Chương 119: Cách Một Tấc
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,529 từ
3 lượt đọc
y của lão tà tu đang lơ lửng giữa không trung. Một tiếng nứt vỡ thanh thúy vang lên, bề mặt pháp khí bằng ngọc thiết đen ngòm lập tức hiện ra những màng nhện rạn nứt chằng chịt. Lão quái vật trừng lớn con mắt còn lại, trơ mắt nhìn mầm trúc đỏ rực không hề xuyên thủng mà cắm phập vào vỏ hồ lô như một cái rễ cây háu đói. Những đường vân máu trên thân măng lập tức sáng rực lên, điên cuồng cắn nuốt luồng hắc khí sền sệt đang rỉ ra từ vết nứt.
Cảm giác thần hồn liên kết với bản mệnh pháp khí bị xé rách khiến lão tà tu lảo đảo lùi lại nửa bước trên hư không. Lão vốn định mượn sát khí của hồ lô để ăn mòn luồng linh lực hệ Mộc vừa bùng nổ, không ngờ thứ dị mộc kia lại mang theo tính bạo ngược tàn độc hơn cả ma công. Lão chợt hiểu ra, trận nhãn dưới cội Tử Trúc không phải đang tấn công, mà là mượn nhờ địa mạch để rút cạn linh tính của vạn vật xung quanh nhằm duy trì sự sống. Không chút do dự, lão cắn nát đầu ngón tay cái, vẩy ra ba giọt tinh huyết đen ngòm hóa thành ba lưỡi đao máu chém thẳng vào cuống mầm trúc.
Lâm Mặc đứng bên mép hố sâu hắc ám, con mắt duy nhất còn lại lạnh lẽo nhìn đường đao máu đang xé gió lao đến. Hắn hoàn toàn không có ý định điều động linh lực cản phá, cánh tay trái đã mộc hóa cứng đơ khẽ giật lên một nhịp. Ngay khi ba lưỡi đao huyết sắc chuẩn bị chạm vào mầm trúc, mặt đất dưới chân cội Tử Trúc ngàn năm đột ngột trồi lên một phiến đá vân xanh. Đây chính là trận bàn cốt lõi của Tụ Linh Trận đã bị hắn cưỡng ép đảo ngược lúc trước, nay mượn lực đẩy của địa mạch bay vút lên làm khiên thịt.
Ba tiếng kim qua thiết mã chát chúa nổ tung giữa không trung. Lưỡi đao tinh huyết chém vỡ nát phiến đá vân xanh, nhưng lực cản từ trận bàn đã làm chệch quỹ đạo, chém trượt qua thân mầm trúc chỉ để lại một vệt xước nông. Chính trong khoảnh khắc trì hoãn ngắn ngủi ấy, mầm trúc đỏ rực đã hút cạn giọt chân thủy cuối cùng trong chiếc hồ lô đen. Pháp khí bậc hai đỉnh phong phát ra một tiếng rên rỉ thê lương rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống hố sâu.
Hồ lô vỡ nát kéo theo một phần thần thức bám dính bên trong bị nghiền nát, khiến thất khiếu của lão tà tu đồng loạt rỉ máu đen. Lão gầm lên một tiếng đau đớn, vội vã đưa tay giật đứt một sợi dây chuyền gắn viên đá Xích Hồn trên cổ bóp nát, mượn bột đá tỏa ra để xoa dịu nỗi đau xé rách linh hồn. Ánh mắt lão nhìn về phía Lâm Mặc không còn sự phẫn nộ đơn thuần, mà pha lẫn kiêng kỵ sâu sắc trước một kẻ dám lấy cả linh mạch gia tộc ra làm mồi nhử.
Thế nhưng, cái giá Lâm Mặc phải trả cho một kích đoạt bảo này cũng vô cùng thảm liệt. Khi mầm trúc thu hồi lại sát khí, toàn bộ ba mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm nằm sát cấm địa lập tức khô héo, lớp đất thịt màu mỡ nháy mắt hóa thành cát sỏi trắng toát. Linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh đã bị bòn rút đến mức tổn thương căn cơ, không thể tự phục hồi trong ít nhất mười năm tới. Hắn cắn chặt khớp hàm, nén lại cơn quặn thắt nơi lồng ngực khi nhìn tài nguyên tích cóp của gia tộc bốc hơi trong chớp mắt.
"Ngươi hủy đi pháp bảo bản mệnh của lão phu, lại tự phế đi linh mạch của chính mình." Lão tà tu thở hỗn hển, bàn tay phải run rẩy rút từ trong túi trữ vật ra một lá bùa màu vàng sậm vẽ đầy phù văn hình đầu lâu. "Giờ thì trận pháp bảo vệ đã nát, cấm địa sụt lún, lão phu xem ngươi lấy cái gì để đỡ Tứ Quỷ Phệ Hồn Phù này."
Lâm Mặc chậm rãi lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào rìa hố sâu hắc ám đang không ngừng mở rộng. Hắn vươn bàn tay phải còn lành lặn, dùng ngón trỏ dính máu vẽ một đường thẳng tắp lên thân cội Tử Trúc đang bong tróc vỏ. Dưới đáy hố sâu tưởng chừng như vực thẳm tử địa kia, một luồng sáng màu lam nhạt bất ngờ chớp động, mang theo hơi thở lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược với linh khí hệ Mộc của Lâm gia.
huyết phách trên cổ ném mạnh xuống đất. Viên đá nổ tung tạo thành một mảng sương mù màu xám tro, tạm thời che chắn luồng khí tức bạo ngược đang trào lên từ hố sâu. Lâm Mặc không màng đến hành động phòng ngự của kẻ địch, bởi ngay lúc này, cái giá của việc cưỡng ép địa mạch đang điên cuồng cắn trả thân thể hắn. Cánh tay trái vốn đã cứng đơ như gỗ mục nay bắt đầu lan tràn những đường vân xám xịt lên tận bả vai. Lớp da thịt dưới cổ áo rách nát thô ráp hẳn đi, từng sợi rễ tơ màu máu từ chính kinh mạch đâm xuyên qua lỗ chân lông, cắm phập vào nền đất đá bên mép hố để cố định thân hình đang lảo đảo của hắn.
