Chương 116: Trận Pháp Trong Lồng Giam Huyết Cốt
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,453 từ
3 lượt đọc
Ở trung tâm lồng giam, lớp cát vàng dưới chân Lâm Mặc nháy mắt hóa thành một vũng bùn nhão đỏ sẫm. Chín cột sáng huyết sắc từ Huyết Cốt Đinh đan xen thành một tấm võng khổng lồ, không ngừng siết chặt lấy mười trượng không gian quanh gốc Tử Trúc. Không khí đặc quánh mùi tanh tưởi của huyết dịch pha lẫn tử khí, ép tới mức linh khí hệ mộc trong cơ thể hắn trì trệ hẳn đi. Tà bảo vây khốn này nay lại được cắn nuốt tinh huyết của tu sĩ Trúc Cơ, uy lực phong tỏa tỏa ra xung quanh đã hoàn toàn vượt xa cực hạn mà một kẻ ở Luyện Khí kỳ có thể dùng cậy sức mạnh bạo lực để phá vỡ.
Lâm Mặc không lùi bước, tay trái lật nhẹ, ba tấm Hỏa Giao Phù cấp một thượng phẩm kẹp giữa kẽ tay bỗng nhiên bốc cháy phừng phực. Hắn điên cuồng rót linh lực vào, phóng xuất toàn bộ hỏa diễm nén bên trong phù giấy, hóa thành ba con giao long đỏ rực lao thẳng về phía đạo huyết ảnh có linh ba dao động yếu nhất ở góc đông nam. Lửa nóng rừng rực thiêu đốt huyết khí phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, cưỡng ép cắn xé tạo ra một lỗ hổng chừng nửa thước trên vách lồng giam nhớp nháp.
Trên tầng mây mờ ảo, giọng cười khùng khục của lão tà tu nương theo gió đêm truyền xuống. Lão ấn quyết trong tay biến đổi nhanh như chớp, đồ án con rết chín đầu lơ lửng trên không trung lập tức há cái miệng khổng lồ, phun ra một luồng hắc khí cuồn cuộn đổ dồn về góc đông nam để vá lại trận mạc.
"Lấy hỏa thiêu huyết? Chút tu vi Luyện Khí viên mãn của ngươi còn chưa đủ tư cách làm nóng đỉnh lô cho lão phu!"
Nhưng ngay khoảnh khắc toàn bộ hắc khí dồn về một góc trận bàn, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn căn bản không định phá vây bằng hỏa phù, đó chỉ là mồi nhử để rút cạn sự phòng bị của huyết trận tại các phương vị khác. Tay phải hắn thình lình rút ra một thanh đoản kiếm bằng mộc tinh, không chút do dự cắm ngập cán vào thẳng nền bùn máu dưới chân, trực tiếp kích hoạt trận văn dẫn linh được điêu khắc chằng chịt trên lưỡi kiếm. Lực lượng mộc hệ dồi dào từ linh căn lập tức mượn đường kiếm truyền thẳng vào hệ thống mạch ngầm đang ngủ say bên dưới Tử Trúc Lĩnh.
Một tiếng ầm trầm đục vang lên, nền đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Lực hút từ địa mạch bị trận văn cưỡng ép đảo ngược hoàn toàn, biến lớp bùn nhão đang dung dưỡng tà khí trở lại thành những khối đá tảng khô khốc và cứng nhắc. Chín đạo huyết ảnh đang cắm rễ sâu xuống đất để hút lấy linh khí tức thì bị địa khí cường đại phản phệ, trận cước của toàn bộ lồng giam đồng loạt chệch đi ba tấc. Mất đi nền tảng cân bằng, lồng giam huyết sắc lập tức xuất hiện một khe nứt vỡ vụn kéo dài ở ngay đỉnh đầu.
Lão tà tu trên không trung biến sắc mặt, lập tức nhận ra mình vừa trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tiểu bối. Lão hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ, sát quyết trên mười đầu ngón tay biến đổi chớp nhoáng sang một lộ tuyến khác. Không thèm duy trì lồng giam vây khốn đang sụp đổ nữa, lão vỗ thẳng tay vào ngực áo, tế ra một chiếc bình ngọc đen kịt tỏa ra khí tức mục rữa.
"Mượn sức địa mạch để phá trận? Vậy để xem mạch môn của ngươi cứng hay Thi Độc của ta độc!"
Nắp bình ngọc văng ra, một làn khói xám tro mang theo kịch độc của thi sương ngưng tụ thành hàng ngàn mũi kim nhỏ xíu, nương theo khe nứt trên đỉnh lồng giam vừa vỡ trút xuống như một cơn mưa rào. Lâm Mặc biến sắc, tay áo vung lên vội vã tế ra một tấm mộc thuẫn làm từ vỏ cây ngàn năm chắn ngang đỉnh đầu. Thế nhưng, thi sương vừa chạm vào bề mặt pháp khí, lớp linh mộc phòng ngự vốn dĩ kiên cố bỗng chốc sủi bọt trắng xóa, toàn bộ kết cấu mộc tủy bên trong mục nát thành một đống tro tàn đen sì chỉ trong nửa nhịp thở.
