từng mảnh vải rách rưới. Tồi tệ hơn, Thổ độc từ bãi lầy đã kịp ngấm vào da thịt từ bắp chân trở xuống, khiến hai chân hắn xám ngoét lại và dần xuất hiện dấu hiệu thạch hóa. Mỗi bước di chuyển giờ đây đều nặng như đeo chì, tước đoạt hoàn toàn khả năng linh hoạt của hắn.
Ở phía dưới hố sâu, chiêu trò dung hợp địa mạch bị phá vỡ thô bạo khiến Tà Linh chịu tổn thương căn cơ trầm trọng. Thân hình mãng xà của nó bị lực phản chấn ép văng khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trong trạng thái vặn vẹo cực kỳ thống khổ. Những mảng bùn đất ngụy trang trên người nó bong tróc lả tả, rơi rụng xuống nền đá vang lên những tiếng xèo xèo. Lớp phòng ngự bên ngoài tan biến, để lộ ra một viên tinh hạch màu xám đục to bằng quả trứng ngỗng đang đập liên hồi ở vị trí thất tấc.
Biết bản thân đã mất đi lợi thế địa hình, con quái vật phát ra một tiếng rít
Con mãng xà bùn lầy không hề mắc mưu. Đôi mắt đỏ ngòm của nó lóe lên sự xảo quyệt, lập tức uốn éo phần đuôi quất mạnh vào tảng đá ngầm lồi lên bên cạnh vũng nước. Lực đạo này nện thẳng xuống điểm mắt trận yếu nhất của tàn trận Dẫn Linh. Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên khô khốc. Những luồng linh khí bạo loạn kìm nén dưới nền đất nháy mắt mất đi sự trói buộc, hóa thành một cột sáng màu xanh lam pha lẫn tử khí xé toạc mặt đất. Hàng ngàn mảnh trận văn vụn vỡ mang theo sát thương tàn khốc bắn ngược lên, trùm kín toàn bộ không gian né tránh của thanh niên.
Lâm Mặc không chút hoảng loạn, bàn tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật. Ba tấm Thổ Tường Phù bay vút ra, nhưng hắn tuyệt nhiên không kích hoạt chúng thành lá chắn trước mặt. Đầu ngón tay điểm nhẹ, truyền vào một tia thần thức, ba lá bùa dán chặt lên vách hố phía sau lưng, lập tức ngưng tụ thành một gờ đất nhô ra. Mượn lực bạo phát từ cột sáng, thân hình hắn chủ động bật ngửa về phía sau, lưng đập mạnh vào gờ đất. Lực phản chấn chát chúa giúp hắn trượt ngang qua mép hố, thành công thoát khỏi vùng trung tâm vụ nổ trong đường tơ kẽ tóc.
Con quái vật rít lên đầy phẫn nộ khi nhận ra con mồi đã tẩu thoát. Nhận thấy công kích vật lý không hiệu quả, nó lập tức thay đổi chiến thuật. Cái miệng lởm chởm đá vụn há rộng, phun ra một đám mây khói đen đặc quánh mang theo hàn khí âm lãnh. Đám khói này không đuổi theo Lâm Mặc mà nhanh chóng lan tỏa, bao phủ lấy toàn bộ mảng trận văn tàn khuyết còn lại dưới đáy hố. Tà linh muốn dùng oán khí ăn mòn hoàn toàn rễ trận, triệt tiêu mọi khả năng mượn lực linh mạch của đối thủ, biến nơi này thành một lồng giam tử địa.
Cảm nhận linh khí xung quanh đang khô kiệt, sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống. Ấn ký lá trúc trên mu bàn tay phải càng lúc càng rát buốt, những sợi chỉ đen đã đâm xuyên qua lớp cơ bắp, ép thẳng vào huyết mạch. Dùng oán khí đoạn tuyệt địa mạch sao? Súc sinh này quá coi thường cội nguồn của Tử Trúc rồi. Tay trái hắn lật lọng, lấy ra một chiếc trâm gỗ xỉn màu. Đây là pháp khí thu được từ di vật của vị trưởng lão đời trước, bên trong lõi phong ấn một giọt Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ tinh thuần.