Cơn đau không tồn tại, thay vào đó là cảm giác sinh cơ đang bị rút đi từng chút một theo nhịp đập của cội Tử Trúc dưới vực. Hắn hiểu rõ, mượn lực cấm địa để diệt địch thì bản thân cũng trở thành một phần chất dinh dưỡng duy trì sự sống cho dị mộc. Lâm Mặc khẽ ho khan, cặn đen xen lẫn mảnh vụn lục tạng trào ra nơi khóe miệng, nhưng ánh mắt độc nhãn vẫn sáng rực sự tính toán. Hắn cố tình đứng sát ranh giới sụt lún, một mặt mượn rễ cây giữ mạng, mặt khác biến chính mình thành mồi nhử hoàn hảo nhất.
Lão tà tu nấp sau bức tường sương xám, hai tay nhanh chóng kết ấn, phóng ra một đạo phù lục màu đen nhạt lẩn khuất trong không khí. Đạo phù này không mang sát thương vật lý mà hóa thành vô số sợi tơ thần thức mỏng tang, quấn vòng qua mầm trúc đỏ rực, âm thầm bám lấy gót chân Lâm Mặc. Đây là Âm Hồn Ti, một loại tà thuật chuyên dùng để dò xét hư thực đan điền và phong tỏa linh lực, cốt để kiểm tra xem tiểu bối Luyện Khí kia còn bao nhiêu lá bài tẩy giấu giếm.
Phát giác luồng lạnh lẽo chạy dọc ống chân, Lâm Mặc không vận công chặt đứt hay lùi lại né tránh. Ngược lại, hắn chủ động buông lỏng hàng rào phòng ngự thần thức, mặc cho Âm Hồn Ti chui tọt vào trong cơ thể. Ngay khoảnh khắc sợi tơ tà ác chạm đến đan điền khô khốc, hắn đột ngột dậm mạnh gót chân phải xuống một đồ án trận văn hình bán nguyệt còn sót lại trên mặt đất. Lực lượng dẫn dắt từ đồ án lập tức bẻ ngoặt hướng đi của Âm Hồn Ti, luồn thẳng nó vào mạng lưới rễ cây đang cắm sâu dưới lòng đất.
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên từ phía đối diện. Sợi tơ thần thức của lão tà tu vừa chạm vào rễ Tử Trúc liền bị tử khí hoang cổ bên dưới hố sâu cắn ngược. Lão vội vàng chặt đứt liên kết, sắc mặt trắng bệch thêm vài phần. Lão quái vật Trúc Cơ rốt cuộc cũng nhận ra sự quỷ dị trong chiến thuật của đối phương. Tên tiểu bối này căn bản không định liều mạng bằng tu vi, mà đang dùng nhục thân làm cầu nối, biến toàn bộ khu vực sụt lún thành một cái bẫy nuốt chửng linh lực. Bất cứ đòn công kích trực diện nào lúc này cũng sẽ bị chuyển hướng thẳng vào miệng vực.
Ngươi muốn mượn địa mạch phản phệ, lão phu liền cắt đứt nguồn cơn của ngươi!
Lão tà tu gằn giọng, không thèm ném thêm phù lục hay pháp khí thăm dò. Lão vung tay áo, tế ra một lá cờ nhỏ xích sắc tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc. Thay vì nhắm thẳng vào Lâm Mặc, lá cờ vút lên không trung, cắm phập xuống đỉnh ngọn núi nhỏ cách hố sâu hơn ba mươi trượng. Nơi đó chính là điểm hội tụ của ba nhánh linh mạch phụ đang cung cấp linh khí để duy trì Tụ Linh Trận đảo ngược.
Trận kỳ vừa cắm xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một màn sương máu đặc quánh lan tỏa, trực tiếp phong ấn luồng linh khí mỏng manh từ ba nhánh linh mạch phụ. Không còn linh khí trung hòa, tử khí từ cội Tử Trúc dưới hố sâu lập tức mất khống chế, điên cuồng tràn ngược lên trên. Đám rễ tơ đang cắm ở bả vai Lâm Mặc nháy mắt phình to, hút lấy sinh lực của hắn với tốc độ gấp ba lần trước đó. Nửa thân trái của hắn bắt đầu khô quắt lại, một mảng da thịt rụng xuống biến thành dăm gỗ vụn. Cục diện giằng co nháy mắt bị phá vỡ khi nguồn tiếp tế của trận pháp gia tộc bị tà tu chặn đứng.
màu xám tro ném mạnh xuống lớp cát vàng dưới chân. Lão tà tu dồn chút linh lực Trúc Cơ hiếm hoi còn sót lại bóp nát viên pháp khí bảo mệnh. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, viên đá vỡ vụn hóa thành một đám sương mù dày đặc mang theo dao động vặn vẹo của không gian. Lão hiểu rõ, đối đầu trực diện với luồng lực lượng bạo tẩu của địa mạch cấm địa lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết. Lão chọn cách lùi lại, mượn nhờ huyễn ảnh của Không Minh Thạch để che giấu ý đồ thực sự, chuẩn bị cho một đòn rút củi đáy nồi.