Tấm khiên thượng phẩm vỡ nát vô phương cứu vãn, vài giọt thi sương lọt qua kẽ hở rớt thẳng xuống bả vai trái của Lâm Mặc. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch nứt nẻ, nhưng một luồng hàn khí thấu xương mang theo tử ý lập tức chạy dọc theo đường kinh lạc, trực tiếp ăn mòn một đoạn thần thức mà hắn đang phóng ra bên ngoài để dò xét động tĩnh xung quanh. Cơn đau nhói cực độ dội thẳng vào thức hải, khiến tầm nhìn tâm linh của hắn ở toàn bộ hướng tây bắc hoàn toàn mù lòa. Một phần tư mảng trận văn phòng ngự của Dược Viên do hắn dùng thần thức khống chế cũng theo đó mà đứt đoạn liên kết, nhấp nháy hai cái rồi triệt để tắt lịm trong bóng tối.
Lớp bùn máu dưới chân sôi trào rồi nổ tung, tạo thành một khe nứt rộng chừng ba thước trên vách lồng giam. Lâm Mặc không chút do dự, mũi chân điểm nhẹ lên chuôi đoản kiếm mộc tinh, mượn lực đẩy toàn thân hóa thành một đạo thanh ảnh lao vút ra ngoài trước khi luồng tà khí kịp khép lại. Đoản kiếm dưới áp lực phản phệ của địa mạch phát ra một tiếng nứt vỡ giòn giã, thân kiếm rạn nứt rồi hóa thành vô số mảnh gỗ vụn bốc khói đen sì. Lực lượng trận văn bị cắt đứt đột ngột khiến thần thức của hắn nhoáng lên một trận huyễn vựng, nhưng bước chân vẫn vững vàng đạp lên một tảng đá lớn phía ngoài cấm địa. Hắn vừa thoát khỏi huyết trận, thần thức lập tức tản ra xung quanh, nhưng chỉ chạm phải một màn sương mù đặc quánh mang theo lực cản trở mãnh liệt của tà khí.
Kẻ địch là một gã tu sĩ Trúc Cơ, nếu cứ mù quáng chạy trốn trong màn sương phong tỏa này thì chẳng khác nào làm bia ngắm cho pháp bảo của lão. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết đoán, bàn tay phải nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông, lấy ra ba phiến lá Tử Trúc khô vàng. Đây không phải lá cây bình thường, mà là trận nhãn phụ của Tụ Linh Trận được hắn tự tay khắc họa Tầm Khí Văn trong suốt ba tháng qua. Linh lực từ đầu ngón tay tuôn trào, ba phiến lá lập tức bốc cháy, hóa thành ba đạo lưu quang màu xanh lục bắn vọt về ba hướng khác nhau trong không trung.
"Điêu trùng tiểu kỹ, muốn dùng mộc linh khí để dò xét vị trí của bản tọa sao?"
Giọng nói già nua vang lên từ bốn phương tám hướng, mang theo sự giễu cợt cay độc nhưng lại ẩn chứa một tia dè chừng. Trên đỉnh đầu, đồ án con rết chín đầu đột ngột ngừng phun hắc khí. Lão tà tu ngay lập tức nhìn thấu ý đồ của Lâm Mặc, nhận ra ba phiến lá kia căn bản không mang tính sát thương. Chúng đang mượn sự cộng hưởng với mộc linh khí mỏng manh còn sót lại trong sương mù để vẽ ra một mạng lưới định vị thần thức. Lão hừ lạnh một tiếng, lập tức thu hồi Huyết Cốt Đinh, từ bỏ việc giam cầm diện rộng để chuyển sang thế công kích điểm nhằm chặt đứt liên kết thần thức của đối phương.
Một tiếng gầm gừ quỷ dị vang lên, sương mù đỏ ối thình lình ngưng tụ lại thành một mũi phi xoa nhọn hoắt. Vật này mang theo ngọn lửa màu lục bích lạnh lẽo, xé rách không khí đâm thẳng xuống vị trí Lâm Mặc đang đứng. Tốc độ của phi xoa quá nhanh, uy áp Trúc Cơ lập tức khóa chặt không gian xung quanh khiến hai chân Lâm Mặc nặng như đổ chì, không thể nhấc lên nổi.
"Bạo cho ta!"
Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay bấm quyết ấn thật nhanh, trực tiếp cắt đứt một tia thần thức đang bám trên ba phiến lá Tử Trúc. Ba luồng mộc linh khí đang bay lơ lửng trên không trung lập tức nổ tung, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ cuốn phăng một góc sương mù. Dư chấn của vụ nổ va chạm với uy áp của phi xoa, thành công làm chệch quỹ đạo của pháp bảo tà môn trong tấc gang.
Mũi phi xoa sượt qua bả vai trái của hắn, cắm phập xuống tảng đá phía sau làm vỡ nát một mảng lớn. Sát khí ăn mòn từ ngọn lửa lục bích vẫn kịp tràn qua, thiêu rụi lớp pháp y cấp một thượng phẩm trên người Lâm Mặc thành tro bụi. Làn da bả vai trái của
...xen huyết khí đông cứng lại thành một khối sa thạch kiên cố. Lực lượng phản phệ từ địa mạch quá mức cuồng bạo, thanh đoản kiếm bằng mộc tinh cắm trên đất không chịu nổi sức ép, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan. Trận văn dẫn linh khắc trên thân kiếm nổ tung, hóa thành vô số mảnh vụn gỗ găm thẳng vào cẳng chân Lâm Mặc. Một cỗ chấn động dọc theo mối liên kết trận pháp tràn vào thức hải khiến đầu óc hắn ong lên, tầm nhìn nhòe đi trong chớp mắt.