Hắn vung tay ném chiếc trâm gỗ về phía đám khói đen. Con mãng xà tưởng đây là đòn công kích, vội vã điều động bùn lầy tạo thành một tấm thuẫn chắn ngang. Thế nhưng, ngay khi trâm gỗ vừa chạm vào lớp bùn, Lâm Mặc lạnh lùng cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết dung nhập vào pháp quyết. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân trâm vỡ nát, giải phóng giọt Mộc Bản Nguyên màu lục sẫm bay thẳng vào trung tâm tàn trận Dẫn Linh đang thoi thóp dưới lớp tà khí.
Linh lực Mộc hệ thuần khiết vừa tiếp xúc với điểm trận nhãn liền tạo ra dị biến kinh người. Những bóng mờ rễ trúc khổng lồ mang theo sinh cơ bừng bừng từ dưới lòng đất điên cuồng trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới giam cầm. Lưới rễ trúc đâm thủng lớp khói đen, ghim chặt thân hình bùn lầy của con quái vật xuống nền đá. Từng luồng oán khí trên người nó bị trận pháp cưỡng chế rút cạn, hóa thành tiếng xèo xèo chói tai bốc hơi vào không trung.
Để duy trì sức mạnh cho đòn phản công này, Lâm Mặc phải gánh chịu một cái giá vô cùng khắc nghiệt. Việc ép thần thức điều khiển Mộc Bản Nguyên dung hợp với tàn trận đã làm cạn kiệt hoàn toàn linh lực trong đan điền. Chân khí cắn trả khiến ba đường kinh mạch ở cánh tay trái nổ tung, máu tươi đầm đìa. Hắn lảo đảo lùi lại, hộc ra một ngụm máu đen ngòm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đồng thời, chiếc nhẫn trữ vật bằng ngọc bích trên ngón tay cũng nứt toác ra một đường dài, không gian bên trong chấn động kịch liệt.
Dưới sức ép của lưới rễ trúc, con mãng xà giãy giụa thêm vài nhịp rồi hoàn toàn sụp đổ, tan biến thành một vũng nước đục ngầu. Nằm chỏng chơ giữa vũng nước là một khối tinh thể hình lăng trụ màu xám tro, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Tuy nhiên, khi nam tử còn chưa kịp tiến lại gần, khối tinh thể bỗng nhiên xuất hiện vô số vết nứt. Một luồng sương mù màu máu từ bên trong xé gió thoát ra, lao thẳng vào không trung rồi cắm phập vào hình xăm trên tay phải hắn.
Ấn ký đen tuyền vừa hấp thụ luồng sương máu liền biến đổi thành màu đỏ tươi quỷ dị, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực như bàn ủi nung. Từ sâu trong đáy vực đen ngòm dưới lớp đất đá, một tiếng chuông đồng rỉ sét đột ngột vang lên chậm rãi, mang theo âm ba chấn động cả màng nhĩ. Cùng với âm thanh đó, vệt sáng đỏ trên tay Lâm Mặc nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ. Mũi nhọn của chiếc lá trúc từ từ xoay chuyển, chỉ thẳng về phía bóng tối sâu thẳm nơi tiếng chuông phát ra.
Lục quang vừa chạm vào hắc khí liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, tựa như nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi. Linh lực của hắn bị cắn nuốt sạch sẽ chỉ trong nửa nhịp thở. Đổi lại, hắn chỉ làm tốc độ lan tràn của ấn ký chậm đi một chút, bề mặt da nổi lên những đường gân xanh rờn.
Cùng lúc đó, lớp đất đá bốc khói dưới đáy hố sâu bỗng rùng mình chuyển động. Tàn dư linh khí bạo loạn không tiêu tán mà tụ tập lại. Chúng quyện cùng oán khí dưới lòng đất nặn thành một đầu Địa Mạch Tà Linh mang hình dáng mãng xà bùn lầy.