Nhìn làn sương xám cuộn lên xé rách không gian tạo thành một thông đạo mờ ảo, Lâm Mặc lại cảm thấy một luồng hàn khí buốt giá chạy dọc sống lưng. Thần thức Luyện Khí kỳ của hắn tuy mỏng manh nhưng lại vô cùng mẫn cảm với sát cơ, lập tức bắt được một tia chấn động kỳ lạ. Tia chấn động này không hề hướng ra ngoài cấm địa để tẩu thoát, mà đang tĩnh lặng khóa chặt lấy nê hoàn cung trên đỉnh đầu hắn. Không Minh Thạch chỉ là mồi nhử hòng đánh lừa cảm quan, thứ thực sự giấu bên trong làn sương kia là Tỏa Hồn Châm chuyên dùng để đả thương thần hồn. Lão quái vật đã nhìn thấu điểm yếu chí mạng trong ván cược này.
"Dùng nhục thân gánh địa mạch, tiểu bối nhà ngươi cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà!"
Giọng nói già nua khàn đục vang lên từ trong sương xám, mang theo sát ý lạnh lẽo thấu xương. Chỉ cần chặt đứt sợi dây liên kết thần thức giữa tên tiểu bối Lâm gia và trận nhãn dưới cội Tử Trúc, thân xác tàn tạ kia sẽ mất đi sự bảo hộ của mộc khí. Khi đó, không cần lão phải ra tay, chính luồng áp lực khổng lồ từ địa mạch đang dâng trào sẽ dìm chết kẻ mồi nhử ngay tắp lự. Lão tà tu nhếch mép cười gằn, mười ngón tay gầy guộc liên tục biến ảo pháp quyết, ép luồng tử khí hoang cổ đang cắn xé trong cơ thể dồn hết vào ba cây châm vô hình.
Hắn muốn chặt đứt liên kết trận nhãn.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Mặc vô cùng rõ ràng. Không thể để đối phương đoạt được quyền chủ động, hắn điên cuồng ép luồng linh lực hệ Mộc cuối cùng trong đan điền tràn vào xấp phù lục giấu kỹ trong tay áo phải. Bảy tấm Thanh Mộc Phù cấp một bậc trung đồng loạt bốc cháy, nhưng hắn tuyệt đối không dùng chúng để dựng mộc thuẫn phòng ngự trước mặt. Hắn vung tay ném thẳng dải tro phù đang rực sáng vào phần rễ cội Tử Trúc đang vặn vẹo bên mép hố sâu, chủ động tạo ra một luồng linh khí tinh thuần làm mồi nhử thứ hai.
Một tiếng rít xé tai vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng. Ba cây Tỏa Hồn Châm đen ngòm từ trong sương xám lao vút ra, nhắm thẳng mi tâm Lâm Mặc mà bắn tới. Thế nhưng, khí tức linh mộc nồng đậm từ tro phù đã làm nhiễu loạn sự khóa định của pháp khí tà môn. Ba cây châm bỗng nhiên đổi hướng giữa không trung, cắm phập vào thân cây trúc mẹ thay vì đâm thủng thần hồn của hắn. Cội Tử Trúc ngàn năm trúng đòn ác hiểm liền run lên bần bật, những chiếc lá xám xịt rụng lả tả, nháy mắt hóa thành tro bụi bay lơ lửng.
Trận pháp Tụ Linh bị nhiễu loạn luồng khí tức bản nguyên, khiến cột sáng xanh biếc đang chọc thủng màn đêm đột ngột gãy gập làm đôi. Áp lực từ địa mạch mất đi đường dẫn thoát ra ngoài liền dội ngược trở lại mặt đất. Hố sâu hắc ám dưới chân Lâm Mặc nứt toác rộng thêm trượng rưỡi, nuốt chửng toàn bộ rìa Dược Viên cùng hai gốc linh thụ trăm tuổi vào trong bóng tối. Lớp cát vàng xung quanh bị lực lượng này ép cho nén chặt lại, cứng như tinh thiết, cắt đứt mọi hy vọng dùng thổ độn thuật.
Sự phản phệ của trận pháp lập tức giáng xuống người kẻ đang dùng nhục thân làm cầu nối. Đùi phải của Lâm Mặc truyền đến một tiếng rắc khô khốc rợn người. Khúc xương đùi vốn đang phải gánh chịu áp lực khổng lồ từ việc mượn lực nay bị vặn xoắn đột ngột. Bề mặt xương xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện và bắt đầu vôi hóa trắng ởn, đâm tứa ra khỏi lớp da thịt bên ngoài. Hắn khuỵu một chân xuống rìa vực, mất hoàn toàn khả năng di chuyển, chỉ có thể dùng cánh tay trái đã mộc hóa bám chặt lấy rễ trúc để không rơi xuống đáy hố.
Ở phía bên kia sương xám, lão tà tu cũng phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm. Để kích hoạt Tỏa Hồn Châm giấu trong huyễn ảnh, lão đã phải cưỡng ép đốt cháy mười năm thọ nguyên quý giá. Mái tóc vốn chỉ điểm bạc nay thoắt cái trắng xóa như cước, da mặt nhăn nheo rụng lả tả những mảng đồi mồi mang đầy tử khí. Thấy đòn sát thủ cạn kiệt tâm cơ lại bị phá giải, trong khi bản thân bị nhốt chặt giữa cấm địa đang dần sụp đổ, lão tà tu hít một hơi thật sâu. Bàn tay khô héo của lão chậm rãi thò vào lồng ngực, trực tiếp cắm năm ngón tay vào lớp da thịt nát bấy để móc ra một viên châu màu lục bích giấu sát trái tim.