Sự khống chế của huyết trận vừa lỏng lẻo một nhịp, hai chân được giải phóng, hắn lập tức lùi gấp về phía sau ba trượng. Cùng lúc đó, ngón tay hắn búng ra ba phiến lá Tử Trúc đã chuẩn bị sẵn từ trong tay áo. Lá trúc ngàn năm vừa tiếp xúc với không khí liền bốc cháy thành ngọn lửa màu bích lục, giải phóng ra một luồng sinh cơ khổng lồ va chạm dữ dội với tử khí bao trùm cấm địa. Lực đẩy từ vụ nổ mộc linh khí trực tiếp đánh tan hoàn toàn tàn dư uy áp đang bám lấy người hắn.
"Mượn lực xé trận, tiểu tử ngươi quả nhiên giảo hoạt!"
Lão tà tu trên không trung hừ lạnh một tiếng, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm. Lão nhận ra lồng giam diện rộng không thể vây khốn con cá chạch này, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Ấn quyết trong tay lão biến đổi, chín đạo huyết ảnh đang cắm dưới đất đồng loạt rút lên, từ bỏ việc phong tỏa để hội tụ lại thành một mũi phi xoa lượn lờ bích hỏa. Tà khí âm hàn tỏa ra từ pháp bảo này trực tiếp đông cứng hơi nước, xé gió lao thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc với tốc độ sấm sét.
Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ dung hợp cùng sát chiêu đơn thể khiến không gian xung quanh mũi phi xoa xuất hiện những gợn sóng vặn vẹo. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng luồng âm hỏa kia chuyên thiêu đốt linh lực, nếu dùng hộ thể linh quang cứng rắn chống đỡ chắc chắn sẽ bị hòa tan trong nháy mắt. Hắn không có pháp bảo phòng ngự cấp bậc Trúc Cơ, lui vào trong kho chứa lúc này đồng nghĩa với việc rước địch vào hủy hoại nốt số Tử Trúc Linh Dịch còn lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn không lùi mà tiến, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một khối la bàn bằng đồng thau đã nứt nẻ xỉn màu. Đây vốn là trận bàn điều khiển tàn trận Huyễn Vụ của vòng ngoài cấm địa, nay đã mất đi tác dụng che đậy. Hắn điên cuồng trích xuất toàn bộ lượng mộc linh khí dư thừa từ vụ nổ ba phiến lá Tử Trúc ban nãy, cưỡng ép nhồi nhét tất cả vào khe nứt trên mặt la bàn.
Trận bàn bằng đồng thau không thể chịu đựng lượng linh khí vượt mức do ngoại lực ép vào, phát ra âm thanh nghẹn ngào rồi nổ tung ngay trước ngực hắn. Hàng trăm đạo trận văn phòng ngự dồn nén bị kích nổ cùng lúc, tạo thành một lốc xoáy không gian nhỏ hẹp va chạm trực diện với mũi phi xoa lửa lục. Hai luồng sức mạnh cắn xé nhau tạo ra một tiếng rít chói tai, chấn động hất văng Lâm Mặc bay ngược ra sau mười trượng, đập mạnh lưng vào gốc Tử Trúc.
Mũi phi xoa bị lốc xoáy trận văn làm chệch quỹ đạo, cắm phập xuống phiến đá xanh cách đó nửa trượng, làm tan chảy một mảng đất đá thành thứ dung nham độc hại sủi bọt xèo xèo. Lâm Mặc trượt theo thân cây ngã gục xuống, sắc mặt tái nhợt. Hắn cắn chặt răng áp chế luồng khí nghịch hành, tuyệt đối không để bản thân tổn thương tạng phủ.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép nổ trận bàn vô cùng thảm liệt. Toàn bộ lớp da thịt trên cánh tay phải của hắn bị âm hỏa tạt qua nướng chín đen thui, bốc lên mùi khét lẹt, hoàn toàn mất đi cảm giác. Đáng sợ hơn, mộc linh căn trong cơ thể hắn tạm thời bị hỏa độc phong bế, khiến luồng pháp lực hệ mộc vốn dồi dào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như ao tù.
Lão tà tu thấy sát chiêu bị phá, sắc mặt trầm xuống như nước đọng. Lão vừa nâng tay định tiếp tục rót pháp lực vào phi xoa, một dị biến kinh hoàng đã xảy ra ngoài dự tính của cả hai người. Từ chỗ mũi phi xoa cắm xuống, dung nham âm hỏa vô tình nung chảy lớp phong ấn ngầm cuối cùng bảo vệ nền đất cấm địa. Một luồng tử khí hoang cổ từ dưới lòng đất theo khe nứt phun trào lên, mang theo tiếng gầm gừ trầm thấp không thuộc về nhân loại, làm cho toàn bộ linh khí trong Tử Trúc Lĩnh nháy mắt bạo động.
Thanh đoản kiếm mộc tinh cắm phập xuống đất, mang theo một tia mộc linh lực cuối cùng cắt đứt luồng địa mạch mỏng manh dưới chân. Sự gián đoạn tức thời này khiến lực hút của huyết trận chững lại nửa nhịp. Tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lâm Mặc móc từ trong ngực ra một khối trận bàn đồng thau to bằng bàn tay. Đây vốn là vật phẩm tàn khuyết được rèn đúc từ tinh thiết ngàn năm, bên trên mặt phẳng gồ ghề khắc xiên vẹo mười hai đạo tụ linh văn cơ bản.