Đôi mắt đỏ ngòm của con quái vật khóa chặt vào hình xăm lá trúc trên tay Lâm Mặc. Hàm răng lởm chởm đá vụn cọ xát vào nhau phát ra tiếng rít xé gió. Hắn hiểu rõ thứ này bị nguyền rủa hấp dẫn, muốn đoạt lấy cỗ thân thể hắn làm vật chứa để thoát vây.
Không thể lùi lại vì phía sau là vách đá dốc đứng trơn tuột. Lâm Mặc híp mắt, tay trái cấp tốc rút ra ba tấm Hỏa Cầu Phù ném thẳng về phía trước. Ba quả cầu lửa nổ tung giữa không trung.
Khí lãng không nhằm vào con tà linh mà đập thẳng xuống vũng nước đọng dưới đáy hố. Một bức màn hơi nước pha lẫn khói bụi dày đặc bốc lên, che khuất tầm nhìn. Lợi dụng khoảnh khắc đó, Lâm Mặc không lùi mà tiến, thân hình nghiêng đi lách qua mép hố.
Hắn cố tình đạp mạnh bước chân, dồn trọng lượng lên một vệt trận văn tàn khuyết đang lấp lóe ánh sáng xanh nhạt. Đây là tàn trận Dẫn Linh bị nứt vỡ sau vụ nổ lúc trước, linh khí bên trong vẫn còn đang lưu chuyển hỗn loạn.
Nam tử muốn tạo ra ảo giác bản thân đang kiệt sức vấp ngã. Thông qua đó, hắn dụ con mãng xà lao qua khu vực này, mượn nhờ lực lượng phản phệ cuồng bạo của trận pháp để nghiền nát thân thể nó.
Nhưng Địa Mạch Tà Linh vốn sinh ra từ linh mạch nơi đây, độ mẫn cảm với trận văn vượt xa tu sĩ nhân loại. Nó lập tức nhận ra luồng sát cơ ngầm giấu dưới bước chân loạng choạng kia.
Con quái vật đột ngột khựng lại giữa không trung. Thân hình nó vặn vẹo thu nhỏ lại, dứt khoát từ bỏ ý định vồ lấy con mồi. Thay vì công kích trực diện, lớp bùn lầy trên người nó tan chảy, hòa thẳng vào nền đất đá.
Nó mượn đường hầm tự nhiên để vòng ra sau lưng đối thủ. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân Lâm Mặc rung chuyển kịch liệt. Ba gốc thạch nhũ nhọn hoắt mang theo kịch độc phá đất đâm ngược lên.
Đòn đánh lén này phong tỏa hoàn toàn đường lui, ép hắn phải tự mình nhảy vào giữa vùng trận văn nứt nẻ. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên vẻ tàn nhẫn, biết rõ đối phương muốn gậy ông đập lưng ông.
Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Thổ Độn Phù cấp thấp. Tờ giấy vàng đã sứt mẻ góc cạnh từ trận chiến trước. Thay vì dán lên người để phòng ngự, hắn ngưng tụ một tia thần thức sắc bén như đao.
Tia thần thức trực tiếp cạo đi một góc của phù văn nguyên bản, đồng thời khắc thêm một đạo nghịch chú. Linh lực cuộn trào theo chiều ngược lại, triệt để đảo lộn thuộc tính của Thổ Độn Phù.
Tờ bùa biến thành một vòng xoáy cưỡng ép rút cạn địa khí trong phạm vi ba trượng. Hắn ném thẳng vật cầm trong tay xuống ngay dưới chân mình, đúng nơi ba gốc thạch nhũ vừa trồi lên.
"Bạo!" Tiếng quát khẽ của hắn chìm trong âm thanh nổ đinh tai nhức óc. Tấm Thổ Độn Phù vỡ nát, tạo ra một vùng chân không linh lực hệ Thổ khổng lồ.