Ba đạo Tỏa Hồn Châm mang theo tử khí hoang cổ đã áp sát mi tâm Lâm Mặc chỉ còn cách một tấc. Luồng hàn ý từ pháp khí tà môn khóa chặt thức hải, ép cho thần hồn mỏng manh của hắn như muốn đông cứng lại. Hắn không lùi nửa bước, cánh tay phải duy nhất còn cử động được đột ngột bóp nát một nắm tro tàn màu lục nhạt. Đây chính là cặn bã còn sót lại của tấm Mộc Linh Phù bậc hai mà hắn đã cất giấu dưới đáy tay áo từ đầu trận chiến. Bụi phù bay lả tả trong gió, mang theo khí tức sinh mệnh thuần túy nhất của mộc thuộc tính rải thẳng lên lớp vỏ vỡ nát của cội Tử Trúc.
Khí tức linh mộc vừa chạm vào thân trúc, sợi rễ cây màu xám tro to bằng bắp đùi dưới đáy hố sâu liền sinh ra dị biến. Nó vốn đang ẩn nấp trong bóng tối, nay ngửi thấy sinh cơ liền cuộn trào vọt lên như một con giao long xuất hải. Không phải để bảo vệ Lâm Mặc, mà là bị bản năng cắn nuốt thúc đẩy khi cảm nhận được tử khí nồng đậm từ Tỏa Hồn Châm. Sợi rễ xám tro quất ngang không trung, chuẩn xác quấn chặt lấy ba cây châm đen ngòm ngay trước trán Lâm Mặc.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên khi tử khí trên thân châm va chạm kịch liệt với luồng bạo khí hoang cổ của rễ trúc. Tỏa Hồn Châm vốn dĩ chuyên đâm thủng thần thức, nay đâm vào lớp vỏ sần sùi của rễ trúc lại giống như bùn nhão chìm xuống biển sâu. Những đường vân đỏ máu trên rễ cây sáng rực, điên cuồng hút lấy âm khí và linh tính cấu tạo nên pháp khí. Ba cây châm rung lên bần bật, linh quang vụt tắt, bề mặt bắt đầu xuất hiện những vết rỉ sét nham nhở.
Lão tà tu đứng trên hư không trợn ngược con mắt duy nhất, cảm nhận rõ luồng thần thức bám trên pháp bảo đang bị một lực lượng đáng sợ lôi tuột vào lòng đất. Lão rùng mình nhận ra Lâm Mặc hoàn toàn không buông xuôi chờ chết, mà cố tình dùng nhục thân làm mồi nhử để kéo Tỏa Hồn Châm vào phạm vi săn mồi của dị mộc. Nếu tiếp tục giằng co, toàn bộ thần hồn của lão sẽ bị gốc trúc quỷ dị kia rút cạn qua sợi dây liên kết pháp bảo.
Tiểu súc sinh, tính kế thật sâu!
Lão quái vật nghiến răng gầm lên một tiếng, quả quyết vung tay chém đứt sợi tơ thần thức vô hình đang nối liền với Tỏa Hồn Châm. Phản phệ từ việc tự tay phế bỏ pháp bảo khiến thân hình lão lảo đảo, linh quang hộ thể ảm đạm đi quá nửa. Lão không dám ham chiến thêm một khắc nào nữa, lập tức mượn lực đẩy từ đòn phản phệ để lui cuồng bạo về phía sau, định mượn bóng tối tẩu thoát.
Nhưng cái giá phải trả cho việc dẫn động dị mộc cũng giáng thẳng xuống người Lâm Mặc. Gốc Tử Trúc ngưng tụ tử khí quá mức liền sinh ra phản phệ ngược lại chủ nhân của trận pháp. Con mắt phải duy nhất còn nhìn thấy của hắn đột ngột phủ một lớp sương xám xịt, thị lực nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Cùng lúc đó, sinh cơ trong cơ thể hắn bị rễ trúc mượn đường rút đi một mảng lớn, khiến mái tóc đen nhánh hai bên thái dương bạc trắng như cước chỉ trong một nhịp thở.
Hắn không rên la một tiếng, dùng thần thức tàn tạ để cảm nhận biến hóa trước mặt. Rễ trúc xám tro sau khi hút cạn Tỏa Hồn Châm liền phình to ra, lớp vỏ nứt nẻ rụng lả tả. Ba cây châm tà môn rốt cuộc vỡ vụn thành bột mịn, nhưng từ trong lõi của chúng lại rơi ra một viên tinh thể màu đen to bằng quả óc chó. Viên tinh thể này mang theo sát khí lạnh lẽo đến mức làm không gian xung quanh đóng băng, nặng nề rơi thẳng xuống hố sâu hắc ám do địa mạch sụt lún tạo thành.
Viên hắc tinh vừa chạm đáy hố, toàn bộ trận văn còn sót lại của Tử Trúc Lĩnh đồng loạt bốc cháy thành ngọn lửa màu xanh lam. Tiếng xiềng xích đứt gãy vang dội từ sâu trong lòng đất, kéo theo một cỗ uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ ầm ầm trỗi dậy. Từ dưới đáy hố sụt lún, một bàn tay khô khốc khổng lồ cấu tạo hoàn toàn từ bùn lầy và tà khí chậm rãi vươn lên bám lấy mép hố. Lão tà tu đang bỏ chạy bỗng khựng lại giữa không trung, thân hình run rẩy kịch liệt khi nhìn về phía bàn tay kia.