Hắn hoàn toàn không rót chân nguyên để kích hoạt trận pháp bên trong, mà dùng toàn bộ sức mạnh nhục thân, gồng năm ngón tay bóp mạnh vào điểm nứt gãy cấm chế. Tiếng rạn nứt vang lên răng rắc giữa không gian tĩnh lặng. "Oanh!" Khối đồng thau nổ tung ngay trước ngực thiếu niên. Hàng trăm mảnh vỡ sắc lẹm nương theo lực đẩy của luồng khí áp bị nén đến cực hạn bên trong lõi trận bàn mà bắn vọt ra ngoài.
Khác với những pháp khí tự bạo thông thường, vụ nổ này không sinh ra bất kỳ một tia linh khí ba động cường liệt nào. Nó thuần túy là sức ép vật lý bạo tàn, xé rách lớp không khí đặc quánh mùi tanh tưởi, tạo thành một cơn mưa ám khí gầm rít quét ngang tầm mắt, mang theo động năng xuyên thấu cực kỳ khủng khiếp.
Cùng khoảnh khắc đó, một đạo hắc mang xé gió lao tới từ phía trên cao. Đó là thanh cốt xoa quấn đầy Cửu U Âm Hỏa của lão tà tu. Lớp màng lửa xám xịt nhấp nháy liên tục trên mũi nhọn, mang theo đặc tính chuyên cắn nuốt chân nguyên vô cùng ác độc. Mũi xoa khóa chặt lấy dao động thần thức của Lâm Mặc, mang theo sát ý lạnh buốt chuẩn bị xuyên thủng lồng ngực hắn để hút cạn sinh cơ.
Thế nhưng, đòn sát thủ này lại vồ hụt. Cơn mưa mảnh vỡ tinh thiết va chạm trực diện với thanh pháp bảo đang lao đến. Ngọn tà hỏa điên cuồng vươn ra những xúc tu xám ngoét muốn thiêu đốt đối thủ, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ một giọt linh lực nào trên những mảnh vật lý nguội lạnh này. Những tiếng va đập kim loại chát chúa vang lên đanh gọn. Tia lửa điện xẹt sáng rực cả một góc cấm địa âm u, đánh bật lớp sương mù huyết sắc đang lảng vảng xung quanh. Lực đạo khổng lồ từ vụ nổ ép cho hướng đi của mũi xoa lệch sang một bên.
Đứng trên tầng mây, sắc mặt lão tà tu chợt trầm xuống. Lão không ngờ một tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi lại dám dùng thủ đoạn phàm tục ngọc thạch câu phần này để phá giải đòn tấn công. "Giảo hoạt!" Lão hừ lạnh, mười ngón tay gầy guộc lập tức biến đổi pháp quyết. Thay vì cố sức ép pháp khí lao tới, lão dùng thần thức cường hãn cưỡng ép phân tách ngọn lửa trên thân vật phẩm.
Cửu U Âm Hỏa bỗng nhiên nổ tung giữa không trung, hóa thành hàng chục sợi hắc tuyến mỏng như lông trâu, lách qua màng chắn mảnh đồng, trực tiếp nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc mà găm tới. Biến cố xảy ra trong chớp mắt khiến đồng tử thiếu niên co rụt lại. Hắn cắn chặt đầu lưỡi, lập tức thu hồi toàn bộ thần thức đang phóng ngoại để tạo thành một lớp màng chắn vô hình bảo vệ thức hải. Đồng thời, tay trái hắn vung lên che chắn ngang mặt.
Những sợi hắc tuyến dễ dàng xuyên thấu lớp da thịt, đánh thẳng vào cội nguồn thần hồn. Một cơn đau nhói buốt tận óc ập đến, dường như có hàng ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm não tủy. Không có huyết dịch đỏ tươi phun trào, nhưng hốc mắt trái của hắn lập tức rỉ ra một hàng lệ thủy đen ngòm đặc quánh. Thị lực con mắt này nháy mắt tối sầm, dây thần kinh thị giác bị tà khí thiêu rụi, hoàn toàn mất đi cảm giác ánh sáng.
Chưa dừng lại ở đó, phần da thịt trên cánh tay trái vừa cản đòn nhanh chóng khô héo. Mộc linh lực bản nguyên trong cơ thể bị âm hỏa dung túng ăn mòn, khiến lớp biểu bì từ ngón tay đến tận cùi chỏ dần hóa thành một lớp vỏ cây sần sùi, cứng đơ như khúc gỗ mục. Cái giá phải trả cho việc dùng nhục thân ngạnh kháng tà hỏa là một cánh tay mộc hóa tạm thời phế bỏ, cùng một con mắt mù lòa.
Nhưng sự hy sinh tàn khốc này đã giúp hắn né được đòn sát thủ trí mạng, bảo toàn được mạng sống mỏng manh. Sóng xung kích từ trận bàn rốt cuộc cũng hoàn thành nhiệm vụ, hất văng bản thể của thanh cốt xoa ra khỏi quỹ đạo ban đầu. Tà bảo mất đi sự khống chế tuyệt đối của chủ nhân, cộng thêm lực quán tính khổng lồ từ vụ nổ, liền vút qua vai phải Lâm Mặc, lao thẳng về phía sau lưng hắn.