Lực hút triệt để cắt đứt liên kết giữa tà linh và địa mạch cấm địa. Bản thể con mãng xà bùn lầy đang nấp dưới lòng đất bị ép văng ra ngoài. Thân hình nó nứt toác thành hàng trăm mảnh vì mất đi nguồn linh khí chống đỡ.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép sửa đổi phù văn khiến Lâm Mặc lảo đảo lùi lại. Một cơn đau nhói như dùi cui nện thẳng vào nê hoàn cung, làm vỡ nát vài tia thần niệm mỏng manh.
Tầm nhìn bên mắt trái của hắn lập tức tối sầm, chỉ còn lại một màu đen đặc. Thần hồn chấn động làm hắn hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận không gian ở nửa bên trái cơ thể, thính giác tai trái cũng ù đi từng cơn.
Con tà linh giãy giụa thêm vài nhịp trên mặt đất khô khốc rồi tan rã hoàn toàn. Giữa đống tàn tích rụng lả tả mang theo mùi tanh tưởi, một viên tinh thạch màu vàng sậm to bằng quả tùng rơi lăn lóc.
Viên Tà Thổ Tinh này không ngừng tỏa ra từng đợt sóng ngầm u ám. Nhịp điệu đập của nó lại hoàn toàn đồng bộ với nhịp phát sáng của ấn ký đen trên mu bàn tay hắn.
Lâm Mặc nhíu mày, dùng mũi kiếm gãy khều viên tinh thạch lại gần. Thần sắc hắn triệt để trầm xuống, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn. Hắn nhận ra bản thân dường như không chỉ trúng chú thuật thông thường.
Hình xăm lá trúc này còn đang biến hắn thành một cái bia ngắm sống. Nó liên tục phát tín hiệu gọi mời toàn bộ những thứ ô uế đang ngủ say dưới tầng sâu của cấm địa tìm đến cắn xé.
Ngay khoảnh khắc ba mũi thạch nhũ mang theo kịch độc sượt qua tử huyệt, Lâm Mặc cắn răng dậm mạnh gót chân trái xuống nền đá. Hắn không dùng chút linh lực ít ỏi còn sót lại để né tránh, mà dồn toàn bộ vào tấm Thanh Mộc Thuẫn giấu sẵn trong tay áo. Mặt khiên gỗ xanh nứt nẻ bùng lên một tầng mộc khí nhạt nhòa, trực tiếp ép xuống ba mũi nhọn đang vươn lên từ lòng đất. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, mộc khí lập tức bị độc chất ăn mòn, xì ra những luồng khói xám xịt mang mùi tanh tưởi. Tấm pháp khí phòng ngự duy nhất của hắn vỡ vụn thành vô số mảnh gỗ vụn, nhưng cũng thành công tạo ra một lực đẩy ngược. Lợi dụng khoảnh khắc đó, thân hình nam tử lướt lùi về phía sau nửa trượng, mũi chân vừa vặn đạp lên một giao điểm của tàn trận Dẫn Linh đang thoi thóp sáng.
Địa Mạch Tà Linh gầm lên một tiếng trầm đục vang vọng cả hang sâu. Nó sở hữu linh trí không hề thấp, lập tức nhận ra tấm khiên chỉ là mồi nhử để con mồi kéo giãn khoảng cách an toàn. Nhận thấy đòn đánh lén thất bại, con quái vật không tiếp tục trồi lên cắn xé mà dứt khoát thay đổi chiến thuật. Toàn bộ thân hình mãng xà bằng bùn lầy của nó tan chảy, dung nhập hoàn toàn vào vũng nước đọng dưới đáy hố. Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bỗng nhiên mềm nhũn ra tựa như đầm lầy vạn năm, tỏa ra luồng hấp lực khổng lồ. Nó chuyển từ công kích trực diện sang phong tỏa không gian, muốn dùng bùn đất vùi lấp cử động, mượn sức nặng của địa mạch để chôn sống kẻ thù.