Không thể nào, Thổ Linh Tà Tướng của Huyết Sát Tông sao lại bị chôn dưới linh mạch của Lâm gia?
Cảm giác thần hồn liên kết với bản mệnh pháp khí bị xé rách khiến lão tà tu lảo đảo lùi lại nửa bước trên hư không. Lão vốn định mượn sát khí của hồ lô để ăn mòn luồng linh lực hệ Mộc vừa bùng nổ, không ngờ thứ dị mộc kia lại mang theo tính bạo ngược tàn độc hơn cả ma công. Lão chợt hiểu ra, trận nhãn dưới cội Tử Trúc không phải đang tấn công, mà là mượn nhờ địa mạch để rút cạn linh tính của vạn vật xung quanh nhằm duy trì sự sống. Không chút do dự, lão cắn nát đầu ngón tay cái, vẩy ra ba giọt tinh huyết đen ngòm hóa thành ba lưỡi đao máu chém thẳng vào cuống mầm trúc.
Lâm Mặc đứng bên mép hố sâu hắc ám, con mắt duy nhất còn lại lạnh lẽo nhìn đường đao máu đang xé gió lao đến. Hắn hoàn toàn không có ý định điều động linh lực cản phá, cánh tay trái đã mộc hóa cứng đơ khẽ giật lên một nhịp. Ngay khi ba lưỡi đao huyết sắc chuẩn bị chạm vào mầm trúc, mặt đất dưới chân cội Tử Trúc ngàn năm đột ngột trồi lên một phiến đá vân xanh. Đây chính là trận bàn cốt lõi của Tụ Linh Trận đã bị hắn cưỡng ép đảo ngược lúc trước, nay mượn lực đẩy của địa mạch bay vút lên làm khiên thịt.
Ba tiếng kim qua thiết mã chát chúa nổ tung giữa không trung. Lưỡi đao tinh huyết chém vỡ nát phiến đá vân xanh, nhưng lực cản từ trận bàn đã làm chệch quỹ đạo, chém trượt qua thân mầm trúc chỉ để lại một vệt xước nông. Chính trong khoảnh khắc trì hoãn ngắn ngủi ấy, mầm trúc đỏ rực đã hút cạn giọt chân thủy cuối cùng trong chiếc hồ lô đen. Pháp khí bậc hai đỉnh phong phát ra một tiếng rên rỉ thê lương rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống hố sâu.
Hồ lô vỡ nát kéo theo một phần thần thức bám dính bên trong bị nghiền nát, khiến thất khiếu của lão tà tu đồng loạt rỉ máu đen. Lão gầm lên một tiếng đau đớn, vội vã đưa tay giật đứt một sợi dây chuyền gắn viên đá Xích Hồn trên cổ bóp nát, mượn bột đá tỏa ra để xoa dịu nỗi đau xé rách linh hồn. Ánh mắt lão nhìn về phía Lâm Mặc không còn sự phẫn nộ đơn thuần, mà pha lẫn kiêng kỵ sâu sắc trước một kẻ dám lấy cả linh mạch gia tộc ra làm mồi nhử.
Thế nhưng, cái giá Lâm Mặc phải trả cho một kích đoạt bảo này cũng vô cùng thảm liệt. Khi mầm trúc thu hồi lại sát khí, toàn bộ ba mẫu linh điền trồng Xích Huyết Sâm nằm sát cấm địa lập tức khô héo, lớp đất thịt màu mỡ nháy mắt hóa thành cát sỏi trắng toát. Linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh đã bị bòn rút đến mức tổn thương căn cơ, không thể tự phục hồi trong ít nhất mười năm tới. Hắn cắn chặt khớp hàm, nén lại cơn quặn thắt nơi lồng ngực khi nhìn tài nguyên tích cóp của gia tộc bốc hơi trong chớp mắt.
"Ngươi hủy đi pháp bảo bản mệnh của lão phu, lại tự phế đi linh mạch của chính mình." Lão tà tu thở hỗn hển, bàn tay phải run rẩy rút từ trong túi trữ vật ra một lá bùa màu vàng sậm vẽ đầy phù văn hình đầu lâu. "Giờ thì trận pháp bảo vệ đã nát, cấm địa sụt lún, lão phu xem ngươi lấy cái gì để đỡ Tứ Quỷ Phệ Hồn Phù này."
Lâm Mặc chậm rãi lùi lại nửa bước, gót chân chạm vào rìa hố sâu hắc ám đang không ngừng mở rộng. Hắn vươn bàn tay phải còn lành lặn, dùng ngón trỏ dính máu vẽ một đường thẳng tắp lên thân cội Tử Trúc đang bong tróc vỏ. Dưới đáy hố sâu tưởng chừng như vực thẳm tử địa kia, một luồng sáng màu lam nhạt bất ngờ chớp động, mang theo hơi thở lạnh lẽo hoàn toàn trái ngược với linh khí hệ Mộc của Lâm gia.
huyết phách trên cổ ném mạnh xuống đất. Viên đá nổ tung tạo thành một mảng sương mù màu xám tro, tạm thời che chắn luồng khí tức bạo ngược đang trào lên từ hố sâu. Lâm Mặc không màng đến hành động phòng ngự của kẻ địch, bởi ngay lúc này, cái giá của việc cưỡng ép địa mạch đang điên cuồng cắn trả thân thể hắn. Cánh tay trái vốn đã cứng đơ như gỗ mục nay bắt đầu lan tràn những đường vân xám xịt lên tận bả vai. Lớp da thịt dưới cổ áo rách nát thô ráp hẳn đi, từng sợi rễ tơ màu máu từ chính kinh mạch đâm xuyên qua lỗ chân lông, cắm phập vào nền đất đá bên mép hố để cố định thân hình đang lảo đảo của hắn.