Một tiếng "phập" trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng chết chóc. Mũi xoa sắc bén găm sâu đến tận cán vào gốc Tử Trúc khô héo nằm trơ trọi ở trung tâm trận pháp. Thân cây màu tím sẫm khẽ rung lên bần bật, vài mảnh vỏ nứt nẻ tróc ra, rớt xuống lớp bùn nhão dưới chân.
Lâm Mặc không lùi bước, tay trái lật nhẹ, ba tấm Hỏa Giao Phù cấp một thượng phẩm kẹp giữa kẽ tay bỗng nhiên bốc cháy phừng phực. Hắn điên cuồng rót linh lực vào, phóng xuất toàn bộ hỏa diễm nén bên trong phù giấy, hóa thành ba con giao long đỏ rực lao thẳng về phía đạo huyết ảnh có linh ba dao động yếu nhất ở góc đông nam. Lửa nóng rừng rực thiêu đốt huyết khí phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, cưỡng ép cắn xé tạo ra một lỗ hổng chừng nửa thước trên vách lồng giam nhớp nháp.
Trên tầng mây mờ ảo, giọng cười khùng khục của lão tà tu nương theo gió đêm truyền xuống. Lão ấn quyết trong tay biến đổi nhanh như chớp, đồ án con rết chín đầu lơ lửng trên không trung lập tức há cái miệng khổng lồ, phun ra một luồng hắc khí cuồn cuộn đổ dồn về góc đông nam để vá lại trận mạc.
"Lấy hỏa thiêu huyết? Chút tu vi Luyện Khí viên mãn của ngươi còn chưa đủ tư cách làm nóng đỉnh lô cho lão phu!"
Nhưng ngay khoảnh khắc toàn bộ hắc khí dồn về một góc trận bàn, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn căn bản không định phá vây bằng hỏa phù, đó chỉ là mồi nhử để rút cạn sự phòng bị của huyết trận tại các phương vị khác. Tay phải hắn thình lình rút ra một thanh đoản kiếm bằng mộc tinh, không chút do dự cắm ngập cán vào thẳng nền bùn máu dưới chân, trực tiếp kích hoạt trận văn dẫn linh được điêu khắc chằng chịt trên lưỡi kiếm. Lực lượng mộc hệ dồi dào từ linh căn lập tức mượn đường kiếm truyền thẳng vào hệ thống mạch ngầm đang ngủ say bên dưới Tử Trúc Lĩnh.
Một tiếng ầm trầm đục vang lên, nền đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Lực hút từ địa mạch bị trận văn cưỡng ép đảo ngược hoàn toàn, biến lớp bùn nhão đang dung dưỡng tà khí trở lại thành những khối đá tảng khô khốc và cứng nhắc. Chín đạo huyết ảnh đang cắm rễ sâu xuống đất để hút lấy linh khí tức thì bị địa khí cường đại phản phệ, trận cước của toàn bộ lồng giam đồng loạt chệch đi ba tấc. Mất đi nền tảng cân bằng, lồng giam huyết sắc lập tức xuất hiện một khe nứt vỡ vụn kéo dài ở ngay đỉnh đầu.
Lão tà tu trên không trung biến sắc mặt, lập tức nhận ra mình vừa trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tiểu bối. Lão hừ lạnh một tiếng đầy giận dữ, sát quyết trên mười đầu ngón tay biến đổi chớp nhoáng sang một lộ tuyến khác. Không thèm duy trì lồng giam vây khốn đang sụp đổ nữa, lão vỗ thẳng tay vào ngực áo, tế ra một chiếc bình ngọc đen kịt tỏa ra khí tức mục rữa.
"Mượn sức địa mạch để phá trận? Vậy để xem mạch môn của ngươi cứng hay Thi Độc của ta độc!"
Nắp bình ngọc văng ra, một làn khói xám tro mang theo kịch độc của thi sương ngưng tụ thành hàng ngàn mũi kim nhỏ xíu, nương theo khe nứt trên đỉnh lồng giam vừa vỡ trút xuống như một cơn mưa rào. Lâm Mặc biến sắc, tay áo vung lên vội vã tế ra một tấm mộc thuẫn làm từ vỏ cây ngàn năm chắn ngang đỉnh đầu. Thế nhưng, thi sương vừa chạm vào bề mặt pháp khí, lớp linh mộc phòng ngự vốn dĩ kiên cố bỗng chốc sủi bọt trắng xóa, toàn bộ kết cấu mộc tủy bên trong mục nát thành một đống tro tàn đen sì chỉ trong nửa nhịp thở.
Tấm khiên thượng phẩm vỡ nát vô phương cứu vãn, vài giọt thi sương lọt qua kẽ hở rớt thẳng xuống bả vai trái của Lâm Mặc. Không có máu tươi tuôn trào hay kinh mạch nứt nẻ, nhưng một luồng hàn khí thấu xương mang theo tử ý lập tức chạy dọc theo đường kinh lạc, trực tiếp ăn mòn một đoạn thần thức mà hắn đang phóng ra bên ngoài để dò xét động tĩnh xung quanh. Cơn đau nhói cực độ dội thẳng vào thức hải, khiến tầm nhìn tâm linh của hắn ở toàn bộ hướng tây bắc hoàn toàn mù lòa. Một phần tư mảng trận văn phòng ngự của Dược Viên do hắn dùng thần thức khống chế cũng theo đó mà đứt đoạn liên kết, nhấp nháy hai cái rồi triệt để tắt lịm trong bóng tối.