Cảm nhận bắp chân đã lún sâu đến đầu gối, từng luồng âm khí lạnh lẽo men theo da thịt tước đoạt nhiệt độ cơ thể, Lâm Mặc biết mình không thể chần chừ thêm.
Đã thích chơi đùa với địa mạch, ta cho ngươi nếm thử mùi vị mộc khí cắn nuốt.
Ý nghĩ vừa lóe lên, tay trái hắn lật nhanh vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một hạt giống Tử Trúc đã héo úa cong queo. Đây là phế phẩm sinh ra trong lúc hắn lai tạo linh dược, bên trong phong ấn một tia Mộc Bản Nguyên cực kỳ cuồng bạo chưa được dung hòa. Không chút do dự, hắn dùng ngón cái bấm nát hạt giống, bôi thứ dịch nhầy màu lục thẫm lên mũi một thanh đoản kiếm rỉ sét. Ánh mắt nam tử lóe lên vẻ tàn nhẫn, cắm phập lưỡi kiếm mang mộc khí cuồng bạo thẳng xuống vùng bùn lầy đang sủi bọt dưới chân.
Mộc khí bạo động vừa chạm vào linh mạch hệ thổ liền sinh ra phản ứng tương khắc quy mô lớn. Đầm lầy vốn đang dính chặt lấy chân hắn bỗng nhiên sục sôi dữ dội, từng bọt khí khổng lồ nổ tung mang theo mùi hôi thối của xác khô. Trận văn Dẫn Linh xung quanh bị luồng Mộc khí xé rách mượn đường, tạo thành một vòng xoáy linh lực đảo ngược hút cạn toàn bộ hơi nước trong bùn. Địa Mạch Tà Linh phát ra tiếng rít chói tai khi môi trường sinh tồn của nó bị ép khô thành những mảng đất nứt nẻ. Thân hình khổng lồ bằng đất đá bị đẩy bật lên khỏi mặt đất, vặn vẹo vỡ vụn giữa không trung vì mất đi sự liên kết của thủy khí.
Thế nhưng, việc cưỡng ép phá vỡ cục diện bằng Mộc Bản Nguyên cuồng bạo cũng đòi hỏi một cái giá cực kỳ thê thảm. Luồng linh khí bạo loạn dội ngược lên cánh tay phải đang cầm kiếm của Lâm Mặc, trực tiếp kích động ấn ký chiếc lá đen tuyền. Hắc khí trên mu bàn tay hắn điên cuồng cắn nuốt độc tính từ thạch nhũ bay lơ lửng trong không khí, sinh ra một loại biến dị quỷ dị. Toàn bộ lớp da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay phải của hắn tức khắc hóa thành màu xám trắng khô khốc, các khớp xương cứng đơ lại như vỏ cây chết. Xúc giác hoàn toàn bị tước đoạt, thanh đoản kiếm rơi tuột khỏi những ngón tay tê liệt, rớt loảng xoảng xuống nền đá nứt nẻ.
Lâm Mặc cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng kìm nén sự uất ức khi mất đi quyền kiểm soát toàn bộ cánh tay phải. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào khối đất đá đang rụng lả tả của con Tà Linh giữa không trung. Khi lớp vỏ ngụy trang bằng bùn lầy bên ngoài vỡ vụn hoàn toàn, thứ cốt lõi điều khiển con quái vật cuối cùng cũng phơi bày. Đó không phải là yêu đan hay tinh phách tự nhiên thai nghén từ linh mạch như trong điển tịch ghi chép. Lơ lửng giữa những mảnh vụn đất đá là một nửa chiếc la bàn bằng đồng thau bám đầy rỉ sét, bề mặt còn vương lại những sợi tơ máu đỏ sậm.