Cơn đau không tồn tại, thay vào đó là cảm giác sinh cơ đang bị rút đi từng chút một theo nhịp đập của cội Tử Trúc dưới vực. Hắn hiểu rõ, mượn lực cấm địa để diệt địch thì bản thân cũng trở thành một phần chất dinh dưỡng duy trì sự sống cho dị mộc. Lâm Mặc khẽ ho khan, cặn đen xen lẫn mảnh vụn lục tạng trào ra nơi khóe miệng, nhưng ánh mắt độc nhãn vẫn sáng rực sự tính toán. Hắn cố tình đứng sát ranh giới sụt lún, một mặt mượn rễ cây giữ mạng, mặt khác biến chính mình thành mồi nhử hoàn hảo nhất.
Lão tà tu nấp sau bức tường sương xám, hai tay nhanh chóng kết ấn, phóng ra một đạo phù lục màu đen nhạt lẩn khuất trong không khí. Đạo phù này không mang sát thương vật lý mà hóa thành vô số sợi tơ thần thức mỏng tang, quấn vòng qua mầm trúc đỏ rực, âm thầm bám lấy gót chân Lâm Mặc. Đây là Âm Hồn Ti, một loại tà thuật chuyên dùng để dò xét hư thực đan điền và phong tỏa linh lực, cốt để kiểm tra xem tiểu bối Luyện Khí kia còn bao nhiêu lá bài tẩy giấu giếm.
Phát giác luồng lạnh lẽo chạy dọc ống chân, Lâm Mặc không vận công chặt đứt hay lùi lại né tránh. Ngược lại, hắn chủ động buông lỏng hàng rào phòng ngự thần thức, mặc cho Âm Hồn Ti chui tọt vào trong cơ thể. Ngay khoảnh khắc sợi tơ tà ác chạm đến đan điền khô khốc, hắn đột ngột dậm mạnh gót chân phải xuống một đồ án trận văn hình bán nguyệt còn sót lại trên mặt đất. Lực lượng dẫn dắt từ đồ án lập tức bẻ ngoặt hướng đi của Âm Hồn Ti, luồn thẳng nó vào mạng lưới rễ cây đang cắm sâu dưới lòng đất.
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên từ phía đối diện. Sợi tơ thần thức của lão tà tu vừa chạm vào rễ Tử Trúc liền bị tử khí hoang cổ bên dưới hố sâu cắn ngược. Lão vội vàng chặt đứt liên kết, sắc mặt trắng bệch thêm vài phần. Lão quái vật Trúc Cơ rốt cuộc cũng nhận ra sự quỷ dị trong chiến thuật của đối phương. Tên tiểu bối này căn bản không định liều mạng bằng tu vi, mà đang dùng nhục thân làm cầu nối, biến toàn bộ khu vực sụt lún thành một cái bẫy nuốt chửng linh lực. Bất cứ đòn công kích trực diện nào lúc này cũng sẽ bị chuyển hướng thẳng vào miệng vực.
Ngươi muốn mượn địa mạch phản phệ, lão phu liền cắt đứt nguồn cơn của ngươi!
Lão tà tu gằn giọng, không thèm ném thêm phù lục hay pháp khí thăm dò. Lão vung tay áo, tế ra một lá cờ nhỏ xích sắc tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc. Thay vì nhắm thẳng vào Lâm Mặc, lá cờ vút lên không trung, cắm phập xuống đỉnh ngọn núi nhỏ cách hố sâu hơn ba mươi trượng. Nơi đó chính là điểm hội tụ của ba nhánh linh mạch phụ đang cung cấp linh khí để duy trì Tụ Linh Trận đảo ngược.
Trận kỳ vừa cắm xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một màn sương máu đặc quánh lan tỏa, trực tiếp phong ấn luồng linh khí mỏng manh từ ba nhánh linh mạch phụ. Không còn linh khí trung hòa, tử khí từ cội Tử Trúc dưới hố sâu lập tức mất khống chế, điên cuồng tràn ngược lên trên. Đám rễ tơ đang cắm ở bả vai Lâm Mặc nháy mắt phình to, hút lấy sinh lực của hắn với tốc độ gấp ba lần trước đó. Nửa thân trái của hắn bắt đầu khô quắt lại, một mảng da thịt rụng xuống biến thành dăm gỗ vụn. Cục diện giằng co nháy mắt bị phá vỡ khi nguồn tiếp tế của trận pháp gia tộc bị tà tu chặn đứng.
màu xám tro ném mạnh xuống lớp cát vàng dưới chân. Lão tà tu dồn chút linh lực Trúc Cơ hiếm hoi còn sót lại bóp nát viên pháp khí bảo mệnh. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, viên đá vỡ vụn hóa thành một đám sương mù dày đặc mang theo dao động vặn vẹo của không gian. Lão hiểu rõ, đối đầu trực diện với luồng lực lượng bạo tẩu của địa mạch cấm địa lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết. Lão chọn cách lùi lại, mượn nhờ huyễn ảnh của Không Minh Thạch để che giấu ý đồ thực sự, chuẩn bị cho một đòn rút củi đáy nồi.