Lớp bùn máu dưới chân sôi trào rồi nổ tung, tạo thành một khe nứt rộng chừng ba thước trên vách lồng giam. Lâm Mặc không chút do dự, mũi chân điểm nhẹ lên chuôi đoản kiếm mộc tinh, mượn lực đẩy toàn thân hóa thành một đạo thanh ảnh lao vút ra ngoài trước khi luồng tà khí kịp khép lại. Đoản kiếm dưới áp lực phản phệ của địa mạch phát ra một tiếng nứt vỡ giòn giã, thân kiếm rạn nứt rồi hóa thành vô số mảnh gỗ vụn bốc khói đen sì. Lực lượng trận văn bị cắt đứt đột ngột khiến thần thức của hắn nhoáng lên một trận huyễn vựng, nhưng bước chân vẫn vững vàng đạp lên một tảng đá lớn phía ngoài cấm địa. Hắn vừa thoát khỏi huyết trận, thần thức lập tức tản ra xung quanh, nhưng chỉ chạm phải một màn sương mù đặc quánh mang theo lực cản trở mãnh liệt của tà khí.
Kẻ địch là một gã tu sĩ Trúc Cơ, nếu cứ mù quáng chạy trốn trong màn sương phong tỏa này thì chẳng khác nào làm bia ngắm cho pháp bảo của lão. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết đoán, bàn tay phải nhanh chóng vỗ vào túi trữ vật bên hông, lấy ra ba phiến lá Tử Trúc khô vàng. Đây không phải lá cây bình thường, mà là trận nhãn phụ của Tụ Linh Trận được hắn tự tay khắc họa Tầm Khí Văn trong suốt ba tháng qua. Linh lực từ đầu ngón tay tuôn trào, ba phiến lá lập tức bốc cháy, hóa thành ba đạo lưu quang màu xanh lục bắn vọt về ba hướng khác nhau trong không trung.
"Điêu trùng tiểu kỹ, muốn dùng mộc linh khí để dò xét vị trí của bản tọa sao?"
Giọng nói già nua vang lên từ bốn phương tám hướng, mang theo sự giễu cợt cay độc nhưng lại ẩn chứa một tia dè chừng. Trên đỉnh đầu, đồ án con rết chín đầu đột ngột ngừng phun hắc khí. Lão tà tu ngay lập tức nhìn thấu ý đồ của Lâm Mặc, nhận ra ba phiến lá kia căn bản không mang tính sát thương. Chúng đang mượn sự cộng hưởng với mộc linh khí mỏng manh còn sót lại trong sương mù để vẽ ra một mạng lưới định vị thần thức. Lão hừ lạnh một tiếng, lập tức thu hồi Huyết Cốt Đinh, từ bỏ việc giam cầm diện rộng để chuyển sang thế công kích điểm nhằm chặt đứt liên kết thần thức của đối phương.
Một tiếng gầm gừ quỷ dị vang lên, sương mù đỏ ối thình lình ngưng tụ lại thành một mũi phi xoa nhọn hoắt. Vật này mang theo ngọn lửa màu lục bích lạnh lẽo, xé rách không khí đâm thẳng xuống vị trí Lâm Mặc đang đứng. Tốc độ của phi xoa quá nhanh, uy áp Trúc Cơ lập tức khóa chặt không gian xung quanh khiến hai chân Lâm Mặc nặng như đổ chì, không thể nhấc lên nổi.
"Bạo cho ta!"
Lâm Mặc cắn chặt răng, hai tay bấm quyết ấn thật nhanh, trực tiếp cắt đứt một tia thần thức đang bám trên ba phiến lá Tử Trúc. Ba luồng mộc linh khí đang bay lơ lửng trên không trung lập tức nổ tung, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ cuốn phăng một góc sương mù. Dư chấn của vụ nổ va chạm với uy áp của phi xoa, thành công làm chệch quỹ đạo của pháp bảo tà môn trong tấc gang.
Mũi phi xoa sượt qua bả vai trái của hắn, cắm phập xuống tảng đá phía sau làm vỡ nát một mảng lớn. Sát khí ăn mòn từ ngọn lửa lục bích vẫn kịp tràn qua, thiêu rụi lớp pháp y cấp một thượng phẩm trên người Lâm Mặc thành tro bụi. Làn da bả vai trái của
...xen huyết khí đông cứng lại thành một khối sa thạch kiên cố. Lực lượng phản phệ từ địa mạch quá mức cuồng bạo, thanh đoản kiếm bằng mộc tinh cắm trên đất không chịu nổi sức ép, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn tan. Trận văn dẫn linh khắc trên thân kiếm nổ tung, hóa thành vô số mảnh vụn gỗ găm thẳng vào cẳng chân Lâm Mặc. Một cỗ chấn động dọc theo mối liên kết trận pháp tràn vào thức hải khiến đầu óc hắn ong lên, tầm nhìn nhòe đi trong chớp mắt.
Sự khống chế của huyết trận vừa lỏng lẻo một nhịp, hai chân được giải phóng, hắn lập tức lùi gấp về phía sau ba trượng. Cùng lúc đó, ngón tay hắn búng ra ba phiến lá Tử Trúc đã chuẩn bị sẵn từ trong tay áo. Lá trúc ngàn năm vừa tiếp xúc với không khí liền bốc cháy thành ngọn lửa màu bích lục, giải phóng ra một luồng sinh cơ khổng lồ va chạm dữ dội với tử khí bao trùm cấm địa. Lực đẩy từ vụ nổ mộc linh khí trực tiếp đánh tan hoàn toàn tàn dư uy áp đang bám lấy người hắn.