Vật chứng này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của hắn, xua tan đi sự mơ hồ. Trên mặt la bàn đồng thau khắc chìm một đồ đằng hình con mãng xà quấn quanh thanh huyết kiếm, chính là gia huy đặc trưng của Tôn gia. Hóa ra sự bạo loạn của linh mạch dưới cội Tử Trúc không phải do thiên tai tuế nguyệt, mà có kẻ đã âm thầm chôn xuống tà trận để rút cạn căn cơ Lâm gia. Chưa kịp để hắn tính toán bước tiếp theo, nửa chiếc la bàn đồng thau bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra một luồng hồng quang chói mắt. Một vệt thần thức tàn lưu từ bên trong la bàn thoát ra, ngưng tụ thành hình bóng mờ ảo của một lão giả đang lạnh lùng khóa chặt sát cơ lên người hắn.
tiếp, nó cắm phập chiếc đầu lởm chởm đá vụn xuống vũng nước đọng ngay dưới chân Lâm Mặc. Bùn đất xung quanh lập tức sôi sục, lan rộng ra tạo thành một bãi lầy nhão nhoét mang theo tử khí nồng nặc. Tà Linh đã từ bỏ việc tấn công chớp nhoáng, chuyển sang mượn lực lượng địa mạch để dung hợp với tàn trận Dẫn Linh. Nó ép các đường vân nứt vỡ trên nền đá quay ngược chiều, biến trận pháp tụ khí thành một cái bẫy nuốt chửng vạn vật. Bãi lầy dưới chân Lâm Mặc đột ngột sụt lún, kéo tuột hai chân hắn chìm sâu đến tận đầu gối chỉ trong một cái chớp mắt.
Vòng xoáy xoay chuyển ngày một nhanh, sinh ra một cỗ hấp lực khổng lồ tàn phá mọi thứ trên bề mặt. Lớp linh quang hộ thể mỏng manh từ Thanh Mộc Thuẫn trên người nam tử phát ra tiếng rạn nứt chát chúa rồi vỡ vụn thành từng đốm sáng xanh. Thần thức của hắn cảm nhận rõ ràng con mãng xà đang cuộn tròn ngay dưới lớp bùn, chực chờ kéo hắn xuống bồi táng cùng địa mạch. Nếu lúc này cưỡng ép dùng man lực rút chân lên, xương cốt chắc chắn sẽ bị lực lượng vặn xoắn của trận pháp nghiền nát.
Lâm Mặc gắt gao cắn môi, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán lạnh lẽo.
Muốn nuốt ta, để xem khẩu vị của ngươi lớn đến đâu.
Thay vì vùng vẫy thoát ra, hắn buông thõng hai tay, triệt để thu liễm toàn bộ linh lực đang bạo động trong kinh mạch. Nam tử chủ động mở ra huyệt đạo ở lòng bàn chân, tạo ra sơ hở chí mạng mặc cho sát khí âm hàn của Tà Linh rình rập. Con quái vật có linh trí không thấp, thấy con mồi nhượng bộ liền hả hê há cái miệng rộng hoác bằng bùn lầy chực cắn nát hai chân hắn. Ngay trong khoảnh khắc cái miệng bùn kia há ra hít vào, Lâm Mặc đột ngột lật tay phải.
Hắn dồn ép ấn ký lá trúc, cưỡng ép một luồng hắc khí mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên cuồng bạo truyền thẳng xuống lòng đất. Đây chính là đòn nhử mạng đổi mạng mà hắn đã tính toán từ trước. Hắc khí vừa chạm vào bùn lầy liền sinh ra phản ứng va chạm kịch liệt với Thổ linh khí của đầm lầy. Mộc vốn khắc Thổ, nay lại được bổ sung thêm sự cuồng bạo của tàn dư Bản Nguyên, lập tức biến vũng bùn thành một vạc dầu sôi sùng sục.