Nhìn làn sương xám cuộn lên xé rách không gian tạo thành một thông đạo mờ ảo, Lâm Mặc lại cảm thấy một luồng hàn khí buốt giá chạy dọc sống lưng. Thần thức Luyện Khí kỳ của hắn tuy mỏng manh nhưng lại vô cùng mẫn cảm với sát cơ, lập tức bắt được một tia chấn động kỳ lạ. Tia chấn động này không hề hướng ra ngoài cấm địa để tẩu thoát, mà đang tĩnh lặng khóa chặt lấy nê hoàn cung trên đỉnh đầu hắn. Không Minh Thạch chỉ là mồi nhử hòng đánh lừa cảm quan, thứ thực sự giấu bên trong làn sương kia là Tỏa Hồn Châm chuyên dùng để đả thương thần hồn. Lão quái vật đã nhìn thấu điểm yếu chí mạng trong ván cược này.
"Dùng nhục thân gánh địa mạch, tiểu bối nhà ngươi cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà!"
Giọng nói già nua khàn đục vang lên từ trong sương xám, mang theo sát ý lạnh lẽo thấu xương. Chỉ cần chặt đứt sợi dây liên kết thần thức giữa tên tiểu bối Lâm gia và trận nhãn dưới cội Tử Trúc, thân xác tàn tạ kia sẽ mất đi sự bảo hộ của mộc khí. Khi đó, không cần lão phải ra tay, chính luồng áp lực khổng lồ từ địa mạch đang dâng trào sẽ dìm chết kẻ mồi nhử ngay tắp lự. Lão tà tu nhếch mép cười gằn, mười ngón tay gầy guộc liên tục biến ảo pháp quyết, ép luồng tử khí hoang cổ đang cắn xé trong cơ thể dồn hết vào ba cây châm vô hình.
Hắn muốn chặt đứt liên kết trận nhãn.
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Mặc vô cùng rõ ràng. Không thể để đối phương đoạt được quyền chủ động, hắn điên cuồng ép luồng linh lực hệ Mộc cuối cùng trong đan điền tràn vào xấp phù lục giấu kỹ trong tay áo phải. Bảy tấm Thanh Mộc Phù cấp một bậc trung đồng loạt bốc cháy, nhưng hắn tuyệt đối không dùng chúng để dựng mộc thuẫn phòng ngự trước mặt. Hắn vung tay ném thẳng dải tro phù đang rực sáng vào phần rễ cội Tử Trúc đang vặn vẹo bên mép hố sâu, chủ động tạo ra một luồng linh khí tinh thuần làm mồi nhử thứ hai.
Một tiếng rít xé tai vang lên phá vỡ không gian tĩnh lặng. Ba cây Tỏa Hồn Châm đen ngòm từ trong sương xám lao vút ra, nhắm thẳng mi tâm Lâm Mặc mà bắn tới. Thế nhưng, khí tức linh mộc nồng đậm từ tro phù đã làm nhiễu loạn sự khóa định của pháp khí tà môn. Ba cây châm bỗng nhiên đổi hướng giữa không trung, cắm phập vào thân cây trúc mẹ thay vì đâm thủng thần hồn của hắn. Cội Tử Trúc ngàn năm trúng đòn ác hiểm liền run lên bần bật, những chiếc lá xám xịt rụng lả tả, nháy mắt hóa thành tro bụi bay lơ lửng.
Trận pháp Tụ Linh bị nhiễu loạn luồng khí tức bản nguyên, khiến cột sáng xanh biếc đang chọc thủng màn đêm đột ngột gãy gập làm đôi. Áp lực từ địa mạch mất đi đường dẫn thoát ra ngoài liền dội ngược trở lại mặt đất. Hố sâu hắc ám dưới chân Lâm Mặc nứt toác rộng thêm trượng rưỡi, nuốt chửng toàn bộ rìa Dược Viên cùng hai gốc linh thụ trăm tuổi vào trong bóng tối. Lớp cát vàng xung quanh bị lực lượng này ép cho nén chặt lại, cứng như tinh thiết, cắt đứt mọi hy vọng dùng thổ độn thuật.
Sự phản phệ của trận pháp lập tức giáng xuống người kẻ đang dùng nhục thân làm cầu nối. Đùi phải của Lâm Mặc truyền đến một tiếng rắc khô khốc rợn người. Khúc xương đùi vốn đang phải gánh chịu áp lực khổng lồ từ việc mượn lực nay bị vặn xoắn đột ngột. Bề mặt xương xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện và bắt đầu vôi hóa trắng ởn, đâm tứa ra khỏi lớp da thịt bên ngoài. Hắn khuỵu một chân xuống rìa vực, mất hoàn toàn khả năng di chuyển, chỉ có thể dùng cánh tay trái đã mộc hóa bám chặt lấy rễ trúc để không rơi xuống đáy hố.
Ở phía bên kia sương xám, lão tà tu cũng phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm. Để kích hoạt Tỏa Hồn Châm giấu trong huyễn ảnh, lão đã phải cưỡng ép đốt cháy mười năm thọ nguyên quý giá. Mái tóc vốn chỉ điểm bạc nay thoắt cái trắng xóa như cước, da mặt nhăn nheo rụng lả tả những mảng đồi mồi mang đầy tử khí. Thấy đòn sát thủ cạn kiệt tâm cơ lại bị phá giải, trong khi bản thân bị nhốt chặt giữa cấm địa đang dần sụp đổ, lão tà tu hít một hơi thật sâu. Bàn tay khô héo của lão chậm rãi thò vào lồng ngực, trực tiếp cắm năm ngón tay vào lớp da thịt nát bấy để móc ra một viên châu màu lục bích giấu sát trái tim.