"Mượn lực xé trận, tiểu tử ngươi quả nhiên giảo hoạt!"
Lão tà tu trên không trung hừ lạnh một tiếng, sát ý trong mắt càng thêm nồng đậm. Lão nhận ra lồng giam diện rộng không thể vây khốn con cá chạch này, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Ấn quyết trong tay lão biến đổi, chín đạo huyết ảnh đang cắm dưới đất đồng loạt rút lên, từ bỏ việc phong tỏa để hội tụ lại thành một mũi phi xoa lượn lờ bích hỏa. Tà khí âm hàn tỏa ra từ pháp bảo này trực tiếp đông cứng hơi nước, xé gió lao thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Mặc với tốc độ sấm sét.
Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ dung hợp cùng sát chiêu đơn thể khiến không gian xung quanh mũi phi xoa xuất hiện những gợn sóng vặn vẹo. Lâm Mặc cảm nhận rõ ràng luồng âm hỏa kia chuyên thiêu đốt linh lực, nếu dùng hộ thể linh quang cứng rắn chống đỡ chắc chắn sẽ bị hòa tan trong nháy mắt. Hắn không có pháp bảo phòng ngự cấp bậc Trúc Cơ, lui vào trong kho chứa lúc này đồng nghĩa với việc rước địch vào hủy hoại nốt số Tử Trúc Linh Dịch còn lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết tuyệt. Hắn không lùi mà tiến, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một khối la bàn bằng đồng thau đã nứt nẻ xỉn màu. Đây vốn là trận bàn điều khiển tàn trận Huyễn Vụ của vòng ngoài cấm địa, nay đã mất đi tác dụng che đậy. Hắn điên cuồng trích xuất toàn bộ lượng mộc linh khí dư thừa từ vụ nổ ba phiến lá Tử Trúc ban nãy, cưỡng ép nhồi nhét tất cả vào khe nứt trên mặt la bàn.
Trận bàn bằng đồng thau không thể chịu đựng lượng linh khí vượt mức do ngoại lực ép vào, phát ra âm thanh nghẹn ngào rồi nổ tung ngay trước ngực hắn. Hàng trăm đạo trận văn phòng ngự dồn nén bị kích nổ cùng lúc, tạo thành một lốc xoáy không gian nhỏ hẹp va chạm trực diện với mũi phi xoa lửa lục. Hai luồng sức mạnh cắn xé nhau tạo ra một tiếng rít chói tai, chấn động hất văng Lâm Mặc bay ngược ra sau mười trượng, đập mạnh lưng vào gốc Tử Trúc.
Mũi phi xoa bị lốc xoáy trận văn làm chệch quỹ đạo, cắm phập xuống phiến đá xanh cách đó nửa trượng, làm tan chảy một mảng đất đá thành thứ dung nham độc hại sủi bọt xèo xèo. Lâm Mặc trượt theo thân cây ngã gục xuống, sắc mặt tái nhợt. Hắn cắn chặt răng áp chế luồng khí nghịch hành, tuyệt đối không để bản thân tổn thương tạng phủ.
Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép nổ trận bàn vô cùng thảm liệt. Toàn bộ lớp da thịt trên cánh tay phải của hắn bị âm hỏa tạt qua nướng chín đen thui, bốc lên mùi khét lẹt, hoàn toàn mất đi cảm giác. Đáng sợ hơn, mộc linh căn trong cơ thể hắn tạm thời bị hỏa độc phong bế, khiến luồng pháp lực hệ mộc vốn dồi dào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như ao tù.
Lão tà tu thấy sát chiêu bị phá, sắc mặt trầm xuống như nước đọng. Lão vừa nâng tay định tiếp tục rót pháp lực vào phi xoa, một dị biến kinh hoàng đã xảy ra ngoài dự tính của cả hai người. Từ chỗ mũi phi xoa cắm xuống, dung nham âm hỏa vô tình nung chảy lớp phong ấn ngầm cuối cùng bảo vệ nền đất cấm địa. Một luồng tử khí hoang cổ từ dưới lòng đất theo khe nứt phun trào lên, mang theo tiếng gầm gừ trầm thấp không thuộc về nhân loại, làm cho toàn bộ linh khí trong Tử Trúc Lĩnh nháy mắt bạo động.
Thanh đoản kiếm mộc tinh cắm phập xuống đất, mang theo một tia mộc linh lực cuối cùng cắt đứt luồng địa mạch mỏng manh dưới chân. Sự gián đoạn tức thời này khiến lực hút của huyết trận chững lại nửa nhịp. Tranh thủ khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Lâm Mặc móc từ trong ngực ra một khối trận bàn đồng thau to bằng bàn tay. Đây vốn là vật phẩm tàn khuyết được rèn đúc từ tinh thiết ngàn năm, bên trên mặt phẳng gồ ghề khắc xiên vẹo mười hai đạo tụ linh văn cơ bản.
Hắn hoàn toàn không rót chân nguyên để kích hoạt trận pháp bên trong, mà dùng toàn bộ sức mạnh nhục thân, gồng năm ngón tay bóp mạnh vào điểm nứt gãy cấm chế. Tiếng rạn nứt vang lên răng rắc giữa không gian tĩnh lặng. "Oanh!" Khối đồng thau nổ tung ngay trước ngực thiếu niên. Hàng trăm mảnh vỡ sắc lẹm nương theo lực đẩy của luồng khí áp bị nén đến cực hạn bên trong lõi trận bàn mà bắn vọt ra ngoài.