Những bọt khí khổng lồ vỡ tung, tỏa ra mùi tanh hôi rượi, cưỡng ép phá nát kết cấu trận văn Dẫn Linh đang đảo chiều. Lực hút từ vòng xoáy nháy mắt khựng lại, đứt gãy hoàn toàn sự liên kết với địa mạch và sinh ra một luồng linh khí phản chấn đẩy ngược lên trên. Mượn đúng nhịp linh khí trào dâng này, Lâm Mặc gồng mình nhổ bật hai chân khỏi vũng lầy sền sệt.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc dùng thân thể làm điểm trung chuyển linh lực va chạm hoàn toàn không rẻ. Đôi Trúc Diệp Ngoa, kiện hạ phẩm pháp khí phòng ngự hắn luôn mang theo, đã bị Thổ khí cắn xé tấc tắc, nát vụn thành từng mảnh vải rách rưới. Tồi tệ hơn, Thổ độc từ bãi lầy đã kịp ngấm vào da thịt từ bắp chân trở xuống, khiến hai chân hắn xám ngoét lại và dần xuất hiện dấu hiệu thạch hóa. Mỗi bước di chuyển giờ đây đều nặng như đeo chì, tước đoạt hoàn toàn khả năng linh hoạt của hắn.
Ở phía dưới hố sâu, chiêu trò dung hợp địa mạch bị phá vỡ thô bạo khiến Tà Linh chịu tổn thương căn cơ trầm trọng. Thân hình mãng xà của nó bị lực phản chấn ép văng khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung trong trạng thái vặn vẹo cực kỳ thống khổ. Những mảng bùn đất ngụy trang trên người nó bong tróc lả tả, rơi rụng xuống nền đá vang lên những tiếng xèo xèo. Lớp phòng ngự bên ngoài tan biến, để lộ ra một viên tinh hạch màu xám đục to bằng quả trứng ngỗng đang đập liên hồi ở vị trí thất tấc.
Biết bản thân đã mất đi lợi thế địa hình, con quái vật phát ra một tiếng rít
Con mãng xà bùn lầy không hề mắc mưu. Đôi mắt đỏ ngòm của nó lóe lên sự xảo quyệt, lập tức uốn éo phần đuôi quất mạnh vào tảng đá ngầm lồi lên bên cạnh vũng nước. Lực đạo này nện thẳng xuống điểm mắt trận yếu nhất của tàn trận Dẫn Linh. Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên khô khốc. Những luồng linh khí bạo loạn kìm nén dưới nền đất nháy mắt mất đi sự trói buộc, hóa thành một cột sáng màu xanh lam pha lẫn tử khí xé toạc mặt đất. Hàng ngàn mảnh trận văn vụn vỡ mang theo sát thương tàn khốc bắn ngược lên, trùm kín toàn bộ không gian né tránh của thanh niên.
Lâm Mặc không chút hoảng loạn, bàn tay trái vỗ mạnh vào túi trữ vật. Ba tấm Thổ Tường Phù bay vút ra, nhưng hắn tuyệt nhiên không kích hoạt chúng thành lá chắn trước mặt. Đầu ngón tay điểm nhẹ, truyền vào một tia thần thức, ba lá bùa dán chặt lên vách hố phía sau lưng, lập tức ngưng tụ thành một gờ đất nhô ra. Mượn lực bạo phát từ cột sáng, thân hình hắn chủ động bật ngửa về phía sau, lưng đập mạnh vào gờ đất. Lực phản chấn chát chúa giúp hắn trượt ngang qua mép hố, thành công thoát khỏi vùng trung tâm vụ nổ trong đường tơ kẽ tóc.
Con quái vật rít lên đầy phẫn nộ khi nhận ra con mồi đã tẩu thoát. Nhận thấy công kích vật lý không hiệu quả, nó lập tức thay đổi chiến thuật. Cái miệng lởm chởm đá vụn há rộng, phun ra một đám mây khói đen đặc quánh mang theo hàn khí âm lãnh. Đám khói này không đuổi theo Lâm Mặc mà nhanh chóng lan tỏa, bao phủ lấy toàn bộ mảng trận văn tàn khuyết còn lại dưới đáy hố. Tà linh muốn dùng oán khí ăn mòn hoàn toàn rễ trận, triệt tiêu mọi khả năng mượn lực linh mạch của đối thủ, biến nơi này thành một lồng giam tử địa.