Ba đạo Tỏa Hồn Châm mang theo tử khí hoang cổ đã áp sát mi tâm Lâm Mặc chỉ còn cách một tấc. Luồng hàn ý từ pháp khí tà môn khóa chặt thức hải, ép cho thần hồn mỏng manh của hắn như muốn đông cứng lại. Hắn không lùi nửa bước, cánh tay phải duy nhất còn cử động được đột ngột bóp nát một nắm tro tàn màu lục nhạt. Đây chính là cặn bã còn sót lại của tấm Mộc Linh Phù bậc hai mà hắn đã cất giấu dưới đáy tay áo từ đầu trận chiến. Bụi phù bay lả tả trong gió, mang theo khí tức sinh mệnh thuần túy nhất của mộc thuộc tính rải thẳng lên lớp vỏ vỡ nát của cội Tử Trúc.
Khí tức linh mộc vừa chạm vào thân trúc, sợi rễ cây màu xám tro to bằng bắp đùi dưới đáy hố sâu liền sinh ra dị biến. Nó vốn đang ẩn nấp trong bóng tối, nay ngửi thấy sinh cơ liền cuộn trào vọt lên như một con giao long xuất hải. Không phải để bảo vệ Lâm Mặc, mà là bị bản năng cắn nuốt thúc đẩy khi cảm nhận được tử khí nồng đậm từ Tỏa Hồn Châm. Sợi rễ xám tro quất ngang không trung, chuẩn xác quấn chặt lấy ba cây châm đen ngòm ngay trước trán Lâm Mặc.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên khi tử khí trên thân châm va chạm kịch liệt với luồng bạo khí hoang cổ của rễ trúc. Tỏa Hồn Châm vốn dĩ chuyên đâm thủng thần thức, nay đâm vào lớp vỏ sần sùi của rễ trúc lại giống như bùn nhão chìm xuống biển sâu. Những đường vân đỏ máu trên rễ cây sáng rực, điên cuồng hút lấy âm khí và linh tính cấu tạo nên pháp khí. Ba cây châm rung lên bần bật, linh quang vụt tắt, bề mặt bắt đầu xuất hiện những vết rỉ sét nham nhở.
Lão tà tu đứng trên hư không trợn ngược con mắt duy nhất, cảm nhận rõ luồng thần thức bám trên pháp bảo đang bị một lực lượng đáng sợ lôi tuột vào lòng đất. Lão rùng mình nhận ra Lâm Mặc hoàn toàn không buông xuôi chờ chết, mà cố tình dùng nhục thân làm mồi nhử để kéo Tỏa Hồn Châm vào phạm vi săn mồi của dị mộc. Nếu tiếp tục giằng co, toàn bộ thần hồn của lão sẽ bị gốc trúc quỷ dị kia rút cạn qua sợi dây liên kết pháp bảo.
Tiểu súc sinh, tính kế thật sâu!
Lão quái vật nghiến răng gầm lên một tiếng, quả quyết vung tay chém đứt sợi tơ thần thức vô hình đang nối liền với Tỏa Hồn Châm. Phản phệ từ việc tự tay phế bỏ pháp bảo khiến thân hình lão lảo đảo, linh quang hộ thể ảm đạm đi quá nửa. Lão không dám ham chiến thêm một khắc nào nữa, lập tức mượn lực đẩy từ đòn phản phệ để lui cuồng bạo về phía sau, định mượn bóng tối tẩu thoát.
Nhưng cái giá phải trả cho việc dẫn động dị mộc cũng giáng thẳng xuống người Lâm Mặc. Gốc Tử Trúc ngưng tụ tử khí quá mức liền sinh ra phản phệ ngược lại chủ nhân của trận pháp. Con mắt phải duy nhất còn nhìn thấy của hắn đột ngột phủ một lớp sương xám xịt, thị lực nháy mắt chìm vào bóng tối mù lòa. Cùng lúc đó, sinh cơ trong cơ thể hắn bị rễ trúc mượn đường rút đi một mảng lớn, khiến mái tóc đen nhánh hai bên thái dương bạc trắng như cước chỉ trong một nhịp thở.
Hắn không rên la một tiếng, dùng thần thức tàn tạ để cảm nhận biến hóa trước mặt. Rễ trúc xám tro sau khi hút cạn Tỏa Hồn Châm liền phình to ra, lớp vỏ nứt nẻ rụng lả tả. Ba cây châm tà môn rốt cuộc vỡ vụn thành bột mịn, nhưng từ trong lõi của chúng lại rơi ra một viên tinh thể màu đen to bằng quả óc chó. Viên tinh thể này mang theo sát khí lạnh lẽo đến mức làm không gian xung quanh đóng băng, nặng nề rơi thẳng xuống hố sâu hắc ám do địa mạch sụt lún tạo thành.
Viên hắc tinh vừa chạm đáy hố, toàn bộ trận văn còn sót lại của Tử Trúc Lĩnh đồng loạt bốc cháy thành ngọn lửa màu xanh lam. Tiếng xiềng xích đứt gãy vang dội từ sâu trong lòng đất, kéo theo một cỗ uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ ầm ầm trỗi dậy. Từ dưới đáy hố sụt lún, một bàn tay khô khốc khổng lồ cấu tạo hoàn toàn từ bùn lầy và tà khí chậm rãi vươn lên bám lấy mép hố. Lão tà tu đang bỏ chạy bỗng khựng lại giữa không trung, thân hình run rẩy kịch liệt khi nhìn về phía bàn tay kia.
Không thể nào, Thổ Linh Tà Tướng của Huyết Sát Tông sao lại bị chôn dưới linh mạch của Lâm gia?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.