Khác với những pháp khí tự bạo thông thường, vụ nổ này không sinh ra bất kỳ một tia linh khí ba động cường liệt nào. Nó thuần túy là sức ép vật lý bạo tàn, xé rách lớp không khí đặc quánh mùi tanh tưởi, tạo thành một cơn mưa ám khí gầm rít quét ngang tầm mắt, mang theo động năng xuyên thấu cực kỳ khủng khiếp.
Cùng khoảnh khắc đó, một đạo hắc mang xé gió lao tới từ phía trên cao. Đó là thanh cốt xoa quấn đầy Cửu U Âm Hỏa của lão tà tu. Lớp màng lửa xám xịt nhấp nháy liên tục trên mũi nhọn, mang theo đặc tính chuyên cắn nuốt chân nguyên vô cùng ác độc. Mũi xoa khóa chặt lấy dao động thần thức của Lâm Mặc, mang theo sát ý lạnh buốt chuẩn bị xuyên thủng lồng ngực hắn để hút cạn sinh cơ.
Thế nhưng, đòn sát thủ này lại vồ hụt. Cơn mưa mảnh vỡ tinh thiết va chạm trực diện với thanh pháp bảo đang lao đến. Ngọn tà hỏa điên cuồng vươn ra những xúc tu xám ngoét muốn thiêu đốt đối thủ, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ một giọt linh lực nào trên những mảnh vật lý nguội lạnh này. Những tiếng va đập kim loại chát chúa vang lên đanh gọn. Tia lửa điện xẹt sáng rực cả một góc cấm địa âm u, đánh bật lớp sương mù huyết sắc đang lảng vảng xung quanh. Lực đạo khổng lồ từ vụ nổ ép cho hướng đi của mũi xoa lệch sang một bên.
Đứng trên tầng mây, sắc mặt lão tà tu chợt trầm xuống. Lão không ngờ một tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ nhoi lại dám dùng thủ đoạn phàm tục ngọc thạch câu phần này để phá giải đòn tấn công. "Giảo hoạt!" Lão hừ lạnh, mười ngón tay gầy guộc lập tức biến đổi pháp quyết. Thay vì cố sức ép pháp khí lao tới, lão dùng thần thức cường hãn cưỡng ép phân tách ngọn lửa trên thân vật phẩm.
Cửu U Âm Hỏa bỗng nhiên nổ tung giữa không trung, hóa thành hàng chục sợi hắc tuyến mỏng như lông trâu, lách qua màng chắn mảnh đồng, trực tiếp nhắm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc mà găm tới. Biến cố xảy ra trong chớp mắt khiến đồng tử thiếu niên co rụt lại. Hắn cắn chặt đầu lưỡi, lập tức thu hồi toàn bộ thần thức đang phóng ngoại để tạo thành một lớp màng chắn vô hình bảo vệ thức hải. Đồng thời, tay trái hắn vung lên che chắn ngang mặt.
Những sợi hắc tuyến dễ dàng xuyên thấu lớp da thịt, đánh thẳng vào cội nguồn thần hồn. Một cơn đau nhói buốt tận óc ập đến, dường như có hàng ngàn vạn con kiến đang gặm nhấm não tủy. Không có huyết dịch đỏ tươi phun trào, nhưng hốc mắt trái của hắn lập tức rỉ ra một hàng lệ thủy đen ngòm đặc quánh. Thị lực con mắt này nháy mắt tối sầm, dây thần kinh thị giác bị tà khí thiêu rụi, hoàn toàn mất đi cảm giác ánh sáng.
Chưa dừng lại ở đó, phần da thịt trên cánh tay trái vừa cản đòn nhanh chóng khô héo. Mộc linh lực bản nguyên trong cơ thể bị âm hỏa dung túng ăn mòn, khiến lớp biểu bì từ ngón tay đến tận cùi chỏ dần hóa thành một lớp vỏ cây sần sùi, cứng đơ như khúc gỗ mục. Cái giá phải trả cho việc dùng nhục thân ngạnh kháng tà hỏa là một cánh tay mộc hóa tạm thời phế bỏ, cùng một con mắt mù lòa.
Nhưng sự hy sinh tàn khốc này đã giúp hắn né được đòn sát thủ trí mạng, bảo toàn được mạng sống mỏng manh. Sóng xung kích từ trận bàn rốt cuộc cũng hoàn thành nhiệm vụ, hất văng bản thể của thanh cốt xoa ra khỏi quỹ đạo ban đầu. Tà bảo mất đi sự khống chế tuyệt đối của chủ nhân, cộng thêm lực quán tính khổng lồ từ vụ nổ, liền vút qua vai phải Lâm Mặc, lao thẳng về phía sau lưng hắn.
Một tiếng "phập" trầm đục vang lên giữa không gian tĩnh lặng chết chóc. Mũi xoa sắc bén găm sâu đến tận cán vào gốc Tử Trúc khô héo nằm trơ trọi ở trung tâm trận pháp. Thân cây màu tím sẫm khẽ rung lên bần bật, vài mảnh vỏ nứt nẻ tróc ra, rớt xuống lớp bùn nhão dưới chân.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.