Cảm nhận linh khí xung quanh đang khô kiệt, sắc mặt Lâm Mặc trầm xuống. Ấn ký lá trúc trên mu bàn tay phải càng lúc càng rát buốt, những sợi chỉ đen đã đâm xuyên qua lớp cơ bắp, ép thẳng vào huyết mạch. Dùng oán khí đoạn tuyệt địa mạch sao? Súc sinh này quá coi thường cội nguồn của Tử Trúc rồi. Tay trái hắn lật lọng, lấy ra một chiếc trâm gỗ xỉn màu. Đây là pháp khí thu được từ di vật của vị trưởng lão đời trước, bên trong lõi phong ấn một giọt Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ tinh thuần.
Hắn vung tay ném chiếc trâm gỗ về phía đám khói đen. Con mãng xà tưởng đây là đòn công kích, vội vã điều động bùn lầy tạo thành một tấm thuẫn chắn ngang. Thế nhưng, ngay khi trâm gỗ vừa chạm vào lớp bùn, Lâm Mặc lạnh lùng cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết dung nhập vào pháp quyết. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân trâm vỡ nát, giải phóng giọt Mộc Bản Nguyên màu lục sẫm bay thẳng vào trung tâm tàn trận Dẫn Linh đang thoi thóp dưới lớp tà khí.
Linh lực Mộc hệ thuần khiết vừa tiếp xúc với điểm trận nhãn liền tạo ra dị biến kinh người. Những bóng mờ rễ trúc khổng lồ mang theo sinh cơ bừng bừng từ dưới lòng đất điên cuồng trồi lên, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới giam cầm. Lưới rễ trúc đâm thủng lớp khói đen, ghim chặt thân hình bùn lầy của con quái vật xuống nền đá. Từng luồng oán khí trên người nó bị trận pháp cưỡng chế rút cạn, hóa thành tiếng xèo xèo chói tai bốc hơi vào không trung.
Để duy trì sức mạnh cho đòn phản công này, Lâm Mặc phải gánh chịu một cái giá vô cùng khắc nghiệt. Việc ép thần thức điều khiển Mộc Bản Nguyên dung hợp với tàn trận đã làm cạn kiệt hoàn toàn linh lực trong đan điền. Chân khí cắn trả khiến ba đường kinh mạch ở cánh tay trái nổ tung, máu tươi đầm đìa. Hắn lảo đảo lùi lại, hộc ra một ngụm máu đen ngòm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đồng thời, chiếc nhẫn trữ vật bằng ngọc bích trên ngón tay cũng nứt toác ra một đường dài, không gian bên trong chấn động kịch liệt.
Dưới sức ép của lưới rễ trúc, con mãng xà giãy giụa thêm vài nhịp rồi hoàn toàn sụp đổ, tan biến thành một vũng nước đục ngầu. Nằm chỏng chơ giữa vũng nước là một khối tinh thể hình lăng trụ màu xám tro, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt. Tuy nhiên, khi nam tử còn chưa kịp tiến lại gần, khối tinh thể bỗng nhiên xuất hiện vô số vết nứt. Một luồng sương mù màu máu từ bên trong xé gió thoát ra, lao thẳng vào không trung rồi cắm phập vào hình xăm trên tay phải hắn.
Ấn ký đen tuyền vừa hấp thụ luồng sương máu liền biến đổi thành màu đỏ tươi quỷ dị, tỏa ra nhiệt lượng nóng rực như bàn ủi nung. Từ sâu trong đáy vực đen ngòm dưới lớp đất đá, một tiếng chuông đồng rỉ sét đột ngột vang lên chậm rãi, mang theo âm ba chấn động cả màng nhĩ. Cùng với âm thanh đó, vệt sáng đỏ trên tay Lâm Mặc nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ. Mũi nhọn của chiếc lá trúc từ từ xoay chuyển, chỉ thẳng về phía bóng tối sâu thẳm nơi tiếng chuông phát ra.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.